Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 72


Câu nói trầm thấp đầy mê hoặc này của Phó Lận Chinh, giống như đang cầm thanh thức ăn cho mèo lắc lư trước mặt một chú mèo con đang đói bụng vậy, cực kỳ quyến rũ và khơi gợi.


Dung Vi Nguyệt ngẩn người, trái tim khẽ run lên, vành tai dần dần ửng đỏ, giống như một ráng mây mỏng rơi vào ánh đèn màu mật ong. Cô nũng nịu mắng anh: "Phó Lận Chinh, anh đừng có làm loạn, lát nữa bị người ta biết được..."


Thân hình Phó Lận Chinh cao lớn, cơ bắp rắn rỏi căng lên dưới lớp áo sơ mi đen. Mặc dù bụng cô đã có độ cong, nhưng một cánh tay của anh vẫn gần như có thể ôm trọn lấy eo cô, khiến cả người cô lọt thỏm vào trong lòng anh.


Dung Vi Nguyệt ở trong vòng tay người đàn ông trông thật nhỏ bé, đầu vai chỉ cao đến ngực anh. Tiếng tim đập mạnh mẽ đầy sức sống của anh vang lên thình thịch bên tai cô, hơi nóng từ cơ thể anh từng chút một ập tới.


Lòng bàn tay Phó Lận Chinh du ngoạn trên người cô, giọng nói lướt qua bên tai cô: "Ai biết được chứ? Không ai vào được đâu."


Anh dùng hơi giọng thấp thật thấp: "Hơn nữa bé cưng à, cách âm ở đây rất tốt, em muốn rên thế nào cũng được."


Cái người này...


Cô khẩu thị tâm phi: "Em mới không thèm nhé..."


Nào ngờ Phó Lận Chinh căn bản không định buông tha cho cô. Chiếc nhẫn cưới lập tức chìm nghỉm giữa tà váy, vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh như mang theo luồng điện. Dung Vi Nguyệt chống tay lên bàn làm việc, hàng mi run rẩy như cánh bướm đang vỗ, tiếng mèo kêu khe khẽ tràn ra từ đôi môi đỏ mọng.


Anh hôn lên d** tai cô, khàn giọng hỏi lại lần nữa, rốt cuộc mèo nhỏ vẫn phải tuân theo suy nghĩ chân thật nhất trong lòng: "Muốn..."


Cánh tay Phó Lận Chinh luồn qua eo thon và khoeo chân cô, lập tức bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, đi vào phòng nghỉ bên trong.


Sợ đè vào bụng cô, người đàn ông dựa vào đầu giường, ôm cô vào lòng. Dung Vi Nguyệt vòng tay ôm cổ anh đón nhận, Phó Lận Chinh cười khẽ: "Bé cưng thèm xúc xích của anh đến thế à? Chủ động thật đấy."


Dung Vi Nguyệt chớp mắt nhìn anh, cái tính hoang dã của mèo nhỏ nổi lên, cũng chẳng sợ: "Vâng, em muốn được đút lắm rồi ạ..."


Đáy mắt anh tối sầm lại: "Tối qua chưa cho em đút em ăn no sao?"


"Thế anh đã no chưa?"


Phó Lận Chinh dùng đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, ánh nhìn nóng bỏng: "Mới có một lần, ông đây còn chưa đủ khai vị, em nói xem đã no chưa?"


Sau khi qua giai đoạn đầu thai kỳ, Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh căn bản không nhịn nổi chút nào, lại khôi phục đời sống vợ chồng về phương diện đó. Cô nhóc sau khi mang thai cũng rất dính anh, chỉ là sợ cô không thoải mái, tần suất của Phó Lận Chinh đã giảm đi rất nhiều so với trước kia. Mỗi lần đều đủ dịu dàng quyến luyến, nhưng không thể hoàn toàn thỏa mãn đến tận cùng hứng thú.


Dung Vi Nguyệt nghe vậy lầm bầm: "Chồng nhịn vất vả rồi, người ta đều nói giai đoạn vợ mang thai là thử thách lớn đối với đàn ông, bất cứ lúc nào cũng có thể có 'cờ xí' (bồ bịch) bay phấp phới bên ngoài."


Phó Lận Chinh tức giận đoạt lấy hơi thở của cô, khiến cô rên ư ử, anh nói: "Đâu ra mà lắm cờ xí thế? Anh chỉ thích vợ anh, chỉ muốn l*m t*nh với vợ anh, những người khác anh đều không có hứng thú."


Cô mỉm cười xin tha, anh khàn giọng nói: "Dù sao những gì em nợ anh bây giờ đều ghi nợ hết đấy, đợi sau khi con chào đời sẽ tìm em đòi lại cả vốn lẫn lãi."


Cực kỳ dịu dàng, cả thế giới như chìm vào sự mềm mại. Một lúc sau, trong cơn mơ màng, cô thấy người đàn ông đứng dậy mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ vẫn chưa bóc tem.


Dung Vi Nguyệt hơi ngẩn ra: "Anh chuẩn bị từ bao giờ thế?"


