Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Chương 86
"Nguyên Sam..."
Giang Vị Lâm gần như nín thở, run rẩy đưa tay ra, tựa hồ muốn chạm vào Nguyên Sam nhưng vội vàng rụt tay về.
Cuối cùng, bàn tay luống cuống đặt lên cây cột gỗ chắn ngang trước cửa nhà lao.
Y không thể tin người trước mắt này lại là Nguyên Sam, người mà y chỉ mới cách xa hơn một tháng.
Sao lại... trở nên thảm hại đến nhường này.
Toàn thân trên dưới đều là vết thương, mái tóc bị máu làm cho kết dính rối bù, một con mắt và đôi chân cũng đã bị phế bỏ.
Giang Vị Lâm biết rõ.
Y vẫn luôn biết nhân vật chính sẽ phải chịu giày vò vô cùng thê thảm.
Nhưng khi thực sự đối diện với cảnh tượng này, trong lòng y vẫn cảm thấy chua xót không sao tả nổi.
Giang Vị Lâm không khỏi cảm thấy đôi mắt cay xè, vội vàng dùng mu bàn tay ngăn lại những giọt nước mắt sắp sửa tuôn rơi.
"Xin lỗi, Nguyên Sam... xin lỗi, là ta đến trễ."
Y nghiến răng, dằn xuống những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nhận lấy chìa khóa từ tay Uyển Như Yên để mở cửa lao. Y bước nhanh đến trước mặt Nguyên Sam, hít sâu một hơi, run rẩy nhẹ nhàng v**t v* gò má đối phương.
Dưới tay là sự thô ráp của vảy máu và cảm giác dính nhớp của huyết nhục, hai xúc cảm hòa quyện vào nhau, vô cùng quái dị.
Giang Vị Lâm khẽ khàng gọi: "Nguyên Sam, ngươi tỉnh lại đi."
Đầu ngón tay của y run lên, sợ hãi đối phương sẽ không bao giờ mở mắt nữa.
"Giang đạo hữu, chúng ta hãy mau gỡ bỏ xích sắt rồi mang người đi thôi." Uyển Như Yên vừa theo dõi động tĩnh bên ngoài vừa lên tiếng nhắc nhở, nhưng khi ánh mắt chạm phải dáng vẻ ấy của Nguyên Sam, nàng cũng không nén được sự xót xa mà quay mặt đi.
"Ngươi nói phải." Giang Vị Lâm đáp lại, nhưng khi y truyền linh khí vào xích sắt thì nó không có một chút động tĩnh nào.
Uyển Như Yên cũng thử, nhưng cả hai người đều không chém đứt được, mà chìa khóa của dây xích cũng không nằm trên người của những kẻ bên ngoài.
Có lẽ chính sự lay động này cuối cùng đã khiến cho Nguyên Sam tỉnh táo hơn một chút.
Nhận ra cảnh tượng trước mắt không phải là ảo giác, Nguyên Sam cẩn thận gọi: "Ca ca..."
Giọng nói khàn đặc không còn một chút nào giống với trước kia, Giang Vị Lâm ngừng lại động tác, trong lòng đau nhói không thể tả, y nói: "Đừng lo, ta sẽ sớm đưa ngươi ra ngoài."
Nguyên Sam lại không chú ý đến điều đó, chỉ thều thào: "Ca ca, ta nhớ ngươi lắm."
"..." Giang Vị Lâm im lặng, y hít sâu một hơi, cúi đầu tiếp tục tìm cách mở khóa.
Phát hiện không thể mở được ổ khóa dây xích, y dứt khoát dùng kiếm đâm thẳng vào tường đá, định đào cả ổ khóa xuống để mang đi cùng.
"Ta thành ra bộ dạng này, ca ca có ghét bỏ ta không?" Nguyên Sam vẫn cất giọng trầm thấp hỏi.
"Lúc nào rồi mà còn nói những lời này." Giang Vị Lâm hung hăng đâm kiếm vào tường, đào bật ra cả một khối đá gắn liền với dây xích.
