Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 44: Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây?
Lâm Di Vụ kể cho Tống Hung nghe chuyện vừa rồi, cơn gió lạnh sau lưng, cẳng chân tự dưng bị đạp bất ngờ, thêm mắm dặm muốn cho cực kỳ ảo diệu.
Ngoài mặt Tống Hung rất phối hợp, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhưng bên trong chẳng dao động chút nào, anh còn đang nghĩ bảo sao vợ mình và Kim Bảo Nhi lại là bạn thân.
Xét về bệnh tật, hai người họ một người là ngoạ long, một người là phượng hoàng.
Nhưng như vậy cũng tốt, giúp Lâm Di Vụ đỡ phải nghĩ nhiều mỗi ngày, cho rằng bị bệnh là trời sập, chẳng thiết sống nữa.
Lúc Kim Bảo Nhi ra về, Tống Hung còn đặc biệt nhắn tin cho cậu ta, bảo cậu ta lúc rảnh thì đến bệnh viện nhiều hơn để trò chuyện với Lâm Di Vụ, nói nhiều hơn về chuyện cậu ta gặp ma.
Không cần Tống Hung phải nói, Kim Bảo Nhi cũng sẽ thường xuyên đến đây, cậu ta có thể nhận ra Lâm Di Vụ rất bức bối khi ở bệnh viện. Một thời gian trước, vì có thể nhìn thấy Dư Tẫn bên cạnh mà cậu ta luôn cố gắng tránh mặt bạn bè xung quanh, chủ yếu là sợ lộ tẩy doạ người khác sợ, bây giờ nếu Lâm Di Vụ đã biết, cậu ta cũng không cần phải cố tình giấu giếm hắn nữa.
Kim Bảo Nhi thường xuyên đến bệnh viện thăm Lâm Di Vụ, Tống Hung luôn cho họ không gian riêng, hai người có thể thủ thỉ thì thầm với nhau cả nửa ngày trong phòng bệnh.
Trong tuần thứ ba nhập viện, A Lạp vẫn chưa xuất hiện.
Lâm Di Vụ ăn ngon, ngủ ngon, Kim Bảo Nhi cũng thường xuyên đến đây nhưng hắn vẫn sốt ruột.
Không ai có thể quen với việc sống trong bệnh viện tâm thần mỗi ngày, xung quanh luôn là bầu không khí u ám xám xịt, hắn muốn trốn cũng không trốn được, cho dù ở trong phòng bệnh thì vẫn thường xuyên nghe thấy nhiều âm thanh khác nhau ở bên ngoài.
Người nhà suy sụp, bệnh nhân lên cơn, bước chân hối hả bận rộn của nhân viên y tế.
Tống Hung cũng nhận ra Lâm Di Vụ sắp không chịu đựng được nữa, để giải sầu cho hắn, chỉ cần là thời gian không điều trị, anh sẽ đưa Lâm Di Vụ ra ngoài hoạt động và hít thở không khí.
May mà thời tiết gần đây rất đẹp, nhiệt độ cũng ngày càng ấm lên.
Bác sĩ La nói rằng ra ngoài phơi nắng và hít thở không khí trong lành sẽ tốt cho hắn.
Hoa nhài mùa đông là loài hoa nở đầu tiên, gió vẫn còn hơi se lạnh, bên bức tường khuất gió trong khu vườn nhỏ ở khu vực hoạt động có một bụi hoa màu vàng nhạt đang bung nở, giống như một thác nước thu nhỏ.
Đến tuần thứ tư, Lâm Di Vụ thật sự đã chán ngấy bệnh viện, hắn không thể xuất viện, ngày nào cũng đi lang thang trong khu vườn nhỏ ngắm hoa.
Cứ ngắm mãi, ngắm mãi rồi lấy hoa ra để trút giận, hái vài bông hoa vàng nhỏ xíu ném lên người Tống Hung, tối nào đi tắm Tống Hung cũng giũ ra mấy bông hoa vàng héo úa khỏi quần áo.
Tối hôm đó, Tống Hung lại giũ ra được vài bông: “Hoa vô tội mà, ngày mai đừng bứt nữa, thác nước nhỏ sắp bị em bứt trụi rồi đấy.”
Có lẽ vì đây là bệnh viện tâm thần, sẽ luôn có những người mắc đủ loại bệnh lên cơn, triệu chứng muôn hình vạn trạng và kỳ quặc nên nhân viên y tế và bảo vệ ở đây vô cùng khoan dung, chuyện Lâm Di Vụ bứt hoa vậy mà chẳng có ai nói gì.