"Sau hôm em đến tìm anh vào tháng trước."


Lúc đó Phó Lận Chinh đè cô nhóc ra hôn trong phòng nghỉ, cảm xúc ập đến quá mãnh liệt, cả hai đều có chút ngoài ý muốn, nhưng khổ nỗi ở đây lại không chuẩn bị "áo mưa".


Trong thai kỳ, hệ miễn dịch của Dung Vi Nguyệt suy giảm, nếu không dùng biện pháp bảo vệ, t*nh d*ch có thể gây viêm nhiễm cho cô, thậm chí gây co thắt t* c*ng. Vì sức khỏe của cô, Phó Lận Chinh chỉ có thể phanh gấp đầy khó khăn, ngay ngày hôm sau đã mang một hộp đến để đây.


Mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch: "Hóa ra là anh đã ủ mưu từ lâu..."


"Ừ, chẳng phải cuối cùng cũng đợi được thỏ con tự chui vào hang rồi sao?"


Thỏ con nằm nghiêng xuống, thân hình to lớn của người đàn ông bao trùm lấy cô, hai người đối mặt nhau. Lòng bàn tay anh giữ lấy khoeo chân thon thả của cô, nâng lên gác lên người mình, để cô ở tư thế thoải mái nhất.


Người trước mắt và tình yêu nồng đậm khiến thời gian như trôi chậm lại, trong tim trong mắt đều chỉ còn lại hình bóng anh. Đầu ngón tay trắng nõn của cô tì lên lồng ngực rắn chắc của anh, đuôi mắt ầng ậc nước, điểm xuyết một màu đỏ ửng.


"Thích không, hửm?" Anh rũ mắt nhìn cô, vẻ mặt đầy hư hỏng, "Bé cưng, em thật sự nhỏ xíu, cứ như mèo con vậy."


Sự chênh lệch về thể hình mang lại cho người đàn ông cảm giác kiểm soát và áp chế tuyệt đối. Từ hồi cấp ba, khi Phó Lận Chinh vừa mới ôm cô vào lòng đòi hôn, anh đã cảm thấy cô thật nhỏ nhắn. Cô có cắn anh, đánh anh cũng không thoát được, anh có thể dễ dàng đưa cô sướng lên tận chín tầng mây.


Dung Vi Nguyệt vừa thích lại vừa sợ, đôi khi thực sự cảm thấy sự chênh lệch quá lớn, có chút hối hận vì mình vừa chọn đã chọn trúng một người bạn trai "cấu hình khủng" như vậy, cũng quá đáng sợ rồi QAQ.


Lúc này cô hít hít mũi, nũng nịu nói: "Phó Lận Chinh, anh không được hung dữ quá, lát nữa làm đau em bé..."


Phó Lận Chinh th* d*c nặng nề, rất muốn được như trước kia, nhưng cô và em bé là quan trọng nhất, anh không dám. Anh hôn lên giọt mồ hôi trên chóp mũi cô, dỗ dành:


"Được, bé cưng em chỉ huy đi được không? Nghe theo em hết."


Ánh nắng ban trưa càng lúc càng rực rỡ, xuyên qua tấm rèm cuốn nửa kín nửa hở, hắt xuống sàn nhà những mảnh vàng vụn vỡ.


Trong không khí trôi nổi mùi hương thanh ngọt của gỗ tuyết tùng và quýt xanh, thoang thoảng như có như không, giống như mùi hương bị cơn gió nhẹ khuấy động.


Bên cửa sổ, phiến lá trầu bà lá xẻ lấp lánh ánh nước.


Bóng râm bị ánh mặt trời đẩy lùi từng chút một, yên tĩnh mà dịu dàng.


Vì lo lắng cho Dung Vi Nguyệt và em bé, Phó Lận Chinh ôm cô cùng rơi vào lưới tình, hạ xuống những nụ hôn nóng hổi sôi trào.



Mèo con lười biếng dựa vào vai anh, Phó Lận Chinh hôn đi giọt nước mắt của cô, vỗ nhẹ lưng cô, cười khẽ: "Vẫn ổn chứ?"


Dung Vi Nguyệt làm nũng: "Rất thích ạ..."


Cả khuôn mặt cô đỏ bừng: "Tại sao so với trước khi mang thai còn, còn..."


Phó Lận Chinh nhếch môi, phổ cập kiến thức khoa học cho cô: "Bình thường thôi, vì bây giờ em đang mang thai, nồng độ estrogen và progesterone tăng cao, tuần hoàn máu ở vùng xương chậu tăng mạnh, cho nên cảm giác sẽ đặc biệt rõ ràng."


Cộng thêm việc anh vốn dĩ đã rất giỏi chuyện này, lại luôn lấy cô làm trung tâm, nên cô không hề cảm thấy mệt mỏi, ngược lại còn vui vẻ hơn. Cô dùng ánh mắt mềm mại ướt át nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh có thích không? Hình như là chưa đủ?"


