Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 26

 

Nghe những lời của Phó Lận Chinh, hàng mi đang rũ xuống của Dung Vi Nguyệt khẽ run lên, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, chua xót và tê dại không nói nên lời.


Cô giống như một chú nhím nhỏ, co ro một mình trong đêm đông gió rét căm căm, toàn thân lạnh cóng đỏ ửng, cố gắng cuộn tròn cơ thể bé nhỏ để tự bảo vệ mình. Nhưng đột nhiên, một bàn tay ấm áp cẩn thận nâng cô lên, bọc cô vào trong chiếc chăn lông, xua tan mọi giá lạnh.


Vừa rồi khi làm vỡ con ngựa đồng, nghĩ đến những chuyện hồi nhỏ, cô vô thức cảm thấy rất sợ hãi. Cô không biết Phó Lận Chinh có tức giận trách móc, hay tỏ ra phiền chán hay không, dù anh chẳng hề thiếu tiền.


Nhưng điểm anh quan tâm dường như chẳng hề nằm ở con ngựa đó.


Anh bôi thuốc cho cô trước, sau đó bảo cô không cần làm việc nhà, dặn cô chăm sóc tốt cho bản thân mình trước đã.


Cứ như thể cô không phải là người thuê nhà, mà là chủ nhân của căn nhà này vậy…


Tại sao, anh luôn đối xử tốt với cô như thế…


Dung Vi Nguyệt khẽ vâng một tiếng, đầu ngón tay siết chặt lấy chiếc gối ôm, trong lòng mềm nhũn.


Một lúc sau bôi thuốc xong, Phó Lận Chinh dặn: “Vết thương tạm thời đừng đụng vào nước.”


“Ừ, cảm ơn anh…”


Cảm xúc của Dung Vi Nguyệt đã dịu đi nhiều, định bước xuống ghế sofa thì bị Phó Lận Chinh nhíu mày ngăn lại: “Lại định đi đâu đấy?”


“Mảnh vỡ còn chưa dọn xong…”


Anh bất lực xách cô ngồi lại ghế sofa: “Ngồi yên đấy, để tôi làm.”


Cô ngơ ngác nhìn Phó Lận Chinh cầm chổi đi quét dọn, hoàn toàn không cho cô động tay vào.


Dọn xong, Phó Lận Chinh đi tới hỏi: “Ăn tối chưa?”


“Vừa nãy ăn qua loa một chút rồi…”


“Ăn thêm chút nữa không? Tôi mua sườn, nấu canh sườn, làm thêm đĩa rau trộn, rán thêm miếng thịt bò nữa.”


Tốt quá, cuối cùng cũng không phải ăn mì Ý nữa rồi…


Cô mím môi gật đầu: “Anh có làm được không? Để tôi giúp anh?”


Phó Lận Chinh lười biếng nói: “Cái này đơn giản, có gì đâu. Cơ mà nếu em muốn ở cạnh tôi thêm một lúc thì cũng không phải là không được, không cần phải giả vờ.”


“……”


Trái tim Dung Vi Nguyệt như bị ai gõ nhẹ một cái, lầm bầm không nói gì.


Hình như cô thực sự rất muốn ở bên cạnh anh nhiều hơn. Dù là hồi cấp ba hay bây giờ, dường như chỉ cần đến gần anh, tâm trạng cô sẽ trở nên tốt hơn.


Theo anh vào bếp, cô hỏi mình cần làm gì. Phó Lận Chinh bảo cô ngồi trước bàn bếp, xắn ống tay áo gió lên đi rửa hoa quả: “Đầu bếp chính đang nấu cơm, em vào thêm phiền à?”


Cứ như anh là đầu bếp chính thật ấy…


Phó Lận Chinh bày đồ ra đĩa: “Hoa quả với bánh su kem mua hơi nhiều, em chịu trách nhiệm nếm thử trước đi, nhưng đừng ăn nhiều quá, lát nữa lại không ăn được cơm.”


“Ồ…”


Dung Vi Nguyệt nhìn hoa quả và điểm tâm bày ra trước mặt, cảm giác mình như một đứa trẻ mẫu giáo đi học về, ăn chút đồ ăn vặt trước rồi ngoan ngoãn ngồi một bên đợi cơm, chỉ thiếu mỗi việc đeo cái yếm nhỏ lên cổ nữa thôi.


Phó Lận Chinh xử lý nguyên liệu nấu ăn, Dung Vi Nguyệt nhớ đến những lời nghe được trong thang máy ở Minh Hằng lúc chiều tối, giả vờ tùy ý nói: “Tôi cứ tưởng tối nay anh có việc, sẽ không về ăn cơm, nên vừa nãy tôi với Hô Hô ăn trước rồi.”


Người đàn ông ngước mắt nhìn cô: “Tôi thì có việc gì.”


“Thì… ví dụ như có bữa tiệc đột xuất hay gì đó.”


Phó Lận Chinh vừa rửa sườn vừa lười biếng trêu chọc: “Em thấy tôi có cái thời gian rảnh rỗi đó à? Ông đây quay cuồng cả ngày trời, vừa tập luyện xong là lao về đi chợ hầu hạ tổ tông, may mà tôi về đấy, nếu không có người nào đó chắc giờ này vẫn đang ôm đống mảnh vỡ mà khóc lóc.”


“……”


Tâm tư bị vạch trần, hai má Dung Vi Nguyệt hơi nóng lên, nhưng cũng không khỏi kinh ngạc, vậy là anh không gặp vị thiên kim tiểu thư kia sao…


Câu nói của Nghê Âm từng nói với cô rằng Phó Lận Chinh chưa bao giờ gặp gỡ bất kỳ cô gái nào lại hiện lên trong đầu, trái tim tê dại khiến cô không dám nghĩ tiếp nữa.


Một lúc sau, Phó Lận Chinh nấu xong bữa tối. Dung Vi Nguyệt vốn dĩ chỉ uống chút sữa chua và ăn hạt dẻ, không ngờ lại được ăn một bữa cơm nóng hổi.


Ăn xong, Phó Lận Chinh nói: “Tối nay có dì giúp việc đến dọn dẹp định kỳ, em có yêu cầu gì đặc biệt thì nói với dì ấy.”


