Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 71


Dung Vi Nguyệt không ngờ Phó Lận Chinh lại nói như vậy, nhất thời ngẩn người, ngay sau đó trái tim liền được bao bọc bởi tình yêu dịu dàng, mềm mại.


Có lẽ một số người chồng khi thấy vợ mình cảm xúc thất thường, tính khí trở nên kỳ lạ trong giai đoạn đầu thai kỳ sẽ sinh lòng mất kiên nhẫn. Nhưng Phó Lận Chinh lại hoàn toàn ngược lại, anh chỉ sợ cô không đủ ỷ lại vào anh, luôn muốn dành cho cô nhiều sự quan tâm và sủng ái hơn nữa.


Cô biết mà, gả cho Phó Lận Chinh là quyết định đúng đắn nhất đời này của cô. Trên thế giới này, sẽ chẳng còn ai yêu cô như anh nữa.


Dung Vi Nguyệt chui vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, nụ cười dịu dàng, ngọt ngào:


"Cún ngốc, sao bây giờ anh còn hay suy nghĩ linh tinh hơn cả em thế?"


Phó Lận Chinh thuận thế vòng tay ôm trọn lấy cô: "Anh sợ em suy nghĩ quá nhiều thôi."


"Thật sự không có đâu," Cô ngước mắt nhìn anh, "Hơn nữa làm sao có chuyện em không yêu anh nhiều như thế được? Người em yêu nhất trên thế giới này chính là anh, yêu nhất yêu nhất luôn đó."


Phó Lận Chinh đè thấp khóe môi, lười biếng nói: "Nghĩ lại cũng đúng, có một người chồng hoàn hảo thế này, mỗi ngày dù em có dốc toàn lực cũng yêu không hết được."


Dung Vi Nguyệt bật cười, người này chưa được hai phút lại bắt đầu tự luyến rồi.


Cằm cô tựa lên lồng ngực anh, ngước mắt nhìn anh, giọng nói mềm mại: "Em biết sau khi mang thai cảm xúc rất dễ dao động, Lục Lục cũng từng nói với em rồi. Nhưng hiện tại em thật sự không có cảm giác đó, cũng có thể là chưa tới lúc. Mỗi ngày em đều rất vui vẻ, hơn nữa anh chăm sóc em kiên nhẫn như vậy, em cũng muốn ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút, không để anh quá mệt mỏi."


Phó Lận Chinh nhíu mày, nhẹ nhàng nhéo má cô: "Dung Vi Nguyệt, em mau chóng dọn sạch cái tư tưởng 'ngoan ngoãn hiểu chuyện' ấy ra khỏi đầu cho anh. Anh yêu cầu em gả cho anh phải như vậy lúc nào? Ở nhà chúng ta, em muốn thế nào cũng được, dù có kiêu kỳ hay quậy phá cỡ nào anh cũng yêu, miễn là em vui vẻ, hiểu không?"


Cô nhìn anh, sống mũi bất giác cay cay: "Dạ..."


Từ nhỏ đến lớn, cô luôn bị yêu cầu phải hiểu chuyện. Chỉ có anh, hết lần này đến lần khác tháo gỡ gông xiềng trên người cô, để cô học lại cách làm chính mình.


"Mang thai con là chuyện của hai chúng ta, em không cần phải gồng gánh một mình," Phó Lận Chinh xoa đầu cô, "Bây giờ chăm sóc em là trách nhiệm của anh, em không sai bảo anh thì còn muốn sai bảo ai? Chẳng lẽ anh không phải là người 'dễ dùng' nhất sao?"


Dung Vi Nguyệt mỉm cười gật đầu, giọng mềm nhũn: "Được, vậy em sẽ không khách sáo nữa. Bây giờ anh đi gọt lê cho em, cắt thêm ít dưa lưới nữa nhé."


"Được."


"Sau đó lấy cho em chút đồ ăn vặt, mấy loại em thích nhất ấy, rồi lấy tập tranh trong phòng sách của em qua đây. Lát nữa họp xong anh nhớ xả nước bồn tắm giúp em, em muốn ngâm mình, anh phải massage cho em nữa."


Phó Lận Chinh nhướng mày, ý cười càng sâu: "Thật sự không khách sáo như vậy à?"


Cô bĩu môi: "Không phải anh nói sao?"


Người đàn ông cười xoa đầu cô: "Được, chờ đấy."


Sau chuyện này, tâm trạng của Dung Vi Nguyệt cũng dần thay đổi.


Giai đoạn đầu thai kỳ, có lẽ cô cũng cố ý giữ cho bản thân độc lập, nhưng giờ đây cô đã thả lỏng, ỷ lại vào Phó Lận Chinh nhiều hơn, bày tỏ nhu cầu với anh, kể hết mọi suy nghĩ của mình cho anh nghe.


Mà Phó Lận Chinh lại vui vẻ chịu đựng, thậm chí còn tận hưởng điều đó, chiều chuộng cô thành một nàng công chúa nhỏ ở nhà chẳng cần động tay vào việc gì, chỉ cần kêu "meo meo" là có được cả thế giới.


Ví dụ như sau khi mang thai, khẩu vị của cô thay đổi đột ngột, thường xuyên thèm ăn những món bình thường rất ít ăn hoặc thậm chí không thích ăn, hơn nữa là muốn ăn ngay lập tức. Cảm giác thèm ăn đến nhanh mà đi cũng nhanh.


Vào một buổi tối tuần thứ hai sau khi phát hiện mang thai, Phó Lận Chinh đang mơ màng ngủ thì cảm giác người trong lòng biến mất. Mở mắt ra nhìn, anh thấy cô nhóc đang co ro bên mép giường, bộ váy ngủ màu vàng nhạt trông như một chiếc bánh trứng cuộn nhỏ xíu, đang ôm điện thoại lướt lướt, đôi mắt hạnh sáng rực nhìn chằm chằm vào video ăn uống trên màn hình.


Sao lại đáng yêu thế này chứ.


Trái tim Phó Lận Chinh mềm nhũn, từ phía sau ôm cô vào lòng, bất lực cười khẽ: "Bé cưng, nửa đêm không ngủ lại xem đồ ăn, đói đến mức này sao?"


Dung Vi Nguyệt giật mình, không ngờ anh đã tỉnh: "Em chỉ xem thôi, không có muốn ăn..."


"Nước miếng sắp chảy ra rồi, thế này mà gọi là không muốn ăn à?"


Hai má cô ửng hồng, khẽ "ưm" một tiếng. Phó Lận Chinh nói tiếp: "Sao lại ngốc thế, đói thì không nói với anh? Tự mình lướt video có thể nhìn mơ giải khát được chắc?"


