0 And 1
Chương 164
‘Điện hạ, chỉ là giả sử thôi… Nếu như lời Geoffrey điện hạ nói về việc từ bỏ ngôi vị là thật… Ngài ấy không phải kiểu người nói dối về chuyện như vậy…’
Grey l**m đôi môi khô khốc rồi nói tiếp:
‘Nếu lý do là vì ngài ấy muốn một người không thể được chấp nhận làm bạn đời của Thái tử…’
‘Ý cậu là gì?’
‘Ví dụ như… nếu ngài ấy thật lòng yêu một người như Baumkuchen, nếu là vì thế…’
‘…….’
‘Tôi không có ý nói nghiêm túc đâu! Chỉ là thử suy nghĩ về khả năng này thôi mà!’
Grey vội vã thanh minh.
Bị ánh mắt lạnh băng của Edward nhìn chằm chằm, cậu ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cái chuyện hoang đường như việc Geoffrey và Alex Baumkuchen là người yêu của nhau, tất nhiên cậu ta chỉ nói bừa. Không đời nào Geoffrey lại có bạn trai. Không đời nào người ấy phản bội Hoàng hậu như thế…
Nhưng rồi, khi nhìn thấy cô gái trước mặt, những lời đó lại vang lên trong đầu cậu một lần nữa.
Một dáng vẻ dịu dàng, một quá khứ bất hạnh.
Một cô gái hội tụ đủ yếu tố để Geoffrey nảy sinh lòng trắc ẩn.
Nhưng nếu tình cảm của Geoffrey không đơn thuần chỉ là thương hại thì sao?
Edward đã gửi cho Idella Éclair một “lời hồi đáp” cho món quà sinh nhật.
Những món quà chất cao như núi trong ký túc xá nữ sinh. Mỗi lần người hầu ra vào, đám học viên đều xôn xao hẳn lên. Chỉ trong chớp mắt, vô số lời đồn đoán về quan hệ giữa Idella và Edward đã lan khắp Học viện.
Chuyện chẳng có gì to tát. Cũng giống như khi cậu can thiệp vào cuộc sống của Alex Baumkuchen và Lowell Mont Blanc thôi.
Nhưng lần này, Geoffrey, người trước đó chẳng hề có phản ứng gì khi cậu động đến hai người kia, lại đang ôm lấy cô ta dưới ký túc xá.
Người ấy vỗ về tấm lưng gầy yếu đang bám chặt vào mình, lắng nghe giọng nói của cô ta.
‘Chúng ta… rốt cuộc sẽ đi đến đâu đây?’
Idella Éclair lại hỏi.
Edward cũng không biết. Chính cậu cũng không rõ tại sao lại đưa cô ta ra khỏi Học viện.
Chỉ nghĩ rằng sẽ tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện.
Rồi sau đó thì sao…
Idella bị dòng người xô đẩy, loạng choạng suýt ngã. Edward nhìn cô ta mất thăng bằng, liền đưa tay nắm lấy cổ tay cô ta. Cậu giữ cho cô ta đứng vững, rồi mạnh tay kéo đi.
‘…Edward, cậu đang làm gì vậy?’
Edward quay đầu lại.
Geoffrey bước ra từ trong con hẻm. Hơi thở gấp gáp, có vẻ vừa chạy tới.
Người ấy đứng chắn giữa Edward và Idella, gỡ tay Edward khỏi cánh tay cô ta.
Vẻ mặt cứng đờ. Edward đã quen với những lúc Geoffrey lúng túng hay đề phòng.
Cậu vẫn luôn nghĩ, đó chính là phản ứng tiêu cực nhất của Geoffrey. Geoffrey Biscotti chưa bao giờ giận dữ.
Nhưng lúc này…
Geoffrey đang tái nhợt, th* d*c.
Người ấy đang thể hiện sự thù địch với Edward.
Như thể Edward đã làm tổn thương ai đó.
Hoặc sắp làm tổn thương.
Geoffrey che chắn Idella phía sau mình, như thể đang bảo vệ một thứ gì đó mong manh và quý giá.
Trong Edward, có thứ gì đó vỡ vụn.
****
Alex và tôi đi theo những binh sĩ vào trong đội cận vệ.
