Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 25
Dung Vi Nguyệt nhớ lại hồi tốt nghiệp, Phó Lận Chinh đã mua rất nhiều kiểu dáng, loại nào cũng muốn thử cùng cô.
Có một lần dùng loại này, Phó Lận Chinh vừa xấu tính vừa hư hỏng, cứ bắt ép cô phải nói ra cảm nhận. Hai má cô đỏ bừng như quả đào chín, nép vào lòng anh nhỏ giọng nói: “Em không thích cái này.”
“Tại sao?”
“Cứ cảm giác nó quá dày, không đủ chân thực, không tốt bằng cái trước. Cái đầu tiên cảm giác giống như anh không…”
Đáy mắt Phó Lận Chinh cuộn lên ngọn lửa đen tối, anh lật người giam cô dưới lồng ngực mình, bóp nhẹ eo cô, nhếch môi: “Hửm? Anh không làm sao? Cái gì mà không đủ chân thực hả?”
Cô chớp chớp đôi mắt ngập nước, mềm mại thốt ra hai chữ, thẳng thắn đến mức khiến Phó Lận Chinh sắp phát điên. Anh hôn lên chiếc cổ thiên nga của cô, th* d*c nặng nề: “Bảo bối, sao em to gan thế hả?”
Cô xấu hổ ưm lên một tiếng, Phó Lận Chinh khàn giọng bảo thử thêm mấy loại khác nữa. Chi tiết đêm đó cô không còn nhớ rõ, chỉ nhớ cuối cùng trong thùng rác có đến mấy cái, căng phồng màu trắng đục. Cô mệt đến mức gần như ngất đi, ngày hôm sau đi đường cũng khó khăn.
Giờ phút này, câu nói của Phó Lận Chinh thốt ra chẳng khác nào tiếng sét nổ giữa trời quang, trái tim Dung Vi Nguyệt run lên bần bật, khuôn mặt nóng bừng lan tỏa dữ dội.
Không phải chứ, người này sao không phủ nhận quan hệ của họ, mà lại còn nhớ rõ chuyện từ lâu lắc lâu lơ như thế…
Nhân viên tiếp thị nghe vậy biết ý liền rời đi. Gò má Dung Vi Nguyệt đỏ ửng như chiếc bánh mì nướng xốp mềm trong lò, cả người nóng ran, ngẩng đầu nhìn Phó Lận Chinh, vừa thẹn thùng vừa chất vấn: “Sao anh lại nói như thế…”
Người đàn ông tỏ vẻ cà lơ phất phơ: “Tôi mà không nói thế, liệu cô ta có chịu từ bỏ ý định không?”
“……”
Anh rũ mắt xuống, nhàn nhạt liếc nhìn cô: “Hơn nữa——”
Điều anh nói cũng là sự thật trong quá khứ.
Dung Vi Nguyệt đoán được nửa câu sau chưa nói hết của anh, tim đập thình thịch loạn nhịp, mặt đỏ lựng tới tận mang tai, định cãi lại nhưng chẳng thốt nên lời.
Cô bước nhanh về phía trước, dùng sự xấu hổ để dập tắt những suy nghĩ lung tung.
Thôi bỏ đi, đều là người trưởng thành cả rồi, có gì mà phải ngại chứ.
Biết đâu sau này anh ấy cũng từng thử với những cô bạn gái khác rồi thì sao…
Theo chân Phó Lận Chinh bước vào trong, đây là một siêu thị cao cấp thân thiện với thú cưng, cho phép mang theo chó nhỏ. Dung Vi Nguyệt bế Hô Hô lên, đặt vào tấm đệm ngồi chuyên dụng cho thú cưng trên xe đẩy.
Hô Hô l**m tay cô, ngó nghiêng tứ phía hệt như một đứa trẻ tò mò. Cô xoa đầu nó, nhận lấy xe đẩy và nói để cô đẩy cho: “Tôi muốn đi mua ít nước giặt, anh có cần mua gì không?”
Phó Lận Chinh lười biếng đi bên cạnh cô:
“Em cứ mua đi, tôi vừa đi vừa xem.”
Dạo này bận rộn, Dung Vi Nguyệt cũng đã lâu không đi siêu thị. Cô chọn những món đồ dùng hàng ngày sắp hết, rồi lại đứng so sánh giữa mấy loại nước giặt. Phó Lận Chinh thấy cô đắn đo mãi nửa ngày trời, bất lực nói: “Có cần thiết phải suy nghĩ lâu thế không?”
Dung Vi Nguyệt lộ vẻ khó xử: “Tôi thích loại này, nhưng hôm nay không có khuyến mãi, hơi đắt…”
Phó Lận Chinh trực tiếp cầm loại cô thích bỏ vào xe đẩy, giọng điệu ngông nghênh lười nhác: “Đây là đồ dùng khu vực công cộng, tôi không dùng được loại rẻ tiền, hiểu chưa?”
...Được rồi, đại thiếu gia quả thực kén chọn như vậy đấy.
Đi tiếp về phía trước là một dãy các sản phẩm dành cho kỳ sinh lý của phụ nữ. Dung Vi Nguyệt nghe thấy giọng nói bình thản như thường của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: “Mấy cái này không mua à?”
“Dạ?”
Anh thản nhiên nói: “Không phải em sắp đến tháng rồi sao.”
Dung Vi Nguyệt sững sờ. Đêm hôm trước bị người ta tạt đầu xe, Phó Lận Chinh lái xe đưa cô về nhà, đúng lúc cô đến kỳ kinh nguyệt nên bị đau bụng, không ngờ anh lại nhìn ra được…
Trước kia khi còn học cấp ba, Phó Lận Chinh nhớ ngày “đèn đỏ” của cô còn kỹ hơn cả cô. Trước khi đến một tuần anh đã bắt cô ăn ít đồ lạnh lại, trong cặp sách anh lúc nào cũng để sẵn băng vệ sinh và thuốc giảm đau Ibuprofen. Khi cô đến tháng, anh sẽ pha nước đường đỏ, dán miếng giữ nhiệt cho cô, trong ngăn bàn lớp học còn chuẩn bị thêm một chiếc áo khoác dày sạch sẽ, chỉ sợ cô bị lạnh.
Lúc đầu cô cảm thấy hơi ngại, nhưng Phó Lận Chinh lại bảo: “Kinh nguyệt không phải là hiện tượng sinh lý bình thường sao, có gì mà phải xấu hổ? Hơn nữa, làm bạn trai em chẳng phải nên chăm sóc em như thế à?”
