Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp

Chương 65


Khi đám đệ tử vẫn đang lo lắng bồn chồn và hối hận không thôi, một pháp trận truyền tống đột nhiên lóe lên trước mắt họ.


Cùng với ánh sáng trắng nhạt tan đi, một bóng người vô cùng thảm hại đổ gục xuống đất.


Toàn thân dính đầy máu và bụi bẩn, mái tóc rối bù che khuất phần lớn khuôn mặt.


"Đây là..."


"Là Tống sư huynh?"


"Hình như, đúng là Tống sư huynh."


Đám đệ tử lập tức đổ xô nhau đi tới, đến gần thì sẽ nhìn rõ hơn.


"Là Tống sư huynh!"


"Tống sư huynh sao vậy?! Bị thương nặng quá!"


"Mau gọi người! Trưởng lão! Tống sư huynh bị thương rất nặng, chúng ta mau chóng đưa huynh ấy về đi!"


Tống Thanh mình đầy thương tích đột nhiên xuất hiện, không chỉ gây náo động cho đệ tử Huyền Linh Tông mà các đệ tử Càn Thiên Môn sau một phen kinh ngạc cũng ùa tới.


"Người của các ngươi quay về rồi, vậy Nguyên sư huynh và Giang Vị Lâm của chúng ta đâu?!"


"Đúng vậy, hai người họ đâu rồi?"


Đệ tử Huyền Linh Tông đương nhiên cũng không biết. Lúc này họ cuống quít muốn đưa Tống Thanh về phi thuyền, không có tâm trí để tâm đến họ, liền vội vàng nói: "Làm sao chúng ta biết được, các ngươi mau tránh ra!"


"Người Huyền Linh Tông các ngươi sao có thể vong ân bội nghĩa như vậy, Nguyên sư huynh chúng ta cũng đã góp sức không ít để giúp các ngươi chạy thoát đấy!" Đệ tử Càn Thiên Môn tức giận nói.


"Nhưng sư huynh chúng ta đã hôn mê rồi, làm sao chúng ta biết được Nguyên sư huynh gì đó của các ngươi đang ở đâu chứ!" Đệ tử Huyền Linh Tông cũng cuống lên.


Lúc này, vẫn là Trưởng lão của hai tông môn ra mặt giải quyết.


"Được rồi." Lục trưởng lão bước lên ngăn cản đệ tử Càn Thiên Môn, "Bây giờ chỉ có Tống Thanh là người biết rõ mọi chuyện, đợi hắn tỉnh lại thì chúng ta sẽ biết thôi, đừng quá vội vàng."


"Nhưng thưa Trưởng lão..." Đệ tử Càn Thiên Môn cắn răng, cũng hiểu được lý lẽ này nên đành yên lặng lùi về một bước.


Nhưng lúc Huyền Linh Tông chuẩn bị đưa Tống Thanh đi, Lục trưởng lão lại nói: "Cũng chính vì như vậy, ta đây muốn đưa Tống Thanh về Càn Thiên Môn để trị thương!"


Lần này Trưởng lão của Huyền Linh Tông không bằng lòng, "Người ở tông môn chúng ta sẽ không chạy, chờ hắn tỉnh lại các ngươi cứ đến hỏi là được."


Vừa dứt lời, Tống Thanh đang hôn mê bỗng nhiên động đậy, thân thể run rẩy phun ra một ngụm máu.


"Tống sư huynh!" Đệ tử lo lắng hô lên.


Trưởng lão của Huyền Linh Tông thấy vậy cũng vô cùng sốt sắng, nhưng Lục trưởng lão đã trực tiếp chặn đường đi của họ.


Ông đứng đó lù lù bất động, vẻ mặt không gợn sóng nhưng linh khí cuồn cuộn quanh người đã tạo thành một khí thế ngăn cản.


"Tránh ra! Không lẽ Càn Thiên Môn các ngươi muốn kết thù với tông môn chúng ta ư?" Trưởng lão Huyền Linh Tông quát lớn một tiếng, nôn nóng không thôi.


Tống Thanh là Đại đệ tử của Huyền Linh Tông, là người được Chưởng môn đặt nhiều kỳ vọng, lại là người có thiên phú cao nhất trong thế hệ hậu bối! Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!


Thần sắc của Lục trưởng lão vẫn ung dung, thậm chí cười một tiếng, "Trưởng lão đừng quá lo lắng, nói không chừng đệ tử của Càn Thiên Môn chúng ta đã bỏ mạng rồi, chúng ta cũng không cần phải sợ điều gì nữa. Bây giờ chúng ta chỉ muốn một sự thật mà thôi. Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tống Thanh. Chữa trị ở đâu mà chẳng như nhau? Trưởng lão hà tất phải phản kháng như vậy làm gì? Nếu ngài không bằng lòng, ta trở về cũng khó mà ăn nói với Chưởng môn."


