Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 43: Anh tin em thêm lần nữa
Mông Lâm Di Vụ vẫn còn tê liệt, tai đã mềm nhũn, trái tim cũng được một nguồn năng lượng trong suốt nhưng mạnh mẽ và ấm áp bao bọc, khiến toàn thân hắn nóng hừng hực.
Lâm Di Vụ quấn chăn nhích lại gần mép giường, cảm thấy không đủ thì lại nhích thêm vài lần nữa, cho đến khi đầu mình có thể chạm vào cánh tay Tống Hung mới thôi.
Cách thể hiện tình cảm của Lâm Di Vụ luôn rất đơn giản, cơ thể là nơi thành thật nhất, hắn chỉ muốn được gần gũi Tống Hung.
Nếu như bây giờ đang ở nhà, thường thì hắn sẽ l*t s*ch Tống Hung luôn.
Làm, đây là cách thể hiện trực tiếp nhất so với bất kỳ cách nào khác.
Tống Hung luồn tay xuống dưới chăn, xoa cho Lâm Di Vụ qua lớp quần áo: “Còn đau không?”
“Đau.” Lâm Di Vụ thật sự rất đau, bây giờ vẫn còn rát nhưng giọng hắn cũng dính nhớp và dẻo quẹo như những sợi đường quấn lấy Tống Hung.
Tống Hung véo hắn một cái, cảnh cáo hắn: “Lần sau mà còn tái phạm, anh vẫn sẽ…”
“Anh vẫn sẽ thế nào?” Lâm Di Vụ ngẩng đầu lên, trừng mắt với anh.
Tống Hung cũng trừng lại hắn, hai người trừng nhau một hồi lâu, cuối cùng Lâm Di Vụ mềm lòng trước, dụi đầu vào người Tống Hung: “Em biết rồi, em sẽ điều trị đàng hoàng, cho dù không chữa khỏi cũng không sao, em vẫn sẽ cố gắng làm quen và thích nghi, sau này không nói năng linh tinh nữa, được chưa?”
Tống Hung dùng ngón tay nâng cằm Lâm Di Vụ lên: “Lần nào cũng phải nói chuyện dễ nghe vào.”
“Em sẽ nói năng đàng hoàng, làm gì cũng sẽ làm đàng hoàng.” Lâm Di Vụ mỉm cười vô tư: “Được chưa?”
“Được, anh tin em thêm lần nữa.” Tống Hung nói.
“Sao lại nói là ‘thêm’?” Lâm Di Vụ bắt bẻ từng chữ: “Bộ những gì em nói trước kia đều không đáng để anh tin hả?”
“Đừng nhắc đến trước đây.” Tống Hung dí nhẹ lên trán Lâm Di Vụ: “Hai ngăn kéo đựng giấy chứng nhận ở đầu giường còn sờ sờ ra đó, em già mồm cũng vô ích thôi.”
“Em không có già mồm.” Lâm Di Vụ nhất quyết không chịu thừa nhận.
Hai người bắt đầu đấu võ mồm, anh một câu tôi một câu.
Tống Hung thậm chí còn lôi lại nợ cũ trước đây, muốn tính sổ với Lâm Di Vụ luôn.
Cãi nhau lúc nào, cãi nhau vì chuyện gì, đòi ly hôn bao giờ, Lâm Di Vụ phạm lỗi lúc nào, sau đó lại nhận lỗi như thế nào, rồi lại thành tâm lập lời thề dưới ánh đèn rằng “Sau này em sẽ không tái phạm nữa, nếu tái phạm thì anh cứ tét mông bao nhiêu tùy thích”.
Nhưng sau đó khi cơn giận bùng lên, con thú bên trong lại trỗi dậy, tất cả những lời đã nói, những gì đã thề đều là chém gió.
Lâm Di Vụ hoàn toàn nói không lại Tống Hung, bắt đầu la lối và ăn vạ, nói rằng mình không nhớ gì cả, Tống Hung đang vu oan cho hắn.
“Em không phải loại người như vậy.” Lâm Di Vụ nói.
“Ừ ừ ừ, em không phải.” Tống Hung đáp.
