0 And 1
Chương 234
Con đường đến Sherbet yên bình.
Những đám mây mưa lơ lửng trên đầu rồi tan biến khi chiều đến, để lại một bầu không khí mát mẻ, không quá nóng cũng không quá ẩm, rất thích hợp để đi bộ.
Phái đoàn được chào đón ở mọi lãnh địa mà họ ghé qua. Tôi cũng dần quen với việc giơ tay chào lại những người dân reo hò.
Không có vấn đề gì cả.
Chỉ là có vài điều kỳ lạ.
Alex rất kiên quyết. Từ ngày tôi tháo băng, cậu ấy bắt đầu cho tôi tập luyện, nhưng cường độ không quá nặng.
Lịch trình bận rộn khiến tôi khó có thời gian tập thể dục, hơn nữa ngay từ đầu Alex cũng chẳng phải một giáo viên giỏi.
‘Ngài có thấy khó chịu ở đâu không?’
‘Ừm, chân hơi mỏi nhỉ?’
‘Thần xin lỗi, điện hạ. Thần đã không tính đến việc cơ thể ngài bị yếu đi.’
Alex cuống quýt rút bớt bài tập từ hai mươi lần xuống còn một nửa. Cũng tốt thôi, nhưng một người thầy cứ cuống lên vì chút đau nhức của học trò thì làm sao dạy nổi chứ?
Dĩ nhiên, không có nghĩa là Alex kỳ lạ.
Người kỳ lạ là Bá tước Baumkuchen.
"Ngài Bá tước, có chuyện gì sao?"
Cảm giác có ai đó nhìn mình, tôi quay lại thì thấy ông khoanh tay đứng quan sát.
"Ngài có vẻ đang rất vui khi dành thời gian với con trai ta."
"Ừ. Alex là một giáo viên giỏi mà."
Ông ấy muốn nghe lời khen về con trai sao?
Khi tôi đáp lại, Bá tước vỗ tay với vẻ mặt khó hiểu rồi rời đi.
Vỗ tay là sao?
Mà ngay từ đầu, ông ấy đứng đó xem làm gì chứ?
Còn một người nữa cũng kỳ lạ.
"Điện hạ, ngài có thích đồ ăn vặt không?"
Morris Sanson tiến đến gần xe ngựa và hỏi. Dĩ nhiên, ông ta cũng có xe riêng. Đó là chiếc xe đã chở ông ta từ Sherbet, bề ngoài xa hoa như để thể hiện tiềm lực tài chính của đất nước. (ko biết mấy bồ có đọc tua không, nhưng ông này là cha ruột Geoffer)
Sanson thỉnh thoảng xuống xe để cưỡi ngựa đi theo đoàn. Alex cũng hay làm thế khi thấy mệt, nên chuyện này vốn chẳng có gì đáng nói.
Nhưng việc chuẩn bị kẹo cho một hoàng tử nước ngoài thì có hơi lạ không?
Nếu từ chối, liệu có ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước không nhỉ?
Chắc là không, nhưng tôi vẫn trả lời một cách ôn hòa.
"Ta không ghét."
"Vậy là ngài thích rồi. May quá."
Morris tự ý diễn giải câu trả lời của tôi, sau đó đi đến xe ngựa của mình rồi quay lại với một giỏ đầy kẹo.
"Xin mời dùng."
Tôi từng nổi giận với người này bao giờ chưa nhỉ?
Ông ta thấy tôi thiếu đường hay sao?
"Ta cảm ơn, nhưng thế này thì hơi nhiều thì phải..."
"Tôi có rất nhiều kẹo."
À, thế à.
Đây không phải thông tin tôi cần biết.
Thấy tôi hơi lúng túng, Morris bổ sung.
"Sherbet là đất nước có nền ẩm thực tráng miệng rất phát triển mà."
Ông ta muốn khoe khoang sao?
Dù sao đi nữa, những chuyện kỳ quặc kiểu này thỉnh thoảng vẫn xảy ra, nhưng nhìn chung chuyến đi vẫn rất suôn sẻ.
Bá tước Baumkuchen huấn luyện binh lính với cường độ khắc nghiệt hơn hẳn so với những bài tập của Alex dành cho tôi.
Tôi hơi thắc mắc liệu việc huấn luyện thế này khi đang di chuyển có ổn không, nhưng chắc là ổn nên ông ấy mới làm.
