Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 19
logo
Tìm nhanh
TRUYỆN HOÀN
>> ÂM THẦM CHÁY BỎNG
>>CHƯƠNG 19
0 thích
0 không thích
Chương trước
Chương 19
Chương sau
Lời nói của Phó Lận Chinh vô cùng vi diệu.
Như thể đang hỏi, cô có hài lòng với anh không...
Cách gọi "chồng vợ" quá thân mật, Dung Vi Nguyệt siết chặt cốc nước, trái tim như bị đun nóng đến mức sôi sùng sục như trà sữa nóng, đôi mắt long lanh khẽ gợn sóng.
Nhưng có lẽ anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, là cô tự mình đa tình rồi...
Dung Vi Nguyệt nhìn sang chỗ khác, dập tắt những suy đoán khác, mím môi, khách quan trả lời câu hỏi này: "Tôi không hài lòng lắm."
Cô lầm bầm chậm rãi: "Tôi hy vọng chồng tôi chọn năm trăm triệu, đây là tài sản sau hôn nhân của chúng tôi, như vậy tôi sẽ có 250 triệu, tâm trạng tôi chắc chắn sẽ tốt lên, cũng không cần anh ấy dỗ dành."
Phó Lận Chinh: "..."
Nghê Âm bật cười thành tiếng, vỗ vai Dung Vi Nguyệt: "Chị Vi Nguyệt em cũng giống chị hahaha! Có nhiều tiền như vậy còn cần đàn ông làm gì, anh à, cái kiểu cuồng vợ như anh thì ra chỗ khác chơi đi!"
"..."
Phó Lận Chinh liếc xéo một cái, cạn lời với hai người dung tục này.
Trò chuyện một lúc, Nghê Âm nói phải về đoàn phim rồi, lát nữa còn phải tập kịch bản với các diễn viên, chủ yếu cô ấy nghĩ ở đây mãi làm bóng đèn cũng không hay.
Lúc đi, trái cây và bánh ngọt cô ấy thích ăn mà Phó Lận Chinh vừa mua cũng được giao tới, anh đưa cho Nghê Âm: "Gặp chuyện gì thì nói với anh, đừng có cố chịu đựng một mình nghe chưa? Tên Tống Chiêm kia không đáng tin thì đá hắn đi cho anh, nhà mình không nuôi nổi em cả đời chắc?"
Nghê Âm không dựa vào tài nguyên của gia đình, hiện tại một mình lăn lộn trong giới giải trí, mỗi ngày đều rất vất vả.
Nghê Âm mỉm cười nhận lấy: "Anh, anh yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mà, anh và bố mẹ đều ở bên cạnh em còn gì. Hơn nữa anh vẫn nên lo lắng cho bản thân mình nhiều hơn đi, mau chóng thoát ế, già đầu rồi mà vẫn là lão trai tân."
"..."
Nghê Âm liếc nhìn Dung Vi Nguyệt, cười tủm tỉm với Phó Lận Chinh. Người đàn ông bất lực gõ nhẹ vào đầu cô ấy, "Nói mãi không dứt phải không, về quay phim của em đi."
Đến huyền quan, Nghê Âm kéo tay Dung Vi Nguyệt, vẫy tay với Phó Lận Chinh: "Anh vào trước đi, em còn mấy câu thì thầm muốn nói với chị Vi Nguyệt."
Phó Lận Chinh nheo mắt: "Em lại định nói linh tinh cái gì?"
"Chuyện riêng tư của con gái bọn em không được à?"
Phó Lận Chinh đành phải đi vào phòng khách. Nghê Âm thay giày xong, cười dịu dàng với Dung Vi Nguyệt: "Chị Vi Nguyệt, rất vui vì chị đã trở về Kinh Thị. Trước đây nhắn tin Wechat cho chị mà chị không trả lời, em buồn mất một thời gian dài đấy, hồi cấp ba em thích chị lắm..."
Hồi đó cả hai đều tham gia lớp bồi dưỡng Olympic Toán của trường. Có lần Nghê Âm bị viêm ruột thừa cấp tính, Dung Vi Nguyệt nghỉ học đưa cô ấy đến bệnh viện chăm sóc. Cô ấy tham gia cuộc thi múa, Dung Vi Nguyệt mua trà sữa và bánh ngọt để cổ vũ cho cô ấy. Có lúc tâm trạng cô ấy không tốt, Dung Vi Nguyệt còn trò chuyện cùng cô ấy, giống như một người chị gái tâm lý vậy.
Cho dù không có Phó Lận Chinh, cô ấy vẫn sẽ rất thích người chị này.