“Anh ‘ừ’ tận ba lần nghĩa là sao đây?” Lâm Di Vụ tiếp tục ăn vạ, mỉm cười lôi lôi kéo kéo Tống Hung: “Anh nói cho rõ ràng coi, anh ‘ừ’ một tiếng là được rồi.”
“Ừ.” Lần này Tống Hung chỉ ‘ừ’ một tiếng.
“Tiếng ‘ừ’ này của anh nghe như thể em ép anh nói vậy.”
“Không phải em ép anh, là anh tự nguyện nói, được chưa?”
“Anh phiền thật đó, em không nói chuyện với anh nữa đâu.” Lâm Di Vụ nói là phiền nhưng vẫn tựa đầu vào Tống Hung, tìm một tư thế thoải mái và nhắm mắt lại chuẩn bị chớp mắt một lát.
Sau khi Lâm Di Vụ ngủ một giấc buổi trưa, đến chiều và tối đã phối hợp hơn với các buổi điều trị.
Hắn ở lại bệnh viện một tuần, chuẩn bị sẵn sàng cho việc A Lạp sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào và hoàn toàn chiếm lấy cơ thể hắn, hoặc là hắn và A Lạp sẽ cùng xuất hiện một lần nữa, nhưng tuần này hắn chỉ mộng du hai lần, A Lạp thì vẫn mãi chưa xuất hiện.
Tâm trạng đã khá hơn, ngày nào Lâm Di Vụ cũng gọi điện cho lão Tùng để hỏi thăm tình hình ở trường.
Lão Tùng thường xuyên gửi video về bọn trẻ cho hắn, thể dục giữa giờ, lớp thể dục, còn có cả các hoạt động ngoài trời cũng như các cuộc thi khác nhau.
Lâm Di Vụ tập trung hỏi về tình trạng của Tiểu Quang, lão Tùng nói rằng tình hình của Tiểu Quang khá tốt, giáo viên tâm lý của trường sẽ định kỳ tư vấn tâm lý cho cậu bé.
Cuối tuần đó, Tống Hung đưa Lâm Di Vụ đến bệnh viện số 2, bó bột trên tay hắn sắp được tháo ra.
Kết quả chụp lại X-quang cho thấy xương đang lành rất tốt, cuối cùng cũng có thể cử động cả hai tay. Khoảng thời gian này Lâm Di Vụ cảm thấy ngột ngạt gần chết, làm gì cũng không nhanh nhạy, đánh nhau với Tống Hung cũng toàn là người bị lấn át.
Hắn thầm nghĩ, nếu Tống Hung mà đánh hắn lần nữa, hắn nhất định phải tát lại.
Sau một tuần nữa ở bệnh viện, A Lạp vẫn chưa xuất hiện, Lâm Di Vụ ăn uống đúng giờ, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, ngủ ngon hơn trước rất nhiều, thậm chí còn tăng cân một chút.
Mỗi ngày Tống Hung chỉ cần véo eo Lâm Di Vụ là sẽ biết hắn đã tăng cân hay gầy đi, bàn tay của anh còn chính xác hơn cả cân, cảm giác thành tựu khi chăm sóc tốt cho vợ mình mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì khác.
“Cuối cùng cũng có thêm tí thịt rồi, không đến nỗi véo cái là gãy nữa.” Tống Hung cứ véo đi véo lại, véo mãi không ngừng.
“Em là người chứ không phải cây tre gãy, sao mà vừa véo đã gãy được?”
“Được, vậy đợi khi nào em xuất viện về nhà, bọn mình thử xem có thể véo gãy được không nhé.” Tống Hung véo eo Lâm Di Vụ, hôn lên gáy hắn.
“Nhột quá.” Lâm Di Vụ nhấc vai đẩy Tống Hung ra: “Về nhà em cũng không thử với anh đâu.”
Thật ra Lâm Di Vụ vẫn đang lo, hắn sợ rằng sau khi xuất viện, chỗ đó của mình vẫn không được.
Nhưng ngay khi Tống Hung nhắc đến chuyện xuất viện, Lâm Di Vụ lại bắt đầu lo lắng.
Hắn lạc quan nghĩ rằng A Lạp đã hai tuần rồi chưa xuất hiện, có lẽ sau này sẽ không xuất hiện nữa.
