0 And 1
Chương 65
“Cậu chủ?”
“Sao cậu chủ lại ở đây?”
Nhân viên quay sang hỏi người bên cạnh. Tôi ký tên vào sổ ghi danh và nhận lấy ‘Chiếc hộp điều ước’.
Nó trông y hệt như trong trò chơi. Tôi không quan tâm liệu nó có mang lại may mắn hay không, nhưng vẫn có chút nghi ngờ rằng có thể đây không phải là món đồ trong game.
Có vẻ là hàng thật.
Phải làm sao đây? Tôi bắt đầu thấy mong đợi. Dù không muốn kỳ vọng một cách mù quáng…
Có lẽ chiếc hộp này sẽ chẳng giúp ích gì cho mục đích của tôi. Cùng lắm nó chỉ cho tôi một món đồ trong game mà thôi.
Tôi cố gắng nghĩ đến những khả năng tồi tệ nhất.
Trong trường hợp xấu nhất, hộp sẽ chẳng có gì bên trong.
Vì cốt truyện chính của trò chơi còn chưa bắt đầu, nên món đồ này có thể cũng sẽ không hoạt động.
Sự xao động trong lòng dần lắng xuống. Không mong đợi gì cả. Dù tôi có thò tay vào ‘Chiếc hộp điều ước’ và chỉ thấy bụi bẩn, tôi cũng sẽ không thất vọng.
Tốt lắm.
“Ừm. Thế là bị phát hiện rồi. Nghe rõ chứ? Tôi là Lowell Mont Blanc.”
Người ngồi cạnh đột nhiên lên tiếng. Nhân viên đấu giá đã vây quanh cậu ta.
Cái gì mà thân phận? Cậu là siêu anh hùng chắc?
Một lúc sau, tôi mới hiểu những gì mình vừa nghe.
Cậu ta nói mình là Lowell Mont Blanc?
Nhân vật cuối cùng trong tuyến chinh phục, Lowell Mont Blanc, là con trai út của Thương hội Mont Blanc—một kẻ vừa giàu vừa đào hoa.
Đặc điểm của cậu ta là mái tóc nâu nhạt, hàng mi dài, và một nốt ruồi dưới đuôi mắt.
Nhìn kỹ thì đúng là trùng khớp.
Tính cách trăng hoa, cảm xúc yêu đương hời hợt như lông hồng, lại là nhân vật có thể tiếp cận nữ chính một cách thoải mái nhất khi chơi game.
Tôi cứ tưởng phải vào Học viện mới gặp được cậu ta.
Vậy là tôi đã chạm mặt tất cả các nhân vật chinh phục. Dù sao cũng chẳng có ai khen ngợi tôi vì điều đó.
“Để tôi giới thiệu đàng hoàng. Tôi là con trai của một thương hội lừa đảo.”
Lowell chìa tay ra.
“Nói thẳng luôn nhé, nhà tôi bán tất cả những thứ có thể kiếm tiền. Còn những thứ không có giá trị, chúng tôi cũng làm cho chúng trông có giá trị mà bán đi. Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết thôi. Vì chúng ta bằng tuổi, cũng có thể sẽ gặp nhau ở một bữa tiệc nào đó sau này, và tôi thì không muốn cảm thấy khó xử.”
Lowell nói một tràng dài, nhưng không hề vấp một lần nào. Quả là dẻo miệng.
“Vậy nên?”
“Vậy nên cái gì? Đây là cơ hội cuối cùng để cậu hoàn tiền đấy. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
“Cậu chủ! Sao lại gọi thương hội là lừa đảo chứ!”
“Sao lại nói những lời đó trước mặt khách hàng?”
Nhân viên xung quanh phẫn nộ trách móc Lowell.
“Ơ kìa, chẳng phải là lừa đảo sao? ‘Chiếc hộp điều ước’ cái gì chứ? Hay là làm thêm món ‘Suối trường sinh’ để bán đi? Nghe cũng hái ra tiền đấy.”
“Hả! Cậu chủ thật là thiên tài!”
“Chúng tôi sẽ đề xuất ý tưởng này với cấp trên!”
Đám nhân viên hào hứng đáp lại. Lowell chỉ lắc đầu.
“Đấy, chỗ này chính là như vậy đấy.”
Dù vậy, Lowell vẫn đang chìa tay về phía tôi. Có vẻ cậu ta muốn bắt tay.
Dù coi tôi như kẻ ngốc, nhưng cậu ta vốn là một người có bản tính tốt. Bình thường, người bán chẳng ai lại đi khuyên khách hàng ngừng mua cả.
Lowell có thể trở thành một thương nhân có đạo đức… Hoặc cũng có thể sẽ phá sản cả nhà.
Tôi nắm lấy tay Lowell và lắc lên xuống. Gương mặt cậu ta thoáng chốc trông có vẻ kỳ quái.
