0 And 1

Chương 91


“Mọi người cũng đi đường bình an nhé. Nhờ gửi lời hỏi thăm đến Hoàng hậu giúp ta.”


“Vâng, thưa điện hạ.”


Kỵ sĩ hộ vệ đặt nắm tay lên ngực, tiếp theo là các binh sĩ cũng cúi chào. Nhờ vậy, những người xung quanh vốn không chú ý đến chúng tôi đã phải liếc nhìn về phía này.


Tôi vẫy tay. Mau đi đi.


 


Khi binh sĩ rời đi, những người khác lập tức ùa vào như thủy triều.


 


 “Tớ đậu rồi! Tên tớ có trong danh sách không?”


Tiếng ai đó lướt qua tôi. (tiếng Nhân vật quần chúng)


 


Mặc dù binh sĩ đang thúc giục, nhưng Dot vẫn đứng yên, cách tôi vài mét, không nhúc nhích.


Cậu vẫn cứ nhìn tôi. Tại sao không đi đi mà lại đứng đó thế?


Tôi định sẽ bước vào cổng chính một cách thật trang trọng. Lúc tôi bước vào, Dot có lẽ mới có thể rời đi.


Tuy nhiên, tôi không thể đi được như dự định.


“Điện hạ!”


Alex gọi lớn. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Trong khoảnh khắc tôi không để ý, xung quanh tôi bỗng chốc đầy người. Tôi cảm thấy như bị kẹp chặt trong một cái cối xay.


Hả? Không phải tôi đang đi theo ý mình, mà thân thể tự dưng bị nhấc lên và kéo về phía trước.


Những người xung quanh giống như một cỗ máy đang di chuyển tôi về phía trước. Họ không hề muốn thế. Tiếng la hét và tiếng r*n r* từ mọi phía. Tất cả đều không thể động đậy, bị cuốn vào như một đoàn tàu điện chật chội.


Tôi nhìn thấy một cột trụ gần đó. Ngay trước khi qua cổng chính của Học viện.


Hả?


Mọi người bắt đầu xôn xao. Trong đám đông, tôi nhìn thấy Alex xuất hiện, cậu ta vươn tay về phía tôi, nắm lấy eo tôi.


“Xin lỗi, cho tôi qua.”


Cậu ta bế tôi lên, nhấc tôi qua đầu và giúp tôi thoát khỏi đám đông đang xô đẩy.


Đến đó thôi. Cơn sóng người khổng lồ tiếp tục ập đến, cuốn cả Alex vào.


Alex và tôi bị kéo vào trong cổng chính của Học viện. Mọi người xung quanh đều r*n r*. Cảm giác giống như giờ cao điểm trên tàu điện ngầm…



Tay của Alex siết chặt quanh tôi, khiến tôi cảm thấy như mình sắp bị bầm tím. Chân tôi không chạm đất, cảm giác như sẽ rơi xuống bất kỳ lúc nào.


Tôi ước gì mình có thể đứng vững và tự đi, nhưng giờ thì quá muộn rồi. Nếu tôi rơi xuống, ai đó chắc chắn sẽ đạp lên tôi.


Tôi bám lấy Alex. Liệu cậu có đủ sức để đỡ tôi không? Nếu Alex ngã thì sao?


“Điện hạ, ngài có ổn không? Ngài có bị thương không? Ồ, nếu ngài kéo tóc tôi thế này…”


Alex lên tiếng.


Giữa tiếng ồn ào, giọng của cậu ta vang lên rõ ràng. Tôi có thể cảm nhận được cơ thể cậu ta chuyển động, cơ bắp căng ra, và tôi cảm nhận sự tiếp xúc đó qua làn da của mình.


Những trụ cột của cổng Học viện lướt qua trong tầm nhìn mờ ảo của tôi.


Cuối cùng, chúng tôi đã vào được Học viện.


Mọi người bắt đầu tản ra, tạo không gian cho tôi thở một hơi dài. Ôi trời, chuyện gì vừa xảy ra vậy?


Tôi cảm thấy như mình vừa rơi vào một trò chơi. Lần đầu tiên tôi bị bao vây bởi đám đông như vậy. Liệu có ai chết dưới chân người khác không? Không phải nên có nhân viên bảo vệ sao?


Alex vẫn giữ tôi trong tay như một bao gạo. Tôi định nói với cậu ta là cho tôi xuống đi.


“Á!?”


Một người không nhìn trước đã va vào lưng tôi. Người đó ngã xuống đất.