Cô được anh chăm sóc, dường như chẳng cần phải bận tâm điều gì.
Sáu năm trôi qua, chu kỳ sinh lý của cô đã thay đổi từ lâu, hơn nữa còn rất không ổn định, có lúc hai tháng mới có một lần, bản thân cô còn chẳng buồn nhớ, vậy mà không ngờ Phó Lận Chinh lại nhớ rõ.
Dây đàn trong tim cô khẽ rung lên, lầm bầm đáp một tiếng, cuối cùng đi tới chọn mấy gói.
Từ khu đồ dùng hàng ngày đi tiếp, hai người đến khu đồ ăn vặt. Dung Vi Nguyệt muốn mua chút đồ ăn vặt, ai ngờ Phó Lận Chinh đã nhanh tay lấy những món cô định mua xuống trước.
Anh cầm hai gói chân gà cay, quay đầu nhìn cô:
“Vị cay tê đúng không?”
“Ừ.”
Anh lại lấy bỏng ngô, hỏi cô: “Vị caramel?”
“Ừm…”
Anh đoán chuẩn xác mọi khẩu vị cô thích, khiến người ta không khỏi nghi hoặc: “Sao anh biết tôi thích ăn cái gì?”
Phó Lận Chinh thong dong nói: “Vừa khéo, đây cũng là món tôi thích ăn.”
Ồ…
Vài giây sau, giọng nói lười biếng của anh lại vang lên: “Sống chung bao lâu nay, lúc em xem tivi ở phòng khách cứ nhai đi nhai lại chẳng phải chỉ có mấy món đó sao, khả năng quan sát của tôi kém thế à?”
Cô chỉ ăn đồ ăn vặt ở phòng khách có mấy lần, thế mà anh đều để ý sao?
Đi đến kệ khoai tây chiên, Phó Lận Chinh rũ mắt nhìn cô: “Với tư cách là bạn cùng nhà, kiểm tra em một chút, tôi thích ăn khoai tây chiên vị gì nhất?”
Cô ngơ ngác chớp mắt, cố gắng lục lại ký ức ngày xưa nhưng chẳng có chút ấn tượng nào: “Chắc là… vị dưa leo chăng?”
Phó Lận Chinh cười khẩy: “Được lắm, Hạ Tư Lễ thích Gojo Satoru thì em nhớ từ cấp ba đến tận bây giờ, còn của tôi thì em chẳng nhớ gì cả.”
“?”
“Dung Vi Nguyệt, quả nhiên em là đồ vô tâm.”
“……”
Dung Vi Nguyệt phát hiện dường như mình thật sự chưa bao giờ cố ý để tâm xem anh thích cái gì. Vốn dĩ với thân phận hiện tại của họ cũng không cần thiết phải để ý, nhưng so sánh với hành động vừa rồi của anh, cô bỗng cảm thấy mình như đã phạm lỗi.
Cô ngượng ngùng dò hỏi: “Vậy anh thích vị gì? Vị cay tê? Vị đồ nướng? Hay vị cà chua?”
Phó Lận Chinh nhướng mày: “Vốn dĩ tôi đếch thích ăn khoai tây chiên.”
“……”
Không phải chứ, cô có thể đánh anh được không?
Một lúc sau mua xong đồ ăn vặt, cô đẩy xe đi về phía trước. Phía trước có hai đứa trẻ đang nô đùa, một đứa đặt chân trước lên đế xe đẩy hàng, chân sau đạp mạnh một cái, cả chiếc xe lao thẳng về hướng cô.
Cô hoàn toàn không nhận ra, ngay khoảnh khắc chiếc xe sắp đâm vào cổ tay cô——
Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng nhanh chóng vươn ra từ bên cạnh, lòng bàn tay rộng lớn bao phủ chặt lấy mu bàn tay cô, một bóng người cao lớn không chút do dự chắn ngay trước người cô.
Phó Lận Chinh bị chiếc xe kia va phải khiến anh lảo đảo bước lên một bước, càng áp sát vào cô hơn, tựa như đang che chở cô vào trong lòng.
Cánh tay cô va vào lồng ngực rắn chắc của anh, hơi nóng ập tới. Bóng người cao lớn của người đàn ông bao trùm lấy cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh từng chút một thấm vào da thịt cô, giống như dòng điện lan tỏa mang theo cảm giác tê dại.
Tim cô hẫng đi một nhịp, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Phó Lận Chinh.
Đôi mắt anh đen thẫm và nóng rực, phản chiếu gò má trắng sứ tựa tuyết của cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống, hơi thở có vài phần không ổn định.
Thời gian như bị kéo chậm lại một nhịp.
Hơi thở cô căng chặt, đầu óc trống rỗng trong giây lát, mặt hồ trong tim gợn sóng.
Rất nhanh sau đó, một phụ huynh vội vàng chạy tới, nói xin lỗi với họ rồi mắng mỏ dắt đứa trẻ rời đi.
Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, Phó Lận Chinh buông tay ra, giọng nói trầm thấp vang lên: “Lúc đẩy xe đừng đặt tay ở cạnh bên, dễ bị kẹp bị va vào mà không biết à?”
“Ồ…”
Dung Vi Nguyệt rũ mắt khẽ nói cảm ơn, Phó Lận Chinh nhận lấy xe đẩy: “Ra bên cạnh đứng đi, để tôi đẩy.”
Dung Vi Nguyệt ngoan ngoãn vâng một tiếng, đi theo anh đến khu hoa quả. Cô nói hơi muốn ăn quýt đường: “Anh muốn ăn gì không? Để tôi cân giúp anh luôn.”
“Em cứ chọn loại em thích, lấy nhiều một chút để cùng ăn, mua thêm ít chuối với việt quất cho Hô Hô nữa.”
“Được.”
Mua xong, cô đi sang khu thực phẩm nấu chín, có rất nhiều món đang khuyến mãi. Có một hộp bánh kem hạt dẻ đang giảm giá, cô cầm lấy định bụng làm bữa sáng ngày mai, Phó Lận Chinh khẽ nhíu mày: “Cái này làm từ hai ngày trước rồi, không còn tươi nữa.”
“Không sao đâu, ngày kia mới hết hạn, ngày mai là ăn hết ngay ấy mà.”
Phó Lận Chinh bất lực: “Tôi muốn ăn loại làm ngay trong ngày, lấy cho tôi một hộp.”
