Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 96


Khoảng hai canh giờ sau, người vừa bẩm báo lúc nãy lại quay lại, tường thuật chi tiết những gì mỹ nhân kia đã nói.


"Người đó nói cha hắn là một phú thương ở Lâm Thành, vì có vẻ ngoài xinh đẹp nên bị kẻ xấu để mắt tới, muốn cưỡng đoạt về làm thiếp."


Tay Lạc Tử Ninh đang ăn hạt dưa bỗng khựng lại: "Ở đây cưới thiếp cũng có thể là nam giới à?"


Hoắc Lệnh Chi ở bên cạnh giải thích với anh: "Gia đình bình thường không được phép cưới nam thê, nhưng có thể cưới nam thiếp."


Lạc Tử Ninh chợt hiểu ra, gật đầu, thầm nghĩ người cổ đại cởi mở thật: "Tức là, việc hai chúng ta kết hôn, hai nam nhân thành thân là chuyện độc nhất vô nhị à?"


"Cũng không hẳn, pháp luật không có quy định rõ ràng, nếu thực sự muốn cưới nam thê không phải là không thể. Chỉ là người bình thường không làm thế, những gia đình có thân phận địa vị cũng sẽ chọn thông gia, không chọn nam thê." Hoắc Lệnh Chi nói.


Lạc Tử Ninh gật đầu, không trò chuyện với Hoắc Lệnh Chi nữa, tiếp tục lắng nghe người kia kể về trải nghiệm của mỹ nhân.


"Gia đình hắn không đồng ý hắn làm nam thiếp, vì thế bị kẻ xấu hãm hại đến tan cửa nát nhà. Hắn trốn thoát được, vốn định đến đất phong của chúng ta để sống yên ổn nhưng đến đây rồi trong lòng luôn nghĩ đến cha mẹ đã mất, cảm thấy không nên sống một mình, muốn lên núi tìm một cái cây để thắt cổ đi theo gia đình. Ai ngờ hắn lại được Vương gia cứu về, hắn nói đây là ý trời, muốn gặp mặt cảm tạ ơn cứu mạng của Vương gia."


Lạc Tử Ninh ghé sát tai Hoắc Lệnh Chi nói: "Huynh có tin không, nếu huynh gặp hắn, chắc chắn hắn sẽ nói lấy thân báo đáp."


"Tại sao em lại chắc chắn hắn nhắm vào Bổn vương?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.



"Với ngoại hình, với thân hình của Vương gia đây, ai thấy mà không ch** n**c miếng chứ, là ta, ta cũng phải lấy thân báo đáp. Nếu người cứu hắn là Trần bá, hắn không nói lấy thân báo đáp mà nói kiếp sau làm trâu làm ngựa để báo ơn." Lạc Tử Ninh thầm nghĩ, mô típ phim truyền hình đều như vậy mà? Đẹp trai thì lấy thân báo đáp, lớn tuổi thì nói kiếp sau làm trâu làm ngựa báo ơn.


Trần bá đang hầu hạ bên cạnh: "..." Ta không chọc ghẹo gì ai cả!


Hoắc Lệnh Chi vốn còn nghĩ có phải tiểu Vương phi của mình lại muốn gọi mỹ nhân đó đến, để sau này có cơ hội thân cận không? Nhưng nghe Lạc Tử Ninh khen mình, còn nói muốn lấy thân báo đáp, trong lòng hắn được xoa dịu khá nhiều.


"Hắn có nói cha mẹ hắn tên gì không? Làm nghề gì? Địa chỉ nhà ở đâu? Lát nữa ta sẽ dẫn ông chủ Trần đi gặp hắn, nhận dạng thử." Hoắc Lệnh Chi nói với tiểu đồng truyền lời.


Tiểu đồng đi thông báo cho ông chủ Trần, Lạc Tử Ninh cũng chuẩn bị thay quần áo ra ngoài gặp mỹ nhân này.


"Em nghĩ những điều hắn nói đều là nói dối?" Hoắc Lệnh Chi cũng thay quần áo, sao hắn có thể để Lạc Tử Ninh một mình qua đó? Hắn phải có mặt.


"Ta thấy rất kỳ lạ, nếu muốn tìm cái chết, căn bản không cần phải chạy lên núi. Hắn chỉ cần tối không vào nhà ngủ, đứng ngoài trời lạnh một lúc là chết cóng rồi, không cần thiết phải chạy lên ngọn núi xa như vậy, hơn nữa lại trùng hợp thế nào mà để huynh gặp được. Quan trọng nhất là, hắn vốn muốn chết, được huynh cứu rồi lại không chết nữa, đây chẳng phải rõ ràng là nhắm vào huynh à." Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Cho dù hắn là gián điệp thì cũng là một mỹ nhân gián điệp ngu ngốc."