Hàng tuần giúp việc đều đến đúng giờ, Dung Vi Nguyệt quên mất ngày tháng, phát hiện quả nhiên là mình quét dọn công cốc rồi.


Một lát sau đội ngũ giúp việc đến. Việc dọn dẹp nhà cửa trước đây của Phó Lận Chinh đều do họ phụ trách, nhưng mỗi lần người đến sẽ được sắp xếp ngẫu nhiên, mấy dì giúp việc đều biết Phó Lận Chinh: “Chào buổi tối cậu Phó.”


Lại nhìn thấy Dung Vi Nguyệt, mắt họ sáng lên, mỉm cười gật đầu: “Chào mợ Phó.”


Dung Vi Nguyệt: ???


Dì giúp việc cười: “Vậy chúng tôi dọn dẹp chỗ nào trước ạ?”


Dung Vi Nguyệt nóng mặt định lên tiếng giải thích, lại thấy người đàn ông bên cạnh buông giọng lười biếng: “Dọn phòng khách trước đi.”


“Vâng ạ.”


Không phải chứ, sao người này không giải thích…


Mấy người bắt đầu dọn dẹp, sau đó vào phòng ngủ của Dung Vi Nguyệt. Nhân viên giúp việc giúp thay bộ chăn ga gối đệm mới, sau đó dùng máy lăn qua lăn lại trên chăn.


Cô tò mò hỏi công dụng của chiếc máy này, dì giúp việc cười nói: “Cái này là máy diệt khuẩn trừ rệp bằng nhiệt độ cao, cậu Phó trước đó đã đặc biệt dặn dò, cậu ấy nói da cô dễ bị dị ứng mẩn đỏ, tất cả chất liệu chăn ga gối đều phải đổi sang loại cotton không chứa huỳnh quang, khử trùng nhất định phải triệt để.”


Dung Vi Nguyệt ngẩn người.


Những điều này thế mà anh vẫn còn nhớ…


Dì giúp việc còn lấy ra một lọ tinh dầu thơm: “Lần trước đến đây, cậu ấy đặc biệt dặn dò phải dọn dẹp phòng cô thật kỹ, nói cô thích mùi quýt xanh thoang thoảng, nên chúng tôi đã đi mua cái này.”



Dung Vi Nguyệt ngửi thấy mùi hương dễ chịu trong không khí, mặt hồ trong tim gợn sóng. Cuối cùng dọn dẹp xong, dì giúp việc hỏi: “Mợ chủ, cô xem còn cần gì nữa không ạ?”


“Sạch sẽ lắm rồi ạ, cảm ơn dì. Nhưng mà dì hiểu lầm rồi, tôi chỉ là khách thuê nhà ở đây thôi.”


Dì giúp việc sững người rồi mỉm cười xin lỗi: “Ngại quá, đây là lần đầu tiên thấy nhà cậu Phó có con gái, cậu ấy lại quan tâm cô như vậy nên chúng tôi hiểu lầm.”


Cô ngây người.


Lần đầu tiên, trước đây chưa từng có người khác sao…


Tối hôm đó sau khi đội ngũ giúp việc rời đi, Phó Lận Chinh đi xử lý công việc, Dung Vi Nguyệt cũng ở trong phòng tiếp tục tăng ca. Một lúc lâu sau cô tắm xong ngồi bên mép giường, tin nhắn Wechat hiện lên thông báo, là Phó Lận Chinh đã nhận tiền thuê nhà của cô, nhưng không nói thêm gì cả.


Tối hôm sau đi làm về, cô muốn vào phòng đàn luyện đàn, vừa đẩy cửa ra thì thấy bên trong đặt một thiết bị lạ lẫm.


Lại gần nhìn, là một chiếc máy lọc không khí mới toanh.


Thân máy màu trắng bạc, vận hành êm ru, trong không khí lảng bảng mùi hương hoa nhàn nhạt.


Tra giá thử, cô giật mình thon thót.


Mù mịt đi hỏi Phó Lận Chinh, người đàn ông dựa vào ghế sofa xem điện thoại, đầu cũng chẳng ngẩng lên: “Vừa hay có đợt giảm giá khuyến mãi mua hai máy, phòng tôi để một cái, cái còn lại thì cứ vứt tạm ở phòng em đi.”


Cô ngẩn người: “Cảm ơn anh…”


Đúng lúc phòng đàn dạo này có chút mùi do đồ nội thất mới thêm vào, máy lọc vừa bật lên, không khí đã trong lành hơn rất nhiều.


Buổi tối cô gọi điện trò chuyện với Ân Lục. Ân Lục biết chuyện này liền cười xấu xa trêu chọc: “Sao tớ cứ có cảm giác cái máy lọc này là Phó Lận Chinh mua cho cậu thế nhỉ? Khá lắm, cậu vừa đưa hơn ba nghìn tiền thuê nhà, anh ta q*** t** mua cho cậu cái máy lọc hơn vạn tệ. Tại sao tớ lại không có ông chủ nhà kiêm bạn trai cũ người ngốc nhiều tiền như thế hả trời!”


Dung Vi Nguyệt bất lực cười: “Cậu đang yêu đương còn gì.”


“Haizz, cảm giác yêu cũng như không, anh ấy ngày nào cũng bận rộn, đối với tớ cũng chẳng tốt như trước nữa.”


Ân Lục than thở vài câu về bạn trai, rồi lại lái chủ đề quay về: “Lời của Hướng An Duyệt cậu đừng tin là thật, cô ta tính là cái đinh gì, chẳng phải là ghen tị với cậu sao. Dù sao tớ cảm thấy Phó Lận Chinh đối với cậu rất khác biệt, anh ta mà không thích cậu, tớ nhảy thẳng xuống hố phân luôn.”


“……” Cũng không cần phải thề thốt ghê thế đâu.


“Trước đây cậu nói anh ấy theo đuổi cậu hồi cấp ba là vì cá cược, nhưng bảo bối à cậu nghĩ kỹ mà xem, cá cược gì mà khiến anh ấy cược cả bảy tám năm trời thế hả? d*c v*ng chinh phục có lớn đến đâu, qua bao nhiêu năm rồi cũng phải nguội lạnh đi chứ? Nói khó nghe chút, anh ấy không thể đi chinh phục người phụ nữ khác à?”