"Còn đủ nữa thì em chịu nổi sao?" Anh thì thầm bên tai cô, "Chỉ cần là làm với em, lần nào cũng đều sướng cả."


Mặc dù nhu cầu của anh cao, nhưng tuyệt đối không phải kiểu nhìn thấy phụ nữ là muốn. Anh chỉ có cảm giác mãnh liệt với cô. Chỉ cần là cô, đơn thuần về mặt tâm lý đối với anh đã là hoàn toàn thỏa mãn. Anh chỉ muốn dỗ dành cho cô vui vẻ, chứ không phải để trút bỏ d*c v*ng của bản thân.


Hai người tóc mai chạm vào nhau, âu yếm một hồi lâu, cô phát hiện ra điều gì đó, mặt đỏ tim đập: "Phó Lận Chinh, em thực sự không được nữa rồi..."


"Ai bắt em phải được chứ? Nghỉ một lát là ổn thôi," Anh thấp giọng dỗ dành, "Lại đây cho anh hôn thêm một lúc nữa."


Dịu dàng triền miên, nụ hôn tràn đầy mật ngọt. Một lúc sau Phó Lận Chinh ngồi dậy, cô lười biếng như một chú bạch tuộc treo trên người anh, mặc cho anh phục vụ.


Hai mươi phút sau, từ phòng tắm bước ra, Phó Lận Chinh mặc quần áo chỉnh tề cho cô, lại đi tất vào, động tác kiên nhẫn như đang đối đãi với một món bảo vật dễ vỡ.


Cái người này, chỉ cần không phải lúc đang "ăn thịt", thì lúc nào cũng dịu dàng cả.


Phó Lận Chinh nhìn đồng hồ, đã sắp một giờ rưỡi rồi, cô vẫn chưa ăn trưa, áy náy hỏi: "Đói không?"


"Bây giờ thì có chút..."


"Anh bảo Hoài Dụ mang đồ ăn vào."


Cô mỉm cười trêu chọc: "Phó tổng, anh không đói sao? Cả buổi sáng vừa lao động trí óc vừa lao động chân tay mà."


Anh nhướng mày: "Đói cái gì, vừa nãy chẳng phải đã ăn rồi sao?"


Dung Vi Nguyệt bĩu môi đỏ mọng khẽ hừ: "Anh cứ chìm đắm trong nữ sắc như thế này, buổi chiều không có sức xử lý công việc đâu..."


Phó Lận Chinh bế cô ra ngoài, giọng nói càn rỡ rơi bên tai cô: "Ừ, đến lúc đó họp hành trong đầu toàn là cảnh l*m t*nh với em, chịu chưa?"


Vành tai cô leo lên ráng đỏ: "Anh đừng có nói linh tinh, đến lúc đó thật sự không có tâm trí làm việc đâu..."


Người đàn ông nhếch môi: "Trêu em thôi."


Ngồi xuống ghế sofa bên ngoài, rất nhanh Hoài Dụ đã gõ cửa đi vào, mang bữa trưa đã đặt trước vào: "Anh Chinh, món này em vừa hâm nóng lại một lượt, nếu mùi vị không ngon thì để em đặt phần mới. Chủ yếu là vừa nãy lúc mười hai rưỡi tưởng anh và chị dâu định ăn, nên em đã hâm nóng trước rồi."


"Không sao," Giọng người đàn ông lười biếng nhàn nhạt, "Vừa nãy vì Nguyệt Nguyệt muốn ngủ, tôi ngủ cùng cô ấy một lát."


Dung Vi Nguyệt: Cái người này...


Hoài Dụ cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng tình cảm vợ chồng son sắt, cười cười rồi rời đi. Dung Vi Nguyệt xấu hổ kéo tay áo người bên cạnh: "Phó Lận Chinh, anh có thể đừng nói lung tung được không?"


Người đàn ông nhướng mày: "Sao hả, vừa nãy anh nói không phải sự thật à? Không phải anh đã ngủ cùng em một lúc sao?"


Cái "ngủ" này rõ ràng không phải cái "ngủ" kia...


Phó Lận Chinh ngồi xuống sofa, ôm cô nhóc đang phồng má giận dỗi vào lòng, mở hộp cơm, cười dỗ dành: "Bé cưng, đút cho em ăn nhé? Còn không ăn là em và tiểu gia hỏa đều phải chịu đói đấy."


Cô quả thực đã đói meo rồi: "Miễn cưỡng đồng ý cho anh đút đấy."


Phó Lận Chinh gắp một đũa, cười nói: "Miếng đầu tiên, món em thích ăn, thịt bò xào ớt xanh."


Dung Vi Nguyệt ăn cùng với cơm, ngon đến mức mắt cong cong. Phó Lận Chinh lại gắp miếng thứ hai: "Bé cưng, miếng thứ hai, gan heo xào thơm."


Cô bĩu môi: "Em không thích ăn gan heo cho lắm."


"Tiểu gia hỏa trong bụng em thích ăn, anh đút cho con ăn."


"..."


Dung Vi Nguyệt vì con nên ngoan ngoãn ăn hết, sau đó miếng thứ ba là món cô thích, miếng thứ tư lại là món cô không thích lắm.


