Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 18
Trước đây Dung Vi Nguyệt ghét nhất nghe thấy hai từ "về nhà". Nhà đối với cô là chiếc lồng giam tù túng và ngột ngạt, chỉ có sự giáo dục áp đặt và những lời trách mắng cay nghiệt. Sau khi tốt nghiệp, cô trở về Bắc Kinh vì công việc là lựa chọn bắt buộc, nhưng cô không kiên quyết về nhà ở, thà rằng tự mình thuê nhà bên ngoài.
Căn nhà thuê trước kia đối với cô không có cảm giác thân thuộc, mà nơi cô đang sống cùng Phó Lận Chinh hiện tại đối với cô cũng chỉ là nhà của người khác.
Nhưng lúc này Phó Lận Chinh lại nói, chúng ta về nhà.
Căn nhà lạnh lẽo kia dường như mang theo hơi ấm, cứ như thể đó là... ngôi nhà chung thuộc về hai người bọn họ.
Trái tim cô như lớp vỏ bánh tart trứng được nướng phồng lên bởi gió nóng, ngẩn ngơ một lúc, cho đến khi giọng nói lười biếng của Phó Lận Chinh kéo cô về thực tại:
"Thất thần cái gì đấy, còn không đi?"
Dung Vi Nguyệt hoàn hồn, đi theo anh bước vào màn mưa như trút nước.
Không đeo kính, nhìn cái gì cũng mờ ảo, huống chi là trong ngày mưa u ám. Mắc chứng quáng gà nhẹ, cô khẽ nắm chặt vấu váy, giày cao gót căng thẳng giẫm xuống từng bậc thang.
Cô định cẩn thận bước tiếp xuống dưới, bỗng nhiên một lực đạo mạnh mẽ luồn qua dưới mông, nhấc bổng cả người cô lên không trung.
Phó Lận Chinh một tay cầm ô, một tay nhẹ nhàng bế cô lên, đi xuống dưới. Dung Vi Nguyệt hoảng sợ vội vàng ôm lấy vai anh, "Phó Lận Chinh..."
Giọng cô nhỏ nhẹ mềm mại như mèo con, nũng nịu rơi vào tai anh. Mùi hương chanh quất thanh ngọt đặc biệt ập vào mặt, là mùi hương tìm khắp thị trường cũng không thấy, thân thể cũng thật mềm mại, như không xương.
Cô đỏ mặt ngơ ngác, "Anh thả tôi xuống đi..."
Trong lòng Phó Lận Chinh bốc lên ngọn lửa khô nóng, nhìn sang chỗ khác mở miệng, giọng nói khàn khàn: "Em đi chậm như thế, ông đây che ô cho em còn phải lững thững đi theo, em tưởng tôi là vệ sĩ của em à?"
Đầu ngón tay cô khẽ túm lấy áo anh, tim đập loạn nhịp như hươu chạy, môi đỏ mấp máy nhưng không nói nên lời.
Được rồi, đúng là cô đi chậm thật...
Người đàn ông bước đi vững vàng xuống bậc thang, cô gần như ngồi trên một cánh tay của anh, nhưng anh lại vô cùng nhẹ nhàng thoải mái, sức lực dường như còn lớn hơn hồi cấp ba, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo đua xe toát lên hormone bùng nổ.
Hồi cấp ba, anh cũng thường xuyên bế cô lên hôn như vậy.
Cuối cùng lồng ngực anh đầy mồ hôi, gân cổ nổi lên, ấn cô lên tường hôn, hơi thở nặng nề than thở: "Bé cưng, sướng quá."
Cô bám chặt trong lòng anh, nức nở nũng nịu. Cơn mưa trên đầu, cũng giống như cơn mưa cô trút xuống ngày hôm đó, làm ướt đẫm một mảng lớn quần anh.
Dung Vi Nguyệt dập tắt hồi ức kiều diễm, vành tai nóng bừng, nằm im bất động để anh bế. Giọng nói của Phó Lận Chinh truyền đến: "Xe em đỗ ở đâu."
"Tôi bắt xe đến, xe của tôi hỏng rồi."
"Ồ." Giọng điệu anh lười biếng.
Dung Vi Nguyệt nhìn thấy phía bên kia đường dưới bậc thềm, đèn xanh đang đếm ngược nhấp nháy: 15, 14, 13, 12, 11...
Siêu xe của Phó Lận Chinh đỗ ở đối diện, cô không nhịn được nhắc nhở: "Đèn xanh sắp hết rồi..."
Phó Lận Chinh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bước chân càng thêm chậm rãi.
Cuối cùng đi đến lề đường, còn lại ba giây, anh dừng lại.
?
Dung Vi Nguyệt không nhịn được lầm bầm: "Sao anh không đi nhanh lên chút? Vừa rồi rõ ràng qua được mà..."