Dung Vi Nguyệt nghe vậy, trong lòng như bị kim châm chi chít, áy náy nói: "Xin lỗi Âm Âm, sau khi chị và anh trai em chia tay, chị cảm thấy không thích hợp nên không liên lạc với em nữa..."
"Không sao đâu chị Vi Nguyệt, chuyện cũ qua rồi," Nghê Âm nắm lấy tay cô, "Chúng ta có thể thường xuyên liên lạc mà, rảnh rỗi thì cùng nhau đi ăn cơm."
Dung Vi Nguyệt mỉm cười: "Được."
"Bây giờ chị sống ở đây, em tìm chị tiện lắm, hơn nữa em cảm thấy anh trai em cũng rất vui đấy."
Dung Vi Nguyệt ngẩn người, Nghê Âm ghé sát vào khẽ nói: "Chị Vi Nguyệt, lén nói cho chị biết một chuyện, sau khi anh trai em tốt nghiệp, bố mẹ em thường xuyên giới thiệu đối tượng cho anh ấy, cũng có rất nhiều cô gái theo đuổi anh ấy, nhưng anh ấy chẳng gặp ai cả, từ chối hết, ngay cả phương thức liên lạc cũng không cho."
Dung Vi Nguyệt ngây người, Nghê Âm cười cười: "Không biết là anh ấy không ưng ai hay là sao, nếu chị tò mò cũng muốn biết, em cảm thấy sợi dây chuyền anh ấy đeo sẽ có đáp án đấy, chưa ai từng nhìn thấy mặt dây chuyền trên cổ anh ấy là cái gì."
Cuối cùng Nghê Âm cười cười, "Em đi đây."
Đóng cửa lại, Dung Vi Nguyệt vẫn còn chút thất thần, cho đến khi quay lại phòng khách, thấy Phó Lận Chinh đang trêu chọc Hô Hô.
Người đàn ông lười biếng dựa vào trước ghế sofa, chân dài duỗi ra tùy ý, một đầu gối hơi co lên, cả người vùi trong tấm thảm lông dài, khí chất tản mạn. Anh đang cầm quả bóng lông Hô Hô vừa tha về, lơ đãng ném ra xa hơn một chút.
Chiếc áo len đen tôn lên bờ vai rộng lưng thẳng của anh, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, mạ lên khung xương mày và đường cằm anh vài phần ánh sáng dịu dàng. Sự lạnh lùng sắc bén của những đường nét góc cạnh bị sự lười biếng làm loãng đi, nụ cười vương trên khóe môi, mang theo tràn đầy hơi thở thiếu niên.
Giống như những buổi trưa ở trường năm xưa, anh cứ dính lấy cô, nghịch tóc cô trêu cô tỉnh ngủ, rồi lại hôn cô.
Phó Lận Chinh nghe tiếng ngước mắt nhìn cô: "Hai người nói chuyện gì đấy? Không phải đang nói xấu tôi đấy chứ."
"Không có..." Ánh mắt Dung Vi Nguyệt không kìm được rơi xuống cổ anh, mặt dây chuyền của sợi dây đen giấu dưới lớp áo len không nhìn thấy được, cô đè nén suy nghĩ rối loạn, "Chỉ nói sau này rảnh rỗi lại đến tìm tôi ăn cơm thôi."
"Em gái tôi không biết hai chúng ta sống chung, tối nay chạy thẳng qua đây, tôi sẽ bảo nó sau này qua đây thì báo trước một tiếng."
Dung Vi Nguyệt ngơ ngác một chút, nghĩ đến hợp đồng sống chung cô đề ra trước đó, cảm thấy hình như anh hiểu lầm rồi, "Không sao đâu, tôi rất thích Âm Âm, em ấy đến lúc nào cũng được."
Phó Lận Chinh lười biếng ừ một tiếng, tóm lấy cục bông nhỏ đang ngậm quả bóng lông chạy tới, "Tôi tỉa lông cho Hô Hô, em qua đây giúp tôi giữ nó, đỡ cho nó chạy lung tung."
"Được..."
Hô Hô ghét nhất là cắt lông, giãy giụa hai cái biết không thoát được, tủi thân cúi đầu xuống, đôi tai xù lông trắng pha nâu cụp xuống hai bên đầu như cái quạt nhỏ.
Dung Vi Nguyệt ngồi xuống bên cạnh anh giúp đỡ, cười xoa đầu Hô Hô. Phó Lận Chinh lấy kéo ra, cô nhìn động tác thành thạo lại tỉ mỉ của anh: "Không ngờ anh còn biết làm cái này, giống thợ lành nghề ghê."
