Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Chương 96
Ma khí nhàn nhạt bao quanh cơ thể, luồng khí đen tựa hồ xen lẫn hơi lạnh âm u, khiến người đối diện trông đặc biệt đáng sợ.
Nghe thấy tên mình được thốt ra từ miệng đối phương, Nguyên Sam vẫn mặt không đổi sắc, y chỉ liếc qua Tống Thanh một cái rồi dời ánh mắt đi, chuyển sang nhìn tên Ma tu đang bị Tống Thanh đè dưới chân.
"Thiếu chủ! Thiếu chủ ơi cuối cùng ngài cũng đến rồi!" Gã Ma tu khóc lóc thảm thiết, bàn tay bấu vào những cọng cỏ trên mặt đất, cố hết sức để bò qua, muốn nhào đến bên chân đối phương kể lể về nỗi khổ của mình, tiện thể bày tỏ lòng trung thành.
Thế nhưng gã còn chưa kịp đến gần, đột nhiên bị ma khí của Nguyên Sam áp chế đến không thể nhúc nhích.
"Thiếu, Thiếu chủ?" Gã Ma tu có chút khó hiểu, nhưng ngước mắt lên hơi đối diện với đôi mắt đỏ rực của Nguyên Sam, một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, "Tại, tại hạ có chỗ nào đã chọc giận ngài sao?"
Lúc này, những Ma tu khác ở phía sau Nguyên Sam cũng bước ra, một người trong số đó đi lên nói: "Ai cho phép ngươi vi phạm mệnh lệnh của Thiếu chủ mà tự tiện hành động?!"
Gã Ma tu khựng lại, vội vàng nói: "Không, không phải, ta, ta..."
Gã ấp úng nửa ngày cũng không giải thích được lý do, trên thực tế, đúng là gã đã tự tiện hành động, muốn đi giết người cho sướng tay.
Nguyên Sam bình tĩnh nhìn gã, chậm rãi giơ tay lên ngăn lại lời mà người bên cạnh sắp nói ra, không ai biết y đã làm gì, chỉ thấy một luồng ma khí ùa ra bao bọc lấy gã Ma tu chỉ trong chớp mắt.
Trong tiếng kêu gào thảm thiết của đối phương, ma khí đã hút sạch gã Ma tu thành một bộ xương trắng xám, gió thổi qua liền có thể hóa thành bột phấn bay đi.
Gã Ma tu vừa nãy còn vô cùng kích động khi nhìn thấy Nguyên Sam trong chớp mắt đã chết, không thể nói được một lời nào.
Tống Thanh ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mặt mình, trong nhất thời không thể phân biệt là thật hay giả.
Người này... thật sự là Nguyên Sam sao?
Có khi nào chỉ là cùng một gương mặt không?
Tuy hắn không có cảm tình gì với Nguyên Sam nhưng cũng biết đối phương không phải là người như vậy.
Dù người bị giết là Ma tu nhưng gã cũng cùng phe với đối phương mà, cứ như vậy mà dễ dàng g**t ch*t ư?
Có phải... quá tàn nhẫn rồi không?
"Ngươi..." Hắn nhìn người trước mặt, trong nhất thời cổ họng như bị nghẹn lại, không nói nên lời.
Một Ma tu đeo kính ở bên cạnh Nguyên Sam bước lên nói: "Thiếu chủ, người này là Đại đệ tử Tống Thanh của Huyền Linh Tông, còn người kia hẳn là sư muội của hắn, Uyển Như Yên."
Nghe vậy, Nguyên Sam chỉ nhàn nhạt gật đầu, "Ta biết."
Ma tu đeo kính ngẩn ra, "Lúc nãy hắn gọi tên ngài, lẽ nào Thiếu chủ thật sự quen biết với bọn họ?"
"Nhiều lời." Nguyên Sam liếc xéo hắn ta một cái, không giải thích.
Ma tu đeo kính cũng rất thức thời không dám hỏi thêm nữa.