Lúc này Nguyên Sam mới nhận ra hành động của Giang Vị Lâm, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp, vì vậy tốc độ nói cũng nhanh hơn, giọng y có vẻ run rẩy, "Ca ca! Đừng đào nữa, mau đi đi!"
"Xích sắt này là Linh Khí của sư phụ, người sẽ cảm ứng được!"
Giang Vị Lâm nghe vậy thì sửng sốt, "Ngươi nói gì?"
Linh Khí của Chưởng môn?
Ngay lập tức, một luồng hàn ý dâng lên trong lòng, lẽ nào cho dù có đào được xích sắt cũng không thể đưa Nguyên Sam trốn thoát được sao?
"Ca ca mau đi đi, sư phụ sẽ sớm phát hiện và quay lại đây đó." Nguyên Sam nói ra mỗi câu đều cảm thấy cổ họng của mình như bị dao cắt, mồ hôi lạnh toát ra trên trán và sống lưng, đau đến mức trước mắt tối sầm.
Nhưng y cảm thấy may mắn vì mình đã khôi phục được một chút thần trí, bằng không nếu ca ca bị bắt, y tuyệt đối sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình.
"Không được."
Giang Vị Lâm nghiến răng, đã đến đây rồi sao có thể bỏ đi!
Nhất định sẽ có biện pháp!
Và Uyển Như Yên, người luôn tập trung chú ý đến động tĩnh bên ngoài, sắc mặt cũng thay đổi, vội vàng nói: "Giang đạo hữu, có người đang đến!"
Không ngoài dự đoán thì chính là Chưởng môn!
Đôi môi tái nhợt của Nguyên Sam mấp máy nói: "Ca ca, ngươi đi đi, đừng bận tâm đến ta, dù sao người đó cũng là sư phụ của ta, sẽ không để ta phải chết đâu."
Nghe những lời này, Giang Vị Lâm không khỏi bật cười thành tiếng, "Nếu ngươi không nói, ta suýt nữa đã cho rằng ông ta là kẻ thù của ngươi rồi."
Sắc mặt của Nguyên Sam cứng lại.
"Mau đi thôi!" Uyển Như Yên đột nhiên nắm chặt cổ tay Giang Vị Lâm, người bên ngoài đã đến rất gần rồi, nếu không đi thì sẽ không còn kịp nữa.
Thế nhưng, Giang Vị Lâm thật sự không cam lòng.
Y đã gặp được Nguyên Sam, chỉ còn thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa là có thể mang Nguyên Sam đi rồi.
Thậm chí, sợ là sau này sẽ không còn cơ hội nào khác nữa.
Hai tay y không khỏi siết lại thành quyền.
"Không được." Uyển Như Yên đột nhiên khựng lại, sắc mặt lạnh lùng nói: "Quá nhanh, không còn kịp nữa rồi."
"Bên phải." Nguyên Sam bất chợt lên tiếng, "Ở góc tường bên phải ngoài cửa nhà lao có một cơ quan."
Uyển Như Yên nghe vậy, trong chớp mắt đã tìm thấy cơ quan được che giấu rất kỹ kia, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
"Giang đạo hữu, chúng ta đi trước thôi."
"Nhưng, Nguyên Sam..."
Giang Vị Lâm nắm chặt vạt áo của Nguyên Sam, trong lòng đang giằng co dữ dội.
"Giang đạo hữu, nếu như ngươi cũng bị bắt, không ai có thể cứu được hai người nữa." Uyển Như Yên bình tĩnh nói.
Giang Vị Lâm đương nhiên cũng là người hiểu lý lẽ, y chỉ là... quá mức không cam tâm, sự bất lực cực độ đó khiến lòng y quặn thắt. Giang Vị Lâm run rẩy hít sâu một hơi, giơ tay nhét vào miệng Nguyên Sam vài viên đan dược, đồng thời nói: "Nguyên Sam, ngươi phải đợi ta."
Sau đó y lùi lại một bước, xoay người trực tiếp đi vào đường hầm mà cơ quan đã mở ra, gần như ngay khi Vũ Dương bước vào nhà lao thì cơ quan đã đóng lại.