Ý của ông đã bày ra trên mặt rồi. Nguyên Sam là át chủ bài của tông môn họ trong hiệp ước 100 năm sắp tới. Nếu Nguyên Sam chết vậy thì hy vọng thăng cấp lần này của Càn Thiên Môn cũng hoàn toàn tiêu tan.


Đầu trọc thì không sợ bị nắm tóc. Một là giao người cho ông, ông muốn biết được chân tướng. Hai là Đại đệ tử của tông môn các ngươi cũng phải cùng chung số phận với đệ tử Càn Thiên Môn chúng ta!


Trưởng lão của Huyền Linh Tông lập tức hiểu ý ông, không khỏi nghiến răng.


Nhưng thấy khí thế không chịu nhượng bộ của Lục trưởng lão, cho dù ông có thắng, kéo dài thời gian thì tình huống của Tống Thanh cũng sẽ càng bất lợi!


Nguyên Sam nói không chừng đã chết, nhưng Tống Thanh của họ vẫn chưa chết mà!


Trưởng lão Huyền Linh Tông hít sâu, do dự vài giây rồi thở ra một hơi, đồng ý, "Được."


"Trưởng lão!" Đệ tử Huyền Linh Tông đồng loạt kinh hô, rất đỗi không cam lòng.


"Thôi đi, đừng nói gì nữa!" Trưởng lão Huyền Linh Tông vung tay lên, chỉ định bốn đệ tử đi cùng Tống Thanh trở về Càn Thiên Môn.


Bản thân ông cần phải hộ tống các đệ tử còn lại về Huyền Linh Tông.


Không có ông đi theo tận mắt chứng kiến, đây cũng là lý do ông không yên tâm để người của Càn Thiên Môn đưa Tống Thanh đi.


Đúng lúc này có một nam tử đột nhiên bước tới. Hắn thong thả phất tay, cây quạt màu đỏ vàng xoè ra che khuất phân nửa khuôn mặt.


Lông mày và đôi mắt lộ ra ngoài đều mang theo đường nét rất yêu dị.


"Chi bằng, để ta đi cùng Càn Thiên Môn đi."


Mọi người xung quanh đều sửng sốt.


Người này chính là đệ tử Phù Nghênh Sơ của Ứng Thiên Tông?


Đệ tử này rất có khả năng sẽ đại diện cho Ứng Thiên Tông tham gia Hiệp ước 100 năm đó?


"Phù sư điệt." Trưởng lão Huyền Linh Tông thấy vậy thì mừng rỡ.


Quan hệ giữa Huyền Linh Tông và Ứng Thiên Tông từ trước đến nay không tệ. Nếu có một đệ tử Kim Đan như Phù Nghênh Sơ nguyện ý đi theo trông chừng, vậy thì không thể tốt hơn.


"Thiếu gia!" Nam nhân mặc cẩm bào màu đen vội vàng đuổi theo. Nghe lời nói của Phù Nghênh Sơ, hắn có chút không đồng tình.


Càn Thiên Môn và họ có mối thù, hơn nữa năm xưa bên phía đối phương đã bị mất một đệ tử Kim Đan, nói không chừng Càn Thiên Môn sẽ vì thắng lợi của Hiệp ước mà bất chấp tất cả ra tay với Phù Nghênh Sơ thì sao?



Dù sao Càn Thiên Môn cũng không phải mới làm chuyện này 1-2 lần.


"Xin hỏi Trưởng lão có được không?" Phù Nghênh Sơ phe phẩy cây quạt, nhàn nhạt hỏi.


Nam tử có một đôi mắt hoa đào tiêu chuẩn, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhìn qua rất đỗi đa tình, nhưng khi hắn không biểu cảm thì lại tràn đầy ý khinh miệt.


Lục trưởng lão gật đầu không hề do dự, "Cứ theo đi, đừng làm mất thời gian nữa, chúng ta cũng không muốn trưởng đồ của Huyền Linh Tông xảy ra chuyện."


Nói xong, ông tự mình bước tới đỡ Tống Thanh lên lưng một đệ tử, để đối phương cõng người.


Sau đó mọi người nhanh chóng đi lên Pháp khí hình chiếc thuyền.


Thấy vậy, các tông môn khác cũng lần lượt lên phi thuyền của mình rời đi.


...


Bên trong Bí Cảnh, dưới vực sâu.


Sương mù trắng nhạt lượn lờ trong không khí, tản ra hơi thở của sự tử vong. Xung quanh là một mảnh tĩnh lặng, chỉ có hồ nước đen tuyền ở chính giữa thỉnh thoảng truyền đến mấy đợt âm thanh nhỏ xíu, lâu lâu lại có mấy cái bóng đen linh hoạt nhảy lách tách bên trên.


'Tí tách tí tách'


Tiếng nước nhỏ vang lên đứt quãng. Gần hồ nước đen có một hang động đá vôi, đỉnh hang có vô số thạch nhũ sắc nhọn. Không biết từ đâu lại có nước nhỏ xuống tí tách từ trên thạch nhũ.