“À… Tôi cũng vui được gặp cậu. Nhưng ý tôi là tôi muốn lấy lại cái hộp.”
A, ý là vậy sao? Nhưng Lowell vẫn chưa chịu buông tay tôi.
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta.
Lowell mỉm cười, má lúm đồng tiền thoáng hiện.
…Gì thế này?
“Hộp thì không cần đâu. Tôi cũng rất vui khi được gặp cậu. Cảm ơn vì một thương vụ tốt đẹp.”
Tôi rút tay khỏi tay Lowell rồi quay sang chào các nhân viên.
Có lẽ họ sợ tôi đòi hoàn tiền, nên vẻ mặt ai nấy đều sáng bừng lên.
“Cảm ơn ngài. Mong rằng lần sau ngài sẽ lại ghé thăm.”
“Ngài có đang nhận danh mục sản phẩm không? Nếu chưa, xin hãy cho chúng tôi địa chỉ, chúng tôi sẽ gửi đến tận nơi mỗi tháng.”
“Không cần đâu.”
Tôi không thể nào tiết lộ địa chỉ trong hoàng cung được. Các nhân viên cúi người chào tiễn biệt.
“Chúng tôi sẽ trân trọng mối duyên quý giá với ngài.”
“Chúng tôi yêu quý ngài, khách hàng thân mến. Chúc ngài một ngày tốt lành!”
Sao mấy câu này nghe quen thế nhỉ?
Tôi ôm ‘Chiếc hộp điều ước’ vào lòng và rời khỏi nhà đấu giá.
‘Chiếc hộp điều ước’.
Nhịp tim tôi lại dường như đập mạnh hơn.
Không được mong đợi gì cả. Sẽ chẳng có gì xảy ra đâu.
Nhưng nếu có thì sao?
Mình không nên quá hồi hộp thế này…
Đột nhiên, khuôn mặt của Lowell xuất hiện trong tầm mắt tôi.
“Không định nói tên sao? Tôi đã chính thức giới thiệu bản thân rồi mà.”
“Cậu chủ không cần nói chuyện với loại người như ngài đâu!”
Dot gầm gừ.
Dot thường xuyên đi cùng tôi khi ra chợ. Bình thường cậu ấy không dễ nổi giận chỉ vì người khác nói chuyện suồng sã như thế này.
“Dot?”
“Cậu chủ, chúng ta về thôi!”
Dot nghiến răng.
Tôi bỗng nhớ đến Alex trong game, người vốn cực kỳ ghét Lowell.
Có lẽ Lowell là kiểu người thu hút sự khó chịu từ những ai sống nghiêm túc. Chẳng lẽ nhìn qua thôi cũng thấy cậu ta là kẻ vô trách nhiệm?
Lowell mỉm cười, má lúm đồng tiền thoáng hiện.
“Cậu đúng là được yêu quý nhỉ? Hầu cận của cậu còn tận tình bảo vệ thế này.”
“Cậu tấn công tôi đấy à?”
“Không, ý tôi không phải vậy…”
Lowell có vẻ bối rối, rồi đột nhiên đưa tay về phía tôi.
“Chào nhau lần nữa nhé?”
“Vừa mới chào rồi còn gì.”
Bị vong hồn ai đó nhập sao? Lúc nãy tôi bắt tay thì có vẻ không thích lắm, giờ lại cứ đòi chào?
“Nhưng tôi vẫn chưa biết tên cậu.”
“Cậu chủ! Đừng quan tâm đến hắn!”
Dot lớn tiếng. Cứ để hắn biết rồi đi nhanh có khi lại xong chuyện sớm hơn.
“Geoffrey.”
Tôi nói tên mình.
“Cậu trùng tên với Hoàng tử Geoffrey nhỉ. Đâu phải cái tên phổ biến lắm. Không lẽ Hoàng tử Geoffrey đang vi hành và tình cờ gặp tôi sao? Haha.”
Lowell bật cười.
Tôi và Dot thì không.
“…Thật sao?”
Nụ cười trên mặt Lowell lập tức biến mất.
Cậu ta quỳ xuống.
Tên này chắc không bao giờ gặp khó khăn vì thiếu nhanh trí nhỉ?
Lowell vừa cúi thấp người, các nhân viên đang hóng chuyện xung quanh cũng lập tức quỳ theo.
Trong chớp mắt, tôi chỉ còn thấy đỉnh đầu của mọi người.
Làm sao đây?
Dot hốt hoảng nhìn tôi, như thể đang hỏi.
Từ trước đến nay, tôi chưa từng bị phát hiện là hoàng tử khi ra ngoài.
Còn làm sao nữa?
Tôi trích lại chính lời của Lowell:
“Thương hội Mont Blanc bán tất cả những gì có thể, dù có giá trị hay không, đúng không?”
“V-Vâng, thưa điện hạ.”
