Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 8


Hồi cấp ba, Phó Lận Chinh theo đuổi Dung Vi Nguyệt một cách oanh oanh liệt liệt.


Lúc đó cô thích đàn violin, sáng sớm anh đã đến đón cô đi học đàn, mua bữa sáng đứng đợi ngoài phòng đàn, còn ra nước ngoài đặt làm cây đàn violin tốt nhất cho cô. Cô buột miệng nói muốn ngắm biển, anh liền đưa cô bay tới bờ biển, vì cô mà đốt pháo hoa rợp trời. Cô bị nam sinh ngoài trường quấy rối, anh xông lên một mình chấp bốn, đánh bọn chúng đến đầu rơi máu chảy, bản thân cũng đứng không vững, xương lông mày bị rạn phải khâu tám mũi.


Dung Vi Nguyệt muốn gì, anh đều sẽ thực hiện cho cô.


Kể cả là sao trên trời, anh cũng muốn bất chấp tất cả để hái xuống.


Lần đầu tiên cô đồng ý để Phó Lận Chinh đưa về nhà, thấy cô không vui, anh đã chạy cả cây số mua bánh nếp nhân quýt xanh cô thích ăn về để dỗ dành cô.


Hôm đó dưới ánh đèn đường vàng vọt bên cạnh hàng cây ngô đồng, Phó Lận Chinh cúi người nhìn cô, thu lại vẻ ngông nghênh lười biếng thường ngày, giọng nói trầm khàn dịu dàng:


"Dung Vi Nguyệt, tôi chưa từng theo đuổi con gái, đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc theo đuổi một người, em dạy tôi làm thế nào để em vui vẻ có được không? Tôi không muốn làm em ghét."


Phó Lận Chinh từ nhỏ sống thuận buồm xuôi gió, muốn gì cũng có người dâng đến tận tay, đồ đắt tiền thế nào anh cũng chẳng thấy lạ lẫm. Nhưng khi đối mặt với cô, anh lại giống như đang nâng niu bảo vật trân quý nhất thế gian, vừa cẩn trọng vừa trân trọng.


Sau này trên thế giới này, cô không bao giờ gặp lại người nào như vậy nữa.


Phía sau hòn non bộ tiếng nước chảy róc rách, bóng đêm lờ mờ, chỉ còn lại ký ức như tuyết rơi lả tả trước mắt.


Dung Vi Nguyệt nghe vậy, quay mặt đi chỗ khác, cổ họng nghẹn ắng mấy giây sau mới thốt ra vài chữ đầy chua chát: "Đã qua bao nhiêu năm rồi, sớm đã quên hết rồi, bây giờ cứ dây dưa nữa còn có ý nghĩa gì."


Hàng mi Phó Lận Chinh run rẩy, một lúc sau anh cười khẽ: "Phải rồi, năm đó nói tan là tan, cứ như chơi đồ hàng vậy, đúng là chẳng có ý nghĩa gì."


Dung Vi Nguyệt không nói gì, người đàn ông nhìn cô, đáy mắt đỏ ngầu: "Những lời em nói lúc chia tay năm đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ, em nghĩ nhiều rồi, lấy đâu ra dây dưa, tôi hận em còn không kịp."


Anh bước tới một bước, tự giễu cười một tiếng: "Cứ coi như vừa rồi tôi uống nhiều quá, d*c v*ng chinh phục trỗi dậy tác quái mà thôi."


Dung Vi Nguyệt đứng tại chỗ, hốc mắt phủ một tầng sương mỏng.


Phó Lận Chinh thu lại ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm, lướt qua vai cô rời đi.


Đêm lạnh như nước, gió lạnh luồn qua kẽ lá cuốn rơi vài chiếc lá vàng muộn màng. Vầng trăng trắng trên cao bị mây dày che khuất, chỉ còn lại một vòng sáng lạnh lẽo hắt xuống, dường như ngay cả không khí cũng ngưng đọng sự buốt giá.


Một lúc sau, Dung Vi Nguyệt quay lại phòng bao. Bữa tiệc đã gần tàn, nhưng các bạn học vẫn tổ chức tăng hai đi hát karaoke.


Bành Thanh Thời nhìn thấy cô: "Cậu đi đâu thế? Tìm cậu nãy giờ."