Phó Lận Chinh cười khẩy: "Tôi bế em, tôi đi nhanh kiểu gì?"
"..."
Anh chẳng phải rất nhẹ nhàng sao?
Đèn đỏ đối diện vẫn sáng, Dung Vi Nguyệt sợ anh mệt, cũng xấu hổ: "Anh thả tôi xuống trước đi."
"Hết sức rồi."
"..." Thả cô xuống thì hết sức, bế cô thì có sức?
Giọng nói trầm thấp lười biếng của Phó Lận Chinh rơi xuống: "Mặt đất đọng nước không nhìn thấy à? Giày cao gót không sợ bẩn sao?"
Cái này mà giẫm xuống đất thì giày của cô đi tong.
Cô cắn môi đành phải ừ một tiếng. Hạt mưa đập vào ô kêu lộp độp, trượt theo nan ô nhỏ xuống gạch lát đường, bắn lên những tia nước, được đèn xe phía đối diện chiếu rọi lấp lánh như vàng vụn.
Màn đêm chưa buông xuống hẳn, sắc trời mang màu xanh xám mông lung, ánh đèn thành phố phía xa vừa mới lên, như dải ngân hà chốn nhân gian.
Phó Lận Chinh một tay che ô, nghiêng về phía cô, tay kia vững vàng ôm chặt lấy cô. Nửa bên áo khoác đã sớm bị mưa làm ướt đẫm, dáng người anh cao lớn đĩnh đạc, mày mắt đen nhánh được đèn xe chiếu rọi một tầng nhiệt độ lạnh lẽo, lạnh lùng mà đẹp trai.
Cô như chú mèo nhỏ nép vào lòng anh, đuôi tóc hơi ướt dính vào má, cả người gần như được anh bao trọn, che chắn gió mưa.
Phía sau người đi đường vội vã qua lại.
Còn họ như bị tách khỏi dòng người, ở một thế giới khác.
Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông lại vang lên: "Lạnh không."
Cô khẽ lắc đầu, "Không lạnh..."
Cuối cùng đèn đường sáng lên, Phó Lận Chinh bế cô đi sang đường.
Dung Vi Nguyệt nhìn thấy chiếc Lamborghini đó, biển số là dãy 0831 độc nhất tượng trưng cho thân phận của anh. Anh đưa ô cho cô, sau đó mở cửa ghế phụ, đặt cô vào trong.
Trong xe bật lò sưởi, một mảnh ấm áp.
Phó Lận Chinh lên ghế lái, lấy chăn và khăn lông trong hộc để đồ ra, lười biếng nói: "Lau đi, lát nữa cảm lạnh lại lây cho tôi."
Cô nhận lấy, "Cảm ơn..."
Phó Lận Chinh lau qua loa cho mình, khởi động xe.
Tiếng động cơ vang lên, chiếc Lamborghini màu bạc đen như mãnh thú rừng xanh dũng mãnh nghiền nát bọt nước, hòa vào làn đường chính.
Phó Lận Chinh nhạt giọng hỏi: "Xe em bị bệnh gì."
"Không hiểu, hệ thống điện cứ báo động, gửi đến cửa hàng 4S sửa chữa rồi."
Anh hỏi địa chỉ cửa hàng 4S của cô, lúc đèn đỏ mở Wechat ra: "Bạn tôi quen quản lý cửa hàng này, tôi dặn cậu ta xử lý nhanh giúp em một chút."
Thấy anh đã gửi tin nhắn xong, Dung Vi Nguyệt chỉ đành cảm ơn nhận lấy, "Vừa nãy sao anh lại ở đây?"
Đầu lưỡi Phó Lận Chinh đá nhẹ vào má trong, "Tiện đường đi qua."
Sao mà tiện đường thế...
Phó Lận Chinh gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, giọng điệu lười biếng ngông nghênh: "Vừa hay đưa đón ai đó về, có người còn chiếm được hời nữa."
"..."
Dung Vi Nguyệt: "Thật ra tôi có thể tự đi tàu điện ngầm về."
Phó Lận Chinh quay sang nhìn cô lạnh lùng, Dung Vi Nguyệt cảm thấy mình ít nhiều có chút vong ân bội nghĩa: "Nhưng mà món hời này không chiếm thì phí, cho nên... cảm ơn."
Phó Lận Chinh cười khẩy một tiếng, tiếp tục lái xe.
Dung Vi Nguyệt không nhịn được quay đầu nhìn anh, phát hiện người này dường như đã trở lại trạng thái trước khi leo núi, tâm trạng khá tốt, vẫn tự luyến như vậy.
Chắc là tuần này tập luyện khá thuận lợi đi.