Văn phòng của đội trưởng cận vệ là một căn phòng đơn giản, chỉ có một cái bàn và một bộ sô pha. Có vẻ như vị đội trưởng này được điều từ thủ đô xuống nhưng vẫn chưa dỡ hết hành lý trong phòng làm việc.
Mặc dù đã có nhiều chuyện xảy ra, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt ông ta. Khi tôi và Edward bị tập kích, đội trưởng cận vệ đã tìm đến Edward để lấy lời khai, chứ không phải Geoffrey.
Đó là một người đàn ông trung niên trầm tĩnh, có dáng vẻ hiệp sĩ, khoảng bốn mươi tuổi. Trước cả khi binh sĩ kịp dâng trà, ông ta đã đi thẳng vào vấn đề.
Vụ việc Alex bị triệu tập để điều tra với tư cách người liên quan có dính líu đến một quý tộc.
“Tội danh làm thất thoát tài sản cá nhân?”
“Vâng, điện hạ. Có người đã chứng kiến cảnh nô lệ đó gặp mặt ngài Baumkuchen. Tên nô lệ đó đang trong quá trình bỏ trốn. Quý tộc sở hữu tên nô lệ này đã yêu cầu điều tra. Khi đang truy lùng thì mất dấu, và người gặp gã ta lần cuối chính là ngài Baumkuchen.”
“Chỉ là một cuộc điều tra đơn giản thôi mà. Nếu Alex trả lời về hành tung của mình thì sẽ được thả đúng không?”
Tôi không rõ vụ này là chuyện gì, nhưng khi tôi đơn giản hóa lại tình hình thì đội trưởng cận vệ đặt chén trà xuống bàn.
“Không đơn giản như vậy đâu.”
“Tại sao?”
“Hầu tước Alex Baumkuchen là nghi phạm, điện hạ. Tên nô lệ đó là tài sản cá nhân của một quý tộc. Ngài Baumkuchen bị tình nghi đã cố ý chiếm đoạt tài sản đó cho riêng mình… Nói cách khác, đây là tội danh làm thất thoát tài sản cá nhân. Vì lý do này, chủ nhân của tên nô lệ đó đang làm loạn lên, đòi kiện ngài Baumkuchen.”
“Còn chưa định tội mà?”
“Vâng.”
Thật nực cười, nhưng cũng dễ hiểu. Dù có bị kiện đi nữa, loại vụ án này cũng thường được giải quyết bằng cách bồi thường thiệt hại.
“Khoan đã, nếu Alex bị kiện, chẳng lẽ cậu ấy sẽ bị giam giữ cho đến khi tìm ra tên nô lệ đó?”
“Vâng, đúng vậy.”
“Quý tộc đó là ai? Nói với hắn là ta muốn hòa giải.”
“Xin lỗi, điện hạ.”
“Cái gì?”
“Thần có thể hiểu được việc điện hạ quan tâm đến tung tích của vị kỵ sĩ mà mình yêu quý. Tuy nhiên, thần nghĩ thần đã giải thích với điện hạ đầy đủ hơn mức cần thiết rồi. Nếu nói thêm nữa sẽ là xâm phạm tư pháp. Không có gì đảm bảo rằng điện hạ sẽ không sử dụng quyền lực của mình, vì vậy mong điện hạ hiểu rằng thần không thể tiết lộ danh tính của nguyên đơn.”
Vị đội trưởng cận vệ mới này là một người quá xuất sắc, đến mức quyền lực của hoàng tử không thể tác động đến ông ta.
“Ơ?” Còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã bị tống cổ ra khỏi đội cận vệ.
Tôi chẳng biết vụ này là chuyện gì. Đây lại là sự kiện của tuyến cốt truyện nào nữa vậy?
Có vẻ như trò chơi này đang cố gắng kích hoạt tất cả sự kiện từ mọi tuyến.
Nếu nghĩ kỹ lại, thì ở góc nhìn của nữ chính, cô ta chỉ biết đến những sự kiện có liên quan đến nhân vật mục tiêu mà mình đang theo đuổi. Ngay cả trong trò chơi, chắc chắn cũng có nhiều sự kiện xảy ra mà nữ chính không hề hay biết.
Khó khăn của tuyến Alex.
Alex hầu như luôn ở bên tôi. Những lúc chúng tôi tách nhau ra để cậu ấy gặp ai đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì hiếm có nên tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Đó là ngày có người tìm gặp Alex ở Học viện.