Alex, đang ngạc nhiên, đã buông tay tôi. Tôi trượt khỏi người cậu ta và đặt chân xuống đất.


“Xin lỗi, điện hạ.”


Alex xin lỗi.


Không phải là người khác phải chú ý trước sao?


“Cậu ổn chứ? Có bị thương không?”


Tôi đang định giúp người ngã dậy thì nhận thấy khuôn mặt của họ. Đồ đạc vương vãi xung quanh. Gương mặt cau có.


Cái nơ khổng lồ.


Chắc chắn là nữ chính rồi?


Tôi vội quay đầu đi.


***


 


Grey Cracker không thích cảnh tượng nhộn nhịp như chợ ở Học viện này. Cậu không định đến xem kết quả buổi công bố sáng nay.


Việc cậu đậu là điều chắc chắn, vậy sao phải chen lấn trong đám đông từ sáng sớm như vậy? Thậm chí chỉ cần sai người đi kiểm tra là xong.



Việc đậu là điều hiển nhiên. Grey không thích làm những việc không cần thiết.


Nhưng Edward lại nghĩ khác.


Cũng như Grey, Edward Điện Hạ không cần phải kiểm tra kết quả, nhưng ngài ấy vẫn thức dậy từ sớm và ăn sáng.


Ngài đang ăn bánh với mứt phủ đầy. Mứt tràn ra ngoài và rơi xuống đĩa. Thực sự chẳng biết ngài ấy đang ăn bánh hay ăn mứt.


Vì vậy, Grey chẳng muốn ăn gì nữa. Cậu chỉ nhâm nhi trà và nghĩ đến người hầu không biết điều nào đang gõ cửa phòng mình vào sáng sớm.


“Vào đi.”


Edward nói. Grey đã nghĩ rằng Edward sẽ đuổi người hầu đi ngay lập tức.


Người hầu tiến lại gần và báo cáo điều gì đó với Edward. Grey quan sát sắc mặt của Edward.


Edward đặt dao cắt bánh xuống và lau tay vào khăn.


“Đi thôi.”


“...Bây giờ sao?”


“Đi ngay.”


Grey đặt tách trà xuống.


Có chuyện gì xảy ra sao?


Và lúc này thì...


Cậu tự hỏi liệu một nửa dân số ở đất nước này có đang tụ tập ở đây không? Grey tự trả lời câu hỏi mà cậu đã biết đáp án.


Grey chưa bao giờ thắng Edward dù chỉ một lần. Từ khi còn nhỏ, Edward luôn làm những điều vô lý, nhưng Grey không cảm thấy cần phải ngăn cản.


Grey đã luôn quan sát Edward và dần nhận ra những điều kỳ lạ về ngừoi này. Edward càng lớn, càng trở nên kỳ quặc, và khi ra chiến trường, ngài đã trở thành một người rất lạ. Và giờ thì...


Grey và Edward bước vào Học viện. Grey tách ra khỏi Edward để kiểm tra phòng ký túc xá đã được phân bổ, và trong lúc đó, cậu thấy hoàng tử Geoffrey đi qua cổng chính của Học viện, bị đám đông cuốn vào.


Geoffrey đang được Alex bế, và Alex đang dùng một tay ôm Geoffrey, tay còn lại đẩy đám đông ra.


Grey không thể tin vào mắt mình. Lẽ ra hoàng tộc phải có chút uy nghi, nhưng giờ lại thấy cảnh này.


Khi nhắc đến Alex ở đại yến, Grey đã làm như không biết gì.


Geoffrey luôn vụng về. Việc cậu ấy có hành vi lạ lùng cũng không phải là mới.


Geoffrey bị cuốn vào đám đông và giờ đang nói chuyện gì đó với Alex.


Grey đứng đó một lúc, rồi quay đi như thể muốn xua đuổi suy nghĩ này. Cảm giác thật không vui. Dù hiểu lý do Edward ra ngoài lúc này, nhưng vẫn thấy không ổn.


 



“Á!”


“Cô không sao chứ? Có bị thương đâu chứ?”


Tiếng la hét của một cô gái khiến cậu chú ý. Cậu quay lại nhìn Geoffrey.


Geoffrey đang đưa tay ra giúp cô gái vừa ngã. Đó đúng là điều cậu ấy sẽ làm.


Cậu nhớ lại những lần trong các buổi tiệc, khi Geoffrey cũng có những hành động như vậy. Dù cậu ấy không thường tham gia các bữa tiệc, nhưng mỗi khi có mặt, cảnh tượng này lại lặp lại.