“Trụi thì cứ trụi đi.” Lâm Di Vụ nói.
Tống Hung đẩy Lâm Di Vụ vào tắm dưới dòng nước chảy: “Đừng vội, ở thêm vài ngày nữa là được xuất viện rồi.”
“Ai vội đâu, anh đừng có nói linh tinh.” Lâm Di Vụ bắt đầu phủ nhận: “Em không vội đâu nhé.”
Bệnh viện là Lâm Di Vụ đòi đến trước, vào đêm đầu tiên ở bệnh viện, hắn đã nói là lần này mình nhất định sẽ ngoan, nhập viện đàng hoàng, uống thuốc đàng hoàng, cũng sẽ không lén lút bỏ chạy.
Mới chỉ có vài ngày thôi, nếu bây giờ nói là mình ở bệnh viện đến nỗi ngứa ngáy khắp người, muốn xuất viện về nhà thì trông có vẻ như hắn nói mà không biết giữ lời.
Trước kia Tống Hung toàn nói hắn nói chuyện bốc phét, lần này hắn vẫn đang gắng gượng, không muốn Tống Hung nói hắn như vậy nữa, hắn cũng có lòng tự trọng chứ bộ.
Vì vậy Lâm Di Vụ sốt ruột và bực tức thì vẫn không nói thẳng ra, cứ phải cố tình tìm cớ để gây sự.
Đồ ăn rõ ràng hợp khẩu vị nhưng hắn lại nói là quá mặn quá nhạt và không ngon, còn đòi đổi món.
Thời tiết rõ ràng rất đẹp nhưng hắn lại nói nắng to quá chói mắt, còn mong có thêm một trận tuyết nữa.
Hắn chê màu ga trải giường bệnh viện không đẹp, góc bàn ăn bị sờn, buổi trưa thang máy quá đông và quá chen chúc, tóm lại là nhìn gì cũng thấy ngứa mắt.
Tống Hung bảo Lâm Di Vụ quay người lại, bóp vai cho hắn, sau đó lại đỡ tay phải của hắn lên mát-xa cho hắn.
Trước đó cánh tay Lâm Di Vụ bị bó bột, Tống Hung tắm cho hắn, bây giờ sau khi đã tháo bột, Tống Hung vẫn tắm cho Lâm Di Vụ.
Tổn thương cơ bắp và xương phải mất trăm ngày mới hồi phục, khoảng thời gian này Tống Hung vẫn rất cẩn thận trông nom Lâm Di Vụ, không để Lâm Di Vụ nâng vật nặng, lúc tắm thì mát-xa cho hắn để giảm sưng, thúc đẩy tuần hoàn máu.
“Khi nào xuất viện bọn mình đi du lịch nhé, em nghĩ xem mình nên đi đâu.” Tống Hung cố gắng chuyển hướng sự chú ý của hắn.
“Để em nghĩ xem.” Suy nghĩ của Lâm Di Vụ đi theo Tống Hung, quay người lại, giơ hai cánh tay ướt lên vòng quanh cổ Tống Hung, áp sát vào người anh.
Nước nóng rất nóng, cơ thể cũng nóng.
Lâm Di Vụ đang nghĩ trong đầu xem nên đi đâu chơi, vừa nghĩ ra được vài nơi thì lại bị một sự đụng chạm không thể phớt lờ kéo trở lại thực tại.
Hắn đảo tròng mắt xuống dưới, nhìn dòng nước nóng men theo cổ và xương quai xanh của Tống Hung chảy xuống, sau đó lại chia thành những dòng nhỏ chạy dọc theo những cơ bắp phập phồng trên ngực anh đi xuống, cuối cùng men theo eo và bụng lan ra.
Dưới mắt, từng mảng hơi nước trắng mờ mịt như thể có sự sống, làm nhòe đi đường nét cơ thể của cả hai người. Lâm Di Vụ nhỏ mềm nhũn bị Tống Hung nắm lấy trong làn sương ấy cũng trở nên mờ ảo.
Trong phòng bệnh có camera, nhưng phòng tắm thì không.
“Đừng căng thẳng.” Giọng Tống Hung chậm rãi hòa lẫn vào làn hơi nước: “Anh chỉ muốn thử xem em có phản ứng không thôi.”
Tống Hung đã cố gắng rất lâu, dùng rất nhiều chiêu trò nhưng Lâm Di Vụ nhỏ vẫn không rục rịch gì.
Lâm Di Vụ cũng rất chán nản, áp trán lên ngực Tống Hung, thở dài: “Thôi xong, em thật sự không được nữa rồi, sau này phải làm sao đây?”
