Ẩm Tân Tửu
Chương 5
Đêm Trung thu, một vầng trăng tròn.
Hai đứa trẻ chưa lớn cùng nhớ thương mẫu thân, đẫm lệ nhìn nhau.
Sau này, mỗi năm vào ngày sinh thần hay lễ tết lớn nhỏ của Thẩm Xác, ta đều làm mấy món hắn thích ăn, để dành cho hắn một bàn.
Đợi hắn tham gia xong yến tiệc mà lão gia sắp xếp.
Lại đến chỗ ta ăn một bữa.
Thấm thoắt sáu năm đã trôi qua.
Ta không còn thấy Thẩm Xác đỏ mắt bao giờ nữa.
Theo năm tháng trưởng thành, hắn ngày càng lãnh đạm, trên người luôn mang theo cảm giác xa cách.
Ngay cả khi Thẩm lão gia qua đời.
Thẩm Xác cũng không rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng lúc này đây.
Thẩm Xác rõ ràng đang cười, nhưng khóe mắt lại từ từ ửng đỏ.
--- Chương 4 ---
Ta vội vàng trả lại miếng ngọc cho hắn.
“Đây là vật mẫu thân để lại cho ngươi, để bảo hộ ngươi bình an, ta không thể nhận!”
“Thẩm Xác, ta không phải hạng người tham tài hưởng lạc, ta có thể tự nuôi sống bản thân.”
“Chỉ là...”
Chỉ là đống hỗn độn ở Dương Châu kia, một mình ngươi đi đối mặt, bên cạnh chẳng có lấy một người săn sóc.
Nếu gặp phải kẻ khó dây dưa, rồi lại động thủ với ngươi.
Ngươi biết phải làm sao?
Thẩm Xác giơ tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta.
“Ta biết Tiểu Tửu là một cô nương có cốt cách, có bản lĩnh, miếng ngọc bội này, coi như ta muốn để lại một niệm tưởng bên cạnh nàng vậy.”
--- Chương 8 ---
Rời khỏi thư phòng.
Tâm hồn ta bất định.
Nhìn thấy hoa mai nở rộ trong vườn.
Chợt nhớ đến năm mười sáu tuổi ấy, Thẩm Xác đã cứu ta một mạng.
Khi đó ta đã ở Thẩm trạch ăn không ngồi rồi được ba năm.
Thẩm lão gia dường như đã quên mất sự hiện diện của ta.
Trái lại, Thẩm Xác thường xuyên đến tìm ta chơi.
Những ngày tháng bình yên rồi cũng sẽ kết thúc.
Lần đầu tiên ta thấy kinh nguyệt cũng là vào mùa đông, tuyết rơi rất lớn.
Bụng dưới đau quặn khó nhịn.
Trong phủ đang bận rộn chuẩn bị cho tết Ông Công Ông Táo, Xuân Hạnh bị gọi lên tiền sảnh phụ giúp.
Ta một mình co quắp trên sập, thở cũng thấy khó khăn.
Ngay lúc ta tưởng mình sẽ mất m.á.u mà chếc, trước mặt xuất hiện một bóng người.
Là Thẩm Xác.
Hắn gọi ta liên tiếp mấy tiếng.
Ta mệt mỏi mở mắt, gương mặt nhợt nhạt của ta khiến hắn hoảng hốt.
Thẩm Xác không nói hai lời, bế thốc ta lên định đi tìm đại phu.
Ba năm thời gian, thiếu niên như măng mùa xuân, gió thổi một cái là cao vọt lên một đoạn.
Bế ta lên chẳng tốn chút sức lực nào.
Nhưng đợi đến khi thấy vệt m.á.u lớn trên giường, hăn bỗng khựng bước chân.
Vành tai trong nháy mắt đỏ bừng.
Giọng nói cũng lạc đi:
“Bên... bên ngoài quá lạnh, nàng không nên chịu lạnh, ta đi mời đại phu tới đây.”
Vì chuyện này mà mời đại phu.
Thật là xấu hổ chếc đi được.
Ta chỉ đành nắm lấy cổ tay hắn, gọi hắn lại.
“Không sao, ta nhịn được.”
Nhưng Thẩm Xác nhíu chặt lông mày, nhất quyết không thôi.
“Không được! Đau đến mức này nếu xảy ra chuyện gì thì biết làm sao?”
Nói xong, hắn như cơn gió lao thẳng ra ngoài cửa.
Thẩm Xác lớn hơn ta một tuổi, bình thường luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, hắn nói mình ghét đám đàn bà đầy cả viện, ồn ào.
Duy chỉ đối xử với ta là không tệ.
Sau đó, hắn mời lang trung tới bốc thuốc, châm mấy mũi kim.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Xác đều khóa chặt chân mày.
Vẻ mặt đầy tâm sự.