Theo lý mà nói thì không có mấy người biết đến cơ quan này, bởi vì ngọn núi này gần như không được sử dụng vì nó quá hẻo lánh.
Tuy nhiên, khi còn nhỏ Nguyên Sam đã từng đến đây cùng với Đường Nhuận Nhuận, hai người vô tình phát hiện ra cơ quan này, nhưng cơ quan này có một nhược điểm chí mạng là khi sử dụng thì sẽ để lại dấu vết rất rõ ràng.
Năm đó Đàm Nguyên Bạch cũng đi cùng với họ, sau đó đã giúp họ xóa đi dấu vết.
Vì vậy Vũ Dương không hề hay biết Nguyên Sam đã biết được cơ quan này.
Bước vào trong thạch thất, Vũ Dương nhìn thấy các đệ tử Giới Luật Ty đang hôn mê, lập tức hiểu rõ đã có người đến đây, ngay lập tức vô cùng tức giận.
Lúc sau nhìn thấy Linh Khí của mình suýt bị đào đi, sự phẫn hận càng lên đến đỉnh điểm.
Bọn Ma tu dám làm càn đến mức này, thiếu chút nữa đã cứu được người bỏ trốn.
Đầu tiên Vũ Dương hung hăng tát Nguyên Sam một cái, sau đó đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ông nhìn quanh một lượt, theo lý mà nói, những dấu vết này để lại chưa lâu, chắc là bọn Ma tu vừa mới rời đi, nhưng nếu như vậy thì ông phải cảm nhận được từ lúc ở ngoài cửa mới đúng.
Nhưng Vũ Dương không hề chạm trán với bất kỳ ai, mà người thì không thể nào tự dưng biến mất ngay tại chỗ.
Chẳng lẽ...
Vũ Dương lập tức chú ý đến cơ quan đã bị mở.
Ông không tin những Ma tu đó lại biết được cơ quan này.
Vậy thì chỉ có thể là...
"Nguyên Sam, ngươi biết vị trí của cơ quan sao?" Vũ Dương âm hiểm nói, bàn tay giấu ra sau lưng đã siết chặt lại, gân xanh nổi lên.
Nguyên Sam im lặng cúi đầu, một lát sau, y nhẹ nhàng gật đầu.
Ngay sau đó, một cú đấm giáng mạnh vào bụng Nguyên Sam, y lại phun ra một ngụm máu.
Y biết sư phụ đã phát hiện ra rồi, việc y thừa nhận sẽ khiến đối phương trút giận lên người mình trước, sau đó mới có khả năng đi truy đuổi, làm vậy thì có thể tranh thủ được một chút thời gian cho ca ca.
Sau lần này, có lẽ sẽ không còn cơ hội gặp lại ca ca nữa.
Sư phụ sẽ không cho ai cơ hội lần thứ hai.
Cứ như vậy đi, có lẽ là số trời đã định... Thế nhưng, Nguyên Sam vẫn rất muốn được ở bên cạnh ca ca, mãi mãi được ở cùng với ca ca...
Sự không cam lòng và nỗi đau uất nghẹn không thể thay đổi được hoàn cảnh hiện tại dù chỉ một ly. Nguyên Sam nằm mơ cũng không thể ngờ rằng sau khi mình ra khỏi Bí cảnh lại có một kết cục như vậy.
Nếu như y sớm biết được kết quả này, y sẽ lựa chọn ở lại trong Bí cảnh, mãi mãi bầu bạn cùng với ca ca.
"Nguyên Sam, có phải ngươi cho rằng vi sư đã không thể làm gì được ngươi nữa đúng không!" Vũ Dương đã tức giận đến cực điểm.
Từ thiên đường giành được phần thắng trong trận tỷ thí rơi xuống địa ngục, một đệ tử có thiên phú siêu quần biến thành một Ma tu, mặc dù trước đây ông còn có một tia nghi ngờ nhưng hiện tại thì đúng rồi!
Nguyên Sam có Ma tu đến cứu viện, y còn giúp cho Ma tu chạy thoát.