Hắn lay lay cánh tay Tống Hung, mắt sáng lên: “Có phải em được xuất viện rồi không? Em nghĩ là được rồi đó.”
“Bác sĩ La vẫn chưa nói đến chuyện xuất viện.”
“Đó là vì anh chưa nói với anh ấy, anh đi hỏi bác sĩ La đi được không, bây giờ đi ngay.”
Lần này Lâm Di Vụ không còn làm ầm ĩ vô cớ nữa, sau rất nhiều ngày theo dõi giấc ngủ và điều trị, cuối cùng hắn cũng có thể ngủ ngon giấc suốt đêm, mặc dù uống thuốc có tác dụng phụ nhưng cũng không đáng kể so với hiệu quả điều trị tích cực.
Thấy Lâm Di Vụ chờ mong như vậy, Tống Hung bảo hắn đợi trong phòng bệnh để anh đến văn phòng tìm La Văn.
Lời khuyên của La Văn là ở lại thêm hai tuần nữa để quan sát, y và một vài bác sĩ tâm lý khác đã tiến hành đánh giá toàn diện Lâm Di Vụ và nhân cách A Lạp của hắn, trong các buổi điều trị thôi miên giai đoạn này, có hai lần người bị thôi miên là A Lạp.
Báo cáo đánh giá toàn diện về Lâm Di Vụ cho thấy cảm xúc lo lắng và căng thẳng của hắn đã giảm đi đáng kể, hơn nữa hắn không có khuynh hướng bạo lực, tự ngược đãi hay hung hăng.
Nhưng khi biến thành A Lạp thì lại có thêm tính không chắc chắn.
Trong hệ thống tư duy logic của A Lạp không có khuôn khổ và cơ cấu của xã hội thực, không có ràng buộc pháp luật, nhận thức của y tự hình thành nên một hệ thống riêng, đó là một thế giới chỉ thuộc về riêng y và Lâm Di Vụ.
Báo cáo đánh giá cho biết A Lạp thể hiện khuynh hướng bạo lực rõ rệt, ghi thù, tâm lý trả thù mạnh cùng nhiều yếu tố nguy hiểm khác, nhưng tính không chắc chắn của y lại có những điều kiện kích hoạt cụ thể. Chỉ khi có những kẻ làm hại Lâm Di Vụ, A Lạp mới có hành vi trả thù cực đoan như vậy thôi.
Không chỉ vậy, A Lạp còn có ác cảm mạnh mẽ với bạn đời ngoài đời thực của Lâm Di Vụ, cũng tức là Tống Hung. Mặc dù đã hai tuần rồi A Lạp không chủ động xuất hiện, nhưng hai buổi thôi miên đều cho thấy y có ác ý cực đoan đối với Tống Hung, vậy nên La Văn vẫn không khuyên là nên xuất viện.
Để tránh tạo ra cảm xúc căng thẳng cho Lâm Di Vụ và Tống Hung, La Văn đã không nói rằng theo đánh giá của họ, hai tuần có thể đã sắp đến giới hạn chịu đựng của A Lạp, bọn họ đoán rằng A Lạp có thể xuất hiện trở lại bất cứ lúc nào.
Khi Tống Hung vừa quay lại phòng bệnh, anh nhìn thấy Lâm Di Vụ đã thu dọn xong đồ đạc xuất viện. Hắn thật sự cho rằng mình đã khỏi bệnh, cho rằng La Văn chắc chắn sẽ cho phép mình xuất viện, vừa thu dọn đồ đạc vừa ngân nga ca khúc “Tự do như cơn gió”.
Đến khi Lâm Di Vụ ngân nga xong, Tống Hung lại cất đồ đạc mà hắn đã thu dọn vào trong tủ phòng bệnh.
Thấy phản ứng này của anh, Lâm Di Vụ trơ mắt nhìn Tống Hung, trong mắt là vẻ thất vọng rõ rệt nhưng phải kìm nén lại: “Sao vậy anh? Có phải vẫn chưa được xuất viện không? Em cảm thấy mình đã khỏe rồi mà, hai tuần rồi A Lạp cũng không xuất hiện.”
