0 And 1
Chương 227
"Đám người xấu xa. Không còn việc gì khác để làm sao mà lại dám động đến điện hạ Geoffrey chứ...?"
"Tội nghiệp ngài ấy quá..."
Những tiếng chửi rủa của các cung nhân vang lên. Họ lắc đầu, chặc lưỡi tỏ vẻ bất bình.
Tôi càng thêm bối rối.
Thật vô lý.
Thấy hoàng tử đáng thương sao? Một kẻ từ khi sinh ra đã khoác lụa là gấm vóc, sống sung sướng. Chẳng phải người ta thường ghen tị mà bảo rằng "đúng là số hưởng" hay sao?
Thật ngạc nhiên khi ngay cả các cung nhân cũng xem tôi như một hoàng tử bạc mệnh, phải trải qua nhiều bi kịch. Dù họ là những người hiểu rõ cuộc sống của hoàng tộc hơn ai hết.
Không biết nhìn đi đâu, tôi đành dõi mắt vào khoảng không. Gió đêm lướt qua, dường như làm dịu đi khuôn mặt nóng bừng của tôi.
Có ai đó đứng trên tháp.
Không có ánh đèn ở đó, chỉ là một cái bóng đen mờ ảo, nhưng tôi biết ngay đó là Edward.
Tách biệt khỏi đám đông, cậu ấy đứng một mình trong yên lặng.
cậu đã đến xem. Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí tôi, khiến dòng máu trong người như sôi lên.
Lại làm chuyện không đâu rồi sao?
Liệu tôi có bắt được đám quý tộc không? Từ trước đến nay, có lần nào mọi chuyện diễn ra đúng theo ý tôi chưa?
Cả người cứng đờ, đầu óc cứ quanh quẩn mãi với những suy nghĩ lặp đi lặp lại.
Rồi áp lực đè nặng lên tôi đột nhiên tan biến, thay vào đó là một dòng adrenaline không rõ từ đâu trào lên.
"Điện hạ?"
"Chờ đã!"
Tôi thoát khỏi đoàn người, lao nhanh về phía tòa tháp.
Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Dưới chân tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Việc không vấp té trên bậc thang chỉ là may mắn thuần túy.
Tôi tiếp tục leo lên. Cao hơn, cao hơn nữa. Trái tim đập dữ dội như sắp nổ tung.
"Edward!"
cậu ấy ở đó. Đúng như tôi nghĩ.
Phía sau cậu, bầu trời đen kịt trải rộng. Dưới mặt đất, vô số ánh đèn tỏa sáng, làm nơi cậu đứng trông càng thêm tối tăm.
"Edward, ngày mai cậu sẽ đến chứ?"
Không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn và phó mặc mọi thứ cho quan lại.
Đây là trách nhiệm của tôi. Là câu hỏi mà tôi phải tự mình đặt ra.
Edward giơ hai tay ra.
Giống như tư thế sẵn sàng đỡ lấy ai đó đang rơi xuống, khiến tôi vô thức nắm lấy cánh tay cậu.
cậu ấy cúi xuống nhìn tay tôi.
Tim tôi đập mạnh đến mức đau nhói.
Edward im lặng.
"Tôi đã chứng minh được rồi. cậu cũng thấy, đúng không?"
Tôi không biết mình đang cố thuyết phục cậu điều gì.
Nhưng tôi muốn cậu ấy công nhận.
Rằng tôi có thể tự chịu trách nhiệm về bản thân.
Rằng tôi có đủ sức để giải quyết vấn đề của mình.
Dù thực tế thì, chín mươi phần trăm có lẽ chỉ là do may mắn mà thôi.
Tôi đã bắt được tất cả!
Cuộc nổi loạn không xảy ra, đám quý tộc cũng không trốn thoát, dư luận lại đứng về phía hoàng gia.
Chỉ còn lại việc xử lý bọn họ như thế nào. Và đó mới là điều quan trọng nhất.
"cậu muốn tôi tham dự lễ tang sao?"