Nhưng đoạn đối thoại này đã đủ làm Tống Thanh hiểu ra.
Người đối diện thật sự là Nguyên Sam!
Hô hấp của hắn trở nên dồn dập hơn một chút, "Ngươi thật sự là Nguyên Sam?"
Nguyên Sam lạnh nhạt ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ sẫm không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Y đã thay đổi rất nhiều.
Tuy ngoại hình không nhiều khác biệt so với trước đây, nhìn qua chỉ thành thục hơn một chút, nhưng khí chất đã thay đổi long trời lở đất.
Nếu như không nhìn mặt, Tống Thanh hoàn toàn không thể nhận ra người này.
Trước đây, mặc dù đối phương ít nói nhưng cũng không phải giống như bây giờ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Cùng những tên Ma tu khát máu kia không có gì khác nhau!
Thì ra, sau khi đoạ ma thật sự sẽ hoàn toàn thay đổi.
"Tại sao... tại sao ngươi lại trở nên như vậy, những năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn nữa, Vị Lâm đâu?" Lồng ngực Tống Thanh phập phồng dữ dội, hắn gấp gáp hỏi: "Vị Lâm đang ở đâu?!"
Cái tên quen thuộc rót vào tai, ánh mắt của Nguyên Sam dường như chùng xuống, nhưng nhìn kỹ lại thì hết thảy vẫn đạm nhiên.
Y quét mắt nhìn Tống Thanh, lại nhìn qua Uyển Như Yên, sau đó đột nhiên phóng ra ma khí quấn chặt lấy hai người.
Ma tu bên cạnh cũng lập tức hiểu ý, tiến lên cưỡng chế nhét đan dược vào miệng hai người họ.
Tống Thanh nhận ra linh khí của mình đã bị ma khí kìm hãm, làm thế nào cũng không thể sử dụng được, đành bất lực nuốt xuống đan dược.
Đan dược phát huy hiệu quả rất nhanh, toàn bộ linh lực lập tức mất đi tác dụng, hoàn toàn bị khống chế.
"Mang đi." Nguyên Sam nhàn nhạt nói, nói xong liền xoay lưng ẩn mình vào bụi cây, Ma tu ở phía sau vội vàng bắt lấy hai người rồi dẫn di.
Bắt được Đại đệ tử Huyền Linh Tông sẽ có được không ít lợi ích.
Mấy người đã sớm hoàn thành công việc, hiện tại nhanh chóng thu dọn rồi quay về Ma Tông.
Những ngày này, Ma Tôn vẫn luôn lên kế hoạch tấn công Chính đạo, hắn đã phái tay sai chôn rất nhiều tinh thạch chứa ma khí trong lãnh địa của Chính đạo, chỉ chờ đến khi khai chiến sẽ tấn công thường dân để phân tán sự chú ý của Chính đạo, đồng thời biến địa phận của Chính đạo thành chiến trường của Ma tu, Ma tu đóng quan tại nơi có ma khí sẽ được bổ sung bất cứ lúc nào, năng lực chiến đấu của sẽ vượt trội hơn.
Ngoài ra Ma Tôn còn điều tra nhân sự của từng tông môn, tìm kiếm người có thể thông đồng.
Và lần này, Nguyên Sam chính là thay mặt Ma Tôn đi đàm phán với Chưởng môn của Đại tông môn xếp hạng thứ mười.
Nhờ vào bằng chứng mà Nguyên Sam đã điều tra được từ trước, kết quả đàm phán rất thuận lợi.
Bọn họ bước vào địa giới Ma tu, quay về Ma Tông.
Nguyên Sam và Ma tu đeo kính dẫn Tống Thanh và Uyển Như Yên vào trong đại điện.
Đại điện được trang trí tổng thể bằng tông màu tím và đen, tấm thảm ở giữa có màu đỏ trầm, vô số cây cột ngắn ở hai bên đều lơ lửng như một quả cầu thủy tinh.
