Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 29: Làm gì dâm bằng chỗ này của em…
Lâm Di Vụ tỉnh dậy, nhận ra cổ tay trái của mình đang bị trói bằng cà vạt, hắn tưởng là mình đang mơ, quay sang thì lại thấy Tống Hung đang nhìn mình chằm chằm.
Ánh mắt Tống Hung vừa vô định vừa xa xăm, như thể đang nhìn vào một điều gì đó không chắc chắn ở rất xa.
“Sao anh lại trói em?” Sự chú ý của Lâm Di Vụ đều đặt vào cổ tay bị trói, không nhận ra sự bất lực trong mắt Tống Hung.
“Di Vụ?” Tống Hung gọi tên hắn, anh đang xác nhận lại.
“Mới sáng sớm mà anh lên cơn động kinh gì vậy? Thả em ra ngay.” Cảm xúc của Lâm Di Vụ dâng trào, ánh mắt, giọng điệu và cử chỉ đều là sự thân mật của những người yêu nhau, cùng với tính khí nóng nảy của hắn cũng giống như thường ngày.
Tống Hung xác nhận đây là Lâm Di Vụ, nhanh chóng cởi cà vạt khỏi cổ tay hắn.
Lâm Di Vụ xoay cổ tay, giơ cao tay lên cho Tống Hung xem vết hằn trên cổ tay mình.
“Lúc mộng du em tát anh hả? Mà anh lại trói em thế?”
“Cho dù em có tát anh, anh cũng đâu thể trói em như vậy được.”
“Cổ tay em đau muốn chết luôn, anh nhìn này, đỏ ửng hết cả, để lại vết hằn luôn này, sắp bị rách da luôn rồi, lỡ chảy máu thì phải làm sao? Lỡ để lại sẹo thì phải làm sao?”
Lâm Di Vụ là người biết gào mồm lên nhất, lại còn gào rất to, thật ra anh không thắt chặt cà vạt lắm, vết đỏ đó là do tối qua Tống Hung tức giận trói A Lạp lại.
Tống Hung trong lòng biết rõ, lúc ngủ cũng trói y lại, chỉ để ngăn A Lạp chạm vào người Lâm Di Vụ mà thôi.
Bây giờ thấy Lâm Di Vụ đã quay trở lại, Tống Hung vỗ mấy phát thật mạnh vào mông hắn, cuối cùng cũng giải tỏa được phần nào cơn giận dồn nén cả buổi tối.
“Anh đã trói em rồi, giờ lại còn đánh em, em đã làm gì mà để anh phải đánh em như thế?” Lâm Di Vụ giơ chân lên đạp Tống Hung mấy phát, vẫn gặng hỏi: “Anh vẫn chưa trả lời em nữa, mắc gì lại trói em? Có phải không muốn em mộng du rồi chạy lung tung không?”
Nhưng rồi Lâm Di Vụ lại nghĩ, chắc là không đâu, bởi vì Tống Hung sẽ không dùng cách thức đơn giản và cục súc như thế.
“Chẳng lẽ nhân lúc em ngủ, anh chơi em rồi à?”
Lâm Di Vụ lại cẩn thận cảm nhận lại, cơ thể không có gì bất thường, phía sau cũng không đau không nhức, chắc là không có đâu.
Lâm Di Vụ không nói thì thôi, hắn vừa nhắc đến lại khiến Tống Hung muốn làm thật.
Hơn nữa cơn thèm muốn lại đến vô cùng hung hãn, anh muốn kìm nén cũng không kìm nén được, thậm chí còn mặc kệ lời dặn dò của bác sĩ rằng Lâm Di Vụ vẫn chưa được vận động mạnh.
Tống Hung nhanh chóng l*t s*ch đồ ngủ của mình và Lâm Di Vụ, sau đó giữa tiếng kêu la của Lâm Di Vụ “Tống Hung, anh điên rồi, ui da anh nhẹ thôi, phiền chết đi được”, lập tức xỏ xuyên hắn, không cho Lâm Di Vụ thời gian phản ứng hay chuẩn bị tâm lý gì cả.
Một nửa linh hồn của Lâm Di Vụ vẫn còn đang ở trong mơ, nửa phần hồn còn lại cũng lắc lư chao đảo rồi chứ thế bị Tống Hung thúc đến vỡ tan.