Cô dần dần phát hiện ra: "Phó Lận Chinh, anh cố ý đúng không? Nói là tiểu gia hỏa thích, rõ ràng là anh muốn dỗ em ăn."


Khóe môi Phó Lận Chinh hiện lên độ cong: "Em kén ăn như vậy anh không nói thế thì sao được? Như vậy dinh dưỡng mới cân bằng."


Hiện tại thực đơn của cô đều do chuyên gia dinh dưỡng thiết kế riêng, cô thật sự cảm thấy mình đang bị nuôi như thỏ con vậy, đè thấp khóe môi: "Được rồi, vậy em sẽ cố gắng ăn nhiều một chút, anh cũng ăn nhiều vào..."


Hai người ăn một bữa no nê. Sau bữa trưa, Phó Lận Chinh lại tỉ mỉ chuẩn bị vitamin cho cô, nấu một ấm trà dưỡng sinh. Cô dựa vào lòng anh đọc sách, anh ngồi bên cạnh cô một lát rồi mới đi họp.


Mỗi ngày sau khi mang thai đều trôi qua ấm áp và ngọt ngào như vậy.


Thời gian không ngừng trôi đi, bước sang tháng Mười Hai.



Bụng Dung Vi Nguyệt ngày càng lớn, đến giai đoạn cuối thai kỳ, chủ yếu là ở nhà dưỡng thai. Cô xử lý một số công việc của studio qua mạng, thỉnh thoảng cũng livestream, phối hợp tuyên truyền trang sức cho phim mới, cũng chia sẻ cuộc sống thường ngày với người hâm mộ.


Mỗi lần livestream, Phó Lận Chinh đều ở bên cạnh cô. Ống kính thỉnh thoảng quét qua anh, liền thấy anh đang chuẩn bị hoa quả, khoác áo, rót sữa, chỉnh góc máy quay cho Dung Vi Nguyệt, bảo vệ cô toàn diện.


Mọi người thấy trạng thái của Dung Vi Nguyệt vẫn rất tốt, nụ cười luôn rạng rỡ trên môi, cả phòng livestream đều quắn quéo:


Sau khi kết hôn có yêu thương nhau hay không nhìn một cái là biết ngay, Nguyệt Nguyệt hạnh phúc vui vẻ thấy rõ luôn, được nuôi chiều tốt quá.


Nghi ngờ trong mắt anh Chinh chỉ có Nguyệt Nguyệt, mọi thứ xung quanh đều bị làm mờ hết rồi ha ha ha.


Não yêu vợ là như thế đấy, Phó Lận Chinh đúng kiểu ông chồng hệ "bố chăm con", cưng chiều Nguyệt Nguyệt quá trời. Nếu sinh con gái thì chắc chắn là nô lệ của con gái rồi ha ha.


Cảm giác cả người Nguyệt Nguyệt bây giờ dịu dàng quá, đây là biểu hiện của việc có đủ tình yêu và cảm giác an toàn đấy.


Phó Lận Chinh hiện tại chăm sóc cô nhóc quả thực tỉ mỉ đến từng phương diện. Hơn nữa giai đoạn cuối thai kỳ, gánh nặng cơ thể Dung Vi Nguyệt ngày càng lớn, thường xuyên bị tiểu gia hỏa trong bụng hành hạ.


Có một hôm nửa đêm, cô đang ngủ thì đột nhiên một cơn đau ập đến, cô hít sâu một hơi khí lạnh. Phó Lận Chinh nằm bên cạnh lập tức tỉnh giấc, lo lắng nhìn cô:


"Sao thế, bé cưng, chỗ nào không thoải mái?"


Cô nhíu mày: "Chân trái... lại bị chuột rút rồi..."


Phó Lận Chinh lập tức cúi người, đỡ lấy mắt cá chân cô, một tay ấn ngược bàn chân về phía trước, tay kia nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cho cô: "Thả lỏng nào, hít thở từ từ thôi."


Trên trán Dung Vi Nguyệt lấm tấm mồ hôi, thở từng ngụm nhỏ, theo động tác massage của anh, cảm giác đau đớn từng chút một lui đi.


Phó Lận Chinh dịu dàng hỏi: "Còn đau không?"


"Đỡ nhiều rồi, em hoàn hồn lại rồi..."


Phó Lận Chinh nghiêng người tới, lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cô, nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô mà đau lòng không thôi: "Bé cưng vất vả rồi."


"Không sao," Cô thở dài, "Cố thêm chút nữa là được rồi, sắp 'xả hàng' rồi..."


Phó Lận Chinh hôn lên má cô, cô cũng cảm thấy anh rất vất vả: "Vừa nãy sao anh tỉnh nhanh thế?"


Anh xoa đầu cô: "Bây giờ anh không dám ngủ quá say, sợ nửa đêm em khó chịu. Em thấy khó chịu thì phải gọi anh ngay lập tức, biết chưa?"


