0 And 1
Chương 219
Nữ bá tước Flambe ban đầu không thể tin vào cái chết của Hoàng hậu. Tuy nhiên, tình hình diễn ra vô cùng cấp bách. Đến mức binh lính cả gan xông vào dinh thự của bà để hỏi về tung tích Hoàng tử Geoffrey.
Ngay cả sau khi chấp nhận sự thật về cái chết của Hoàng hậu, bà vẫn không thể trấn tĩnh lại. Sao chuyện đó có thể xảy ra được? Tại sao lại trở thành như vậy?
Bà vốn không phải một quý phu nhân có thế lực trong giới thượng lưu. Chỉ khi hầu hạ Hoàng hậu, bà mới có được quyền lực.
Khi Hoàng hậu vừa đặt chân đến Biscotti, giới thượng lưu vẫn chưa biết nên đối đãi với nàng thế nào.
Tình yêu giữa Nhà Vua và phu nhân Roze là một trong những tin đồn gây chấn động giới thượng lưu. Một lời đồn vô cùng nổi tiếng và đáng tin cậy, đến mức người ta công khai nói rằng Nhà Vua yêu phu nhân Roze đến mức có thể phong bà ấy làm Hoàng hậu.
Không chỉ giới thượng lưu, mà dân chúng cũng biết về câu chuyện này. Một số quý phu nhân thậm chí còn cho rằng tình yêu ấy thật đẹp. Vì trong giới quý tộc, tình yêu không toan tính là điều hiếm hoi biết nhường nào.
Trong bối cảnh ấy, công chúa Sherbet xuất hiện và kết hôn với Nhà Vua. Khi đó, không ai biết rằng phu nhân Roze đang mang thai. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, bà ấy đã bị cô lập khỏi giới quý tộc, và thật khó để không cảm thấy thương cảm cho bà ấy.
Tại yến tiệc, Hoàng hậu chỉ có một mình. Dù có trò chuyện với những người đến gặp nàng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nàng không thể hòa nhập với bất kỳ nhóm nào.
Nỗi e dè và sợ hãi dành cho Hoàng hậu ngoại quốc, cùng sự đồng cảm dành cho phu nhân Roze, khiến bầu không khí yến tiệc trở nên căng thẳng.
Hoàng hậu ngồi cạnh Nhà Vua, đưa mắt quan sát toàn bộ khán phòng. Nhà Vua có vẻ chán chường, chống cằm tựa vào tay, trong khi Hoàng hậu vẫn giữ dáng vẻ hoàn hảo, không chút xao động.
Nàng mỉm cười với những ai chạm ánh mắt mình. Nàng cũng đã vài lần chạm mắt với nữ bá tước Flambe. Bà không khỏi cảm thán trước Hoàng hậu.
Bà đã bước chân vào giới thượng lưu khá muộn. Dù trở thành vợ lẽ của bá tước Flambe, bà vẫn sợ hãi giới thượng lưu và không thể thích nghi. Chồng bà từng khuyên hãy thử tổ chức một buổi gặp mặt, nhưng liệu có quý phu nhân nào nhận lời mời của bà chăng?
Nếu nữ bá tước Flambe muốn thay đổi tình thế, thì đây là cơ hội duy nhất.
Hoàng hậu là một người mạnh mẽ. Phu nhân Roze sẽ không thể quay lại giới thượng lưu nữa. Và đương nhiên, vị Hoàng hậu trẻ tuổi này sẽ trở thành người đứng đầu giới thượng lưu.
'Ngài thấy chán sao, thưa Hoàng hậu?'
Nữ bá tước Flambe lấy hết dũng khí lên tiếng. Đôi tay đang nắm lấy váy của bà run rẩy không ngừng.
Hoàng hậu hẳn đã nhìn thấy điều đó, nhưng nàng vẫn dịu dàng đáp lại.
'Một chút thôi. Phu nhân đến kể chuyện thú vị cho ta nghe sao?'
