Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 99


Hoắc Lệnh Chi không quan tâm nhiều nữa, bế tiểu Vương phi của mình lập tức quay về Vương phủ.


Trên đường về, hắn cảm nhận được Lạc Tử Ninh vẫn còn run rẩy, rõ ràng chưa bình tĩnh lại được.


Hắn ôm Lạc Tử Ninh như ôm một báu vật đã mất mà tìm lại được, vừa nãy hắn rất sợ, lỡ như Tài Nguyên Châu vì bốc đồng hoặc ra tay không nặng nhẹ mà làm tổn thương đến tính mạng Vương phi của hắn, có lẽ cả đời hắn không được yên ổn.


Về đến Vương phủ, hắn cho người mang thuốc đến, đích thân thoa thuốc cho Lạc Tử Ninh.


Khi cục bông thấm thuốc chạm vào vết thương của Lạc Tử Ninh, Lạc Tử Ninh đau đến mức hít một hơi mạnh, Hoắc Lệnh Chi lập tức nhẹ tay hơn.


"Không sao, huynh đừng lo lắng quá, chỉ là một vết trầy xước nhỏ thôi." Lạc Tử Ninh bảo hắn đừng căng thẳng, nhưng bản thân anh chưa trấn tĩnh được, giọng nói vẫn còn run run.


Trước đây anh còn tưởng mình dũng cảm, không ngờ bây giờ anh lại sợ đến mức toàn thân run rẩy.


Anh nhận thấy tay Hoắc Lệnh Chi cũng đang run như rất sợ hãi, Hoắc Lệnh Chi mà có chuyện phải sợ sao?


Lạc Tử Ninh thấy hắn lấy gạc ra định băng bó cho mình, anh vội tựa đầu lên vai hắn, không cho hắn băng bó. Anh ghét bị quấn thứ gì đó quanh cổ, cảm thấy bị siết rất khó chịu: "Không cần băng bó đâu, đợi huynh băng bó xong thì vết thương của ta lành rồi, không nghiêm trọng đến thế đâu."


"Đây là cổ, không phải cổ tay. Nếu bị thương ở chỗ khác chắc chắn ta không miễn cưỡng em." Hoắc Lệnh Chi rất căng thẳng, chỉ sợ vết thương bị nhiễm trùng.



"Vậy thì băng bó một hai lớp là được rồi, đừng làm nhiều quá, không thoải mái." Lạc Tử Ninh khoác tay hắn. Sau lần này, anh càng thêm dựa dẫm vào Hoắc Lệnh Chi: "May mà ta có một phu quân để dựa vào, nếu chỉ có một mình mà gặp chuyện nguy hiểm tính mạng, ta còn không biết phải đối phó thế nào."


"Không biết đối phó thế nào, vậy người kia biến mất kiểu gì? Rõ ràng em rất lợi hại, có thể tự giải quyết, ngược lại là Bổn vương không làm được gì, không bảo vệ tốt em, để em gặp chuyện nguy hiểm như vậy." Hoắc Lệnh Chi vẫn chìm đắm trong bóng tối của chuyện vừa rồi, đồng thời hắn rất tò mò việc người kia biến mất.


Hắn vốn nghĩ sau này phải kề cận Lạc Tử Ninh không rời nửa bước, nhưng như vậy Lạc Tử Ninh không thể tự do làm điều mình muốn. Nếu tiểu Vương phi của hắn có pháp lực làm người khác biến mất như vậy, hắn không cần lúc nào cũng phải trông chừng Lạc Tử Ninh, có thể cho Lạc Tử Ninh không gian tự do.


"Cái đó..." Lạc Tử Ninh không biết có nên nói rõ sự thật với hắn hay không.


Anh phải nói chuyện mình có hệ thống với Hoắc Lệnh Chi thế nào đây? Trước đây anh không nói với Hoắc Lệnh Chi là vì nghĩ tương lai đầy rẫy rủi ro, không gian này chính là quân át chủ bài của anh.