"Muộn quá rồi mà, em cũng không nỡ đánh thức anh."


"Em như vậy không ngủ được, anh chẳng phải càng đau lòng hơn sao? Bây giờ em muốn ăn gì?"


Cô nhóc mím môi, trên mặt hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ xíu, giọng nói mềm mại thành thật khai báo: "Ưm... Em muốn ăn chè xoài bột báng, còn cả há cảo hấp nhân thịt heo ngô ngọt nữa, có phiền phức quá không anh?"


Anh ghé sát, dùng giọng hơi thì thầm trêu chọc: "Em hôn một cái đi."


Dung Vi Nguyệt cong mắt, đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng của anh. Ngay sau đó người đàn ông đứng dậy, khóe môi nhếch lên, thần sắc ngông nghênh lười biếng: "Không phức tạp, chồng em cái gì mà không làm được? Cứ giao cho anh."


Nói xong, Phó Lận Chinh liền đi vào bếp, mở tủ lạnh phát hiện xoài không còn tươi, đặt đồ ăn ngoài trên điện thoại thì phải chờ rất lâu, anh không do dự nửa giây, lập tức ra cửa.


Màn đêm se lạnh, đèn đường từng ngọn từng ngọn sáng trưng. Người đàn ông chạy đến siêu thị tiện lợi 24 giờ ở cổng khu dân cư, chọn hai quả xoài tươi ngon nhất rồi nhanh chóng chạy về nhà.


Anh vừa nấu bột báng, vừa gọt xoài. Quả xoài rất trơn, tay anh hơi trượt một cái, đầu ngón tay bị cứa một đường, máu đỏ rỉ ra. Anh nhíu mày, xử lý đơn giản qua loa, sau đó đi xay thịt heo làm nhân, thêm ngô, hành lá băm nhỏ và gia vị.


Cảnh tượng này nếu để người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm. Thái tử gia của tập đoàn Minh Hằng trị giá hàng trăm tỷ, vậy mà lúc hơn một giờ sáng lại đang ở trong bếp, nghiêm túc gói há cảo, nấu chè cho người vợ đang mang thai.


Mùi thơm dần dần lan tỏa. Một lúc sau, anh bưng đồ ăn về phòng, liền thấy cô nhóc đang ôm gối tựa nửa người vào đầu giường, hơi thở nhẹ nhàng, khuôn mặt ngái ngủ mơ màng trông vừa ngoan ngoãn lại mềm mại.


Anh đi tới, đặt khay đồ ăn nhẹ nhàng lên đầu giường, khẽ xoa đầu cô:


"Bé cưng, đồ ăn xong rồi, còn muốn ăn không?"


Hàng mi Dung Vi Nguyệt run run, mơ màng mở mắt, gật đầu, giọng nói ngọt lịm: "Dạ, chồng vất vả rồi..."


Phó Lận Chinh đút cho cô ăn chè xoài, lại đút cho cô một cái há cảo. Bé thỏ con nhắm mắt chậm rãi nhai, anh nhìn cô, đáy mắt tràn ngập ý cười cưng chiều: "Sao lại đáng yêu thế này hả bé cưng, ngủ ngon hơn hay ăn ngon hơn?"


"Ăn ngon... ngủ cũng ngon..."


Dung Vi Nguyệt ăn được vài cái há cảo thì hết khẩu vị, buồn ngủ đến mức hai mí mắt đánh nhau: "Chồng ơi, cảm ơn anh đã làm nhiều đồ ngon cho em như vậy, nhưng mà bây giờ em không đói nữa, em buồn ngủ quá, có thể ngủ trước được không, cầu xin anh đừng giận nhé..."


Phó Lận Chinh bật cười: "Anh giận cái gì chứ? Buồn ngủ thì chẳng phải nên ngủ sao?"


Nấu đồ ăn cho cô là vì sợ cô đói đến mức không ngủ được. Anh bế cô đi vệ sinh cá nhân một chút rồi để cô nằm xuống, bản thân đi tắm qua, thay bộ đồ ngủ trên người, rồi nằm xuống lại, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.


Cô nhóc cọ cọ đầu vào hõm cổ anh, mơ màng lẩm bẩm: "A Chinh, em yêu anh."


Trái tim anh mềm nhũn, trầm giọng đáp lại.



Có được ba chữ này, anh làm gì mà chẳng cam tâm tình nguyện?


Ngày hôm sau, Dung Vi Nguyệt tỉnh dậy nhìn thấy vết thương trên tay anh, đau lòng áy náy. Phó Lận Chinh lại chẳng hề để tâm, chỉ quấn lấy cô hôn một lúc, nói đây chẳng qua chỉ là thêm một tấm huân chương yêu vợ mà thôi.


Trong lúc trò chuyện với Phó Tắc Thừa, đối phương cũng nói với anh rằng, cảm xúc của thai phụ cũng liên quan đến sự chăm sóc của người bạn đời.


Quả thực là vậy, dưới sự chăm sóc kiên nhẫn của Phó Lận Chinh, trạng thái giai đoạn đầu thai kỳ của Dung Vi Nguyệt rất tốt. Cô cứ tưởng mình không có phản ứng gì lớn, ai ngờ không phải là không có, mà là chưa đến lúc.


Tuần thứ ba sau khi phát hiện mang thai, ốm nghén ập đến.


Sáng sớm nôn, trưa nôn, tối nôn, uống nước cũng nôn, ăn cơm cũng nôn, ngửi thấy mùi không thích cũng nôn, hoàn toàn không kiểm soát được.


Cô bị tiểu gia hỏa trong bụng hành hạ đến mức không thể đến studio, chỉ có thể ở nhà. Phó Lận Chinh nhìn mà đau lòng, sắp xếp ổn thỏa chuyện ở đội xe và tập đoàn, cố gắng ở bên cạnh cô nhiều nhất có thể.


Tuần đầu tiên cả người cô quay cuồng trời đất tối sầm, tuần thứ hai mới miễn cưỡng đỡ hơn chút, nhưng sáng sớm tỉnh dậy vẫn dễ bị nôn.


Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, Phó Lận Chinh theo sát phía sau, nhìn thấy sắc mặt cô trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như chú thỏ con.


"Nguyệt Nguyệt..."


Lông mày anh nhíu chặt, vuốt lưng cho cô, khó chịu đến mức trái tim thắt lại.


"Không sao đâu, nôn xong là đỡ rồi..."


Phó Lận Chinh đưa nước ấm tới, đút cô súc miệng, cúi người lau vệt nước bên khóe môi cô: "Đỡ hơn chút nào chưa? Anh bế em về nhé?"