Cô nhắc đến một chủ đề khác: "Phó Lận Chinh, vậy tối nay anh có rảnh không, tôi mời anh ăn cơm?"
"Ái chà, tôi tưởng có người quên rồi chứ."
"Sao có thể, tôi nhớ mà. Vậy anh rảnh thì tôi đi đặt nhà hàng."
"Nhà hàng nào?"
"Một nhà hàng ba sao Black Pearl, trước đây tôi từng đến một lần, mùi vị cũng không tệ." Cô nghĩ đã mời khách thì chắc chắn phải cao cấp một chút, nếu không công tử bột như anh cũng chướng mắt.
Tuy nhiên Phó Lận Chinh lại nói: "Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút thành ý được không, em cảm ơn tôi, sau đó đưa tôi ra ngoài ăn cơm người khác nấu?"
Dung Vi Nguyệt: ???
"Ý anh là tôi về nhà nấu cơm sao? Nhưng tay nghề của tôi bình thường lắm..."
"Tay nghề em thế nào tôi cũng không phải chưa từng chứng kiến, dù sao ăn thì cũng ăn được."
"..."
Cô cố gắng vớt vát chút thể diện cho mình: "Bây giờ trù nghệ của tôi có tiến bộ rồi, ít nhất là tiến bộ hơn trước kia."
Trước đây sau khi thi đại học xong, Dung Vi Nguyệt từng chủ động xuống bếp vài lần ở căn hộ của anh. Lúc đó cô mới học nấu ăn, rập khuôn làm theo công thức, mỗi lần nấu cơm như đánh trận, chẳng có chút năng khiếu nào. Bây giờ thỉnh thoảng cô tự nấu chút đồ ăn, nhưng đều là món hấp hoặc hầm đơn giản, phần lớn thời gian vẫn là gọi đồ ăn ngoài.
Phó Lận Chinh thấy dáng vẻ hơi chột dạ của cô, nhếch khóe miệng: "Được thôi, vậy tối nay nấu thử xem sao."
Dung Vi Nguyệt xoa xoa vành tai, nói tủ lạnh hết thức ăn rồi, đặt hàng trên điện thoại trước, "Anh có muốn ăn món gì không? Anh chọn đi."
Ngón tay anh gõ nhẹ vô lăng, vài giây sau, môi mỏng thốt ra: "Cá nấu cay đi."
Dung Vi Nguyệt ngẩn người.
Đây là món ăn đầu tiên cô làm cho anh hồi đó, cũng là món cô thích nhất. Lúc đó mua cá lát sẵn, gói gia vị cũng có sẵn, nhưng vì cá tẩm bột quá dày nên cả bát bị dính bết, thế mà Phó Lận Chinh lại bảo mùi vị không tệ, ăn hết sạch cả bát.
Không ngờ anh lại nhắc đến món này.
Cô khẽ ừ một tiếng, lại chọn thêm những món khác cùng đặt hàng.
Về đến khu chung cư, Phó Lận Chinh hỏi Hô Hô mấy ngày nay thế nào, Dung Vi Nguyệt gật đầu: "Ngoan lắm, chỉ là kén ăn thật sự, cùng một loại đồ hộp thịt không thể ăn liên tiếp hai bữa, súp lơ xanh chỉ ăn hoa, còn hôm đó tôi nghiền thuốc tẩy giun hơi to, chỉ một chút xíu nó cũng nhặt ra được."
Phó Lận Chinh nhếch môi: "Bây giờ em biết nó khó nuôi cỡ nào rồi chứ, ngày nào tôi cũng hầu hạ nó như hầu ông nội vậy."
Bước vào thang máy, Phó Lận Chinh ấn tầng, cà lơ phất phơ nói: "Em tưởng nó là con chó lạnh lùng gì chắc, bây giờ thân thiết với em hơn rồi, sau này sẽ quấn lấy em không buông, đến lúc đó có em đau đầu."
Dung Vi Nguyệt nhếch môi: "Không đau đầu, nó quấn lấy tôi thì tôi đỡ cô đơn hơn."
Hai năm qua cô sống một mình, tuy bên cạnh có bạn bè, nhưng mọi người đều có việc bận rộn riêng, mỗi ngày cô từ studio trở về đều phải đối mặt với căn nhà trống trải.
Cô đơn là trạng thái bình thường trong cuộc sống của cô, cảm giác "bị quấn lấy" đó từ nhỏ đến lớn dường như cô chưa từng cảm nhận được mấy, ngoại trừ... Phó Lận Chinh trước kia.
Phó Lận Chinh nhìn thấy vẻ cô đơn thoáng qua trên mặt cô, đôi mắt thâm sâu hơn vài phần, lười biếng nói: "Yên tâm, sau này em đều không có cơ hội cảm thấy cô đơn đâu."