Phó Lận Chinh cười khẽ: "Ai đó bỏ chạy rồi, ông đây một mình một tay bón cơm một tay dọn phân nuôi nó từ hai tháng tuổi đến giờ, cái này có gì khó đâu."
Dung Vi Nguyệt cứng họng. Phó Lận Chinh vừa cắt tỉa vừa nói chậm lại: "Lúc Hô Hô một tuổi có một khoảng thời gian thường xuyên nôn mửa, ăn gì nôn nấy, cả ngày ỉu xìu, cứ như sắp chết đến nơi. Thời gian đó tôi chạy đi chạy lại bệnh viện ba bốn lần, còn đưa nó bay ra nước ngoài khám chuyên gia."
Tim Dung Vi Nguyệt thắt lại: "Rồi sau đó thì sao..."
Phó Lận Chinh thao tác kéo, rũ mắt thản nhiên nói: "Sau đó tra ra là do rối loạn chức năng tiêu hóa mãn tính gây ra chứng biếng ăn, cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể mỗi ngày đem hạt, ức gà và những thứ nó ăn nghiền nát thành bùn, dùng ống tiêm bón từng chút một cho nó nuốt xuống. Tổ tông này tính khí còn rất lớn, không ăn là cắn tôi, bón một miếng nôn hai miếng."
"Đợt đó buổi tối tôi cũng chẳng dám ngủ, nửa đêm nghe thấy động tĩnh của nó còn phải bò dậy xem, đi tỉnh khác tập luyện cũng phải mang theo nó."
Phó Lận Chinh nói nhẹ tênh, như đang kể chuyện của người khác, nhưng Dung Vi Nguyệt nghe mà trong lòng đau xót.
Cô hiểu rõ tính cách của Phó Lận Chinh, xưa nay vừa nóng nảy vừa bộp chộp ——
Nếu không phải cam tâm tình nguyện, Phó Lận Chinh căn bản không làm nổi những việc này.
Lúc đó Phó Lận Chinh nói sẽ cùng cô nuôi lớn Hô Hô, cô đi rồi, anh lại không nuốt lời.
Sự áy náy trong lòng Dung Vi Nguyệt trào dâng, làm mắt cô ươn ướt: "Xin lỗi... lúc đầu là tôi thích Hô Hô, bảo anh đem Hô Hô về nhà, sau đó tôi lại mặc kệ nó..."
Cô cúi đầu, không kìm được rơi xuống một giọt nước mắt: "Bây giờ rất nhiều việc tôi đều không biết làm, tuần trước anh không ở nhà, tôi tẩy giun cho nó cũng phải nghiên cứu nửa ngày..."
Phó Lận Chinh thấy vậy, lập tức nhíu mày: "Khóc cái gì?"
Cô lắc đầu, Phó Lận Chinh dịu giọng: "Có gì đâu, tôi nuôi chẳng phải cũng thế à? Dù sao tên nhóc này bây giờ ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng, động một tí là sà vào lòng người ta, còn sướng hơn cả ông đây."
Phó Lận Chinh đứng dậy, vài giây sau tầm mắt cô xuất hiện một cái túi.
Giọng nói từ tính lười biếng vang lên bên cạnh: "Hồ sơ sức khỏe của Hô Hô tôi đã làm lại thẻ điện tử, liên kết với số điện thoại của em rồi. Sau này mỗi lần khám sức khỏe, tiêm vắc-xin, lấy cao răng đều sẽ thông báo cho em. Thẻ thành viên công viên thú cưng cũng ở trong này, em đều phải cùng tôi đưa nó đi chơi."
Dung Vi Nguyệt ngẩn người quay đầu nhìn anh, khóe môi Phó Lận Chinh nhếch lên: "Sao thế, em tưởng bây giờ còn trốn được à? Sau này khối lúc cho em chăm sóc nó."
Sau này có thể là bao lâu...
Cô nhận lấy, đầu ngón tay không tự chủ được siết chặt, trân trọng nắm lấy, trong lòng ấm áp, hàng mi rung rung: "Vậy anh cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
Cô cũng không biết có thể chăm sóc Hô Hô bao lâu, sau này Phó Lận Chinh có bạn gái, cô chắc chắn cũng không thích hợp sống ở đây nữa.
Nhưng được ngày nào hay ngày đó, cô rất trân trọng.
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ướt át, Dung Vi Nguyệt thấy Hô Hô l**m đầu ngón tay cô, chớp đôi mắt đen láy như quả nho, như đang an ủi cô. Cô ngẩn ra, nhẹ nhàng cong môi cười.