Edward hỏi.
"Phải."
Chính tôi cũng bất ngờ vì câu trả lời của mình lại dễ dàng đến vậy.
"Được thôi. Nếu đó là điều cậu muốn."
Edward nói khẽ.
Trái tim tôi như muốn vỡ tung.
***
Tang lễ của hoàng tộc bắt đầu từ phòng ngủ mà họ từng lưu lại lúc sinh thời.
Phòng ngủ là không gian riêng tư nhất, là nơi chủ nhân mỗi ngày chìm vào giấc ngủ. Vì cái chết không được xem là kết thúc mà chỉ là sự tiếp nối của cuộc sống, nên nghi thức tang lễ bắt đầu từ phòng ngủ với ý nghĩa đơn giản là nơi yên giấc của họ đã thay đổi.
Tẩm cung của Hoàng hậu thật xa lạ. Tôi không nhớ mình từng bước vào nơi này. Ngoài việc đây là một không gian kín đáo, tôi vốn cũng không có nhiều lý do để tự ý ghé qua cung của Hoàng hậu.
Liệu Geoffrey đã từng đến đây chưa? tôi không biết. Nhưng chắc chắn nơi này trước kia không tràn ngập mùi thuốc nồng nặc như vậy.
Hơi thuốc nồng khiến đầu óc tôi trở nên mơ hồ.
Hoàng hậu trong quan tài trông như đang say ngủ.
Có lúc tôi từng nghĩ bà là một người đáng sợ, nhưng giờ nhìn lại, bà thật nhỏ bé.
Nhà vua và Hoàng hậu đều không phải những người mạnh mẽ.
Đã có thời tôi tin rằng tương lai của Geoffrey đã bị đóng khung, không thể thay đổi, và nguyên nhân nằm ở hai người họ.
Nhưng thứ không thể thay đổi là quá khứ.
Nhà vua và Hoàng hậu từng mang đến cho tôi cảm giác áp đảo, nhưng đó chỉ là bóng của họ mà thôi.
Geoffrey và Edward cũng bị bao trùm bởi bóng ấy. Dù tôi có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể thoát khỏi những chuyện liên quan đến hai người họ và cả phu nhân Roze.
Trong câu chuyện mà phu nhân Flambe kể, kẻ gây tội là nhà vua và phu nhân Roze.
Hoàng hậu, người một mình bị đưa đến đất nước này, chỉ muốn bảo vệ bản thân, nhưng họ đã không để bà làm thế. Cuối cùng, nhà vua đã hủy hoại bà. Và một cung nhân đã chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp đó từ trong bóng tối.
Phu nhân Flambe hẳn không nói dối.
‘Hoàng hậu chỉ muốn bảo vệ điện hạ Geoffrey. Đó là điều duy nhất bà mong muốn.’
Nhưng mỗi lần bà nhắc đến phu nhân Roze đã khuất, tôi lại không thể không nhớ đến những lời nguyền rủa mà nhà vua từng trút lên tôi.
Nhà vua khao khát báo thù cho phu nhân Roze.
Thật vô lý khi một quá khứ không thể thay đổi lại có thể gây ảnh hưởng lớn đến hiện tại.
Phu nhân Flambe đã bảo tôi hãy đến Sherbet để sống sót. Nếu là Geoffrey thật sự, cậu có gật đầu trước lời đề nghị ấy không? Rồi sau đó, có lẽ cậu sẽ lớn mạnh ở Sherbet và tìm cách báo thù Edward chăng?
Nhưng có suy diễn thế nào cũng vô nghĩa.
tôi có cảm giác mình đã được nghe phần kết của câu chuyện kéo dài từ quá khứ. Những nhân vật chính của bi kịch này đã lần lượt rời sân khấu.
Tôi cố gắng nghĩ như vậy.
Những hiệp sĩ tấn công cỗ xe ngựa cũng bị chém đầu cùng với những thân cận của nhà vua trong cuộc xử tử công khai.