Cô hít hít mũi, gật đầu. Phó Lận Chinh bế bổng cô lên theo kiểu công chúa đi ra ngoài, đặt cô ngồi lên giường: "Bé cưng, em bị tụt đường huyết nên mới nôn đấy, ăn chút gì đó nhé?"


Cô mếu máo: "Em chỉ muốn uống nước quýt xanh, anh lấy thêm cho em một mẩu bánh mì nhỏ nữa nhé..."


"Được."


Mấy ngày nay, Dung Vi Nguyệt không thích bất kỳ mùi vị gì, duy chỉ còn thích quýt xanh. Trong nhà mua rất nhiều quýt xanh, Phó Lận Chinh còn cắt lát làm thành đồ sấy khô để trong lọ, phòng khi cần dùng gấp.


Bây giờ không thể vì em bé trong bụng mà ép cô ăn những thứ bổ dưỡng, mà là cô muốn ăn gì thì ăn cái đó, ăn được vào bụng mới là ưu tiên hàng đầu.


Anh đi vào bếp, cô nhóc vệ sinh cá nhân xong cũng đỡ hơn chút, bước ra ngoài, đứng lên cân sức khỏe. Phó Lận Chinh đi tới nhìn thấy, sắc mặt càng trầm xuống: "44kg." (88 cân Trung Quốc = 44kg)


Ưm...


Phó Lận Chinh thở dài: "Bé cưng, sau khi cưới hai năm anh nuôi em công cốc rồi, mang thai hai tháng em gầy rộc trở về như cũ luôn."


Anh sắp đau lòng chết mất thôi.


Cô ôm lấy cổ anh, giọng mềm mại: "Không sao đâu, về sau em sẽ béo lại mà, giai đoạn đầu mang thai cân nặng sẽ giảm xuống..."


Phó Lận Chinh bế cô về phòng ngủ, lại xoay người đi lấy bánh mì. Lúc quay lại liền thấy cô nhóc đang bó gối tựa vào đầu giường, mái tóc đen xõa sau lưng, cả người thu lại thành một khối nhỏ xíu.


Trước đây dù cô có bị bệnh thế nào cũng chưa từng mệt mỏi như bây giờ.


Anh đi tới, yết hầu chuyển động: "Bé cưng, lại đây ăn chút đồ đi."


"Dạ..."


Người đàn ông ôm cô vào lòng, đút cho cô uống nước quýt xanh và ăn bánh mì. Bé thỏ con nhai rất chậm, ăn được vài miếng liền nói ăn không vô nữa. Phó Lận Chinh cũng không ép cô ăn nhiều, lỡ như nôn ra thì công sức vừa nãy coi như bỏ.


Đặt đồ lên đầu giường, anh ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô, khàn giọng hỏi: "Rất khó chịu đúng không?"


Đầu cô tựa vào hõm cổ anh, gật gật đầu. Người đàn ông hôn lên trán cô, giọng nói trầm khàn: "Anh hối hận rồi."


Cô ngước mắt nhìn anh: "Anh hối hận cái gì?"


"Hối hận vì chúng ta không nên có con sớm như vậy, sức khỏe em vốn đã không tốt, lẽ ra nên tẩm bổ thêm một thời gian nữa."


"Thì lúc đó chúng ta đều không biết mà, hơn nữa phản ứng ốm nghén kiểu gì cũng không tránh khỏi," Dung Vi Nguyệt dịu dàng xoa bụng dưới, nụ cười rạng rỡ, "Anh không được nói như vậy, đến lúc đó tiểu gia hỏa nghe thấy lại tưởng chúng ta không chào đón con đấy."


Phó Lận Chinh nhếch môi, bàn tay lớn phủ lên tay cô, thấp giọng dịu dàng nói: "Tổ tông nhỏ à, chúng ta đều mong con đến, nhưng con phải ngoan một chút, đừng làm mẹ con khó chịu nữa, mẹ con đã vất vả lắm rồi."


Dung Vi Nguyệt thở dài: "Thực ra em cũng lo lắng mấy ngày nay em chẳng ăn được gì, cả ngày cứ mơ màng buồn ngủ, anh nói xem có ảnh hưởng đến sự phát triển của con không?"


Cô sờ sờ mặt mình: "Em còn mọc hai cái mụn nữa này, hồi cấp ba em còn chẳng mọc bao giờ..."


Phó Lận Chinh cười: "Mọc mụn thì sao chứ? Vẫn rất xinh đẹp, hoàn toàn không ảnh hưởng đến nhan sắc đỉnh cao của vợ anh."


Cô đè thấp khóe môi: "Anh chỉ được cái dẻo miệng..."


Anh nghiêm túc nói: "Em mặc đồng phục rất đẹp, mặc váy cưới cũng đẹp, bây giờ cũng rất đẹp. Mỗi thời kỳ đều có vẻ đẹp khác nhau, chỉ cần là em, anh đều thích."


Phó Lận Chinh xoa bụng cô: "Cảm thấy mơ màng buồn ngủ là rất bình thường, cơ thể em hiện tại phải gánh vác cho hai người, bây giờ tiểu gia hỏa đang từ từ lớn lên nên em sẽ cảm thấy mệt mỏi."


Dung Vi Nguyệt khẽ gật đầu, người đàn ông vòng tay ôm cô vào lòng: "Giai đoạn đầu thai kỳ em không cần lo lắng chuyện ăn ít, nhu cầu dinh dưỡng của tiểu gia hỏa tương đối nhỏ, có thể hấp thu trực tiếp từ máu của em. Em ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không cần ép bản thân."


Anh xoa má cô, từng câu từng chữ cực kỳ dịu dàng, dành cho cô sự an ủi ấm áp nhất: "Em là số một, em mãi mãi quan trọng hơn con, phải chăm sóc tốt cho bản thân trước, biết chưa?"


Phó Lận Chinh là người dẫn đường, là người yêu tốt nhất của cô. Trái tim đang lo lắng bồn chồn của cô được vuốt phẳng, ấm áp gật đầu: "Đợi qua giai đoạn này là tốt rồi."


Nụ hôn dịu dàng của người đàn ông ập xuống, phong kín hơi thở của cô. Cô nửa nằm xuống, hồi lâu sau anh dừng lại, đôi mắt đen khóa chặt lấy cô, khàn giọng nói:


"Sao lại ngọt thế này, cả ngày đều muốn hôn em."


Hai má cô đỏ bừng, hơi thở của anh lại một lần nữa bao phủ, dịu dàng triền miên. Cô cũng khép mắt lại, vòng tay ôm cổ anh.