Cô lấy giúp anh một hộp, sau đó đi sang khu đồ lạnh tìm sữa tươi khuyến mãi, có chương trình mua một tặng một. Cô đang định lấy thì Phó Lận Chinh thực sự không nhìn nổi nữa, nhíu mày ngăn lại: “Loại này sắp hết hạn rồi.”
Cô nhìn ngày sản xuất: “Còn ba ngày nữa, uống hết được mà.”
Mặt Phó Lận Chinh đen lại: “Hồi cấp ba em ăn chút đồ không tươi là đã nôn thốc nôn tháo, đường ruột của mình yếu ớt thế nào bản thân không biết à?”
Hết bánh kem sắp hết hạn, giờ lại đến sữa sắp hết hạn, nhỡ ăn vào sinh bệnh thì làm sao?
Anh thấy bình thường ở nhà, hễ cô tự nấu ăn là toàn dùng những nguyên liệu rất đơn giản, rau củ chiếm đa số, thịt thà rất ít. Trong tủ lạnh ngoài mấy loại rau và trứng gà thì chỉ toàn bánh bao sủi cảo đông lạnh, duy nhất lần mời khách làm cơm cho anh ăn cô mới mua cua tuyết đắt tiền. Còn nhớ trước kia khi cô thuê ở cái khu tập thể cũ nát đó, lần ấy anh lén đi theo cô về nhà, thấy cô vào cửa hàng hoa quả cũng chỉ chọn loại rẻ mà mua.
Hồi cấp ba, chi tiêu ăn mặc của Dung Vi Nguyệt tuy không tính là xa hoa, nhưng dù sao cũng xuất thân từ gia đình thư hương danh giá, sao lại thiếu thốn chút tiền này chứ.
“Không phải em vừa bảo nhận được tiền từ đoàn phim sao, có cần thiết phải tiết kiệm thế không?”
Dung Vi Nguyệt mím môi, ngón tay mân mê những giọt nước đọng trên bình sữa, khẽ nói: “Chắc là tôi quen rồi, hồi đại học tôi toàn ăn uống như thế. Vì phải vừa học vừa làm kiếm sinh hoạt phí nên phải tiêu xài tiết kiệm một chút.”
Hồi đó, trong tuần cô đi làm thêm ở nhà ăn trường học, cuối tuần phải đến các cơ sở nghệ thuật bên ngoài dạy học để kiếm thêm thu nhập. Năm nhất đại học vừa nhập học, đóng xong tiền ký túc xá và sách vở, trong túi cô chỉ còn lại hơn trăm tệ, tự mình nấu mì nước lã với rau xanh trong ký túc xá suốt nửa tháng trời, ăn đến mức sắp nôn ra.
Phó Lận Chinh hơi sững người: “Sao người nhà em không cho em tiền?”
Đáy mắt cô khẽ run rẩy: “…Tôi không muốn, một mình tôi có thể tự nuôi sống bản thân.”
Phó Lận Chinh nhìn sườn mặt dịu dàng sạch sẽ của cô, đáy mắt trầm xuống.
Mấy năm qua anh ở nước ngoài tập luyện, thi đấu, xã giao, sống cuộc sống hào quang rực rỡ, còn cô một mình ở nơi đất khách quê người xa xôi như vậy, không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
Thảo nào cô gầy thành cái dạng này.
Vị đắng chát lan tỏa như kim châm vào tim anh.
Trong đôi mắt đen của Phó Lận Chinh cuộn trào cảm xúc. Dung Vi Nguyệt chạm phải ánh mắt anh, dường như bắt gặp được sự đau lòng, cô ngẩn người rồi khẽ lên tiếng: “Không sao đâu, dạ dày tôi giờ tốt hơn nhiều rồi, không yếu ớt thế đâu.”
Phó Lận Chinh sa sầm mặt mày, đặt món đồ cô đang cầm trở lại kệ, lấy một bình sữa lớn có ngày sản xuất mới nhất, giọng khàn khàn: “Sữa tôi cũng uống, loại bình to này hai người chia nhau tính ra hời hơn.”
Cô tính toán lại thấy đúng là như vậy, bèn gật đầu.
Phó Lận Chinh lấy thêm ít thịt và rau củ, cuối cùng mua xong đồ cho Hô Hô, đi đến quầy tự thanh toán.
Cả một xe đẩy đầy ắp đồ, quét mã mãi mới xong. Khi sắp quét hết, Phó Lận Chinh nói với cô: “Hô Hô khát nước rồi, em cho nó uống chút nước đi.”
Dung Vi Nguyệt nhìn sang, nhóc con quả thực đang cào cào vào bình nước.
Cô chạy đi cho nó uống nước, lúc quay lại thì thấy đã thanh toán xong rồi, màn hình đã trở về giao diện chính không nhìn thấy tổng số tiền nữa. Cô ngẩn người định đi lấy hóa đơn: “Để tôi tính toán lại rồi chia tiền với anh.”
Phó Lận Chinh giật lấy tờ hóa đơn nhét vào túi mình: “Em định đứng giữa đường tính toán cái này với tôi à?”
“Vậy về nhà anh nhớ nói cho tôi biết giá nhé.”
Phó Lận Chinh bất lực cười khẩy: “Được rồi, đi thôi.”
Đồ đạc được chia vào ba cái túi, hai to một nhỏ. Phó Lận Chinh dùng hai tay nhấc lên nhẹ bẫng rồi bước đi, Dung Vi Nguyệt dắt Hô Hô đi theo sau: “Có xách hết được không? Để tôi xách giúp anh cái túi nhỏ nhé?”
Người đàn ông quay đầu liếc cô: “Không cần, tôi còn xách thêm được một người như em nữa đấy, tin không?”
“……”
Sức lực của anh thì cô đã từng được chứng kiến rồi.
Bước ra khỏi siêu thị, sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, đèn neon bên kia đường loang lổ, dòng người trên phố đi lại thưa thớt, có trẻ con cười đùa đuổi bắt, cũng có những cặp đôi đi sát bên nhau.
Phó Lận Chinh xách đồ, Dung Vi Nguyệt dắt Hô Hô đi bên cạnh anh. Cô nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên dắt theo một chú chó đi lướt qua họ, vừa đi vừa nói cười, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, giống như vừa ăn cơm xong ra ngoài đi dạo.
Đó là khung cảnh tốt đẹp sau khi kết hôn mà cô từng mong đợi.
Sau này, cô cũng chẳng còn dám mơ tưởng nữa.
