Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 32


“……” Phó Lận Chinh tức quá hóa cười.


Không phải chứ, chuyện anh có vợ khó tin đến mức đấy sao???


Anh cười khẩy một tiếng, lười chẳng buồn gửi ảnh cho bọn họ nữa.


Thôi bỏ đi, cái đám trai tân chưa vợ này thì hiểu thế nào được hàm lượng vàng của hai chữ “có vợ”, cứ để bọn họ hâm mộ ghen tị đi.


Ngày hôm sau, ba người còn lại trong nhóm chat dậy, lén lút lập một cái nhóm nhỏ. Hồ An vẫn còn ngơ ngác: A Chinh tối qua chịu đả kích gì thế?? Trạng thái tinh thần đáng lo ngại quá.


Phó Tắc Thừa: Theo phân tích, đó là biểu hiện điển hình của chứng "hưng cảm nhẹ thể kích động cảm xúc", do kìm nén tình cảm lâu ngày, dopamine ban đêm tăng đột biến, dẫn đến mất ngủ đa mộng, biểu hiện là nói nhanh, hành động thái quá, tự cảm thấy bản thân rất tốt, và có h*m m**n diễn đạt mãnh liệt. Đề nghị theo dõi sát sao trong 48 giờ, cần thiết thì nhập viện theo dõi.


Hồ An: ……???


Hồ An: @Hạ Tư Lễ, rốt cuộc cậu ấy bị làm sao? Có chuyện gì với Vi Nguyệt à?


Hạ Tư Lễ: Haizz, cậu ấy gần đây chịu tổn thương tình cảm nghiêm trọng lắm, ruột gan đứt từng khúc, nói nhiều đều là nước mắt thôi.


Cuối cùng Hạ Tư Lễ đại diện cho cả nhóm, mang theo tâm trạng đau buồn gọi điện hỏi thăm Phó Lận Chinh: “A Chinh, tôi biết dạo này cậu tâm trạng không tốt vì chuyện Vi Nguyệt đi xem mắt, ban đêm cảm xúc dâng trào sinh ra ảo giác cũng là bình thường thôi, chúng ta cứ buông tha cho chính mình đi! Nhìn cậu thế này anh em đau, như, dao, cắt!”


Đầu bên kia, Phó Lận Chinh vừa ra khỏi cửa chuẩn bị đi tập luyện, nghe vậy cười khẩy:


“Xem cái quái gì, ông đây kết hôn thật rồi.”


“Phải phải phải, có phải cậu lại định nói cậu kết hôn với Vi Nguyệt không?”


Phó Lận Chinh nén khóe môi xuống, “Ừ, sao cậu biết, hơn nữa còn là cô ấy đề nghị với tôi.”


Đầu dây bên kia im bặt ba giây, Hạ Tư Lễ thở dài thườn thượt, đau lòng nói: “A Chinh, hay là đi khám đi, tôi bảo Phó Tắc Thừa tìm cho cậu một bác sĩ tâm lý giỏi, ngoan nào đừng để lâu nữa, cứ thế này cậu điên mất.”


“……”


Phó Lận Chinh chửi thầm một câu, trực tiếp ném đối phương vào danh sách đen.


Ha ha, một lũ không ăn được nho thì chê nho xanh.


Anh đi tập luyện, còn ở Bắc Kinh xa xôi, Dung Vi Nguyệt cũng họp ở studio cả buổi sáng.


Mấy ngày nay cô đã chốt xong chi tiết hợp tác với xưởng tranh sơn mài Nga, dự định tuần sau sẽ xuất phát đi khảo sát thực tế.


Bận rộn cả một ngày, tối về đến nhà, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện——


Tuần sau cả hai đều không có nhà, Hô Hô phải làm sao?


Hôm nay sáng sớm Phó Lận Chinh nói đi tập luyện, buổi trưa lúc ăn cơm cũng nhắn cho cô một tiếng, chiều họp hành và tối đi tiệc xã giao cũng nhắn tin báo cáo, cứ như đang báo cáo lịch trình vậy, còn nói thêm: Trên bàn tiệc không có phụ nữ, ăn xong là về khách sạn, không đi hát hò với bọn họ.


...Làm như sợ cô nghĩ nhiều không bằng.


Anh trước giờ vẫn luôn giữ mình như thế.


Cô đỏ mặt ừ một tiếng, dặn anh uống ít rượu thôi.


Tối qua cô cũng ngủ không ngon, trằn trọc mãi vẫn không nén được niềm vui sướng trong lòng, lại có chút chưa quen với mối quan hệ thay đổi đột ngột này, hôm nay cũng chẳng biết nên chủ động tìm anh nói gì.


Thực ra cô cũng không biết hiện tại Phó Lận Chinh nghĩ gì, kết hôn với cô anh có vẻ khá bình tĩnh, liệu chuyện trước kia trong lòng anh có còn khúc mắc hay không, nguyên nhân chia tay năm đó cô vẫn chưa có dũng khí nói cho anh biết.


Trước giờ, vẫn luôn là anh lo được lo mất vì cô nhiều hơn.


Nhưng bây giờ họ đã kết hôn rồi, cô muốn chủ động lại gần anh, không thể cứ để anh cho đi mãi được.


Về đến phòng ngủ, cô nhắn tin cho Phó Lận Chinh: Anh xong việc chưa?


Đầu bên kia không trả lời, Dung Vi Nguyệt đi tắm trước, Hô Hô cũng chạy vào theo. Vừa ôm nó nằm lên giường thì điện thoại đổ chuông.


Là Phó Lận Chinh gọi lại.


Tim cô đập thình thịch, bắt máy: “Phó Lận Chinh…”


Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền đến: “Ừ, vừa ăn xong, anh ghé qua trường đua lấy tập tài liệu, không nhìn thấy điện thoại của em, bây giờ mới về khách sạn.”


Không nghe điện thoại, anh cũng phải giải thích nghiêm túc một hồi, không để cô suy diễn lung tung.


Dung Vi Nguyệt cong mắt cười, trở mình nằm sấp, “Không sao mà…”


Cô còn định nói gì đó, ai ngờ vô tình chạm vào nút tắt máy, cô vội vàng gọi lại, nhưng lại ấn nhầm sang gọi video.


Vừa định tắt thì đầu bên kia đã bắt máy ngay lập tức.