Cắt tỉa lông xong, điện thoại Phó Lận Chinh vang lên, là Nghê Âm gọi tới, nói đã đến đoàn phim. Anh khóa màn hình, thuận miệng hỏi: "Hôm nay Âm Âm có nói với em về chuyện của con bé và Tống Chiêm không, có phải tâm trạng con bé không tốt lắm không."
Dung Vi Nguyệt nắm chân Hô Hô, nhớ lại nói: "Có một chút, hình như là Tống Chiêm hay cho em ấy leo cây. Bọn họ ở bên nhau nhiều năm rồi à?"
"Năm ngoái mới yêu, em gái tôi tỏ tình đấy," Phó Lận Chinh cười khẩy, "Thằng đàn ông này chẳng được tích sự gì, bây giờ đã đối xử với con bé hời hợt như thế rồi."
Dung Vi Nguyệt hiếm khi thấy Phó Lận Chinh ghét một người như vậy, "Anh rất không thích Tống Chiêm sao?"
"Yêu đương với em gái tôi mà cứ giấu giấu giếm giếm không công khai, nói là sợ ảnh hưởng sự nghiệp, chẳng có chút trách nhiệm nào, chuyện yêu đương này cậu ta giấu được chắc?"
Tính cách Phó Lận Chinh xưa nay luôn cao ngạo phô trương, hồi đó theo đuổi người ta cũng oanh oanh liệt liệt. Sau khi cô đồng ý ở bên anh, anh hận không thể ngày nào cũng viết lên mặt chữ "cô ấy là bạn gái tôi".
Dung Vi Nguyệt nói: "Hình như Âm Âm đã thầm mến cậu ta từ hồi cấp ba rồi nhỉ? Thật ra tôi cũng khá ấn tượng với Tống Chiêm."
Phó Lận Chinh quay sang nhìn cô, "Sao thế, em còn quan tâm đến cậu ta à?"
"Không phải..."
Dung Vi Nguyệt kể lại chuyện hồi đó có lần họ cùng tham gia cuộc thi Vật lý. Hôm đó cô giành giải nhất, Tống Chiêm giành giải nhì. Trên xe buýt trở về trường, Tống Chiêm nói với thầy cô và các bạn rằng hiếm thấy Dung Vi Nguyệt là con gái mà môn tự nhiên lại giỏi như vậy.
Cậu ta cười nói may là lúc thi bị đau bụng, nếu không điểm sẽ cao hơn cô chút, nhưng cơn đau này lại thành toàn cho thành tích nữ sinh đầu tiên giành giải nhất trong lịch sử trường Lan Cao, cũng coi như xứng đáng.
Lúc đó Dung Vi Nguyệt nghe thấy lời này, nhìn về phía Tống Chiêm, vẻ mặt lạnh lùng:
"Cậu quả thực nên cảm ơn cái bụng của cậu, đã tìm cho cậu một cái cớ danh chính ngôn thuận cho việc thi không lại tôi. Tôi từ vòng sơ khảo đến chung kết đều đứng nhất, cần cậu làm nền cái gì chứ, thừa nhận cậu không bằng tôi khó khăn đến thế sao, bạn học Tống?"
Tống Chiêm: "..."
Xung quanh có mấy bạn học không nhịn được cười, không ngờ Dung Vi Nguyệt vốn hướng nội lại cứng rắn như vậy, mặt Tống Chiêm đỏ gay như gan lợn.
Dung Vi Nguyệt sờ bụng Hô Hô, chậm rãi nói: "Tôi vốn dĩ thông minh hơn cậu ta mà, cho dù cậu ta không đau bụng cũng thi không lại tôi."
Phó Lận Chinh nghe thấy giọng điệu kiêu ngạo nho nhỏ của cô, đáng yêu quá chừng, cong môi cười: "Ừ, em nói đúng sự thật."
Dung Vi Nguyệt xoa xoa tai, "Nhưng tôi không hiểu rõ Tống Chiêm, có thể cậu ta cũng có ưu điểm khác, nhưng tôi cứ cảm thấy Âm Âm xứng đáng với người tốt hơn. Hơn nữa Tống Chiêm cũng đâu có đẹp trai lắm đâu, trong tiêu chuẩn của tôi ấy."
Phó Lận Chinh ồ lên một tiếng, nhướng mày nhìn cô:
"Vậy em nói xem nào, trong tiêu chuẩn của em ai đẹp trai?"
Dung Vi Nguyệt quay đầu nhìn thấy khuôn mặt của Phó Lận Chinh, lạnh lùng sắc sảo, là nét đẹp đậm chất tiêu chuẩn, tính công kích cực mạnh không chút che giấu. Năm đó là đại soái ca được công nhận của trường Lan Cao, tính cách của anh có thể quá phô trương nên vẫn có người không thích, nhưng không ai dám phủ nhận nhan sắc này của anh.