Dù sao tình cảm là thứ khó dựa dẫm nhất, khoảnh khắc này Hoắc Lệnh Chi yêu anh đến chết đi sống lại, có thể sau này sẽ chuyển tình cảm sang người khác. Khoảnh khắc này yêu anh nhiều bao nhiêu, sau này có khả năng ghét anh bấy nhiêu.


Nếu Hoắc Lệnh Chi biết bí mật của anh, anh không biết lỡ đến lúc Hoắc Lệnh Chi chán ghét anh, liệu anh có bị tổn thương vì điều đó hay không.


Nhưng giờ đây anh lại có một vấn đề nan giải khác, Tài Nguyên Châu đã bị anh đưa vào không gian nhưng chưa bị giết, người này võ nghệ cao cường, anh vào không gian vẫn sẽ gặp nguy hiểm.


Trong không gian không chỉ có đồ ăn thức uống, mà còn có cả nước suối linh tuyền. Tài Nguyên Châu ở trong đó không chết đói, thậm chí còn có thể ăn hết đồ của anh rồi còn phá hoại bên trong.


Anh không phải là đối thủ của Tài Nguyên Châu, cho dù có đánh trực diện cũng không thắng được, mang theo súng vào, có khi còn bị đối phương giết ngược.


Thứ nhất là anh không biết vị trí hiện tại của Tài Nguyên Châu, nếu anh bước vào mà đứng ngay trước mặt đối phương, chẳng phải sẽ bị đối phương vặn gãy cổ sao. Thứ hai là Tài Nguyên Châu có khinh công, tốc độ rất nhanh, dù có nổ súng cũng cần thời gian nạp đạn, có lẽ trong khoảng thời gian đó đã bị Tài Nguyên Châu giết rồi.



Anh nghi ngờ không gian của cô gái xuyên không kia không có thức ăn, nên đưa người vào không gian là không cần quản nữa, đợi vài ngày người đó sẽ chết bên trong nhưng không gian của anh thì không được, anh buộc phải tìm một người giúp đỡ.


Phương Lạc Ngữ chắc chắn không được, thân hình Phương Lạc Ngữ gần giống anh, lại còn thiếu một chân, hai người họ cùng xông lên sẽ bị giết ngược. Anh chỉ có thể nói thật với Hoắc Lệnh Chi, dẫn Hoắc Lệnh Chi vào để Hoắc Lệnh Chi chế phục người kia.


Nhưng chuyện này phải nói thế nào? Muốn nói thì phải nói hết toàn bộ sự thật, anh không biết Hoắc Lệnh Chi sẽ nghĩ gì.


Lỡ như Hoắc Lệnh Chi lại nghĩ anh là quỷ, đã chiếm xác Vương phi ban đầu rồi sợ hãi mà giết anh thì sao?


Bây giờ anh rất lo, dù sao hồi nhỏ anh từng xem rất nhiều phim truyền hình mà nữ chính là yêu tinh. Trước khi nữ chính thổ lộ thân phận với nam chính thì họ yêu thương nhau hết mực nhưng chỉ cần thổ lộ, nam chính chắc chắn sẽ sợ hãi. Cho dù nữ chính đã giúp anh ta kiếm được bao nhiêu tiền, anh ta cũng quên ngay, thậm chí còn cùng đạo sĩ bắt ma đi bắt yêu, chỉ có số ít nam chính tốt không bận tâm đến thân phận yêu tinh của nữ chính.


Cho dù tình cảm giữa anh và Hoắc Lệnh Chi đã rất sâu đậm, nhưng anh không dám thử thách lòng người.


"Huynh, huynh nghĩ hắn đã đi đâu rồi?" Lạc Tử Ninh hỏi ngược lại Hoắc Lệnh Chi. Anh muốn nghe xem Hoắc Lệnh Chi trả lời thế nào, sau đó tùy cơ ứng biến.