Dung Vi Nguyệt nghe vậy nghẹn lời, Ân Lục dịu dàng nói: “Có câu này cậu đã nghe chưa, ‘Tình yêu giống như con mèo của Schrodinger, khi cậu cứ nhất quyết dừng lại để soi xét nó, có thể cậu sẽ phát hiện nó không còn là tình yêu nữa’, đã không hiểu Phó Lận Chinh tốt với cậu rốt cuộc là vì cái gì, thì đừng cố phân biệt rạch ròi, cứ tận hưởng trước đã.”


Ân Lục cảm thán: “Tớ mà được sống chung với một siêu cấp soái ca như vậy, anh ấy chăm sóc tớ chiều chuộng tớ, tớ sướng chết mất, nhan sắc của tớ cứ việc tham lam, miễn là đừng tham tiền của tớ là được!”


Dung Vi Nguyệt không nhịn được cười: “Cô giáo Ân, cậu có thể có chút dáng vẻ của nhà giáo nhân dân được không?”


“Thôi đi, tớ bây giờ ngày nào cũng mệt đến mức chẳng ra hồn người…”


Hai người trò chuyện rất lâu, cuối cùng cúp điện thoại, Dung Vi Nguyệt vùi mặt vào trong chăn, trong đầu không ngừng vang vọng những lời của Ân Lục, suy nghĩ bay bổng.


Vậy là cứ thử tận hưởng trước sao…


Suy nghĩ miên man rất lâu, lại đến rất khuya mới ngủ được.


Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô đến studio chạy bản thảo.


Hiện giờ cô cũng chẳng có tâm trạng nào khác, chốt xong bản thiết kế trang sức cuối cùng cho “Sương Tuyết Ngâm” mới là nhiệm vụ lớn nhất.


Cô pha một cốc cà phê đen, đang định bắt tay vào làm việc, bỗng nhiên điện thoại đổ chuông, tiếng chuông vang lên đột ngột giữa không gian tĩnh lặng.


Cô cúi đầu nhìn——


Là cuộc gọi của mẹ cô, bà Thịnh Liễu.


Dạo này quá bận, đã gần một tháng cô chưa về nhà.


Vẻ mặt Dung Vi Nguyệt khựng lại, bắt máy, giọng nói dịu dàng của Thịnh Liễu truyền tới: “Nguyệt Nguyệt, dậy chưa con?”


“Vâng, con đến studio rồi.”


“Dạo này sao bận rộn thế, lâu lắm rồi không về nhà ăn cơm. Hôm nay là sinh nhật Tân Húc, tối nay cả nhà bốn người chúng ta tổ chức sinh nhật cho em trai con ở nhà nhé?”


Dung Vi Nguyệt ngẩn người, bận đến mức quên cả ngày này. Thịnh Liễu càm ràm cô: “Con bao lâu rồi không về nhà, bố con không vui đâu đấy, hứa với mẹ tối nay về nhé?”


Dung Vi Nguyệt rũ mi, vài giây sau nhàn nhạt đáp:


“Con biết rồi.”


Bận rộn xong công việc một ngày, chập choạng tối cô rời khỏi studio, lái xe đến trung tâm thành phố, ghé qua trung tâm thương mại một chuyến trước.


Trên đường đi Phó Lận Chinh gọi điện tới, cô bắt máy, giọng nói trầm thấp đầy từ tính mà lơ đãng của người đàn ông truyền đến: “Bao giờ tan làm? Bạn tôi khai trương cửa hàng mới, gọi tôi qua cho chút ý kiến, là một nhà hàng món Hồ Nam kiểu mới. Tôi vừa hay lái xe ngang qua studio của em, tiện đường đón em luôn nhé?”


“Thôi, tối nay tôi có việc, anh tự đi ăn đi.”


“Phải tăng ca à?”


“Không,” Dừng lại trước đèn đỏ, cô cúi đầu uống ngụm nước lạnh, “Tôi về nhà ăn cơm, tổ chức sinh nhật cho em trai.”


Im lặng vài giây, Phó Lận Chinh lười biếng mở miệng: “Ồ, biết rồi.”


Nửa tiếng sau, xe dừng trước một căn biệt thự độc lập trong nội thành.


Bảo mẫu đang chăm sóc hoa cỏ ở sân trước nhìn thấy cô, cười tươi đón chào: “Nguyệt Nguyệt cuối cùng cũng về rồi.”


Cô cười nhạt đáp lại, bảo mẫu nhận lấy đồ trong tay cô. Dung Vi Nguyệt bước vào cửa nhà, trong nhà như thường lệ vang lên tiếng Côn khúc du dương uyển chuyển.


Thịnh Liễu là một nghệ sĩ Côn khúc, mở một quán Côn khúc ở Bắc Kinh.


Thịnh Liễu đang bận rộn trong bếp nhìn thấy cô liền tắt đài đi, vui vẻ bước tới: “Vừa nãy gọi điện con không nghe máy, biết ngay là con đang đi đường rồi. Có lạnh không con? Sao mặc ít áo thế này.”


“Con không sao, không lạnh đâu…”



“Trông gầy đi một vòng rồi đấy, dạo này vất vả lắm hả?”


Dung Vi Nguyệt nói cũng bình thường. Đi đến phòng khách, cô đưa chiếc áo len và áo khoác lông vũ mua cho Thịnh Liễu, Thịnh Liễu bảo cô tiết kiệm tiền mà tiêu cho bản thân: “Con chăm sóc tốt cho bản thân là mẹ yên tâm rồi, chắc chắn là gầy đi rồi, mặt nhỏ đi một vòng này. Cuối tuần con ở nhà đi, mẹ tẩm bổ cho.”


Dung Vi Nguyệt theo Thịnh Liễu vào bếp, bên trong đầu bếp đang tất bật, Thịnh Liễu cũng bận rộn cả buổi chiều: “Tân Húc chắc sắp đi học về rồi, hôm nay mẹ đặc biệt đi chợ mua cua hoàng đế và tôm tít nó thích ăn, làm món cua rang tỏi ớt kiểu Hong Kong với tôm tít xào cay, thấy thế nào?”


Dung Vi Nguyệt sững sờ, gật đầu: “Vâng, tốt lắm ạ.”


Thịnh Liễu chợt phản ứng lại: “Mẹ quên mất con bị dị ứng hải sản, để mẹ bảo nhà bếp làm thêm hai món nữa, nhưng hôm nay mẹ có hầm canh gà ác hạt sen, ngày trước con cũng thích uống lắm mà.”