“Không sao.” Tống Hung buông Lâm Di Vụ ra: “Bác sĩ La nói là sau này sẽ từ từ khỏe lại.”
“Có khoẻ lại thật không? Anh đừng có bịp em.”
“Thật mà, đợi khi nào ngừng thuốc, từ từ chăm sóc cơ thể là ổn thôi, đến lúc đó em phải vận động cùng anh, muốn lười biếng cũng không được đâu.”
“…”
Tống Hung đỡ Lâm Di Vụ, tiếp tục tắm cho hắn, Lâm Di Vụ lại hỏi anh: “Vậy anh có muốn không?”
Tống Hung nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng hào của Lâm Di Vụ, không nói gì nhưng hơi thở phả ra từ mũi anh lại nóng hừng hực, yết hầu cũng lăn xuống hai lần.
Anh có muốn hay không, chỉ cần nhìn là biết ngay.
“Nếu như anh muốn, có thể mặc kệ em.”
Lâm Di Vụ định quay lưng lại với Tống Hung, nhưng Tống Hung lại giữ vai hắn lại không cho hắn nhúc nhích: “Về nhà rồi tính sau.”
Lâm Di Vụ ngẩng đầu nhìn Tống Hung một lúc, sau đó từ từ ngồi xổm xuống.
…
Sau một lúc lâu, Lâm Di Vụ vịn vào tay Tống Hung đứng dậy đi súc miệng, cổ họng đau kinh khủng.
Tên đạo đức giả Tống Hung, vừa mới bảo là về nhà, nhưng đến khi làm thật thì chẳng quan tâm hắn sống chết thế nào, sắp chọc thủng cổ họng hắn đến nơi, suýt thì thiếu oxy mà chết.
Hắn xoa cổ, thử nói vài câu nhưng giọng lại khàn đặc.
Lâm Di Vụ giơ chân lên đá vào chân Tống Hung, nhưng chân Tống Hung rất săn chắc, ngược lại còn khiến ngón chân mình bị đau.
“Sao chân anh cứng như sắt vậy, đau chết em.” Lâm Di Vụ gào lên, lại chỉ vào cổ mình: “Còn nữa, cổ họng em cũng đau chết mất, em thổi kèn cho anh mà anh như muốn thọc chết em vậy á.”
“Vừa nãy em cố tình quyến rũ anh, anh đâu cưỡng lại được.”
“Em quyến rũ anh hồi nào?”
“Ánh mắt em lúc nãy khi ngồi xổm xuống, ngẩng đầu lên nhìn anh…”
“Ánh mắt em thế nào?”
“Chứa chan cảm xúc… lúc đảo vòng quanh còn nhìn thấy cả đầu lưỡi em, với cả lâu lắm rồi bọn mình không làm, nên trong giây lát anh thật sự không cưỡng lại được.”
Tống Hung bảo Lâm Di Vụ há miệng, cúi đầu nhìn vào trong cổ họng hắn, thật ra anh không nhìn rõ gì cả nên dứt khoát thổi vài hơi vào đó.
Lâm Di Vụ liên tục há miệng, má và lưỡi vốn đang tê cứng nhưng lại được Tống Hung thổi hơi vào, nước bọt chảy ra từ khóe miệng, hắn lập tức ngậm chặt miệng, giơ mu bàn tay lên lau đi rồi lại vội vàng súc miệng bằng nước nóng.
Sau khi súc miệng xong, Lâm Di Vụ tức lên: “Đợi khi nào em khỏe lại, em cũng sẽ thọc chết anh.”
“Rồi rồi rồi, anh đợi đến ngày em thọc chết anh nhé.”
Việc tắm rửa lần này mất quá nhiều thời gian, lúc y tá đến kiểm tra phòng bệnh, Lâm Di Vụ uống thuốc rồi nằm xuống.
Màn hình của Tống Hung sáng lên, là cuộc gọi của đội trưởng Trương. Tống Hung cầm điện thoại định ra ngoài nghe máy, nhưng quay đầu thấy Lâm Di Vụ đang nằm trên giường bệnh, hít thở đều, tưởng là hắn đã ngủ say nên đến bên cửa sổ nghe điện thoại.
…
Sau nửa đêm, tiếng sột soạt phát ra từ giường bệnh, Lâm Di Vụ vén chăn ra từ từ ngồi dậy.
Tống Hung đang nằm trên giường chăm sóc ở bên cạnh, khoảng thời gian này ngay cả khi ngủ anh vẫn cảnh giác cao độ, vậy nên vừa nghe thấy động tĩnh bên cạnh là mở mắt ra ngay.