Cô hơi ngẩn ra, người đàn ông nhìn sang hình ảnh phản chiếu của cô trên cửa thang máy, đút tay túi quần: "Tên nhóc này dính người lắm, ngày nào cũng đổi trò bắt em chơi với nó, tối ngủ không đóng cửa còn chui vào chăn em, hơn nữa còn rất biết cung cấp giá trị cảm xúc, em không vui, nó nhất định sẽ ở bên cạnh em."
Lúm đồng tiền của cô hiện lên, "Vậy cảm giác càng hạnh phúc hơn rồi."
Về đến nhà, mở cửa ra, Hô Hô nghe tiếng liền lạch bạch chạy ra, kích động cọ vào chân Phó Lận Chinh, đuôi vẫy tít thò lò như cánh quạt trực thăng.
Dung Vi Nguyệt nhìn mà ghen tị, Phó Lận Chinh cười bế nó lên, "Hiếm thấy đấy, lần đầu tiên tao không ở nhà lâu như vậy, còn biết nhớ bố mày."
Phó Lận Chinh thả nó ra phòng khách, rửa tay, nhìn thấy trên bàn trà cắm một lọ hoa lan nam phi màu tím nhạt, khăn trải bàn trong phòng ăn cũng đổi sang màu trắng hạnh sạch sẽ, ngoài ban công còn trồng thêm mấy chậu sen đá.
Dung Vi Nguyệt chú ý tới ánh mắt của anh, vội vàng giải thích: "Khăn trải bàn mấy hôm trước tôi thấy hơi bẩn nên thay cái mới, mấy cái khác tôi thêm chút đồ trang trí, anh thấy không đẹp thì đổi lại."
Đáy mắt Phó Lận Chinh tan ra vài phần dịu dàng, dựa vào bàn đảo bếp, "Cũng tạm được."
Anh đưa tay ra, "Đưa điện thoại đây."
"Hả? Để làm gì?"
Anh bất lực, "Tôi còn có thể trộm tiền tiết kiệm của em à?"
Dung Vi Nguyệt mờ mịt đưa điện thoại qua, liền thấy anh thao tác từng bước, sau khi thành công thì trả lại cho cô:
"Liên kết cho em một cái thẻ của tôi, không giới hạn hạn mức, sau này trong nhà mua gì quẹt thẻ này. Tiện thể rảnh rỗi em làm mới lại một số đồ nội thất đi, không cần hỏi tôi, em tự quyết định là được, dù sao tôi nhìn chán rồi, vừa hay muốn đổi."
Cô ngẩn người: "Anh... anh không phải bảo anh thiếu tiền sao? Như vậy tiền thuê nhà anh thu mỗi tháng có đủ tiêu không?"
Phó Lận Chinh lại tỏ ra đương nhiên: "Cái gì nên tiết kiệm thì tiết kiệm cái gì nên tiêu thì tiêu, cảm giác hạnh phúc trong cuộc sống không phải là quan trọng nhất sao?"
"..."
Dung Vi Nguyệt đi rót nước, giả vờ tùy ý nói: "Tôi tưởng anh kinh tế khó khăn, không ngờ anh bỏ ra nhiều tiền như thế mua căn nhà này, bây giờ lại cho thuê."
Phó Lận Chinh chạm mắt với cô, yết hầu trượt lên xuống, vài giây sau nhẹ tênh nói: "Chính vì mua căn nhà này kinh tế mới khó khăn, cho nên cho thuê để hồi máu chút, có vấn đề gì không?"
Được rồi, vậy có lẽ là cô nghĩ nhiều rồi.
Dung Vi Nguyệt nghĩ đến một chuyện, vội vàng vào phòng ngủ một chuyến, đi ra trên tay cầm một hộp quà: "Phó Lận Chinh, cái này tặng cho anh, cảm ơn anh đã ủng hộ việc làm ăn của studio tôi, lại giúp tôi đòi lại tiền từ Triệu Hâm, bây giờ còn miễn tiền điện nước cho tôi ở đây, tôi vẫn nợ anh một lời cảm ơn chính thức."
Dung Vi Nguyệt cầm hộp quà, đôi mắt hổ phách long lanh nhìn anh dưới ánh đèn, Phó Lận Chinh ngẩn người nhận lấy, nhướng mày: "Còn có quà nữa à?"
"Ừm, kinh tế có hạn, chỉ là chút lòng thành thôi."
Phó Lận Chinh nhìn thấy trên hộp in logo của một thương hiệu cao cấp Ý, mở ra, một sợi dây chuyền bạc Cuban đơn giản mà cool ngầu nằm lặng lẽ bên trong, tỏa ra ánh sáng lạnh sắc bén.