Một kẻ như vậy, chắc chắn là do Ma tu phái đến tông môn để nằm vùng!
"Lại có Ma tu kỳ Hợp Thể đến cứu ngươi, xem ra ngươi cũng có chút địa vị trong Ma Tông ấy nhỉ." Vũ Dương lạnh lẽo nói.
Nguyên Sam nghe vậy, ánh mắt hơi thẩn thờ.
Đúng vậy, lúc y chuyển hóa thành Ma tu trong cuộc tỷ thí cũng chính là lúc những Ma tu đó muốn đưa y đi, vậy nên mọi người mới tin rằng y là nội gián.
Bây giờ, e rằng cái tội danh này đã chắc như đinh đóng cột rồi.
Mặc dù y không biết tại sao Ma tu lại tìm đến mình, nhưng bây giờ có trăm cái miệng cũng khó mà biện minh được.
"Nhưng mà ta tò mò không biết Ma Tông của ngươi đã dùng thủ đoạn nào mà có thể khiến ta năm xưa đã tin rằng ngươi thực sự là một đứa trẻ ba tuổi." Vũ Dương bóp mặt Nguyên Sam, nhìn gương mặt đầy máu trong tay mình chậm rãi hỏi.
Sau đó đột nhiên cười lạnh một tiếng, "Không sao, ta sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng. Nhưng ta phải phế bỏ ngươi trước thì tiện hơn."
"Ta tin rằng một khi ngươi trở thành một phế nhân vô dụng, Ma tu sẽ không còn tốn công tốn sức vì ngươi nữa."
Phế?
Phế thế nào? Hiện tại y đã không thể dùng linh khí được nữa rồi.
Nguyên Sam nghe vậy, hơi mở to mắt, ngây người nhìn ông. Và sau khi lờ mờ đoán ra được ý đồ của đối phương, y không nhịn được mà lên tiếng: "Không, không được..."
Không thể, không thể, không thể!
Y kinh hoàng mở to mắt, "Sư phụ, cầu xin người, cầu xin người! Người không thể làm như vậy!"
"Không có gì là không thể. Ta đã nói rồi, ngươi và ta đã sớm không còn là thầy trò nữa." Vũ Dương lạnh nhạt nói, sau đó ông trực tiếp đâm cả bàn tay vào bụng Nguyên Sam, truyền linh khí vào mạnh mẽ nghiền nát Đan điền của Nguyên Sam!
Không thể!!!
Nguyên Sam trừng lớn mắt, ngay thời khắc này, một sự hận thù khủng khiếp đã dâng lên trong lòng.
Y không thể, y không thể triệt để trở thành một phế nhân!
Y không thể mất đi tất cả!
Tu vi mất đi có thể luyện lại, thân thể mất đi có thể tái tạo lại, nhưng mất đi Đan điền rồi thì... tất cả, tất cả đều sẽ tan biến hết.
Mặc dù Nguyên Sam đã nghĩ rằng sau này không thể gặp lại ca ca được nữa, nhưng y vẫn còn một chút hy vọng mong manh.
Hy vọng sau khi rửa sạch được hiềm nghi, y sẽ tìm được ca ca, lúc đó y có thể khôi phục tu vi, mang ca ca rời khỏi nơi này.
Nhưng Nguyên Sam chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ... không thể tu luyện được nữa...
Để đi đến một bước này, y đã phải trả giá rất nhiều, y đã làm tất cả chỉ để có thể được ở bên cạnh ca ca, thậm chí chịu bằng lòng tuân theo tâm nguyện của sư phụ, giành lại vinh quang cho Càn Thiên Môn.
Làm sao y có thể mất đi tất cả, thậm chí ngay cả điều căn bản để nỗ lực cũng đã bị phá huỷ hoàn toàn. Cùng với sự tan vỡ của Đan điền, ánh mắt của Nguyên Sam tối sầm lại, một giọt nước mắt tràn ra nơi khóe mắt.
Từ nay về sau, y sẽ trở thành một tồn tại còn không bằng cả phàm nhân, một phế nhân triệt để không thể gánh vác nổi bất kỳ thứ gì.