Phía trên đại điện được đặt một chiếc ghế lớn có tay vịn, một nam nhân tuấn mỹ đang nghiêng người ngồi dựa trên đó, mái tóc đen buông xõa trên vai và trượt xuống trước ngực, hắn dùng ngón tay quấn một lọn tóc rồi nhẹ nhàng xoay vòng, trông có vẻ rất nhàm chán.
"Nguyên Sanh, đã về rồi à?" Ma Tôn Phạn Chỉ lười biếng ngước mắt lên, khi nhìn thấy Tống Thanh, trong mắt lóe lên một tia thú vị. "Không hổ là nhi tử của ta, bắt được cả Đại đệ tử Huyền Linh Tông mang về."
"Tôn chủ, lần đàm phán này đã diễn ra vô cùng thuận lợi."
Nguyên Sam nói chuyện rất xa cách, y nhẹ nhàng giơ tay lên phong bế hai tai của Tống Thanh và Uyển Như Yên, tránh việc bị nghe trộm, sau đó kể lại chi tiết của cuộc đàm phán.
Phạn Chỉ mỉm cười nhàn nhạt trong suốt quá trình, nghe xong thì gật đầu nói, "Làm tốt lắm, cầm lấy cái này đi."
Nói rồi, hắn ném một tấm lệnh bài vào lòng bàn tay Nguyên Sam, đây là lệnh bài có thể sai khiến nhiều Ma tu hơn, Nguyên Sam cất nó vào trong ngực áo.
Phạn Chỉ cũng từ từ bước xuống, chậm rãi đặt tay lên vai Nguyên Sam, "Phạn Nguyên Sanh, ngươi không hổ là nhi tử của ta và Thủy Nhược, những năm này bản tôn đã thấy được sự tiến bộ của ngươi, quả thực càng ngày càng xuất sắc, nếu như nương của ngươi nhìn thấy ngươi như vậy, nhất định cũng sẽ rất vui mừng."
Nguyên Sam im lặng nhìn hắn, thần sắc không hề lay động.
"Có điều, nhi tử của ta bạc tình quá, không có một chút tình cảm nào đối với người làm phụ thân như ta cả."
Trong mắt Nguyên Sam phản chiếu ra dung mạo có vài phần giống mình của Phạn Chỉ.
Hai năm trước, y theo Tả Hộ pháp trở về Ma Tông, đối với tất cả mọi người và sự vật xung quanh đều không có hứng thú.
Mục đích của Nguyên Sam từ đầu đến cuối đều chỉ có một.
Y muốn tìm ca ca.
Lần đầu tiên gặp mặt Phạn Chỉ, đối phương đã thể hiện tình cảm nồng nhiệt nhưng Nguyên Sam không hề bị lay động.
Nguyên Sam chỉ cảm thấy nam nhân này quá giả dối, y đã cảm nhận được tình cảm chân thành của ca ca dành cho mình, sự giả nhân giả nghĩa này đương nhiên không thể lọt vào mắt y, huống hồ Nguyên Sam là một người từ lâu đã không cần tình phụ tử.
Sau đó, Nguyên Sam liền nghe theo lời Phạn Chỉ, bắt đầu làm việc từ tầng lớp thấp nhất trong Ma Tông.
Ban đầu Phạn Chỉ dường như muốn cho y một bài học, sắp xếp cho y những nhiệm vụ có độ khó cực cao, nhưng không ngờ Nguyên Sam lại hoàn thành chúng một cách hoàn hảo, sau đó nhiệm vụ càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng khó.
Dĩ nhiên, Nguyên Sam chưa bao giờ thất bại.
Chỉ trong hai năm, Nguyên Sam đã leo lên vị trí ngang hàng với Tả Hữu Hộ Pháp, đồng thời những Ma tu đó cũng không dám xem thường y nữa.
Thân phận và quyền lực của y cũng đã trở thành danh xứng với thực.
Thân phận Thiếu chủ, quyền lực Thiếu chủ.
