Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 33
Ở khoảng cách gần trong gang tấc, giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông rơi vào tai cô, trong màn đêm ma sát ra ngọn lửa, cảm giác xâm chiếm ập đến không chút che giấu.
Dung Vi Nguyệt nghe vậy ngẩn ngơ, hàng mi mảnh khẽ run, đôi mắt phủ lên lớp sương mù ươn ướt, mặt hồ trong tim dao động.
Chăm sóc cô... Anh nói là chăm sóc kiểu nào cơ...
Phó Lận Chinh nhìn thấy gò má mềm mại của cô ửng hồng, giống hệt như một chú thỏ con, anh nhếch khóe môi, giơ tay véo nhẹ má cô, giọng nói trầm thấp lười biếng: “Ngẩn người cái gì? Còn không vào thu dọn đồ đạc?”
Môi đỏ của Dung Vi Nguyệt mấp máy, “Vâng.”
Bọn họ bây giờ đã kết hôn rồi, cùng chung chăn gối đương nhiên là chuyện bình thường.
Hơn nữa… thực ra cô cũng muốn ở bên cạnh anh.
Dung Vi Nguyệt quẹt thẻ mở cửa phòng, Thư Cẩn và Lữ Đan đang ăn khuya bên trong nhìn thấy cô liền ngạc nhiên: “Chị, sao chị lại quay lại? Bọn em tưởng tối nay chị đi cùng Phó tổng rồi chứ.”
“Anh ấy đang đợi chị, chị vào lấy ít đồ.”
Hai người mỉm cười đầy ẩn ý, tỏ vẻ đã hiểu.
Ngày mai lại về thu dọn hành lý sau, Dung Vi Nguyệt chỉ lấy đơn giản đồ dưỡng da và quần áo để thay, bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy Phó Lận Chinh đang đứng ở cửa thang máy phía xa.
Người đàn ông dựa lưng vào tường, dáng người cực cao, đôi chân dài một duỗi một co lười biếng chạm đất, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo. Anh đang cúi đầu xem điện thoại, vòng eo săn chắc tạo thành đường cong mạnh mẽ, dưới mái tóc đen trước trán là đường nét sườn mặt sắc bén, dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa gợi cảm.
Cô đang đi tới thì ở đầu kia hành lang, một người phụ nữ nước ngoài có thân hình nóng bỏng cũng chú ý tới Phó Lận Chinh, uốn éo đi về phía anh, cười đầy quyến rũ, dùng tiếng Anh bắt chuyện lả lơi:
“Trai đẹp, muộn thế này mà còn một mình à? Có thấy cô đơn không? Muốn uống với em một ly không, đừng lãng phí đêm nay tuyệt vời này.”
Dung Vi Nguyệt bị cú tấn công trực diện này làm cho kinh ngạc, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, đứng ngây ra tại chỗ.
Nhưng giây tiếp theo Phó Lận Chinh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua người phụ nữ nước ngoài, nhìn thẳng vào cô, đi tới ôm lấy cô, giọng điệu thân mật nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng:
“Xin lỗi nhé, tôi chỉ uống rượu với vợ tôi thôi.”
...Đẹp trai thế này mà là hoa đã có chủ rồi.
Người phụ nữ nước ngoài thấy vậy ngượng ngùng bỏ đi. Đây là lần đầu tiên Dung Vi Nguyệt nghe Phó Lận Chinh gọi mình như vậy, vành tai lặng lẽ ửng đỏ.
Người ngoài đi rồi, giọng nói lười biếng của Phó Lận Chinh vang lên: “Dung Vi Nguyệt, em tự kiểm điểm lại mình đi.”
“...Hả??”
Anh cười khẩy: “Em đã thấy người làm vợ nào thấy chồng bị người ta bắt chuyện quấy rối, mà còn đứng ngây ra đằng xa xem kịch hay không? Còn không mau qua đây thực hiện quyền lợi tuyên bố chủ quyền?”
Vành tai cô lại nóng thêm một độ, không ngờ anh lại muốn cô qua đó, nghiêm túc hỏi: “Em không có kinh nghiệm, phải… tuyên bố chủ quyền thế nào?”
Phó Lận Chinh nhướng mày: “Thì như anh vừa làm đấy, qua đây ôm lấy anh. Đương nhiên rồi, nếu em không nói nên lời, thì nhào tới hôn anh một cái, cũng không phải là không được.”
“?”
Thế thì cô thà đứng tại chỗ xem kịch còn hơn.
Phó Lận Chinh kéo cô đi về phía thang máy, Dung Vi Nguyệt nhớ tới chuyện trước kia, giả vờ tùy ý nói: “Nhưng mà đúng là em thường xuyên thấy anh được người ta bắt chuyện.”
“Hửm?”
“Thì cái đêm họp lớp hôm kỷ niệm trường ấy, ở ngoài phòng bao, em thấy có người phụ nữ tìm anh.”
Phó Lận Chinh nghe vậy, nhếch môi cúi người nhìn cô: “Dung Vi Nguyệt, chuyện từ hai tuần trước rồi, em nhịn đến tận bây giờ mới hỏi anh à?”
Cô bình tĩnh quay đi chỗ khác, “Không có, em chỉ vừa hay nhớ ra thôi.”
Phó Lận Chinh nhớ lại một chút, giải thích: “Là người lớp khác đến xin Wechat của anh, nhưng hôm đó tâm trạng anh rất tệ, chẳng thèm để ý. Hơn nữa lúc đó anh ra khỏi phòng bao là định đưa con ma men nào đó về nhà đấy, em nói xem con ma men đó là ai?”
Con ma men “bản auth”: “……”
Dung Vi Nguyệt chột dạ không lên tiếng, Phó Lận Chinh trêu chọc: “Không nhìn ra nhé, sau lưng thì hay ghen, bề ngoài lại còn thích giả vờ bình tĩnh.”
Dung Vi Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Đương nhiên rồi, em dù có ghen cũng sẽ không phát điên đi cưỡng hôn người ta đâu.”
“……”
Phó Lận Chinh tức cười, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô: “Ông đây bây giờ mà ghen thì cần gì phải cưỡng hôn? Giấy cũng lĩnh rồi, làm gì mà chẳng hợp tình hợp lý hợp pháp.”
Vành tai cô nóng ran lan xuống tận cổ.