Dung Vi Nguyệt nhếch môi: “Không sao đâu mẹ, sinh nhật Tân Húc, cứ nấu món em ấy thích là được.”


Thịnh Liễu cười kéo cô đi ra ngoài: “Em trai con dạo này tham gia giải bóng rổ liên trường gì đó, vất vả lắm, nên tối nay làm bữa to khao nó một chút. Nó cũng hai tuần rồi chưa về nhà, nhưng thường xuyên gọi video báo cáo tình hình cho mẹ, không như con, mười bữa nửa tháng chẳng có lấy một tin nhắn.”


Dung Vi Nguyệt cúi đầu mím nhẹ môi đỏ: “Dạo trước con ký hợp đồng với một đoàn phim, cứ phải chạy bản thảo suốt. Mẹ, sức khỏe mẹ thế nào rồi?”


Trong bếp truyền ra tiếng nói: “Bà chủ, tôm tít này luộc luôn ạ?”


Thịnh Liễu quay đầu đáp lại: “Tân Húc thích ăn rang muối tiêu, cứ để đó tôi làm…”


Thịnh Liễu nói lát nữa nói chuyện tiếp, rồi vội vàng chạy vào bếp.


Dung Vi Nguyệt thu lại tinh thần, ngước mắt nhìn quanh nhà một vòng, phát hiện trong nhà thêm rất nhiều đồ nội thất và đồ trang trí, tranh trang trí trên tường phòng khách cũng đổi thành tranh trừu tượng. Bức tranh màu nước vẽ hoa cô thích nhất hồi nhỏ đã bị gỡ xuống. Ở sân sau, giàn dây leo cô từng tự tay bố trí giờ đã rỉ sét, bị chuyển vào một góc, trên giá chất đầy báo cũ và mấy chậu hoa không dùng đến.


Cô đứng dậy đi về phòng ngủ của mình.


Đẩy cửa bước vào, ánh hoàng hôn chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ hồi cấp ba, chiếc cặp sách cũ của cô treo bên bàn, từng chồng sách giáo khoa đặt trong thùng đựng đồ, trên bàn học vẫn còn dán kế hoạch ôn tập và thời khóa biểu năm lớp 12.


Tờ lịch trên bàn vẫn dừng lại ở năm lớp 12 đó.


Cô quay đầu đi ra ban công, bên ngoài đặt hai chiếc ghế xích đu, đây là ghế mà ngày xưa cô và chị gái Dung Tư Tình mỗi người một cái.


Hồi nhỏ vào mùa hè, ăn cơm xong hai chị em sẽ ngồi đây cùng ăn kem Qiao Le Zi (kem socola). Lần nào cô cũng ăn rất nhanh, Dung Tư Tình sẽ đưa phần ốc quế còn lại của mình cho cô, cười bảo cô là con mèo nhỏ.


Giờ đây, trên ghế xích đu chỉ còn lại mình cô.


Dung Tư Tình đã qua đời vì bệnh viêm cơ tim khi đang học cấp ba. Lúc đó Dung Vi Nguyệt mới học cấp hai, nhưng đã mãi mãi mất đi người chị gái.


Đáy lòng nhói lên cơn đau, hốc mắt Dung Vi Nguyệt hơi cay, bỗng nhiên sau lưng truyền đến tiếng con trai: “Chị——”


Cô quay đầu lại, thấy một chàng trai cao lớn bước vào, dáng vẻ rạng rỡ đẹp trai, nụ cười tươi rói: “Chị, tìm chị mãi, hóa ra chị ở đây à.”


Dung Tân Húc kém cô năm tuổi, hiện đang học năm nhất một trường đại học ở Bắc Kinh. Cậu cười đi đến trước mặt cô: “Mẹ bảo tối nay chị về, em vốn định đi sinh nhật với đám bạn, liền hủy ngay lập tức, nhất định phải về ăn cơm với chị.”


Tính cách Dung Tân Húc từ nhỏ đã hoạt bát cởi mở, hoàn toàn trái ngược với cô. Dung Vi Nguyệt cong môi đỏ nhìn cậu: “Lại cao lên rồi, chị sắp phải ngửa cổ nhìn em rồi đấy.”


Dung Tân Húc cười lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Chị cũng xinh hơn rồi này, nhưng mà chị bây giờ gầy quá, chị phải ăn nhiều vào, con gái không được cứ giảm cân mãi đâu.”


“Chị không có giảm cân…”


Dung Tân Húc kéo cô đi xuống lầu, cửa nhà truyền đến tiếng của Dung Thừa Nghiệp, Dung Tân Húc gọi một tiếng: “Bố, chị về rồi!”


Dung Vi Nguyệt chạm phải ánh mắt của Dung Thừa Nghiệp, rất nhanh quay đi chỗ khác. Nụ cười trên mặt Dung Thừa Nghiệp cũng tan đi vài phần, khẽ hừ: “Bây giờ thành khách quý rồi nhỉ, quanh năm suốt tháng không thấy mặt được mấy lần, còn tưởng quên luôn nhà ở đâu rồi chứ.”


Dung Tân Húc bất lực: “Bố, chị khó khăn lắm mới về bố đừng càm ràm chị nữa. À đúng rồi quà sinh nhật của con đâu?”


Dung Thừa Nghiệp đưa cái túi trong tay cho cậu: “Thằng ranh con, đòi quà là nhanh nhất.”


“Trời ơi là đôi giày bóng rổ con thích nhất, cảm ơn bố! Bố là nhất!”


Dung Tân Húc vui vẻ ôm lấy ông, Dung Thừa Nghiệp cười vỗ vai cậu, giọng điệu cưng chiều: “Lớn tướng rồi mà vẫn như hồi bé.”


Thịnh Liễu nói thức ăn làm xong rồi, gọi họ vào bàn ăn cơm. Dung Thừa Nghiệp đi tới, xách đồ mua trên tay vào bếp, nói với Thịnh Liễu: “Món cá luộc này Nguyệt Nguyệt thích ăn, mua ở cổng trường nó đấy, bà múc ra đĩa đi. Còn cả bánh nếp này nó cũng thích, ăn cơm xong bà đưa cho nó ăn.”