Cô lén nhìn Phó Lận Chinh bên cạnh, ánh đèn đường phủ lên người anh một lớp hào quang ấm áp, cô bỗng nhiên cũng nảy sinh một loại cảm giác dường như họ cũng là một đôi tình nhân.
Vành tai cô hơi nóng lên, vội dập tắt những suy nghĩ không nên có. Đến bãi đậu xe, Phó Lận Chinh đưa chìa khóa xe cho cô, giọng điệu quen thuộc: “Mở cốp xe, sau đó bế Hô Hô lên xe trước đi.”
Cô vâng một tiếng.
Khởi động xe, vô lăng chính xác linh hoạt, phản ứng cũng mượt mà hơn trước nhiều, vấn đề về ắc quy trước kia cũng không còn nữa.
Cô kinh ngạc: “Phó Lận Chinh, anh còn bảo dưỡng thêm cho tôi nhiều thế này à? Tổng chi phí là bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho anh.”
“Không cần.”
“Hả?”
Anh lười biếng nói: “Đội xe bọn tôi làm mấy cái này cho xe em chẳng phải chuyện cỏn con sao? Tiện tay thôi, tôi cũng chẳng tính toán.”
Cô định nói gì đó nhưng Phó Lận Chinh hoàn toàn không cho cô cơ hội: “Được rồi lên nhà, không đói bụng à?”
Cô đành phải thôi. Về đến nhà, Phó Lận Chinh bảo cô đi sắp xếp đồ đạc vừa mua, còn anh xách bít tết và mì ý đi làm bữa tối.
Ăn xong, hai người ai làm việc nấy. Một lúc lâu sau, Dung Vi Nguyệt tắm xong ngồi lên giường, nhắn tin cho Phó Lận Chinh: Tiền siêu thị tính xong chưa, tôi chuyển cho anh bao nhiêu?
Đợi hơn mười phút, đầu bên kia như cố tình kéo dài thời gian, mới gửi lại tin nhắn: 200.
Dung Vi Nguyệt: ??
Mua nhiều đồ như thế sao có thể chỉ có 200? Anh chụp hóa đơn cho tôi xem đi.
Bên kia, Phó Lận Chinh dựa vào bàn, lau mái tóc đen ướt sũng, trực tiếp ném tờ hóa đơn có số tiền hơn một ngàn vào thùng rác, gõ vào màn hình: Không tìm thấy nữa, ước chừng con số đó thôi.
Dung Vi Nguyệt: Anh tính có vấn đề rồi, hôm nay chỗ bít tết anh mua đã mấy trăm tệ rồi.
Phó Lận Chinh mua loại thịt bò chất lượng rất tốt, cô tưởng là anh mua cho mình anh ăn, nhưng tối nay anh lại rán cho cô một miếng, cô nghĩ phần đó cũng phải chia tiền.
Đầu bên kia gửi lại một tin nhắn thoại, giọng điệu lười biếng kéo dài: “Đồ em mua chỉ hết từng đó tiền, những cái khác lúc ký hợp đồng thuê nhà đã quy định rồi, đồ dùng chung tôi trả tiền, vì yêu cầu của tôi cao, em là bị ép phải chiều theo mức sống của tôi. Sao hả, chẳng lẽ em muốn vi phạm hợp đồng? Tiền vi phạm hợp đồng là ba tháng tiền thuê nhà đấy.”
Dung Vi Nguyệt: Hả???
Cô không ngờ cái hợp đồng này còn có thể “bá đạo” như vậy, nhưng vẫn nghiêm túc nói với anh: Tôi biết mức sống của anh cao, nhưng dù thế nào tôi vẫn phải trả chút tiền, không thể chiếm tiện nghi của anh mãi được.
Phó Lận Chinh ngân nga giọng điệu trêu chọc: “Dung Vi Nguyệt, bình thường em chiếm tiện nghi của tôi còn ít à?”
“……”
Cô bảo anh nói chuyện chính đáng, năm phút sau, Phó Lận Chinh nhắn tin đến: Dạo này tôi không có thời gian, em mua cho Hô Hô ít đồ chơi và quần áo mùa đông đi, sau này OOTD mùa đông của nó giao cho em phụ trách đấy.
Dung Vi Nguyệt ngẩn người, không nhịn được mỉm cười: Được.
Phó Lận Chinh: Đừng mua đồ đắt, chọn loại nào hiệu quả kinh tế cao ấy, dạo này biểu hiện kém quá, cho nó sống khổ một chút.
Đâu có, dạo này Hô Hô ngoan thế mà…
Cô vội vàng vào app mua sắm chọn quần áo cho tiểu thiếu gia. Thực ra cô đã muốn mua đồ cho Hô Hô từ lâu rồi, nhưng cô phát hiện trên người Hô Hô toàn là đồ hiệu xa xỉ, riêng một cái vòng cổ đã hai ba vạn tệ, cho nên cô vẫn luôn không dám mua, sợ đẳng cấp thấp quá Phó Lận Chinh sẽ chê.
Phó Lận Chinh gửi cho cô mấy thương hiệu bình dân, bảo chất lượng tốt bảo cô vào đó chọn. Cô có cảm giác như đang chọn đồ sơ sinh cho em bé vậy, thú vị thật.
Cô vừa chọn đồ, vừa nghĩ muốn tặng thêm cái gì đó cho Phó Lận Chinh để bày tỏ lòng biết ơn.
Một đêm trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, Phó Lận Chinh tỉnh dậy xuống giường rửa mặt, thay quần áo xong, cầm điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy mấy tấm ảnh chụp màn hình đơn hàng Dung Vi Nguyệt gửi lúc hơn mười hai giờ đêm qua.
Hô Hô cũng đã dậy, chạy tới vẫy đuôi xoay vòng quanh anh. Phó Lận Chinh nhếch môi: “Mày xem mẹ mày cưng chiều mày chưa kìa, chọn cho mày cả chục bộ quần áo, tao còn chẳng có đãi ngộ này, khó khăn lắm mới tặng cho cái dây chuyền còn suýt nữa bị đòi lại.”
Hô Hô dùng móng vuốt vỗ vỗ tay anh.
Dường như đang biểu thị sự an ủi.
Phó Lận Chinh xoa cằm nó: “Bình thường bám lấy mẹ mày nhiều vào, cô ấy thích mày nhất đấy.”