Một lúc sau anh khó khăn dừng lại, sự khô nóng trong lòng dâng lên, th* d*c ôm lấy cô: "Không thể hôn nữa, nếu không lại muốn rồi."


Đã mấy tuần không chạm vào cô rồi, sau khi kết hôn anh chưa từng phải "ăn chay" lâu như thế này.


Vành tai cô ửng đỏ, trong lòng cũng như có kiến bò, nhỏ giọng nói: "Em cũng rất muốn..."


Sau khi ở bên anh, khẩu vị của cô cũng dần lớn hơn, rất thích cùng anh làm chuyện ngọt ngào nhất.


Trong lòng Phó Lận Chinh càng bùng cháy dữ dội hơn, nghiêng người một lần nữa bao trùm lấy cô, dùng nụ hôn để xoa dịu cơn khát trong lòng cả hai, hơi thở trầm đục, thấp giọng dụ dỗ: "Nhịn thêm chút nữa, đợi qua ba tháng đầu rồi làm, hửm?"



Phó Lận Chinh nhếch môi không buông tay: "Vốn dĩ đã không làm được rồi, ôm cũng không cho ôm, em muốn làm ông đây phát điên à?"


Cô không nhịn được cong mắt: "Vậy anh cứng rồi không phải rất khó chịu sao?"


Tầm mắt anh rơi xuống đôi môi đỏ mọng của cô, đôi mắt đen tối sầm, giọng điệu lười biếng càn rỡ: "Thật sự không được thì chỉ có thể nhờ bé cưng giúp anh thôi."


Cô chạm phải ánh mắt của anh, hai má ửng hồng từ bên trong: "Phó Lận Chinh, anh... anh quá đáng..."


Anh cười, khàn giọng nói: "Trêu em thôi, bình thường ông đây đã dùng miệng giúp em bao nhiêu lần rồi? Bây giờ em khó chịu thế này, động một chút là nôn, anh nỡ lòng nào?"


Phó Lận Chinh tuy ở phương diện này cực kỳ hư hỏng, nhiều trò xấu xa, nhưng anh lại là người phục vụ, từ cấp ba đến giờ đều là anh chủ động vì cô và vui vẻ không biết mệt. Cơ bản không để cô làm, có đôi khi quá điên cuồng, hưng phấn thực sự không kìm nén được mới bắt cô hôn một chút.


"Cái đó" của anh quá kh*ng b*, miệng cô lại quá nhỏ, không muốn làm cô khó chịu nên cơ bản chưa được bao lâu anh vì xót cô mà liền ‘ b*n r* ngay ’ ngay. Anh cảm thấy cảm nhận của cô quan trọng hơn kh*** c*m của mình.


Trước đây có lần, cô nhóc cũng không hiểu, nhịn không được bèn hỏi: "Có phải em không biết làm, nên anh không thích..."


Phó Lận Chinh sắp nổ tung, cắn môi cô, đưa "xúc xích nóng hổi" vào trong "ổ bánh mì", trao cho cô tình yêu thỏa mãn nhất, than thở: "Bé cưng, em có biết lưỡi em mềm thế nào không, anh không cần dạy em cũng biết xoay chuyển, biết m*t, ông đây chưa đến hai phút đã muốn nộp vũ khí rồi, thế này mà gọi là không thích?"


Cô ôm chặt lấy anh, đỏ mặt. Phó Lận Chinh hôn lên d** tai cô: "Là sợ em không thoải mái."


Cô thẹn thùng. Thực ra chỗ đó của Phó Lận Chinh đều được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa anh tập luyện thường xuyên, ăn uống lành mạnh nên cực kỳ sạch sẽ khô thoáng, điểm không tốt duy nhất là quá tương phản với cái miệng nhỏ của cô...


Ký ức ùa về, tim cô đập loạn nhịp, khẽ hừ: "Em tưởng anh nói thật chứ."


Phó Lận Chinh ấn lòng bàn tay vào hõm eo cô, hôn lên d** tai cô, giọng điệu hư hỏng: "Cả hai cái miệng đều nhỏ quá, làm sao bây giờ, lần nào nuốt vào cũng khó khăn."


Cô cắn môi: "Bây giờ quen rồi, tiểu Nguyệt Nguyệt một miếng là nuốt trọn được..."


Phó Lận Chinh và cô hôn đến mức hơi thở rối loạn, xấu xa một cách trắng trợn: "Thế ai lần nào mới bắt đầu nuốt cũng chảy phun nước ra hả? Ông đây mà không dừng lại một chút, em chưa đến ba phút đã l*n đ*nh rồi."


Nghĩ đến chuyện cũ, cô xấu hổ vùi mặt vào gối, trong lòng ngứa ngáy: "Không cho anh nói nữa..."


Chiếc nhẫn cưới từng thám hiểm nơi biển sâu, Phó Lận Chinh ung dung trêu chọc: "Đúng là không thể nói nữa, bé cưng em đều thành ra thế này rồi."


Người này...


Cuối cùng cô dựa vào lòng anh, cả hai đều bình ổn lại cảm xúc, tóc mai chạm vào nhau một lúc. Cô nhóc có chút buồn ngủ, Phó Lận Chinh liền để cô nằm xuống tiếp tục ngủ, anh ở bên cạnh vừa xử lý công việc vừa trông cô.


Cũng may qua giai đoạn này, phản ứng ốm nghén của cô dần giảm bớt, có thể ăn được những món thanh đạm. Duy chỉ có nhà bếp vẫn là khu vực cấm địa, dù chỉ một chút mùi dầu mỡ cũng khiến cô buồn nôn. Phó Lận Chinh để cô tránh xa nhà bếp, có nhu cầu gì anh và dì giúp việc trong nhà sẽ giúp cô.


Hô Hô dường như cũng hiểu được lời dặn dò trước đó của Phó Lận Chinh, thời gian này đều rất ngoan ngoãn, không chạy nhảy lung tung, luôn nằm yên lặng bên chân Dung Vi Nguyệt, thỉnh thoảng vươn móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vỗ chân cô, như đang quan tâm tình hình của cô.


Có khi Dung Vi Nguyệt mệt mỏi dựa vào ghế sofa, Hô Hô liền cuộn tròn bên cạnh cô, trở thành túi sưởi ấm nhỏ của cô.


Cơ thể cô từng chút từng chút được điều dưỡng, sắc mặt cũng tốt lên. Trưởng bối hai bên cũng thường xuyên đến nhà thăm cô, trò chuyện cùng cô để cô thư giãn tinh thần, thỉnh thoảng cô cũng có thể đến studio xử lý vài việc nhẹ nhàng.