Cô không biết anh thiếu cái gì, hôm đó đi dạo hơn nửa cái trung tâm thương mại cũng không chọn được món quà ưng ý, sau đó nhìn thấy sợi dây chuyền này liền ưng ngay, không nói hai lời mua luôn, cảm thấy rất hợp với khí chất của Phó Lận Chinh:
"Tôi thấy anh có đeo dây chuyền, nhưng không biết anh thích mặt dây chuyền gì, anh có thể tự phối."
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh lướt qua một tia cảm xúc, cà lơ phất phơ cất đi: "Cảm ơn, cũng đẹp phết."
Anh mang quà về phòng, chuông cửa vang lên, Dung Vi Nguyệt ra mở cửa, mang đồ ăn được giao đến vào, đeo kính và tạp dề lên: "Tối nay tôi nấu cá tẩm bột nấu cay, sườn non rang muối tiêu, còn có hấp cái này nữa."
Phó Lận Chinh nhìn thấy cô lấy ra một con cua tuyết, cau mày: "Mua hải sản làm gì, không phải em bị dị ứng sao?"
Cô nhớ trước đây món duy nhất anh thích ăn là cua tuyết này, "Không phải anh ăn được sao?"
Phó Lận Chinh nhận lấy con cua, sợ cô bị kẹp tay, "Hải sản purine cao không biết à? Sau này cứ mua món em thích ăn, khẩu vị tôi cũng gần như thế."
Nói xong, anh lại bảo: "Thôi bỏ đi, em đừng mua nữa, sau này thức ăn trong nhà để tôi mua."
"Ồ... được."
Người này là sợ cô mua đồ ăn không hợp khẩu vị anh đây mà.
Dung Vi Nguyệt đi rửa cá lát, một bên lấy điện thoại ra tìm kiếm. Phó Lận Chinh cho Hô Hô ăn tối xong, đi tới thấy cô cầm điện thoại nghiên cứu một hồi, lười biếng trêu chọc: "'Bây giờ trù nghệ của tôi có tiến bộ rồi, ít nhất là tiến bộ hơn trước kia'."
Đây chẳng phải giống hệt ngày xưa, ôm cái thực đơn cũng có thể xem nửa ngày sao.
Dung Vi Nguyệt đặt điện thoại xuống, xấu hổ, "Lâu rồi không làm món này, tôi ôn cố tri tân chút."
"Em ôn cố tri tân xong mười hai giờ đêm nay tôi còn được ăn cơm không?"
Anh lười biếng nói rảnh rỗi, giúp cô một tay. Hai người dựa theo gói gia vị nấu món cá cay, cũng coi như đơn giản. Sau đó Phó Lận Chinh đi tìm kiếm các bước xử lý cua tuyết, Dung Vi Nguyệt không dám tin vào tay nghề bếp núc của anh: "Anh làm được không?"
Phó Lận Chinh quay sang nhìn cô, "Tôi có lúc nào không được?"
Lời này tự dưng khiến người ta suy nghĩ viển vông, Dung Vi Nguyệt xoa xoa vành tai đi chỗ khác.
Phó Lận Chinh miễn cưỡng xử lý xong con cua cho vào lò hấp. Lúc này chuông cửa vang lên, anh không biết là ai, đi ra mở cửa, một người phụ nữ thò đầu vào, cười dịu dàng lộ lúm đồng tiền: "Anh, buổi tối tốt lành nha."
Người phụ nữ mặc váy dài phong cách vintage, đội mũ, lúc này tháo kính râm xuống, ánh đèn hành lang mờ ảo cũng không che giấu được khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp tinh tế, mày mắt thanh tú, nốt ruồi son trên d** tai điểm xuyết ngọc trai, khí chất trong trẻo dịu dàng như nước.
Nhìn thấy cô ấy, Phó Lận Chinh nhướng mày: "Sao lại tới đây?"
"Hôm nay em tan làm sớm, nên lẻn ra thăm anh."
Phó Lận Chinh để cô ấy vào, bất lực giúp cô ấy cởi mũ: "Em có thể đừng ăn mặc như kẻ trộm thế được không?"
"Bây giờ nhiều paparazzi lắm, em không phải bảo vệ bản thân cho tốt sao?"
Nghê Âm đi vào, Hô Hô nhìn thấy cô ấy kích động vẫy đuôi, cô ấy cười bế nó lên: "Hô Hô lâu rồi không gặp."
Cô ấy bế Hô Hô đi vào trong, "Thơm quá mùi gì thế, anh, không phải anh đang nấu cơm đấy chứ? Người tám trăm năm không vào bếp như anh mà cũng biết nấu cơm?"
Lời cô ấy còn chưa dứt, đã nhìn thấy người phụ nữ đứng trước bàn đảo bếp, mắt sáng lên: "Chị Vi Nguyệt?"