Nguyên Sam tạm thời thu lại ý định tìm kiếm Giang Vị Lâm, một lòng leo lên vị trí được mọi người công nhận giống như hiện tại, cũng có được một lượng lớn nhân lực làm việc cho mình.
Nhưng vẫn không được, vẫn không tìm thấy ca ca, làm thế nào cũng không tìm thấy!
Y đã làm mọi cách, nhưng vẫn không thể tìm thấy bóng dáng của ca ca!
Vì vậy Nguyên Sam cần phải có được nhiều hơn, cần đạt được quyền lực lớn hơn nữa, chỉ có đứng ở vị trí đủ cao, y mới có thể tìm thấy người mà y muốn tìm.
Nguyên Sam đối diện với Phạn Chỉ, giấu đi tham vọng đó vào sâu trong lòng.
Y cúi đầu, thuận theo lời đối phương mà nói: "Xin lỗi, phụ thân."
"Muốn nghe ngươi gọi một tiếng như vậy, thật là khó khăn quá." Phạn Chỉ tùy ý cười một tiếng, thần sắc lơ đãng giống như chỉ đang nói bâng quơ, không xem trọng cách xưng hô của Nguyên Sam.
Nói thật, việc hắn đón đứa nhi tử này về đương nhiên không phải là vì tình cảm, nữ nhân kia hắn còn không quan tâm, huống hồ là nhi tử?
Hắn chỉ tò mò, muốn xem nhi tử của mình trông như thế nào mà thôi.
Nhưng điều bất ngờ là đứa trẻ này trong những năm qua đã có biểu hiện rất tốt, hắn sai sử đặc biệt thuận tay, chưa kể lần nào cũng hoàn thành xuất sắc những gì mà hắn giao phó, lần nào làm việc cũng mang lại cho hắn một kết quả bất ngờ.
Ngay cả Hữu Hộ Pháp thân cận với hắn nhất cũng không làm được đến mức này, đây chính là sự khác biệt giữa cốt nhục và người ngoài chăng?
Tuy tính cách của y lạnh nhạt không được lòng người khác nhưng lại rất an phận thủ thường, ngoại trừ việc cứ muốn tìm một tu sĩ Chính đạo nào đó trông có vẻ hơi ngu ngốc ra thì không có điểm trừ nào khác.
Phạn Chỉ nghĩ, cứ dùng đến khi đối phương cường đại gần bằng mình thì giết đi là được.
Hắn cần một thuộc hạ dễ sai dễ bảo chứ không phải một người có thể uy h**p hắn.
"Nếu ngươi đã mang người về, vậy thì chịu khó tự mình dẫn vào địa lao đi." Phạn Chỉ thong thả nói.
Nguyên Sam bình thản nhận lệnh, sau đó y đi trước, Ma tu đeo kính áp giải hai người vội vàng đi theo.
"Thiếu chủ, hai người này đúng là nước trong sa mạc, đến rất kịp lúc." Ma tu đeo kính Lý Tư cười nói, đồng tử nằm sau tròng kính hiện lên vẻ hưng phấn.
"Lần này có thể xử lý lão già Hữu Hộ Pháp kia rồi."
Nguyên Sam không trả lời hắn ta, hai người dẫn Tống Thanh và Uyển Như Yên đến địa lao giam lại.
Bởi vì thân phận của Tống Thanh cực kỳ đặc biệt nên việc canh giữ cũng rất nghiêm ngặt, vừa bị ném vào trong nhà lao, cửa lớn lập tức đóng lại.
Tống Thanh vội vàng nói: "Nguyên Sam! Tại sao ngươi lại trở nên như vậy, ta biết ngươi nhập ma, nhưng..."
Trước khi bị nhốt vào nhà lao, Nguyên Sam đã giải trừ pháp thuật trên tai hắn.
Tống Thanh đưa tay muốn nắm lấy song sắt trước cửa phòng giam, nhưng vừa chạm tay vào liền bị một cơn đau đâm vào cơ thể, hắn buộc phải buông ra, hơi kinh ngạc nhìn Nguyên Sam.