Và rồi đột nhiên Geoffrey đứng sững lại, lùi về phía sau.


Cô gái định nắm tay cậu ấy, nhưng chỉ nắm phải không khí.


“... Gì vậy?”


Cô gái khó chịu hỏi.


“À, xin lỗi. Thật sự đấy. Cô có thể tự đứng dậy không?”


Geoffrey không nhìn cô, cố tình tránh ánh mắt của cô.


“Là do cậu mà?”


Cô gái lên tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên vì cậu ấy nói chuyện thiếu tôn trọng.


 


Cậu suýt nữa thì gọi Geoffrey là "Hoàng tử", rồi bước lại gần.


Nếu Alex là một quý tộc tinh ý, cậu ta sẽ nhanh chóng nhận ra và nói ra thân phận của Geoffrey. Cậu không thể để một người quý tộc như Geoffrey bị nói chuyện thiếu tôn trọng như vậy.


Dù học viện có nhấn mạnh về sự bình đẳng giữa các học viên, nhưng ngoài đời, thứ bậc và địa vị vẫn rất quan trọng.


Dân thường dù có tài giỏi đến đâu, vẫn chỉ là dân thường.


Dù là quý tộc hay hoàng tộc, ai cũng phải tuân theo quy tắc xã hội.


 


Dù học viên trong Học viện có quyền bình đẳng trong việc học tập, nhưng không ai dám gọi một thành viên hoàng tộc mà không dùng kính ngữ.


 


Hoàng tử vẫn là hoàng tử.


Nhưng Alex lại chẳng có chút nhạy bén nào về địa vị xã hội.


Lúc này, Geoffrey chẳng giữ chút dáng vẻ cao quý nào mà ngồi xổm xuống, nhặt từng món đồ rơi vãi của nữ sinh. Đúng là kiểu hành động mà cậu đã đoán trước! Cậu liếc nhìn Alex.


 



Không phải chứ, thay vì thế thì phải đỡ hoàng tử dậy trước chứ! Cậu cảm thấy ngứa ngáy muốn xen vào ngay lập tức.


Người hầu đâu rồi? Sao lại không ngăn cản cảnh tượng này? …À phải rồi, Học viện không cho phép mang theo người hầu.


Cuối cùng, cậu thở dài một hơi, bước nhanh tới. Cậu cúi người xuống trước mặt Geoffrey, giành lấy đống đồ trên tay.


 


“Hoàng tử Geoffrey điện hạ, ngài đang làm gì vậy? Ngài đã kiểm tra phòng ký túc xá của mình chưa?”


 


“Grey?”


 


Cậu chuyển đống hành lý lại cho nữ sinh kia. Cô gái đón lấy bằng cả hai tay, nhíu mày rồi quay sang nhìn Geoffrey.


“Hoàng tử điện hạ?”


 


Geoffrey đang lảng tránh ánh mắt cô ta, nhưng có vẻ đã nhận ra hành động đó thật vô nghĩa, nên rốt cuộc vẫn quay đầu lại.


“Ừ. Xin lỗi nhé. Cô đã nhặt đủ chưa? Nếu có món nào bị hỏng thì cứ báo tôi, tôi sẽ đền.”


 


Một nụ cười gượng gạo. Ngữ điệu cũng gượng gạo.


 


Hoàng tử đang căng thẳng.


Nhưng đây có phải người đáng để căng thẳng đến vậy không?


Cậu quan sát cô gái kia. Mái tóc nâu bình thường, đôi môi mang nét dịu dàng, khuôn mặt tổng thể khá hài hòa, có thể xem là một mỹ nhân.


 


Nhưng dù có đẹp đến đâu, cô ta cũng chẳng để lại chút ấn tượng nào trong mắt cậu. Từ nhỏ, cậu đã ra vào hoàng cung không biết bao nhiêu lần, tiêu chuẩn thẩm mỹ cũng theo đó mà tăng cao.


Dù là mỹ nhân cỡ nào thì cũng đâu thể sánh với Edward? Cả quốc vương và hoàng hậu đều sở hữu ngoại hình nổi bật, ngay cả Geoffrey cũng có nét thanh tú.


 


Cậu lại nhìn về phía Geoffrey. Cậu ấy vẫn không dám chạm mắt với nữ sinh ấy.


 


Cậu nheo mắt lại.


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 91
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...