Dung Vi Nguyệt vừa nãy đã nghe thấy tiếng, còn chưa kịp phản ứng, lúc này vành tai hơi nóng: "Hi, Âm Âm..."
Nghê Âm là em gái ruột kém Phó Lận Chinh bốn tuổi, hai anh em một người theo họ cha, một người theo họ mẹ. Hồi cấp ba Nghê Âm từ miền Nam về Bắc Kinh học vượt cấp, cho nên lúc Dung Vi Nguyệt học lớp mười hai, Nghê Âm học lớp mười.
Hồi đó quan hệ của họ khá tốt, nhưng sau này chia tay với Phó Lận Chinh, cô cũng ngại liên lạc lại với Nghê Âm.
Trong mắt cô Nghê Âm là một cô em gái đặc biệt dịu dàng đáng yêu, bây giờ lớn rồi, còn xinh đẹp mảnh mai hơn trên tivi, phải nói là nhan sắc hai anh em này đều thuộc hàng cực phẩm.
Nghê Âm thả Hô Hô xuống, cười đi tới, "Chị Vi Nguyệt, hóa ra chị sống ở nhà anh trai em à?! Đường Đường còn bảo với em nhà anh trai em có bất ngờ, sống chết không chịu nói cho em biết là gì, bắt em tự qua xem, hóa ra là anh ấy kim ốc tàng kiều nha."
Dung Vi Nguyệt vội xua tay, "Bọn chị chỉ là quan hệ hợp thuê..."
Nghê Âm gật đầu ra chiều đã hiểu: "Anh trai em tính tình tệ nhất, còn rất kén cá chọn canh, trước đây chưa từng tìm bạn cùng phòng bao giờ đâu, hiếm có thật đấy, chị Vi Nguyệt là người đầu tiên đấy ạ."
Trong lòng Dung Vi Nguyệt gợn sóng. Phó Lận Chinh đi tới, ném một đôi dép lê xuống đất, "Đi giày vào, sao em nói nhiều thế."
Nghê Âm cười nhạt, đi giày xong nhìn vào bếp, "Hai người đang nấu cơm à? Hay là em về đoàn phim trước, hai người từ từ ăn?"
Dung Vi Nguyệt vội nói tối nay nấu nhiều món lắm, bảo cô ấy ở lại ăn cơm. Nghê Âm chớp chớp mắt nhìn Phó Lận Chinh, "Anh, thế có được không?"
"..." Phó Lận Chinh cười khẩy, "Anh đuổi em đi à?"
Thì em sợ làm phiền thế giới hai người của anh chị mà.
Dung Vi Nguyệt múc cho Nghê Âm một ít cá cay trước, Nghê Âm nếm thử gật đầu lia lịa: "Nhìn cái là biết chị Vi Nguyệt làm, sắc hương vị đều đủ cả, anh trai em không làm nổ bếp là tốt lắm rồi."
Phó Lận Chinh: "Em tưởng anh giống em à?"
"Em dù sao cũng một năm vào bếp một lần, còn anh?"
"Đúng, cho nên em một năm làm nổ bếp một lần, anh không vào bếp thì không làm nổ, có vấn đề gì không?"
"..."
Dung Vi Nguyệt cười, phát hiện hai người họ vẫn ấu trĩ như ngày nào: "Hai người nói chuyện đi, chị đi làm sườn."
Cô tẩm bột cho sườn, Phó Lận Chinh đi tới, "Để tôi rán."
"Không sao anh ra chơi với em gái anh đi."
"Con bé là trẻ con à mà cần chơi cùng?" Phó Lận Chinh nhận lấy đĩa sườn, "Đứng ra sau chút, lát nữa mỡ bắn vào người lại khóc."
Cô ngoan ngoãn đứng ra sau, vốn dĩ nói là cô nấu cơm, cuối cùng lại là Phó Lận Chinh đích thân làm.
Cuối cùng cua hấp cũng xong, thức ăn được bưng lên bàn, ba người ngồi vào bàn ăn. Nghê Âm nếm thử nói hai món kia mùi vị rất ngon, duy chỉ có món sườn rán đen thui này mùi vị chẳng ra sao. Phó Lận Chinh cười khẩy: "Em còn bình phẩm anh à? Em rán còn chẳng dám rán."
"Em đâu cần phải dám, sau này em tìm ông chồng biết nấu ăn là được. Nhưng anh à, anh không biết nấu ăn thế này không tìm được vợ đâu, anh chẳng có chút ưu thế cạnh tranh nào cả," Nghê Âm cười nhìn Dung Vi Nguyệt, "Chị Vi Nguyệt, con gái chúng ta vẫn phải tìm người biết nấu ăn, chị xem chị gầy thế này, nhỡ gả cho người không biết nấu cơm thì làm sao bây giờ."