"Hắn bị em dùng pháp lực đưa đi? Nghe nói thần tiên có rất nhiều pháp bảo, ví dụ như túi Càn Khôn, một cái túi nhỏ có thể chứa cả núi sông. Có phải em đã nhốt hắn vào đó rồi không? Hay là trực tiếp khiến hắn tan thành tro bụi, chúng ta thấy hắn biến mất không khí nhưng thực ra hắn đã hóa thành tro và bị gió thổi đi rồi?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Pháp lực? Thần tiên?" Lạc Tử Ninh ngây người, bá tánh ở đất phong nghĩ anh là thần tiên nhưng đó là lời nói dối do anh bịa ra để củng cố địa vị. Anh tưởng Hoắc Lệnh Chi cũng biết rõ, hóa ra Hoắc Lệnh Chi tin à? Luôn nghĩ anh là thần tiên sao?


"Em còn định giấu ta đến bao giờ? Thật sự nghĩ Bổn vương không biết thân phận thực sự của em?" Hoắc Lệnh Chi cười, xoa đầu anh: "Chuyện này em không cần giấu ta, ta biết từ lâu rồi."


"À?" Huynh biết gì cơ? Đừng có làm như huynh hiểu rõ lắm có được không!



Lạc Tử Ninh ngây ra, nhưng anh chỉ có thể cắn răng thừa nhận: "Huynh phát hiện ra từ khi nào? Ta không phải là Lạc Tử Ninh cũ, không phải là người đã thành thân với huynh, huynh biết chuyện này lâu rồi hả?"


"Cũng không phải biết từ đầu, lúc vừa đến đất phong, tính tình em thay đổi lớn, khi đó Bổn vương chỉ nghi ngờ nhưng không vạch trần em mà từ từ tìm kiếm sơ hở." Lúc đó Hoắc Lệnh Chi cho rằng Lạc Tử Ninh là một người trông rất giống với nguyên chủ, việc anh đóng giả nguyên chủ để tiếp cận mình chắc chắn có mục đích.


Mãi sau này hắn mới phát hiện, Lạc Tử Ninh không mưu đồ gì cả, ngược lại còn làm rất nhiều điều tốt cho bá tánh ở đất phong như một vị thần tiên giáng trần, xuống trần chỉ để phổ độ chúng sinh.


Lạc Tử Ninh vuốt tóc, trong lòng vô cùng hoảng loạn, không ngờ Hoắc Lệnh Chi đã phát hiện ra từ lâu? Anh cứ tưởng mình che giấu rất tốt!


"Nếu huynh đã phát hiện ra từ lâu, tại sao không vạch trần ta, còn diễn kịch theo ta?" Lạc Tử Ninh vừa bực bội vừa sợ hãi.


"Vì em là thiên thần giáng trần, nhất định không thể nói thân phận thật với người phàm sợ sẽ ảnh hưởng đến em. Bây giờ em đã lộ thân phận trước mắt mọi người, trời có phạt em không?" Hoắc Lệnh Chi lo lắng hỏi anh.


"Cái này, cái này thì không..." Lạc Tử Ninh cẩn thận phân tích ý trong lời nói của Hoắc Lệnh Chi. Hình như Hoắc Lệnh Chi không bận tâm đến thân phận của anh, còn lo cho anh vì đã bại lộ thân phận, vậy anh yên tâm hơn nhiều.


Tuy nhiên, anh nghĩ sở dĩ Hoắc Lệnh Chi không bận tâm đến thân phận anh, là vì Hoắc Lệnh Chi hiểu lầm anh là thần tiên. Nếu lúc đó Hoắc Lệnh Chi nghĩ anh là yêu quái, có lẽ bây giờ đã bắt đầu trừ yêu rồi.


Vì vậy, hiện tại anh cần phải giữ vững hình tượng thần tiên nhưng anh cần Hoắc Lệnh Chi giúp vào siêu thị để chế phục Tài Nguyên Châu. Hoắc Lệnh Chi vào siêu thị thấy những kệ hàng, những thức ăn đó sẽ nghĩ gì? Thần tiên còn mở siêu thị à?


"Thực ra ta không phải là thần tiên cấp bậc cao gì, ta chỉ là một tiểu tiên bình thường, vì phạm một lỗi nhỏ nên bị đày xuống trần gian, dùng cơ thể người phàm này để làm việc thiện tích đức ở nhân gian và giúp huynh đoạt được ngôi vị Hoàng đế. Có như vậy ta mới có thể khôi phục thân phận và trở về Thiên Đình." Lạc Tử Ninh trước tiên hạ thấp thân phận mình xuống để lát nữa Hoắc Lệnh Chi không nghi ngờ.