Sau đó, ngay cả một câu hoàn chỉnh hắn cũng không nói ra được, vừa mở miệng đã bị Tống Hung dùng đầu lưỡi chặn lại.
Tống Hung thì thầm vào tai Lâm Di Vụ: “Anh tịch thu mấy món đồ chơi kia rồi, sau này không cho dùng nữa.”
Lâm Di Vụ không há được miệng, đành phải chửi thầm trong lòng: “Tên khốn kiếp, lấy quyền gì mà tịch thu đồ chơi của mình chứ?”
Nếu Tống Hung không có nhà thì hắn phải làm sao đây?
Về phương diện này, Lâm Di Vụ không hề kìm nén bản thân.
Hai năm qua, Tống Hung thường xuyên vắng nhà, phần lớn thời gian Lâm Di Vụ chỉ có thể tự giải quyết, vậy nên hắn đã mua cả tá đồ chơi.
Nhưng đồ chơi thì cũng chỉ là đồ chơi, qua một thời gian dài, Lâm Di Vụ lại cảm thấy khi dùng chẳng hứng lên nổi, lần nào cũng xài qua loa cho xong, sau này tần suất dùng đồ chơi cũng ít hơn.
Khi thật sự rất muốn nhưng lại không muốn dùng đồ chơi, hắn sẽ gọi video cho Tống Hung.
Tống Hung ở đầu dây bên kia rất lắm yêu cầu, không cho Lâm Di Vụ tắt đèn, nhất quyết phải nhìn thấy mặt hắn trong ánh sáng mới được. Lúc thì ra lệnh cho hắn, bảo hắn điều chỉnh góc camera lên xuống, phải đá chăn ra, nếu không sẽ che khuất tầm nhìn, cản trở công chuyện, phải kê gối nâng cao eo lên.
Nào là bảo hắn chỉnh âm lượng tai nghe to lên, nào là tiết tấu phải nhanh hoặc chậm, đều phải nghe theo Tống Hung.
Nhưng Lâm Di Vụ lại không thể theo kịp Tống Hung, lúc nào cũng là hắn kết thúc trước, Tống Hung thì vẫn còn cứng.
Khi Tống Hung ở bên hắn, anh còn có thể kiểm soát hắn, nhưng khi cách nhau một màn hình lại chẳng kiểm soát được, dù sao thì tay anh cũng đâu thể vươn ra từ màn hình để đè Lâm Di Vụ ra được.
Mặc dù trong video, Lâm Di Vụ cũng mệt, hắn cũng không quan tâm Tống Hung đã xong chưa, anh chỉ cần vừa hứng lên là hắn sẽ lập tức cúp cuộc gọi.
Ở đầu dây bên kia, Tống Hung đang dở dang chẳng ra làm sao, nhìn màn hình điện thoại tối đen mà nghẹn một cục tức, bừng một mồi lửa, hai ngọn lửa cứ chạy loạn xạ trong người.
Sau khi Lâm Di Vụ cúp cuộc gọi video vài lần liên tiếp, Tống Hung bắt đầu nghĩ cách trị hắn.
Có lần Lâm Di Vụ lại cúp cuộc gọi trước, Tống Hung có gọi thế nào hắn cũng không nghe, đợi đến khi anh đi công tác về, Tống Hung đã đè hắn ra dạy dỗ nghiêm khắc suốt một tuần.
Lâm Di Vụ có khóc lóc, làm ầm ĩ, làm nũng, xin tha, đạp anh, tát anh cũng đều vô dụng.
Lâm Di Vụ ôm eo ôm mông gào thét suốt mấy ngày liền, sau đó hắn không dám cúp cuộc gọi video trước nữa, vì hắn biết rằng Tống Hung sẽ đòi nợ gấp bội sau này.
Tống Hung đúng là quá xấu xa.
Mặc dù Tống Hung rất ngang ngược nhưng anh vẫn có thể giữ được lý trí và chừng mực, luôn cẩn thận tránh cánh tay của Lâm Di Vụ ra, sức lực cũng chỉ dùng cho đúng chỗ cần nhắm vào.
Lâm Di Vụ không nói nên lời, dùng bàn tay trái duy nhất còn dùng được cào lên lưng Tống Hung, để lại những vệt đau rát trên lưng anh.
