Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 28: Đồ bỏ đi


Lâm Di Vụ nhặt hai sợi lông màu hồng không biết là gì ra, rồi lại ném chiếc áo len trở lại máy giặt, trong miệng còn lẩm bẩm khó hiểu.


“Anh ấy đi đâu đây, trên người dính toàn mấy thứ linh ta linh tinh.”


Quần áo còn chưa giặt xong mà đồn cảnh sát đã gọi đến. Tôn Thành đã tự thú, đồn cảnh sát bảo bọn họ đưa Tiểu Quang đến thêm lần nữa để lấy lời khai chi tiết hơn.


Lâm Di Vụ bảo vệ sĩ đưa mình đến trường, sau đó hắn và lão Tùng cùng đưa Tiểu Quang đến đồn cảnh sát.


Hôm qua Lâm Di Vụ chỉ nghe Tống Hung nhắc đến việc Tôn Thành tự thú, lúc này ở đồn cảnh sát mới nghe được nhiều thông tin hơn.


Tôn Thành bị người ta đánh cho tàn phế, ông ta bò đến đồn cảnh sát, khi ấy đ*ng q**n toàn là máu, chỉ còn lại một hơi tàn, bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện.


Khi cảnh sát hỏi Tôn Thành đã xảy ra chuyện gì, ông ta khăng khăng nói rằng mình bị vấp ngã, còn thú nhận nhiều việc khác, ngay cả chuyện mấy năm qua mình đã ăn cắp bao nhiêu bình ắc quy cũng nói, chỉ xin cầu cảnh sát tuyên án cho mình thêm vài năm.


Lúc mới đầu, Lâm Di Vụ còn lo Tôn Thành ở bệnh viện sẽ bỏ trốn, nhưng người phụ trách vụ án nói rằng có hai đồng nghiệp đang theo dõi ở bệnh viện, ông ta không chạy được đâu.


Lâm Di Vụ nghe mà thấy rất hả giận, nghĩ bụng đây đúng là quả báo, đúng là ông trời có mắt!


Đến khi trời nhá nhem tối, Lâm Di Vụ mới từ trường về nhà, xe của Tống Hung tình cờ đi ngay sau xe hắn, hai người lần lượt lái vào cửa nhà.


Lâm Di Vụ nhìn thấy Tống Hung ở phía sau mình trong gương chiếu hậu, hắn xuống xe trước, đi đến bên cạnh xe của Tống Hung đợi anh, Tống Hung vừa xuống xe, Lâm Di Vụ đã nhào vào lòng anh và ôm chặt lấy eo anh.


“Em cứ tưởng ngày đầu đi làm phải muộn lắm anh mới về chứ.”


“Chỉ họp vài cuộc họp thôi, hôm nay em đến đồn cảnh sát hả?” Tống Hung đã nghe lão Tùng kể rồi.


“Ừm, lại đưa Tiểu Quang đến đồn cảnh sát lấy lời khai chi tiết lần nữa.”


Khi hai người vẫn đang quấn lấy nhau, cửa bên ghế phụ của xe Tống Hung đột nhiên mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống.


Đầu Lâm Di Vụ vẫn còn nép vào trong áo khoác của Tống Hung, hắn không ngờ Tống Hung lại dẫn người khác về nhà, ngơ ngác nhìn người đàn ông lạ mặt rồi lại ngẩng đầu nhìn Tống Hung.


“Đây là bạn anh, La Văn.” Tống Hung ôm Lâm Di Vụ, chủ động giới thiệu cho hắn: “Vừa mới từ nước ngoài về, vẫn chưa quen môi trường trong nước lắm, mấy ngày tới sẽ ở lại nhà mình trước đã.”



Sau đó anh lại giới thiệu cho La Văn: “La Văn, đây là bạn đời tôi, Lâm Di Vụ.”


Lâm Di Vụ quan sát người đàn ông vài lần, nhận ra La Văn có vẻ là con lai, đường nét gương mặt mang rõ những đặc trưng của người phương Tây.


La Văn chủ động đưa tay ra, Lâm Di Vụ buông Tống Hung ra và bắt tay với y.


“Chào anh La Văn, chào mừng chào mừng.”