Hoàn toàn trở thành một kẻ vô dụng.
Tất cả những gì y có được trong tay sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Những ý nghĩ này như một vết sẹo hằn sâu vào tim Nguyên Sam. Nỗi đau đớn và sự tuyệt vọng tột cùng do Đan điền vỡ nát lại không khiến cho y hôn mê hoàn toàn. Nguyên Sam vẫn mở trừng trừng mắt, ánh mắt đỏ ngầu đầy oán hận và sắc bén nhìn chằm chằm Vũ Dương.
Trong một giây này, Vũ Dương cảm thấy một tia lạnh lẽo.
Nhận ra mình đã bị đối phương làm cho sợ hãi, trong cơn giận dữ, ông đã phế bỏ tròng mắt còn lại của Nguyên Sam.
Vũ Dương nhìn người đệ tử đã từng đầy kiêu hãnh của mình rơi vào tình cảnh này mà không hề có một chút thương tiếc nào, ông dùng vài đạo linh khí đánh thức những đệ tử đang hôn mê lại, đồng thời bỏ lại một câu:
"Hãy loan truyền tin tức Nguyên Sam đã bị phế bỏ Đan điền ra ngoài cho ta."
Sau đó, Vũ Dương ẩn mình vào mật đạo, chuẩn bị tự mình đi bắt người!
Cùng lúc đó.
Giang Vị Lâm và Uyển Như Yên nhanh chóng trốn thoát. Họ biết thời gian rất cấp bách, nếu Vũ Dương tự mình đuổi theo, chỉ cần chậm một chút thôi thì có lẽ họ sẽ mất mạng.
Kết quả, quả nhiên là Vũ Dương đã đích thân chạy đến. Nhưng may mắn là họ đã tẩu thoát rất nhanh, hai người lẩn trốn quanh quẩn trong khu vực này suốt mấy ngày liền, cuối cùng những người truy đuổi tưởng rằng họ đã rời đi mới chịu giải tán.
Nhưng chưa kịp để Giang Vị Lâm yên lòng chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo, một tin tức đã truyền đến tai y.
"Ngươi nói cái gì?!" Giang Vị Lâm đột nhiên bắt lấy bờ vai Uyển Như Yên, trợn tròn mắt không dám tin.
Uyển Như Yên bình tĩnh lặp lại: "Đan điền của Nguyên Sam đã bị phế."
Câu nói này như một cú đánh nặng nề giáng xuống trái tim Giang Vị Lâm.
Rốt cuộc vẫn đi đến một bước này.
Không thể thay đổi được.
Mọi chuyện đều giống hệt như trong nguyên tác, dù cho y có làm gì cũng không thể thay đổi được.
Giang Vị Lâm th* d*c, y siết lấy vạt áo trước ngực mình.
Y nhắm mắt lại, "Có phải vì ta đã đến cứu viện cho nên mới ra nông nỗi này hay không?"
Uyển Như Yên không nói gì, xem như là ngầm thừa nhận.
Bởi vì bọn họ suýt chút nữa đã cứu được Nguyên Sam nên mới khiến Vũ Dương có cảm giác nguy cơ, trực tiếp phế bỏ Nguyên Sam rồi tung tin tức ra ngoài, như vậy cũng sẽ không có Ma tu nào đến cứu một phế nhân nữa.
Thế nhưng, điều này lại không giống với kịch bản.
Trong kịch bản, sau khi Nguyên Sam bị giam giữ rất lâu sau mới bị phế bỏ. Nhưng bây giờ lại xảy ra sớm như vậy.
'Bất luận quá trình diễn ra như thế nào, kết quả của cốt truyện chính sẽ không thay đổi.'
Lời nói của Tác Như Hạnh như một tiếng vọng âm u vang lên trong đầu Giang Vị Lâm, y hít sâu một hơi, ngón tay bấu mạnh vào vạt áo.
Dùng lực đến mức làm cho lớp vải áo bị tước thành sợi.
"Đều tại ta."
Giá như y chưa từng can thiệp vào cốt truyện thì tốt rồi.
