0 And 1
Chương 186
"Tại sao không đến tìm tôi? Cậu không nghe nói tôi đã tỉnh lại sao?"
"Nghe rồi."
"Vậy thì tại sao?"
"Vì sợ cậu đã tỉnh."
Đáp án gì kỳ vậy?
"Cậu mong tôi cứ mãi nằm liệt à?"
"Không."
Một tiếng thở dài khẽ chạm vào tôi. Edward khẽ hỏi:
"Tôi đến gần được không?"
Cậu ấy đã đứng ngay cạnh giường tôi rồi.
"Ừ."
"Gần hơn nữa thì sao?"
"Ừ."
Edward tiến lại gần đến mức không thể gần hơn được nữa. Trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt cậu ấy trông như một màu đen sâu thẳm. Ánh mắt ấy, đậm đến nghẹt thở, đang nhìn tôi như một phép màu.
Cảm giác này thật kỳ lạ. Edward vừa sợ hãi, vừa không thể rời mắt khỏi tôi. Cứ như thể tôi đã trở thành một thanh kiếm sắc bén, chỉ cần tôi nhìn cậu ấy thôi cũng đủ để gây đau đớn.
Ban đầu vốn dĩ đã như vậy sao?
Bị nhìn chằm chằm với ánh mắt như sùng bái thế này, tôi đã từng làm sao có thể thản nhiên được nhỉ?
"Có thể chạm vào không?"
"Ừ."
Cảm giác như tôi vừa cho phép người ta chạm vào lưỡi dao sắc bén.
Edward lại nhíu mày.
Rồi đột nhiên, cậu ấy tháo thanh kiếm đeo ở thắt lưng, nhét vào tay tôi. Tôi cảm nhận được vỏ kiếm cứng cáp trong tay. Chuyện gì đây? Tôi ngẩng đầu lên thì đã bị cậu ấy ôm chặt vào lòng.
Hơi thở của Edward lướt nhẹ qua cổ tôi.
"Tôi không mang vũ khí nữa. Nếu thấy bất an, cứ đâm tôi đi."
Cậu ấy nói.
Đừng nói linh tinh. Tôi còn chưa kịp đáp lại, Edward đã tiếp lời:
"Kể cả khi không thấy nguy hiểm, nếu cậu muốn, cứ đâm tôi. Tôi sẽ không kháng cự."
"Cậu đang bảo tôi đâm cậu à?"
"Ngay cả khi cậu muốn tự làm tổn thương mình, hãy nhắm vào tôi. Dù sao thì, ngay cả khi người khác bị thương, cậu cũng đau lòng hơn họ mà."
Tôi chẳng hiểu mình vừa nghe cái gì nữa. Tôi chỉ biết rằng Edward đang run lên trong vòng tay tôi.
Cậu ấy ôm tôi chặt đến mức tôi chẳng thể nhúc nhích. Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng thể nhìn thấy nét mặt cậu ấy.
"Giờ thì nói cho tôi biết đi. Tại sao lại giữ tôi lại?"
Có lẽ có lý do, nhưng đầu óc tôi trống rỗng.
Tôi đã nghĩ rằng người đầu tiên đến tìm tôi sẽ là cậu.
Vì… cậu…
"Tại sao không đến tìm tôi?"
Ngay tại đây, cậu đã hôn tôi mà.
Tôi có cảm giác nếu không nghe được câu trả lời của Edward, mình sẽ không chịu nổi. Lần này, cậu ấy trả lời một cách ngoan ngoãn.
"Vì tôi sợ cậu oán hận tôi."
"Tôi?"
"Chuyện của Hoàng hậu, không phải do tôi làm."
Tôi biết rất rõ cảm giác sợ bị căm ghét đến mức không dám đối mặt với ai đó.
"Tôi biết."
"Cậu biết à?"
"Cậu đã chạy đến cứu tôi mà. Chính cậu đã ngăn bệ hạ lại. Việc nhốt tôi trong cung cấm cũng là để cứu tôi, đúng không? Cậu chưa từng thực sự làm gì để hại tôi cả."
"…"
Lúc đó, bệ hạ thật giống một kẻ phản diện. Cả việc cuối cùng đã thú nhận tất cả tội lỗi của mình nữa.
"Người như cậu, không thể nào hại Hoàng hậu… Mẫu hậu tôi. Đúng không?"
Tôi chỉ mong giọng mình đừng run. Tôi tin Edward. Tôi sẽ tin cậu ấy.
Edward không đáp.
"Sao cậu có thể như vậy? Sao cậu có thể không oán hận? Cậu yêu Hoàng hậu mà. Người quan trọng nhất với cậu cơ mà. Cậu không muốn đổ lỗi cho bất kỳ ai sao?"
