Ẩm Tân Tửu

Chương 4


Ta ngậm ngùi im bặt.


Thẩm Xác mà đã nổi cơn bướng thì chẳng ai khuyên nổi.


Lão gia bị hắn chọc giận không hề nhẹ.


Bèn sắp xếp đưa hắn đến Dương Châu tiếp quản cửa tiệm.


Để hắn đi cho tĩnh tâm lại.


Thẩm Xác đi chuyến này là một năm trời, bặt vô âm tín.


Nay lão gia không còn nữa.


Cứ ngỡ hôn sự với Tống gia cũng không còn tính nữa.


Liền mấy ngày trời.


Ta đều không thấy bóng dáng Thẩm Xác đâu.


Chỉ nghe Xuân Hạnh nói, mấy ngày nay hắn đều ở cùng Tống tiểu thư.


Trong lòng ta nghĩ, có lẽ cái tát kia của mình đã làm hắn tỉnh ngộ.


Dù sao đi chăng nữa.


Nếu có thể kết thân với Tống gia.


Đối với Thẩm Xác mà nói, là một chuyện đại hảo sự.


Hôm ấy, ta ở trong nhà đợi cả ngày, mãi cho đến hoàng hôn, Thẩm Xác mới trở về.


Ta chạy lon ton ra ngoài thăm dò tình hình.



Trong thư phòng, Thẩm Xác thong thả lật xem cuốn sách trên tay.


Góc mặt nghiêng thanh tú nho nhã.


"Thẩm Xác, nghe nói hôm nay ngươi lại cùng Tống tiểu thư ra ngoài à?"


Thẩm Xác ngước mắt nhìn ta.


Hờ hững ừ một tiếng.


"Đã đi đình giữa hồ ngắm tuyết."


Ta thầm nghĩ, lòng người đúng là sẽ thay đổi.


Thẩm Xác một năm trước còn kiên quyết không chịu gặp mặt Tống tiểu thư, không ngờ bây giờ lại thông suốt rồi, còn biết đi cùng người ta ngắm tuyết.


Ta vô cùng nhẹ nhõm.


"Năm đó lão gia lo lắng nhất là chuyện hôn sự của ngươi, cũng may Tống tiểu thư này là người có tình có nghĩa, chỉ là bắt người ta đợi qua kỳ để tang mới thành thân, đúng là chịu thiệt cho nàng ấy rồi."


Thẩm Xác liếc nhìn ta một cái.


"Thành thân gì cơ?"


Ta ngẩn người.


Hắn khép sách lại, đứng dậy tiến lại gần.


"Ai nói là muốn thành thân?"


"Thế, thế hôm nay hai người ra ngoài——"


"Nhờ nàng ấy dẫn đường, đi bái phỏng Tống bá phụ, đem Thẩm trạch bán cho Tống gia."


Ta ngây người, thất thanh kêu lên:



"Bán cho Tống gia?!"


Thẩm Xác giơ tay, nhẹ nhàng phủi đi những bông tuyết rơi trên tóc ta.


Chậm rãi nói:


"Ừm, lão già bị người ta gài bẫy, Thẩm gia nợ nần chồng chất, tiền bán căn nhà này vừa vặn bù đắp hết thâm hụt."


Giọng nói của Thẩm Xác ôn hòa, thong thả nói ra những lời khiến ta lạnh toát cả sống lưng.


Ta cuống cuồng cả lên.


"Thẩm gia bán rồi, thế ngươi tính sao?"


Thẩm Xác thu tay lại, lùi ra xa.


Khóe môi hiện lên nụ cười nhạt.


"Rời khỏi nơi này, đi Dương Châu."


“Mấy cửa tiệm mà lão đầu tử để lại bên kia thua lỗ trầm trọng, ta phải qua đó thu dọn đống hỗn độn này cho xong.”


Đầu óc ta rối thành một nùi.


Không ngờ Thẩm gia đã lụi bại đến mức này.


Trong lòng ta thầm mắng lão già Thẩm lão gia một trận tơi bời.


Đúng là cái thứ háo sắc lại còn phá gia chi tử!