Cửa thang máy mở ra, Dung Vi Nguyệt vội vàng chui ra ngoài, đi đến trước cửa phòng, Phó Lận Chinh quẹt thẻ mở cửa, cắm thẻ cho cô vào.
Căn phòng là một phòng suite cổ điển có lò sưởi, ánh đèn vàng cam ấm áp rọi xuống chiếc giường lớn. Bên ngoài cửa sổ sát đất màn đêm tĩnh mịch, tuyết rơi đầy trời, rừng bạch dương phía xa phủ đầy tuyết trắng, đẹp như thế giới cổ tích lãng mạn.
Dung Vi Nguyệt bị cảnh đẹp hớp hồn, đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn. Sau đó nghe thấy tiếng đóng cửa, cô quay đầu lại thấy Phó Lận Chinh đã bật lò sưởi đi vào, ánh mắt rơi vào người cô.
Không gian khép kín, sự ám muội nảy sinh.
Hơi thở Dung Vi Nguyệt khẽ chậm lại, quay đầu giả vờ tự nhiên đang ngắm tuyết, lại thấy Phó Lận Chinh đi tới, kéo rèm cửa lại.
Cô ngơ ngác, Phó Lận Chinh thản nhiên hỏi ngược lại:
“Không kéo rèm thì ngủ kiểu gì?”
Người đàn ông nói xong, bàn tay nổi gân xanh cởi cúc áo khoác dạ, cởi ra, bên trong là chiếc áo len cao cổ tối màu và quần âu đen tôn lên vóc dáng rắn rỏi đĩnh đạc. Cánh tay anh gần như to bằng chân cô, cơ bắp căng chặt cuồn cuộn.
Âu phục chỉnh tề cũng không kìm nén được sức hút nam tính pha chút ngông nghênh hư hỏng trên người anh, sức hấp dẫn hormone của người đàn ông trưởng thành bùng nổ.
Anh đứng trước mặt, như một bức tường thành.
Trước kia khi đè cô xuống làm chuyện ấy, cô căn bản không thể động đậy được.
Hồi tốt nghiệp cấp ba, cô to gan là vì họ đã là người yêu, còn bây giờ mối quan hệ của họ tiến triển thần tốc đến mức kết hôn, mọi thứ vẫn chưa kịp thích ứng.
Dung Vi Nguyệt nghe vậy, ánh mắt lảng tránh, giọng nói nhẹ bẫng như tơ liễu bị gió cuốn bay: “Nhanh… nhanh thế sao…”
Phó Lận Chinh nhếch môi, giọng trầm xuống: “Chứ sao nữa? Em còn không mau lên giường?”
Không ngờ người này lại trực tiếp như vậy, thực ra cô cũng không phải không muốn, chỉ là cần chuẩn bị tâm lý chút đã, cô đỏ mặt lúng túng: “Hay là chúng ta đi tắm trước đi, rồi sau đó lại, lại…”
“Lại cái gì?”
Anh tiến lại gần cô, giam cô trước cửa sổ sát đất, giọng nói trầm thấp lướt qua vành tai cô: “Lại l*m t*nh à?”
Hàng mi cô run lên bần bật.
Đang sốt có làm được không QAQ, cô có bị ngất xỉu không đây…
Phó Lận Chinh thấy cô có vẻ đang đắn đo suy nghĩ thật, trong lòng nóng lên, lại không nhịn được nhếch khóe môi, cúi đầu nhìn cô:
“Dung Vi Nguyệt, ý của anh là em đang sốt, phải mau lên giường nghỉ ngơi, em rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế hả, hửm?”
“……”
Anh cười khẽ, “Quả nhiên, anh đã bảo có người tâm tư bất chính, dòm ngó anh đã lâu, vừa kết hôn cái đã muốn chiếm hữu anh nhanh thế rồi.”
“???”
Không phải, rõ ràng là anh cố ý mà…
Nhận ra mình bị trêu, Dung Vi Nguyệt xấu hổ giận dỗi vùi mặt vào khăn quàng cổ, đẩy anh ra đi lấy quần áo, “Em đi tắm đây.”
Phó Lận Chinh nhếch môi: “Vừa nãy không phải bảo tắm chung sao?”
“……” Ai thèm tắm chung với anh chứ!
Dung Vi Nguyệt xách quần áo thay rửa đi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại cái rầm.
Chưa từng thấy ai lưu manh như vậy.
Quả nhiên kết hôn rồi càng ngày càng quá đáng…
Đang sốt không thể tắm, Dung Vi Nguyệt rửa mặt qua loa, lau người một chút, sau đó mặc chiếc váy ngủ mỏng manh vào, lại khoác thêm áo khoác. Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, cô lập tức cởi áo khoác ra, đi thẳng ra ngoài.
Bên ngoài, Phó Lận Chinh đang đun nước, định pha thuốc cho cô, quay đầu lại thì cô đã lọt vào tầm mắt——
Dung Vi Nguyệt mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng, mỏng như cánh ve, làn da trắng ngần như tuyết xuân, nốt ruồi son nơi xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện. Váy chỉ dài đến đùi, để lộ đôi chân vừa trắng vừa dài, mịn màng như sứ trắng.
Khuôn mặt cô còn vương hơi nước, đôi mắt long lanh như sương khói, vòng một đầy đặn được vòng eo thon gọn làm nổi bật đến cực điểm.
Là thân hình còn khiến người ta sôi máu hơn cả sáu năm trước.
Sao cô có thể vừa gầy lại vừa gợi cảm đến thế…
Ấm nước sôi reo vang.
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh tối sầm lại trong nháy mắt, ngọn lửa trong lòng bùng lên dữ dội.
Dung Vi Nguyệt lại như không nhận ra ánh mắt của anh, đi thẳng tới, đến bên cạnh anh uống chút nước khoáng trước, sau đó đi lấy điện thoại, rồi lại quay lại bên cạnh anh thong thả tìm dây sạc.
Cô mặc chiếc váy ngủ trong mắt anh gần như trong suốt, đi đi lại lại bên cạnh anh, nơi cô đi qua không khí tràn ngập mùi hương quýt xanh thanh ngọt, dường như làm nhiệt độ không khí cũng tăng cao.
Phó Lận Chinh dùng đầu lưỡi đá nhẹ hàm trên, thở hắt ra một hơi nặng nề, đi lấy một chiếc áo khoác, ném cho cô: “Mặc vào.”