Cô rũ mắt nói dối: "Vừa rồi bụng tớ hơi khó chịu."


"Không sao chứ? Có phải ăn phải cái gì không, có cần đi bệnh viện xem sao không?"


Cô lắc đầu, quay sang thấy Phó Lận Chinh chào tạm biệt các thầy cô rồi đi về phía cửa.


Sau đó như thể không nhìn thấy cô, anh đi thẳng ra khỏi phòng bao.


Cô lấy lại tinh thần, nói với Bành Thanh Thời: "Tớ đi nói với thầy cô một tiếng, chúng ta cũng đi trước nhé."


"Được."


Đầu bên kia, Phó Lận Chinh đi xuống lầu. Hạ Tư Lễ thấy anh uống rượu bèn cầm chìa khóa xe của anh đi lái xe.


Trước cửa nhà hàng, Phó Lận Chinh mặc cả cây đen, dựa vào bức tường đỏ châm điếu thuốc. Bóng tối phủ xuống đỉnh đầu lạnh lẽo trầm mặc, giữa làn khói thuốc mờ ảo, một giọng nữ dịu dàng truyền đến: "Phó Lận Chinh ——"


Hướng An Duyệt và Hà Tâm đi tới trước mặt anh, Hướng An Duyệt nhẹ nhàng nói:


"Phó Lận Chinh, xin lỗi nhé, hôm nay bạn học bọn tớ chỉ đùa chút thôi, mạo phạm đến cậu rồi. À đúng rồi tớ muốn thảo luận với cậu về bộ phim Sương Tuyết Ngâm, cậu có rảnh không?"



Hướng An Duyệt cười e lệ: "Tớ có khá nhiều ý tưởng về mặt này, cậu cũng là nhà sản xuất, vừa hay mọi người đi hát, chúng ta cùng đi nhé? Tiện thể trò chuyện thêm."


Phó Lận Chinh nhả một hơi khói, lạnh lùng nhìn cô ta: "Bây giờ là giờ làm việc à? Có ý tưởng thì đi báo cáo với lãnh đạo của cô, tôi cần phải nói chuyện với cô sao?"


Nụ cười trên mặt Hướng An Duyệt cứng đờ như bị tát một cái, Hà Tâm lén kéo tay cô ta, hai người định bỏ đi thì giọng nói lạnh lùng của Phó Lận Chinh vang lên từ phía sau:


"Đứng lại."


Hai người sững sờ, quay đầu lại thì nghe thấy Phó Lận Chinh nhả ra từng chữ: "Cảnh cáo các cô, hôm nay là lần cuối cùng."


Bọn họ đối diện với ánh mắt âm u lạnh lẽo của anh: "Sau này tôi còn nghe thấy các cô bàn tán lan truyền chuyện đời tư của Dung Vi Nguyệt, thì đừng hòng lăn lộn trong cái hội cựu sinh viên nữa, ông đây nói được làm được."


Như bị gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, sắc mặt Hướng An Duyệt và Hà Tâm trắng bệch khó coi. Phó Lận Chinh dụi tắt đầu thuốc, bỏ mặc hai người đứng đó, đi về phía chiếc Bugatti vừa lái tới.


Lên xe, xe lăn bánh.


Gió lạnh mạnh mẽ lùa vào, Phó Lận Chinh châm thêm một điếu thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.


"Phó Lận Chinh, chúng ta đều là những người cả thèm chóng chán, tôi chưa bao giờ coi trọng tình cảm của anh, lên đại học muốn yêu đương người mới không được sao? Anh đừng đến tìm tôi nữa."


"Phó Lận Chinh, chúng ta sẽ không có kết quả đâu, từ nay về sau đường ai nấy đi, anh buông tha cho tôi đi."


Ký ức lởn vởn bên tai, cổ họng người đàn ông khô khốc, phả ra một làn khói trắng, đáy mắt đỏ ngầu dần dần chìm xuống như biển sâu.


...


Đầu bên kia, Dung Vi Nguyệt chào tạm biệt các thầy cô trước rồi cùng Bành Thanh Thời xuống lầu.


Bành Thanh Thời nói đưa cô về, cô khéo léo từ chối: "Tớ muốn đi xe buýt về một mình, cậu đi trước đi."


Bành Thanh Thời thấy tâm trạng cô đặc biệt sa sút, muốn nói lại thôi, "Được, vậy cậu về đến nhà nhắn tin cho tớ, chú ý an toàn."