“Chào cậu Lâm, sau này có lẽ phải quấy rầy cậu một thời gian rồi.” Tiếng Trung của La Văn rất tốt, tiếng phổ thông cực kỳ chuẩn, y lại lấy một món quà gặp mặt từ trong xe đưa cho Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ nhận quà, cảm ơn, trời bên ngoài lạnh, hắn nhanh chóng bảo người kia vào trong nhà: “Bên ngoài gió to lắm, chúng ta vào nhà rồi nói.”


Lâm Di Vụ chậm lại nửa bước, tụt lại phía sau dùng cánh tay huých nhẹ vào xương sườn của Tống Hung, nhỏ giọng phàn nàn: “Anh có bạn đến sao không nói sớm? Em chưa chuẩn bị gì cả, cơm cũng chưa nấu, may mà nhà cửa không bừa bộn, nếu không thì không dám tiếp người ta luôn đó.”


“Không sao, La Văn là bạn mà, tối nay mình không ăn ở nhà, anh đặt phòng riêng ở Đỉnh Phúc rồi.”


Nhà hàng Đỉnh Phúc, vẫn là phòng riêng vào hôm Tết ông Công ông Táo.


Ông chủ Trần mang rượu đã cất ở quầy lễ tân lần trước lên, Tống Hung uống rượu với La Văn, Lâm Di Vụ thì uống nước ép với vệ sĩ.


La Văn rất giỏi ăn nói, lúc đầu Lâm Di Vụ còn hơi dè dặt nhưng không lâu sau đã nhanh chóng thả lỏng, trò chuyện với La Văn như một người bạn.


Trên bàn ăn, Lâm Di Vụ hỏi Tống Hung và La Văn quen nhau như thế nào, Tống Hung nói rằng mấy năm trước anh đi công tác nước ngoài, bọn họ quen nhau ở một buổi tụ tập, vẫn luôn giữ liên lạc từ đó đến nay.


La Văn nói mẹ mình là người Trung Quốc, chỉ có điều gia đình đã di cư từ đời trước, hồi nhỏ khi còn chưa nhớ được chuyện gì, y từng về nước một lần, nhưng lần này về nước là do ngẫu hứng, không quen thuộc với nơi này, bạn bè cũng không nhiều nên mới tìm đến Tống Hung.


Lâm Di Vụ hỏi y: “La Văn, anh làm nghề gì vậy?”


La Văn bưng ly rượu lên, nhấp một ngụm rượu rồi mới nói: “Tôi là nhiếp ảnh gia, tháng trước vừa mới đến Namibia.”


Hai người trò chuyện qua lại, trong khi người bạn trực tiếp như Tống Hung lại chẳng mấy khi lên tiếng, chỉ nhìn Lâm Di Vụ, không thì sẽ gắp thức ăn cho hắn.


Lâm Di Vụ chỉ cảm thấy La Văn rất dễ nói chuyện, tính tình cũng hài hước, hắn không hề nhận ra rằng mặc dù chủ đề của La Văn có vẻ lan man, rời rạc và không cố định nhưng y lại luôn khéo léo lái câu chuyện trở lại Lâm Di Vụ, chủ đề xoay quanh hắn cũng đi từ đơn giản đến sâu sắc hơn.


……





Tống Hung dọn dẹp hai phòng dành cho khách ở tầng một, một phòng cho La Văn, một phòng cho vệ sĩ, Lâm Di Vụ còn dẫn La Văn đi tham quan nhà một vòng.


Tối đến, sau khi tắm cho Lâm Di Vụ xong, Tống Hung lại xuống lầu, lúc quay lại trong tay cầm theo một hộp hương xông[1] đang đốt.


“Anh cầm gì vậy?” Lâm Di Vụ chống khuỷu tay trái trên giường, rướn cổ lên nhìn.


“Là hương xông.” Tống Hung bước đến, mang lại gần cho Lâm Di Vụ nhìn.


Hộp đựng hương xông có hình vuông và làm bằng gỗ tử đàn, phía trên chạm khắc hình hoa sen nhiều cánh, còn khảm cả chỉ bạc, làn khói màu xám chậm rãi bốc lên, vừa mỏng vừa trong suốt.


Lâm Di Vụ tựa nửa người trên lên chân Tống Hung, dùng ngón tay gạt nhẹ làn khói hai lần rồi lại gần ngửi thử.