Anh liếc nhìn đồng hồ treo tường, ba giờ sáng, Lâm Di Vụ ngồi nghiêng trên giường, ánh mắt nặng trĩu, đang nhìn anh chằm chằm.
“Di Vụ? Sao lại dậy vậy? Muốn đi vệ sinh à?” Tống Hung cũng ngồi dậy, đưa tay ra định chạm vào mặt Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ quay đầu đi, né tránh bàn tay đang giơ ra của Tống Hung.
Tống Hung nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trống không, tim giật thót lên.
“A Lạp?”
Người trên giường không trả lời mà ngả người ra sau, tạo thêm khoảng trống, từ từ giơ một chân lên, lòng bàn chân tì vào chiếc giường chăm sóc ngay bên cạnh giường bệnh của mình, sau đó dùng sức đạp mạnh, cả chiếc giường chăm sóc và Tống Hung đang ngồi trên đó bị y đạp ra xa.
Bánh xe dưới giường đã khóa chặt, bị hất văng ra một cách cứng nhắc, ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng ken két.
Tống Hung nhảy khỏi giường, xỏ dép bước sang một bên, gọi lại lần nữa: “A Lạp?”
“Là tôi.”
A Lạp xuống giường, đứng chân trần trên sàn nhà, y cử động chân tay, nhắm mắt lại xoay xoay cổ, hít một hơi thật sâu.
Trên mặt A Lạp là biểu cảm nhẹ nhõm sau khi kìm nén đến tột cùng, bây giờ cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
“23 ngày, lẽ ra tôi định chịu đựng thêm chút nữa, chịu đựng thêm vài ngày nữa cho đủ bốn tuần để tôi và Di Vụ có thể xuất viện, nhưng tôi thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.”
“Di Vụ đâu?”
“Di Vụ chắc là đang…” A Lạp cũng liếc nhìn đồng hồ: “…Đang ngủ.”
“Bây giờ là sau nửa đêm rồi, cậu cũng nên ngủ đi, cơ thể là của Di Vụ, em ấy cần ngủ đủ giấc.”
A Lạp không thèm nghe, trong mắt toàn là thù hận.
“Hai mẹ con đó thật sự ở lâm trường đúng không, nhưng anh không giết bọn nó luôn mà giao cho đội trưởng Trương, phải không?”
Tim Tống Hung chùng xuống, không ngờ cuộc gọi với đội trưởng Trương đã bị A Lạp nghe thấy.
“Sao anh không giết cả hai đứa chúng nó luôn đi?” A Lạp đi chân trần bước lên trước, hùng hổ hăm doạ: “Xung quanh lâm trường toàn là núi, giết quách bọn nó đi rồi tìm một nơi không có ai để chôn, anh đúng là đồ hèn nhát, anh không dám giết chúng nó, anh không hề yêu Di Vụ chút nào.”
“Có yêu Di Vụ hay không thể dùng việc giết người để chứng minh được.” Tống Hung cố gắng kìm nén cảm xúc: “A Lạp, ở đây có pháp luật, tôi hận bọn họ hơn bất cứ ai, nhưng tôi vẫn còn Di Vụ, nếu như tôi xảy ra chuyện thì Di Vụ sẽ ra sao?”
A Lạp cười khẩy: “Di Vụ có tôi mà.”
“Đồ điên.”
Trước kia Tống Hung cũng muốn giết quách hai mẹ con kia, vậy nên vẫn luôn sai người đi tìm, khi anh tìm thấy bọn họ, sát ý của anh cũng không hề kém cạnh A Lạp, tay chân hai mẹ con kia đã bị bọn họ đánh tàn phế, chỉ còn lại hơi tàn.
Cuối cùng Tống Hung bình tĩnh lại, còn gọi cho đội trưởng Trương.
“Tôi là đồ điên đấy, nếu bọn nó không chết thì vẫn có thể làm hại Di Vụ.”
“Không có chuyện đó đâu.” Tống Hung nói: “Cả nhà ba người đó sẽ không bao giờ có cơ hội làm hại Di Vụ nữa. A Lạp, trên đời này ngoài giết người ra vẫn còn cách khác để dạy dỗ họ.”
A Lạp không phản bác lại ngay, y nhìn ra ngoài cửa sổ tối om, lẩm bẩm một mình, cũng đang hỏi chính mình.
“Vậy tôi… còn có thể làm gì cho Di Vụ đây?”
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Story
Chương 44: Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây?
10.0/10 từ 32 lượt.