“Đừng căng thẳng.” Tống Hung lại treo từng bộ quần áo lên: “Bác sĩ La bảo là phải theo dõi thêm, bác sĩ La cũng nói rồi, phải đợi đến khi tình trạng thật sự ổn định, sau đó cứ định kỳ đến tư vấn tâm lý và điều trị thôi miên là được.”
Lâm Di Vụ thở dài một hơi, ngả người ra sau giường bệnh, mất kiên nhẫn lăn hai vòng trên giường.
Lâm Di Vụ không cố tình giấu chuyện nhập viện với bạn bè, lão Tùng đã đến thăm hắn hai lần.
Sau khi biết chuyện, Kim Bảo Nhi cũng đến, hôm đó trời nắng chói chang, cậu ta cầm một chiếc ô đen ở tay trái, tay phải xách một đống đồ cho Lâm Di Vụ. Cậu ta bước rất nhanh, sau khi vào phòng bệnh thì thở hổn hển chào hai người.
Lâm Di Vụ vội vàng đón lấy đồ đạc trong tay cậu ta, hắn bảo Kim Bảo Nhi ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ để nghỉ ngơi, sau đó rót cho Kim Bảo Nhi một cốc nước.
Chiếc ghế được đặt trong ánh nắng chiếu vào phòng, Kim Bảo Nhi di chuyển chiếc ghế đến chỗ râm mát, dựng đứng chiếc ô đen trong tay sang bên cạnh. Thấy bên cửa sổ vẫn còn một chiếc ghế trống, cậu ta lại kéo sang cạnh mình, đặt hai chiếc ghế sát nhau.
Lâm Di Vụ chỉ cảm thấy hành động của cậu ta hơi lạ nhưng không nghĩ nhiều.
Có Tống Hung trong phòng bệnh, Kim Bảo Nhi không nói chuyện thoải mái được, trước kia vì Lâm Di Vụ thân với cậu ta mà Tống Hung cứ ghen tuông linh tinh, cho đến khi Kim Bảo Nhi kết hôn thì Tống Hung mới thay đổi suy nghĩ về cậu ta.
Tống Hung viện cớ rời đi, để hai người họ có không gian riêng.
Anh cũng biết Lâm Di Vụ ở bệnh viện rất bức bối, ngoài anh ra thì cũng chỉ có bác sĩ và y tá, có rất ít người có thể trò chuyện cùng hắn, có Kim Bảo Nhi ở đây, hai người họ có thể trò chuyện thoải mái.
Quả nhiên, ngay khi Tống Hung vừa đi, Kim Bảo Nhi đã nhích lại gần Lâm Di Vụ: “Rốt cuộc là bị làm sao vậy? Tôi thấy sức khoẻ và sắc mặt cậu vẫn ổn mà, sao lại nằm viện lâu thế?”
Lâm Di Vụ suy nghĩ trong lòng, Tống Hung đã từng nói với hắn là không cần phải giấu giếm những người mình tin tưởng bên cạnh và bạn bè. Sau này hắn muốn sống một cuộc sống bình thường như trước, nói trước với bạn bè một tiếng về tình hình thật sự của mình cũng tốt. Để tránh việc sau này khi ở chung với bạn bè mà xảy ra tình huống gì đặc biệt thì mọi người sẽ hoảng, không thể xử lý chính xác.
“Tôi mà nói ra thì cậu đừng sợ nhé.” Lâm Di Vụ làm nền trước một câu.
“Không có đâu.” Kim Bảo Nhi chỉ cảm thấy lo lắng thôi.
“Trong cơ thể tôi vẫn còn một nhân cách đang tồn tại, nghĩa là tôi được bác sĩ chẩn đoán mắc chứng rối loạn đa nhân cách.”
Lâm Di Vụ giải thích đại khái các triệu chứng của mình một lần, khiến Kim Bảo Nhi nghe mà sững sờ, sau một hồi lâu mới lên tiếng: “Là chứng rối loạn đa nhân cách trong mấy bộ phim ấy hả? Bên trong cơ thể cậu còn có một người khác, ôi trời ơi, ngầu quá vậy Di Vụ…”
Lâm Di Vụ chớp mắt: “…Chẳng lẽ cậu không cảm thấy tôi là một thằng tâm thần hả, cậu không sợ tôi sao?”