Các thành viên trong studio đều biết cô mang thai, sợ xưởng làm việc có bức xạ nên đều không cho cô vào. Mọi người làm việc vẫn đâu vào đấy, cô chỉ chịu trách nhiệm chốt một số dự án hợp tác lớn.


Còn bên phía Phó Lận Chinh, tháng Chín có một giải đấu. Vì cô nhóc mang thai, anh bảo cô nghỉ ngơi cho tốt, không cần đi cùng anh.


Trước giải đấu anh tập luyện một tháng, thời gian thi đấu đúng vào dịp Tết Trung thu. Phó Lận Chinh từ vòng loại đến vòng chính thức đều dẫn đầu. Ngày thi đấu chính thức, anh không phụ sự kỳ vọng của mọi người, dùng thực lực áp đảo giành lấy ngôi vị quán quân, khiến cả trường đua sôi trào, người hâm mộ reo hò phấn khích.


Phỏng vấn sau trận đấu, phóng viên hỏi việc Phó Lận Chinh muốn làm nhất sau khi thi đấu xong là gì. Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, trong đôi mắt đen tan ra một nụ cười, giọng nói cà lơ phất phơ:


"Đương nhiên là về nước, cùng bà xã và bảo bảo, cả nhà ba người đón Trung thu."


Phóng viên kinh ngạc: "Bảo bảo?!"


Phó Lận Chinh nhướng mày, trước ống kính tuyên bố với toàn thế giới:


"Ừ, Nguyệt Nguyệt mang thai rồi, sang năm tôi sẽ được làm bố."


Bầu không khí toàn trường trở nên nhiệt liệt. Ai mà chẳng biết Phó Lận Chinh yêu vợ cỡ nào, trong nhóm phóng viên vang lên tiếng vỗ tay, mọi người liên tục chúc mừng anh. Có người cười hỏi:


"Phó tiên sinh, anh có từng mong đợi em bé là con trai hay con gái không?"


Phó Lận Chinh xoay xoay nhẫn cưới, bên môi tràn ra một nụ cười: "Con trai hay con gái đều tốt, đều thích cả."


Anh dừng lại một chút, thong thả bổ sung một câu: "Tuy nhiên, xác suất lớn là một nàng công chúa nhỏ."


Mọi người nhiệt liệt chúc mừng. Phỏng vấn kết thúc, Phó Lận Chinh chào hỏi đội xe rồi về nước trước. Mọi người biết anh nhớ vợ da diết nên đều thông cảm.


Mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.


Đêm Trung thu, Dung Vi Nguyệt vừa cùng bố mẹ hai bên ăn bữa cơm gia đình xong, lại đến studio xử lý một sự việc khẩn cấp. Ai ngờ liền nghe thấy tiếng động cơ gầm rú trầm thấp bên ngoài cửa sổ.


Quay đầu nhìn lại, một chiếc Pagani màu bạc đen dừng vững vàng ở cửa. Người đàn ông bước xuống xe, trong lòng ôm một bó hoa cát tường màu kem, vai rộng chân dài, dáng vẻ đĩnh đạc phóng khoáng, đạp lên ánh trăng mà đi tới.


Cô ngẩn người, đôi mắt màu hổ phách sáng lên, đứng dậy lập tức bước ra khỏi studio, liền thấy Phó Lận Chinh đang đi về phía mình.


Cô rảo bước chạy tới, Phó Lận Chinh ôm lấy cô, giọng nói tan ra sự dịu dàng: "Nguyệt Nguyệt, Trung thu vui vẻ, anh về rồi đây."


Cô ôm lấy anh, đôi mắt hạnh ấm nóng: "Sao anh lại về rồi, không phải anh mới thi đấu xong sao..."


Người đàn ông cười ôm chặt lấy cô: "Trung thu chẳng lẽ không được về ngắm trăng?"


"Nhưng trăng ở nước ngoài cũng ngắm được mà."


Phó Lận Chinh nhếch môi ôm cô, đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng: "Đây mới là ánh trăng của anh."


Dung Vi Nguyệt cong môi, trái tim đập rộn ràng, ngẩng đầu nhìn anh: "Vâng, là ánh trăng nhỏ độc quyền của anh."


Phó Lận Chinh không màng đang ở bên ngoài, không kìm được giữ chặt gáy cô, khóa cô trong lòng mình, cúi người đặt xuống nụ hôn cuồng nhiệt.


Mang theo nỗi nhớ nhung và tình yêu sau chặng đường ngàn dặm bôn ba, hồi lâu sau cô khẽ hừ một tiếng, anh mới dừng lại: "Xấu hổ rồi à? Lát nữa về nhà hôn tiếp."


Ánh mắt cô long lanh thẹn thùng nhận lấy hoa, nắm tay anh đi vào studio. Cô cũng đã biết tin anh giành chức vô địch chặng: "Em còn tưởng anh phải ở lại nước ngoài ăn mừng xong mới về chứ, không ngờ anh lại bỏ rơi mọi người trong đội xe."


Phó Lận Chinh lười biếng đáp: "Ăn mừng hay không cũng chẳng sao, anh vô địch cũng là chuyện thường tình rồi. Hơn nữa Trung thu là tết đoàn viên, vợ và con anh đang ở trong nước, làm sao anh nỡ không về."


Dung Vi Nguyệt cười: "Anh về rồi, mọi thứ liền viên mãn."



"Đúng vậy, mầm đậu nhỏ đang từ từ lớn lên đấy, anh sờ thử xem?" Dung Vi Nguyệt mỉm cười.


Phó Lận Chinh cúi người, lòng bàn tay áp lên bụng dưới của cô. Hơi ấm truyền qua đầu ngón tay, giống như máu thịt tương liên, tim anh đập nhanh, hơi thở khẽ run.


Ngay sau đó anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên bụng cô, cười nói: "Ngoan một chút, từ từ lớn lên trong bụng mẹ nhé."


Làm xong việc, Phó Lận Chinh đưa Dung Vi Nguyệt về nhà, bế cô đi tắm rửa, nằm lên giường. Anh dịu dàng thoa dầu chống rạn da cho cô. Dung Vi Nguyệt lướt điện thoại, kinh ngạc: "Phó Lận Chinh, chúng ta lên hot search rồi..."


Trên hot search là đoạn phỏng vấn Phó Lận Chinh tuyên bố Dung Vi Nguyệt mang thai, còn có bức ảnh hai người ôm hôn nhau trước cửa studio vừa nãy bị người qua đường chụp được đăng lên mạng.


Khu bình luận kích động gào thét:


[A a a chúc mừng!! Em bé đến rồi! Khó mà tưởng tượng được em bé sinh ra từ nhan sắc của hai người này sẽ đẹp đến mức nào!]