Cô ngước mắt nhìn anh, vô tội hỏi: “Làm gì?”
Phó Lận Chinh quay đi chỗ khác, giọng nói đè nén đến mức khàn đặc: “Đang sốt mà mặc ít thế à? Không sợ cảm lạnh thêm?”
“Trong phòng lò sưởi ấm lắm, em không lạnh.”
Cô bước lại gần anh, ánh mắt lúng liếng, cười nhạt: “Sao thế, hay là có người dòm ngó em đã lâu, tâm tư bất chính, nhìn thấy em mặc thế này là bắt đầu mơ tưởng lung tung rồi?”
Cô học theo giọng điệu của anh, gậy ông đập lưng ông, ai ngờ giây tiếp theo đã bị Phó Lận Chinh dùng một tay bế bổng lên. Cô hoảng sợ quặp hai chân vào eo anh, tim đập mạnh một cái, đỏ mặt, “Phó Lận Chinh…”
Trời đất quay cuồng, lưng cô rơi xuống tấm chăn mềm mại, người đàn ông đè lên, cơ thể dán chặt vào nhau còn nóng hơn cả cô, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô như nước sôi sùng sục:
“Chỉ mơ tưởng thôi thì vô dụng, ông đây có thể biến thành hành động thực tế đấy em có tin không?”
Nếp váy ngủ ma sát, bị vén lên một chút, đôi chân trắng nõn như bôi kem của Dung Vi Nguyệt vì anh mà buộc phải dang ra như cánh bướm.
Trước kia như thế này, anh đã sớm chôn vùi vào trong rất hung dữ, đâm đến mức tiếng r*n r* vỡ vụn, cô không nhịn được chủ động nâng eo theo nhịp điệu của anh, nước tràn lênh láng.
Giọng anh trầm thấp: “Gan to rồi đấy, đêm hôm khuya khoắt còn dám trêu chọc anh?”
Không ngờ trêu người ta lại bị người ta đè ra, hai má Dung Vi Nguyệt ửng hồng: “Em không có… là do anh không có định lực…”
Phó Lận Chinh lười biếng nói: “Chúng ta kết hôn rồi, cần định lực làm cái gì?”
“Hơn nữa trước kia anh có định lực hay không, em lại không biết chắc?”
“……”
Trước kia, cô chỉ cần trêu chọc một cái là anh có thể phát điên, hai chữ “tiết chế” này vốn không nằm trong từ điển của Phó Lận Chinh.
Người đàn ông nhìn đôi mắt đỏ ửng của cô, nén ngọn lửa xuống, xoa đầu cô: “Ngoan ngoãn chút đi, đồ bệnh nhân, anh còn chưa muốn thừa nước đục thả câu đâu.”
Anh quá hiểu bản thân mình, nếu thực sự muốn cô, với mức độ kìm nén bao năm qua của anh thì không phải ba bốn lần là có thể giải quyết được. Cô đang sốt chắc chắn không chịu nổi, đến lúc đó chắc chắn sẽ khóc lóc cắn anh cầu xin anh.
Phó Lận Chinh đứng dậy, kéo chăn quấn chặt lấy cô kín mít, đi pha thuốc. Ánh mắt Dung Vi Nguyệt rơi vào đ*ng q**n tây không bằng phẳng của anh, xấu hổ xoa xoa má.
Trưởng thành rồi chắc là định hình rồi nhỉ…
Sáu năm trôi qua, liệu có lớn thêm không ta qwq…
Rất nhanh Phó Lận Chinh quay lại, tay cầm thuốc và nước, đã bình tĩnh hơn nhiều: “Uống đi.”
Cô đè nén suy nghĩ vẩn vơ nhận lấy, ngoan ngoãn uống hết. Phó Lận Chinh lại đo nhiệt độ cho cô, sốt vẫn chưa hạ hẳn, Dung Vi Nguyệt hắt hơi một cái, anh lấy khăn giấy cho cô, nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô, bất lực nói: “Dung Vi Nguyệt, em xem về nhà anh có quản em không nhé, sức khỏe kém đến mức này.”
Cô chớp chớp mắt nhìn anh, Phó Lận Chinh liếc cô: “Sao, bây giờ anh có quản được em không?”
Không thể phản bác, cô thành thật: “Được.”
“Nằm xuống ngủ đi.”
Dung Vi Nguyệt nghe lời chui vào trong chăn, Phó Lận Chinh tắt đèn đầu giường, mở vali lấy quần áo, sau đó cũng đi vào phòng tắm.
Cô mơ màng chợp mắt một lúc, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.
Phó Lận Chinh quấn khăn tắm bước ra, mái tóc ngắn đen nhánh nhỏ nước, lăn qua sợi dây chuyền Cổ Ba trên cổ, mang theo vẻ gợi cảm lạnh lùng pha chút hư hỏng khiến người ta không thể rời mắt.
Dung Vi Nguyệt lén lút nhìn, Phó Lận Chinh liếc cô một cái, đi sấy tóc. Sấy khô xong anh thong thả nói: “Dung Vi Nguyệt, anh biết sức hấp dẫn của anh quá lớn, nhưng em có thể thu lại cái ánh mắt như hổ đói vồ mồi đó được không? Nhìn mười phút rồi còn chưa đủ à? Nước miếng sắp chảy xuống rồi kìa.”
Mèo con nhìn anh không chớp mắt, ngược lại còn hùng hồn lý sự: “Em nhìn anh thì sao nào, bây giờ em danh chính ngôn thuận.”
Phó Lận Chinh cười khẽ.
Được lắm, lại còn bê nguyên văn lời anh ra nói lại nữa chứ.
Phó Lận Chinh vơ lấy cái chăn mỏng, ném sang ghế sofa bên cạnh, lại đến đầu giường lấy gối. Dung Vi Nguyệt ngẩn người: “Anh không ngủ trên giường à?”
“Muốn chung chăn gối với anh đến thế cơ à?”
“Ý của em là ghế sofa hẹp quá, anh nằm thế không thoải mái…”
Người đàn ông nhìn thẳng vào cô: “Anh mà nằm lên đó, em nghĩ em còn ngủ được không?”
“……”
Dung Vi Nguyệt khựng lại, thực sự lo lắng anh nghỉ ngơi không tốt: “Hay là anh thuê thêm một phòng nữa?”