“Chuyện này có gì mà phải sợ, cậu là bạn tôi mà, cậu cũng đâu có làm hại tôi.” Kim Bảo Nhi nói: “Thật ra thì, tôi cũng…”
Kim Bảo Nhi muốn nói lại thôi, nửa câu sau cứ lắp ba lắp bắp, nghĩ đến việc Lâm Di Vụ đã kể cho mình nghe, cậu ta cảm thấy giữa bạn bè đúng là nên thành thật với nhau.
“Thật ra gì?” Lâm Di Vụ hỏi.
“Thật ra… tôi cũng có một chuyện mãi không dám nói với cậu, cũng là vì sợ sẽ doạ cậu sợ.”
“Chuyện gì vậy?” Lâm Di Vụ lên cơn tò mò, lần trước gặp Kim Bảo Nhi, hắn đã nhận ra Kim Bảo Nhi có gì đó bất thường.
Kim Bảo Nhi hạ thấp giọng: “Tôi có thể nhìn thấy ma.”
“Thật hả?” Mắt Lâm Di Vụ mở to: “Cậu có thể nhìn thấy linh hồn à?”
“Ừm, nhưng tôi chỉ nhìn thấy Dư Tẫn thôi, Dư Tẫn mãi vẫn chưa đi, bây giờ tôi vẫn đang sống với anh ấy.”
Lâm Di Vụ suýt thì nhảy dựng lên: “Bảo Nhi, cậu có muốn cùng nhập viện khám bác sĩ luôn không?”
Lâm Di Vụ nghĩ rằng việc Kim Bảo Nhi nhìn thấy ma là do quá nhớ Dư Tẫn nên mới sinh ra ảo giác.
“Tôi không cần đi khám bác sĩ đâu.” Kim Bảo Nhi nói rất nhanh và dứt khoát: “Đối với tôi, có thể nhìn thấy Dư Tẫn, có thể sống cùng anh ấy là một việc rất hạnh phúc, cho dù là bệnh, tôi cũng muốn bị bệnh cả đời.”
Trong lúc Kim Bảo Nhi nói những lời này, Lâm Di Vụ vẫn luôn nhìn cậu ta, hắn nhận thấy dạo này có vẻ Kim Bảo Nhi sống rất ổn, sự rạng rỡ trong mắt và phong thái cậu ta toát ra đều không thể làm giả được.
Sau đó hắn lại nghĩ, nếu Kim Bảo Nhi cảm thấy hạnh phúc và bình yên, thì cho dù cậu ấy có thể nhìn thấy ma hay không có nghĩa lý gì đâu? Cậu ấy không cần phải thay đổi bất cứ điều gì cả.
“Cậu có thể chắc chắn đó là thật, hay chỉ là ảo giác của cậu thôi không?”
“Tôi có thể chắc chắn là thật.”
“Bảo sao, bảo sao.” Lâm Di Vụ liếc nhìn chiếc ô đen bên cạnh Kim Bảo Nhi: “Bảo sao cậu lại che ô đen giữa ban ngày ban mặt, bây giờ Dư Tẫn đang đi theo cậu à?”
Kim Bảo Nhi gật đầu: “Đang đi theo tôi đây.”
Lâm Di Vụ muốn xác minh nên nói với không khí: “Dư Tẫn, anh đang ở đâu? Anh ra đây cho tôi gặp, hoặc ít nhất là trả lời tôi cái đi.”
Vừa dứt lời, Lâm Di Vụ cảm nhận được một luồng khí u ám đang tiến lại gần từ phía sau, một cơn gió lạnh thổi qua cổ hắn, đó không phải là ảo giác của hắn. Lông tơ toàn thân hắn dựng đứng, mồ hôi lạnh túa ra ngay lập tức, ngồi đó không dám cử động, không chỉ có gió lạnh mà cẳng chân hắn còn bị thứ gì đó đá mạnh.
Lần này, Lâm Di Vụ đã thật sự tin, bởi vì chân của Kim Bảo Nhi không hề nhúc nhích, đó là linh hồn của Dư Tẫn đang đạp hắn.