Thời gian này, ban đêm cô thường xuyên khó ngủ, anh cũng mất ngủ theo, cô chỉ cần hơi cử động là anh đã theo bản năng tỉnh giấc.


Dung Vi Nguyệt gật đầu, cảm nhận được em bé trong bụng đang chuyển động, dường như cũng đang lật người: "Nó hình như đang đá đấy, anh sờ thử xem?"


Phó Lận Chinh đưa tay phủ lên chỗ bụng nhô cao ấm áp, cảm nhận được động tĩnh, đáy mắt tan ra ý cười dịu dàng: "Đêm hôm khuya khoắt lại bắt đầu quậy phá rồi."


Dung Vi Nguyệt cười nhạt, ánh mắt dịu dàng: "Lần nào anh sờ, con cũng thích cử động, giống như biết là bố vậy."


Phó Lận Chinh nhướng mày, khóe môi hơi cong lên: "Chắc chắn là nhận ra bố nó rồi."


Cô nhìn bụng, mỉm cười cảm thán: "Con yêu à, để đón chào sự xuất hiện của con, mẹ rất vất vả, bố cũng rất vất vả, nhưng vì con, bố mẹ đều tình nguyện."


Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, Phó Lận Chinh đặt một nụ hôn lên bụng cô, trầm giọng nói: "Tổ tông nhỏ, bây giờ con phải ngoan một chút, để mẹ con thoải mái một chút, đợi sinh ra rồi hãy hành hạ bố con."


Dung Vi Nguyệt hiện lên lúm đồng tiền, dựa vào lòng Phó Lận Chinh, từ từ chìm vào giấc ngủ.


Bây giờ khi tháng thai ngày càng lớn, hai người cũng tạm thời chuyển từ Đường Hoa Phủ về biệt thự nhà họ Phó ở trung tâm thành phố. Ở đây gần bệnh viện phụ sản nhất. Nghê Ánh Chi và mấy dì giúp việc cùng nhau chăm sóc Dung Vi Nguyệt, Thịnh Liễu và Dung Thừa Nghiệp cũng năm bữa ba hôm lại đến thăm.


Còn có bạn bè cũng thường xuyên đến thăm cô, đều mua trước rất nhiều đồ cho em bé và cho cô. Mọi người dành cho Dung Vi Nguyệt tràn ngập sự quan tâm yêu thương. Vốn dĩ đến giai đoạn cuối thai kỳ, thai phụ vì cơ thể mệt mỏi nên tâm trạng cũng khá nhạy cảm, nhưng cảm xúc của cô cực kỳ ổn định, không hề có chút lo âu nào, cả người toát lên vẻ nhu hòa và bình yên.


Mang theo sự mong chờ vô hạn đối với sinh linh bé nhỏ, mọi người lại cùng nhau đón một năm mới.


Cuối tháng Hai, tiết trời se lạnh, gió xuân phơi phới, ngày dự sinh của Dung Vi Nguyệt cuối cùng cũng đến gần.


Buổi trưa hôm đó, Dung Vi Nguyệt vốn đang ở phòng ăn nhìn Nghê Ánh Chi làm chè trôi nước đậu đỏ cho mình, mẹ chồng nàng dâu đang vui vẻ trò chuyện, bỗng nhiên cô cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt thay đổi, mi tâm nhíu lại.


"Mẹ..." Tay cô đỡ lấy bụng, hít sâu một hơi, "Hình như con bị co thắt t* c*ng rồi..."


Nghê Ánh Chi sững người, vội vàng bước tới: "Chuyển dạ sớm sao?"


Vốn dĩ ngày dự sinh của Dung Vi Nguyệt là tuần sau, họ định ngày kia mới đến bệnh viện chờ sinh, không ngờ lại sớm hơn dự kiến.


Nghê Ánh Chi lập tức bình tĩnh lại, gọi tất cả các dì giúp việc trong nhà. Mọi người đều đã được dặn dò từ trước, người thì chuẩn bị xe, người thì lấy túi đồ đi sinh, người thì liên hệ bệnh viện, khẩn trương nhưng không hề hoảng loạn.


Rất nhanh đã ra khỏi cửa lên xe, Nghê Ánh Chi nắm tay Dung Vi Nguyệt, giống như người mẹ đang ở bên con gái, truyền cho cô sự ấm áp: "Nguyệt Nguyệt đừng sợ, có mẹ ở đây."


Nghê Ánh Chi bình tĩnh đi thông báo cho mọi người. Cùng lúc đó, Phó Lận Chinh đang họp ở đội xe, nhận được điện thoại, lông mày nhíu chặt, đột ngột đứng dậy:


"Tôi đi trước đây, Nguyệt Nguyệt sắp sinh rồi."


Mọi người kích động: "Anh Chinh mau đi đi!"


"Chị dâu là quan trọng nhất! Mấy chuyện còn lại anh không cần lo đâu!"



Siêu xe lao vút đi như tên bắn, phi như bay xuống đường núi.