Hiện tại, bên hồ nước có thêm hai bóng đen. Hai người ôm chặt lấy nhau, như thể muốn khảm xương cốt và máu thịt của đối phương vào cơ thể mình.


Nhìn từ xa giống hệt như một người.


Hai người toàn thân dính máu, giống như hai khối thịt sống.


Chỉ mơ hồ thấy được thân hình, tóc đen rối tung, cùng với một vài mảnh vải thấm đỏ rơi trên tảng đá mới có thể nhận ra là hai người.


Xung quanh im phăng phắc, cứ duy trì như vậy không biết bao lâu.


Một bóng người bên hồ nước cựa quậy.


Người nọ run rẩy bò dậy rồi lại ngã xuống, bò dậy rồi lại ngã xuống một lần nữa. Không biết qua bao nhiêu lần, cuối cùng cũng ngồi quỳ lên được.


Nguyên Sam vươn đôi bàn tay méo mó không thành hình, cẩn thận muốn ôm người kia vào lòng, nhưng vẫn lặp lại vô số lần mới miễn cưỡng ôm được nửa thân trên của đối phương.


Sờ lên thân thể mềm nát trong lòng mình, máu và nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên gương mặt Nguyên Sam.


"Ca ca... ngươi đừng xảy ra chuyện."


"Ta, ta sẽ cứu ngươi."


"Ca ca, cầu xin ngươi, ngươi hãy kiên trì... kiên trì thêm một chút nữa."


Nguyên Sam lấy ra một số lượng lớn đan dược từ nhẫn trữ vật muốn nhét vào miệng người trong lòng, nhưng phần lớn da thịt trên người Giang Vị Lâm đã nát nhừ, đôi môi cũng dính chặt lại với nhau.


Nguyên Sam cúi thấp đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi đối phương, thật cẩn thận dùng lưỡi tách ra một khe hở, sau đó mới đẩy từng viên đan dược vào trong.


Một viên hai viên...


Mỗi lần Nguyên Sam sẽ đút hai viên, sau đó giúp Giang Vị Lâm hóa giải dược lực.


Xương cốt ở ngực Nguyên Sam cũng đã vỡ nát, cơ năng trong cơ thể gần như đã ngừng hoạt động. Nếu là người bình thường thì lúc này đã chết đến không thể chết hơn được nữa.


Mà dù là Kim Đan nhưng bây giờ sức lực của y cũng gần như đã cực hạn.


Hô hô...


Hô hấp Nguyên Sam càng lúc càng thô nặng, tầm mắt cũng bị máu làm nhòe thành một mảng. Y miễn cưỡng nuốt xuống mấy viên đan dược để ổn định lại, nhưng không hấp thụ cho mình mà dồn toàn bộ linh lực vào cơ thể Giang Vị Lâm.


Ca ca... cầu xin ngươi, đừng xảy ra chuyện, cầu xin ngươi.


Cổ họng của Nguyên Sam đã khô khốc đến mức không nói được một lời nào. Y chỉ biết máy móc cho Giang Vị Lâm uống đan dược rồi lại dùng linh lực hóa giải. Cứ như vậy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.


Hai canh giờ trôi qua.


Vô số Sinh Cốt Đan được dùng, cơ thể của Giang Vị Lâm cuối cùng cũng được chữa trị hơn phân nửa, ít nhất đã có được hình người, chỉ là nội thương vẫn rất nặng. Đừng nói là tỉnh lại, ngay cả linh lực của bản thân cũng ngưng trệ không thể tự vận chuyển.


Nguyên Sam đang truyền linh lực thì đột nhiên cảm thấy trước mắt hoa lên, té xuống đất bất tỉnh.


Không biết lại qua bao nhiêu canh giờ, y mới một lần nữa tỉnh lại.


Mở mắt ra và phát hiện mình đã ngất đi, một trận hàn ý dâng lên trong lòng. Nguyên Sam vội vàng bò tới bên cạnh Giang Vị Lâm, sau khi phát hiện đối phương vẫn còn hơi thở mới cứng đờ thở phào một hơi.


Nếu như... nếu như vì sự sơ suất của mình mà làm ca ca xảy ra chuyện, Nguyên Sam sẽ thật sự hỏng mất.


Cơ thể vừa thả lỏng thì cơn đau nhức quen thuộc lại ập đến.


Nhưng y đã quen rồi.


Nguyên Sam lau khóe mắt ửng đỏ, uống thêm mấy bình đan dược rồi không quan tâm đến chính mình nữa, tiếp tục lặp lại từng bước, mớm thuốc cho Giang Vị Lâm rồi lại giúp y hóa giải, không ngừng truyền linh khí vào trong cơ thể. Đợi da thịt trên người y mọc lại mới bôi thuốc lên trên.


Nguyên Sam không ngủ không nghỉ lăn lộn suốt ba ngày ba đêm, lúc này mới hoàn toàn ổn định được thương thế cho Giang Vị Lâm.


Đến khi hết thảy đã xong xuôi, Nguyên Sam lại phun ra vài ngụm máu.