Trong lòng ta cảm động, thầm nghĩ đợi thân thể khỏe lại, sẽ nấu món canh ngó sen mà hắn thích nhất.
Ai ngờ, chẳng quá mấy ngày, Thẩm lão gia sai người truyền lời.
Bảo ta tối đến tắm rửa sạch sẽ, qua phòng lão gia hầu hạ.
Cái gì đến, rốt cuộc cũng phải đến.
Ta có sợ cũng vô dụng.
Trốn trong phòng khóc suốt một buổi sáng.
Thẩm Xác buổi chiều tối đến thăm ta.
Vừa gặp mặt, thấy đôi mắt đỏ hoe sưng húp của ta, hắn khẽ nhíu mày một cái khó nhận ra.
Nhưng rất nhanh đã lộ ra nụ cười.
Cầm gói bánh trên tay đung đưa trước mặt ta.
Ta làm gì còn tâm trạng mà ăn?
Nhận lấy gói bánh, đến một câu cảm ơn cũng quên nói.
Vẻ mặt mất hồn mất vía của ta đều thu vào tầm mắt Thẩm Xác.
Hắn tự mình mở lớp giấy dầu, đưa một miếng đến bên môi ta.
“Ăn đi, tâm trạng không tốt thì ăn chút đồ ngọt.”
Ta sao dám để hắn đút cho mình?
Vội vàng đón lấy rồi nhét vào miệng.
Thẩm Xác lại đưa tới mấy miếng nữa.
Tận mắt thấy ta ăn xong, hắn mới yên tâm rời đi.
“Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta lại đến thăm nàng.”
Ta khổ sở, suýt chút nữa lại rơi lệ.
Ngày mai... ngày mai ta thực sự thành Cửu di nương của ngươi rồi!
Nào ngờ, hắn vừa đi không lâu.
Khắp người ta ngứa ngáy, trên tay, trên mặt nổi đầy những mảng mẩn đỏ.
Trông đáng sợ vô cùng.
Xuân Hạnh vội vàng gọi người.
Lang trung đến, bắt mạch xong nói là ăn phải đồ không sạch sẽ.
Bị nổi phong chẩn, cần kiêng khem tĩnh dưỡng.
Lại bốc thêm mấy thang thuốc.
Trận náo loạn này khiến cả phủ đều nói thân thể ta quá yếu, lại sợ bị lây chẩn, tiểu viện vốn đã hẻo lánh nay càng thêm lạnh lẽo.
Lão gia cũng sai người truyền lời, dặn ta lo mà dưỡng bệnh, đừng có ra khỏi cửa.
Nhưng ta uống thuốc xong, rất nhanh đã không còn ngứa nữa.
Thoát được một kiếp, nhìn lại đống mẩn đỏ này cũng chẳng thấy ngứa mắt nữa.
Mãi cho đến khi Thẩm Xác lại đến thăm ta.
Ta đeo mạng che mặt, bảo hắn mau quay về đi.
Hắn lại chẳng thèm để tâm.
Cứ thế nghênh ngang bước vào cửa.
Lại xách theo hai gói điểm tâm.
“Chỉ là ăn nhầm đồ thôi mà, làm quá lên, để ta xem gương mặt hoa của nàng nào.”
Ta chạm phải ánh mắt mang theo ý cười của hắn.
Lập tức phản ứng lại.
“Là ngươi làm!”
Thẩm Xác cười mà không nói.
Từ tận đáy lòng ta cảm ơn hắn đã giúp ta thoát được một kiếp.
Xúc động đến rơi lệ.
Thẩm Xác giơ tay lau đi những giọt lệ lăn dài, giọng điệu bất lực:
“Đừng khóc, sau này đều sẽ không để lão ta chạm vào nàng nữa.”
Từ khoảnh khắc đó, ta nhận ra sự tốt bụng của Thẩm Xác đối với mình thật không bình thường.
Nhưng ta luôn ghi nhớ thân phận của mình.
Giữ đúng bổn phận, chưa bao giờ dám nghĩ xa hơn dù chỉ một bước.
Chỉ có bản thân ta biết.
Ngày hôm đó Thẩm Xác đã quá giới hạn, bảo ta đi cùng hắn.
Trong lòng ta ngoài sự kinh hãi, còn có cả niềm vui.
Nhưng ta hiểu rõ.
Có những chuyện chỉ cần nghĩ đến thôi, đã là trái với luân thường đạo lý rồi.
Sau khi Tống tiểu thư xuất hiện, ta cũng chân thành mong mỏi hai người họ có thể kết thành lương duyên.
Nhưng sự việc lại chẳng như ý muốn.
Ẩm Tân Tửu
Đánh giá:
Truyện Ẩm Tân Tửu
Story
Chương 5
10.0/10 từ 19 lượt.