Rất nhanh, đầu dây bên kia lại gọi tới. Phó Lận Chinh nhanh chóng bắt máy, giọng nói của Dung Vi Nguyệt truyền đến, yếu ớt nhưng dịu dàng:


"A Chinh, anh đừng vội, mẹ và các dì đã đưa em đến bệnh viện rồi, anh lái xe chậm thôi, không được đua xe đâu đấy, nghe thấy chưa..."


Cô nhóc quá hiểu anh lúc này sẽ lo lắng hoảng loạn đến mức nào, nén đau đớn gọi điện dặn dò anh.


Trên trán cô mồ hôi lăn dài, giọng nói nhẹ nhàng: "A Chinh, chúng ta sắp được gặp con rồi, em biết anh rất lo rất vội, nhưng thời gian vẫn kịp, anh cứ từ từ thôi."


Phó Lận Chinh nhả bớt chân ga, lòng bàn tay đẫm mồ hôi siết chặt vô lăng, khàn giọng đáp: "Anh biết rồi, bé cưng."


"Em và con đều không sao đâu," Hơi thở cô mềm mại, "Chỉ khi A Chinh của em bình an, em mới có thể yên tâm sinh con."


Đáy mắt Phó Lận Chinh nóng rực đỏ hoe, trái tim đang căng thẳng dần dần bình ổn lại: "Được... em đợi anh."


Trên đường núi, ánh nắng chiếu nghiêng, thân xe lướt qua trong gió.


Ánh mắt anh trầm ổn nhìn về phía trước, nắm chặt vô lăng.


Suốt dọc đường, với tư cách là nhà vô địch thế giới, anh còn tập trung cao độ hơn cả khi thi đấu. Bốn mươi phút sau, xe vững vàng đến bệnh viện.


Trong phòng bệnh, Dung Vi Nguyệt đang đợi t* c*ng mở. Bố mẹ hai bên đều đã đến, thấy Phó Lận Chinh chạy vào: "A Chinh cuối cùng cũng đến rồi!"


Người đàn ông lao vào phòng bệnh, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô đang nằm trên giường, nắm chặt lấy tay cô: "Nguyệt Nguyệt, anh đến rồi."


Dung Vi Nguyệt nhìn thấy anh, trái tim đang treo lơ lửng mới hạ xuống, hốc mắt hơi ươn ướt, nhếch khóe môi: "Vâng, có anh ở đây em không sợ nữa..."


Anh hôn lên mu bàn tay cô, khàn giọng nói: "Anh sẽ luôn ở đây."


Dung Vi Nguyệt được đưa đi kiểm tra trước, sau khi mở được ba phân thì được tiêm gây tê ngoài màng cứng. Phó Lận Chinh túc trực bên giường, thấp giọng hỏi: "Đỡ hơn chưa em?"


Cô gật đầu, hô hấp đã ổn định hơn nhiều: "Đỡ hơn nhiều rồi, cảm giác như sống lại vậy..."


Phó Lận Chinh bón cho cô ăn chút gì đó để bổ sung thể lực, bây giờ còn phải đợi mở thêm mới có thể vào phòng sinh.


Trạng thái của Dung Vi Nguyệt đã tốt hơn nhiều, cũng thoát khỏi tâm trạng căng thẳng. Hai người trò chuyện, cô nói muốn xem túi đồ đi sinh, Phó Lận Chinh mang tới, bên trong là do anh tự tay sắp xếp hai hôm trước.


Dung Vi Nguyệt mở ra xem, có một chiếc chăn ủ sơ sinh hình dâu tây màu hồng phấn, tất nhỏ, mũ nhỏ, găng tay nhỏ hình thỏ con đáng yêu, còn có chăn đắp hình quả đào màu hồng và khăn tắm cho bé...


Dung Vi Nguyệt kinh ngạc cười: "Sao toàn màu hồng thế anh?"


"Hả, công chúa nhỏ chẳng phải thích kiểu này sao?"


Dung Vi Nguyệt cười: "Vẫn chưa dám chắc chắn mà, nhỡ đâu là con trai thì sao?"


Thần sắc Phó Lận Chinh khựng lại, "Không sao, con trai chẳng lẽ không dùng được màu hồng? Dù sao mới sinh ra cũng giống nhau cả."


Trong nhóm chat anh em trên Wechat, mấy người Hạ Tư Lễ không tiện đến, cũng đang quan tâm tình hình của Vi Nguyệt trong nhóm, hỏi thăm Phó Lận Chinh. Anh trả lời: Vẫn chưa sinh, đã tiêm giảm đau rồi, chắc sáng mai là được gặp con gái thôi.


Hạ Tư Lễ: Cậu đây là chưa mở hộp mù mà đã chốt hạ rồi à?


Hồ An: A Chinh, sao cậu chắc chắn là con gái thế?


Phó Lận Chinh nhướng mày: Chẳng phải quá rõ ràng sao? Thứ nhất, chua con trai cay con gái, Nguyệt Nguyệt thích ăn cay. Thứ hai, da dẻ Nguyệt Nguyệt ngày càng đẹp, người ta đều bảo sinh con gái mẹ sẽ đẹp lên, vợ tôi ngày càng xinh đẹp. Hơn nữa dạo này tôi toàn mơ thấy đưa cô ấy đi mua váy nhỏ cho con, đây đều là ám thị từ con gái đấy, hiểu không?