“Khó chịu à?” Tống Hung hôn lên mí mắt run rẩy của Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ muốn gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu.
Cơn đau ban đầu vì không chuẩn bị gì đã vào cuộc đã qua đi, dù sao thì bọn họ luôn rất hợp nhau trong chuyện này, bây giờ ngoài việc hít thở khó khăn ra, cả người Lâm Di Vụ từ trong ra ngoài đều nước nôi lênh láng.
Tống Hung vỗ lên người Lâm Di Vụ, ra hiệu cho hắn ngồi lên người mình, như vậy sẽ không bị đè trúng cánh tay hắn, Lâm Di Vụ cũng dễ tự kiểm soát hơn.
Sau khi xong chuyện, Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm, Lâm Di Vụ nằm trong bồn tắm, té nước vào Tống Hung để trả thù.
Trên người và trên mặt Tống Hung dính đầy bọt xà phòng, quần áo cũng ướt sũng, lại đè hắn vào trong nước dạy dỗ thêm lần nữa.
Lần này Lâm Di Vụ đã biết điều hơn, tắm xong thì lại nằm xuống ngủ một giấc.
–
–
Tống Hung mang về vài bó hoa tươi lớn, đều là những loại hoa mà Lâm Di Vụ thích. Lâm Di Vụ thậm chí còn không buồn ăn mà cắt tỉa hoa c*m v** lọ hoa trước, phòng nào cũng trưng hoa tươi, tô điểm thêm sắc màu rực rỡ cho mọi ngóc ngách.
Sau bữa tối, hai chồng chồng cùng La Văn đến phòng trà uống trà và trò chuyện.
Trong phòng trà có một chiếc ghế sofa có thể nằm được, Lâm Di Vụ thường thích nằm trên chiếc ghế sofa dài đó, La Văn ngồi đối diện hắn, còn Tống Hung ngồi bên trái Lâm Di Vụ.
Mùi hương xông và hương hoa hòa quyện trong phòng trà vô cùng hoà hợp, Tống Hung còn vui vẻ bật nhạc.
La Văn vẫn rất hoạt ngôn, có lẽ là vì quá thư giãn, hoặc cũng có lẽ là vì môi trường xung quanh quá dễ chịu, lúc đầu Lâm Di Vụ ngồi rất thẳng lưng, sau khi trò chuyện vài câu với La Văn lại cảm thấy rất buồn ngủ, mí mắt càng lúc càng nhập nhèm và nặng trĩu, vừa nhắm mắt lại đã không muốn mở ra nữa.
Nhưng ngủ trước mặt khách thì bất lịch sự quá, Lâm Di Vụ lại thật sự không kiềm chế được bản thân, lưng cũng thả lỏng hoàn toàn, nằm xuống ghế sofa.
Tống Hung quay sang, thì thầm vào tai hắn: “Di Vụ, không sao đâu, buồn ngủ thì cứ nhắm mắt lại ngủ một lát, ngủ một lát là khoẻ ngay thôi.”
Giọng nói của Tống Hung làm Lâm Di Vụ rất yên tâm, như một làn gió mát trên núi từ phía xa thổi tới, Lâm Di Vụ được bao bọc trong làn gió ấy, từ từ nhắm mắt lại và không mở ra nữa.
Sau khi Lâm Di Vụ hoàn toàn không còn ý thức, Tống Hung đứng dậy, nhìn La Văn và hạ giọng hỏi: “Bác sĩ La, bây giờ có thể bắt đầu được chưa?”
“Cậu Tống phối hợp rất tốt.” La Văn gật đầu với Tống Hung: “Bây giờ tôi có thể tiếp tục thôi miên cậu Lâm được rồi.”
……
La Văn ở lại trong nhà, mỗi tối ăn xong đến phòng trà uống trà trò chuyện đã trở thành thói quen sau bữa cơm tối của cả ba người.
Nhờ Tống Hung, Lâm Di Vụ càng ngày càng thân thiết với La Văn, cũng ngày càng tin tưởng La Văn hơn, bọn họ cũng có nhiều chuyện để nói với nhau hơn.
Chỉ là có một chuyện phiền lòng khác lại khiến Lâm Di Vụ bận tâm.