Dung Vi Nguyệt đi đến trạm xe buýt, lên xe ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ thẫn thờ. Một lúc sau nhìn thấy mấy học sinh cấp ba đi bên đường, cười nói vui vẻ, đuổi bắt trêu đùa nhau. Nam sinh đi cuối cùng lén quàng khăn cho nữ sinh, cô bé cười e thẹn với cậu bạn.


-
"Dung Vi Nguyệt, quàng khăn vào cho tử tế, em bị cảm cúm đau lòng chẳng phải là ông đây sao?"


"Dung Vi Nguyệt, chẳng phải em thích ngắm cực quang sao, đợi mùa đông năm nhất đại học sang năm, chúng ta cùng đi Tromsø Na Uy nhé."


"Dung Vi Nguyệt, chúc mừng năm mới, bạn trai em nhớ em rồi."


“Dung Vi Nguyệt...”


-


Từng hình ảnh trong quá khứ hiện lên trước mắt.


Trước mắt như có sóng trào dâng, Dung Vi Nguyệt dụi dụi đôi mắt hơi cay, đôi mắt màu hổ phách đeo kính áp tròng phản chiếu mờ ảo từng ngọn đèn đường ngoài cửa sổ.


Xuống xe, cô chậm rãi đi bộ về khu chung cư. Trong hành lang yên tĩnh, gió đông lùa vào từ khe hở, cô lê từng bước chân nặng nề đi lên, từng ngọn đèn cảm ứng lần lượt sáng lên.


Mở cửa nhà, bật đèn không sáng, cô xem trong nhóm chat ban quản lý khu chung cư, đang sửa chữa đường dây điện, lại mất điện rồi.


Trong bóng tối đen kịt, cô bật đèn pin điện thoại đi vào phòng ngủ, thắp sáng chiếc đèn bàn tích điện ở đầu giường.


Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.


Chỉ còn lại một mình cô cô độc.


Cô ngồi co ro bên mép giường, đẩy cửa tủ quần áo, lấy ra chiếc hộp đen bên trong, trong đó là một cây đàn violin tuyệt đẹp.



To my princess (Gửi công chúa của tôi):


Don’t be afraidwhen the sun sets, the moon still shines.——FLZ


(Đừng sợ hãi, khi mặt trời lặn, ánh trăng vẫn sẽ chiếu sáng.)


Ánh sáng le lói cũng có thể soi rọi phía trước.


Cây đàn chị gái để lại cho cô bị người ta làm hỏng, đây là cây đàn violin Phó Lận Chinh đặt làm riêng cho cô sau đó, nói rằng trên thế giới này chỉ có một cây duy nhất, cây đàn này tượng trưng cho việc anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh bảo vệ cô.


Vết khắc tiếng Anh dần dần bị mài mòn trở nên nhẵn nhụi.


Cô rũ mắt v**t v*, đáy mắt đau nhói ươn ướt.


Đàn vẫn còn, nhưng cô đã sớm đánh mất anh rồi.


-


Buổi tối Dung Vi Nguyệt uống thuốc Zolpidem nhưng vẫn khó ngủ.


Trằn trọc mãi đến hơn ba giờ sáng, cô mới mơ màng chìm vào giấc ngủ. Ai ngờ hơn tám giờ sáng hôm sau, một tiếng gõ cửa mạnh vang lên khiến cô giật mình tỉnh giấc.


Tính khí đang ở bên bờ vực bùng nổ, cô cố gượng dậy mở cửa, phát hiện là chủ nhà Triệu Hâm và một đôi nam nữ lạ mặt. Giọng điệu ông ta không tốt, nói dẫn người đến xem nhà.


Sắc mặt cô trầm xuống: "Sáng sớm tinh mơ anh có hỏi qua ý kiến tôi chưa?"


"Cô em, cô có ý gì, tối qua tôi đã nhắn tin trước cho cô rồi, đừng nói tôi không nhắc nhở cô, thái độ cô sao lại kém thế hả?"


Tối qua đến nửa đêm mới có điện, điện thoại cô sớm đã hết pin tắt nguồn, cô xem thử, đúng là có nhắn tin thật.