[Bố là tay đua vô địch thế giới, mẹ là người thừa kế di sản phi vật thể, em bé không biết sau này sẽ di truyền thiên phú gì của bố mẹ đây, chắc chắn là rất thông minh.]


[Phó Lận Chinh công khai tin Nguyệt Nguyệt mang thai, cảm giác còn vui vẻ hạnh phúc hơn cả lúc vô địch hahaha, song hỷ lâm môn!]


[Vợ quan trọng hơn tiệc mừng công, nói về nước là về nước thật, couple Chinh - Nguyệt là real tôi đã nói đến mệt rồi!]


[Có thể thấy bụng Nguyệt Nguyệt hơi nhô lên rồi nè, Nguyệt Nguyệt phải nghỉ ngơi cho tốt, hy vọng em bé chào đời thuận lợi khỏe mạnh.]


Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng đưa cho anh xem. Phó Lận Chinh thần sắc ung dung, đè thấp khóe môi: "Anh cũng chẳng để ý nữa, ai biết lại công khai show ân ái trước đám đông thế này."


Cái này mà gọi là không để ý á?


"Em cũng không biết là anh đã công khai chuyện có em bé."


"Bây giờ đã qua ba tháng, em bé ổn định rồi, hơn nữa người ngoài sớm muộn gì cũng biết, anh đã nhịn đủ lâu rồi."


Phó Lận Chinh xưa nay vốn phô trương, nhịn đến tận bây giờ quả thực không dễ dàng.


Dung Vi Nguyệt cười cười, đăng bức ảnh tối nay cùng Phó Lận Chinh ăn bánh trung thu trước cửa sổ sát đất ở phòng khách lên, viết: [Cảm ơn lời chúc phúc của mọi người, tôi và Phó tiên sinh cũng chúc mọi người Trung thu vui vẻ, ngọt ngào đoàn viên ~]


Khu bình luận ngay lập tức ngập tràn lời chúc phúc. Cuối cùng Dung Vi Nguyệt nhìn sang Phó Lận Chinh: "A Chinh, em hy vọng em bé của chúng ta vừa sinh ra sẽ nhận được thật nhiều tình yêu thương. Em muốn làm một người mẹ tốt, để con từ nhỏ đã vô lo vô nghĩ, đừng giống như em lúc nhỏ."


Phó Lận Chinh ôm cô vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô, đau lòng nói: "Đương nhiên rồi, chúng ta sẽ dành cho con thật nhiều thật nhiều tình yêu. Tương tự như vậy, anh và con cũng sẽ rất yêu em, em cũng sẽ sở hữu nhiều tình yêu hơn nữa."


Mầm đậu nhỏ trong bụng ngày một lớn dần. Khi được ba tháng, gia đình hai bên và Phó Lận Chinh lần đầu tiên cùng Dung Vi Nguyệt đi khám thai chính thức.


Kết quả kiểm tra cho thấy các chỉ số cơ thể của Dung Vi Nguyệt đều bình thường. Cô vốn thể chất kém, nhưng mấy năm nay được Phó Lận Chinh chăm sóc, sức khỏe đã dần tốt lên. Hiện tại sắc mặt hồng hào, ngay cả bác sĩ cũng cười khen cô trạng thái tốt, em bé cũng rất khỏe mạnh.


Giờ đây tiểu gia hỏa trong bụng đang dần phát triển, cũng dần nghe được âm thanh bên ngoài.


Sáng sớm Dung Vi Nguyệt tỉnh dậy, thấy Phó Lận Chinh ôm một thùng sách lớn về. Khoa học, mỹ thuật và văn học đủ các thể loại đều có. Cô kinh ngạc:


"Phó Lận Chinh, anh cũng kh*ng b* quá rồi đấy, em bé nhanh như vậy đã phải bắt đầu phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao rồi sao?"


Phó Lận Chinh giọng điệu thong dong: "Bây giờ có thể thai giáo được rồi. Mẹ anh bảo lúc mang thai anh, bà đặc biệt chú trọng thai giáo cho anh, thảo nào bây giờ cả IQ lẫn EQ của anh đều đỉnh cao thế này."


"?"


Dung Vi Nguyệt cười: "Em thấy anh nên dạy con có da mặt dày giống anh trước đã, để con tự tin và mạnh mẽ, như vậy thật tốt."


Phó Lận Chinh cười khẽ xoa đầu cô: "Sao hả? Con của hai chúng ta sinh ra mà còn tự ti được sao? Từ nhỏ đã được chúng tinh phủng nguyệt, đừng nói chúng ta, chỉ riêng bố mẹ hai nhà chắc chắn đã cưng chiều nó lên trời rồi, không thiếu tiền cũng chẳng thiếu tình thương."


Phó Lận Chinh lấy sách trong thùng ra. Dung Vi Nguyệt nhận lấy, thấy là "Thai giáo âm nhạc cho công chúa nhỏ", "Truyện cổ Andersen", "Cùng con gái ngắm nhìn thế giới", "Làm nàng công chúa xinh đẹp nhất", vân vân...


???


"Sao toàn là sách cho con gái thế anh?"


Phó Lận Chinh: "Giác quan thứ sáu của anh xưa nay rất chuẩn, trong bụng em xác suất lớn là con gái."


Dung Vi Nguyệt không nhịn được cười: "Chỉ vì dạo này em thích ăn cay à?"


"Đó cũng được coi là một chỉ số quan trọng."


"Nhỡ đâu là con trai thì sao? Đến lúc đó phương hướng thai giáo của anh lệch lạc hết cả đấy."


Phó Lận Chinh lại cầm lên một chồng lớn: "Phó Lận Chinh anh làm việc là người thiếu cẩn trọng thế sao? Để đề phòng vạn nhất, sách cho con trai anh cũng mua rồi. Ví dụ như 'Hai vạn dặm dưới đáy biển', 'Thám tử nhí nơi hoang dã', 'Làm thế nào để lái xe đua chạy trên sa mạc', 'Sách tranh nhập môn nguyên lý cơ khí', 'Người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất'."


Khá lắm, sách con gái thì toàn truyện cổ tích mộng mơ, con trai thì trực tiếp cho đi làm thám tử hoang dã luôn...


Cô dở khóc dở cười: "Phó Lận Chinh, sao anh thiên vị quá vậy?"


Phó Lận Chinh đứng đắn nói: "Bất kể là trai hay gái thì mấy cuốn sách này đều đọc được, biết đâu con gái lại thích xe đua, con trai lại thích truyện cổ tích thì sao? Dù sao ông đây cũng đọc hết, tự do phát huy, chỉ cần con vui vẻ lớn lên là được."