Lâm Di Vụ ngày càng thường xuyên ngửi thấy mùi nước hoa trên người Tống Hung, cũng luôn nhìn thấy cọng lông màu hồng trên quần áo của anh.
Áo len, áo khoác, cà vạt, thậm chí là cả quần.
Bây giờ hắn đã có thể chắc chắn cọng lông màu hồng đó là tóc người.
Hắn còn chụp ảnh gửi cho Kim Bảo Nhi, Kim Bảo Nhi không biết tại sao Lâm Di Vụ lại đột nhiên hỏi mình chuyện này, cậu ta nhìn một lúc lâu, cũng đoán rằng đó có thể là tóc.
Kim Bảo Nhi còn nói công ty cậu ta có một đồng nghiệp mới gia nhập công ty sau Tết, tóc người đó cũng nhuộm bảy màu.
Lâm Di Vụ cũng thường xuyên thấy người nhuộm tóc nhiều màu trên đường phố, vậy nên có người nhuộm tóc hồng cũng không phải chuyện hiếm lạ.
Lâm Di Vụ sờ lên đầu mình, tóc hắn luôn để màu đen, bây giờ đã dài hơn một chút, sờ vào không còn cảm giác xù xì nữa nhưng vẫn còn rất ngắn.
Chỗ bị khâu để lại sẹo, Tống Hung nói rằng khi nào tóc mọc đủ dài thì có thể che được vết sẹo.
Vì trong đầu có thêm chuyện này mà bình thường Lâm Di Vụ sẽ để ý hơn một chút, mũi hắn rất thính, lúc La Văn và vệ sĩ ở gần sẽ hít một hơi thật sâu.
Mặc dù La Văn có dùng nước hoa nhưng không phải mùi chanh chua, vệ sĩ thì hoàn toàn không dùng nước hoa.
Hơn nữa, tóc của bọn họ đều là màu đen.
Lâm Di Vụ lại nghĩ thầm, ngày nào Tống Hung cũng tiếp xúc với nhiều người như thế, đồng nghiệp, đối tác kinh doanh, khách hàng, người qua người lại, dính chút nước hoa và vài sợi tóc dường như cũng không có gì lạ.
Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây, hơn nữa trong suy nghĩ của hắn, khoảng cách xã giao bình thường không nên bao gồm việc thường xuyên dụi tóc vào quần áo của người khác.
Lâm Di Vụ quyết định đi làm cùng Tống Hung, để xem hằng ngày anh tiếp xúc với những người nào, rốt cuộc ai lại để tóc ngắn màu hồng, lại còn chẳng biết chừng mực cứ dụi vào người Tống Hung như vậy.
Ngày nào Lâm Di Vụ cũng thức dậy vào khoảng giữa trưa, hắn sợ mình ngủ quên nên cố tình đặt báo thức, nhưng Tống Hung còn dậy sớm hơn cả hắn, không có ở trong phòng nữa, Lâm Di Vụ thay quần áo rồi vội vã xuống nhà.
Tống Hung vừa ăn sáng xong và chuẩn bị ra khỏi nhà, La Văn không có ở đây, Lâm Di Vụ cứ tưởng là y lại ra ngoài chụp ảnh.
Mấy ngày nay hắn đều hỏi La Văn đi đâu vào ban ngày, La Văn đều nói là đi chụp ảnh.
Lâm Di Vụ đuổi theo Tống Hung, khoác tay anh rồi nói rằng muốn đến công ty cùng anh.
“Sao tự nhiên lại muốn đến công ty với anh thế?” Tống Hung hỏi.
“Sao nào? Em không được đi hay là anh không cho em đi?” Khi Lâm Di Vụ không muốn trả lời câu hỏi, hắn sẽ thường hỏi ngược lại, đây là chiêu trò mà hắn thường dùng.
Tống Hung cũng không hỏi nữa: “Được chứ, em muốn đi lúc nào mà chẳng được, chỉ là văn phòng của anh vừa mới chuyển sang tầng khác thôi.”
“Vậy nên em càng phải đi, đã lâu lắm rồi em không ghé, sắp không nhớ đường nữa rồi, đổi văn phòng mà em cũng không biết, lỡ như lần sau có việc gì gấp cần tìm anh thì em không tìm được mất.”