Nén cơn giận xuống, đồng ý cho bọn họ vào. Đôi tình nhân lạ mặt xem xong không ưng ý lắm, Triệu Hâm thấy lại hỏng một đơn, khó chịu trút giận lên đầu Dung Vi Nguyệt, nói tối qua có người mua rất ưng ý muốn qua xem nhà, chỉ vì cô không ở nhà nên người ta đã đi tìm căn hộ khác cùng khu.


"Dù sao tuần sau cô cũng mau chóng dọn đi cho tôi!!"


Anh ta chửi bới rồi sập cửa bỏ đi, Dung Vi Nguyệt chẳng còn chút buồn ngủ nào, trong lòng phiền muộn.


Bây giờ vẫn chưa tìm được nhà, cô phải tranh thủ thời gian.


Buổi trưa Ân Lục đến tìm cô ăn cơm, nói hay là Dung Vi Nguyệt dọn đến căn hộ của cô ấy trước, tuy hơi xa studio một chút nhưng có thể ở tạm.


Lúc ăn cơm, Ân Lục lướt Wechat thấy đúng lúc có một video cho thuê nhà trên vòng bạn bè, "Ê căn nhà này được đấy, cục cưng cậu thấy căn này thế nào?"


Trong video là một căn hộ chung cư cao cấp một sàn một căn, nội thất màu be ấm áp và phong cách trang trí gỗ tự nhiên, cửa sổ sát đất tầm nhìn thoáng đãng, ánh sáng đầy đủ, ban công còn có một khu vườn nhỏ, địa điểm lại ngay gần studio của cô, lái xe chưa đến mười phút.


Dung Vi Nguyệt ngẩng đầu nhìn, người đăng bài trên vòng bạn bè lại là Hạ Thiên Đường.


Em gái ruột của Hạ Tư Lễ, từng là bạn tốt của cô hồi cấp ba, năm ngoái về nước bọn họ có đi ăn cơm, chỉ là bình thường đều bận rộn nên ít liên lạc hơn.


Ân Lục nói đây quả là căn nhà trong mơ, Dung Vi Nguyệt cũng rất thích, vội vàng hỏi thăm. Đầu bên kia gọi lại nói nhà vẫn còn: "Rẻ lắm, một tháng chỉ có ba ngàn rưỡi thôi, tiện ích xung quanh đầy đủ, lại là khu chung cư mới, em đăng tin cho thuê giúp anh Chinh đấy."


Cô nghe thấy câu cuối cùng thì sững sờ: "... Phó Lận Chinh?"


"Đúng rồi đây là nhà của anh ấy, anh ấy nói dạo này làm ăn cần xoay vòng vốn, định cho thuê tầm chục căn, nếu chị hứng thú, chiều nay em đưa chị đi xem nhé?"


"... Không sao đâu không cần, chị xem thêm đã."


Cúp điện thoại, Ân Lục nghi hoặc: "Phó Lận Chinh giàu như thế mà còn cần cho thuê nhà á?"


Dung Vi Nguyệt cũng không biết, Ân Lục cổ vũ cô: "Nhưng mà Phó Lận Chinh dù sao cũng tốt hơn tay chủ nhà hiện tại của cậu chứ, hay là cậu đi hỏi thử xem?"



Quan hệ hiện tại của bọn họ cũng không thích hợp để nảy sinh thêm giao tập nào nữa.


Tuần mới, cô chạy đua với công việc ở studio, buổi tối vì quá bận nên không về mà trải chiếu ngủ luôn ở văn phòng. Hai ngày sau, bản kế hoạch chi tiết về đạo cụ cho Sương Tuyết Ngâm đã hoàn thành, cô cũng không may bị cảm.


Buổi sáng cô gửi tài liệu cho người phụ trách tổ đạo cụ, bên kia nói: "Cấp trên thông báo rồi, tất cả các bản kế hoạch phải đưa cho nhà sản xuất đích thân duyệt."


Đích thân duyệt...


Cô ngẩn người đồng ý.


Công việc là công việc, Dung Vi Nguyệt không nghĩ quá nhiều, buổi trưa cầm vội một cái bánh mì rồi chạy đến tập đoàn Minh Hằng. Đến dưới lầu, lễ tân giúp hỏi thăm xong nói: "Trợ lý bảo, hôm nay Tổng giám đốc Phó có cuộc họp quan trọng, chị cần phải đợi một chút."