Cho Hô Hô ăn sáng xong, Phó Lận Chinh mở tủ lạnh, nhìn thấy hai hộp bánh kem hạt dẻ bên trong, bèn lấy ra, mở hộp sắp hết hạn kia, nhai vài miếng tống hết vào miệng, nhịn cảm giác khô khốc ăn cho bằng hết, sau đó để hộp bánh mới còn lại ra đĩa, ném hai cái vỏ hộp vào thùng rác.
Trong tủ lạnh còn có bánh mì nướng, sữa đậu nành và mấy loại thực phẩm khuyến mãi không còn tươi lắm mà cô gái nhỏ đã mua trước đó. Anh nhớ lại những lời cô nói hôm qua, đau lòng cau mày, lôi hết đồ ra xử lý sạch sẽ.
Hơn tám giờ sáng, Dung Vi Nguyệt tỉnh dậy đi vào phòng ăn, Phó Lận Chinh đã đi rồi.
Cô thấy trên bàn ăn đặt một đĩa bánh kem hạt dẻ, còn có trứng luộc, kiwi và chuối đã cắt sẵn, cùng một phần salad rau xanh.
Anh lại tiện tay chuẩn bị thêm bữa sáng cho cô nữa sao…
Đi tới mở tủ lạnh, cô định lấy nửa bình sữa hôm qua còn thừa, lại phát hiện những món đồ sắp hết hạn trước đó đều không thấy đâu nữa.
Trong lòng cô hoang mang, nhắn hỏi Phó Lận Chinh: Cảm ơn bữa sáng của anh, sao mấy đồ ăn trong tủ lạnh của tôi đâu hết rồi?
Vài phút sau, đầu bên kia nhắn lại, giọng điệu thản nhiên: Sáng ngủ dậy đói quá ăn hết rồi, em có ngại không để tôi mua trả em phần khác?
Thật sự là bị anh tiêu diệt sạch rồi…
Đương nhiên là cô không ngại, nhưng đó đều là đồ sắp hết hạn, không phải hôm qua đi siêu thị anh còn chê ỏng chê eo sao?
Cô không tiện hỏi nhiều: Không, không sao đâu.
Cô cúi đầu nhìn đĩa salad trong tay, lòng dậy sóng.
Sáng sớm Dung Vi Nguyệt đến studio sửa bản vẽ, nhận được thông báo buổi chiều có buổi đọc kịch bản phim “Sương Tuyết Ngâm”, cô muốn đến thì có thể đến.
Dung Vi Nguyệt lập tức nhận lời, cô muốn tận mắt nhìn thấy các diễn viên, căn cứ vào màu da và khí chất của họ để tối ưu hóa chi tiết trang sức.
Hơn hai giờ chiều, đội ngũ sáng tạo chính lục tục bước vào phòng họp. Dung Vi Nguyệt gặp từng ngôi sao một, chào hỏi họ. Có người thái độ với cô bình thường, cũng có người rất tôn trọng nghề nghiệp của cô, nhưng ánh mắt ai nấy khi nhìn cô đều bất giác dừng lại thêm vài giây.
Bởi vì Dung Vi Nguyệt quá xinh đẹp.
Cô mặc một chiếc váy mang phong cách cổ điển Trung Hoa, tua rua trên trâm cài tóc khẽ đung đưa, ngũ quan cao sang lại có độ nhận diện cao, khí chất thanh lãnh diễm lệ, thậm chí còn lấn át cả các minh tinh trong phòng.
Một lúc sau cửa phòng họp lại bị đẩy ra, Hướng An Duyệt với tư cách là chỉ đạo mỹ thuật bước vào. Cô ta nhìn thấy Dung Vi Nguyệt, ánh mắt hơi đổi, sau đó mặt không đổi sắc đi vào trong.
Dung Vi Nguyệt nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, cũng chẳng để ý.
Sau khi mọi người đến đông đủ, buổi đọc kịch bản bắt đầu. Hôm nay có đạo diễn và biên kịch chủ trì, Phó Lận Chinh không có mặt.
Suốt cả buổi chiều, Dung Vi Nguyệt ngồi trong góc lặng lẽ ghi chép, cùng với việc hiểu sâu hơn về nhân vật trong câu chuyện, cảm hứng không ngừng tuôn trào.
Kết thúc buổi họp, đạo diễn đến hỏi cô: “Cô Dung, hôm nay nghe xong có thu hoạch gì không? Vốn sợ cô thấy chán, không ngờ thấy cô nghe cũng rất chăm chú.”
Dung Vi Nguyệt mỉm cười: “Không chán chút nào, thu hoạch được rất nhiều, về nhà tôi lại có thêm ý tưởng sửa bản vẽ, hơn nữa càng ngày càng mong đợi bộ phim này.”
Đạo diễn cười: “Vất vả cho cô rồi, chúng tôi rất thích thiết kế của cô, cô Hướng thấy đúng không?”
Hướng An Duyệt ở bên cạnh nhếch môi: “Đúng vậy, chúng tôi xem đều khen đẹp cả, đặc biệt mong chờ thành phẩm.”
Sau khi đạo diễn rời đi, Hướng An Duyệt và Dung Vi Nguyệt đi sau cùng. Cô ta nhìn cô: “Vi Nguyệt, tôi nghe nói chuyện của Đỗ Hải Tân rồi, cô không sao chứ?”
Dung Vi Nguyệt sắc mặt nhàn nhạt: “Không sao rồi.”
“Tôi nghe nói là Phó Lận Chinh ra mặt giúp cô hả?” Hướng An Duyệt cười khẽ: “Hai người chia tay rồi mà quan hệ vẫn tốt thế cơ à?”
Dung Vi Nguyệt không muốn chuốc lấy lời ra tiếng vào cho Phó Lận Chinh và bản thân, chỉ thản nhiên đáp: “Anh ấy là nhà sản xuất, là không muốn ảnh hưởng đến sự vận hành bình thường của dự án thôi.”
Hướng An Duyệt cười: “Cũng phải, Phó Lận Chinh là người làm việc công tư phân minh, huống hồ hai người từng ở bên nhau, dù sao cũng vẫn còn chút tình nghĩa.”
Hướng An Duyệt nhìn số tầng thang máy, cảm thán: “Hồi cấp ba Phó Lận Chinh đã có rất nhiều cô gái thích rồi, hai hôm trước còn có bạn nhờ tôi nghe ngóng xem cậu ấy có bạn gái chưa. Tôi thấy người như Phó Lận Chinh, ít nhất cũng phải là thiên kim tiểu thư nhà giàu có tiền có sắc mới xứng đôi, tôi bèn bảo bạn tôi mau từ bỏ ý định đi, người bình thường đừng hòng tơ tưởng, cô nói xem có đúng không, Vi Nguyệt?”