Y run rẩy lau khóe môi, tay chân lại bắt đầu mất kiểm soát, co giật một cách bất thường.


Cố gắng ngậm vài viên đan dược rồi tê liệt nằm lăn ra mặt đất. Cơ bắp toàn thân đã chống đỡ xương cốt nứt vỡ vượt qua giới hạn.


Nguyên Sam kiểm tra lại thương thế của Giang Vị Lâm một lần nữa, lúc này mới bắt đầu tự chữa trị cho mình.


Lại vài ngày trôi qua.



Nguyên Sam một bên chữa trị, một bên không quên bổ sung Tích Cốc Đan cho Giang Vị Lâm vẫn đang hôn mê bất tỉnh.


4-5 ngày nữa trôi qua, cuối cùng Nguyên Sam cũng trở lại hình dáng giống con người một chút. Linh lực trong cơ thể cũng có thể tự động vận hành. Y loạng choạng bò dậy, cẩn thận ôm Giang Vị Lâm đi vào hang động đá vôi ở gần đó.


"Ca ca, chúng ta..." Nguyên Sam vô cùng mệt mỏi, vừa ôm Giang Vị Lâm vào hang động thì đã không chịu nổi phải dựa vào vách tường, nhưng vẫn ôm người không rời bỏ, giọng nói có phần nhẹ nhàng: "Chúng ta an toàn rồi."


Rơi vào nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời này hơn 10 ngày, cuối cùng trong mắt Nguyên Sam cũng có được một tia thả lỏng.


"Ca ca, ta mệt quá, ta... ta muốn ngủ một lát, sau đó ta lại giúp ngươi trị thương có được không." Nguyên Sam thì thầm, cẩn thận điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn cho Giang Vị Lâm dựa vào lòng mình.


Ca ca đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm nhất. Sau này uống thêm chút một đan dược bổ sung... có khả năng sẽ sớm khoẻ lại.


Ca ca, ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện đâu.


Nguyên Sam gắt gao ôm lấy người rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ, nhưng dù trong mơ vẫn không thể yên ổn. Y nhíu mày, mái tóc đen dài rũ xuống dường như muốn che lấp cả người trong lòng.


...


Cùng lúc đó, tại Càn Thiên Môn.


Dược viên thường ngày luôn thanh vắng lúc này thi thoảng lại có một vài người đi ra đi vào.


Đôi lúc lại nghe có người lên tiếng hỏi, "Tại sao Tống Thanh vẫn chưa tỉnh lại? Càn Thiên Môn các ngươi có trị thương tử tế cho hắn không vậy?"


Giọng nói đó mang theo một chút tức giận.


Sau đó là một giọng nữ lên tiếng giải thích, "Thương thế của hắn gần như đã khỏi hẳn rồi, nhưng hắn có tâm bệnh nên không muốn tỉnh lại. Càn Thiên Môn chúng ta cũng cần một lời giải thích, sẽ không đến mức đi hãm hại hắn."


Tiếng động đứt quãng truyền vào tai. Tống Thanh chính là tỉnh lại trong hoàn cảnh như vậy.


Đầu tiên ý thức vẫn còn mơ hồ, sau đó mới từ từ mở mắt. Cảnh vật trước mắt từ mờ ảo dần dần trở nên rõ ràng. Âm thanh bên tai cũng nghe được một cách triệt để.


"Tống Thanh có thể có tâm bệnh gì, ta thấy Càn Thiên Môn các ngươi chỉ muốn giữ người lại mà thôi. Hôm nay ta nhất định phải đưa hắn về!"


Tam trưởng lão của Huyền Linh Tông vừa tức giận nói xong thì nghe được một tiếng gọi, "Tam trưởng lão..."


Mấy người đang đứng quay lưng về phía giường sửng sốt, đồng thời quay người lại, thấy Tống Thanh không biết từ lúc nào đã mở mắt.


"Tống Thanh?" Tam trưởng lão ngây người một chút, ngay sau đó đột nhiên đi tới bắt lấy tay Tống Thanh, "Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi."


Ông là người nhìn Tống Thanh lớn lên từ nhỏ, xem hắn như một nửa hài tử của mình, vậy nên sau khi Trưởng lão dẫn đội Bí Cảnh quay về kể lại chuyện này, ông liền chủ động yêu cầu được đi đến đây.


"Ta không sao." Tống Thanh thều thào nói, dường như có chút vô lực. Hắn chống tay xuống giường ngồi dậy, đảo mắt một vòng liền biết được đây là đâu.


Có lẽ chính là Dược viên mà Nguyên Sam đã từng nằm khi bị thương trước đây.


Ngẩng đầu lên nhìn thấy Đường Tùng Nhã và mọi người, Tống Thanh cũng đã hiểu được tình hình hiện tại là như thế nào.