Dung Vi Nguyệt mỉm cười chạm mắt anh, cũng tán đồng cách nói này.


Cứ như vậy, Phó Lận Chinh bắt đầu "sự nghiệp thai giáo", cầm sách tranh và truyện kể, tối nào cũng đọc cho tiểu gia hỏa nghe. Thời gian từ thu sang đông, tiểu gia hỏa trong bụng Dung Vi Nguyệt dần lớn lên, độ cong của bụng ngày càng rõ rệt.


Dung Vi Nguyệt hiện tại được nuôi rất tốt, khẩu vị cũng trở nên tốt hơn, ăn nhiều hơn so với bình thường một chút.


Đây là chuyện tốt. Hiện tại Phó Lận Chinh cùng đầu bếp và chuyên gia dinh dưỡng trong nhà thay đổi thực đơn liên tục để sắp xếp những món ngon bổ dưỡng cho cô nhóc, cô thích ăn là mọi người vui rồi.


Phó Lận Chinh cũng chưa từng vắng mặt trong bất kỳ lần khám thai nào của Dung Vi Nguyệt, đều đi cùng cô. Tất cả mọi việc liên quan đến cô đều là ưu tiên số một.


Đầu tháng Mười Một, vào một buổi sáng nọ, Phó Lận Chinh và Thịnh Liễu đưa Dung Vi Nguyệt đến bệnh viện làm siêu âm dị tật, kết quả mọi thứ đều tốt. Ra khỏi bệnh viện, Thịnh Liễu dặn dò vài câu rồi đi đến quán Côn Khúc, Phó Lận Chinh dịu dàng hỏi Dung Vi Nguyệt:


"Mèo nhỏ có muốn theo anh đến tập đoàn không? Ở trong văn phòng anh chơi."


Dung Vi Nguyệt chớp chớp mắt, ánh mắt sáng lên: "Được không ạ? Có làm phiền Phó tổng làm việc không?"


Phó Lận Chinh cười ôm lấy cô: "Ảnh hưởng cái gì, hoan nghênh phu nhân tổng tài đến chỉ đạo bất cứ lúc nào."


Thế là Phó Lận Chinh đưa cô đến tập đoàn. Bước vào tòa nhà, người đàn ông mặc áo khoác gió dáng dài màu xám, mày mắt thâm sâu sắc bén, còn Dung Vi Nguyệt được anh ôm trong lòng mặc một chiếc váy len dài màu nâu nhạt cao cấp, khoác chiếc khăn choàng mềm mại ấm áp, tóc đen môi đỏ, dáng người yểu điệu, khuôn mặt mèo nhỏ vẫn rạng rỡ động lòng người.


Mọi người nhìn thấy đều trầm trồ, trai tài gái sắc, lại bị nhan sắc đỉnh cao của Phó tổng và phu nhân làm cho kinh ngạc!!


Kể từ khi công khai chuyện kết hôn, Dung Vi Nguyệt thỉnh thoảng sẽ đến tập đoàn, mọi người đều biết Phó tổng sủng vợ cỡ nào, hai người ân ái khiến người khác phải ghen tị.



"Phu nhân tổng tài xinh đẹp quá, cảm giác cô ấy mang thai rồi mà vẫn đẹp, dáng người siêu chuẩn!"


"Hu hu hu vừa nãy cô ấy cười đưa bánh kem cho tôi, khoảnh khắc đó trái tim tôi bị bắn trúng rồi, tôi là con gái mà cũng u mê luôn."


"Cuối cùng tôi cũng biết tại sao trước đây chủ tịch giới thiệu cho Phó tổng nhiều tiểu thư thiên kim như vậy mà anh ấy chẳng chịu gặp ai, mối tình đầu thế này thì ai mà quên được chứ."


"Mắt Phó tổng dính chặt lên người vợ suốt cả chặng đường, đúng là cưng như trứng mỏng!"


Ở một đầu khác, Phó Lận Chinh đưa cô nhóc vào văn phòng, pha cho cô một cốc nước táo đỏ nóng, lại lấy từ trong tủ ra đôi dép lê mềm mại đã chuẩn bị sẵn cho cô, nửa ngồi xổm xuống thay cho cô, giọng dịu dàng nói:


"Bé cưng, em ở đây nghỉ ngơi một mình được không? Anh đi họp một lát, em muốn ăn uống gì thì nhắn tin cho anh, đừng sợ làm phiền anh, được không?"


"Được ạ, anh không cần lo cho em, anh đi làm việc đi."


Cô lúm đồng tiền hiện lên: "Mèo nhỏ sẽ ngoan ngoãn mà."


Phó Lận Chinh cười, đặt một nụ hôn lên môi cô: "Anh đi đây."


Cửa văn phòng nhẹ nhàng khép lại.


Khi bước ra, Phó Lận Chinh đã thay đổi sang vẻ mặt nghiêm túc thường ngày.


Anh bước vào phòng họp, mọi người đứng dậy chào hỏi, Phó Lận Chinh ngồi xuống vị trí chủ tọa, ngón tay xoay xoay nhẫn cưới, trầm giọng mở lời: "Xin lỗi, vừa rồi đưa bà xã đi khám thai, đến muộn chút."


Phó Lận Chinh xưa nay quan niệm về thời gian rất mạnh, hiếm khi đến muộn năm phút, quả nhiên là vì bà xã...


Cuộc họp bắt đầu, Phó Lận Chinh cũng toàn tâm toàn ý tập trung. Sau một tiếng rưỡi làm việc hiệu quả, anh nhìn đồng hồ, giọng điệu biếng nhác: "Tạm dừng ở đây, nghỉ trưa một chút, chiều tiếp tục."


Mọi người cũng đói meo rồi, có quản lý cấp cao trêu chọc: "Phó tổng chắc chắn là muốn về chăm sóc phu nhân rồi."


Phó Lận Chinh nghe vậy khóe môi nhếch lên, ý cười cưng chiều: "Ừ, tôi phải đi ăn cơm cùng cô ấy, nếu không cô ấy và bảo bảo sẽ giận dỗi."


Cả phòng họp cười ồ lên, kêu gào ngọt quá đi mất. Mấy vị quản lý cấp cao đi theo Phó Lận Chinh để bàn bạc vài việc, quay lại văn phòng, lại thấy Dung Vi Nguyệt đang nằm trên ghế sofa, trong lòng ôm quyển sách, hàng mi dài rủ xuống mí mắt, tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, làn da trắng ngần dịu dàng.