Dung Vi Nguyệt cười nhạt khẽ ừ một tiếng, mặt Phó Lận Chinh đen sì, "Anh nhớ Tống Chiêm cũng đâu biết nấu ăn nhỉ? Thế mà em vẫn thích thế?"
Tống Chiêm là bạn trai hiện tại của Nghê Âm, nụ cười trên mặt Nghê Âm giảm đi vài phần, lầm bầm: "Tại anh ấy bận mà."
"Sao thế, hai người bận đến mức một năm gặp một lần à?"
Nghê Âm cúi đầu dùng đũa gạt thịt cua trong bát, "Dạo này anh ấy cũng đang đóng phim mà."
Cô ấy đổi chủ đề, dịu dàng hỏi: "Chị Vi Nguyệt, bây giờ chị đang làm gì thế?"
Dung Vi Nguyệt giới thiệu, Nghê Âm nói cô ấy cũng rất thích hoa ti khảm nạm: "Sắp tới nếu em nhận phim cổ trang, cũng giới thiệu Tình Nguyệt Các với đoàn phim, em cũng muốn hợp tác với studio của chị."
Dung Vi Nguyệt cong môi: "Được."
Nghê Âm trêu chọc Phó Lận Chinh: "Anh, dạo này anh vẫn bận rộn chuyện đua xe sao? Bố mẹ còn hỏi anh bao giờ về nhà, muốn giới thiệu bạn gái cho anh đấy. Em cũng thấy, anh già đầu rồi mà vẫn lẻ bóng."
Dung Vi Nguyệt hơi siết chặt đôi đũa, khẽ ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện. Phó Lận Chinh căng mặt đáp trả: "Bản thân em sống rõ ràng chưa mà đòi quản anh?"
Phó Lận Chinh liếc xéo cô bé: "Ai nói bậy bạ thế?"
"Vậy em biết rồi, anh chắc chắn thích kiểu em gái dễ thương ngây thơ đáng yêu."
Người đàn ông cạn lời, "Em còn nói hươu nói vượn nữa?"
Đôi mắt ướt át động lòng người của Nghê Âm giấu ý cười: "Thế em biết rồi, anh chắc là thích kiểu mỹ nhân thư hương dịu dàng thanh lãnh, nhìn qua thì nhẹ nhàng êm dịu, sạch sẽ tinh khôi, cười lên đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, bình thường khá nội tâm văn tĩnh, nhưng trước mặt anh thì biết làm nũng biết dính người, đúng không?"
Tay cầm thìa của Dung Vi Nguyệt hơi khựng lại, trong lòng như có bong bóng vỡ tan. Phó Lận Chinh im lặng hai giây, cầm bát không đứng dậy đi xới cơm, "Lười để ý đến em."
Nghê Âm cười: "Anh, xem ra là anh thích kiểu này rồi, vậy anh gặp được thì phải chủ động tấn công đấy, cô gái tốt như thế người khác cũng sẽ theo đuổi, đừng để đến lúc em có con rồi mà vẫn chưa có chị dâu đâu đấy."
Phó Lận Chinh đen mặt: "Có thể tập trung ăn cơm của em đi không?"
"Em là quan tâm anh mà..."
Phó Lận Chinh xới cơm xong quay lại, đã thấy Dung Vi Nguyệt đặt đũa xuống, anh nheo mắt: "Thế này đã no rồi? Em ăn có bằng Hô Hô không thế?"
"..."
Dung Vi Nguyệt lầm bầm nói no rồi, chủ yếu là sợ ít thức ăn họ ăn không đủ, Phó Lận Chinh trực tiếp múc cá vào bát cô, "Ăn thêm chút cá đi."
Nghê Âm cười cười: "Anh, anh quan tâm chị Vi Nguyệt thật đấy, em ăn ít anh cũng chẳng nói gì."
"Bát em đâu đưa đây."
"Thôi thôi thôi em đùa đấy, em ăn nhiều lên hình không đẹp..."
Ba người trò chuyện, vì có Nghê Âm nên bàn ăn thêm nhiều tiếng cười nói vui vẻ.
Ăn xong, Nghê Âm nói giao việc dọn bàn cho Phó Lận Chinh, kéo Dung Vi Nguyệt ra ban công nói chuyện.
Ngoài ban công, Nghê Âm khoác tay Dung Vi Nguyệt, khẽ hỏi: "Chị Vi Nguyệt, giả sử chị có bạn trai, anh ấy ngày nào cũng bận rộn công việc, thường xuyên không thể hẹn hò với chị, nhưng anh ấy nói nỗ lực phấn đấu sự nghiệp là vì chị, chị nghĩ thế nào?"
Dung Vi Nguyệt nghĩ ngợi: "Chị thấy sự nghiệp cũng quan trọng, nhưng cũng không thể có anh ấy hay không cũng như nhau được, quan trọng là bản thân em cảm thấy anh ấy có để tâm đến em hay không. Là... Tống Chiêm đối với em không đủ tốt sao?"