Nhưng lúc này mà nói là anh, cái đuôi của người này chắc vểnh lên tận trời, tự luyến mấy năm trời mất.
Dung Vi Nguyệt cúi đầu chải lông cho Hô Hô, nói: "Ví dụ như... Hạ Hành Dữ đi, tôi thấy anh ấy đẹp trai nhất."
Hạ Hành Dữ cũng là anh em trong nhóm của Phó Lận Chinh và Hạ Tư Lễ, trưởng nam nhà họ Hạ cao quý trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Phó Lận Chinh đen mặt cười khẩy: "Hạ Hành Dữ đẹp trai nhất?"
Thế còn anh? Anh đâu?
Dung Vi Nguyệt nén khóe môi, trần thuật sự thật: "Hồi cấp ba anh ấy đúng là rất đẹp trai mà. Có lần diễn đàn trường bỏ phiếu bầu chọn, anh và Hạ Hành Dữ ai đẹp trai hơn, anh thua anh ấy, hai phiếu."
"..."
Cổ họng Phó Lận Chinh bật ra tiếng cười nhạo lười biếng: "Hai phiếu thì tính là cái gì, bây giờ tôi bỏ xa cậu ta trên con đường đẹp trai này rồi. Cậu ta ấy hả phát tướng rồi, bụng bia to như bà bầu sáu tháng, còn suốt ngày không cạo râu."
Dung Vi Nguyệt: ... Không thể nào chứ?
Phó Lận Chinh đứng dậy, cà lơ phất phơ nói: "Dung Vi Nguyệt, thẩm mỹ của em bây giờ thụt lùi nhiều quá rồi đấy, mau chóng nâng cao lên đi, nếu không giao Hô Hô cho em cắt lông, tôi cũng không yên tâm."
"..."
Phó Lận Chinh rời đi, Dung Vi Nguyệt rũ mắt nhìn Hô Hô trong lòng, chớp chớp mắt.
Bố mày tự luyến ghê...
Chơi với Hô Hô một lúc, Dung Vi Nguyệt vào phòng đàn luyện đàn.
Bây giờ có phòng đàn rồi, chỉ cần xong việc là cô sẽ vào đó.
Hơn mười giờ tối, cô luyện xong về phòng tắm rửa. Cùng lúc đó, ở đầu bên kia, Phó Lận Chinh xử lý xong công việc, cũng đi tắm.
Từ phòng tắm đi ra, anh lại nhìn thấy hộp quà dây chuyền trên bàn, cầm điện thoại lên, mở khung chat với Hạ Tư Lễ, gõ chữ:
Tập luyện về, Dung Vi Nguyệt tặng tôi một món quà.
Vốn dĩ không muốn nhận đâu, nhưng cô ấy cứ nằng nặc đưa cho tôi, nói là ái mộ tôi, thịnh tình không thể chối từ.
Anh đặt điện thoại xuống, nghĩ đến điều gì đó, lại lười biếng bổ sung thêm một câu:
Bao bì còn tinh tế hơn cái mô hình của cậu đấy.
Đầu bên kia Hạ Tư Lễ đang tiếp khách ở quán bar, nhìn thấy tin nhắn cười suýt phun ngụm Brandy trong miệng ra:
? Phó Lận Chinh cậu mẹ nó có thôi diễn kịch không?
Vi Nguyệt có thể tặng quà cho cậu sao? Còn ái mộ cậu, sao tôi đếch tin thế nhỉ? Cô ấy tặng cậu cái gì? Không phải tặng cậu cái thước kẻ, để cậu đo xem da mặt cậu dày bao nhiêu đấy chứ?
"..."
Phó Lận Chinh chụp ảnh sợi dây chuyền gửi qua:
Đây là cô ấy tặng, cậu ghen tị cái gì?
Phó Lận Chinh ném điện thoại đi, tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống, sau đó lấy mặt dây chuyền ra.
Đầu bên kia, Dung Vi Nguyệt tắm xong, cầm cốc nước đi ra khỏi phòng ngủ.
Cô mặc một chiếc váy ngủ mềm mại màu trắng ánh trăng, vạt váy lướt qua trên đầu gối, dây áo mảnh mai, để lộ xương quai xanh trắng như sương tuyết, nốt ruồi son điểm xuyết bên trên. Đuôi tóc hơi ẩm ướt dính trên vai, hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong không khí, như một đóa hoa trà nở rộ trong sương mù.
Đến phòng ăn rót nước, Hô Hô chạy chậm tới, xoay quanh chân cô, cô cong môi cầm con chim sẻ bông ném sang bên cạnh.