Phó Tắc Thừa không nhịn được cười, với tư cách là bác sĩ liền vào phổ cập kiến thức: Phó Lận Chinh, mấy cái cậu nói đều là quan niệm dân gian, không có căn cứ khoa học đâu. Hơn nữa chẳng lẽ không phải do cậu ngày nghĩ đêm mơ à?


Hồ An: A Chinh đây là muốn có con gái đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi ha ha ha.


Hạ Tư Lễ cười: Hy vọng Phó đại thiếu gia của chúng ta cầu được ước thấy, chứ quả này mà lòi ra một thằng c*, tuyệt đối sẽ tranh giành Nguyệt Nguyệt với cậu, địa vị sau này của cậu lung lay là cái chắc ha ha ha ha.


Phó Lận Chinh khẽ hừ: Bất kể trai hay gái, ở chỗ Nguyệt Nguyệt tôi mãi mãi là số một.


Phó Lận Chinh đưa đoạn chat này cho Dung Vi Nguyệt xem, cô bị chọc cho cười tít mắt. Phó Lận Chinh hỏi: "Anh mãi mãi là số một trong lòng em, đúng không?"


"Ưm... Em sẽ cố gắng."


Phó Lận Chinh: ??


"Còn cố gắng nữa á?" Anh tức giận nghiêng người định đòi hôn, cô nhóc cười mắt cong như vầng trăng khuyết, xin tha, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: "Trêu anh thôi, ở chỗ em đương nhiên anh là số một, bất kể trên thế giới này còn ai xuất hiện đi chăng nữa, anh đều là số một."


Đối với cô, anh quan trọng hơn tất cả mọi thứ.


Phó Lận Chinh nghe vậy, nhếch môi xoa đầu cô: "Em ở chỗ anh cũng như vậy, bất kể sinh trai hay gái, quan trọng nhất là em phải bình an, em quan trọng hơn con."


Đối với Phó Lận Chinh, hiện tại nỗi lo lắng cho cô lớn hơn sự mong đợi đứa trẻ. Sức khỏe của cô gái nhỏ nhà anh vốn không tốt, sinh con là thử thách rất lớn đối với cơ thể cô. Trước đây anh từng trải nghiệm qua cơn đau đẻ (trải nghiệm máy mô phỏng), còn đau hơn cả lúc anh bị tai nạn xe, nên anh càng lo lắng hơn.


Hai gia đình thay phiên nhau túc trực. Ân Lục, Hạ Thiên Đường và Nghê Âm cũng đến thăm, ai nấy đều vô cùng mong đợi.


Dung Vi Nguyệt mở t* c*ng khá chậm, trằn trọc cả đêm, đến sáng hôm sau mới được đẩy vào phòng sinh.



Phó Lận Chinh thay đồ vô trùng. Trước đó hai bà mẹ vốn nói muốn vào cùng, nhưng Phó Lận Chinh cực kỳ kiên quyết: "Con muốn ở bên cạnh Nguyệt Nguyệt, con nhất định phải canh chừng cô ấy."


Nếu cô ở bên trong đau đớn khóc lóc mà anh không ở bên cạnh, anh ở bên ngoài cũng sẽ lo đến chết mất.


Dung Vi Nguyệt cười dịu dàng: "Không sao đâu, cứ để A Chinh ở cùng con."


Đến cửa phòng sinh, gia đình và bạn bè đều cổ vũ động viên Dung Vi Nguyệt, nói sẽ đợi ở bên ngoài.


Sau khi vào trong, cô nằm trên bàn sinh, trán lấm tấm mồ hôi. Mặc dù thuốc gây tê đã giảm bớt phần lớn đau đớn, nhưng từng cơn co thắt t* c*ng ập tới vẫn khiến cô cảm thấy sợ hãi.


Phó Lận Chinh ngồi bên trái cô, đeo khẩu trang, ánh mắt không rời cô nửa khắc, lòng bàn tay trong găng tay ướt đẫm mồ hôi. Anh nắm chặt tay cô, trao cho cô sự đồng hành kiên định nhất.


Dưới sự hướng dẫn của bác sĩ, Dung Vi Nguyệt cố gắng dùng sức, trán túa ra từng hạt mồ hôi lớn, cắn chặt môi, sắc mặt ửng đỏ.


Phó Lận Chinh khàn giọng giúp cô đếm nhịp, đường kẻ trên máy theo dõi nhảy lên nhảy xuống trước mắt anh, mỗi một dao động đều như nện vào tim anh.


Anh cảm nhận được bàn tay cô đang run rẩy, tơ máu trong mắt anh từng chút lan ra, ngay cả hơi thở cũng run rẩy theo.


Anh từng phóng xe với tốc độ hơn hai trăm km/h sát sạt ranh giới sinh tử trên đường đua, cũng từng bị thương nặng suýt chết trong vụ tai nạn xe năm đó, nhưng chưa bao giờ khó chịu đến mức trái tim như muốn vỡ tung như lúc này.