Dung Vi Nguyệt chạm phải nụ cười của Hướng An Duyệt, vài giây sau cười nhạt hỏi lại: “Người bạn cô nói là chính cô hả? Giống cô phết đấy.”
“……” Sắc mặt Hướng An Duyệt cứng đờ, cười gượng chữa cháy: “Sao có thể chứ, tôi đâu có thích cậu ấy.”
Cửa thang máy mở ra, Dung Vi Nguyệt không thèm để ý đến cô ta, đi thẳng vào trong.
Hướng An Duyệt nhớ lại thái độ lạnh nhạt của Phó Lận Chinh đối với mình trước đây, tức đến phồng mang trợn má như cá nóc.
Trong thang máy, phía sau Dung Vi Nguyệt có hai trợ lý đang đứng nói chuyện:
“Tôi xuống lầu lấy cà phê và điểm tâm, vị thiên kim nhà họ Thịnh đến rồi đấy.”
“Đến đợi Tiểu Phó tổng à?”
“Đúng vậy, đến mấy lần rồi, xinh lắm, da lại trắng, hôm nay xách cái túi Hermes da cá sấu bản giới hạn, nghe nói nhà làm về hàng không, giàu nứt đố đổ vách.”
“Môn đăng hộ đối xứng đôi thật đấy, chủ tịch lo lắng nhất là chuyện đại sự cả đời của Tiểu Phó tổng, chắc là đang sắp xếp đủ đường cho anh ấy…”
Đến tầng một, cửa thang máy mở ra, Dung Vi Nguyệt hoàn hồn, nâng mi bước ra ngoài.
Lái xe rời đi, chập choạng tối chân trời ửng lên ráng chiều màu xanh lam nhạt. Dung Vi Nguyệt lái xe, bên tai không ngừng vang vọng những lời vừa nghe thấy, đáy lòng gợn sóng.
Cô nhớ lại hồi cấp ba, Phó Lận Chinh chính là người sống trong tâm điểm của đám đông, ý khí phong phát, ngông nghênh coi trời bằng vung.
Kỳ nghỉ hè lên lớp 12 năm đó, anh gần như bay đi nước ngoài suốt, tháng Tám vừa giành chức vô địch giải F3 nhóm thanh thiếu niên. Lúc chính thức khai giảng, rất nhiều người trong trường ngưỡng mộ đổ xô đi tìm anh chụp ảnh chung.
Hôm đó chào cờ, Phó Lận Chinh với tư cách là học sinh ưu tú lên phát biểu, chia sẻ kinh nghiệm học tập. Chủ nhiệm giáo dục biết anh chẳng chuẩn bị gì, bèn đưa bản thảo cho Phó Lận Chinh đang dựa người vào tường, dặn đi dặn lại: “Đọc theo bản thảo đấy nhé! Không được tự do phát huy nghe chưa!”
“Vâng,” Chàng thiếu niên nhận lấy, cười cà lơ phất phơ: “Thầy Trương, thầy cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ mang đến một bài diễn thuyết khiến người ta phải suy ngẫm sâu sắc.”
“?”
Mí mắt chủ nhiệm giáo dục giật giật, đột nhiên cảm thấy có điềm chẳng lành.
Quả nhiên khi Phó Lận Chinh bước lên bục, học sinh bên dưới nhìn thấy anh thong thả gấp bản thảo lại, giọng điệu ngạo nghễ cất lên: “Thời gian của mọi người rất quý báu, mấy lời sáo rỗng này tôi không đọc nữa.”
Thiếu niên mặc sơ mi trắng quần đồng phục, vai rộng eo thon, vẻ đẹp trai pha chút hư hỏng bùng nổ. Học sinh bên dưới thấy vậy vỗ tay rầm rộ:
“Anh Chinh vẫn là anh Chinh, lại một lần nữa không cần bản thảo!”
“Toang rồi, tao có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tức đến ngất xỉu của chủ nhiệm giáo dục rồi ha ha ha ha…”
Phó Lận Chinh mặc kệ tiếng la hét của chủ nhiệm giáo dục trong cánh gà, cười lười biếng nói: “Chủ nhiệm bảo tôi nói với mọi người về phương pháp học tập, ngại quá, thành tích của tôi bình thường thôi, chủ yếu là không có thời gian đọc sách, thi đấu nhận giải còn không kịp, trên đời này cũng không thể để tôi chiếm hết mọi cái tốt được, như thế thì bất công với người khác quá.”
Bên dưới rộ lên một tràng cười, nói anh vẫn tự luyến như thế. Phó Lận Chinh thu lại vài phần cợt nhả, giọng điệu nghiêm túc: “Nhưng điều tôi biết là, trên thế giới này, dù là học tập hay đua xe, không có thành công nào là không phải trả giá.”
“Các bạn muốn thành tích tốt, thì phải chịu được cái khổ của việc học, giống như tôi luyện tập hàng nghìn hàng vạn lần trên trường đua và máy mô phỏng, mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, kiệt sức, chỉ để nâng cao thành tích thi đấu lên 0.0 mấy giây.”
Phó Lận Chinh ngước mắt lên, nhìn vào từng khuôn mặt trên sân vận động:
“Nhưng tôi cảm thấy, không phải tất cả mọi người đều phải đi cùng một con đường.”
“Các bạn có thể liều mạng đọc sách để thi vào các trường 985, 211, cũng có thể chọn một con đường chẳng mấy ai đi rồi dũng cảm tiến về phía trước. Sợ nhất là, các bạn cái gì cũng không chọn, nhưng lại cái gì cũng muốn, đến cuối cùng quay ngược lại trách thế giới này không công bằng.”
Phó Lận Chinh nhếch khóe môi: “Tôi hy vọng điều khiến các bạn tự hào trong đời này là từng làm bạn học của tôi - Phó Lận Chinh, nhưng tôi càng hy vọng, đây không phải là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời các bạn.”
“Cho nên thời gian năm lớp 12 rất quý báu, sách phải đọc cho kỹ, gặp người mình thích thì cứ theo đuổi, mơ về tương lai thì hãy cứ mạnh dạn mà mơ.”