Nhưng nếu Thẩm gia bán đi rồi, ta biết đi đâu đây?


Lần chia tiền trước, ta chẳng nhận được một đồng xu cắc bạc nào.


Thẩm Xác dường như nhìn thấu nỗi lo âu của ta.



“Đây là văn tự bán thân của nàng, giờ giao lại cho nàng, nàng tự do rồi.”


Hắn lại tháo miếng ngọc bội trên cổ xuống.


Đặt vào lòng bàn tay ta.


Giọng hắn rất nhẹ, rất chậm:


“Ta còn chút tiền dư, lúc đó sẽ đưa hết cho nàng, chỉ là không đủ để nàng mở quán cơm, miếng ngọc này nàng cứ giữ lấy, nếu thiếu tiền thì đem đi cầm cố, có thể đổi được không ít bạc đâu.”


“Ta biết nàng không nguyện ý đi theo ta, những năm qua có nàng bầu bạn, ta đã rất mãn nguyện rồi.”


Chút hơi ấm còn sót lại trên miếng ngọc bội dần dần nguội lạnh.


Lòng ta dâng lên một nỗi xót xa.


Suýt chút nữa là rơi lệ.


Ta nhớ lại cái tết Trung thu năm đầu tiên đến Thẩm trạch.


Ta trốn một mình dưới gốc cây quế, vì nhớ nhà mà khóc nức nở.


Thẩm Xác đi tới.


Vừa ghét bỏ ném cho ta chiếc khăn tay, vừa hung dữ nói:


“Lão ta đều không cần ngươi nữa rồi, ngươi còn nhớ lão làm gì?”


Ta sụt sùi giải thích, là ta nhớ mẫu thân.


Thẩm Xác ngẩn người.


Khi đó hắn vừa mới quen biết ta, chỉ biết ta là một cô nương đáng thương bị lão cha mê cờ bạc bán vào đây.


Nhưng chưa từng nghe ta nhắc đến mẫu thân.



Thẩm Xác mười bốn tuổi khi ấy ngồi xuống cạnh ta, nghe ta đứt quãng kể hết chuyện về mẫu thân.


Hắn bướng bỉnh mím chặt môi, giọng nói khàn đặc:


“Ngươi dù sao cũng đã từng sống cùng mẫu thân được sáu năm, còn ta, đến mặt mũi bà ấy ra sao ta còn chẳng nhớ rõ nữa...”


Lần này đến lượt ta ngẩn người.


Thẩm Xác từ trong cổ áo kéo ra một miếng ngọc bội.


Hắn nói, đây là miếng ngọc bình an mà mẫu thân đã cầu cho hắn sau khi hắn chào đời.


Mẫu thân sinh hắn khi tuổi đời còn nhỏ.


Lại bị tổn thương thân thể.


Miếng ngọc đeo chưa đầy nửa năm thì mẫu thân hắn qua đời.


Nhưng cha hắn vẫn hết người đàn bà này đến người đàn bà khác dẫn về nhà.


Có lẽ đó là báo ứng.


Đàn bà của cha hắn tuy nhiều, nhưng ngoài Thẩm Xác ra, chẳng còn mụn con nào nữa.


Thẩm Xác cũng không cần lo lắng sẽ có ai tranh giành gia sản với mình.


“Ai thèm mấy thứ tiền hôi hám này chứ! Ta cũng muốn có mẫu thân ở bên cạnh, mỗi năm đến ngày sinh thần đều được ăn cơm do chính tay bà ấy nấu, ngày ngày đều có thể đi thỉnh an bà ấy...”


Giọng của Thẩm Xác càng lúc càng nhỏ.


Sau này ta mới muộn màng nhận ra, hắn suốt ngày đối đầu với cha mình, gây khó dễ cho ông ta là vì cái gì.


Cha ta mê cờ bạc làm hại chếc mẫu thân.


Cha hắn háo sắc, căn bản chẳng hề để tâm đến mẫu thân hắn.


Đổi lại là ta, ta cũng hận.


Ẩm Tân Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ẩm Tân Tửu Truyện Ẩm Tân Tửu Story Chương 4
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...