Lâm Di Vụ có một đống lý do, Tống Hung dẫn hắn ra khỏi nhà, không cho vệ sĩ đi theo.
Hai người nhanh chóng đến công ty, Tống Hung nắm tay Lâm Di Vụ đi vào.
Đã lâu lắm rồi Lâm Di Vụ không đến, công ty có thêm rất nhiều người mới, nhiều người đều không nhận ra hắn, nhưng có người đã lén chụp một bức ảnh.
Dù sao thì việc sếp nắm tay một người đàn ông vô cùng đẹp trai như vậy đến làm việc quả là hiếm thấy.
Bức ảnh nhanh chóng lan truyền trong các nhóm kín, các nhân viên lâu năm của công ty nói rằng đó là vợ sếp hàng thật giá thật, một vài nhóm nhỏ buôn chuyện cũng đang bàn tán——
“Trước đây chẳng phải bảo là sếp Tống với trợ lý Tô đang quen nhau sao?”
“Thông tin của anh lỗi thời quá rồi đấy, trợ lý Tô bị sa thải rồi, điều này vẫn chưa chứng minh được vấn đề à? Chắc chắn là xạo thôi, có lẽ tin đồn cũng từ chính miệng trợ lý Tô mà ra đấy.”
“Nếu đặt vợ sếp và trợ lý Tô cạnh nhau, ai có mắt cũng chắc chắn sẽ chọn vợ sếp đẹp như tiên chứ gì.”
……
Toàn bộ tầng 28 là văn phòng của Tống Hung, văn phòng chính của anh chiếm toàn bộ góc phía đông nam, hai bức tường kính sát đất thông thẳng đến trần nhà tạo nên tầm nhìn hình chữ L rộng lớn.
Từ trên cao nhìn xuống, tầm nhìn vô cùng bao la.
Lâm Di Vụ vẫn còn nhớ hồi Tống Hung mới lập nghiệp, tiền của bọn họ chỉ đủ để thuê một căn phòng nhỏ xíu, trong văn phòng chỉ đủ để đặt một chiếc giường gấp. Khi Tống Hung tăng ca, hắn và Tống Hung phải chen chúc trên chiếc giường gấp đó để ngủ.
Sau này càng đổi càng lớn, vị trí cũng ngày càng gần trung tâm kinh doanh hơn, từ tòa nhà văn phòng đến nay là cả một toà cao ốc.
Lâm Di Vụ vẫn chưa ăn sáng, Tống Hung gọi điện thoại gọi người mang đồ ăn sáng lên.
Lâm Di Vụ đặt tay trái sau lưng, liếc nhìn xung quanh một vòng trước, hắn nhìn chiếc bàn làm việc lớn hơn và rộng rãi hơn trước nhiều, suy nghĩ bị một cảnh tượng thoáng qua trong đầu kéo ra, sau eo chợt cảm thấy tê buốt.
Mấy năm nay Lâm Di Vụ không đến công ty là có lý do, thứ nhất là cả hai đều bận rộn với công việc riêng của mình, sức lực của hắn đều đặt vào trường học, còn Tống Hung thì thật sự quá nhiều việc, ngày nào không họp hành thì cũng đi gặp gỡ nhiều người, cho dù hắn có đến cũng không giúp được Tống Hung, khi bận Tống Hung cũng không để ý đến hắn được.
Đừng để vẻ ngoài đúng mực, chăm chỉ và nghiêm túc của Tống Hung trước mặt nhân viên đánh lừa, khi chỉ có một mình Lâm Di Vụ, anh sẽ xé toạc đi lớp vỏ bọc đó.
Kéo rèm điện lại, khóa trái cửa rồi đè Lâm Di Vụ lên bàn làm việc.
Có lần hai người họ đang thân mật trong văn phòng thì đột nhiên có người gõ cửa, khi ấy Lâm Di Vụ sợ đến nỗi cột sống run lên, không nhịn được bắn đầy miệng Tống Hung.
Tống Hung bị sặc ho mấy tiếng liền, Lâm Di Vụ hơi xấu hổ, vội vàng đưa nước cho anh, còn nói đỡ cho mình.
“Uống ngụm nước súc miệng đi, em không cố ý đâu, em cũng không ngờ…”
Tống Hung uống nước, người bên ngoài vẫn gõ cửa, Lâm Di Vụ đẩy anh ra: “Em đi vào phòng nghỉ đây, anh làm việc chính đi.”