“Được rồi, ông không tự đưa cho nó à?”


Dung Thừa Nghiệp liếc bà một cái: “Tôi thèm vào mà quản nó.”


Bốn người ngồi vào bàn ăn, Dung Thừa Nghiệp nói muốn uống chút rượu, Thịnh Liễu cười:


“Hôm nay sinh nhật con trai, hiếm khi cho phép ông buông thả một chút, A Húc con vào tủ rượu, lấy chai bố con thích nhất ra đây.”


Dung Tân Húc đáp: “Tuân lệnh, nhưng không được uống nhiều như lần ăn khuya trước đâu nhé, con với mẹ phải chăm sóc bố cả đêm đấy.”


Dung Thừa Nghiệp cười: “Đó là tai nạn, hôm nay hai mẹ con giám sát tôi, tôi chắc chắn không uống nhiều…”


Dung Vi Nguyệt ngồi trước bàn, lặng lẽ rót nước ngọt.


Bảo mẫu bê bánh kem lên, thổi nến ước nguyện xong bốn người động đũa. Dung Vi Nguyệt thấy trên bàn cơ bản đều là hải sản, Thịnh Liễu nói: “Nguyệt Nguyệt con ăn cá đi, bố con mua cho đấy.”


Cô ngẩng đầu nhìn Dung Thừa Nghiệp, đối phương vẻ mặt nhàn nhạt uống rượu, không nhìn cô, cô rũ mắt vâng một tiếng.


Dung Tân Húc ăn uống ngon lành, Dung Vi Nguyệt yên lặng múc canh gà ác, Thịnh Liễu gắp thức ăn cho cô: “Nguyệt Nguyệt, con phải ăn nhiều vào, cuối tuần mẹ tẩm bổ cho con. Tuần sau quán Côn khúc của mẹ không có việc gì, mẹ qua chỗ con, làm nhiều món ngon cho con mấy hôm nhé.”


Dung Vi Nguyệt sững sờ: “Con mới chuyển nhà rồi, ở ghép với người khác, không tiện lắm.”


“Chuyển nhà? Sao đột nhiên lại chuyển nhà, con đang ở đâu? Sao lại còn ở ghép với người ta?”


“Thì… một khu chung cư gần studio của con.”


Cô không muốn nói quá nhiều.


Thịnh Liễu nhíu mày: “Ở ghép có an toàn không? Bạn cùng phòng nam hay nữ? Không được ở ghép với đàn ông đâu đấy, nguy hiểm lắm.”


Dung Vi Nguyệt mấp máy môi, Dung Tân Húc cười: “Mẹ, miễn là người tử tế, bạn cùng phòng nam cũng tốt mà, sống cùng dưới một mái nhà, biết đâu lại nảy sinh tình cảm thì sao, hai người chẳng phải ngày nào cũng giục chị con yêu đương à?”


Dung Thừa Nghiệp cốc đầu Dung Tân Húc một cái: “Nói năng linh tinh cái gì đấy, nam nữ sống chung bị người ngoài biết được thì ra thể thống gì? Đến lúc đó người ta bàn ra tán vào, ảnh hưởng đến thanh danh con gái!”


Dung Tân Húc cười khẩy: “Bố đúng là cổ hủ…”



Dung Thừa Nghiệp uống một ngụm rượu, nhìn về phía Dung Vi Nguyệt: “Bố và mẹ con dạo này nhắm được một chàng trai, tên là Nghiêm Hoài, là con trai của một đối tác làm ăn của bố, thạc sĩ du học nước ngoài về, sắp về Bắc Kinh làm việc rồi, điều kiện gia đình rất tốt, người cũng lễ phép. Bố đưa ảnh con cho cậu ấy xem rồi, cậu ấy rất hài lòng, đợi cậu ấy về nước hai đứa gặp mặt nói chuyện, ưng ý thì chốt sớm đi.”


Trong lòng Dung Vi Nguyệt bỗng nảy sinh sự phiền chán, cau mày: “Bố mẹ giới thiệu người cho con không cần hỏi ý kiến con trước sao? Con đã nói từ lâu là con không đi xem mắt rồi.”


Thịnh Liễu ở bên cạnh khuyên: “Nguyệt Nguyệt, bố mẹ không ép con, cậu con trai đó quả thực rất được, gặp mặt trước cũng chẳng mất gì, cứ coi như làm quen thêm một người bạn thôi.”


Dung Thừa Nghiệp nhìn thái độ này của Dung Vi Nguyệt là phát cáu: “Con bây giờ bao nhiêu tuổi rồi mà còn kén cá chọn canh? Con nhìn con gái chú Lâm Khang xem, sắp sinh đứa thứ hai rồi, con gái chú Trương tháng trước cũng cưới rồi, con cứ dùng dằng mãi, con trai ưu tú bị người ta chọn hết rồi, con còn chưa vội à?!”


“Người vội là bố, không phải con.”


Dung Vi Nguyệt ngước mắt nhìn ông, giọng điệu lạnh lùng pha chút gai góc: “Bố là lo nghĩ cho con, hay là muốn biến cuộc hôn nhân của con thành công cụ để bố lôi kéo làm ăn?”


“Dung Vi Nguyệt!!”


Sắc mặt Dung Thừa Nghiệp thay đổi, mạnh tay đặt đũa xuống, không khí phòng khách đột ngột trầm xuống: “Mày cứ phải không biết điều như thế đúng không?!”


Dung Tân Húc: “Bố lại thế rồi…”


Thịnh Liễu cũng vội vàng hòa giải: “Thôi thôi, Nguyệt Nguyệt có sắp xếp của riêng nó, ăn cơm trước đi.”


Dung Thừa Nghiệp nhìn khuôn mặt lạnh nhạt không chút gợn sóng của Dung Vi Nguyệt, giận sôi máu: “Bảo mày yêu đương kết hôn là muốn tốt cho mày, mong có người chăm sóc mày, để mày không phải cô đơn lẻ loi một mình, mày làm như bố mẹ ngày nào cũng hại mày, như kẻ thù của mày không bằng! Mày nhìn xem bây giờ mày làm được cái trò trống gì rồi, chẳng làm nên trò trống gì cả!”


Dung Vi Nguyệt sững sờ, cười khẽ: “Con chẳng làm nên trò trống gì?”