Hoắc Lệnh Chi bắt được trọng điểm trong lời nói này: "Sau khi em giúp ta đăng cơ, em sẽ trở về Thiên Đình?"



Lạc Tử Ninh nghe hắn nói vậy trong lòng rất khó chịu vì anh có thể sẽ rời đi, có điều không phải lên Thiên Đình mà là đi đến một thế giới khác. Nếu chỉ là lên Thiên Đình, anh còn có thể xuống trần gian tìm Hoắc Lệnh Chi, nhưng nếu anh đi đến một thế giới khác, anh không bao giờ có thể gặp lại Hoắc Lệnh Chi.


Sự thật tàn nhẫn này ngay cả bản thân anh cũng không thể chấp nhận được, huống chi phải nói ra với Hoắc Lệnh Chi.


Anh im lặng một lát, bịa ra một lời nói dối: "Ta xuống trần để chịu phạt, phải sống một kiếp người phàm, chỉ đến khi thân xác này chết đi ta mới trở về."


Anh vừa nói vừa nắm lấy tay Hoắc Lệnh Chi: "Huynh yên tâm, ta sẽ đi hết cuộc đời này cùng huynh rồi mới rời đi."


Hoắc Lệnh Chi cũng nắm chặt tay anh, hắn cảm thấy một đời quá ngắn ngủi nhưng có thể có được Lạc Tử Ninh trọn một đời, cũng là phúc phần của hắn rồi.


"Huynh thật sự không bận tâm ta không phải là người à?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn: "Những lời hứa trước đây của huynh còn tính không? Huynh có cảm thấy tôi không phải là người, nên những lời hứa đó không còn tính nữa không? Ta cảnh cáo huynh, ta là thần tiên đấy, nếu huynh dám thay lòng đổi dạ, ta sẽ báo thù."


"Em có ép ta thay lòng đổi dạ ta cũng không làm, trên đời này còn ai có thể sánh bằng em à?" Hoắc Lệnh Chi dành cho Lạc Tử Ninh một sự lý tưởng hóa cực kỳ lớn. Ngay cả khi không có lớp vỏ đó, dung mạo và tài năng của Lạc Tử Ninh cũng là điều hắn chưa từng thấy trên thế gian này. Có một bảo bối lớn như vậy bên cạnh, sao hắn chịu buông tay.


"Không nhất thiết phải xuất sắc hơn ta, ta thấy rất nhiều người tìm tiểu thiếp đều không bằng chính thê. Cái họ tìm là cảm giác mới lạ, cái họ theo đuổi là sự k*ch th*ch chứ không phải sắc đẹp hay tài năng." Lạc Tử Ninh nói xong, thấy Hoắc Lệnh Chi lộ ra ánh mắt cảnh giác, cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không biết không đúng ở chỗ nào.


"Không ngờ Vương phi không kén chọn bất kể xấu đẹp. Trước đây Bổn vương chỉ nghĩ đến việc đề phòng những mỹ nhân xinh đẹp, xem ra bây giờ số người Bổn vương phải đề phòng đã tăng lên rồi." Hoắc Lệnh Chi nghĩ đến lần trước Lạc Tử Ninh khen vệ sĩ trong phủ khỏe mạnh, có phải đã để ý vệ sĩ đó rồi không? Lần trước còn khen công nhân một số xưởng siêng năng cầu tiến, có phải đã phải lòng mấy người đó rồi không? Sau này hắn phải đa nghi hơn mới được.


Lạc Tử Ninh: "??? Sao lại kéo sang ta rồi?"


Hoắc Lệnh Chi: "Em không thể vì em là thần tiên, ta là người phàm mà không coi trọng lời hứa với ta, đã nói cả đời chỉ ở bên ta thì không được có người khác."


"??? Ta nói có người khác từ lúc nào?" Lạc Tử Ninh vội vàng kéo chủ đề trở lại: "Thực ra ta còn một chuyện cần huynh giúp, chúng ta giải quyết chuyện này trước đã."


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 99
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...