Trong màn hình, khuôn mặt tuấn tú mày kiếm mắt sáng của Phó Lận Chinh hiện ra, đường nét sắc sảo lạnh lùng, anh mặc áo khoác gió, sợi dây chuyền Cổ Ba ở cổ áo lộ rõ, lười biếng ngồi trên ghế sofa.


Anh nhếch khóe môi nói: “Dung Vi Nguyệt, em nhớ anh đến thế cơ à? Nghe giọng không đủ, còn phải gọi video mới chịu?”


“……”


Sao người này có thể tự luyến đến thế được nhỉ, “Em không có muốn nhìn anh, em cúp đây.”


Giọng anh trầm xuống ngay lập tức: “Không được cúp.”


Cô chớp mắt lẳng lặng nhìn anh. Phó Lận Chinh nhìn cô gái nhỏ có khuôn mặt đáng yêu mềm mại trong màn hình, trầm giọng thừa nhận:


“Là anh muốn nhìn em.”


Cô mím môi nén cười.


Bây giờ cô vẫn chưa trị được anh đâu.


Dung Vi Nguyệt lái sang chủ đề chính, nói chuyện tuần sau đi công tác, “Chúng ta đều không ở nhà, vậy Hô Hô tính sao?”


“Không sao, anh liên hệ với cửa hàng thú cưng đến đón rồi, tên nhóc này gửi ở cửa hàng trước.”


Hô Hô ở bên cạnh buồn bực gác đầu lên tay Dung Vi Nguyệt.


Phó Lận Chinh hỏi cô thời gian đi về, cô nói thứ Hai đi thứ Năm về. Sau đó anh thao tác một lúc rồi nói: “Đặt vé khoang hạng nhất cho em rồi, đến lúc hạ cánh sẽ có người chuyên trách đón em, khách sạn các thứ không cần lo, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa cho em.”


Dung Vi Nguyệt không ngờ anh hành động nhanh gọn như vậy: “Không sao đâu, em tự sắp xếp được mà, anh không cần phiền phức thế đâu…”


Phó Lận Chinh nhếch môi, đột nhiên hỏi một câu: “Giấy kết hôn hôm qua lĩnh đang ở ngay cạnh tay phải không?”


“Hả? Có, sao thế anh…”



“Cầm qua đây mở ra xem, trên đó viết bên nữ là ai?”


Cô đỏ mặt, ngoan ngoãn cầm cuốn sổ đỏ đầu giường qua, nhỏ giọng đọc: “Dung Vi Nguyệt.”


“Xem tiếp bên nam là ai?”


Mặt cô càng đỏ hơn: “...Phó Lận Chinh.”


Phó Lận Chinh kéo dài giọng điệu lười biếng ngông nghênh: “Bình thường rảnh rỗi ấy mà, thì mở giấy kết hôn ra ôn tập nhiều vào, ghi nhớ cho kỹ mối quan hệ hiện tại của hai ta——em là vợ anh, anh làm bất cứ việc gì cho em có thể gọi là phiền phức sao?”


Chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa à?


Dung Vi Nguyệt nghe vậy, vành tai tê dại, trong lòng như có dòng nước xuân rập rờn, khẽ cong khóe môi.


Được rồi, bây giờ họ kết hôn rồi, anh đối tốt với cô, hình như cô cũng chẳng có lý do gì để từ chối…


Mấy ngày tiếp theo, Phó Lận Chinh sắp xếp đâu vào đấy mọi việc. Sáng sớm tuần thứ hai, Dung Vi Nguyệt cùng đội ngũ bay sang Kazan, Nga.


Đi cùng cô lần này có trợ lý Thư Cẩn và nhà thiết kế lâu năm nhất của studio là Lữ Đan.


Đến sân bay Kazan thì đã là buổi chiều, máy bay hạ cánh, Dung Vi Nguyệt bước xuống. Cô mặc chiếc áo khoác len lông cừu màu xanh than, quàng khăn kẻ sọc, đi bốt ấm, khí chất dịu dàng tĩnh lặng như tuyết.


Đi đến cửa đón, người đến đón là một người đàn ông châu Á trẻ tuổi, là nhân viên chi nhánh Nga của Minh Hằng: “Cô Dung, tôi họ Trương, cứ gọi tôi là Tiểu Trương là được. Phó tổng đã dặn dò tôi rồi, mấy ngày nay tôi sẽ tháp tùng toàn bộ hành trình, có nhu cầu gì cô cứ việc sai bảo.”


“Cảm ơn anh, vất vả rồi.”


Tiểu Trương cười hiền lành, nhận lấy hành lý của cô: “Cô khách sáo quá, Phó tổng đã dặn tôi bắt buộc phải tiếp đãi cô thật chu đáo. Chúng ta lên xe trước đi, từ đây đến xưởng tranh sơn mài mất một tiếng đồng hồ.”


Đi ra ngoài, Lữ Đan và Thư Cẩn tò mò ghé sát vào hai bên Dung Vi Nguyệt: “Chị Vi Nguyệt, Phó tổng này là ai thế? Chu đáo quá vậy?!”


Thư Cẩn xoay chuyển đầu óc: “Em nhớ ra rồi, có phải là Tiểu Phó tổng của tập đoàn Minh Hằng không?! Lần trước trong buổi đề xuất anh ấy còn chống lưng cho chị, siêu siêu đẹp trai! Em còn đặc biệt tra cứu thông tin, anh ấy còn là tay đua xe nữa đấy!”


Lữ Đan lập tức tra cứu, nhìn thấy lý lịch thành tích của Phó Lận Chinh trên Baidu, cũng kinh ngạc đến rớt cằm: “Phú nhị đại đỉnh cấp cộng thêm nhà vô địch thế giới, so ra thì mấy người trước đây theo đuổi chị Vi Nguyệt chỉ là tép riu, chẳng ai sánh bằng! Chị Vi Nguyệt chị cũng kín tiếng quá đấy!”


Dung Vi Nguyệt đỏ mặt không phủ nhận, “Hai người đừng nói ra ngoài nhé.”


Hai người cam đoan nhất định giữ kín như bưng. Ra khỏi sân bay lên xe, trên xe còn có một phiên dịch tiếng Nga, mấy ngày nay cũng sẽ đi cùng họ.