“Chẳng lẽ tao nói sai à? Học viện Mỹ thuật Trung ương không học, đổi nguyện vọng chạy đến Học viện Mỹ thuật Trung Quốc - Hàng Châu, từ bỏ tiền đồ tốt đẹp như thế, bây giờ cưới không cưới, con không đẻ, nhà cũng không về, xưởng hoa ti khảm nạm của nhà thì không quản, tự mình chạy ra ngoài mở cái studio gì đó, đến giờ vẫn còn phải ở ghép với người ta! Tao từ nhỏ đến lớn tốn bao nhiêu tiền bồi dưỡng mày, mày nói xem mày làm được cái gì rồi?”


“Bố sao bố có thể nói như thế,” Dung Tân Húc sốt ruột, “Chị rất giỏi mà, chị ấy bây giờ tự mình khởi nghiệp, dưới trướng có mấy chục nhân viên!”


“Khởi nghiệp?” Dung Thừa Nghiệp cười khẩy, “Mày tưởng thời buổi này làm ông chủ bà chủ là ghê gớm lắm à? Cái studio đó của nó nếu không có tao ở sau lưng dắt mối thì sập tiệm từ lâu rồi! Mày tưởng đoàn phim ‘Sương Tuyết Ngâm’ tại sao lại hợp tác với nó? Là tao đi tìm nhà sản xuất liên tục bảo lãnh cho nó đấy, không có bối cảnh không có quan hệ, người ta thèm chọn mày chắc?!”


Những lời châm chọc sắc bén của Dung Thừa Nghiệp như dao đâm vào tai, trái tim Dung Vi Nguyệt như mảnh kính vỡ vụn dưới nắng hè gay gắt, lan tràn vị đắng chát.


Những lời như vậy, từ nhỏ đến lớn cô đã nghe quá nhiều lần.


Hồi nhỏ cô liều mạng nỗ lực học tập, bất kể thành tích có tốt đến đâu, cũng không đổi lại được một câu khẳng định của Dung Thừa Nghiệp. Bài thi 99 điểm, ông sẽ mắng cô cẩu thả lười biếng; bài thi 100 điểm, ông sẽ nói không được kiêu ngạo, núi cao còn có núi cao hơn.


Cô thích đàn violin, hồi tiểu học tham gia một cuộc thi violin vì quá căng thẳng mà đàn sai, Dung Thừa Nghiệp liền bảo cô không có thiên phú, nên sớm từ bỏ đi; cô bị ép học hoa ti khảm nạm, mỗi tuần đều phải hoàn thành nhiệm vụ ông giao, nhốt mình trong xưởng cả ngày trời.


Dung Thừa Nghiệp chưa bao giờ khen ngợi cô, ông nói cô không rực rỡ tỏa sáng như chị gái, lại không có EQ cao khéo ăn nói như em trai. Cô hướng nội trầm tính, lòng tự trọng lại cao, không được người ta yêu thích, tính cách như vậy thì cần phải rèn giũa cho kỹ, kẻo sau này ra xã hội không chịu nổi một chút phê bình, không chịu nổi bất kỳ thất bại nào.


Dung Vi Nguyệt tự ý đổi nguyện vọng thi đại học sang Học viện Mỹ thuật Trung Quốc, Dung Thừa Nghiệp nổi trận lôi đình, đuổi cô ra khỏi nhà. Sau này bà nội qua đời, cô suy nghĩ thông suốt kiên định đi theo con đường hoa ti khảm nạm này, nhưng dù cho đến bây giờ cô đã đạt được rất nhiều giải thưởng, có chút thành tựu nhỏ, trong mắt Dung Thừa Nghiệp, cô vẫn chẳng là cái thá gì cả.


Dung Vi Nguyệt đã chai sạn với những lời này, nhưng giờ phút này vẫn cảm thấy hàng ngàn mũi kim đâm vào tim, một lần nữa xé toạc vết thương đang lở loét không thể khép miệng.


Cô cười khẩy một tiếng, nhếch khóe môi: “Nếu bố coi thường con như vậy, tại sao còn bắt con về nhà? Coi như chưa từng sinh ra con không tốt sao? Bố không muốn có đứa con gái như con, bố tưởng con muốn có người bố như bố chắc?”


“Mày——!” Sắc mặt Dung Thừa Nghiệp cứng đờ.


Đáy mắt Dung Vi Nguyệt lạnh như băng sương: “Phiền bố sau này đừng quản con, con không cần bố bảo lãnh, cũng không cần bố dắt mối, thấy studio của con sập tiệm bố phải vui hơn chứ? Như vậy bố càng có lý do để sỉ nhục con không phải sao?”


Thịnh Liễu vội vàng kéo tay Dung Vi Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt con không được nói thế, bố con không có ý đó…”


“Sao lại không phải?” Cô lạnh lùng nhìn Thịnh Liễu, “Bao nhiêu năm qua chẳng phải ông ấy nghĩ như thế sao? Bởi vì bao nhiêu tâm huyết ông ấy đổ vào chị gái đều đổ sông đổ bể, bây giờ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đứa con dự bị là con đây.”


Dung Thừa Nghiệp tức giận lắc đầu: “Dung Vi Nguyệt, từ nhỏ đến lớn mày vẫn cái nết này, tao thật không biết mày giống tính ai mà bướng bỉnh thế, chưa bao giờ để tao bớt lo, uổng công bao nhiêu người còn khen mày là gái ngoan, tao thấy mày ngoan chỗ nào? Chẳng nghe lời chút nào cả!”


Đáy mắt Dung Vi Nguyệt trầm xuống: “Dựa vào đâu mà con phải làm gái ngoan? Con ghét nhất là người khác khen con ngoan, con chưa bao giờ là gái ngoan cả, con yêu sớm hồi cấp ba bố không biết à? Bố sớm từ bỏ ý định đi, con sẽ không sống theo kiểu bố thích đâu.”


Cô xách túi đi ra ngoài, Thịnh Liễu định đuổi theo, Dung Thừa Nghiệp giận dữ quát: “Đừng ai cản nó! Cái nhà này không hoan nghênh nó, để nó đi!!!”