Edward kéo tay tôi lại. Giờ tay tôi, đang cầm kiếm, chĩa thẳng vào cổ cậu ấy.
"Hoàn toàn có thể mà. Không khó đâu. Nếu muốn làm tôi đau hơn nữa, hãy đâm vào chỗ này. Với sức của cậu, tôi sẽ không chết ngay đâu. Tôi sẽ rất đau đấy."
"Đừng làm vậy!"
"Phải tháo vỏ kiếm ra chứ."
Edward lên tiếng như đang nhắc nhở. Sức tay cậu ấy mạnh đến mức đáng sợ. Một tay cậu ấy giữ kiếm, dù tôi có kéo bằng cả hai tay cũng không thể giành lại được.
Tên khốn này rõ ràng quên mất tôi là bệnh nhân rồi.
Cuối cùng, Edward giật phăng vỏ kiếm. Lưỡi kiếm ánh lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Điều đáng sợ nhất là nó đang nằm trong tay tôi.
Tôi có cảm giác, ngay giây sau Edward sẽ tự khiến tay tôi chuyển động và đâm cậu ấy. Tôi định buông kiếm ra, nhưng bị tay Edward giữ chặt, không cách nào thả ra được.
Edward bỗng khựng lại. Cậu ấy như đang nghĩ gì đó.
"Hoàng hậu muốn cậu trở thành vua. Đây là cơ hội đấy."
Ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào tôi.
"Có lẽ là cơ hội cuối cùng. Dù vậy, cậu vẫn không muốn à? Ra vậy."
Edward buông tay. Cậu ấy cúi đầu xuống.
Cơ thể tôi, sau màn giằng co vừa rồi, ướt đẫm mồ hôi. Tim tôi đập như muốn nhảy ra ngoài. Tôi ném thanh kiếm xuống đất, túm lấy cổ áo Edward.
"Này, cậu—!"
"Yoo Yeon-ho là ai?"
Edward hỏi. Tim tôi như rơi xuống vực.
"Geoffrey Biscotti."
"…"
"Geoffrey?"
Edward lặp lại, như để xác nhận.
Tôi không thể trả lời. Cậu ấy đã chắc chắn rồi.
"Đó không phải tên thật của cậu, đúng chứ?"
"Sao cậu…"
Tôi đã nghĩ sẽ không ai bao giờ biết đến cái tên đó. Edward nửa quỳ, tiến lại gần tôi. Tôi ngã ngửa ra sau.
Trước khi đầu tôi đập vào đầu giường, Edward đã đưa tay ra. Kết quả là đầu tôi va vào tay cậu ấy. Chắc cũng đau lắm, nhưng Edward chẳng rên một tiếng.
Tôi cảm giác như bản thân bị l*t tr*n.
"Geoffrey. Cậu hành động như thể người bị dồn vào đường cùng vậy."
Edward nói với giọng kỳ lạ, lạnh lùng.
"Cậu nghe từ đâu?"
"Chính cậu nói ra mà. Lúc cho tôi uống thuốc. Trước đây cậu từng nói cậu là người khác. Sau khi bị ngã ngựa, cậu đã thay đổi. Tôi cứ tưởng cậu đùa. Cậu đùa tệ thật đấy. Nhưng khi đó, cậu đã nói hết rồi."
Thì ra, tôi từng nói với Edward như vậy.
Tôi nhớ ra rồi.
Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi ngu ngốc đến mức nào vậy? Chính tôi của quá khứ khiến tôi kinh ngạc. Tôi không hiểu sao mình có thể liên tục làm ra những chuyện dại dột đến thế.
Đã hơn 24 giờ kể từ khi tôi quyết định chấp nhận nơi này là thực tại của mình, phải không?
Nếu chuyện tôi không phải là Geoffrey bị lộ ra, chứ không phải phản quốc hay gì cả… tôi sẽ ra sao?
"Vì cậu không phải Geoffrey nên cậu mới không mất lý trí, không nổi giận vì chuyện của Hoàng hậu. Dù có người yêu cậu đến mức sẵn sàng hy sinh mạng sống, cậu cũng có thể dửng dưng để người ấy chết đi."
"Không phải…"
Ai bảo là tôi dửng dưng?
Tôi sợ đến chết đi được. Biết rằng mình sắp chết, tôi chỉ muốn chết luôn đi cho xong vì nỗi sợ ấy.
"Hoàn cảnh khác nhau mà. Đó đâu phải chuyện cậu làm. Đâm cậu thì làm sao gọi là báo thù? Làm sao chứng minh được tôi là Geoffrey Biscotti?"