'Tôi không biết chuyện gì mới có thể khiến Hoàng hậu hứng thú.'
'Một người tốt bụng. Chuyện gì cũng được. Thật sự thì ta đang rất chán đây.'
Nữ bá tước Flambe đã kể cho Hoàng hậu nghe một câu chuyện mà chưa ai trong giới thượng lưu Biscotti từng kể cho nàng.
Câu chuyện về phu nhân Roze.
Bà không chắc chuyện gì sẽ khiến Hoàng hậu hứng thú, nhưng bà biết đâu là câu chuyện sẽ có ích cho nàng.
Và bà nghĩ rằng Hoàng hậu cần biết điều đó càng sớm càng tốt.
'Thì ra vậy. Ta chính là kẻ phản diện.'
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, Hoàng hậu cười nhưng không hề có chút vui vẻ nào.
'Thật kỳ lạ. Ta cứ ngỡ mình đến đây để giúp đỡ đất nước này cơ đấy.'
Khuôn mặt Hoàng hậu tái nhợt.
Nữ bá tước Flambe đã từng thấy gương mặt như vậy trong gương vào mỗi buổi tối có yến tiệc.
Nếu hôm ấy bà không nói ra, liệu mối quan hệ giữa Nhà Vua và Hoàng hậu có khác đi không?
Bà không biết.
Trong những lần hầu hạ Hoàng hậu, bà từng vài lần tham dự tiệc trà cùng Nhà Vua.
Cặp vợ chồng trẻ vẫn còn lạ lẫm với nhau nhưng cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện.
Nhìn họ, bà lại nhớ về những ngày đầu sau khi kết hôn của mình. Khi đó, bá tước Flambe cũng không biết nên đối xử thế nào với người vợ trẻ hơn mình rất nhiều. Nhưng mỗi lần từ ngoài trở về, ông luôn mang theo một món quà.
Chuyện của Nhà Vua và phu nhân Roze có phần đặc biệt, nhưng rốt cuộc, có quý tộc nào mà trước khi kết hôn chưa từng có quá khứ?
Nữ bá tước Flambe tin rằng Nhà Vua và Hoàng hậu rồi sẽ xây dựng được một gia đình hòa thuận.
Thực ra, họ cũng không cần phải hòa thuận.
Nhà Vua bắt buộc phải tôn trọng Hoàng hậu, và Hoàng hậu cũng vậy.
Hôn nhân của giới quý tộc là quá trình tìm kiếm đồng minh.
Một khi đã thành hôn, liên minh sẽ không dễ dàng bị phá vỡ.
Khi thị vệ của Nhà Vua bước vào và thì thầm gì đó với Người, vẻ mặt Người bỗng đầy kinh ngạc.
Gương mặt Người dường như giãn ra trong giây lát, nhưng ngay sau đó lại trở về nét vô cảm.
Người đứng dậy.
'Hãy cứ tận hưởng bữa tiệc đi. Ta có việc gấp cần xử lý.'
'Vâng, bệ hạ. Xin đừng làm việc quá sức.'
Hoàng hậu dịu dàng tiễn Người.
Nhưng dù Nhà Vua đã khuất bóng, nàng vẫn không rời mắt khỏi lối đi mà Người vừa bước qua.
'Thưa Hoàng hậu?'
Nữ bá tước Flambe khẽ gọi.
'Người đi gặp tình nhân rồi. Ta biết chứ.'
Hoàng hậu đáp.
'Ta có thể tiếp tục chịu đựng ở nơi này không?'
Gương mặt nàng không còn chút huyết sắc, trắng nhợt như thạch cao khi quay sang nhìn nữ bá tước Flambe.
Bà định cười trừ, định nói rằng chuyện đó thật vô lý, nhưng rồi bà đông cứng khi nhìn thấy biểu cảm ấy.
'Xin đừng lo lắng, thưa Hoàng hậu.'
Bà vô thức nắm lấy tay Hoàng hậu.
'Khi Hoàng tử chào đời, mọi thứ sẽ thay đổi.'