Cô uống nước trêu chọc nó, một lúc sau quay đầu nhìn thấy Phó Lận Chinh đi ra.
Người đàn ông tắm xong, mặc một chiếc áo choàng tắm nhung mỏng màu sẫm, mái tóc ngắn đen ướt rũ xuống những giọt nước, cơ bắp săn chắc phập phồng, dáng người cao lớn khung xương rất rộng, vóc dáng đĩnh đạc xuất sắc quyến rũ chết người.
Chỉ có phòng khách bật đèn mờ ảo, ánh đèn neon chuyển động xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, phủ lên bóng dáng anh một tầng d*c v*ng lạnh lùng đầy ám muội.
Dưới làn da trắng lạnh, đôi mắt đen sâu thẳm trên sống mũi cao thẳng, mi mắt nâng lên nhìn sang, vẻ trưởng thành đã trút bỏ nét ngây ngô tràn đầy sắc khí.
Trên mạng không chỉ có người hâm mộ xe đua của Phó Lận Chinh, còn có một lượng lớn fan nhan sắc và fan hình thể. Từng có một bài đăng khoe một bức ảnh của người đàn ông sau trận đấu, anh dựa vào xe đua để trần thân trên, sau lưng xăm hình thủy triều, các nhóm cơ lưng căng chặt, vòng eo công cẩu mạnh mẽ đối lập rõ rệt với bờ vai rộng.
Lúc đó khu bình luận toàn là "q**n l*t" của các chị em, mọi người nói một trong những điều muốn làm nhất đời này là ngủ với Phó Lận Chinh một lần, chắc chắn rất mạnh, khiến người ta sướng lên trời.
Dung Vi Nguyệt dùng kinh nghiệm chứng minh, quả thực là như vậy, nhưng hễ đã ngủ, một giấc căn bản không đủ, hai lần là khởi điểm cơ bản nhất...
Anh nghiện quá nặng, như thể không biết no, lúc bóp eo và ngực cô có thể làm cô thất thần "mưa rơi", lời bậy bạ hay lời ngọt ngào gì cũng nói được, khiến người ta đỏ bừng cả tai.
Sau khi tốt nghiệp có một buổi chiều, vốn dĩ bọn họ và nhóm Hạ Tư Lễ hẹn ra ngoài chơi, cô thay một chiếc váy xếp ly ngắn màu trắng tinh khôi, ngồi trong lòng anh, chớp đôi mắt long lanh nước, nũng nịu hỏi: "Phó Lận Chinh, anh kiểm tra lưỡi giúp em với, vừa rồi em ăn dưa hấu cắn phải, hơi đau, có phải đỏ lắm không?"
Nam sinh nóng ruột nóng gan, bóp eo cô, giữ cằm cô: "Thè ra, anh xem nào."
Môi đỏ cô khẽ mở, vừa thè ra, đã bị anh cúi người ngậm lấy, hơi thở như mưa rền gió dữ ập đến.
Sau đó cô trực tiếp bị anh vác về phòng.
Buổi chiều ngoài cửa sổ tiếng ve kêu râm ran, ánh nắng hè gay gắt, những giọt mồ hôi hòa quyện trong phòng được dát lên ánh vàng, âm thanh như bóng lá cây trên tường lay động.
Dung Vi Nguyệt mặt đỏ bừng, chóp mũi đọng mồ hôi, đầu vùi một nửa vào trong gối, bị anh mười ngón tay đan chặt. Một lúc sau điện thoại Hạ Tư Lễ gọi tới bên cạnh, lồng ngực đẫm mồ hôi của Phó Lận Chinh dán vào tấm lưng mảnh khảnh của cô, giọng nói trầm khàn bao trùm lấy: "Còn muốn đi chơi không, hửm?"
Đáy mắt cô ngấn lệ long lanh, lắc đầu: "Không muốn, em... em muốn ở với anh..."
Phó Lận Chinh cong môi, "Bé ngoan."
Anh đánh nhẹ cô bảo thả lỏng chút, cau mày rên trầm thấp hoãn vài giây, nghe điện thoại, khàn giọng nói: "Tôi và Nguyệt Nguyệt có việc, không đi đâu."
Cúp điện thoại ném sang một bên, cuối cùng con thuyền nhỏ bị lật úp, Dung Vi Nguyệt như con cá nhỏ giãy giụa. Phó Lận Chinh lại xé một cái bao, vớt cô vào lòng, xấu xa cắn d** tai cô: "Hồi sức chưa, thời gian còn nhiều, làm thêm lần nữa nhé?"
Từ ánh nắng ban trưa đến khi màn đêm buông xuống, ngày đêm đảo lộn.