"Được, không sao."


Cô ngồi xuống ghế sofa, tay nắm chặt cốc nước nóng, cắn miếng bánh mì khô khốc. Chiếc váy len dài màu xanh xám càng làm tôn lên dáng người mong manh, mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt tái nhợt, nhíu mày nhẹ nhàng xoa bụng đang đau âm ỉ.


Hai tiếng sau, cô vẫn chưa đợi được người, "Chào cô, có thể giúp tôi hỏi xem Tổng giám đốc Phó rảnh chưa được không?"


Lễ tân hỏi xong trả lời: "Tổng giám đốc Phó họp xong rồi, nhưng còn một cuộc họp video cực kỳ quan trọng nữa, xin lỗi chị nhé."


Cô khẽ vâng một tiếng.


Không biết có phải anh cố ý không muốn gặp cô hay không.


Một lúc sau lễ tân qua nói: "Hôm nay Tổng giám đốc Phó nhiều việc quá, xin lỗi chị, hay là chị về trước đi?"


Vùng bụng truyền đến cơn đau âm ỉ, cô nhịn đau nói: "Không sao, tôi đợi thêm chút nữa."


Cô nghĩ dù thế nào đi nữa, cũng phải để anh nhìn thấy bản kế hoạch.


Đợi thêm một lúc nữa, cuối cùng cô cũng thấy Phó Lận Chinh bước ra.


Người đàn ông mày kiếm mắt sáng, dáng người cao một mét chín đĩnh đạc thẳng tắp, đường vai cổ vừa rộng vừa phẳng. Anh bước đi không ngừng, phía sau còn có mấy trợ lý đi theo, khí chất cao quý lạnh nhạt, như thể viết rõ bốn chữ "người lạ chớ gần".


Anh đi tới nhướng mi mắt lên, tầm mắt rơi vào cô.


Không biết cô đang ở đây, ánh mắt anh khẽ động.


Dung Vi Nguyệt nhìn thấy anh, lập tức đứng dậy đi tới: "Tổng giám đốc Phó, Tình Nguyệt Các chúng tôi đã làm xong phương án thiết kế đạo cụ cụ thể, mời anh xem qua."


Nhìn dáng vẻ xa cách của cô, đáy mắt Phó Lận Chinh lạnh đi vài phần: "Bây giờ không rảnh."


Mười mấy người bên đội xe đợi anh cả ngày rồi, điên cuồng thúc giục gọi anh đi tập luyện.


Dung Vi Nguyệt siết chặt tập tài liệu: "Sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của anh đâu."


Anh nhếch môi, cúi đầu nhìn cô:


"Dung Vi Nguyệt, dựa vào đâu mà em cảm thấy bây giờ tôi sẽ đồng ý cho đoàn phim hợp tác với em?"


Sắc mặt cô căng thẳng, cố giữ bình tĩnh nói: "Tôi tin Tổng giám đốc Phó công tư phân minh, phương án này anh nhất định sẽ hài lòng."


Trên đỉnh đầu rơi xuống một tiếng cười khẩy đầy châm chọc.


Dung Vi Nguyệt đi theo anh ra khỏi tòa nhà Minh Hằng. Một chiếc Koenigsegg màu đen than chì đậu ở cửa, Phó Lận Chinh nhận lấy chìa khóa xe từ tay trợ lý, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn cô: "Được thôi, tôi phải đến trường đua tập luyện, trên đường đi có hai mươi phút, lên xe."


Cô ngẩn người, anh mở cửa cánh bướm của chiếc Koenigsegg lên:


"Sao thế, không dám ngồi à?"



Phó Lận Chinh lên xe, khởi động xe, chiếc Koenigsegg nhanh chóng hòa vào dòng xe trên đường, gầm xe thấp như con thú đang rình mồi gầm rú bò sát mặt đất.


Đôi mắt lạnh như mực của anh nhìn thẳng phía trước, một tay đặt trên vô lăng, chân lại không ngừng đạp ga.


Bình thường anh điều khiển những chiếc xe đua nhanh nhất thế giới, lao vun vút trên những con đường nguy hiểm nhất với tốc độ gần 250km/h, tất cả các loại xe anh đều lái một cách điêu luyện và cực kỳ hoang dã.