“...Thuê cái gì mà thuê.”
Anh bỏ mặc cô một mình ở đây à? Thực ra anh có thể đặt phòng tổng thống, chọn một giường là cố ý muốn chăm sóc cô gần hơn.
Nhưng tối nay anh phát hiện mình đã đánh giá quá cao khả năng tự chủ của bản thân rồi.
Cứ ở riêng với cô là anh không kiểm soát nổi.
Yết hầu Phó Lận Chinh trượt lên xuống, đắp chăn kỹ càng cho cô, “Được rồi, bản thân đã thế này còn lo cho người khác, mau ngủ đi.”
Phó Lận Chinh đi đến ghế sofa nằm xuống, anh quá cao, không thể nằm thẳng, chỉ có thể nửa nằm nửa dựa vào ghế sofa, chắc là Phó đại thiếu gia chưa bao giờ phải chịu ủy khuất thế này.
Dung Vi Nguyệt người rất mệt, nhưng trằn trọc mãi, hình như vì tối nay được ở bên anh, tâm tư như được bọc hết lớp mật này đến lớp mật khác, ngọt ngào đến mức khó ngủ.
Một lúc sau cô không nhịn được nhìn người đàn ông trên ghế sofa, nhẹ nhàng gọi anh: “Phó Lận Chinh.”
Anh rất nhanh mở mắt nhìn sang, “Sao thế.”
“Em hơi lạnh.”
Phó Lận Chinh lập tức đi tới, đắp chăn mỏng của mình lên người cô, sờ trán cô, lo lắng nói: “Sốt sẽ thấy lạnh đấy, không sao đâu, thuốc ngấm là đỡ thôi, anh đi lấy miếng dán giữ nhiệt cho em nhé?”
“Không cần đâu, miếng dán bé quá…”
Cô lắc đầu, nhìn anh, giọng nói ngọt ngào mềm mại như bông: “Em muốn ôm anh, người anh nóng hơn.”
Phó Lận Chinh sững sờ, đôi mắt nóng rực tối sầm lại, cười: “Sao nào, hôm nay cái tiện nghi này của anh em nhất định phải chiếm bằng được đúng không?”
Tâm tư nhỏ bị vạch trần, cô đỏ mặt bịa chuyện: “Em lạnh thật mà.”
Thấy Phó Lận Chinh không phản ứng, cô dụi cái mũi đỏ ửng, giống như chú mèo con rụt lại vào trong nước lạnh, tủi thân nói: “Thôi bỏ đi, em ngủ tiếp đây, dù sao lạnh quá thì sốt cao hơn, sốt ngất đi cũng là ngủ được rồi…”
Lời cô còn chưa dứt, vừa nhắm mắt lại thì cảm thấy chăn bị lật ra một bên, một luồng gió lạnh còn chưa kịp chạm vào da thịt, cả người cô đã bị lật lại, kéo vào trong lòng ngực ấm áp của người đàn ông.
Người Phó Lận Chinh cực kỳ nóng, trong nháy mắt, mùi tuyết tùng sau khi tắm xong như một tấm lưới lửa sôi sục chụp xuống.
Dòng nhiệt lan tỏa khắp tứ chi bách hài, tim cô run lên, bị khóa chặt trong lãnh địa của anh, không còn đường thoát.
Tay cô chống lên ngực anh, người đàn ông cúi người đè xuống, khóa chặt vòng eo thon mềm mại của cô, đôi mắt đen phản chiếu hình bóng cô, đáy mắt d*c v*ng cuộn trào, “Thích thế này hả, hửm?”
Cảm nhận được điều gì đó, tim cô đập thình thịch loạn xạ, hàng mi rung động, lí nhí lầm bầm: “Vâng, thế này ấm hơn nhiều…”
Ngón tay anh lau đi giọt mồ hôi trên chóp mũi cô, giọng khàn đặc:
“Không nóng sao? Anh thấy em toát mồ hôi hết rồi này.”
“Là, là do anh nóng quá đấy…”
Phó Lận Chinh ôm cô vào lòng, trầm giọng hỏi: “Sốt còn khó chịu không?”
“Hơi hơi…”
“Khó chịu chỗ nào?”
Cô chớp mắt nhìn anh: “Hơi đau họng…”
Lòng bàn tay anh ấn vào thắt lưng cô, giọng nói dán sát bên tai cô: “Mũi tiêm ở bệnh viện tối nay không có tác dụng à?”
“Chắc là có chút, chỉ là thuốc chưa ngấm nhanh thế thôi.”
Giọng anh đầy vẻ hư hỏng: “Thế chắc là do kim tiêm chưa đủ to, thuốc chưa đủ liều, phải tiêm cái to hơn mới có tác dụng.”
Đầu ngón tay cô túm lấy áo choàng tắm của anh, nghe thấy lời nói đầy ẩn ý của anh, hai má ửng hồng, cố ý ngước đôi mắt ngây thơ nhìn anh: “Vậy tiêm xong có toát mồ hôi toàn thân không ạ?”
Cổ họng Phó Lận Chinh khô khốc, “Em nói xem có không?”
Căn bản không chống đỡ nổi dáng vẻ tinh quái giống hệt sáu năm trước của cô, môi mỏng của anh cắn lên d** tai cô. Tim cô run lên, anh m*t mát đảo quanh như rắn, hơi thở ngày càng nặng nề nóng bỏng phả vào tai cô.
Bị anh giam cầm chặt chẽ, Dung Vi Nguyệt như được bọc trong màn sương nước, co rúm người trong lòng anh, hàng mi như cánh bướm chớp động, giọng nói nũng nịu: “Phó Lận Chinh, ngứa…”
Mẹ kiếp, anh sắp điên rồi.
Một lúc sau anh biết không thể đùa tiếp nữa, dừng lại ấn chặt cô vào lòng, giọng trầm thấp thở hắt ra: “Dung Vi Nguyệt, em mà không ngủ nữa, tin tối nay sẽ bị ông đây xử lý thê thảm không?”
Vốn dĩ anh đã dốc hết sức kìm nén không leo lên giường rồi, cô cứ nhất quyết phải trêu chọc anh, đang sốt mà gan to bằng trời.