"Có phải chư vị muốn biết tung tích của Nguyên Sam và Giang Vị Lâm hay không?" Đồ buộc tóc của hắn không biết đã rơi mất ở đâu, mái tóc dưới ánh nắng hiện lên màu nâu nhạt buông rơi tán loạn. Màu môi và sắc mặt của Tống Thanh đều không tốt, có chút trắng bệch.


Ngón tay giấu dưới tay áo hơi run rẩy khi nhắc đến chuyện này.


"Ngươi cứ nói đi." Vừa đúng lúc, Lục trưởng lão bước chân vào phòng. Ông quét mắt qua những người có mặt, cuối cùng dừng lại trên người Tống Thanh, lạnh nhạt nói: "Lúc đó Nguyên Sam và Giang Vị Lâm hẳn là ở cùng với ngươi, sau đó các ngươi đã gặp phải chuyện gì?"


Đáng lý ra ngọc bài của Tống Thanh phải cưỡng chế đưa hắn trở về vào đúng thời gian quy định, nhưng đã quá thời hạn cưỡng chế mà vẫn không thấy người đâu.


Như vậy chỉ có khả năng là lúc đó Tống Thanh bị thương quá nặng, trong tình huống như vậy thì pháp trận truyền tống sẽ tự động bật cơ chế bảo hộ cơ thể cho hắn, đồng thời trì hoãn tốc độ truyền tống quay về.


Sau đó thì như mọi người đã chứng kiến.


Tống Thanh được truyền tống ra trong tình trạng thương tích nặng nề.


"... Chuyện này có một phần trách nhiệm của ta." Tống Thanh vừa mở lời thì đã nói như vậy. Hắn hít sâu một hơi, bắt đầu kể lại chuyện lúc đó, nhưng một khi nhớ lại từng chi tiết hắn liền cảm thấy đau đầu dữ dội, đặc biệt là trận huyết chiến lúc sau với hai con linh thú.


Mọi người đều thương tích đầy mình, Nguyên Sam và Giang Vị Lâm lại trực tiếp rơi vào vực sâu.


Tống Thanh cứ nói vài câu thì lại ngừng, dường như tâm lý đang phải chịu sự đả kích. Mất một khoảng thời gian hắn mới khó khăn và đứt quãng mà trình bày xong.


Đương nhiên Tống Thanh đã giấu đi chuyện Nguyên Sam đã hôn trộm Giang Vị Lâm và hắn đã vạch trần đối phương, chỉ nói nguyên nhân là do hai người đã phát sinh mâu thuẫn. Chuyện về Giang Vị Lâm muốn cứu Hồ yêu hắn cũng giấu đi.


"Xin lỗi, nếu không phải do ta cố chấp muốn đi hái Nghiêu Hoa thì cũng không đến mức như vậy. Thậm chí nếu như ta không nảy sinh tranh chấp với Nguyên Sam, cũng sẽ không có kết cục này." Tống Thanh cúi thấp đầu, kết thúc lời nói của mình.


Hắn cảm thấy hổ thẹn khôn nguôi, trong lòng càng khổ sở, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn người của Càn Thiên Môn.


Là lỗi của hắn.


Trong lúc nhất thời, xung quanh không một tiếng động, không một ai nói gì.


Hồi lâu sau, Lục trưởng lão hỏi: "Ngươi xác định cuối cùng đã thấy họ rơi xuống vực?"


"... Phải."


Lục trưởng lão nghe vậy thì gật đầu, không có phản ứng nào khác, chỉ nhàn nhạt để lại một câu "Nghỉ ngơi cho tốt."


Dứt lời, ông xoay người trực tiếp rời đi.


Để lại những người khác ở trong phòng nhìn nhau.


"Được rồi, các ngươi cũng đã biết chân tướng rồi. Bây giờ ta lập tức đưa Tống Thanh trở về." Tam trưởng lão Huyền Linh Tông nói.


Đường Tùng Nhã ở bên cạnh khách khí ngăn người lại, ôn hòa nói: "Tam trưởng lão, Chưởng môn vẫn chưa mở lời, vẫn phải xin Tống Thanh tiểu hữu ở lại đây thêm một vài ngày nữa."


"Cái gì? Chẳng lẽ ở đây là địa bàn của các ngươi nên các ngươi muốn ỷ thế làm càn à?!" Tam trưởng lão giận dữ nói.


Nhưng dù ông ta có làm ầm ĩ thế nào, họ cũng không thể để Tống Thanh rời đi.


Cho đến sau cùng, Tống Thanh nói: "Được rồi, Tam trưởng lão, ta ở lại đây một thời gian nữa là được."



"Càn Thiên Môn sẽ không làm hại ta, cho dù có quay về Huyền Linh Tông ta vẫn phải nằm yên trên giường. Dưỡng thương ở đây cũng như nhau thôi, huống hồ..." Trong lòng ta cảm thấy mắc nợ họ.


Tống Thanh rũ xuống mí mắt, đã không dám suy nghĩ nữa, chỉ cảm thấy đau đầu không thôi.


Trái tim giống như bị tắc nghẽn, lồng ngực bức bối khôn cùng.