Xe chạy về phía tây đến thị trấn Sviyazhsk. Nước Nga tháng Mười Một đã vào mùa đông sâu, bầu trời màu xám chì bao phủ trên đỉnh đầu, trời đất đóng băng, những hàng bạch dương hai bên đường trơ trọi phủ đầy tuyết. Xe đi qua khu phố cổ có rất nhiều kiến trúc lịch sử, đứng yên lặng trong ngày đông.


Cả thế giới như được phủ một lớp voan mỏng màu trắng xám.


Mọi người vừa đi vừa trò chuyện ngắm cảnh, Tiểu Trương cũng giới thiệu cho họ. Một tiếng sau, xe chạy đến khu công nghiệp cũ của thị trấn, xưởng tranh sơn mài nằm ở rìa một khu rừng.


Xuống xe, bà chủ xưởng tranh sơn mài là Nadya và vài nhân viên đã đợi ở cửa, nhiệt tình chào đón.


Dung Vi Nguyệt vừa bước xuống xe, gió lạnh kèm theo tuyết tạt vào mặt, nơi này lạnh hơn tưởng tượng. Cô quấn chặt áo khoác, Nadya bắt tay cô, mỉm cười nói bằng tiếng Nga: “Đã lâu không gặp, cuối cùng cũng đợi được các cô.”


Dung Vi Nguyệt mỉm cười chào hỏi. Nadya mời họ vào trong, đẩy cánh cổng sắt của nhà máy ra, bên trong là một cái sân lớn và hai tòa nhà thấp bé. Tường ngoài màu đỏ gạch của nhà xưởng bị gió tuyết bào mòn đã nứt nẻ loang lổ, trong sân chất đống gỗ bỏ đi và thùng sắt rỉ sét. Nhà máy thương hiệu lâu đời huy hoàng năm xưa giờ đâu đâu cũng thấy vẻ tiêu điều có thể đóng cửa bất cứ lúc nào.


Điều kiện này kém hơn môi trường làm việc của họ rất nhiều.


Bước vào phòng làm việc trong nhà, không khí nồng nặc mùi sơn và sắt lạnh. Hơn mười người thợ thủ công ngồi trước bàn vẽ, có người ngẩng đầu nhìn Dung Vi Nguyệt và nhóm của cô, cảm giác như đã quen rồi chẳng còn hy vọng gì nữa, lại cúi đầu tập trung vào việc của mình.


Nadya nói xưởng này thợ cố định chỉ có khoảng hai mươi người, bình thường sẽ có người đến làm thời vụ. Nay hiệu quả của xưởng không tốt, rất nhiều người đã nghỉ việc, những người có thể ở lại đều không dễ dàng gì.


Hiện tại họ chủ yếu phụ trách làm một số hộp trang sức và đồ trang trí sơn mài, dựa vào trợ cấp của chính phủ và đơn đặt hàng sản phẩm du lịch để duy trì hoạt động cầm chừng, cũng chẳng biết con đường tương lai nằm ở đâu.


Dung Vi Nguyệt nảy sinh lòng thương cảm, đi vào trong liền nhìn thấy một bà cụ họa sĩ đã ngoài bảy mươi đang vẽ tranh.


Trên người bà gầy gò hom hem khoác một chiếc chăn len cũ kỹ, tay bị lạnh đến tím tái nhưng vẫn đang chăm chú tô vẽ một chiếc hộp trang sức.


Nhìn xuống dưới, bà cụ thế mà chỉ còn một chân.


Nadya nói: “Hồi trẻ bà ấy được vinh danh là nghệ nhân kim cương, sau đó gia đình gặp tai nạn, bà ấy bị cắt cụt chân trái, chồng và con trai đều mất, chỉ để lại một đứa cháu gái ba tuổi. Bà ấy làm ở xưởng chúng tôi bốn mươi năm rồi.”


Bà cụ ngẩng đầu, nở nụ cười hiền hậu với Dung Vi Nguyệt. Dung Vi Nguyệt ngẩn ngơ nhìn, trong khoảnh khắc nhớ tới bà nội, sống mũi cay cay.


Trước kia bà nội cũng một mình ở trong xưởng uốn từng sợi hoa ti, Vi Nguyệt bé nhỏ ngây ngô ngồi bên cạnh bà. Bà nội luôn cười xoa đầu cô, nói với cô: “Nguyệt Nguyệt, con nhớ kỹ làm việc gì cũng phải chịu được sự cô đơn, lấy kỹ thuật tải nghệ thuật, lấy nghệ thuật rèn phẩm đức, phải mãi mãi kiên trì với nghề trên tay con.”


Ở trên người bà cụ này, cô nhìn thấy sự giải thích hoàn hảo cho câu nói đó.


Đi dạo một vòng quanh xưởng, Thư Cẩn và Lữ Đan vừa chua xót vừa cảm động, đồ trang sức của họ đều rất tốt, nhưng lại không có thị trường.


Mọi người đi vào văn phòng bàn chuyện thiết kế. Một lúc sau cửa bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi bước vào, mũi cao hốc mắt sâu, đeo kính gọng đen, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc.


Người đàn ông tên là Yevgeny, là cậu của Nadya, cũng là nhà thiết kế chính của xưởng. Ông nhìn phương án thiết kế sơ bộ Dung Vi Nguyệt đưa tới, giọng nói tiếng Nga khàn khàn nặng nề: “Thiết kế của cô rất đẹp và thời thượng, nhưng chúng tôi là nghề thủ công truyền thống, ở đây không có thị trường, chúng tôi không còn cơ hội để thử sai nữa.”


Yevgeny vẫn luôn không ủng hộ việc Nadya kết hợp thiết kế liên danh với hoa ti khảm nạm gì đó, trước giờ họ chưa từng làm như vậy. Sản xuất sản phẩm mới họ còn phải đầu tư một khoản vốn lớn, nhỡ lần này thất bại xưởng sẽ sập tiệm hoàn toàn, thà cứ sống lay lắt, ra ngoài nhận thêm đơn hàng còn hơn.


Nadya cau mày: “Cậu, đơn hàng chúng ta nhận bây giờ hoàn toàn không đủ trả nợ, giữ nguyên hiện trạng thì tình cảnh cũng chẳng khá hơn, nếu không thay đổi nữa, xưởng thực sự sẽ không còn tương lai đâu.”