Cửa đóng sầm lại, rất nhanh Dung Tân Húc đuổi theo, hoảng hốt kéo cô lại: “Chị ơi chị đừng đi, bố uống rượu nói chuyện khó nghe, khó khăn lắm chúng ta mới ăn bữa cơm, chị còn chưa cùng em ăn bánh sinh nhật mà…”


Dung Vi Nguyệt rũ mắt cười nhạt: “Họ nhiều năm rồi không tổ chức sinh nhật cho chị, bánh sinh nhật… chị lâu lắm rồi không ăn.”


Dung Tân Húc há miệng, nhưng không thốt nên lời nào. Dung Vi Nguyệt siết chặt cổ họng, khẽ nói: “Chị mua quà sinh nhật cho em để trên bàn trà đấy, là bộ Lego em thích.”


Cô ngước mắt nhìn cậu, vỗ vỗ vai cậu:


“Sinh nhật vui vẻ, A Húc.”


Cô xoay người đi về phía gara.


Một lát sau xe chạy ra khỏi khu biệt thự, xe cộ tấp nập hội tụ thành biển đèn neon. Cô lái xe về phía trước, giống như đang độc hành trên một con phố dài không tìm thấy lối về, một đường tăm tối.


Cô mở cửa sổ xe, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, thổi buốt giá lên mặt.


Cô nhớ hồi nhỏ sinh nhật chị gái trong nhà đều sẽ tổ chức tiệc sinh nhật, bố mẹ sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng cho chị, trang điểm cho chị như một nàng công chúa, mời rất nhiều bạn học. Còn sinh nhật em trai vào mùa đông, nó thích trượt tuyết, trước đây bố mẹ thường sẽ đưa nó đi trượt tuyết ở khắp nơi trên thế giới vào ngày sinh nhật.


Thế nhưng có một năm sinh nhật cô hồi nhỏ, cô dành dụm tiền mừng tuổi, lén mua cho mình một quả cầu pha lê tuyết thủy tinh mà mình thích. Nhưng hôm đó họ quên mất sinh nhật cô, thi giữa kỳ cô chỉ đứng thứ năm toàn lớp, Dung Thừa Nghiệp nhìn thấy quả cầu pha lê của cô liền ném thẳng đi, nói cô suốt ngày chỉ biết ham chơi, không để tâm vào việc học.


Hôm đó cô bị phạt chép bài thi trong thư phòng, không có bánh kem, không có váy công chúa, cũng không có quà sinh nhật. Mãi đến ngày hôm sau Thịnh Liễu mới nhớ ra, họ muốn tổ chức bù cho cô, cô lại bảo không cần nữa.


Sau này, cô không còn thích đón sinh nhật nữa, bởi vì cô không còn bất kỳ mong đợi nào vào ngày này, bởi vì không đáng để kỷ niệm.


Nhưng ngoại lệ duy nhất, là năm lớp 12.


Sinh nhật mười tám tuổi của cô là do Phó Lận Chinh tổ chức cho cô.


Sinh nhật Dung Vi Nguyệt là ngày 8 tháng 12, lúc đó Phó Lận Chinh đang ở nước ngoài thi đấu. Theo kế hoạch cuộc thi kéo dài ba ngày, nhưng anh dựa vào thực lực tuyệt đối đã khóa chặt chiến thắng trước thời hạn.


Lúc đó địa điểm thi đấu chênh lệch múi giờ với trong nước, khi bên đó kết thúc trận đấu vào buổi tối thì ở Bắc Kinh đã qua 0 giờ. Sau trận đấu Phó Lận Chinh nhận phỏng vấn, cuối cùng phóng viên hỏi anh có lời nào muốn nói với khán giả trước ống kính không.


Phó Lận Chinh mặc bộ đồ đua xe màu xanh trắng, dáng người cao lớn đẹp trai, lơ đãng nhếch môi, trầm giọng nói:


“Đêm nay ánh trăng rất đẹp, vậy thì chúc tất cả những người có sinh nhật hôm nay, sinh nhật vui vẻ nhé.”


Anh nhướng mày, đôi mắt đen dưới mũ lưỡi trai nhìn về phía ống kính, trong sự ngông nghênh ánh lên nét dịu dàng, như đang chăm chú nhìn cô:


“Hy vọng em của tương lai, mỗi ngày đều vui vẻ.”



Ngày hôm sau, Bắc Kinh đổ tuyết. Buổi tối Dung Vi Nguyệt học thêm xong rời khỏi trường, đi một mình dưới hàng cây ngô đồng.


Gió lạnh ập tới, tuyết rơi lả tả. Cô đi đến bên một ngã tư đường, che ô chờ đèn đỏ, lạnh đến mức quấn chặt khăn quàng cổ. Đột nhiên điện thoại trong túi rung lên, cô bắt máy, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp mang theo ý cười của Phó Lận Chinh truyền qua loa:


“Dung Vi Nguyệt, tuyết Bắc Kinh rơi lớn thật đấy.”


Trong lúc ngẩn ngơ cô vô thức ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trong màn sương tuyết mờ ảo dưới ánh đèn đường đối diện, chàng thiếu niên đang đứng đó, tay xách một chiếc bánh kem vị quýt xanh, đôi mắt nóng rực dưới vành mũ nhìn về phía cô, lười biếng nhếch môi cười, giọng nói dịu dàng:


“Nhưng không sao, chuyến bay không bị hoãn.”


“Anh về rồi đây, Nguyệt Nguyệt, sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ.”


Cái ngày mà chẳng có mấy ai trân trọng đó, Phó Lận Chinh lại trân trọng vô cùng.


Anh nói, mười tám tuổi là sinh nhật quan trọng nhất, anh muốn ở bên cạnh cô, chứng kiến vầng trăng nhỏ của anh trưởng thành.


Đó là bất ngờ mà ngay cả bố mẹ cũng chưa từng dành cho cô.


Xe dừng lại trước đèn đỏ, Dung Vi Nguyệt quay đầu nhìn bên đường, chỉ thấy một đôi bố mẹ đang dắt con, hai tay cô bé được bố mẹ nâng lên đu đưa về phía trước, đứa trẻ giống như chú chim nhỏ đang bay lên, ba người cười nói vui vẻ không ngớt.


Cô cố gắng lục tìm, phát hiện hình ảnh như vậy dường như chưa từng xuất hiện trong ký ức của cô.


Cô thậm chí không nhớ nổi, lần cuối cùng mình cười sảng khoái trước mặt bố mẹ là khi nào.