Làn xe liên tục thay đổi, anh mượt mà vượt qua từng chiếc xe một. Dung Vi Nguyệt ngồi ở ghế phụ, cảm giác bị đẩy mạnh về phía sau khiến adrenaline của cô tăng vọt, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ngay cả một câu cũng không thốt nên lời.


Một lúc sau, chiếc Koenigsegg rẽ vào một ngã tư, chạy lên một con đường núi. Đường đi quanh co khúc khuỷu, những khúc cua lớn nối tiếp nhau.


"Không phải muốn giới thiệu sao, em chỉ còn mười phút thôi."


Phó Lận Chinh lên tiếng.


Đầu ngón tay Dung Vi Nguyệt nắm tập tài liệu trắng bệch, vài giây sau cố gắng lật trang đầu tiên ra nói: "Nhắm vào thân phận của nam nữ chính và bối cảnh thời Đường, chúng tôi dự định thiết kế cho nam chính một chiếc mũ miện vân mây bằng vàng..."


Đường núi bảy ngoặt tám rẽ, cảm giác chóng mặt buồn nôn trào lên, tay cô đè lên mép giấy, vừa ho khan vừa đọc, cố gắng chống đỡ không dừng lại.


Phó Lận Chinh nghe từng chữ run rẩy của cô, đáy mắt trầm xuống, vài giây sau giật lấy tập tài liệu trong tay cô.


Cô quay đầu nhìn anh: "Tôi còn chưa đọc xong."


"Em muốn đọc thì em nghĩ là tôi muốn nghe chắc?"


"Tổng giám đốc Phó, đây chẳng phải là yêu cầu của anh sao?"


Vùng bụng đột nhiên truyền đến cơn đau thấu tim, trán cô lấm tấm mồ hôi, nắm chặt lấy dây an toàn.


Rất nhanh xe dừng lại trước cổng trường đua trên lưng chừng núi.


Phó Lận Chinh quay đầu lại thì thấy sắc mặt cô trắng bệch, người co rúm lại.


Trong nháy mắt, trái tim anh như rơi mạnh xuống đất, nhanh chóng xuống xe, mở cửa xe bên phía cô, cau mày: "Em sao thế, khó chịu ở đâu?"


"Tôi không sao," Dung Vi Nguyệt đẩy mạnh anh ra xuống xe, "Anh tránh ra."


Nhưng cơn đau khiến cô đứng không vững, Phó Lận Chinh định bế cô, bị cô dùng hết sức đẩy ra: "Tôi không cần anh bế, anh buông tôi ra..."


Vòng tay anh siết chặt cô hơn, cô tức giận c*n v** c* tay anh.


Gần như dùng sức mạnh nhất, máu tươi lập tức trào ra.


Khoảnh khắc tay Phó Lận Chinh hơi buông lỏng, Dung Vi Nguyệt hất tay anh ra, lùi lại vài bước, dựa vào tường đau đến mức trượt người xuống, trừng mắt nhìn anh, đôi mắt thanh lãnh quyết tuyệt lăn xuống một giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào:


"Phó Lận Chinh... Anh không phải nói hận tôi sao?"


"Nhìn thấy tôi như thế này, chẳng phải đúng ý anh rồi sao."


Phó Lận Chinh nhìn giọt nước mắt rơi xuống của cô, giống như một con dao, đâm mạnh vào ngực anh rồi xoay ngoáy, lại đầm đìa máu thịt rút ra, đau đến xé lòng.


Anh từng hứa với cô, sau này sẽ không để cô phải khóc.


Anh muốn mỗi ngày cô ở bên anh đều trôi qua thật vui vẻ, anh sẽ giải quyết tất cả mọi vấn đề cho cô, lau khô mọi giọt nước mắt của cô, để cô cả đời vui vẻ bình an, thuận lợi không lo nghĩ.


Nhưng bây giờ, anh lại nổi nóng chọc cô khóc rồi.


Cô chắc chắn hận anh thấu xương.


Đôi mắt Phó Lận Chinh nóng rực, đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cô, giơ tay cẩn thận từng li từng tí bế cô lên, lau đi nước mắt cho cô, giọng nói khàn đặc rơi vào trong cát bụi, dịu dàng gọi tên thân mật của cô như ngày xưa:


"Nguyệt Nguyệt, em nói cho tôi biết trước đã, em đau ở đâu có được không."


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 8
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...