“Nhưng thất bại cháu có nghĩ đến hậu quả không? Chúng ta còn nợ ngân hàng một khoản tiền lớn,” Yevgeny nhìn sang Dung Vi Nguyệt, cảm xúc kích động, “Họ có thể chịu trách nhiệm cho chúng ta không?”


Thư Cẩn định cãi lại, Dung Vi Nguyệt nắm tay cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Ông Yevgeny, tôi hiểu sự lo lắng của ông, đối với chúng tôi đây cũng là một lần thử nghiệm, chúng ta mới cần tìm chuẩn định vị, để người tiêu dùng ở cả thị trường Trung Quốc và Nga đều bị trang sức của chúng ta thu hút.”


Dung Vi Nguyệt ra hiệu cho Thư Cẩn, lấy ra một chiếc hộp trang sức, bên trong là bộ trang sức năm ngoái họ hợp tác thiết kế với sở văn hóa du lịch của một dân tộc thiểu số nào đó, kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, “Bộ trang sức này lúc đó cũng có người không coi trọng, nhưng khi ra mắt ba tháng đã cháy hàng hai đợt, hot rần rần trên mạng, còn được bảo tàng địa phương thu thập.”


Yevgeny nhận lấy xem, bị kỹ thuật hoa ti khảm nạm của Trung Quốc thu hút ngay lập tức, lông mày đang nhíu chặt hơi giãn ra, Nadya cũng nói thiết kế này quá đẹp.


Dung Vi Nguyệt bày tỏ lần hợp tác này có thể tiến hành theo từng giai đoạn, thị trường tốt sẽ mở rộng thêm, cố gắng giảm thiểu rủi ro: “Sự nồng nàn của tranh sơn mài và sự tinh tế của hoa ti không hề mâu thuẫn, kết hợp hoàn hảo chắc chắn sẽ tỏa ra sức sống mới. Ông yên tâm, nghệ thuật chân chính sẽ không vì đi theo hướng thời trang mà mất đi vẻ đẹp vốn có, hơn nữa đây là giúp nghề thủ công truyền thống được tiếp nối tốt hơn.”


Lữ Đan cũng trình bày ý tưởng thiết kế. Nghe xong, Yevgeny im lặng hồi lâu, hỏi Nadya có thực sự muốn thử không, Nadya gật đầu, cuối cùng ông cũng buông lỏng: “Nếu cháu đã kiên quyết… vậy thì chúng ta thử xem sao.”


Bây giờ, họ cũng chẳng còn đường lui nào khác.


Mọi người đều rất vui mừng, Thư Cẩn cười nói: “Chúng ta chân thành hợp tác, kết quả chắc chắn sẽ không tệ đâu.”


Bàn xong phương hướng đại khái, buổi tối Nadya mời họ ăn cơm tại một nhà hàng gần xưởng, nói chuyện nghề, chuyện khởi nghiệp, chuyện đời sống, trong lúc trò chuyện trên mặt Yevgeny dần dần có thêm nụ cười.


Lúc đầu Yevgeny không tin Dung Vi Nguyệt và nhóm của cô, nhưng qua giao lưu ông bị sự dịu dàng và chân thành của Dung Vi Nguyệt làm cảm động: “Xưởng chúng tôi cũng từng hợp tác với người khác, nhưng đa số các ông chủ đều ngạo mạn cố chấp, coi thường nghề thủ công của chúng tôi. Cô Dung, tôi tin những thứ các cô thiết kế ra chắc chắn sẽ sưởi ấm lòng người.”


Dung Vi Nguyệt cười: “Cảm ơn sự tin tưởng của ông, chúng ta cùng cố gắng, để nhà máy của chúng ta có thể đi xa hơn, được nhiều người biết đến hơn.”


Sau bữa ăn, nhóm của Dung Vi Nguyệt trở về trung tâm thành phố.


Phó Lận Chinh sắp xếp cho họ khách sạn tốt nhất địa phương, để đảm bảo an toàn ba cô gái ở chung một phòng suite lớn. Buổi tối Dung Vi Nguyệt tắm xong đi sắp xếp lại bản vẽ, không cẩn thận làm đến tận rạng sáng, cộng thêm ban ngày bị nhiễm lạnh, sáng hôm sau tỉnh dậy cô cảm thấy đầu óc choáng váng, cổ họng ngứa ngáy.


Cô cảm thấy không ổn, vội vàng uống thuốc cảm, nhưng cơ địa cô quá yếu, ngày hôm sau lại di chuyển vất vả, các triệu chứng khó chịu của cô càng lúc càng rõ rệt không thể vãn hồi.


Toi rồi toi rồi toi rồi cảm cúm rồi QAQ…



Buổi tối Phó Lận Chinh gọi điện tới, cô nhớ tới lời dặn dò trước khi đi của anh, vội vàng chột dạ cúp máy, nhắn tin bảo bên cạnh có người, chủ yếu là không muốn để anh nghe thấy giọng mũi của mình.


Phó Lận Chinh không nghĩ nhiều, hỏi cô tiến độ công việc thế nào, quần áo mang có đủ không, cô đều chột dạ bảo không vấn đề gì.


Cô chuyển chủ đề: Bao giờ anh về Bắc Kinh thế?


Phó Lận Chinh: Chiều thứ Bảy, nhớ anh rồi à?


Dung Vi Nguyệt xấu hổ, trong lòng không tự chủ được dâng lên ngàn vạn tơ tình.


Gần hai tuần không gặp anh rồi.


Về đến Bắc Kinh còn phải đợi thêm hai ngày nữa mới được gặp…


Trước đây anh đi công tác cô cũng không thấy một ngày dài như một năm thế này, sao cảm giác sau khi kết hôn, cô lại nhớ anh hơn trước nhiều vậy nhỉ.


Cô nhớ lại hồi cấp ba, Phó Lận Chinh cũng thường xuyên ra nước ngoài thi đấu. Cô không biết nói lời âu yếm, lần đầu tiên làm nũng nói nhớ anh, là nửa tháng sau khi anh đi thi đấu nước ngoài.


Đó là đêm trước giao thừa kỳ nghỉ đông, đám bạn rủ nhau đi trượt tuyết hát hò, Phó Lận Chinh đã về, lập tức được mọi người nhiệt liệt chào đón. Dung Vi Nguyệt thấy bên cạnh anh toàn là bạn học nên cũng không qua, chỉ ngồi ở xa.