Hoàng hậu lặp lại, giọng nói run rẩy như thể sợ hãi điều gì đó.
'Vâng. Khi Hoàng tử ra đời.'
Hoàng hậu đặt tay lên bụng mình, như thể đang bám víu vào đó.
'Con trai của ta sẽ bảo vệ ta.'
Và rồi, Hoàng tử Geoffrey ra đời.
Nữ bá tước Flambe đã hầu hạ Hoàng hậu suốt một quãng thời gian rất dài.
Điều đó có nghĩa là bà luôn đứng về phía nàng.
Bà hiểu rất rõ rằng, Hoàng hậu là người sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì Hoàng tử Geoffrey.
Giống như bà, sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì con gái mình.
Nhưng Hoàng hậu đã qua đời.
Nữ bá tước Flambe tin rằng mình biết Hoàng hậu mong muốn điều gì.
Bà có chuyện cần phải nói với Hoàng tử Geoffrey.
Chắc chắn, Hoàng hậu cũng mong bà sẽ làm vậy.
***
“Tại sao tôi lại bị lôi vào tranh chấp người thừa kế chứ?”
“Vì vua Sherbet muốn vậy.”
Edward nói. Dĩ nhiên là thế. Vì đây là tranh chấp người thừa kế của Sherbet.
Nhưng đó không phải điều tôi đang hỏi.
Tại sao ông ấy lại muốn? Đột nhiên, lại là tôi?
Tôi còn chưa từng gặp vua Sherbet một lần nào.
“Dù vậy, cậu vẫn muốn đi à? Nếu đi, cậu chắc chắn có thể sống sót không?”
Nếu hỏi như thế thì tôi chẳng biết nói gì. Chẳng có lý do gì để tự tin cả.
Mọi chuyện ngày càng trở nên lớn hơn. Đây không phải là điều tôi đã tưởng tượng. Tôi cứ nghĩ chỉ cần gặp vua Sherbet rồi trở về là xong.
Hãy tổng hợp lại xem. Edward đã biết trước những gì sẽ xảy ra nếu tôi đến Sherbet. Vì vậy cậu ấy đã ngăn tôi.
Nhưng Công tước Pie lại không nói gì về chuyện tranh chấp người thừa kế cả. Nếu lấy lý do đó để dụ dỗ tôi thì chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao? Nói rằng nếu tôi đi cùng sứ đoàn đến Sherbet, tôi có thể trở thành vua ở đó chẳng phải sẽ hiệu quả hơn à?
Hay Công tước Pie không biết?
“Sao cậu biết mấy chuyện đó? Nghe từ sứ thần à?”
“Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu thôi.”
Edward trả lời một cách bình thản.
“Nhưng giới quý tộc không biết mà?”
Tôi cũng chẳng biết nữa.
“Chắc là họ chẳng buồn suy nghĩ rồi.”
Edward hạ thấp Công tước Pie xuống cùng cấp độ với tôi, rồi hỏi tiếp:
“Vậy, cậu nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra như cậu muốn sao? Có thể hoàn thành trong mười ngày à?”
Mười ngày sau là lễ tang. Nếu tôi là kiểu người có thể trả lời câu hỏi của Edward mà không chút do dự, thì có lẽ tôi đã làm chính trị từ lâu rồi.
Tôi không thể đáp lại bằng câu “Tôi không biết”, nên chỉ gật đầu.
Không rõ Edward có chấp nhận câu trả lời của tôi hay không, nhưng ít nhất anh ta cũng đang đứng về phía tôi.
Dù sao thì tôi cũng phải tạo cảm giác rằng mình đang hợp tác vào một kế hoạch có khả năng thành công.
“Thế à? Nhưng chắc là không suôn sẻ đâu.”
Edward nói với giọng như thể thấy kỳ lạ.
Vậy thì hỏi làm gì?