Hắn niệm Chú tĩnh tâm liên tục mấy lần mới miễn cưỡng ổn định được.


"Ai." Tam trưởng lão thấy vậy, thở dài một tiếng, "Vậy ta cũng sẽ ở lại đây chăm sóc cho ngươi."


"Không cần, Tam trưởng lão cứ quay về là được."


"Không được, nếu như ngươi xảy ra chuyện, lão phu biết phải ăn nói với Chưởng môn thế nào?"


Trong phòng, Đường Tùng Nhã khoanh tay lắng nghe hai người nói chuyện, còn Lục trưởng lão thì đã bay đến đỉnh núi cao nhất ở Càn Thiên Môn.


Xung quanh đỉnh núi cao chót vót này dường như được bao bọc bởi vô số mây mù. Lục trưởng lão ngự kiếm bay thẳng vào bên trong. Bước qua cổng lớn bên ngoài chính là đại điện được xây bằng thạch ngọc màu trắng cao ngất ngưỡng.


"Chưởng môn."


Lục trưởng lão đi vào đại điện, cung kính cúi người hành lễ.


Trên bục cao ở phía trước, một nam nhân trung niên mặc áo bào đen thêu viền vàng ngồi ngay ngắn trên ghế đá màu trắng. Nghe thấy động tĩnh, Chưởng môn nhấc mí mắt lên, ra hiệu: "Mang lên đi."


Lục trưởng lão vội vàng dâng lên một khối cầu màu tím.


Đây là Lưu Ảnh Châu.


Linh khí được truyền vào để kích hoạt, Lưu Ảnh Châu bắt đầu hiện ra những gì đã được ghi lại. Cảnh tượng là một vùng tối đen nhưng tiếng nói chuyện thì lại cực kỳ rõ ràng.


Đó là cuộc đối thoại giữa Lục trưởng lão và Tống Thanh khi nãy.


Một đoạn thời gian trôi qua, cuộc đối thoại kết thúc.


Chưởng môn tùy ý đặt Lưu Ảnh Châu lên tay vịn bên cạnh.


"Nguyên Sam vẫn chưa chết." Ông ta nhàn nhạt nói.


Lục trưởng lão nghe vậy cũng không có phản ứng quá lớn. Bọn họ từ lâu đã biết được Nguyên Sam vẫn bình an.


Mệnh bài của đối phương vẫn chưa vỡ.


Tuy trong quá trình đã tối sầm đến mức gần như mất hết ánh sáng, nhưng cuối cùng nó đã dần dần khôi phục trở lại.


"Có điều, quả nhiên đứa trẻ đó vẫn còn phàm tâm quá nặng." Chưởng môn khẽ khàng nói, dường như chỉ nói bâng quơ một câu nhưng lại khiến cho Lục trưởng lão toát mồ hôi lạnh.


Ông cúi đầu, không nói một lời nào.


"Biết rõ là không thể nhưng vẫn cố chấp làm theo ý mình. Trong tình huống có thể cứu người được thì không nói, nhưng trước mặt Linh thú cấp 6 mà vẫn ảo tưởng muốn cứu người, đây đã không phải là nhanh nhạy, mà là ngu xuẩn." Ngón tay Chưởng môn gõ nhịp lên tay vịn, phát ra vài âm thanh thanh thúy.


"Phàm tâm quá nặng rồi. Ca ca của nó nhất định phải chết, nó lại vì tình cảm mà đánh cược cả tính mạng của mình." Chưởng môn thở dài một tiếng, chậm rãi từ ghế ngồi đứng dậy.


Động tác của ông ta tưởng chừng như chậm rãi, nhưng trong nháy mắt đã đi đến bên cạnh Lục trưởng lão, mở lời nói:


"Bây giờ Bí Cảnh đã đóng, ít nhất cũng phải cần nửa năm mới có thể mở lại. Trong khoảng thời gian này, ngươi hãy phái người canh chừng cẩn thận mệnh bài của Nguyên Sam, một khi xảy ra chuyện gì thì lập tức báo cáo."


"Vâng!" Lục trưởng lão nhanh chóng trả lời, không dám chậm trễ.


Chưởng môn chỉnh chỉnh lại ống tay áo, "Còn về những việc khác, cứ đợi nửa năm sau rồi hãy nói. Bất quá đứa trẻ này cần phải dạy dỗ lại một phen. Nó chính là hy vọng duy nhất của Càn Thiên Môn đối với hiệp ước 100 năm... mạng của nó còn quan trọng hơn người ca ca kia nhiều."


Nói xong, Chưởng môn phất tay áo rời đi.


Chỉ còn lại Lục trưởng lão lẳng lặng đứng yên trong Đại điện. Ông vẫn giữ nguyên tư thế cúi mình, một lúc lâu sau mới chậm rãi đứng thẳng dậy.


Trong đầu đột nhiên hiện ra cảnh tượng mười mấy năm trước.