Nghê Âm thở dài: "Em cảm thấy bây giờ ở bên anh ấy càng ngày càng mệt mỏi. Vậy hồi đó chị ở bên anh trai em, anh ấy có như vậy không? Anh ấy có hay cho chị leo cây không?"
Gió thổi khiến cô hơi lạnh, Dung Vi Nguyệt hắt xì một cái: "Phó Lận Chinh anh ấy... anh ấy hình như không như thế, thường thì anh ấy hứa gì cũng sẽ làm được."
Trước kia chuyện lớn chuyện nhỏ Phó Lận Chinh hứa với cô đều sẽ thực hiện, mỗi lần hẹn hò anh đều đến trước, không để cô đợi. Có một lần anh nói đi cùng cô đến thành phố khác tham gia cuộc thi violin, nhưng đột xuất phải đi nước ngoài tập luyện, tập luyện xong anh đi máy bay suốt đêm về nước, vẫn ở bên cạnh cô.
Duy chỉ có lần tốt nghiệp đó...
Cô không liên lạc được với anh.
Nghê Âm chống cằm cong môi: "Vậy xem ra anh trai em cũng khá được đấy chứ."
Đang nói chuyện thì giọng nói của Phó Lận Chinh truyền đến:
"Nói xấu gì anh đấy."
Dung Vi Nguyệt chạm phải ánh mắt anh, tự dưng hơi chột dạ rũ mi xuống. Phó Lận Chinh đưa hai chiếc chăn mỏng cho hai người khoác.
Dung Vi Nguyệt cảm ơn rồi khoác lên, dụi dụi mũi. Phó Lận Chinh lấy cốc nước trái cây trên tay cô đi, đổi thành một cốc đồ uống nóng, giọng nói trầm thấp vang lên: "Hắt xì rồi còn uống đồ lạnh thế này, lại muốn cảm cúm để người ta hầu hạ à?"
Cô ngẩn người, ôn tồn cảm ơn, cúi đầu nhìn cái cốc, Phó Lận bất lực nói: "Là nước đường đỏ, không cho gừng."
"Cảm ơn..." Anh thế mà còn nhớ cô không ăn gừng.
Nước đường đỏ trong lòng bàn tay nóng hổi, Nghê Âm ở bên cạnh không khỏi thầm cảm thán, cô cũng yếu ớt mà, sao chẳng thấy anh trai quan tâm cô như thế.
Cô nghĩ đến điều gì đó, hỏi: "Anh, vừa rồi em và chị Vi Nguyệt đang bàn về việc đàn ông nên cân bằng giữa sự nghiệp và tình yêu như thế nào, anh thấy sao?"
Phó Lận Chinh đút tay túi quần, chân dài duỗi ra hờ hững, dựa vào lan can, giọng điệu lười biếng: "Cái này khó lắm sao, đàn ông có bản lĩnh là phải nắm bắt cả tình yêu và sự nghiệp, không cân bằng được thì yêu đương cái gì?"
"..."
"Vậy anh à, nếu anh trúng vé số năm trăm triệu, chỉ còn mười phút cuối cùng để đổi thưởng, nhưng vợ anh không vui, muốn anh ở nhà dỗ dành chị ấy, chị ấy không biết anh trúng thưởng, anh chọn cái nào?"
Phó Lận Chinh: "... Em hỏi câu kỳ quặc gì thế."
"Ai da ví dụ thôi mà, cho nên năm trăm triệu và vợ so sánh với nhau, cái nào quan trọng hơn chút?"
Dung Vi Nguyệt xoa xoa cái cốc nóng hổi, nghe thấy vậy cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh, liền thấy Phó Lận Chinh nhìn về phía cô, giọng điệu kéo dài:
"Cái này còn cần phải đắn đo à? Đương nhiên là vợ quan trọng nhất, năm trăm triệu có cửa so với cô ấy sao? Anh cũng đâu thiếu năm trăm triệu này, nhưng vợ thì chỉ có một."
Dung Vi Nguyệt nhìn nhau với anh, trong lòng tự dưng hơi rối loạn, cúi đầu uống nước đường đỏ. Nhưng vài giây sau trên đỉnh đầu rơi xuống giọng nói:
"Này, Dung Vi Nguyệt, em thấy chuyện này thế nào."
Cô ngẩn người, "Tôi?"
Phó Lận Chinh rũ đuôi mắt xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, khóe môi thả lỏng, giọng điệu lười biếng ngông nghênh:
"Không có ý gì khác, chỉ thuận miệng hỏi thôi, giả sử em là người vợ này, em có hài lòng với người chồng như thế không?"
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