Ai ngờ một lúc sau mọi người rủ đi ăn khuya, cô đang xuống lầu thì bị Phó Lận Chinh kéo lại, đưa lên sân thượng.


Sân thượng không người tối om, Phó Lận Chinh không cho cô cơ hội nói chuyện, giữ chặt cổ tay cô, ép cô vào lan can hôn.


Hơi thở của anh vừa nóng vừa bỏng, khiến cô tan chảy như kem. Điện thoại rung lên, anh tắt hết, ôm lại eo cô, cắn môi đỏ của cô, hư hỏng trêu chọc: “Có nhớ anh không?”


Bạn bè đều đã đi xuống dưới lầu, nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cảnh Phó Lận Chinh đè cô ra hôn. Tai Dung Vi Nguyệt đỏ như nhỏ máu, xấu hổ co rúm trong lòng anh, “Ưm… nhớ…”


Anh cười xấu xa chết người, “Không nghe thấy, không nói rõ là tiếp tục đấy.”


Cô cắn nhẹ yết hầu anh, giọng nũng nịu rất khẽ: “Em… em nhớ anh.”


Rất nhanh trên bầu trời sân thượng bất ngờ nổ tung pháo hoa.


Pháo hoa rực rỡ sắc màu rơi xuống, thắp sáng tầm nhìn, cô ngẩn ngơ. Phó Lận Chinh hôn lên d** tai cô, nhếch khóe môi, giọng nói trầm thấp dịu dàng:


“Năm mới vui vẻ, Nguyệt Nguyệt, anh cũng nhớ em.”


Lúc này Dung Vi Nguyệt trở mình, nhớ tới đoạn ký ức đó, trong lòng vẫn xao xuyến, nhưng cố tình không trả lời anh.


Một đêm trôi qua, ngày thứ ba triệu chứng cảm cúm của cô càng thêm nặng, cô đau khổ cầu nguyện cảm cúm nhất định phải khỏi trước thứ Bảy.


Ban ngày hôm nay họ đến xưởng tranh sơn mài, hai bên đã chốt xong toàn bộ phương hướng hợp tác và bản phác thảo trang sức. Chập choạng tối Dung Vi Nguyệt và mọi người trở về trung tâm thành phố ăn cơm, Thư Cẩn và Lữ Đan nói ngày mai về rồi, muốn đi phố đi bộ Bauman dạo chơi. Dung Vi Nguyệt cơ thể mệt mỏi nhưng không muốn làm mất hứng, bèn đi cùng.


Ba người đi dạo một lúc, cô thấy lạnh, bèn vào một quán cà phê ở góc phố ngồi đợi hai người kia.


Gọi một cốc hồng trà nóng, cô vừa uống xua tan cái lạnh trong người, vừa dựa vào ghế sofa mơ màng buồn ngủ thì điện thoại trên bàn rung lên.


Ba chữ “Phó Lận Chinh” hiện lên trên màn hình.


Giọng cô sắp khản đặc rồi, không dám nghe máy chỉ đành giả chết, nhưng đầu bên kia kiên trì gọi mãi, còn gửi tin nhắn:


Có ý gì đây, sao cứ không nghe điện thoại?


Anh biết tối nay cô đã xong việc từ lâu rồi.


Toi rồi toi rồi…


Sợ anh nghi ngờ thêm, Dung Vi Nguyệt hắng giọng, cố gắng gượng dậy nghe máy: “A lô…”


Đầu bên kia truyền đến tiếng Phó Lận Chinh: “Sao không nghe điện thoại?”


“Vừa nãy em không nhìn thấy…” Cô uống ngụm trà nóng, “Sao thế ạ? Anh xong việc chưa?”


“Ừ, em đang ở đâu đấy?”


Cô đưa điện thoại ra xa, bịt miệng hắt hơi một cái, rồi lại áp vào tai, rầu rĩ lầm bầm: “Em đang ngồi ở quán cà phê, tối nay các bạn ấy rủ đi dạo phố đi bộ.”


Khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói âm u của Phó Lận Chinh truyền đến:


“Sao nghe giọng em có chút giọng mũi thế, cảm cúm à?”


“……”


Người này tai thính thế?!


Tim cô thót một cái, cầm khăn giấy lau mũi, cười cười: “…Không có, chắc là em hơi buồn ngủ thôi, sức khỏe em tốt lắm, trong quán cà phê ấm cực kỳ, em không thể nào cảm cúm được, không thể nào.”


Cô chột dạ nhấn mạnh nhiều lần, đầu bên kia cười khẽ một tiếng:


“Thế à?”


Giọng nói pha lẫn chút lạnh léo của Phó Lận Chinh xuyên qua dòng điện truyền đến bên tai cô rõ ràng: “Thế sao mũi với mắt em đỏ như con thỏ thế kia? Ra ngoài chơi mà mặc mỗi cái áo khoác dạ mỏng tang? Em như thế mà đòi chống rét à?”


Tay đang khuấy trà nóng của Dung Vi Nguyệt khựng lại.


Anh nhìn thấy cô?!


Cô nhanh chóng quét mắt quanh quán cà phê, không thấy ai, quay đầu nhìn qua cửa kính trưng bày về phía con phố đối diện——


Người đàn ông mặc áo khoác dài màu xám đậm, quả nhiên đang đứng ở bên kia đường. Dáng người cao lớn đỉnh đạc, đôi bốt ngắn màu đen dẫm lên nền tuyết đầy vẻ lơ đễnh, khăn quàng cổ màu xám vắt trên cổ, trên vai vương vài bông tuyết.


Hai bên phố đi bộ những tòa nhà kiến trúc cổ điển sáng lên dưới ánh đèn đường vàng ấm áp. Phó Lận Chinh một tay đút túi áo khoác, một tay cầm điện thoại, đang nhìn về hướng cô, đuôi lông mày nhướng lên, mang theo vẻ lười biếng khi bắt được quả tang cô.


Xung quanh người qua lại tấp nập, chỉ có anh dừng lại trước mắt cô.


??


Người này không phải đáng lẽ vẫn còn ở Nhật Bản sao?!


Trong lúc ngẩn ngơ, đầu óc Dung Vi Nguyệt nổ tung pháo hoa.