Một đứa trẻ non nớt ôm đệ đệ nhỏ hơn mình xếp hàng cả ngày dài để lên núi. Lúc đó đã là hoàng hôn, gió cũng lạnh thấu xương.


Chính là lần đó, đứa trẻ ấy chỉ mới 10 tuổi nhưng lại vô cùng tỉnh táo và bình tĩnh thương lượng điều kiện với ông, muốn cùng với đệ đệ có thiên phú phi thường của mình vào Càn Thiên Môn.


Kết quả là không đạt được thỏa thuận.


Sau đó hai đứa trẻ ấy gặp chuyện, đứa nhỏ chỉ mới ba tuổi đã chạy hơn 20 dặm đường tới cầu cứu tông môn.


Cuối cùng, nó vẫn gia nhập Càn Thiên Môn này.


Lục trưởng lão nhắm mắt lại, nặng nề thở dài.


Tình cảm của hai đứa trẻ này quá sâu cũng quá nặng, làm sao có thể thay thế bằng cái gọi là 'phàm tâm có thể cắt bỏ' trong suy nghĩ của Chưởng môn.


Nếu Giang Vị Lâm thật sự xảy ra chuyện, làm sao Nguyên Sam có thể tốt hơn cho được.


Huống hồ, nếu không phải Giang Vị Lâm đã chọn Càn Thiên Môn, Nguyên Sam cũng sẽ không gia nhập tông môn của họ.


Có thể nói cơ duyên này là do Giang Vị Lâm mang đến. Việc tàn nhẫn chặt đứt tình thân như vậy thật sự trái với đức hạnh của một Chưởng môn.


Ý niệm này hiện lên trong nháy mắt, Lục trưởng lão liền cảm thấy đây là đại bất kính đối với Chưởng môn, tuyệt đối không dám nói ra.


...


Lại mấy ngày nữa trôi qua.


Thương thế chưa khôi phục nhưng đan dược đã dùng gần hết.


Nguyên Sam mang theo đan dược cũng đủ nhiều, nhưng trong suốt 10 ngày này, mỗi ngày đều tiêu hao mười mấy bình. Một bình có khoảng 5 viên, một ngày họ đã sử dụng 70-80 viên đan dược.


Hiện tại chỉ còn lại ít ỏi mấy bình.



Nguyên Sam dùng tất cả cho Giang Vị Lâm, chỉ giữ lại hai bình để phòng thân khi cần.


Đan dược được đưa vào miệng ca ca, Nguyên Sam vận khí giúp hóa giải nó.


Những ngày này, y đã dùng nước được lưu trữ trong nhẫn trữ vật để lau sạch máu bẩn trên người và bổ sung nước cho ca ca. Bản thân Nguyên Sam thì tự mình dùng nước trong hồ đen.


Nếu đoán không lầm thì y và ca ca sẽ ở lại đây trong một thời gian rất dài. Số lượng Tích Cốc Đan chắc chắn không đủ.


Tuy Nguyên Sam không cần dùng quá nhiều nhưng ca ca thì vẫn phải ăn. Thức ăn tạm thời chưa nói, lượng nước được tích trữ chắc chắn sẽ cạn kiệt, vì vậy y bắt buộc phải tìm một nguồn nước khác.


May mắn nguồn nước đã có sẵn, chính là trong cái hồ đen này.


Nguyên Sam dự định tự mình sẽ dùng thử trước một vài ngày, đợi ca ca tỉnh lại thì có thể dùng nó.


"Ca ca, đã không còn nguy hiểm nữa, khi nào ngươi mới tỉnh lại." Nguyên Sam chấm một chút nước trong bình, lau một vết bụi nhỏ trên mặt Giang Vị Lâm.


Da thịt của Giang Vị Lâm đã hồi phục, nhưng quan trọng nhất chính là nội thương. Dù đã uống nhiều đan dược như vậy cũng không có được bao nhiêu hiệu quả.


Nguyên Sam nóng lòng như lửa đốt, mỗi ngày y đều trị thương cho ca ca nhưng hiệu quả lại vô cùng bé nhỏ.


Vết thương này đối với ca ca mà nói thực sự quá nặng. Nói cách khác chính là Nguyên Sam đã miễn cưỡng kéo về được mạng sống cho Giang Vị Lâm.


Y ôm Giang Vị Lâm thật chặt trong lòng, cúi thấp đầu, gò má nhẹ nhàng cọ cọ l*n đ*nh đầu đối phương, nói: "Ca ca, ta còn giữ lại một ít bánh ngọt mà ngươi yêu thích, đợi ngươi tỉnh rồi thì đều là của ngươi."


"Ngươi đã ngủ nhiều ngày rồi, ta nhớ ca ca lắm."


"Ngươi tỉnh dậy nhìn ta đi, dù chỉ nhìn một cái rồi ngủ tiếp cũng được."


Ngón tay của Nguyên Sam nhẹ nhàng v**t v* qua lại trên gương mặt Giang Vị Lâm, nhìn người hôn mê bất tỉnh trong lòng mình, nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng ngày hôm đó, hốc mắt không khỏi đỏ hoe.