"Vậy ai thì cậu muốn giết? Ai cậu muốn trả thù? Khoảnh khắc cuối cùng, cậu nghĩ đến ai?"
Edward cúi xuống, phủ lên người tôi. Khuôn mặt cậu ấy sát lại gần.
"Với cậu, có gì quan trọng sao? Không có đúng chứ? Cậu có thể vứt bỏ tất cả bất cứ lúc nào mà."
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy và hiểu ra.
Edward không hề đang đe dọa tôi. Người sợ hãi nhất trong tình cảnh này chính là Edward.
Ánh mắt của kẻ đang uy h**p người khác sẽ không run rẩy đến vậy.
Cậu ấy sợ tôi không phải Geoffrey. Sợ rằng tôi sẽ không trân trọng bất cứ điều gì Geoffrey từng có.
Sợ rằng tôi sẽ bỏ lại cậu ấy mà đi.
"Cậu khóc đến mức đó, tôi còn nghĩ đến ai được nữa chứ?"
Lúc ấy, giọng cậu ấy thảm thiết đến mức ai nghe cũng không thể ngủ yên.
"Yêu đi."
Tôi không hiểu sao câu nói của Yoo Yeon-ho lại chợt hiện lên trong đầu tôi.
Đôi mắt đen láy của Edward đối diện với tôi. Tôi nhận ra tư thế của cả hai quá kỳ lạ.
"Ngay từ đầu, người cậu nên trả thù là nhà vua cơ mà. Cậu muốn gì vậy? Muốn tôi ghét cậu à? Đừng nói mấy lời vớ vẩn nữa, xuống đi."
"Geoffrey."
Edward không rời xuống. Cậu ấy đưa tay chạm vào mặt tôi, như muốn tìm kiếm ánh mắt tôi.
Có gì đó dâng lên trong lòng.
"Tại sao lại gọi như thế? Như cậu nói đấy, tôi không phải Geoffrey. Tôi không phải đứa trẻ mà Hoàng hậu yêu thương. Tôi chỉ mượn thân xác của cậu ta thôi. Sau vụ ngã ngựa, người tiếp cận cậu, cư xử khác hẳn trước kia, chính là tôi. Dĩ nhiên là khác, vì tôi là người khác mà."
Kể từ khi nhập vào cơ thể Geoffrey, tôi dần nhận được những ký ức của cậu ta. Tôi đã mơ thấy chúng.
Không phải những ký ức được chiếu như phim từ lúc chào đời, mà là những mảnh ghép rời rạc. Trong giấc mơ, tôi nghĩ và cảm nhận y như Geoffrey.
Tôi biết cậu ta sợ gì, ghét gì.
Nhưng dù đã thấy nhiều ký ức như vậy, tôi lại chẳng biết Geoffrey lúc mười một tuổi ra sao. Những ký ức gần nhất lại trống rỗng. Geoffrey là đứa trẻ luôn muốn làm hài lòng Hoàng hậu, vậy tại sao năm mười một tuổi, cậu ta lại trở nên xa cách với người?
Vì cậu ta đã bỏ rơi Hoàng hậu. Đã giao phó tất cả cho tôi và trốn chạy.
Giấc mơ tôi thấy nhiều nhất chính là lúc Geoffrey mười một tuổi. Sau rất lâu, tôi lại mơ thấy giấc mơ của cậu ta.
Giấc mơ cuối cùng, ký ức trong tang lễ hôm đó...
Tôi không chắc có thể gọi đó là giấc mơ của Geoffrey.
Vì đó là giấc mơ của tôi. Là ký ức bị thiếu của tôi.
Geoffrey Biscotti biết Hoàng hậu đang bạo hành Edward. Cậu ta biết tất cả đều nhân danh "vì Edward".
Geoffrey không chịu đựng nổi, cậu ta tránh né Hoàng hậu, nhưng vẫn muốn đáp ứng kỳ vọng của bà.
Chỉ cần một điều thôi. Nếu có thể bắt kịp Edward, Hoàng hậu sẽ hài lòng. Bà sẽ không làm điều tàn nhẫn với Edward nữa.
Nếu tôi làm tốt, Hoàng hậu sẽ không phải là người xấu.
Geoffrey đã ngã ngựa. Cậu ta thất bại và không muốn thử lại nữa.
Cậu ta chỉ muốn chạy trốn mãi mãi.
Thật là một câu chuyện ngốc nghếch. Thật giống tôi.
Trao cơ thể mình cho một người giống hệt như mình rồi bỏ chạy. Nghĩ lại, tôi chỉ có thể thấy ngốc nghếch mà thôi.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 186
10.0/10 từ 16 lượt.