Dưới ánh nắng rực rỡ, chàng thiếu niên tiện tay gấp tờ bản thảo trong tay thành máy bay giấy, cổ tay vung lên phóng nó vào không trung, khóe môi cong lên đầy kiêu ngạo:
“Bởi vì chúng ta đều còn trẻ, vẫn còn vốn liếng để phạm sai lầm—— cùng lắm thì đâm vào tường nam, quay đầu lại là được.”
Giọng nói của anh vang vọng khắp sân vận động, đón nhận tiếng hoan hô như sóng thần:
“Đại ca Chinh ngầu bá cháy!”
“Đẹp trai chết mất, dám nói chuyện yêu đương dưới cờ đỏ, cũng chỉ có mình cậu ấy thôi!”
Ánh nắng hôm ấy rất chói chang, Dung Vi Nguyệt đứng trong đám đông nhìn chàng thiếu niên trên bục, chưa bao giờ nghĩ rằng có người lại có thể phô trương, ngông cuồng không sợ hãi đến thế.
Từ lúc đó đến tận bây giờ, Phó Lận Chinh vẫn là chàng trai tự do phóng khoáng ấy.
Đột nhiên, cô cũng đang nghĩ, Phó Lận Chinh bây giờ sẽ thích kiểu con gái như thế nào nhỉ?
Anh đi cao hơn xa hơn, nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, bên cạnh cũng có nhiều cô gái ưu tú hơn, ánh mắt của anh chắc chắn sẽ khác với năm mười tám tuổi.
Tiêu chuẩn yêu thích có hàng ngàn vạn loại, nhưng trong mắt người ngoài chỉ có những thiên kim tiểu thư kia mới xứng đôi với anh, tuyệt đối sẽ không phải là cô của ngày xưa.
Cô có thể cảm nhận được Phó Lận Chinh hiện tại đối xử với cô rất tốt, tốt đến mức khiến cô ngày càng phải kiềm chế suy nghĩ của mình. Nhưng cô sợ tất cả chỉ là do mình đơn phương tình nguyện, sợ anh chỉ xuất phát từ tình nghĩa bạn cùng phòng, sợ những khoảnh khắc anh đối xử đặc biệt với cô, chỉ là dư âm theo quán tính của tình cảm cũ, hoặc là sự va chạm hormone tự nhiên khi nam nữ ở gần nhau.
Cô không biết mình có được phép ảo tưởng hay không.
Cho dù ngày xưa là cô buông tay trước, liệu có ai có thể vượt qua đằng đẵng sáu năm trời, tiếp tục thích một người chẳng có gì đặc biệt như cô không…
Sắc trời ngoài cửa sổ dần tối, ánh mắt cô cũng từ từ ảm đạm xuống.
Nỗi đắng chát nhàn nhạt như nước biển, từng chút một dâng lên ngập trái tim.
Một tiếng sau, cô về đến Hòa Thịnh Đình, ghi chú trên điện thoại hiện lên lời nhắc nộp tiền thuê nhà.
Cô chuyển khoản Wechat cho Phó Lận Chinh, sau đó đi làm bữa tối cho Hô Hô, bản thân cũng ăn qua loa một chút.
Sau bữa ăn, cô đi thu hết quần áo ngoài ban công vào.
Mấy hôm trước cô nhìn thấy hóa đơn điện nước và phí quản lý tháng trước, giá không hề thấp, nhưng Phó Lận Chinh không bắt cô trả một đồng nào. Đã không thể trả tiền, vậy thì cô nên làm nhiều việc nhà hơn một chút, không thể nợ anh quá nhiều.
Cô dọn dẹp, một lúc sau không để ý Hô Hô đã chui tọt xuống chân cô từ lúc nào, vừa lùi lại thì nghe thấy tiếng nó kêu thất thanh.
Cô vội vàng tránh sang một bên, nhưng cây lau nhà trong tay lại va phải cái kệ trang trí gần huyền quan.
“Choang——!”
Một bức tượng đồng “Mã đạp phi yến” khảm vàng bạc trên kệ trang trí rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành, kèm theo đó là cơn đau nhói truyền đến từ mắt cá chân cô.
Hô Hô sợ hãi bỏ chạy, bên tai cô ong ong chói tai, đầu óc mụ mị.
Nhìn đống mảnh vỡ trên sàn, người cô đờ ra.
Toi rồi toi rồi, cô làm sao thế này…
Trước mắt toàn là sự bừa bãi, mấy mảnh đồng sắc nhọn cứa vào mắt cá chân cô, những giọt máu rỉ ra. Cô chẳng màng đến, hoảng loạn ngồi thụp xuống nhặt.
Cô nhớ hồi nhỏ, có lần cô nô đùa với chị gái và em trai, vô tình làm vỡ cái ấm trà của mẹ, vội vàng đi nhặt. Bố nghe tiếng đi tới, mắng cô chỉ biết gây chuyện, “Cái ấm trà này là cụ cố để lại, con có biết nó đáng giá bao nhiêu tiền không hả?”
Cô áy náy đỏ hoe mắt, sau đó bố phạt cô úp mặt vào tường, đến giờ cơm cô cũng không dám qua, cuối cùng là mẹ và chị gái đến dắt cô đi ăn cơm.
Dung Vi Nguyệt nhặt những mảnh vỡ bằng đồng xanh, trong lòng nơm nớp lo sợ. Lấy điện thoại ra tra cứu, cô phát hiện giá thị trường đấu giá của loại tượng Mã đạp phi yến chính hãng này vào khoảng hơn hai triệu tệ, của nhà Phó Lận Chinh ước chừng chỉ có đắt hơn.
Trước mắt cô tối sầm, cảm giác như trời sập xuống.
Xong đời rồi, bán cả cái studio đi cũng không đền nổi…
Cô còn đang cố gắng tiết kiệm tiền ăn bánh mì sữa sắp hết hạn, tiền tiết kiệm được coi như công cốc cả rồi…
Sự hoảng loạn và áy náy dâng trào, cô nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, không ngừng nhặt nhạnh, đầu ngón tay run rẩy, cúi đầu nhìn những mép vỡ, trong đầu nghĩ đến một vạn cách bồi thường hoặc sửa chữa.
Đột nhiên cửa nhà truyền đến tiếng động.
Là Phó Lận Chinh đã về.
Hôm nay anh tập luyện ở trường đua cả ngày, buổi chiều tập đoàn gọi điện nói có tiểu thư nhà nào đó đến thăm, anh trực tiếp buông một câu không gặp, chẳng thèm để ý, làm xong việc là lao ngay về nhà.