Họ không phải những hiệp sĩ nắm giữ vùng lãnh thổ lớn hay đã lập công vang dội trên chiến trường.
Chỉ là những kẻ luôn theo sát nhà vua, chỉ giỏi làm nhiệm vụ dẫn mồi trong các cuộc săn bắn. Vì thế, chẳng ai nghĩ đến việc điều tra xem họ có biết gì không.
Quan tài rời khỏi phòng ngủ.
tôi đi theo sau nhưng bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn, liền dừng bước.
Bên ngoài phòng ngủ, các quý tộc đã đợi sẵn. Họ di chuyển như thể hộ tống quan tài, rồi chậm rãi dừng lại. Tôi biết họ đang chờ mình.
“Geoffrey.”
Edward bước đến từ phía cuối hành lang.
Theo trình tự, lúc này chưa phải thời điểm cậu ấy xuất hiện, nhưng cậu ấy cứ như thể đang đi theo một nghi thức đã định sẵn, tiến lại gần ta.
Các quý tộc đứng theo đội hình có sẵn, vì sự xuất hiện của Edward mà có chút xáo trộn.
Dù vậy, Edward không hề bận tâm.
Cậu ấy lặng lẽ đứng bên cạnh tôi.
Edward thật sự đã đến.
Tôi tiếp tục bước đi. Các quý tộc nhìn chúng ta như thể hai huynh đệ thân thiết.
Bất giác, cảm giác buồn nôn cũng lắng xuống.
Đoàn người dài dằng dặc dừng lại tại nhà nguyện. Dù xuất phát từ ban ngày, nhưng khi đến nơi, trời đã về khuya.
Trần cao rực sáng bởi hàng trăm ngọn nến. Tôi bước vào bên trong cùng những quý tộc khoác trên mình phục tang đen và mạng che mặt đen.
Đại tư tế cúi mình tiếp đón chúng ta.
Bên trong quan tài được trang trí bằng những đóa hoa tươi rực rỡ. Hàng trăm viên ngọc trai trong suốt xâu thành chuỗi, viền quanh những bông hoa. Lớp vải phủ trên đó là gấm lụa Sherbet.
Tôi không có khiếu thẩm mỹ, nhưng ngay cả tôi cũng phải công nhận nó thật đẹp.
Tôi không biết nó có ý nghĩa gì, nhưng hy vọng nó cũng làm Hoàng hậu hài lòng.
Đại tư tế đọc lời cầu nguyện.
Các quý tộc dâng hoa cùng những lời tiễn biệt.
Dường như tất cả quý tộc trong nước đều đã đến.
Có lẽ không phải tất cả, nhưng tôi có cảm giác gần như vậy.
Ngay cả những quý tộc không đủ quyền thế để diện kiến hoàng tử riêng cũng đến gần tôi, bày tỏ lời chia buồn.
tôi trông giống một hoàng tử được nhiều người yêu mến.
Nhưng tôi nhớ không lâu trước đây, cung điện từng vắng lặng đến thế. Đúng là những kẻ có bước chân nhanh nhạy.
Nếu Hoàng hậu có thể thấy cảnh này, chắc bà sẽ vui lòng.
Tôi mỉm cười đáp lại các quý tộc. Có lẽ tôi không cần khóc.
Lời chia buồn bắt đầu trở nên lặp lại, đến mức Dot phải ra mặt ngăn cản họ.
Lowell đang bận cùng các quan viên, còn Alex cứ như chiếc bóng của tôi.
Rồi đến lượt tôi.
Tôi bước lên, đặt một bông hoa trắng lên quan tài.
“Con xin lỗi.”
Tô vốn có lời chuẩn bị sẵn, nhưng quên mất. Chỉ có thể nói vậy.
tôi cũng không rõ mình xin lỗi vì điều gì.
Vì đã trở thành Geoffrey?
Nhưng đó đâu phải lỗi của tôi.
tôi cũng không có ý định tiếp tục sống như Geoffrey. Vậy thì chẳng có lý do gì để xin lỗi Hoàng hậu cả.