Trong màn tuyết trắng bay bay, cô thấy Phó Lận Chinh cất bước đi tới, sau đó đẩy cửa quán cà phê. Cô đứng dậy ngơ ngác nhìn anh, “Phó Lận Chinh sao anh lại tới đây…”


Người đàn ông đi tới gần, bóng người cao lớn bao trùm lấy cô, nhìn cô, giơ tay véo nhẹ má cô:


“Anh mà không đích thân tới xem, sao biết được em dám nói dối?”


“Dung Vi Nguyệt, em to gan thật đấy, còn cố ý không nghe điện thoại giả vờ không ốm?”


Ưm…



Dung Vi Nguyệt chột dạ nóng mặt. Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt và chóp mũi đỏ ửng của cô, nhíu mày sờ trán cô, giọng trầm thấp rơi bên tai: “Trước khi đi anh nói thế nào, lại cảm cúm thì anh về sẽ làm gì?”


Mặt cô như bị que diêm quẹt qua nóng bừng, vừa ho vừa ấp úng ngụy biện: “Thì em cũng không ngờ ở đây lạnh thế này, em mặc nhiều quần áo lắm rồi mà…”


“Đi khám chưa?”


“Chưa, em nghĩ uống chút thuốc là khỏi thôi.”


Anh cười khẩy: “Em có bao giờ nghĩ đúng đâu? Bản thân sốt nhẹ rồi cũng không biết?”


Cô ngơ ngác chớp mắt, thảo nào cảm thấy đầu hơi đau. Phó Lận Chinh nắm lấy tay cô, “Đi thôi, đi khám bệnh.”


Bước ra khỏi nhà, bên ngoài gió lạnh thấu xương, anh tháo khăn quàng cổ của mình xuống quấn từng vòng cho cô, “Lạnh không?”


Dung Vi Nguyệt lắc đầu, gò má trắng nõn vùi vào trong khăn quàng của anh, hơi thở tràn ngập mùi bạc hà lá tre khiến người ta an tâm.


Hai người đi về phía trước, ánh mắt Dung Vi Nguyệt rơi vào bàn tay lộ ra ngoài của anh. Tay cô động đậy, cũng lén lút thò ra khỏi áo khoác.


Mấy ngày không gặp, lại có mối quan hệ mới, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ khó tả.


Tim cô đập như trống bỏi, đầu ngón tay khẽ cử động.


Do dự rồi rụt lại, lặp đi lặp lại mấy lần. Lần thứ ba cô lấy hết can đảm sắp chạm vào được thì giây tiếp theo, bàn tay người đàn ông đã nắm chặt lấy tay cô.


Lòng bàn tay anh rộng lớn ấm áp, bao trọn lấy tay cô, trong nháy mắt truyền đến hơi nóng lan tỏa đến tận tim.


Tim cô hẫng một nhịp, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói lười biếng của Phó Lận Chinh: “Dung Vi Nguyệt, em nhát cái gì, muốn chiếm tiện nghi của ông đây thì cứ làm tới đi, bây giờ có pháp luật bảo vệ rồi, anh còn phản kháng được chắc?”


Dung Vi Nguyệt nóng mặt lầm bầm: “Rõ ràng là anh…”


“Anh trước giờ chiếm tiện nghi đều đường đường chính chính, có bao giờ nhát đâu?”


“……”


Cô lí nhí: “Anh đó là… mặt dày.”


Anh cười khẩy, đầu ngón tay gãi nhẹ lòng bàn tay cô: “Anh mà không mặt dày thì có theo đuổi được em không? Có khi bây giờ em có con với người khác rồi ấy chứ.”


Lúm đồng tiền của Dung Vi Nguyệt hiện lên: “Đúng thế, biết đâu có cả con thứ hai rồi ấy chứ.”


Phó Lận Chinh kéo cô lại gần, giọng nói trầm thấp trêu chọc:


“Sao, em muốn có em bé lắm rồi à?”


Hai má cô đỏ bừng, không dám tưởng tượng đến quá trình đó, nén khóe môi, “Em nói linh tinh thôi…”


Anh cười khẽ, đè nén ngọn lửa trong đáy mắt.


Phó Lận Chinh nắm tay cô chặt hơn, bước đi trên vỉa hè phủ lớp tuyết mỏng. Hơi thở Dung Vi Nguyệt phả ra làn khói trắng, ánh đèn vàng cam hai bên phố đi bộ bị gió thổi trở nên mờ ảo, xung quanh người qua lại vội vã, nhưng dường như chỉ còn lại dấu chân không ngừng kéo dài về phía trước của họ.


Cô không kìm được ngẩng đầu nhìn Phó Lận Chinh. Trong gió rét gào thét, người đàn ông mang theo gió tuyết lạnh nhất đêm đông, nhưng lại trở thành hơi ấm duy nhất của cô, từng chút một sưởi ấm trái tim.


Ai ngờ được một ngày sau sáu năm chia tay, Phó Lận Chinh sẽ với tư cách là chồng dắt tay cô, đi trong đêm gió tuyết nơi đất khách quê người.


Dường như phía trước dù gặp phải chuyện gì, anh vĩnh viễn đều có thể chắn gió che mưa cho cô, là bến cảng tránh gió kiên định không dời của cô.


Đi đến ven đường, một chiếc siêu xe màu đen đang đỗ ở đó, thân xe vuông vức phủ đầy tuyết, đẹp trai lạnh lùng. Phó Lận Chinh có bằng lái quốc tế, ở khắp nơi trên thế giới đều có xe.


Lên xe, Phó Lận Chinh khởi động máy, bật sưởi, đắp chăn cho cô, đi đến bệnh viện gần nhất.


Dung Vi Nguyệt gọi điện cho Thư Cẩn nói đi khám bệnh, bảo họ lát nữa cứ đi xe Tiểu Trương về thẳng khách sạn. Thư Cẩn lo lắng: “Chị ơi sao chị đi khám một mình không gọi bọn em? Chị đang ở đâu, bọn em đi cùng chị.”


“Không sao đâu, có người đi cùng chị rồi.”


“Hả? Ai thế ạ?”


Dung Vi Nguyệt liếc nhìn Phó Lận Chinh, che miệng nói nhỏ: “Bạn trai chị, anh ấy đến tìm chị rồi.”