Cô đỏ mặt dựa vào lòng anh, “Ồ…”
Phó Lận Chinh bảo cô mau ngủ đi, không có thêm hành động thừa thãi nào nữa. Dung Vi Nguyệt quả thực cũng vì ốm nên trạng thái không tốt, ý thức cũng không được tỉnh táo lắm.
Trong không gian yên tĩnh, cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ rồi, cô nhanh chóng toát mồ hôi, hạ sốt.
Nửa đêm, cô lầm bầm kêu người dính dấp, Phó Lận Chinh lấy khăn lau mồ hôi cho cô. Vốn định ra ghế sofa ngủ, cô ôm chặt anh không cho đi, đầu cọ cọ vào hõm cổ anh, dính như gấu túi (koala).
Phó Lận Chinh sắp điên mất, giữa chừng lại phải chạy vào nhà tắm một chuyến.
Cảm giác người sốt cao cả đêm là anh mới đúng.
Nhưng chẳng dám làm gì cả, cứ hai tiếng anh lại đo nhiệt độ cho cô một lần, theo dõi trạng thái của cô.
Một đêm trôi qua, Dung Vi Nguyệt ngủ rất ngon.
Tỉnh dậy, cô cảm thấy người nhẹ nhõm hơn nhiều, bên cạnh lại trống không, Phó Lận Chinh đang ngủ trên ghế sofa.
Người đàn ông gối một tay sau đầu nằm đó, chân dài hơi co lại, hàng mi đen nhánh tĩnh lặng phủ lên mi mắt.
Sao anh ấy lại ra đây ngủ rồi?
Dung Vi Nguyệt vơ lấy cái chăn mỏng trên giường, xuống giường, khẽ khàng đi tới đắp cho anh, nhưng không ngờ vẫn đánh thức anh dậy. Anh mở mắt nhìn thấy cô, lên tiếng hỏi trước: “Dậy rồi à?”
“Vâng…”
Anh sờ trán cô, mát rồi, “Còn khó chịu chỗ nào không?”
“Hết rồi, mũi vẫn hơi ngạt thôi.”
Dung Vi Nguyệt bị anh nửa ôm lấy, khó hiểu: “Sao anh lại ra đây ngủ?”
Phó Lận Chinh nhếch môi: “Có người hôm qua hành hạ anh cả đêm, không trốn ra đây thì anh ngủ kiểu gì?”
“Em có á…”
“Như bạch tuộc treo trên người anh ấy, ôm anh dính lấy anh không buông, lĩnh chứng rồi là to gan hẳn, tiện nghi gì cũng bị em chiếm hết rồi.”
“……”
Cứ tưởng anh ám chỉ việc chăm sóc cô cả đêm, không ngờ ý anh là bị cô trêu chọc đến mức mất ngủ, cô ngượng ngùng lúng túng: “Chắc do tối qua em sốt nên hơi mê sảng, không nhớ gì cả, xin lỗi anh nha…”
Phó Lận Chinh dựa vào ghế sofa, cà lơ phất phơ nói: “Chỉ xin lỗi là xong chuyện à? Ông đây không chấp nhận lời xin lỗi, nợ hết đấy, sau này phải trả lại gấp đôi.”
Dung Vi Nguyệt không dám tưởng tượng đó là cảnh tượng gì nữa, mặt nóng lên khẽ vâng một tiếng, cô cũng không trốn, sau này cho anh chiếm hết là được chứ gì.
Phó Lận Chinh xoa đầu cô: “Buồn ngủ thì ngủ thêm chút đi, trời sương mù dày đặc máy bay bị hoãn, chuyến bay đổi sang mười một giờ đêm rồi, còn một ngày nữa cơ.”
Thế cũng tốt, đỡ phải vội vàng, “Em không ngủ được, em hơi đói.”
Phó Lận Chinh: “Vậy anh gọi đồ ăn nhé?”
“Xuống lầu ăn đi, em muốn đi dạo, trong phòng bí bách quá.”
Anh đồng ý. Một lúc sau cô rửa mặt xong, mặc chiếc áo len cashmere màu trắng sữa và quần dài lót nỉ ấm áp, “Em xong rồi.”
Phó Lận Chinh nheo mắt, “Lại đây.”
Đi đến trước mặt anh, Phó Lận Chinh quấn áo khoác cho cô, quàng khăn, “Mặc ít thế này mà đòi ra ngoài? Lại sốt nữa là về nhà anh nhốt em lại đấy.”
Người đàn ông lại đeo găng tay cho cô, sau đó bảo cô ngồi xuống mép giường, ngồi xổm xuống, đi tất vào chân cho cô.
Dung Vi Nguyệt vỗ vỗ đôi găng tay phồng phềnh, cảm thấy hơi quá lố: “Khách sạn có lò sưởi, không cần mặc dày thế đâu…”
“Nóng thì cởi ra sau, cẩn thận lại sốt.”
Ngoan ngoãn bị quấn một vòng, Dung Vi Nguyệt cúi đầu nhìn mình, bĩu môi: “Em giống con gấu quá…”
Phó Lận Chinh nhìn cô gái nhỏ lông xù, quay đầu cười, dắt tay cô: “Đi thôi, gấu con.”
Dắt cô ra ngoài, đi thang máy xuống lầu, tay cô và tay anh cùng đút trong túi áo khoác của anh. Dung Vi Nguyệt qua lớp găng tay lờ mờ chạm phải một v*t c*ng dạng tấm, tò mò hỏi: “Cái gì đây anh?”
Anh nhìn thẳng phía trước, thản nhiên nói: “Không có gì.”
Cửa thang máy mở ra, anh kéo cô ra ngoài, cô cũng không kịp hỏi nhiều.
Ăn xong Dung Vi Nguyệt liên lạc với Thư Cẩn, nói chuyện chuyến bay bị hoãn, hai cô gái kia lại khá vui mừng. Phó Lận Chinh sắp xếp người đưa họ đi dạo, còn Dung Vi Nguyệt thì ở khách sạn dưỡng bệnh, Phó Lận Chinh vừa xử lý công việc vừa ở bên cạnh cô.
Chập choạng tối hai người trở về, Phó Lận Chinh bảo khách sạn sắp xếp một bữa tối thịnh soạn. Thư Cẩn và Lữ Đan vừa ăn, vừa nhìn sự chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí của Phó Lận Chinh dành cho Dung Vi Nguyệt, quắn quéo hết cả người, lén lút khen ngợi Phó tổng với Dung Vi Nguyệt hết lời, làm cô đỏ cả mặt.