Hắn luôn cảm thấy cho dù Nguyên Sam có nhập ma thì cũng không nên đồng lõa với những Ma tu giết người không gớm tay kia mới phải.
Nguyên Sam yên lặng nhìn hắn, dường như muốn nghe xem hắn sẽ nói gì.
Tống Thanh hít sâu một hơi, "Được, ta không có tư cách hỏi chuyện của ngươi, nhưng ta muốn biết Vị Lâm thế nào rồi, ngươi không được làm tổn thương y, hai năm trước ngươi nhập ma, Vị Lâm đã dốc hết sức lực để cứu ngươi."
"Ta biết." Lần này, Nguyên Sam trả lời.
Ca ca tốt đến mức nào, điều này không cần người khác phải nhắc nhở, tự y hiểu rõ hơn ai hết.
"Vậy y..." Tống Thanh chưa nói hết câu, liền nghe Nguyên Sam trả lời: "Biến mất rồi."
Tống Thanh cứng đờ.
Thế nhưng, Nguyên Sam chỉ khép hờ đôi mắt, tầm mắt rất lạnh lùng.
Dường như mấy năm trôi qua, y đã không còn vì chuyện này mà dao động, cũng không còn điên cuồng giống như trước kia nữa.
Chỉ có bản thân Nguyên Sam mới biết mình đang nghĩ gì.
"Y... Y đã đi đâu?" Tống Thanh cảm thấy cổ họng khô khốc, hắn không nghĩ chuyện này là do Nguyên Sam đã làm.
Mặc dù đối phương rất đáng nghi.
"Không biết." Nguyên Sam chỉ nói ngắn gọn, có lẽ cảm thấy đã đủ rồi, y không để ý đến mấy người này nữa, xoay người trực tiếp rời đi.
Tống Thanh và Uyển Như Yên bị nhốt ở đây khoảng 7 ngày.
Bởi vì bị phong tỏa linh khí, sẽ có Ma tu thỉnh thoảng đến đưa Tích Cốc Đan cho họ.
Trong nhà lao, Tống Thanh vẫn luôn lo lắng về tình hình bên ngoài, không biết sư phụ biết hắn mất tích sẽ như thế nào và những Ma tu đó sẽ đưa ra điều kiện gì.
Còn Vị Lâm, y không ở cùng với Nguyên Sam, vậy y... đã đi đâu rồi?
Cho đến ngày thứ 10, một tên Ma tu đột nhiên lén lút đi vào địa lao, dùng cuộn trục cấp bậc Pháp Khí cực kỳ đắt đỏ đưa bọn họ đến một nơi, mà nơi đó chính là ranh giới giữa Ma tu và Chính đạo.
Đồng thời, người đợi ở đó còn có... Nguyên Sam.
"Là ngươi đã thả chúng ta ra ngoài?" Tống Thanh nói.
Trong đêm tối, Nguyên Sam quay người lại, ánh trăng rơi xuống một góc áo bào, phác họa lên đường nét rõ ràng của y. Một cơn gió lớn thổi qua, vạt áo bào bay lên làm xáo trộn những dấu vết do ánh trăng để lại, trong nhất thời bóng dáng ấy lại trở nên quá mức cô liêu.
"Các ngươi đi đi." Nguyên Sam chỉ nói như vậy.
"...Không còn điều gì nữa sao?" Tống Thanh hỏi.
"Một thời gian nữa, giữa Ma tu và Chính đạo sẽ có giao tranh, các ngươi cẩn thận một chút." Biểu tình của Nguyên Sam dường như đã không còn sự sắc bén và bộc trực nữa, người thiếu niên năm nào đã trở nên nội liễm và sâu sắc hơn, cảm xúc trong đôi mắt đã hoàn toàn không thể nhìn thấu.
"Còn nữa... giúp ta tìm ca ca."