“Cứ gửi danh mục sản phẩm đến hoàng cung đi. Nếu có thứ gì tôi quan tâm, cậu có thể trực tiếp mang đến giới thiệu.”
“Những thứ mà điện hạ quan tâm là như thế nào…?”
“Ừm, những thứ đắt tiền?”
Tôi nghĩ ra cách diễn đạt chính xác hơn.
“Những vật quý hiếm. Hiếm gặp và kỳ lạ.”
Như mấy món đồ trong game chẳng hạn.
Ai mà biết được? Thương hội Mont Blanc có mạng lưới rất rộng. Dù sống với tư cách hoàng tử, tôi vẫn chưa khám phá hết các vật phẩm trong game, nhưng họ có thể tìm ra chúng.
“Hãy mang những thứ như vậy đến. Ta sẽ tha thứ cho sự vô lễ của cậu.”
Lowell, lúc nãy còn có vẻ sợ hãi, giờ thì ngẩng đầu lên. Đôi mắt cậu ta sáng rực.
“Vâng, điện hạ. Khi đến hoàng cung, thần chỉ cần báo là nhận được lệnh triệu kiến của ngài sao?”
“Đúng thế.”
Lowell nở một nụ cười rạng rỡ, rồi cúi xuống hôn lên mu bàn tay tôi.
“Thần cảm tạ lòng khoan dung của điện hạ.”
***
Trên đường trở về hoàng cung, Dot lầm bầm đầy khó chịu.
“Đúng là kẻ vô lễ! Mấy lời đồn về cậu út của Thương hội Mont Blanc quả nhiên không sai chút nào!”
“Vậy à? Ta thấy cậu ta có thể trở thành một thương nhân giỏi đấy.”
Cậu ta có lương tâm. Dù điều đó có ích cho việc kinh doanh hay không thì chưa biết.
“Ồ, thì ra là vậy.”
“Dot, cậu không thích Lowell sao?”
“Điện hạ, ngài không nhận ra sao?”
Dot lại hỏi ngược tôi.
“Nhận ra cái gì?”
Dot đảo mắt, rồi đột nhiên bật cười đầy ẩn ý.
“Vậy là ngài không biết thật rồi! Nhưng mà nghĩ kỹ lại, chắc cũng không phải chuyện mà điện hạ cần phải bận tâm đâu.”
“Này, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Ôi chao. Điện hạ, thần nghĩ thần nên đi sắp xếp lại hành lý!”
Dot cố tình đổi chủ đề một cách lộ liễu, rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Ngay sau đó, đội cận vệ đặt hành lý của tôi xuống giữa phòng.
Nhìn mặt họ chẳng vui vẻ gì. Tất nhiên rồi, vận chuyển hành lý không phải công việc của hiệp sĩ.
Không biết bao giờ họ sẽ bắt đầu rêu rao đây.
Dù cận vệ có nhẫn nhịn đến đâu, họ cũng không phải kiểu người vui vẻ tham gia trò chơi mua sắm của hoàng tử.
Tôi chỉ mong họ sẽ tung tin kiểu: Vị hoàng tử ngốc nghếch đang vung một đống tiền vào những món đồ vớ vẩn!
Bây giờ, trong căn phòng trống trải, tôi chỉ còn lại một mình.
Tôi đặt ‘Chiếc hộp điều ước’ lên bàn và nhìn chằm chằm vào nó một lúc.
Nếu món đồ này thực sự có thể mang đến thứ mà người dùng mong muốn nhất, thì tôi chỉ có một điều ước duy nhất.
Chìa khóa để quay trở về thực tại.
Nhưng tôi không biết nó trông như thế nào, thậm chí không chắc nó có tồn tại hay không.
Dù vậy, biết đâu được… chỉ là biết đâu thôi…
‘Chiếc hộp điều ước’ là một chiếc hộp nhỏ bằng da màu nâu. Không có điêu khắc hay trang trí gì cả, kích thước chỉ vừa đủ để cầm gọn trong hai bàn tay.
Nhấc lên thử, tôi thấy bề ngoài thì chắc chắn nhưng bên trong lại nhẹ bẫng, cứ như thể nó trống rỗng.
Không có ổ khóa, chỉ có một cái chốt đóng mang tính hình thức. Chỉ cần nâng nó lên là hộp sẽ mở ra.
Tôi thử nâng chốt khóa lên.
Hộp không mở.
Ngay cả khi tôi kéo mạnh đến mức nổi gân trên cánh tay, nó vẫn không nhúc nhích. Như thể nắp hộp và thân hộp đã dính chặt vào nhau.
Chuyện quái gì thế này?
Tôi thất vọng đến mức ném hộp lên bàn.
Một tiếng cạch vang lên, nhưng hộp vẫn không hề hấn gì. Chỉ có chiếc bàn bị xước một vệt dài.
***
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 65
10.0/10 từ 16 lượt.