Sau bữa ăn mấy người ra sân bay, Phó Lận Chinh cũng sắp xếp khoang hạng nhất cho Thư Cẩn và Lữ Đan, mấy người đi lối ưu tiên qua cửa kiểm tra an ninh.
Nhân viên an ninh đưa giỏ đựng đồ cho Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh, yêu cầu bỏ vật dụng tùy thân ra.
Dung Vi Nguyệt chỉ có một cái túi, lấy tai nghe bluetooth bên trong ra, sau đó liền thấy Phó Lận Chinh lôi hết đồ trong túi áo ra.
Điện thoại, sạc dự phòng.
Và một cuốn sổ đỏ chói lóa mắt.
Dung Vi Nguyệt: ???
Nhân viên an ninh nước ngoài nhìn thấy cũng sững sờ, cười trêu chọc tưởng là loại hộ chiếu mới nào, Phó Lận Chinh lười biếng nhếch môi nói:
“No, this is my marriage certificate. (Không, đây là giấy chứng nhận kết hôn của tôi).”
Nhân viên nhìn thấy Dung Vi Nguyệt đang được anh nắm tay, lập tức hiểu ra quan hệ của họ, mỉm cười chúc mừng hai người.
Kiểm tra an ninh xong, mặt Dung Vi Nguyệt đỏ bừng, cuối cùng cũng biết thứ chạm phải trong túi áo anh sáng nay là cái gì rồi, “Phó Lận Chinh, anh mang giấy kết hôn theo người làm gì?”
Anh lười biếng nói: “Vali không nhét vừa nữa.”
“……?”
Vali nào mà không nhét vừa cuốn sổ mỏng dính này chứ?
Lên máy bay, Phó Lận Chinh ngồi xuống ghế, sau đó thong thả đặt cuốn sổ đỏ lên bàn ăn nhỏ cạnh lối đi một cách tùy ý.
Tiếp viên hàng không đi qua phục vụ đều nhìn thấy, trên mặt đều nở nụ cười chúc phúc ấm áp, còn có người chủ động chúc mừng, người đàn ông đều thản nhiên đáp lại.
Dung Vi Nguyệt xấu hổ muốn đánh anh: “Phó Lận Chinh, anh cất giấy kết hôn đi được không…”
“Sao thế.”
“Nhiều người nhìn thấy quá.”
Bây giờ cô xuống máy bay còn kịp không…
“Cũng phải, vậy khiêm tốn chút.”
Sau đó anh di chuyển cuốn sổ đỏ từ mép bàn gần lối đi vào phía trong bàn một chút.
Dung Vi Nguyệt: “……”
Không phải chứ, cái này khiêm tốn ở chỗ nào hả?
Kệ xác anh, cô quay người giả chết đi ngủ.
Từ Kazan chuyển tiếp đến Moscow, rồi bay về Bắc Kinh, lúc hạ cánh đã là buổi chiều. Vừa ra khỏi nhà ga, Dung Vi Nguyệt biết tin Phó Lận Chinh lại phải đi xe đến thành phố H lân cận một chuyến, “Tối nay về ngay, em về nhà trước đi.”
“Anh còn công việc phải xử lý à?”
“Không,” Giọng anh khựng lại, ậm ừ, “Đi lấy đồ.”
Cô không hiểu lắm gật gật đầu, nghĩ đến chuyện gì đó, xấu hổ nói: “Anh đưa giấy kết hôn cho em, em mang về cất.”
Lát nữa người này lại giở cái trò khoe khoang đó ra thì chết dở.
“Không cần,” Anh vẻ mặt đương nhiên, “Lát nữa anh bỏ vào vali.”
“...” Cô có thể tin anh không?
Phó Lận Chinh đi rồi, nhóm Dung Vi Nguyệt về trước.
Về đến nhà, người của cửa hàng thú cưng cũng đưa Hô Hô về, nhóc con lao tới dính lấy cô không chịu đi, cô cười ôm trọn nó vào lòng, “Bảo bối, mẹ nhớ con quá đi…”
Hô Hô thè lưỡi, ngoan ngoãn l**m lòng bàn tay cô. Cô chơi với nó một lúc, thấy tin tức trên điện thoại báo thành phố H mưa to, cô nhắn hỏi Phó Lận Chinh. Đầu bên kia người đàn ông vừa bước ra khỏi một căn biệt thự, che ô lên xe, trả lời:
Không sao, anh lái xe đi đường cao tốc.
Cô lo lắng: Nguy hiểm lắm, anh ở lại một đêm mai hẵng về?
Phó Lận Chinh: Về được.
Cũng chẳng hiểu anh vội vàng đi rồi vội vàng về làm cái gì.
Không lay chuyển được anh, cô đành dặn anh chú ý an toàn.
Tối ăn cơm xong, Dung Vi Nguyệt người vẫn hơi khó chịu, ho và nghẹt mũi, nhưng lo lắng cho việc chế tác trang sức “Sương Tuyết Ngâm”, vẫn đến studio kiểm tra tiến độ công việc của mọi người mấy ngày nay.
Tám giờ, cô họp trực tuyến tại văn phòng, thông báo chi tiết hợp tác đã chốt trong chuyến đi Kazan lần này cho mọi người.
Họ sẽ hoàn thành việc đánh mẫu và gửi kiểm duyệt toàn bộ trang sức trước đầu tháng sau, rồi bắt tay vào sản xuất, đầu tháng Một sắp xếp tham gia triển lãm và tung ra thị trường.
Nhân viên nghe Dung Vi Nguyệt kể về quá trình khảo sát ở Kazan lần này, không khỏi xúc động, hy vọng có thể giải cứu nhà máy này khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Đương nhiên cũng là vì chính họ, nếu lần này thành công, cũng sẽ nâng cao đáng kể độ nổi tiếng của Tình Nguyệt Các.
Chín giờ họp xong, Dung Vi Nguyệt ở văn phòng sắp xếp tài liệu, Phó Lận Chinh gọi điện tới.
Cô nghe máy, đầu bên kia nói đã lái xe về Bắc Kinh rồi, cô nói: “Em đang ở studio, cũng chuẩn bị về nhà rồi.”
“Thấy rồi, còn không ra?”