Nếu không phải hoàn toàn không có manh mối, nếu không phải vạn phần bất đắc dĩ, dựa vào tình cảm của Tống Thanh dành cho ca ca, Nguyên Sam sẽ không nói ra lời này.
Nhưng, y đã tìm quá lâu rồi, toàn bộ địa giới Ma tu đã bị y lật tung.
Địa giới Chính đạo cũng đã tìm được hơn một nửa.
Nguyên Sam mơ hồ cảm thấy, nếu như không ngồi lên được vị trí Ma Tôn, có lẽ y sẽ không bao giờ tìm thấy người kia.
Nhưng để leo lên được vị trí đó, y còn cần một chút thời gian.
"Ta hiểu rồi." Tống Thanh gật đầu, trước khi đi hắn không quên nhìn Nguyên Sam một cái, "Nguyên Sam, hy vọng ngươi có thể giữ được bản tâm."
Dù cho thân bị luân hãm trong ma đạo, nội tâm cũng chưa chắc sẽ bị ác niệm ăn mòn.
Nguyên Sam không trả lời, chỉ cùng Lý Tư quay về Ma Tông.
Hai ngày sau, Ma Tông truyền ra tin tức Hữu Hộ pháp sơ suất để cho đệ tử Huyền Linh Tông trốn thoát, khiến Ma Tôn nổi trận lôi đình.
Người bên cạnh Ma Tôn đều biết cuộc đàm phán giữa Ma Tôn và Huyền Linh Tông đã đi đến hồi quyết liệt, nào ngờ vào thời điểm mấu chốt lại để cho con tin chạy thoát.
Ma Tôn lập tức lửa giận công tâm, trực tiếp đuổi Hữu Hộ pháp mà hắn tin tưởng nhất ra khỏi Ma Tông.
Về phần sau đó đối phương có thể quay lại hay không thì không ai biết, ít nhất trong khoảng thời gian đối phương rời đi đã đủ để Nguyên Sam tiến hành kế hoạch.
Sau khi Tả Hộ Pháp phát hiện ra tư chất của Nguyên Sam, hắn đã sớm ngả về phía đối phương, thấy vị trí Hữu Hộ Pháp bị bỏ trống liền nhanh chóng tiến cử một người mới thay vào, bản thân cũng càng nỗ lực tâng bốc người mới đó trước mặt Ma Tôn.
Về phần Nguyên Sam.
Trong hai năm, tu vi của y đã sớm đạt đến kỳ Hợp Thể, không đầy vài năm là có thể xông thẳng đến Đại Thừa, chỉ là đến lúc đó y cần phải áp chế tu vi, nếu không sẽ dễ dàng bị Ma Tôn trừ khử.
Đợi đến khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, y mới đột phá lên Đại Thừa, đồng thời tấn công Ma Tông.
Nguyên Sam vẫn luôn biết vị Ma Tôn phụ thân đó sẽ không cho phép mình xuất sắc hơn hắn.
5 năm trôi qua.
Bầu không khí giữa Chính đạo và Ma đạo càng lúc càng gay gắt, đã có những trận chiến quy mô nhỏ xảy ra ở nhiều nơi.
Đối diện với trận đại chiến sắp tới, Phạn Chỉ vô cùng phấn khích, hắn đã sớm muốn biến toàn bộ Chính đạo trở thành thế lực dưới trướng của mình, mặc dù kết quả là không thể nhưng được chém giết đám tu sĩ kia một trận cũng là chuyện vô cùng sảng khoái.
Năm thứ 8.
Trước khi Chính đạo và Ma đạo sắp sửa khai chiến thì mọi thứ đột nhiên dừng lại, Ma Tông bị một Ma tu nào đó tấn công và lật đổ, chỉ trong một đêm, Ma Tông đã đổi chủ.
Ma tu này chính là Đại đệ tử có thiên phú siêu quần của Càn Thiên Môn năm nào, Nguyên Sam.