Mùi hương rất nhạt, là một mùi gỗ dịu nhẹ và tinh tế, rất hợp với mùi hương trên người Tống Hung, Lâm Di Vụ rất thích.


Tống Hung đặt hộp hương xông lên tủ đầu giường, cách Lâm Di Vụ một khoảng cách vừa phải.


Lâm Di Vụ lại nhớ lại mùi chanh chua và bạc hà trên áo len của Tống Hung, rồi lại nhìn vào hương xông, hỏi: “Anh bắt đầu mày mò mấy thứ có mùi hương này từ bao giờ vậy? Trước kia còn chẳng cả dùng nước hoa mà.”


Bình thường quần áo của Tống Hung đều có mùi nước giặt, trên người sẽ có mùi sữa tắm trong nhà, bao nhiêu năm sạch sẽ nên chê nước hoa là thừa thãi và rườm rà.


“Hương xông này là La Văn tặng đấy.” Tống Hung giải thích: “Có tác dụng an thần, có thể đốt trong lúc ngủ.”


“Thì ra là La Văn tặng à.”


Căn phòng nhanh chóng tràn ngập mùi gỗ, Lâm Di Vụ hít vào, nhắm mắt lại nằm xuống.


Lâm Di Vụ hít vào và thở ra chậm rãi, cẩn thận cảm nhận mùi hương vương vấn trên đầu mũi, không biết là do tác dụng của thuốc hay của hương xông, Lâm Di Vụ ngủ thiếp đi nhanh hơn bình thường.


Giữa đêm, Tống Hung ngồi một mình trong phòng làm việc, gạt tàn bên cạnh đã đầy, bên trong toàn là điếu thuốc đen cháy giở nửa chừng hoặc quá nửa, đầu lọc thuốc đều bị bóp nát, không còn sót lại cái nào.


Cửa sổ được mở ra để thông gió, không khí nóng và lạnh dội vào nhau, khiến phòng làm việc vừa nóng vừa lạnh.



Tống Hung bật máy tính lên, mở video giám sát trong phòng ngủ chính, sáu chiếc camera chia nhau chiếm trọn màn hình.


Phòng ngủ chính được lắp sáu chiếc camera, không có bất kỳ điểm mù nào, ngay cả phòng tắm và phòng thay đồ cũng được lắp camera.


Bất kể là Lâm Di Vụ hay A Lạp thì đều sẽ bị theo dõi từ mọi góc độ.


A Lạp thức dậy vào khoảng hơn 1 giờ sáng, đứng dậy thay áo choàng tắm rồi lại đi vào phòng tắm.


A Lạp thích rửa mặt và tắm bằng nước lạnh, y dùng tay trái dấp nước lạnh lên mặt, vỗ thật mạnh vào mặt mình để khiến mình tỉnh táo hơn một chút.


Y chạm vào người trong gương bằng đôi tay vẫn còn ướt đẫm nước lạnh, khuôn mặt của Lâm Di Vụ trong gương khiến y say đắm, hằng đêm A Lạp đều nhìn chằm chằm vào gương rất lâu, hình nền điện thoại của y cũng là ảnh của Lâm Di Vụ.


A Lạp nhìn chằm chằm vào gương, Tống Hung thì nhìn chằm chằm vào camera, cả hai đều không chớp mắt.


Nửa tiếng sau, A Lạp bước ra khỏi phòng tắm, quay trở lại giường.


A Lạp lấy tai nghe từ ngăn kéo ra đeo vào, y không đắp chăn mà xếp hai chiếc gối chồng lên nhau kê sau lưng, sau đó vén áo choàng tắm ra, nhắm mắt lại, ngửa cổ lên rồi dùng tay trái bao phủ lên người mình.


Ngay khi Tống Hung nhận ra A Lạp đang làm gì, điếu thuốc trong tay anh gần như đã cháy đến bàn tay, da đầu anh tê dại, trực tiếp dùng tay bóp nát đầu mẩu thuốc đang cháy, lao ra khỏi phòng làm việc quay trở lại phòng ngủ.


A Lạp đeo tai nghe nên không nghe thấy tiếng cửa mở, cho đến khi cổ tay trái bị một lực thật mạnh giằng ra khỏi người dưới.


Y mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt toé lửa của Tống Hung.