Người đàn ông mặc bộ đồ gió gọn gàng, tay xách túi sườn và rau củ mua ở siêu thị cổng khu chung cư, còn có một túi cherry và một hộp bánh su kem. Vừa vào cửa đã thấy cô gái nhỏ đang ngồi xổm trên đất, vẻ mặt hoảng loạn nhặt những mảnh vỡ, gầy gò nhỏ bé như một con vật nhỏ đáng thương.
Mày anh nhíu lại, trầm giọng hỏi: “Sao thế?”
Dung Vi Nguyệt không ngờ anh về nhanh như vậy, cứ tưởng anh có thể đang đi ăn cơm với vị tiểu thư kia, trong lòng áy náy: “Xin lỗi, tôi không cẩn thận làm vỡ cái tượng ngựa đồng này của anh rồi…”
Phó Lận Chinh thay giày đặt đồ xuống, hoàn toàn không nhìn con ngựa kia lấy một cái, đi thẳng tới, giọng nói trầm thấp: “Có bị thương không?”
Cô lắc đầu, lí nhí nói: “Tôi không sao, tôi nhặt mấy mảnh vỡ này đã…”
“Đừng động vào, tay không bốc không sợ bị cứa à?”
Phó Lận Chinh chú ý tới vết máu đỏ tươi rõ mồn một trên mắt cá chân cô, lông mày nhíu chặt lại ngay tức khắc: “Còn bảo không bị thương?”
“Tôi dọn cái sàn nhà trước đã…”
Không ngờ cô còn bận tâm đến mấy cái khác, Phó Lận Chinh sắp tức điên lên: “Chỉ là một con ngựa rách, nhặt cái đếch gì mà nhặt.”
Anh cúi người, bế bổng cả người cô lên.
“Còn kêu nữa tin tôi thả tay ra ngay bây giờ không?”
Giọng điệu người đàn ông đầy áp đặt.
Sức tay anh rất mạnh, gần như chỉ cần một cánh tay là có thể ôm trọn cô vào lòng như ôm một con mèo. Chiếc áo len dệt kim màu tím khoai môn trên làn da trắng tuyết của cô dán sát vào nếp gấp áo gió của anh, trong nháy mắt cọ ra một mảng hơi nóng.
Mùi bạc hà lạnh lẽo trên người Phó Lận Chinh ập tới, bá đạo chiếm cứ mọi giác quan của cô. Cô nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực anh, trái tim cũng theo đó mà loạn nhịp.
Đặt cô lên ghế sofa, Phó Lận Chinh đi lấy hòm thuốc quay lại, nhíu mày giáo huấn cô: “Bị thương mà không xử lý ngay lập tức à? Không biết cái gì nặng cái gì nhẹ sao? Còn trực tiếp dùng tay đi nhặt, nhỡ đâu cứa vào tay thì em vẽ vời kiểu gì?”
Cô gái nhỏ trước kia sợ đau nhất, có lần chạy bộ bị ngã, đầu gối trầy một mảng lớn, nước mắt rơi lã chã, anh nhìn mà đau lòng muốn chết.
Dung Vi Nguyệt nghe thấy lời mắng mỏ hệt như ngày xưa của anh, sống mũi hơi cay, rũ mắt xuống: “Tôi không sao mà, cũng đâu có đau…”
“Em kiều khí thế nào tôi lại không biết chắc?”
Bình thường trăm phương ngàn kế che chở, anh cứ hễ không có nhà là lại bị thương thành cái dạng này.
Phó Lận Chinh mở hòm thuốc, lấy thuốc sát trùng ra. Dung Vi Nguyệt áy náy khẽ nói: “Phó Lận Chinh, tôi tra rồi cái tượng ngựa đồng đó khoảng hai triệu, hiện tại tôi không có nhiều tiền như thế, tôi viết giấy nợ cho anh trả góp trước được không, tôi sẽ đền cho anh…”
“Đền cái đếch gì, ông đây không thiếu chút tiền ấy.”
Đôi môi đỏ mọng của cô mấp máy: “Thế mà trước đó anh còn kêu không có tiền mua khóa mật mã.”
“……”
Phó Lận Chinh uể oải nói: “Chủ yếu là tôi ghét con ngựa này, thời gian trước bố tôi tặng, bảo để tôi làm ăn mã đáo thành công. Nói phét, con ngựa này từ lúc để trong nhà tôi đếch kiếm được đồng nào, em làm vỡ là tốt lắm, vận may của tôi chắc chắn tới rồi, tôi còn phải cảm ơn em ấy chứ.”
“……”
Cô cũng không biết sao người này vẫn còn tâm trạng nói mấy lời đó, nén khóe môi xuống khẽ lầm bầm: “Nhưng tôi vẫn phải đền.”
Anh không lay chuyển được cô, cười khẩy: “Được, đền cái gì ông đây quyết định, cứ nợ đấy đã.”
Phó Lận Chinh dùng tăm bông chấm thuốc sát trùng, nắm lấy cổ chân cô:
“Hơi đau chút, em ráng nhịn nhé.”
Anh kiên nhẫn xử lý vết thương, nhiệt độ lòng bàn tay xuyên qua da thịt, Dung Vi Nguyệt khẽ ngước mắt nhìn anh, nhịp tim rối thành một mớ.
Phó Lận Chinh hỏi: “Vừa nãy làm sao mà bị?”
“Tôi chỉ định quét cái sàn nhà một chút, không cẩn thận giẫm phải Hô Hô, lùi lại một bước kết quả là va phải…”
“Đang yên đang lành quét nhà làm cái gì? Không phải đã nói rồi sao, vệ sinh khu vực chung không cần em phụ trách?”
“Tôi nghĩ là anh không thu tiền điện nước của tôi, nên tôi nghĩ dù sao cũng giúp làm chút việc nhà…”
Phó Lận Chinh bất lực cười nhạt: “Tôi thuê người giúp việc theo giờ, em làm sạch được bằng người ta à?”
Ưm…
Cô cứng họng, cúi đầu xuống. Phó Lận Chinh nhìn vệt máu rõ ràng trên cổ chân trắng nõn của cô, đau lòng nhíu mày nhìn cô, giọng nói trầm khàn:
“Chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân là được rồi, để em dọn vào đây không phải để làm bảo mẫu, trong cái nhà này không có việc gì cần đến tay em làm cả, hiểu chưa?”
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