Sau khi Nguyên Sam ngồi lên vị trí Ma Tôn liền nhanh chóng bắt tay vào việc kiểm soát toàn bộ cục diện và sự hỗn loạn trong địa giới, sau đó giao thiệp với Chính đạo, đình chiến, đồng thời thương thảo các biện pháp hoà bình.
Năm thứ 9.
Nguyên Sam áp chế toàn bộ Ma tu làm điều ác trong địa phận Ma tu, không cho phép chúng tùy tiện giết người trong địa giới của Chính đạo, đồng thời các tông môn Chính đạo cũng bắt đầu giúp y tìm kiếm một tu sĩ tên là Giang Vị Lâm.
Cũng là Thiên Linh Thể đã từng cùng Nguyên Sam chạy trốn năm nào.
Năm thứ 10, năm thứ 20, năm thứ 30...
Tu sĩ không có tháng năm, nhưng trong lòng có nhớ mong, sống một ngày bằng một năm cũng không có gì khác biệt.
Phạn Chỉ bị Nguyên Sam giam cầm dưới lòng đất, lúc trước Nguyên Sam vừa được đưa về Ma Tông, Phạn Chỉ đã nói hắn cũng không biết gì về cái chết của mẫu thân y.
Hắn nói mười mấy năm trước, sau một đêm ân ái thì Nhược Thuỷ đã trực tiếp rời bỏ hắn, hắn nhất thời tức giận cũng không để tâm để nàng, càng không biết sau này Thủy Nhược đã sinh hạ hài tử, thậm chí còn bị Ma tu g**t ch*t.
Lời nói này Nguyên Sam đương nhiên sẽ không tin.
Vào ngày công phá Ma Tông, Nguyên Sam cũng lười nói nhiều với hắn, sau khi hỏi không ra câu trả lời liền trực tiếp dùng Sưu hồn mới biết được chân tướng năm xưa.
Thì ra Phạn Chỉ và Thủy Nhược quả thực đã từng có một đoạn tình cảm, nhưng Phạn Chỉ đã giấu diếm thân phận với tâm lý chơi đùa, Thủy Nhược lại trả giá bằng một tấm chân tình.
Thủy Nhược là đệ tử quan môn của Chưởng môn Phạn Thiên Các, là Đại tông môn xếp hạng thứ hai, từ nhỏ đã có thiên phú dị bẩm và được tông môn cưng chiều. Sau khi yêu Phạn Chỉ thậm chí là có con với hắn, nàng mới biết được thân phận của đối phương, cũng biết đối phương đi trăng hoa khắp nơi, trong lòng nguội lạnh liền rời bỏ Phạn Chỉ.
Nhưng bởi vì nàng đã mang cốt nhục của Ma Tôn, lại không chịu phá bỏ nên đã bị tông môn trục xuất.
Sau đó một mình nàng lang bạt ở bên ngoài, cho đến khi sinh hạ được Nguyên Sam. Nhưng bởi vì ma khí của Phạn Chỉ quá mạnh và có xen lẫn cả oán khí, Thuỷ Nhược lo sợ Nguyên Sam chưa có khả năng tự bảo vệ mình sẽ bị ma khí xâm nhập, nàng liền từ bỏ toàn bộ tu vi của cả đời mình để sử dụng Cấm thuật, phong ấn ma khí bẩm sinh của Nguyên Sam vào Ma văn.
Nếu Nguyên Sam không tiếp xúc với ma khí, cả đời y có thể sống như một người bình thường hoặc thậm chí là tu sĩ.
Nhưng cũng vì điều này mà Thủy Nhược đã mất hết linh khí, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì mạng sống.
Nhưng nếu chỉ như vậy cũng xem như không tệ, cho đến năm Nguyên Sam 2 tuổi, Ma tu đã nghe theo lệnh Phạn Chỉ đi đồ sát các thôn làng.