A Lạp không ngạc nhiên khi Tống Hung đến, nhưng lại rất không vui vì bị gián đoạn.


“Đúng là… lúc này mà cắt ngang tôi, lỡ đâu làm cơ thể Di Vụ giật mình sợ hãi thì phải làm sao?”


Khuôn mặt này là của Di Vụ, cơ thể này cũng là của Di Vụ, Tống Hung tức giận nhưng lại chẳng thể trút giận lên y.


Tống Hung giật mạnh tai nghe ra khỏi tai A Lạp, chất vấn y: “…Vừa nãy cậu đang làm gì đó?”


“Chẳng phải anh thấy rồi à?” A Lạp muốn rút cổ tay mình ra nhưng Tống Hung lại nắm rất chặt, tay phải của y còn không dùng sức được nên không thể rút ra: “Đúng là hỏi thừa.”


“Không cho động vào Di Vụ.”



A Lạp giật mạnh cánh tay: “Anh buông tôi ra.”


Tống Hung buông A Lạp ra, đi vào phòng thay đồ lấy một chiếc cà vạt, buộc vào cổ tay trái của A Lạp, đầu còn lại của cà vạt thì quấn quanh tay mình.


Hai người một người nửa nằm, một người nửa quỳ.


A Lạp còn cố tình khiêu khích anh: “Chậc, bình thường quỳ với Di Vụ thì thôi, sao giờ lại quỳ với tôi thế này.”


Một tay Tống Hung kéo cà vạt, tay kia véo cằm A Lạp, ép y ngẩng đầu lên, rất muốn xóa đi nụ cười không phải của Di Vụ trên môi y, và cả sự thù địch, ghét bỏ không thuộc về Di Vụ trong mắt y.


“Tôi nhắc lại lần nữa, không cho động vào Di Vụ.”


Cho dù cơ thể là của Lâm Di Vụ, Tống Hung cũng không chịu nổi, huống chi bây giờ đang có một linh hồn khác trú ngụ trong cơ thể Lâm Di Vụ.


“Tống Hung, hai năm qua anh bận làm việc, lúc nào cũng đi công tác bên ngoài, số lần về nhà rất ít, lúc Di Vụ muốn thì anh lại không có ở nhà, cậu ấy chỉ dùng một vài dụng cụ nhỏ để tự thỏa mãn. Nếu Di Vụ ở bên tôi, tôi có thể đáp thoả mãn cậu ấy vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.”


Thái dương Tống Hung giật giật, giọng nói khàn đến rạn nứt: “Cậu lấy gì để thoả mãn em ấy? Ngay cả thân xác của chính mình cậu còn không có…”


“Hahahaha.” A Lạp cười phá lên hai tiếng: “Sao nào, mới đó đã tức giận rồi à?”


“Tôi nói rồi, không cho động vào Di Vụ.”


“Đồ vô dụng, ngay cả nhu cầu sinh lý bình thường của bạn đời mà anh cũng không thoả mãn được, vậy thì anh có tác dụng gì?”


A Lạp đang cố tình chọc giận Tống Hung, Tống Hung hít vài hơi sâu, buông cằm A Lạp ra rồi lại nới lỏng cà vạt đang buộc tay trái của A Lạp.


A Lạp xoa xoa cổ tay, kéo chăn đắp lên người: “Anh với La Văn có mối quan hệ gì?”


Tống Hung vẫn còn sôi máu trong lòng, anh quấn hết cà vạt lên tay mình, chặt đến nỗi gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, nghiến răng trả lời: “Là bạn bè.”


“Anh đưa bạn về nhà ở à?” A Lạp bực bội nói: “Anh ta có vẻ rất tò mò về Di Vụ, trên bàn ăn cứ liên tục nghĩ chủ đề bắt chuyện với Di Vụ, Di Vụ tâm tư đơn thuần, anh đừng có dẫn sói vào nhà, mang cho tôi thêm một tình địch nữa.”


“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Nhắc đến La Văn, Tống Hung cuối cùng cũng bình tĩnh lại, liếc nhìn A Lạp: “La Văn chỉ đơn giản là người nói nhiều, thích trò chuyện với người khác thôi.”


Chú thích:


[1] Hộp hương xông


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 28: Đồ bỏ đi
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...