Cô sững sờ, ngẩng phắt lên nhìn thấy bên ngoài cửa sổ dưới tán cây ngô đồng ven đường, một chiếc Bugatti màu bạc đen đang lẳng lặng đậu dưới ánh đèn đường.
Phó Lận Chinh lười biếng dựa vào thân xe, đang nhìn về phía cô, ánh mắt dịu dàng.
Sao vừa về anh đã đến tìm cô rồi…
Cô ngẩn ngơ, “Em dọn dẹp xong ngay đây.”
“Không vội, từ từ thôi.”
Cô dọn dẹp xong tắt đèn, cầm lấy khăn quàng cổ, chạy bước nhỏ ra ngoài được một nửa lại dừng lại, kìm nén niềm vui sướng từ từ đi ra ngoài. Phó Lận Chinh đi về phía cô, cô hỏi: “Sao anh biết em ở studio thế?”
Anh kéo tay cô đi về phía xe, cà lơ phất phơ nói: “Anh về nhà hỏi Hô Hô đấy, nó bảo mẹ nó lại đi tăng ca rồi.”
Cô không nhịn được cong mắt cười. Lên xe, cô ho khan vài tiếng, Phó Lận Chinh nhíu mày: “Cảm cúm buổi tối không nghỉ ngơi, sao lại chạy đi làm việc?”
Anh đưa cốc trà lê tuyết táo đỏ nóng hổi mua được cho cô, “Uống chút đi.”
Cô nhận lấy: “Hợp tác với bên xưởng tranh sơn mài khá gấp, nên em tăng ca chút.”
Mười phút sau, hai người về đến nhà. Hô Hô được Phó Lận Chinh bế lên, hiếm khi thấy cảnh cha hiền con thảo. Dung Vi Nguyệt đi vào phòng khách, điện thoại ting một tiếng, nhận được một tin nhắn, là của một cặp đôi hồi cấp ba gửi đến, mời cô qua một thời gian nữa đến dự đám cưới.
Dung Vi Nguyệt chúc mừng và nhận lời, ngồi xuống ghế sofa, mở thiệp mời điện tử ra, lướt xem ảnh cưới.
Một lúc sau, Phó Lận Chinh cho Hô Hô ăn chút đồ ăn vặt, rửa tay đi tới, thấy cô chăm chú nhìn điện thoại, “Đang xem gì thế?”
“Thiệp cưới của Trương Thuần và Hiểu An, chắc chắn cũng mời anh rồi nhỉ?”
“Ừ.”
Dung Vi Nguyệt thấy tin nhắn trong nhóm lớp Wechat liên tục hiện lên, mở ra xem, toàn là những lời chúc phúc nhiệt liệt, “Trương Thuần bảo họ là cặp đôi đầu tiên trong lớp kết hôn đấy.”
Phó Lận Chinh cười khẩy: “Hai chúng ta mới là cặp đầu tiên được không, lĩnh chứng sớm hơn họ, hai ngày.”
Hồi họp lớp, Trương Thuần bảo thứ Tư tuần sau đi lĩnh chứng, ai ngờ sáng thứ Hai ngay hôm sau Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh đã đi rồi.
Dung Vi Nguyệt nén lúm đồng tiền nói: “Vâng, chúng ta mới là cặp đầu tiên.”
Dung Vi Nguyệt lật xem thiệp mời điện tử của họ, nảy sinh lòng ngưỡng mộ: “Ảnh cưới họ chụp đẹp quá, đi biển chụp đấy, họ là yêu nhau từ cấp ba đến giờ sao?”
“Chắc thế.”
Trong lòng Dung Vi Nguyệt đột nhiên dâng lên vị chua xót, rũ mắt, “Thật tốt.”
Nếu năm đó cô không đề nghị chia tay… liệu cô và Phó Lận Chinh có phải cũng sẽ luôn ở bên nhau, có phải họ đã kết hôn từ lâu rồi không?
Phó Lận Chinh nhận ra cảm xúc chùng xuống của cô, véo nhẹ má cô: “Ý gì đây, chúng ta thế này không tốt à?”
Cô hơi sững sờ lắc đầu, Phó Lận Chinh lười biếng nói: “Cùng đi đến một đích, tốn ít hơn họ sáu năm mà còn lĩnh chứng sớm hơn họ, hiệu suất thời gian cao thế còn gì? Thế này chẳng phải rất tốt sao?”
Cô chạm phải ánh mắt của anh, trái tim mềm nhũn sụp đổ, không ngờ còn có thể tính toán như thế này. Phó Lận Chinh đứng dậy, “Em ngồi đây đợi anh một chút.”
Anh đi vào phòng một lát, đi ra cầm một xấp tài liệu, đưa cho cô.
Dung Vi Nguyệt ngơ ngác, “Cái gì đây anh?”
“Hai tuần nay bảo đội ngũ luật sư xử lý gấp, hôm nay cuối cùng cũng xong rồi, ngày mai đi với anh ký thỏa thuận.”
Cô lật xem trang đầu tiên, bỗng nhiên chết lặng.
Bên trong thế mà lại là hàng chục bản thỏa thuận tặng tài sản và chuyển nhượng cổ phần.
Trong phần bất động sản, cái đầu tiên là một tứ hợp viện cổ nằm trong vòng hai Bắc Kinh, căn nhà này cách Cố Cung chưa đến hai cây số, ba gian tứ hợp, trong nhà có rất nhiều đồ sưu tầm, là quà sinh nhật mười tám tuổi ông Phó Tư Thịnh tặng anh, bây giờ Phó Lận Chinh sang tên cho cô.
Còn có hàng chục bất động sản khắp nơi trên thế giới, bao gồm một trang trại vườn nho ở Provence, Pháp, một biệt thự cổ trăm năm ở Bến Thượng Hải và các loại nhà ở cao cấp, biệt thự tư nhân, trong này không biết là bao nhiêu tỷ rồi.
Cô nhìn mà choáng váng, ngoài nhà cửa, mấy chiếc siêu xe chục triệu tệ đắt nhất đứng tên anh, ví dụ như Bugatti Centodieci, Bugatti Chiron Super Sport 300+... đều chuyển sang cho cô.
Những quỹ tín thác, tài khoản ngân hàng ở nước ngoài của Phó Lận Chinh, người thụ hưởng và người thừa kế thứ nhất viết rõ tên cô. Còn cả cổ phần các công ty trong nhiều lĩnh vực anh đầu tư cũng chia cho cô, quyền ưu tiên phân chia lợi nhuận thuộc về cô.