“Thằng cha Dư Tẫn chết tiệt này, có phải anh cố tình trả thù tôi không?” Lâm Di Vụ đau đến nỗi cúi người xoa chân: “Lần sau anh mà còn đạp tôi nữa, tôi sẽ tìm một chậu máu chó màu đen tạt hết vào người anh.”
“Dư Tẫn, anh đừng có dọa Di Vụ.” Kim Bảo Nhi vội vàng vỗ lên chiếc ghế trống bên cạnh mình: “Anh ngồi xuống đây.”
Nghe Kim Bảo Nhi gọi, Lâm Di Vụ cảm thấy luồng âm khí bao quanh mình chợt tan biến.
Vài phút sau, cơ thể Lâm Di Vụ mới từ từ thả lỏng, hắn nhìn vào mắt Kim Bảo Nhi, Kim Bảo Nhi gật đầu với hắn, trao cho hắn một ánh mắt khẳng định.
Lâm Di Vụ ôm ngực, thở ra một lúc lâu mới tiêu hóa được tin tức động trời này.
Trong cơ thể hắn có hai người, Kim Bảo Nhi có thể nhìn thấy ma, dường như chẳng còn gì kỳ lạ nữa…
Tống Hung đi mãi chưa về, điện thoại của anh vẫn đặt trên bàn không cầm đi, chuông điện thoại đang reo, Lâm Di Vụ liếc mắt ngó thử, là cuộc gọi của trợ lý. Lâm Di Vụ sợ có việc gì gấp bị nhỡ mất nên hắn bảo Kim Bảo Nhi ngồi trong phòng một lát, sau đó cầm điện thoại ra ngoài tìm Tống Hung.
Hai người nhanh chóng quay lại, đang định đi vào phòng thì nghe thấy Kim Bảo Nhi đang nói chuyện bên trong.
Tống Hung tưởng có người khác đến nên nhìn vào trong thử qua cửa kính, nhưng trong phòng bệnh chỉ có mình Kim Bảo Nhi.
Kim Bảo Nhi nghiêng đầu, quay mặt về phía chiếc ghế trống bên cạnh, cậu ta đang nói chuyện với chính mình, giọng điệu còn rất nghiêm túc.
“Em đã nói với anh bao nhiêu lần là đừng dọa Di Vụ rồi mà, vừa nãy anh còn toả gió lạnh sau lưng cậu ấy, còn đạp cậu ấy nữa.”
“Anh đừng có giả vờ tủi thân với em, anh chỉ đang cố tình giở trò thôi, lần trước Di Vụ nói sẽ giới thiệu người yêu cho em, đến bây giờ anh vẫn còn ghim chứ gì?”
“Ui da…” Kim Bảo Nhi đẩy tay vào không khí: “Đang ở bên ngoài mà, anh đừng có động tay động chân với em hoài, anh đừng hôn em, mỗi lần nói chuyện với anh anh đều giở chiêu này với em, lát nữa Di Vụ với Tống Hung quay lại, bọn họ sẽ nhìn thấy mất.”
Tống Hung đang định đẩy cửa bước vào thì đã bị Lâm Di Vụ ngăn lại, hắn cũng nghe thấy cuộc trò chuyện trong phòng bệnh, cặp đôi người và ma nhà người ta đang cãi nhau, bây giờ đi vào không thích hợp.
Lâm Di Vụ kéo Tống Hung rẽ vào một khúc ngoặt, nói muốn ra ngoài đi dạo rồi quay lại sau.
Lâm Di Vụ còn chưa kịp kể cho Tống Hung nghe, Tống Hung không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cuối cùng anh cũng lại tìm được lý do để an ủi hắn.
“Anh đã nói với em rồi mà, trên đời này có nhiều người tự nói chuyện với mình lắm, vừa nãy em cũng nghe thấy rồi đúng không? Kim Bảo Nhi cũng vậy, căn bệnh của mình tính ra cũng không nghiêm trọng lắm đâu, cũng đại trà phết đấy…”
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Story
Chương 43: Anh tin em thêm lần nữa
10.0/10 từ 32 lượt.