Lowell và Idella thì không bước ra khỏi chiếc xe dành cho các quan chức. Có vẻ họ rất bận rộn.
Dĩ nhiên, kẹo của Morris không có độc. Ông ta đúng là kỳ lạ, nhưng có vẻ không phải kẻ đáng ngờ.
Khi mệt, tôi thường chợp mắt hoặc ăn chút kẹo giết thời gian.
Sau một hành trình dài, chúng tôi đã vượt qua biên giới.
Biên giới cũng giống như ranh giới giữa các lãnh địa. Không có tấm biển nào ghi "từ đây là đất nước khác", cũng chẳng có Vạn Lý Trường Thành sừng sững.
Theo hiệp ước, họ không còn gây áp lực mà đã rút bớt quân.
Dù vậy, quân đội Sherbet đóng ở biên giới vẫn rất hùng hậu, khiến tôi không khỏi choáng ngợp ngay khi nhìn thấy.
"Tôi sẽ truyền tin."
"Ừ."
Morris đại diện cho đoàn Sherbet, còn phía chúng tôi thì Grey lên đường. Cả hai cưỡi ngựa băng qua đồng bằng, tiến về doanh trại của quân Sherbet.
Chẳng bao lâu sau, từ phía doanh trại, một con ngựa đen bóng loáng xuất hiện.
Tôi cảm thấy bên đó hơi ồn ào.
Người cưỡi ngựa là một người đàn ông khoác áo giáp nhẹ, trông như đang ra lệnh cho một hiệp sĩ.
Hiệp sĩ đó lập tức phi ngựa đến trước mặt chúng tôi.
"Thần xin được diện kiến hoàng tử Geoffrey. Ai là hoàng tử Geoffrey?"
Tôi xuống ngựa và bước đến trước mặt anh ta. Anh ta quỳ một gối.
Cung cách quá mức cung kính đối với một hoàng tử nước ngoài có quan hệ không mấy suôn sẻ với họ.
"Thần có thể trình bày chứ?"
"Cho phép ngươi."
"Thánh thượng Philip xin gửi lời chào đến ngài. Người mong muốn được cùng ngài tiến vào hoàng cung."
…Gì cơ?
Tôi mất vài giây để hiểu.
Khi hiểu ra rồi, tôi cố giữ bình tĩnh và leo lên ngựa trở lại.
Tên của một vị vua chỉ được nhắc đến khi đó là mệnh lệnh trực tiếp từ ông. Nghĩa là ở đây có vua Sherbet…
Nghe có vẻ vô lý.
Tôi vươn cổ quan sát. Một lần nữa, doanh trại quân đội Sherbet hiện ra trước mắt. Có vẻ tôi không tưởng tượng khi nãy họ hơi ồn ào thật.
Tôi nhìn thấy một con ngựa đen oai phong. Người cưỡi ngựa giơ tay về phía tôi.
…Người đó là vua Philip sao?
Ông điên rồi à?
Dù vua Sherbet có là người như thế nào, tôi cũng không thể phớt lờ lời triệu kiến của ông.
Dẫn theo đoàn hộ vệ, tôi tiến về phía vua Philip và những người xung quanh ông ta.
Tôi thấy Grey đứng phía sau ông, mặt tái nhợt.
Tôi ra hiệu bằng ánh mắt.
Ngìa ấy bị điên à?
Grey lắc đầu.
Không biết cậu ta có hiểu ý tôi không…
Dù sao đi nữa, Quốc vương Philippe cũng dang rộng hai tay đón tiếp chúng tôi.
Đúng theo nghĩa đen. Ông xuống ngựa và dang hai tay ra.
Vì không thể đứng cao hơn nhà vua, tôi cũng xuống ngựa.
"Chào mừng!"
Quốc vương Philippe rạng rỡ nói.
Tôi không biết phải đáp thế nào.
"Đa tạ ngài?"
Nói vậy có ổn không? Liệu có đi ngược lại nghi thức ngoại giao không?
Nhưng đầu tôi lúc đó chỉ toàn một màu trắng xóa.
Quốc vương Philippe quay sang Maurice Sanson.
"Ở Biscotti không có phong tục ôm khi chào hỏi sao?"
"Thần nghĩ không phải vậy, bệ hạ."