Ngoài ra, còn có rất nhiều đồ sưu tập, đều có giá trị liên thành.
Những thứ này đều trở thành tài sản riêng không thể hủy bỏ của cô sau khi kết hôn.
Phó Lận Chinh ngồi bên cạnh cô, giọng điệu bình thản như đang giới thiệu bữa sáng cho cô: “Những cái này là của cá nhân anh, đến lúc đó sính lễ nhà chúng ta sẽ đưa thêm, sau đó không nhận của hồi môn.”
Dung Vi Nguyệt nắm chặt tờ giấy, đầu óc ong ong: “Phó Lận Chinh, em không cần, những thứ này nhiều quá…”
Anh cười như không cười: “Cái gì gọi là không cần? Vốn dĩ là muốn cho em, cũng là những thứ anh có thể cho, em lo lắng cái gì?”
“Lúc đầu chẳng phải bảo muốn 250 triệu đó sao? Trong này không chỉ có thế đâu. Dù sao tiền cũng chẳng đại diện cho cái gì, nhưng của anh đều ở đây cả rồi.”
“Sau này anh kiếm được, cũng đều là của em.”
Tài sản trong ngân hàng đối với người ngoài là con số thiên văn, đối với anh chỉ là một dãy ký tự. Anh nỗ lực kiếm tiền chính là để cho cô cuộc sống tốt hơn, bảo vệ cô cả đời an ổn thuận lợi, mọi sự vô lo.
Cổ họng Dung Vi Nguyệt nghẹn đắng, Phó Lận Chinh kéo dài giọng điệu hỏi: “Còn nữa, kết hôn rồi, em không thấy còn thiếu chút gì sao?”
“Hả? Thiếu gì cơ?”
Nhiều thế này rồi còn thiếu…
Sau đó, cô thấy Phó Lận Chinh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp trang sức nhung màu xanh đen, cười khẽ:
“Dung Vi Nguyệt, sao em chẳng chú trọng cảm giác nghi thức chút nào thế? Có phải thiếu cái này không?”
Đáy mắt Dung Vi Nguyệt gợn sóng, trái tim run rẩy.
Người đàn ông mở hộp trang sức ra, bên trong lẳng lặng đặt một đôi nhẫn cưới.
Đầu óc Dung Vi Nguyệt trống rỗng trong chớp mắt.
Cô thực sự không nhớ đến chuyện nhẫn cưới, có thể kết hôn với anh cô đã rất vui rồi, lĩnh chứng rất vội vàng, sau đó anh đi công tác luôn, những thứ khác cô đều không nghĩ tới, càng không để ý…
Tim cô loạn nhịp, Phó Lận Chinh lấy chiếc nhẫn nữ trong đó ra:
“Nó tên là Luna, là mặt trăng trong tiếng Latin.”
Viên đá chủ của chiếc nhẫn kim cương là một viên đá quý hiếm màu xanh nhạt hình lưỡi liềm tự nhiên, ánh sáng dịu dàng mộng mơ. Vòng trong của lưỡi liềm khảm một viên kim cương hồng hình trái tim hiếm có xuất xứ từ Mozambique, hai bên điểm xuyết hai viên đá Tourmaline Paraiba tự nhiên, cộng thêm một viên đá Sapphire Kashmir hình bầu dục chữ “O”, và một vòng sao gồm tám viên kim cương vụn cao cấp nhất.
1208, sinh nhật cô lẳng lặng khảm trong ánh sáng.
Viên đá chủ này là viên kim cương loại D Type IIa chỉ còn tồn tại chưa đến 1% trên toàn cầu, Phó Lận Chinh lúc đầu đã bỏ ra gần ba trăm triệu tệ để đấu giá, mời bậc thầy trang sức hàng đầu quốc tế đích thân chế tác, làm thủ công hoàn toàn trong suốt sáu tháng.
Vòng trong của nhẫn, khắc một dòng chữ cái: RWY & FLZ.
Có tiền cũng không mua được, độc nhất vô nhị trên toàn thế giới.
Dung Vi Nguyệt ngẩn ngơ nhìn, trong lòng dâng lên cơn sóng lớn.
Giây tiếp theo tay trái cô bị nắm lấy, Phó Lận Chinh từ từ đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
Căn hộ cao cấp yên tĩnh, cửa sổ sát đất thu trọn cảnh đêm, ánh đèn neon lạnh lẽo trong đêm đông lần lượt sáng lên giữa rừng cao ốc, như dải ngân hà vỡ vụn rơi xuống nhân gian.
Xung quanh yên tĩnh đến mức dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.
Chiếc nhẫn đeo vào tận cùng ngón áp út, Phó Lận Chinh thấy vậy, nhướng mày: “Không nhớ nhầm size nhẫn, vừa khít luôn.”
Sống mũi Dung Vi Nguyệt cay cay, “Vâng, vừa in luôn…”
“Chúng ta lĩnh chứng vội quá, mấy cái này đưa cho em trước, những cái khác ví dụ như ảnh cưới, đám cưới… anh đều sẽ sắp xếp, không thiếu cái nào đâu.”
Giọng điệu Phó Lận Chinh thoải mái, mang theo vẻ bất cần đời lười biếng thường thấy của anh:
“Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ rất chiều chuộng anh, tất cả đồ của anh đều là tốt nhất. Con người anh ấy mà, xưa nay một là không làm, đã làm là phải làm đến nơi đến chốn, lái xe phải lái xe đắt nhất, thi đấu phải giành giải nhất, những thứ người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, anh đưa tay ra là nhất định phải có được.”
Người đàn ông nắm lấy tay cô, v**t v* chiếc nhẫn kim cương của cô: “Cho nên anh cũng muốn dành cho bà xã Phó của anh những gì tốt nhất. Những gì người khác không có, cô ấy sẽ có; những gì người khác có, cô ấy sẽ có cái tốt nhất.”
Đáy mắt cô ươn ướt, anh ngước mắt nhìn người trước mặt, đôi mắt đen nóng rực chỉ phản chiếu hình bóng cô, từng câu từng chữ kiên định:
“Dung Vi Nguyệt, Phó Lận Chinh anh sẽ dốc hết toàn lực, để em vĩnh viễn không cần phải đi ngưỡng mộ bất kỳ ai.”
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