Dù là chị gái ưu tú đến mức không thể bắt bẻ, hay là em trai sinh sau đẻ muộn được cưng chiều từ bé, họ đều được yêu thích hơn cô.


Cô dù có học thế nào, cũng không học được.


Một tiếng sau, cô về đến Hòa Thịnh Đình.


Mở cửa nhà, bên trong tối om, chỉ có ánh đèn neon phía xa xuyên qua cửa sổ sát đất hắt vào, căn hộ rộng lớn trống trải, im ắng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.


Hô Hô lạch bạch chạy từ trong phòng ra, cọ bộ lông mềm mại vào mắt cá chân cô, lắc lư cái đuôi nhỏ, muốn dính lấy cô.


Phó Lận Chinh hình như không ở nhà, nhưng nhóc con đã ăn tối rồi, có vẻ là anh tranh thủ về cho ăn giữa chừng.


Dung Vi Nguyệt bước vào, đặt túi lên ghế sofa, mở tủ lạnh, thấy bên trong có mấy lon bia lạnh, ôm hết ra ngoài.


Trở lại phòng khách tối đen, ánh đèn thành phố hắt vào, ánh sáng vụn vỡ như bạc rơi trên thảm. Hô Hô xoay quanh chân cô, cô ngồi xổm xuống v**t v* nó:


“Bảo bối, mày ở nhà một mình cũng chán lắm đúng không.”


Hô Hô chớp chớp mắt, l**m lòng bàn tay cô.


Dung Vi Nguyệt thả lỏng người, ngồi bệt xuống thảm, lưng dựa vào ghế sofa, bật nắp lon bia, ngửa đầu uống cạn.


Chất lỏng lạnh buốt chảy dọc cổ họng xuống dạ dày, cái lạnh lan ra tứ chi, cố gắng làm tê liệt tất cả nỗi đắng cay.


Cô uống hết lon này đến lon khác, tốc độ rất nhanh. Một lúc sau cô nấc một cái, nhìn Hô Hô bên tay, giọng nói nhẹ bẫng:


“Hô Hô, tao ghen tị với mày quá à… Mày được ở trong ngôi nhà to thế này, có người cưng chiều yêu thương mày, nấu đồ ăn cho mày, chơi với mày, mày còn không phải làm việc, không phải kiếm tiền, chẳng có chút phiền não nào cả.”


Cô mím môi dính bia, thở dài: “Tao cố gắng lớn đến chừng này, mà sống còn chẳng bằng mày nữa.”


Hô Hô ư ử hai tiếng, chui vào lòng cô, đầu dụi dụi vào người cô, dường như đang an ủi cô.


Cô ôm lấy đầu gối, cuộn tròn người lại: “Làm người mệt mỏi quá, tao cũng muốn làm… làm một chú chó vui vẻ, tao không muốn, tao không muốn làm người nữa…”


Cô mơ màng nói, cửa nhà truyền đến tiếng động nhẹ.


Cô ngẩng đầu, thấy Phó Lận Chinh đã về.


Người đàn ông mặc áo khoác dạ đen, dáng người cực cao, mày mắt tuấn tú đẹp trai, mang theo gió lạnh buốt giá từ bên ngoài vào, tay xách rất nhiều đồ.


Anh thay giày bước vào, thấy Dung Vi Nguyệt ngồi trong phòng khách tối tăm mờ mịt, anh sững lại: “Về rồi à?”


Cô cúi đầu: “Ừ…”


Đèn trên đỉnh đầu sáng lên, cô vùi đầu thấp hơn, giọng nghèn nghẹn: “Đừng bật đèn được không, đau mắt lắm.”


Im lặng hai giây, sau đó đèn tắt đi.


Căn phòng lại chìm vào bóng tối.


Cô cúi đầu, một đôi dép bông bị ném đến bên chân, giọng trách móc bất lực của Phó Lận Chinh vang lên: “Dép không đi, lò sưởi cũng không bật, em lại muốn cảm lạnh chứ gì? Mau đi vào.”


Dung Vi Nguyệt rũ mi, ngoan ngoãn xỏ dép vào. Phó Lận Chinh đặt túi đồ trong tay lên bàn ăn, giọng nói lười biếng:


“Ăn tối no chưa? Tôi mua đồ ăn ở quán Hồ Nam của bạn về cho em đấy, mùi vị cũng tàm tạm. Món tủ nhà cậu ta là cua rang cay, tiếc là em dị ứng hải sản không ăn được, tôi gọi đầu cá hấp ớt và thịt bò xào cay, có muốn qua ăn chút không?”


“Không phải đồ tôi ăn thừa đâu nhé, gói riêng phần mới cho em đấy.”


Anh khẽ ho hai tiếng: “Cơ mà em cũng không cần quá cảm động hay ngại ngùng đâu, chủ yếu là tôi nạp thẻ trước mười vạn tệ rồi, bạn tôi nhiệt tình quá cứ bắt tặng, đành phải mang về cho em giải quyết.”


Phó Lận Chinh mở hộp đổ ra đĩa, lại lấy thêm chai nước soda vị quýt xanh, nói một hồi, lại phát hiện không nghe thấy tiếng trả lời.


Anh quay đầu liền thấy Dung Vi Nguyệt ôm đầu gối vùi đầu ngồi trên thảm, mặc chiếc áo len trắng muốt trông cô như một quả cầu tuyết nhỏ.


Anh nghi hoặc đi tới, thấy cô bất động, ngồi xổm xuống, trêu chọc nhìn cô: “Sao thế? Tôi bảo đừng cảm động quá, em liền bất động thật luôn à? Hay là cảm động đến mức ngại không dám nhìn…”


Lời anh còn chưa dứt, bỗng nhiên một cơ thể mềm mại dán vào lòng anh.


Hai tay cô siết chặt, ôm lấy anh thật chặt.


Phó Lận Chinh bỗng sững sờ, đáy mắt dấy lên sóng to gió lớn.


“Phó Lận Chinh…”


Dung Vi Nguyệt ôm lấy anh, tựa mặt vào vai anh, nén tiếng nấc nghẹn ngào, từng giọt nước mắt từ hốc mắt đỏ hoe lặng lẽ rơi xuống, giọng nói rất nhẹ:


“Phó Lận Chinh, anh ôm tôi một chút được không…” 

 


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 26
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...