Nếu như không thể thay đổi được kết quả, vậy thì sự giãy giụa phí công này còn có ý nghĩa gì đây?
Nếu như ngay từ đầu y không can thiệp vào cốt truyện, Nguyên Sam sẽ đi đến Huyền Linh Tông, ít nhất khi ở Huyền Linh Tông, tính cách của đối phương cũng không lạnh lùng như bây giờ, chỉ hơi lãnh đạm một chút nhưng dưới sự giúp đỡ của Tống Thanh và Liễu Nhược Hân, Nguyên Sam vẫn có thể hòa hợp với các đệ tử.
Ít nhất trong cốt truyện chính, trước khi gặp phải tất cả những chuyện này, Nguyên Sam đã có một cuộc sống rất tốt.
Tốt hơn bây giờ rất nhiều.
"Giang đạo hữu, tỉnh táo lại!"
Đang lúc Giang Vị Lâm rơi vào trầm tư, giọng nói của Uyển Như Yên bất chợt kéo lý trí của y trở lại.
Mùi hương thoang thoảng từ cơ thể của nữ nhân dường như khiến cho ý thức của y trở nên minh mẫn hơn một chút.
"Giang đạo hữu, đừng quá tự trách mà để bản thân rơi vào tâm ma." Uyển Như Yên thấy ý thức của y đã hồi phục, nhẹ giọng khuyên nhủ.
"...Quả thật là lỗi ở ta, nếu không có ta, Nguyên Sam đã có thể sống tốt hơn."
"Làm sao Giang đạo hữu biết được sẽ như vậy?"
"..."
"Ta đã hiểu." Uyển Như Yên lắc đầu, "Ta biết Giang đạo hữu có rất nhiều bí mật, nhưng cho dù Nguyên Sam thực sự như lời ngươi nói, y có thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn khi không có sự can thiệp của ngươi, nhưng làm sao ngươi biết được y sẽ thích một số mệnh như thế?
Giang đạo hữu, ngươi không phải y, ngươi không thể dùng tiêu chuẩn của mình để phán xét mong muốn của y."
Sự yêu thích của mỗi người đối với số mệnh là khác nhau, có lẽ việc được gặp gỡ một người còn quan trọng hơn là được sống một quãng thời gian an ổn.
Uyển Như Yên không biết số mệnh mà Giang Vị Lâm đã nhắc đến là gì, cũng không biết tâm trạng của Nguyên Sam về điều đó ra sao.
Nhưng từ ánh mắt của Nguyên Sam, nàng có thể cảm nhận được Giang đạo hữu là một người cực kỳ quan trọng đối với đối phương.
"Chúng ta đừng nhắc lại chuyện trước kia nữa, tất cả đã xảy ra rồi, chúng ta hãy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì đi."
"...Nhưng Nguyên Sam đã mất Đan điền rồi." Giang Vị Lâm hơi cúi đầu, vẫn còn một chút tư lự.
"Nhưng Giang đạo hữu hẳn là đã sớm biết được điều này đúng không?" Uyển Như Yên đột nhiên khẳng định.
Giang Vị Lâm khựng lại, ngẩng đầu nhìn đối phương.
"Nếu Giang đạo hữu thực sự biết được rất nhiều chuyện, ta tin rằng Giang đạo hữu cũng hiểu rõ tiếp theo nên làm gì mới là điều đúng đắn." Đôi mắt trắng xanh của Uyển Như Yên lặng lẽ nhìn Giang Vị Lâm, thần sắc trong đó dường như chắc chắn rằng Giang Vị Lâm nhất định sẽ có cách.
"Tuyệt đối không thể từ bỏ ngay lúc này. Dù thế nào cũng phải tiếp tục. Giang đạo hữu, nếu ngay cả ngươi cũng suy sụp, Nguyên Sam sẽ phải làm sao?"
Giang Vị Lâm ngẩn người, y biết bản thân vì liên tiếp bị thất bại mà đã chịu đả kích quá lớn, nhất thời trở nên suy sụp, nhưng quả thật đúng như lời Uyển Như Yên đã nói.