Thư Cẩn: !!!


Thư Cẩn hiểu ý, bảo cô khám bệnh cho tốt. Cúp điện thoại, bên cạnh truyền đến giọng nam thong thả: “Bạn trai?”


“……”


Người này sao tai thính thế?


Phó Lận Chinh quay đầu nhìn cô, ngón tay thon dài gõ nhẹ vô lăng, khóe môi cong lên nụ cười như có như không: “Dung Vi Nguyệt, phiền em giải thích một chút, ông đây vội vàng làm xong việc sớm bay từ Nhật Bản bảy tiếng đồng hồ qua đây, vừa đến đã đưa em đi khám bệnh, sao cái danh phận được pháp luật công nhận lại bị em tước đoạt rồi?”


“……”


Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng mân mê điện thoại: “Không có, chẳng phải chúng ta đã nói trước là tạm thời không công khai sao, em vẫn chưa nói với họ em kết hôn, thì… thì chỉ có thể nói là bạn trai trước đã…”


Cô cảm thấy anh hơi khó chịu, mềm giọng dỗ dành: “Sau này em chắc chắn sẽ nói cho họ biết mà.”


Người đàn ông một tay đặt trên vô lăng, nhếch môi, “Được thôi, dù sao cũng không nói là bạn cùng phòng, em coi như vẫn chưa hoàn toàn táng tận lương tâm.”


“……”


Mười lăm phút sau đến bệnh viện, Phó Lận Chinh đi lấy số cho cô trước. Anh chống tay lên mặt quầy, cúi người nói chuyện với y tá qua cửa sổ, một tràng tiếng Nga lưu loát chuẩn xác, hòa cùng chất giọng trầm như đàn Cello của anh, đầy từ tính.


Dung Vi Nguyệt ngạc nhiên: “Anh biết nói tiếng Nga à?”


Anh cầm phiếu số đưa cô đi vào trong, thản nhiên nói: “Trước kia có học qua một chút.”


Vừa sinh ra đã được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế của Minh Hằng, nỗ lực anh phải bỏ ra đằng sau là điều người ngoài không thể tưởng tượng nổi, từ nhỏ việc trau dồi đa ngôn ngữ là kỹ năng cơ bản nhất, hơn nữa là một tay đua xe, anh thường xuyên phải chạy khắp thế giới.


Vào phòng khám, bác sĩ khám xong bảo cô bị nhiễm lạnh dẫn đến nhiễm trùng đường hô hấp trên, cộng thêm mấy ngày nay đi lại vất vả quá mức, để đảm bảo bệnh tình không nặng thêm thì phải tiêm một mũi, Phó Lận Chinh đồng ý.


Dung Vi Nguyệt mặt ngơ ngác nghe hai người xì xà xì xồ nói chuyện xong, ra khỏi phòng khám mới biết mình bị sắp xếp tiêm một mũi:


“Hả? Không thể chỉ uống thuốc thôi sao TvT…”


“Bệnh của em kéo dài mấy ngày rồi? Em còn muốn từ sốt nhẹ chuyển sang sốt cao à?”


Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, vẻ mặt như không còn gì luyến tiếc, Phó Lận Chinh bất lực cười khẽ: “Lớn thế này rồi còn sợ tiêm?”


Cô từ nhỏ đã sợ, hồi cấp ba cô bị ốm, Phó Lận Chinh đưa cô đi cũng tiêm một lần, sợ đến mức sắp khóc.


Cô tủi thân chớp chớp mắt nhìn anh, cầu xin anh mủi lòng. Phó Lận Chinh sắp bị sự đáng yêu của cô làm cho tan chảy, quay đi nén khóe môi, giữ lấy gáy cô đẩy đi về phía trước, “Sợ cũng phải chịu, ai bảo em bị ốm? Để anh quản em thì là như thế đấy.”


Người này cũng lạnh lùng quá đi…



Đến phòng truyền dịch, Dung Vi Nguyệt ngồi xuống thấp thỏm chờ đợi. Gọi đến tên, cô ngồi vào bàn, tim đập thình thịch, như nhận mệnh kéo tay áo lên.


Vì liều lượng tiêm không lớn nên có thể tiêm bắp tay.


Tăm bông chấm cồn xoay tròn trên da cô, cảm giác mát lạnh quen thuộc khiến sống lưng cô toát ngay một tầng mồ hôi lạnh.


Phó Lận Chinh đứng bên cạnh cô, giơ tay che mắt cô lại, chắn tầm nhìn, giọng nói trầm thấp vang lên:


“Đừng nhìn, mấy giây là xong thôi.”


Ngón tay trắng nõn của cô túm chặt áo khoác của anh. Phó Lận Chinh nhìn đôi mắt đỏ hoe ươn ướt như mắt thỏ của cô, khóe môi cong lên, lấy từ trong túi ra một viên kẹo dẻo, xé vỏ đưa đến miệng cô: “Nếm thử vị nho này, anh vừa mua ở sân bay, ngon không?”


Cô cắn vỡ viên kẹo, rất nhanh cánh tay truyền đến cơn đau nhói nhẹ, cô nhíu mày, khẽ nói: “Ngon, nhưng mà đây là vị quýt.”


Anh cười cười, lại xé một viên kẹo đút cho cô: “Thế à, cầm nhầm, viên này phải không?”


“Ưm, cũng ngon lắm…”


Sau đó y tá bảo tiêm xong rồi, cô thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy ghế bên cạnh có một bé gái được mẹ ôm cũng đang tiêm, ôm một con thỏ bông, cười lè lưỡi với Dung Vi Nguyệt, nói một câu tiếng Nga.


Dung Vi Nguyệt ngơ ngác, Phó Lận Chinh lười biếng nhếch môi: “Nó cười nhạo em đấy, không ngờ em còn nhát gan hơn nó, tiêm còn phải ăn kẹo.”


Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng mỉm cười, khen bé gái dũng cảm hơn mình nhiều. Phó Lận Chinh dịch lại, bé gái cong mắt cười nói bằng tiếng Nga: “Mẹ cháu bảo cháu là công chúa nhỏ, công chúa thì sẽ không sợ đau.”


Phó Lận Chinh dịch cho Dung Vi Nguyệt nghe xong, nhếch môi, nói với bé gái: “Моя принцесса самая брезгливая.” (Công chúa nhà tôi là cô gái nhõng nhẽo nhất.)