"Ca ca, là ta không tốt, không bảo vệ ngươi chu toàn."


Nguyên Sam vùi mặt vào mái tóc Giang Vị Lâm. Ít lâu sau, tóc đen đã có chút ẩm ướt.


Không biết đã qua bao lâu, Nguyên Sam mới từ từ ngẩng đầu ngồi thẳng dậy, tiếp tục lặp lại việc điều trị trước đó cho Giang Vị Lâm.


Tuy nhiên...


Nửa tháng trôi qua.


Giang Vị Lâm vẫn không có một chút dấu hiệu tỉnh lại nào.


Nguyên Sam không khỏi hoảng loạn.


Y ngày đêm liên tục chữa trị. Một khi linh khí vừa phục hồi liền truyền cho ca ca, nhưng hiệu quả chữa trị lại vô cùng ít ỏi.


Linh khí của Giang Vị Lâm thậm chí đã mất đi khả năng tự vận hành.


Đây không phải là tổn thương căn bản nữa, chính là nội thương quá nghiêm trọng rồi.


Nguyên Sam không phải Y tu, đan dược trên người lại dùng hết, việc chữa trị lại càng khó khăn hơn.


Cứ tiếp tục như vậy thì phải làm sao đây.


Tâm trạng của Nguyên Sam từ việc Giang Vị Lâm phục hồi được một chút mà tốt lên, nhưng thân thể của ca ca bất ngờ chuyển biến xấu đi, y lại bắt đầu nôn nóng.


Mấy ngày tiếp theo, ngoài việc lặp lại quá trình trị thương, Nguyên Sam chỉ một lòng suy nghĩ và nghiên cứu ra phương pháp điều trị mới.


Cho đến khi một quyển sách rơi ra từ nhẫn không gian của mình.


Bìa sách màu vàng đậm quen thuộc, trên bìa là hình ảnh hai nhân vật đang thân mật với nhau.


Nguyên Sam khựng lại một chút, sau đó ném quyển sách ấy qua một bên. Quyển này chính là 'Công Pháp Song Tu'.


Trước đó sau khi đọc qua quyển của Thiện Phàm Sinh, vì một vài lý do... y đã đặc biệt mượn thêm một quyển ở Tàng Thư Các.


Thứ này quả thật có lợi ích rất lớn cho việc tu luyện, chỉ là...


Nguyên Sam nhớ tới những nội dung trong đó, trong lòng lại đang ôm ca ca, tự nhiên có cảm giác xấu hổ như đang làm chuyện xấu. Y lặng lẽ ôm người kia chặt hơn chút nữa.


Đến khi hoàn hồn lại, hai tai đỏ bừng tiếp tục trị thương cho ca ca.


Lại một vài ngày nữa trôi qua như vậy.


Nguyên Sam càng thêm lo lắng. Y đã thử mọi cách nhưng vẫn không thể khiến ca ca tỉnh lại. Không thể để ca ca... cứ ngủ mãi như vậy được.


Đang lúc Nguyên Sam bồn chồn không yên đi qua đi lại trong hang động đá vôi, đột nhiên cảm thấy dưới chân vấp phải vật gì đó.


Cầm lên nhìn. Chính là quyển 'Công pháp song tu'.


Phản ứng đầu tiên của Nguyên Sam là muốn ném đi, nhưng ngay sau đó, động tác trên tay không khỏi dừng lại.


Y đứng yên tại chỗ do dự rất lâu, sau đó mở công pháp ra xem lại một lần.


Trong môi trường tối đen, trên mặt Nguyên Sam dần dần toả ra hơi nóng. Y cứ đứng ở đó, lật xem từng trang.


Thời gian chậm rãi trôi qua, bộ công pháp trên tay đã lật đến trang cuối cùng.


Nguyên Sam nhẹ nhàng gấp nó lại, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.


Ngước mặt lên, Nguyên Sam giật mình nhận ra cổ của mình cũng ướt đẫm mồ hôi dính nhớp. Y lau vội vài cái, sau đó cúi xuống nhìn bộ công pháp trong tay đến ngẩn người.


Giữa đạo lữ với nhau, bình thường họ có thể thường xuyên sử dụng công pháp song tu để cùng nhau nâng cao thực lực. Thậm chí hiệu quả cũng không thua kém ngồi thiền là bao.


Hơn nữa, nếu tu sĩ có tu vi cao hơn trợ giúp tu sĩ có tu vi thấp hơn thì sẽ càng đặc biệt hiệu quả, nhất là lần song tu đầu tiên, hiệu quả đạt được sẽ là tốt nhất.


Tuy đối với chính mình có hiệu quả rất ít nhưng có thể nâng cao tu vi của đối phương lên một cách tối đa.


Nguyên Sam giơ tay lật xem lần nữa. Ngoài tác dụng nâng cao tu vi, còn có cả... trị thương.


Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Story Chương 65
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...