Cô đã chứng kiến anh kinh khủng thế nào, khắp nơi đều là dấu vết, rất nhiều rất nhiều, cuối cùng cô tức giận bắt anh giặt váy xếp ly, anh cười xấu xa, cũng cam tâm tình nguyện.
Suy nghĩ quay về thực tại.
Mặc dù đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ anh sau khi tắm xong, nhưng mỗi lần nhìn thấy, cô đều dễ dàng nhớ tới những hình ảnh trong quá khứ.
Phó Lận Chinh cầm điện thoại đi sang bên cạnh, hàng mi Dung Vi Nguyệt rung rung, lập tức nép sang một bên. Người đàn ông cầm cốc nước trên bàn rót nước, rũ mắt nhìn cô, thong thả hỏi ngược lại:
"Dung Vi Nguyệt, em bất bình thường thật đấy."
"Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ tôi tắm xong, em căng thẳng thế làm gì?"
"..."
Phó Lận Chinh uống vài ngụm, đặt cốc lên bàn, chậm rãi nói: "Tôi khuyên em nhé, nên b*p ch*t mấy cái suy nghĩ không nên có từ trong trứng nước đi, như thế tôi ở với em mới có cảm giác an toàn."
Dung Vi Nguyệt cạn lời ngẩng đầu nhìn anh: "Phó Lận Chinh anh có thể bớt ảo tưởng đi được không."
"Ồ, thế à."
Cô hơi chột dạ, cũng không muốn để ý đến anh nữa, cầm cốc nước lên, "Tôi về phòng đây."
"Khoan đã." Anh lười biếng chắn trước mặt cô.
Người phụ nữ mặc váy ngủ, dáng người thon thả vừa vặn, đôi chân thon dài như ngó sen, đôi môi điểm chút hồng nhạt, mái tóc đen vẫn dính trên cổ vai.
Đáy mắt Phó Lận Chinh tối đi vài phần, lấy sợi dây chuyền cô mua trong túi ra, thong thả nói:
"Tôi không nhìn thấy không đeo được, giúp một tay."
Dung Vi Nguyệt ngẩn người, "Anh có thể soi gương mà."
"Em tặng quà cho người ta, chút thành ý này cũng không có à?"
Cô im lặng một lát, nhìn chênh lệch chiều cao của hai người, "Anh cao quá, tôi cũng không tiện làm..."
Trước kia cô cũng từng đeo dây chuyền giúp anh, lúc đó là mồ hôi đầm đìa nằm trong lòng anh không mảnh vải che thân đeo cho. Đeo xong anh nghiêng đầu, nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt in lên cổ cô, không bao lâu sau lại vùi vào, chống người phía trên cô, mặt dây chuyền trên cổ lắc lư dữ dội, từng giọt mồ hôi lăn xuống.
Bây giờ bọn họ cũng không còn thích hợp với tư thế đó nữa.
"Em ngồi lên ghế quầy bar đi." Phó Lận Chinh lười biếng nói.
Dung Vi Nguyệt do dự một chút, đành phải ngồi lên chiếc ghế cao trước quầy bar. Anh đi đến trước mặt cô, khoảng cách rất gần, vẻ hư hỏng mang tính tấn công rõ rệt, tim cô đập loạn nhịp rũ mắt xuống:
"Vậy anh quay người lại đi..."
Phó Lận Chinh chậm chạp thu hồi ánh mắt, quay lưng về phía cô.
Dung Vi Nguyệt sờ được sợi dây chuyền trong tay anh, vòng qua cổ anh từ trước ra sau.
Phó Lận Chinh như cố ý nắm chặt mặt dây chuyền, cô cố nhìn thử, nhưng không thấy gì.
Ánh đèn trên đầu lờ mờ, cơ bắp của anh được bao bọc dưới lớp áo choàng tắm, mùi hương bạc hà lá trúc thanh lơ lửng nơi chóp mũi, những giọt nước thỉnh thoảng nhỏ xuống từ mái tóc đen rơi vào mu bàn tay cô, lại nóng bỏng đến mức bỏng rát.
Cô bị cận, bắt buộc phải ghé sát hơn.
"Sao em chậm thế." Phó Lận Chinh trêu chọc.
"Anh đừng động đậy," Cô nhìn sườn mặt góc cạnh của người đàn ông, tim đập loạn nhịp, cố giữ bình tĩnh hỏi, "Anh muốn chặt một chút, hay lỏng một chút."
"Lỏng chút."
"Thế này được chưa..."
Giọng nói Phó Lận Chinh khàn khàn: "Vẫn chật lắm."