"Em cứ nói hắn là mỹ nhân, rốt cuộc hắn đẹp ở điểm nào? Sao Bổn vương chưa từng nhìn ra vẻ đẹp của hắn?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Đẹp như vậy mà huynh còn thấy không đẹp, tiêu chuẩn phu quân cao quá." Lạc Tử Ninh giơ ngón cái lên với hắn: "Quả nhiên không hổ là Vương gia, kiến thức rộng rãi, không dễ dàng mắc phải mỹ nhân kế của người khác."


"Tiêu chuẩn Bổn vương rất cao, nếu không sao có thể nhìn trúng em. Nếu nhị ca phái em dùng mỹ nhân kế với ta, Bổn vương chắc chắn không đỡ nổi." Hoắc Lệnh Chi nói với sự chân thành.


"Sến sẩm chết đi được." Lạc Tử Ninh cười, chỉnh lại áo choàng. Anh sờ vào lớp lông cáo trên áo choàng, lớp lông này còn mềm mượt hơn tất cả những chiếc áo có lông mà anh từng mặc trước đây. Nghe nói Hoắc Lệnh Chi sợ làm hỏng lớp lông, đã bắt sống những con cáo, độ khó tăng lên gấp bội.



Sự yêu thích mà Hoắc Lệnh Chi dành cho anh, anh đều nhìn thấy hết nhưng nói Hoắc Lệnh Chi sẽ mắc phải mỹ nhân kế của anh thì anh không tin. Dù Hoắc Lệnh Chi có yêu anh đến mấy, cũng là một người vô cùng lý trí, không thể làm chuyện rõ ràng biết là gián điệp mà vẫn cam tâm trúng kế.


Hoắc Lệnh Chi có thể nói ra lời này đã khiến anh rất cảm động và mãn nguyện rồi, không cần Hoắc Lệnh Chi phải thật sự làm như vậy.


Họ ra khỏi phủ thấy ông chủ Trình đã đến, ba người cùng cưỡi ngựa đến nơi giam giữ mỹ nhân.


Mỹ nhân kia được Tiểu Tiết và những người khác giam trong một căn phòng. Mười hai canh giờ đều có người canh gác nhưng căn phòng ấm áp, ba bữa đầy đủ, còn được chữa bệnh, sắc mặt của hắn ta đã tốt hơn rất nhiều.


Mỹ nhân nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, còn kèm theo tiếng nhiều người hành lễ với Vương gia, biết là Vương gia đã đến, hắn ta còn cố ý vuốt lại tóc, soi gương để giữ trạng thái tốt nhất.


Khi cửa được mở ra, hắn ta còn giả vờ yếu ớt ôm ngực, tạo dáng vẻ mỹ nhân yếu đuối không tự lo liệu được.


Hắn ta còn chưa kịp mở lời, đã nhìn thấy một nam tử bước vào, người này đẹp hơn cả hắn ta.


Tuy nam tử đó không cùng một kiểu với hắn ta, nhưng hắn ta có thể cảm nhận được mình đã bị đối phương đánh bại.


Hắn ta lại nhìn ra phía sau, phía sau nam tử này còn có hai nam nhân. Một người cao lớn anh tuấn, hắn ta từng xem bức họa của Vương gia, lúc xem bức họa hắn ta có chút động lòng, ai mà chẳng muốn gả cho nam nhân như thế này, không ngờ khi thấy người thật còn kinh diễm hơn cả trong tranh.


Còn nam nhân đứng bên cạnh Vương gia thì tầm thường, không có gì đáng xem.


Tiểu Tiết bước vào giới thiệu với họ: "Vị này là Vương phi, đây là Vương gia, vị kia là ông chủ Trình."



"Vương, Vương phi..." Lông mày hắn ta giật một cái, Vương phi mà lại có dung mạo như thế, sao Vương gia có thể để ý đến hắn ta được chứ?


Trước đây hắn ta còn tưởng Vương gia không đến thăm mình là vì Vương phi ghen tuông ngăn cản. Từ nhỏ đến lớn hắn ta dựa vào vẻ đẹp của mình đã nhận được bao nhiêu sự ái mộ, chỉ cần Vương gia thích nam nhân, hắn ta không tin Vương gia không động lòng. Nhưng bây giờ thấy dung mạo và khí chất của Vương phi, hắn ta lại cảm thấy mình thua rồi.


"Nghe nói ngươi chưa khỏe, không cần đứng dậy, cứ nằm trên giường trả lời câu hỏi là được." Lạc Tử Ninh bảo ông chủ Trình qua đó hỏi chuyện.


Ông chủ Trình rất am hiểu những tòa thành lân cận, gần như vừa gặp mặt đã nhìn thấu lời nói dối của mỹ nhân kia.