Mấy vị quản lý ngẩn ra. Phó Lận Chinh ra dấu im lặng, hạ thấp giọng nói: "Chờ một chút, tôi chăm sóc bà xã đã."


Thế là mấy người bọn họ liền nhìn thấy người đàn ông ngày thường lạnh lùng kiêu ngạo, khó gần kia bước tới, dịu dàng như biến thành một người khác, nhẹ nhàng đắp chăn cho Dung Vi Nguyệt, cúi người dỗ dành hỏi nhỏ:


"Bé cưng, anh bế em vào trong ngủ nhé, hửm?"


Cô nhóc mơ màng đáp một tiếng, người đàn ông liền bế bổng cô cùng với tấm chăn lên, cẩn thận từng li từng tí như nâng niu bảo vật trân quý.


Thế này cũng quá sủng rồi...


Đặt cô xuống giường bên trong, Phó Lận Chinh dém chăn cho cô kỹ càng, sau đó đi ra ngồi vào bàn làm việc, thần sắc khôi phục lại vẻ bình thường, giọng nhàn nhạt: "Xin lỗi, bà xã tôi đang nghỉ ngơi, chúng ta nói nhỏ một chút."


Mười mấy phút sau, Dung Vi Nguyệt tỉnh dậy, phát hiện mình đang ngủ trong phòng nghỉ.


Sáng nay dậy khá sớm nên vừa nãy cô hơi buồn ngủ, cô nhớ là Phó Lận Chinh đã bế mình vào đây. Chân trần lập tức xuống giường, dụi mắt đi ra ngoài, giọng nói mềm nhũn ngọt ngào: "Cún con, anh về rồi sao, em ngủ bao lâu rồi, sao anh cũng không gọi em..."


Bên ngoài, Phó Lận Chinh và các quản lý cấp cao vừa vặn bàn xong chuyện. Chân dài vắt chéo ngồi trước bàn làm việc, một thân áo sơ mi đen tôn lên vẻ quý phái xen lẫn chút ngang tàng, khó che giấu khí trường ngông nghênh.


Nghe thấy tiếng, anh quay đầu nhìn Dung Vi Nguyệt, trong đôi mắt vốn đang nghiêm nghị tan ra sự dịu dàng: "Tỉnh rồi à?"


Anh đứng dậy đi tới, cúi đầu nhìn bàn chân trắng nõn của cô, mi tâm hơi nhíu lại: "Sao tất không đi vào?"


Dung Vi Nguyệt mới chú ý tới trong văn phòng còn có người khác, lập tức hai má nóng bừng: "Em không để ý..."


Mọi người vội gật đầu chào hỏi cô, cô ngượng ngùng đáp lại. Phó Lận Chinh bế bổng cô lên, nói với các quản lý: "Báo cáo cụ thể thứ hai tuần sau đưa tôi, mọi người cũng đi ăn cơm đi."


"Vâng thưa Phó tổng."


Phó Lận Chinh bế Dung Vi Nguyệt vào phòng trong, dịu dàng đi tất cho cô, lại bế cô ra ngoài, ngồi xuống trước bàn làm việc. Dung Vi Nguyệt rúc vào lòng anh, vành tai ửng đỏ: "Em không biết anh đang bàn việc công với người ta ở bên ngoài, vừa rồi cứ thế đi thẳng ra, ngại chết đi được..."


Phó Lận Chinh trêu chọc: "Ngại cái gì? Bọn họ nhìn thấy anh bế em vào trong mà, sớm đã biết anh kim ốc tàng kiều rồi."


Cô ngẩn người, mặt càng đỏ hơn, nghĩ lại thì thôi kệ, dù sao tình cảm bọn họ tốt đẹp, người ngoài cũng biết.


Dung Vi Nguyệt đỏ mặt dựa vào lòng anh. Phó Lận Chinh hỏi: "Đói không? Ăn cơm nhé?"


Cô lắc đầu: "Hơn mười giờ sáng em mới ăn điểm tâm, đợi lát nữa hẵng ăn, hơn nữa trong văn phòng anh toàn là đồ em thích ăn, vừa nãy em đã càn quét một lượt rồi."


Phó Lận Chinh nhướng mày: "Chỗ này của anh là căn cứ dự trữ của thỏ con, em đến nhiều lần một chút giúp anh tiêu diệt đi, nếu không chẳng ai ăn."


"Anh chính là muốn dụ dỗ em đến đây chứ gì."


Phó Lận Chinh siết chặt eo cô, giọng nói trầm thấp trêu chọc vang lên: "Đương nhiên, anh chỉ mong có thể mang em theo bên người, giống như giấy chứng nhận kết hôn vậy."


Cô cười nói: "Anh nghĩ hay thật đấy, người đáng yêu như em mà để anh mang theo bên người, mỗi ngày anh chẳng phải sướng đến tận mây xanh sao?"


Anh cười, hơi thở tìm đến, giữ chặt cô trong lòng, sự trao đổi hơi thở ngày càng mãnh liệt. Môi cô đỏ thắm, hô hấp hơi loạn, khẽ thì thầm: "Phó Lận Chinh, vào phòng nghỉ đi được không anh..."


Anh hôn lên cổ cô: "Tại sao?"


"Em cứ sợ có người sẽ đi vào..."


Phó Lận Chinh cười: "Không đủ riêng tư sao?"


Cô khẽ "dạ" một tiếng, ý cười của anh càng sâu hơn: "Dung Vi Nguyệt, em muốn làm gì với anh hả, mà cần riêng tư đến thế?"


"..."


Phó Lận Chinh vây cô trước bàn làm việc, bàn tay nổi gân xanh trêu chọc, đôi mắt đen ngày càng nóng rực. Dung Vi Nguyệt khẽ cắn môi đỏ, thì thầm bên tai anh giọng nói nũng nịu: "Phó tổng, anh không ăn cơm trưa sao? Bận rộn cả buổi sáng rồi..."


"Em cảm thấy bây giờ anh muốn ăn cái gì nhất?"


Giọng nói khàn đặc của Phó Lận Chinh kèm theo hơi nóng phả vào tai cô, ngày càng nặng nề: "Anh phát hiện ra rồi, em ở bên cạnh thực sự sẽ ảnh hưởng đến anh, muốn làm em đến phát điên."


Hàng mi cô run rẩy: "Phó Lận Chinh, anh..."


Phó Lận Chinh siết cô chặt hơn, nhìn khuôn mặt trắng sứ được nhuộm một lớp màu hồng phấn của cô, máu huyết sôi trào, giọng nói khàn khàn:


"Bé cưng, chúng ta chưa từng thử ở văn phòng bao giờ, chơi ở đây một lần, có được không?"


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 71
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...