“Bây giờ là việc chính chứ đâu.” Tống Hung đặt cốc nước rỗng xuống rồi lại chặn eo kéo hắn lại, giam hắn lại giữa ghế văn phòng và bàn làm việc, dùng tay nâng cằm Lâm Di Vụ lên, cúi xuống hôn hắn.
Tống Hung không có ý định mở cửa, bây giờ anh cũng không dừng lại được, chỉ chờ người bên ngoài không nghe thấy tiếng trả lời thì tự rời đi mà thôi.
Cấp dưới của anh vốn luôn rất tinh ý, nhưng hôm đó lại cứ gõ cửa liên tục, như thể có chuyện gì khẩn cấp.
Lâm Di Vụ lại đẩy anh thêm cái nữa: “Có người tìm anh kìa.”
Vì có người bên ngoài nên Lâm Di Vụ thật sự rất căng thẳng, toàn thân căng cứng. Tống Hung sắp bị hắn siết chết, nheo mắt rên khẽ một tiếng, dùng ngón tay x** n*n yết hầu của Lâm Di Vụ.
“Cũng có phải lần đầu ở văn phòng đâu, sao lại căng thẳng thế? Bọn mình có giấy đăng ký kết hôn, có phải gian phu dâm phu yêu đương vụng trộm đâu.”
“Lỡ người khác nhìn thấy hay nghe thấy thì phải làm sao?” Lâm Di Vụ nói rất nhỏ, hơi thở dồn dập.
Tống Hung chẳng quan tâm: “Nghe thấy thì nghe thấy thôi, cùng lắm thì trong công ty lan truyền thêm một tin đồn ‘Sếp háo sắc phóng túng, văn phòng play với vợ giữa ban ngày’ là cùng, thêm chút thú vị cho công việc nhàm chán và căng thẳng thôi.”
Lâm Di Vụ đấm anh một phát: “…Tống Hung, sao giờ anh lại dâm thế?”
Tống Hung lập tức tát trả lại một phát vào mông Lâm Di Vụ: “Làm gì dâm bằng chỗ này của em.”
Lâm Di Vụ bị tát bất ngờ, hơn nữa lại còn khá đau, cổ hong lập tức thả lỏng “A” lên một tiếng.
Người bên ngoài dường như đã nghe thấy, bàn tay đang gõ cửa chợt khựng lại.
Lâm Di Vụ nhanh chóng bịt miệng lại, liếc nhìn ra ngoài cửa bằng khóe mắt, hắn đã tự tưởng tượng trong đầu cảnh nhân viên đang ghé tai vào cửa nghe lén chuyện yêu đương của sếp.
Và sự việc quả thật không khác hắn nghĩ là mấy, quản lý bộ phận sản phẩm bên ngoài đúng là đang dựng tai cố gắng lắng nghe.
Tống Hung hét về phía cửa: “Hai tiếng nữa hẵng đến gặp tôi.”
Nói xong, Tống Hung bất chấp người bên ngoài có nghe thấy hay không, túm lấy và giữ chặt người bên dưới.
Hôm đó bọn họ ph*ng đ*ng cả một buổi chiều, Tống Hung đã bỏ lỡ một cuộc họp quan trọng, và để cứu vãn, anh đã phải tăng ca liên tục nửa tháng tiếp theo.
Tối hôm đó Tống Hung có một buổi xã giao, Lâm Di Vụ rời đi trước.
Từ lúc rời khỏi văn phòng của Tống Hung cho đến khi bước ra khỏi cửa, Lâm Di Vụ luôn cảm thấy người khác như đang nhìn mình, hơn nữa mỗi một người nhìn hắn dường như đều là người vừa gõ cửa.
Đây hoàn toàn là do Lâm Di Vụ chột dạ và nghĩ nhiều, nhưng đúng là có khá nhiều người nhìn hắn, mà là chỉ nhìn mặt hắn thôi.
Và rồi sau sự việc đó, Lâm Di Vụ cũng không bao giờ đến tìm Tống Hung nữa.
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Story
Chương 29: Làm gì dâm bằng chỗ này của em…
10.0/10 từ 32 lượt.