Người khách đó là một người quen từ thời Alex còn ở cô nhi viện. Tôi thấy cậu ấy do dự vì nhiệm vụ hộ vệ nên đã thúc giục cậu ấy đi gặp.
“Bạn thời cô nhi viện” nghĩa là một người bạn thực sự của Alex. Tôi từng hứa sẽ giúp cậu ấy tìm lại những đứa trẻ từng sống chung. Đó là món nợ mà Geoffrey phải giải quyết.
Tôi không biết rằng người tìm đến cậu ấy lại là một nô lệ bỏ trốn.
Nếu người đó đã trốn đi với thân phận nô lệ, thì chắc chắn Alex đã giúp gã ta tẩu thoát.
Nếu sự kiện này xảy ra khi nữ chính đang đi theo tuyến Alex, thì có lẽ cô ta cũng sẽ biết được quá khứ của cậu ấy.
Đây đúng là một sự kiện hay, nhưng hiện tại thì rất phiền phức.
Thời điểm này quá tệ. Không phải đối với Alex, mà là đối với tôi.
Edward đã chứng kiến cảnh Geoffrey và Idella ở bên nhau.
Không chỉ là “ở bên nhau”. Họ còn có những hành động dễ gây hiểu lầm.
Tại thời điểm Idella được Edward cầu hôn, cô ta đã ôm Geoffrey. Khi chỉ mới phá vỡ giai đoạn “cặp đôi dự bị” mà thôi, Edward đã giết cả Idella và Geoffrey rồi.
Cơn rùng mình khiến tôi không thể đứng yên. Tôi cứ đi tới đi lui bên ngoài đội cận vệ, đến mức binh sĩ phải lén lút mang trà và sô-cô-la cho tôi.
“Xin lỗi điện hạ. Đội trưởng mới là một người rất cứng rắn… Ngài ấy khó tính đến mức chỉ giao thiệp với những binh sĩ được điều đến từ thủ đô thôi đấy.”
“Điện hạ, nếu ngài nghỉ ở quán gần đây, chúng thần sẽ báo tin ngay khi có tiến triển. Dù gì thì một người như ngài Baumkuchen cũng chẳng dính dáng gì đến nô lệ đâu. Chắc chắn có sự hiểu lầm thôi.”
“Ối, đội trưởng ra kìa! Điện hạ, bọn thần sẽ thay phiên nhau báo tin trong giờ nghỉ!”
Đám binh sĩ liền rầm rập quay về đội cận vệ.
Đội trưởng cận vệ liếc tôi một cái như thể muốn nói “Điện hạ vẫn còn ở đây sao?” khiến tôi phải rời khỏi đó.
Đường phố đông đúc. Một người va phải tôi, rồi quay đầu lại, sững sờ.
“Ôi trời… Geoffrey điện hạ?”
“Sao ngài lại đi một mình? Hộ vệ đâu…”
“…….”
Giờ thì khuôn mặt này cũng bị nhận ra rồi.
Dù có chạy trốn, tôi cũng sẽ bị phát hiện. Thành phố này không còn hi vọng nữa, chỉ có vùng nông thôn chưa nghe tin đồn…
Tim tôi cứ đập thình thịch, nhưng máu lại lạnh ngắt.
Dù nghĩ thế nào đi nữa… tôi cũng đã ấn phải công tắc bad ending. Geoffrey sẽ chết.
“Thiếu gia! Bắt thiếu gia lại!”
“Cửa kính! Đừng mở cửa!”
“Áaa! Thiếu gia, ngài không được bỏ chạy! Nếu ngài đi thế này, chúng tôi chết chắc đấy!”
“Ta mặc kệ! Rốt cuộc các ngươi theo phe ai hả? Hộc, điện hạ?!”
Chân tôi vô thức bước đi, đến khi hoàn hồn lại thì đã đứng trước Thương hội Mont Blanc.
Lowell, với bộ quần áo xộc xệch và chiếc áo sơ mi bung hết cúc, đang vội vàng chỉnh trang lại khi lao ra khỏi cửa kính.
Cậu ta nhìn thấy tôi thì sững sờ, nhưng ngay sau đó liền tóm lấy tay tôi.
“Tại sao điện hạ lại ở đây? Khoan đã… Điện hạ, chạy mau!”
“Hả?”
0 And 1