Cả người Dung Vi Nguyệt gần như ướt đẫm mồ hôi, nước mắt lăn dài từ khóe mắt: "A Chinh..."


Hốc mắt Phó Lận Chinh đỏ hoe, nắm chặt tay cô, lau mồ hôi cho cô, giọng nói trầm khàn khích lệ: "Bé cưng, anh ở đây, sắp xong rồi, em nhất định làm được mà."


Cô cắn chặt răng, ngón tay bấu chặt vào cánh tay anh. Mu bàn tay Phó Lận Chinh rỉ máu nhưng anh chẳng hề cảm thấy đau, chỉ hận không thể đoạt lấy tất cả đau đớn của cô, gánh thay cho cô.


Sau vài hiệp, tốc độ thực ra rất nhanh, nhưng lại dài đằng đẵng như cả thế kỷ trôi qua.


Bỗng nhiên, một tiếng khóc non nớt mà vang dội cất lên, tuyên bố sự xuất hiện của một sinh linh mới.


Khoảnh khắc đó, đôi mắt Phó Lận Chinh đỏ hoe hoàn toàn.


Bác sĩ báo tin vui, Dung Vi Nguyệt yếu ớt th* d*c, nước mắt và mồ hôi đan xen, đôi mắt khẽ cong lên: "A Chinh... năm thứ chín chúng ta gặp nhau, con của chúng ta chào đời rồi..."


Đáy lòng Phó Lận Chinh chấn động dữ dội, cúi người áp trán vào trán cô, cổ họng nghẹn lại, không nói nên lời.


Trong đầu anh lóe lên cảnh tượng đêm mưa năm lớp mười hai ấy, lần đầu tiên gặp cô. Cô giống như đóa hoa sơn trà trắng muốt đang nở rộ, chỉ một ánh mắt đã oanh oanh liệt liệt xông vào cuộc đời anh.


Quấn lấy cô đòi phương thức liên lạc, đứng ngoài phòng đàn canh chừng cô kéo đàn, vây lấy cô đòi hôn, dịu dàng dỗ cô uống thuốc, đưa cô rong ruổi trên xe, l*n đ*nh núi ngắm bầu trời đầy sao...


Họ yêu nhau, rồi lạc mất nhau giữa biển người. Dù trải qua chia ly, nhưng may mắn thay lại lần nữa đi cùng nhau.


Cô đã trở thành vợ của anh.


Bây giờ lại sinh cho anh đứa con của họ.


Một sinh linh bé nhỏ kết nối tất cả tình yêu của anh và Dung Vi Nguyệt.


Cô dũng cảm như vậy, kiên cường như vậy, lại vĩ đại như vậy, đã cho anh một gia đình ba người viên mãn đến thế.


Phó Lận Chinh vén những sợi tóc dính mồ hôi trên mặt Dung Vi Nguyệt, đáy mắt nóng hổi, giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô.


Dung Vi Nguyệt giơ tay lau nước mắt cho anh, sống mũi cay cay: "Phó Lận Chinh, anh đừng khóc..."


Từ chia tay, đến trùng phùng, rồi đến hôn lễ, khoảnh khắc này, anh lại một lần nữa rơi nước mắt vì cô.


Anh đặt một nụ hôn lên má cô, giọng nói trầm khàn: "Bé cưng, em vất vả rồi... Anh yêu em."


Anh thực sự rất yêu, rất yêu cô.


Phó Lận Chinh lau mồ hôi cho cô, y tá bế đứa bé cười bước tới, nói: "Chúc mừng Phó tiên sinh, Phó phu nhân, là một tiểu thiếu gia, nặng ba cân hai (6 cân 4 lạng TQ)."


Dung Vi Nguyệt mỉm cười, Phó Lận Chinh nhìn tiểu gia hỏa trong tã lót, đáy mắt tan ra sự dịu dàng: "Cô vừa nói con gái tôi nặng bao nhiêu?"


"Là tiểu thiếu gia, ba cân hai ạ."


Phó Lận Chinh có chút hoảng hốt, nhếch môi xoa xoa đầu em bé: "Mẹ tròn con vuông là tốt rồi."


Y tá ngẩn người, cười nhấn mạnh lại lần nữa: "Phó tiên sinh, là con trai, con trai, không phải con gái ạ."


Không sao, thế nào cũng tốt...


Hả?!!!!


Phó Lận Chinh bỗng nhiên tỉnh táo lại, sững sờ: "Con trai?"


"Đúng vậy ạ, một tiểu thiếu gia cực kỳ đáng yêu đấy ạ."


????


Phó Lận Chinh nhìn đứa trẻ đang gào khóc đặc biệt to, bỗng nhiên im lặng. Dung Vi Nguyệt quay đầu nhìn thấy hốc mắt anh đỏ hoe, kinh ngạc:


"A Chinh, sao anh lại khóc nữa rồi?"


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 72
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...