Ông chủ Trình lại hỏi thêm vài câu, trước đó Hoàng thượng đã tạo cho mỹ nhân một thân phận giả cùng với giấy tờ hộ tịch đầy đủ. Những giấy tờ này đều có đủ, nếu không có ông chủ Trình, nói không chừng Hoắc Lệnh Chi thật sự đã bị lừa.


Nhưng bây giờ có ông chủ Trình ở đây, những giấy tờ thân phận giả đó đều vô dụng, quen mặt mới là điều quan trọng.


Mỹ nhân để lộ sơ hở trong vài câu hỏi của ông chủ Trình, sợ hãi đến mức lăn khỏi giường, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.


Tuy nhiên, hắn ta không nói mình là người do Hoàng thượng phái đến, chỉ nói mình có nỗi khổ tâm, không tiện nói ra, không cố ý lừa dối Vương gia và Vương phi.


Tiểu Tiết tức giận đá một cú vào vai hắn ta: "Người đâu, nhốt hắn lại, tra tấn cho ta, không sợ ngươi không nói thật."


Mỹ nhân sợ hãi khóc lóc như hoa lê đái vũ, bình thường hắn ta khóc trông vô cùng đáng thương, ai thấy cũng phải xót xa. Kết quả hôm nay không ai thương tiếc hắn ta, còn muốn lôi hắn ta đi, hắn ta sợ đến mức chân mềm nhũn.


"Không cần thẩm vấn cũng biết, chắc chắn là do Hoàng thượng phái tới." Tiểu Tiết hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Chi bằng giết hắn đi, treo xác hắn lên tường thành cho Hoàng thượng thấy để Hoàng thượng đừng nghĩ đến những thủ đoạn đê tiện như vậy nữa."



Mỹ nhân nghe xong suýt ngất đi, miệng không ngừng kêu: "Đừng giết ta, đừng giết ta."


Hoắc Lệnh Chi vừa định đồng ý thì nghe thấy Lạc Tử Ninh nói: "Khoan đã, một tiểu mỹ nhân xinh đẹp như vậy giết đi thì tiếc lắm, tận dụng phế liệu một chút đi."


"Em muốn tận dụng phế liệu thế nào?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Huynh đừng vội, đâu phải ta muốn dùng." Lạc Tử Ninh hỏi mỹ nhân kia: "Ngươi biết ca hát nhảy múa không?"


Mỹ nhân liều mạng gật đầu, thầm nghĩ Hoàng thượng bảo hắn ta đến ly gián Vương gia và Vương phi, kết quả lại là Vương phi cầu xin cho hắn ta, thật là mỉa mai. "Ta biết nhảy múa ca hát, còn biết múa kiếm nữa."


Lạc Tử Ninh hài lòng gật đầu, hỏi hắn ta: "Đại quân của Hoàng thượng vẫn đang đóng quân ngoài thành, đợi trời ấm hơn một chút, ngươi lên tường thành nhảy múa cho quân đội của Hoàng thượng xem để họ chìm đắm trong sắc đẹp của ngươi, ngươi có đồng ý không?"


Mỹ nhân liều mạng gật đầu, vốn dĩ hắn ta không nghĩ sẽ bán mạng cho Hoàng thượng, ban đầu Hoàng thượng lợi dụng hắn ta giết Vương gia, giết Vương gia rồi bản thân cũng phải chết. Nhưng nếu hắn ta được Vương gia sủng ái tốt hơn làm việc cho Hoàng thượng nhiều, điều kiện ở đất phong này lại tốt, Vương gia còn là kiểu người hắn ta thích, theo Vương gia mới có thể có cuộc sống hạnh phúc. Kết quả kế hoạch đổ bể, hiện tại chỉ cần giữ được mạng sống, bảo hắn ta làm gì cũng cam lòng.


Tiểu Tiết nghe thấy vậy cười đến nỗi vỗ đùi: "... Chắc chắn Hoàng thượng sẽ tức chết."


Hoắc Lệnh Chi cảnh cáo Lạc Tử Ninh: "Lúc hắn nhảy múa, em không được phép đi xem."


"Ta không xem, ta chắc chắn không xem." Lạc Tử Ninh đảm bảo.


Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng liếc nhìn mỹ nhân đang quỳ dưới đất: "Sau này không được phép đến gần Vương phi, càng không được phép quyến rũ Vương phi, làm tốt phận sự của ngươi, nếu không ta sẽ giết ngươi treo lên tường thành."


Vẻ mặt mỹ nhân đầy khó hiểu, Vương gia nói gì vậy? Hắn ta đến để quyến rũ Vương gia mà, sao lại đi quyến rũ Vương phi? Nhưng hình như trong thành này Vương phi là người có quyền quyết định, đáng lẽ ra lúc mới đến đây hắn ta ên đi quyến rũ Vương phi trước thì không đến nông nỗi này rồi.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 96
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...