Bé gái nghe xong cười khanh khách, Dung Vi Nguyệt nghe không hiểu, tò mò hỏi: “Anh vừa nói gì với bé thế?”


Phó Lận Chinh rũ mắt nhìn cô, nốt ruồi trên mí mắt nhướng lên theo nụ cười, giọng nói trầm thấp lơ đãng vang lên, rơi vào tai cô:


“Anh nói, công chúa nhà anh nhõng nhẽo nhất đấy.”


——Nhà anh.


——Công chúa.


Mấy chữ ngắn ngủi như thả một quả bom mật ngọt, mặt cô nóng bừng trong nháy mắt, trong lòng trào dâng cảm giác ngứa ngáy tê dại, xấu hổ cúi đầu xuống.


Anh đưa túi thuốc cho cô, xoa đầu cô: “Đợi ở đây, anh đi lấy thuốc.”


“Vâng…”


Cô ngồi lại chỗ cũ đợi, rất nhanh Phó Lận Chinh đã lấy thuốc quay lại.


Về đến xe, Dung Vi Nguyệt không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, mềm nhũn dựa vào ghế lim dim. Phó Lận Chinh nhìn, lái xe cực kỳ êm ái, sợ phanh gấp một cái sẽ đánh thức cô.


Bên ngoài màn đêm ấm áp, tuyết trắng bay bay.


Một lúc sau, khi cô gái nhỏ bị đánh thức, mở mắt ra đã thấy cửa khách sạn.


Phó Lận Chinh ôn tồn nói: “Đi thôi, về phòng ngủ tiếp.”


“Vâng…”


Hai người xuống xe, Phó Lận Chinh giao chìa khóa cho nhân viên đỗ xe, đúng lúc Thư Cẩn và Lữ Đan cũng về tới, nhìn thấy Phó Lận Chinh bên cạnh Dung Vi Nguyệt, mắt sáng rực lên.


Lận Chinh cao một mét tám chín, áo khoác dạ dài tôn lên thân hình cao lớn lạnh lùng, mày kiếm tóc đen, ngũ quan sắc sảo, còn đẹp trai hơn trong ảnh gấp ba lần. Đứng bên cạnh Dung Vi Nguyệt, sự chênh lệch chiều cao và hình thể tạo nên sự tương phản rõ rệt, sức hút bùng nổ, thực sự rất giống chó bự và mèo con.


A a a chị Vi Nguyệt số hưởng quá đi mất!!


“Chào Phó tổng ạ.”


Hai người dè dặt chào hỏi, Phó Lận Chinh nhàn nhạt đáp lại. Thư Cẩn hỏi sức khỏe Dung Vi Nguyệt thế nào, cô nói không sao, “Tiêm một mũi rồi, không vấn đề gì lớn.”


Thư Cẩn nhướng mày cười: “Tốt quá, có Phó tổng bên cạnh chị bọn em yên tâm rồi.”


Dung Vi Nguyệt nóng mặt, hai người kia không dám làm bóng đèn nữa: “Chị, vậy bọn em lên lầu trước đây, chị nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”


Hai người đi rồi, trợ lý của Phó Lận Chinh đã mang hành lý và thẻ phòng đến, Phó Lận Chinh nhận lấy, quay đầu nhìn Dung Vi Nguyệt đang đứng ngơ ngác bên cạnh: “Còn chưa đi?”


Dung Vi Nguyệt sững sờ lập tức đi theo, đứng trước thang máy, tim cô đập nhanh một cách khó hiểu, giả vờ tùy ý hỏi: “Anh đặt… phòng gì thế?”


Anh cúi đầu nhìn cô:


“Tầng cao nhất, phòng giường lớn (King size).”


Mí mắt cô giật giật, “Ồ…”


Hôm lĩnh chứng Phó Lận Chinh đã đi công tác, tối nay là đêm đầu tiên họ chung sống với thân phận vợ chồng.


Mặc dù trước kia chuyện gì cũng xảy ra rồi, nhưng bây giờ là mối quan hệ hoàn toàn khác, không có bao nhiêu quá trình đã trực tiếp thành vợ chồng, trạng thái cũng không giống những cặp đôi mới cưới bình thường lắm. Một số phương diện họ cũng chưa từng thảo luận qua, Phó Lận Chinh không nhắc, cô cũng không dám nhắc.


Vậy tối nay họ sẽ thế nào…


Cửa thang máy mở ra, trong đầu cô đã xoay chuyển ngàn vạn ý nghĩ. Hai người bước vào, Phó Lận Chinh chỉ thản nhiên hỏi: “Ở tầng mấy.”


Cô hoàn hồn, “19…”


Phó Lận Chinh chỉ ấn nút 19.


Anh định đưa cô về phòng sao…


Đầu ngón tay cô xoắn vào nhau, tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra, cô bước ra khỏi thang máy, liền thấy Phó Lận Chinh quả nhiên cũng đi theo ra.


Đi đến cửa phòng cô ở mấy đêm trước, Dung Vi Nguyệt dừng bước, quay đầu nhìn anh, mỉm cười dịu dàng, dè dặt nói: “Phó Lận Chinh, vậy anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi nhé, em cũng vào…”


Lời cô chưa dứt, cổ tay đã bị nắm chặt, kéo vào trong lòng anh.


Ánh đèn hành lang êm dịu, xung quanh không một bóng người. Phó Lận Chinh cúi đầu áp sát, cả người bao trùm lấy cô trong lòng, hơi thở nóng rực.


“Cái gì gọi là em vào trước?”


“Vào lấy hành lý, rồi theo anh lên lầu.”


Hơi thở cô ngưng trệ, bầu không khí ám muội trong không gian tăng lên vùn vụt, tính công kích cực mạnh của người đàn ông ập tới, không hề che giấu chút nào:


“Dung Vi Nguyệt, có phải em quên là chúng ta đã kết hôn rồi không.”


Phó Lận Chinh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen rực lửa, nỗi nhớ nhung kìm nén cả đêm không thể kiềm chế được nữa, giọng nói thâm trầm khàn đặc đầy từ tính:


“Em bị ốm tối nay không ngủ với anh, anh chăm sóc em kiểu gì?”


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 32
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...