Đã không còn thời gian để do dự, cũng tuyệt đối không thể từ bỏ.
Giang Vị Lâm lập tức vực dậy nội tâm, tinh thần cũng phấn chấn hơn một chút.
Y suy nghĩ kỹ lại những chuyện vừa qua, những gì có thể ngăn cản y đều đã cố gắng làm thử rồi, nhưng thực tế chứng minh y không thể thay đổi được hướng đi của cốt truyện.
Những gì nên xảy ra, nhất định sẽ xảy ra.
Nếu đã không thể thay đổi được cục diện hiện tại, vậy thì...
Có thể thúc đẩy cục diện sau này.
Trạng thái của Nguyên Sam không phải là nhất thời, sau này y sẽ gặp được kỳ ngộ và khôi phục Đan điền, đồng thời y cũng sẽ trở thành một Ma tu.
Việc trở thành Ma tu tạm thời chưa nói đến, nhưng nếu Nguyên Sam có thể được khôi phục, vậy thì Giang Vị Lâm sẽ thúc đẩy quá trình này diễn ra sớm hơn và nhanh hơn.
Y biết được những gì Nguyên Sam sẽ phải trải qua sau này, Nguyên Sam sẽ bị phế bỏ tu vi và bị ném xuống vực, đồng thời đối mặt với sự truy sát của tông môn rồi đạt được kỳ ngộ.
Cách thức thể hiện không giới hạn, nhưng kết quả thì sẽ như nhau. Tức là cho dù như thế nào đi nữa, Nguyên Sam đều có thể khôi phục.
Vậy thì chi bằng như thế này, Giang Vị Lâm biết được vị trí của kỳ ngộ, chỉ cần y mang theo tâm ý muốn giúp Nguyên Sam khôi phục mà đi tới, hẳn là cũng có thể tìm được bảo vật để khôi phục Đan điền. Chờ Nguyên Sam vừa thoát khỏi Càn Thiên Môn, y sẽ tìm được Nguyên Sam, đây là con đường nhanh nhất giúp đối phương lấy lại tu vi!
Có được chủ ý, Giang Vị Lâm nhanh chóng khôi phục lại trạng thái điềm tĩnh.
Y không phải là người cố chấp, trước đây không phải, bây giờ cũng không phải.
Việc gì nên làm, việc gì không nên làm, y rất rõ ràng.
Nhưng để bản thân có thể ổn định lại nhanh như vậy, tất cả phải nhờ vào lời nhắc nhở của Uyển Như Yên.
"Đa tạ Uyển đạo hữu, ân tình này ta sẽ luôn ghi nhớ! Sau này nếu như Uyển đạo hữu có điều gì cần ta giúp đỡ, ta nhất định sẽ không chối từ!"
Giang Vị Lâm bất ngờ bắt lấy cổ tay Uyển Như Yên, hơi kích động nói.
Uyển Như Yên thấy y đã lấy lại được tinh thần, cũng không để tâm đến hành động của y, hiếm khi mỉm cười mà nói, "Xem ra Giang đạo hữu đã có biện pháp rồi."
"Nhờ có ngươi."
"Không, ta chỉ nhắc nhở một chút mà thôi. Vậy thì tiếp theo chúng ta nên đi đâu?"
Giang Vị Lâm nhớ lại vị trí của Bí cảnh được đề cập tới trong cốt truyện, trong sách viết Nguyên Sam rơi xuống từ Huyền Linh Tông, nhưng bí cảnh lại không ở gần Huyền Linh Tông.
Nghĩ đến đây cũng thật là trùng hợp quá, vị trí ấy đang ở trong Hắc Mộc Sâm Lâm thuộc dãy núi dưới chân Càn Thiên Môn!
Sau khi Giang Vị Lâm đã xác nhận xong, y khẳng định nói:
"Đi Hắc Mộc Sâm Lâm."
...
— Sự yêu thích của mỗi người đối với số mệnh là khác nhau, có lẽ việc được gặp gỡ một người còn quan trọng hơn là được sống một quãng thời gian an ổn.
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Story
Chương 86
10.0/10 từ 32 lượt.