“Cứ làm theo kế hoạch của cậu đi. Không đổ máu, như cậu nghĩ. Nhưng nếu thất bại, điều đó có nghĩa là cậu không có tư cách chịu trách nhiệm cho chính mình.” (Edward)
Tôi ngừng ăn và nhìn chằm chằm vào cậu ấy.
Gì chứ? Vậy nếu thất bại thì sao?
Lại là một lời cảnh báo sao?
“… Nếu tôi làm được theo kế hoạch thì sao?”
“Thì tôi sẽ chẳng còn cần thiết với cậu nữa.” (Edward)
Gì vậy…?
Tôi hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Làm người ta mất hết khẩu vị, vậy mà Edward vẫn điềm nhiên cắt thịt trên đĩa của mình. Cậu ấy ăn qua loa với những phép tắc ăn uống được học bài bản, rồi lại hỏi tôi:
“Không đánh tôi cũng được chứ?”
Tôi chỉ nhận ra câu đó có nghĩa là “Không đánh tôi cũng chịu nổi à?” khi cậu ấy đã rời đi.
Nếu trong mười ngày tôi không thể xử lý xong giới quý tộc thì sẽ thế nào?
Có một cảm giác chẳng lành. Tôi thực sự cần phải làm tốt chuyện này. Ban đầu tôi không có ý định qua loa, nhưng đúng là tôi đã nghĩ rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
“Dot. Cậu có quen phóng viên nào không?”
“Xin lỗi, điện hạ. Phóng viên không được phép ra vào hoàng cung, nên tôi chưa từng gặp ai cả.”
Dot nói với vẻ có lỗi. Alex chỉ chớp mắt, rõ ràng là cậu không thể quen phóng viên nào rồi.
Tôi có quen một số phóng viên, nhưng họ đều ở phố học viện. Bây giờ tôi cần phóng viên ở kinh thành.
Gần đây, người dẫn phóng viên đến là Lowell.
Lowell đâu rồi nhỉ?
Tôi phải dùng phóng viên để tung mồi trước. Tin đồn cần thời gian để lan rộng. Những quý tộc đang lẩn trốn có lẽ sẽ tiếp nhận tin tức còn chậm hơn nữa.
Chỉ cần đầu hàng thì sẽ không bị truy cứu trách nhiệm—nếu chỉ nghe vậy, giới quý tộc có lẽ sẽ dễ dàng tin vào. Nhưng liệu tôi có kịp thời gian không?
Chẳng biết từ lúc nào, tôi lại tự giới hạn mình trong mười ngày. Vì đã không giữ Edward lại để hỏi rõ, nên giờ tôi cũng xem như đã đồng ý rồi.
Cảm giác khó chịu suốt từ nãy đến giờ có lẽ là vì điều này?
“Có cần thuê lính đánh thuê để đưa phóng viên đến không?”
Alex hỏi.
“Ừ. Cũng là một cách hay…”
Sao vẫn thấy bất an thế nhỉ. Liệu vậy có đủ không?
Không đổ máu, trong vòng mười ngày.
“Nhắc mới nhớ, điện hạ. Cái lối đi bí mật ấy, hình như dài hơn chúng ta nghĩ đấy. Nếu dọn dẹp một mình thì chắc mất kha khá thời gian…”
Dot nói.
“Bao lâu?”
“Nếu dọn dẹp hết sức, tôi sẽ làm cho nó sáng bóng trong vòng một tuần! Khi điện hạ đi qua sẽ không có lấy một hạt bụi!”
Tôi có cần biến lối đi bí mật thành đá cẩm thạch không?
Và tôi đâu có hỏi dọn dẹp mất bao lâu.
“Không cần làm vậy. Đường hầm dài cỡ nào?”
“Hình như nó kéo dài đến cầu thang thoát hiểm.”
Thế rốt cuộc là bao xa?
“Theo cảm giác của tôi thì, nó gần như băng ngang nửa hoàng cung ấy.”
“Oh…”
Có vẻ hữu dụng đấy.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 219
10.0/10 từ 16 lượt.