Biểu cảm của Quốc vương Philippe càng rạng rỡ hơn rồi ông quay sang tôi lần nữa.
"Chào mừng đến Sherbet, Hoàng tử Geoffrey! Ta có thể nói chuyện thoải mái chứ? Ta đã mong chờ ngày con đến."
Rồi ông bất ngờ ôm chặt tôi.
Xung quanh lại một lần nữa náo loạn. Tôi nghe thấy tiếng rút vũ khí, nhưng khi đang bị ôm chặt thế này, tôi không thể nhìn thấy gì.
Quốc vương lớn tiếng nói:
"Không, không! Hãy cất vũ khí đi. Sherbet chào đón Hoàng tử Geoffrey! Ta không có ý định gây tổn hại gì cả. Có đúng không, Hoàng tử Geoffrey?"
"Vâng, bệ hạ. Dĩ nhiên rồi."
Tôi lập tức đồng ý.
"Bệ hạ, nhưng bọn họ đã hành động trước—"
"Hoàng tử Geoffrey, hộ vệ của con thật trung thành! Ta rất thích điều đó."
Quốc vương Philippe phớt lờ lời phản đối của kỵ sĩ Sherbet.
Lúc này, tôi mới thoát ra khỏi vòng tay ông và có thể quan sát tình hình xung quanh. Alex cùng các kỵ sĩ nhà Baumkuchen đều đã rút kiếm ra.
Báo động vang lên trong đầu tôi. Tôi lập tức hét lên:
"Hãy tra kiếm vào! Các ngươi thật vô lễ! Xin thứ lỗi, bệ hạ. Có lẽ hộ vệ của thần đã hoảng loạn vì tình huống ngoài dự kiến."
Câu này hàm ý lỗi cũng thuộc về Quốc vương Philippe.
Giờ thì Sherbet không thể coi đây là vấn đề để gây sự nữa.
Nhưng dù sao thì đây cũng là lãnh thổ Sherbet, và đối phương là chủ nhân của vùng đất này. Vị vua duy nhất tôi từng biết là bậc thầy trong việc soi mói lỗi sai.
Liệu chuyện này sẽ đi đến đâu?
"Ta thực sự rất thích."
Quốc vương Philippe mỉm cười.
"Phản ứng ngay tức khắc là dấu hiệu của lòng trung thành! Ta luôn tin rằng đức tính quan trọng nhất của một kỵ sĩ là trung thành. Kỵ sĩ không cần phải suy nghĩ phức tạp làm gì. con không nghĩ vậy sao?"
"Vâng... Ngài nói rất có lý."
Tôi nên trả lời thế nào đây?
Ông có vẻ rất hài lòng khi quan sát hộ vệ của tôi, rồi nở nụ cười tươi rói.
"Vậy thì không có vấn đề gì cả, đúng chứ? Ta đã chuẩn bị nghi lễ chào đón phái đoàn Biscotti! Hẳn là mọi người đã mệt mỏi sau chuyến hành trình dài. Mau vào thành thôi."
Và thế là tôi thực sự cưỡi ngựa đi bên cạnh Quốc vương Sherbet tiến vào thành...
***
Những gì tôi biết về Sherbet như sau.
Sherbet là một quốc gia sở hữu vùng đồng bằng rộng lớn. Khí hậu ấm áp thuận lợi cho nông nghiệp, văn hóa ẩm thực phát triển, lại có một con sông lớn chảy qua đất nước, giúp việc di chuyển dễ dàng.
Với mọi điều kiện như vậy, thật khó để Sherbet không trở nên giàu có. Những xu hướng xa hoa và trò tiêu khiển phổ biến trong giới quý tộc Biscotti đều bắt nguồn từ quốc gia này.
Dĩ nhiên, Sherbet không phải lúc nào cũng hùng mạnh. Đã từng có thời, Biscotti mới là chủ nhân của dòng sông His.
Giờ đây, đó chỉ còn là ánh hào quang xưa cũ.
Quốc vương Philippe là một nhà cai trị kiệt xuất. Từ khi lên ngôi, ông đã nhiều lần dập tắt các cuộc nổi loạn thành công, nhờ đó mà Sherbet hiện tại là một quốc gia hùng mạnh và yên bình.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 234
10.0/10 từ 16 lượt.