Edward không dâng hoa.
Cậu ấy chỉ khoác áo tang đen, đứng cùng Grey và những người có vị trí tương ứng. Thỉnh thoảng, ánh mắt cậu ấy lại chạm vào tôi.
Chẳng nhìn đi đâu khác, chỉ nhìn mỗi tôi.
***
Vào ngày tang lễ kết thúc, các quan lại được cho phép nghỉ ngơi một chút.
Tôi biết điều đó vì Lowell cuối cùng cũng thoát khỏi công việc.
“Bao giờ cậu thành quan lại vậy?”
“Vì tôi rất tài giỏi nên được yêu mến chăng.”
Lowell thở dài. Dot cười khẩy.
“Wow, đúng là một câu đùa thú vị đấy!”
Dot rót "thức uống ma thuật" mà Lowell mang đến, đi một vòng quanh chiếc bàn tròn, rót đầy cốc của tất cả mọi người—trừ tôi.
“Dot?”
“Điện hạ muốn dùng trà không? Hay là một cốc sô cô la nóng?”
Tôi là trẻ con chắc?
Lowell ngăn Dot lại khi cậu cứ mãi đối xử với tôi như một đứa trẻ.
“Là rượu trái cây có nồng độ nhẹ, phụ nữ cũng dễ dàng uống mà.”
“À, hóa ra là đồ nghề làm việc! Ngài Lowell đúng là rành mấy chuyện này ha.”
“Điện hạ. Tôi sẽ mang cốc sứ lại.”
Alex nhấc cốc rượu trước mặt tôi đi. Lowell nhìn cậu ấy với ánh mắt khó tin.
Tôi bật cười, với tay lấy cốc của Alex và nhấp hai ngụm. Bầu không khí náo nhiệt khiến tâm trạng tôi cũng nhẹ bẫng, miệng bất giác nở nụ cười.
Chắc hẳn ai cũng đã trải qua một ngày dài vất vả, vậy mà vẫn uống rất hăng.
Mí mắt tôi khẽ khép lại.
Tôi tỉnh dậy vào lúc rạng sáng. Tôi đang nằm trên giường. Có vẻ là Alex đã đưa tôi về.
Tấm rèm trắng lay động trong gió. Khi đôi mắt dần quen với bóng tối, những hình ảnh mờ nhạt cũng trở nên rõ ràng hơn. Gió lùa vào, xua đi hơi ấm của đêm hè. Cảnh tượng này giống như một giấc mơ.
Tôi vén rèm lên.
Ban công trống không.
Dot không thích để mở cửa kính ban công. Cậu tin rằng nếu tôi hứng gió đêm dù chỉ một chút, tôi sẽ bị cảm và đổ bệnh. Niềm tin ấy dường như càng thêm vững chắc trong thời gian gần đây.
Không có ai trên ban công. Nhưng cũng không hoàn toàn trống rỗng.
Có một chiếc chai thủy tinh được đặt ở đó. Một dải ruy băng quấn quanh cổ chai.
Trang trí thì cũng không quan trọng lắm.
Nhưng đây là gì?
Thức uống ma thuật sao?
Hôm sau, tôi đem chai đó hỏi Lowell. Cậu ta mở nắp, ngửi thử, rồi nhăn sống mũi.
“Không phải rượu. Hình như là thuốc. Ngài có muốn tôi kiểm tra thành phần không?”
“Nhờ cậu.”
Chỉ mất vài tiếng, Lowell đã quay lại.
“Là thuốc ngủ cực mạnh đấy, điện hạ. Ngài lấy thứ này từ đâu vậy? Công thức pha chế cũng khá đặc biệt.”
Tôi không biết. Có ai đó đã đưa cho tôi.
Lại là cái gì đây chứ?
Dù sao thì...
Tang lễ đã kết thúc.
Và mười ngày sau, sứ thần của Sherbet đến.
0 And 1