Cuộc đối thoại này quá mức khiến người ta suy nghĩ bậy bạ, lòng bàn tay Dung Vi Nguyệt hơi toát mồ hôi, lại nới ra thêm ba nấc, "Thế này được chưa?"
Anh lười biếng ừ một tiếng.
Điện thoại Phó Lận Chinh rung lên một cái, là tin nhắn thoại của Hạ Tư Lễ. Anh tùy ý mở ra, chế độ loa ngoài áp vào tai, nhưng vẫn cực kỳ rõ ràng vang lên giữa hai người:
"Vãi chưởng, Dung Vi Nguyệt tặng cậu sợi dây chuyền này á? Tôi vừa đi hỏi Thiên Đường rồi, sợi dây chuyền này là mẫu mới vừa ra của nhà RTdeed, tên là 'Thuần phục'! Ý nghĩa là 'trói chặt lấy anh, không cho anh chạy thoát'!"
Hạ Tư Lễ kích động cười: "Hơn nữa cư dân mạng nói đùa gọi sợi dây này là dây xích chó, là tượng trưng cho sự thuần phục của chủ nhân đối với người đeo, hahahaha, Vi Nguyệt có ý gì đây?"
Dung Vi Nguyệt: ...?!!
Khoan đã, lúc mua cô không biết mà!!
Hôm đó lúc mua vì studio tạm thời có khách hàng, cô chưa kịp hỏi kỹ ý nghĩa đã trực tiếp bảo nhân viên đóng gói rồi.
Cô xấu hổ đến mức muốn thu ngay sợi dây chuyền này lại, ai ngờ tay run lên, cái móc khóa vừa vặn móc vào trong khuyên.
Sợi dây chuyền bạc Cuban đen nhánh treo trên cổ Phó Lận Chinh.
Trói chặt cứng ngắc.
Đầu óc Dung Vi Nguyệt ong ong, lập tức nhảy xuống khỏi ghế cao, há miệng định giải thích, nhưng đột nhiên đầu óc trống rỗng.
Phải nói gì đây, nói là cô không định thuần phục anh, hay là nói cô không coi anh là chó QAQ...
Chỉ muốn độn thổ, cô quá xấu hổ rồi, "Tôi về phòng trước đây."
Dung Vi Nguyệt quay đầu bước nhanh định chạy trốn, ai ngờ vừa đến cửa phòng ngủ, một lực đạo giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo giật về phía sau, đè lên tường.
Chiều cao một mét tám chín của Phó Lận Chinh mang theo sự áp chế tuyệt đối về thể hình, giam cầm cô trong lãnh địa, tính công kích phô trương ập vào mặt, khoảng cách cực gần, váy ngủ màu trắng hơi nhăn nhúm, chạm vào áo choàng tắm của anh như có như không.
Đầu óc cô trống rỗng, giọng nói run rẩy: "Phó Lận Chinh anh buông ra..."
Tim cô đập thình thịch, tiếp tục muốn chạy trốn, vòng eo thon nhỏ vừa một nắm tay lại bị cánh tay anh ôm lấy kéo về lần nữa, lòng bàn tay cách lớp váy ngủ ủi nóng vào eo, tính xâm lược không chút che giấu.
Anh quá hung dữ, giống như trước kia xách cô lên ấn vào tường va chạm. Trong khoảnh khắc luồng nhiệt đó như phản xạ có điều kiện trào ra, hàng mi cô run rẩy, không tự chủ được khẽ rên một tiếng, tay chống chặt vào cánh tay anh.
Phó Lận Chinh nghe thấy giọng cô, cổ họng nóng rát, môi mỏng phả ra hơi nóng: "Em chột dạ chạy cái gì?"
Vành tai cô đỏ bừng, "Tôi không có..."
Thân hình to lớn của Phó Lận Chinh như một bức tường, khiến cô không còn đường trốn thoát. Sợi dây chuyền Cuban trên cổ lúc này khẽ đung đưa, ánh lên tia sáng lạnh lẽo, dán vào da thịt, vô cùng gợi cảm cấm dục.
Phó Lận Chinh cúi người, đôi mày sắc bén đè xuống đối diện với ánh mắt cô, nốt ruồi đen trên mí mắt nhếch lên, thần sắc nóng rực u ám, giọng nói khàn khàn chứa ý cười rơi bên tai cô:
"Dung Vi Nguyệt, em có phải nên giải thích một chút về cái xích chó này không ——"
"Tôi thật thà an phận thủ thường, chỉ coi em là bạn cùng phòng, không ngờ sự chiếm hữu của em đối với tôi, đã mãnh liệt đến mức này rồi?"
Dung Vi Nguyệt: "..."
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