Thôn làng mà Thủy Nhược đang sinh sống không may bị chọn trúng, cuối cùng ngoại trừ Nguyên Sam được Thủy Nhược dùng một chút linh khí cuối cùng che giấu hơi thở mà thoát nạn, những người còn lại đều chết dưới nanh vuốt của Ma tu.
Sau đó Nguyên Sam đã phải khổ sở sinh hoạt ở bên ngoài, cho đến khi gặp được Giang Vị Lâm.
Tóm lại, cái chết của Thủy Nhược gần như là do Phạn Chỉ gây ra.
Sau khi biết được chân tướng, Nguyên Sam không g**t ch*t Phạn Chỉ, y đã thi triển pháp thuật đặt ngọn đèn Trường Minh của mẫu thân trước mặt Phạn Chỉ, để Phạn Chỉ ngày ngày quỳ lạy sám hối trước mặt nàng, nếu mẫu thân đã đi vào Luân Hồi, nàng có thể nghe được lời xin lỗi của hắn.
Cũng không biết có phải dòng dõi của bọn họ có vận khí tốt trong việc Sưu hồn hay không.
Nguyên Sam bị Sưu hồn không biến thành kẻ ngốc, Phạn Chỉ cũng không, như vậy cũng thuận tiện cho Phạn Chỉ chuộc lại tội lỗi của mình.
Riêng về Tả Hộ Pháp, hiện nay hắn cũng đã thăng lên một vị trí cao, Nguyên Sam cũng không vì đối phương đã từng phản bội Phạn Chỉ mà kiêng dè.
Y có đủ tự tin vào năng lực của mình, huống hồ y cũng sẽ không như Phạn Chỉ mà đi tin tưởng một người, đối với Nguyên Sam, chỉ có người dùng được và không dùng được. Tả Hộ Pháp vẫn còn hữu dụng thì cứ việc dùng, nếu phát hiện đối phương có ý định phản bội thì sẽ trực tiếp g**t ch*t.
Về phần những nhân sự khác trong Ma Tông, Nguyên Sam chỉ điều chỉnh một chút rồi cũng không thay đổi nữa.
Nguyên Sam cũng thẳng tay xử lý một loạt những Ma tu hiếu sát trong địa giới Ma tu và các tông môn Chính đạo, nhằm mục đích thiết lập lại trật tự.
Nhập ma không có nghĩa nhất định sẽ trở thành kẻ ác.
Đa số đều do buông thả tâm ma và tư dục mà tạo thành, nếu được kiểm soát và tôi luyện cũng không phải là không có khả năng hồi đầu hướng thiện.
Về phía tu sĩ Chính đạo, bọn họ chỉ muốn đám Ma tu kia an phận thủ thường, những việc khác thì không mấy bận tâm.
Một số ít người muốn giễu võ dương oai trước mặt Nguyên Sam, trực tiếp bị Nguyên Sam đánh cho thành nửa tàn phế.
Những năm sau đó trôi qua cực kỳ nhanh.
Cả Chính đạo lẫn Ma đạo đều được đi vào quỹ đạo, cùng nhau trải qua một thời kỳ hòa bình chưa từng có.
Nguyên Sam cũng đạt đến kỳ Độ Kiếp đại viên mãn, chỉ còn một bước cuối cùng là có thể Phi Thăng.
Rất nhiều người đều chú ý đến y, giới tu tiên đã mấy trăm năm không có ai Phi Thăng rồi, không biết Nguyên Sam có thể làm được hay không.
Nhưng nhiều năm sau Nguyên Sam vẫn không nghênh đón Lôi Kiếp.
Mọi người không khỏi cảm thán, cho dù là thiên tài như Nguyên Sam cũng khó mà đột phá kỳ Phi Thăng.
Nhưng chỉ có những người thân cận với Nguyên Sam mới biết, từ khi đạt đến Độ Kiếp đại viên mãn, y đã không còn tu luyện nữa.
Ngày qua ngày tìm kiếm một người, chờ đợi một người.
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Story
Chương 96
10.0/10 từ 32 lượt.
