Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 91


Tối ngày thứ hai, Hoắc Lệnh Chi đi giành chiến thắng trong cuộc thi đố đèn, mang về một chiếc đèn Lưu Ly trao tận tay anh. Anh xách chiếc đèn này, trở thành người nổi bật nhất trên phố.


Đương nhiên ngoài giải thưởng lớn này ra, còn có nhiều giải thưởng nhỏ khác và cả giải thưởng tham gia. Dù đoán đúng hay không, mọi người đều nhận được một gói kẹo.


Gần đây Lạc Tử Ninh còn đang suy nghĩ có nên mở một xưởng kẹo không, không chỉ sản xuất đường trắng và kẹo đường mà còn làm kẹo trái cây và kẹo sữa.


Xưởng kẹo chưa kịp mở nhưng đã làm được một lô kẹo trái cây và kẹo sữa đầu tiên, tuy chỉ là sản phẩm thử nghiệm mà chất lượng đã đạt mức có thể bán. Giấy gói kẹo cũng được thiết kế rất tinh xảo và đẹp mắt, kẹo trái cây vẽ hình hoạt hình của từng loại trái cây, kẹo sữa thì vẽ một chú thỏ nhỏ dễ thương. Ban đầu định vẽ hình bò, chỉ là Lạc Tử Ninh thích thỏ trắng nhỏ hơn nên bảo người ta đổi.


Những loại kẹo này đều chưa được bán trên thị trường, người nhận được kẹo càng thêm trân trọng. Đám trẻ sưu tập vỏ kẹo đủ màu sắc, còn so sánh với nhau xem ai sưu tập được nhiều loại hơn.


Ngày thứ ba bắn pháo hoa, bọn họ chọn vị trí bên bờ sông đắc địa nhất. Lạc Tử Ninh sợ người ta bị rơi xuống sông nên sai người rào chắn lại trước, sau đó quy hoạch bãi đất bên bờ sông. Có khán đài chuyên biệt, mọi người cũng có thể tự mang theo thảm trải xuống đất, vừa dã ngoại vừa xem.


Những việc này bắt đầu làm từ buổi chiều, không để người ta tụ tập ở một chỗ, tránh xảy ra hỗn loạn.


Lạc Tử Ninh cũng dẫn Hoắc Lệnh Chi tìm một vị trí đẹp, còn dựng một cái lều rồi làm thêm một cái bếp nướng nhỏ, cùng với các loại trái cây, bánh ngọt, đồ ăn, chỉ chờ buổi tối xem pháo hoa ở đây


Lúc dựng lều xong, vừa lúc mặt trời sắp lặn. Anh chui vào trong lều, tựa lên Hoắc Lệnh Chi ngắm hoàng hôn: "Hôm nay thời tiết thật đẹp, lần trước ta cùng mấy người bạn học đi xem pháo hoa cũng dựng một cái lều. Kết quả chưa đến tối thì trời đã mưa, mấy người chúng ta co ro run rẩy trong lều, nếu xảy ra thêm lần nữa, có lẽ sau này ta sẽ bị ám ảnh với pháo hoa mất."



"Trước đây em học những gì?" Hoắc Lệnh Chi đã xác định Lạc Tử Ninh là người trên trời xuống. Hồi trước hắn nghĩ thần tiên không cần đi học nhưng qua sự hiểu biết của hắn về Lạc Tử Ninh và Phương Lạc Ngữ, hắn biết thần tiên trên trời cũng phải đi học, hơn nữa nội dung học không giống bọn họ.


"Trước đây ta học Tứ Thư Ngũ Kinh đó thôi." Lạc Tử Ninh còn tưởng mình đang giả danh phận: "Huynh là Hoàng tử, hẳn phải biết nội dung thi cử là gì chứ."


"Em hiểu ta đang nói gì." Hoắc Lệnh Chi nhìn anh.


Ánh mắt Lạc Tử Ninh có chút né tránh: "Huynh đang nói gì thế? Sao ta không hiểu chút nào."


"Vậy thì đợi khi nào em hiểu rồi hẵng nói." Hoắc Lệnh Chi ôm vai anh, cùng nhau nằm trong lều ngắm mặt trời dần dần lặn, bên tai họ là tiếng cười đùa náo nhiệt của những người xung quanh.


Đất phong càng thêm cởi mở, không chỉ nữ tử có thể tùy ý ra phố, làm việc mà các cặp tình nhân không cần phải như những nơi khác không được gặp nhau trước khi cưới. Các cặp tình nhân trẻ ở đây tay trong tay đi dạo, hẹn hò là chuyện thường tình.


Đây là quy tắc mà Lạc Tử Ninh cố ý đặt ra. Hơn nữa, anh thường xuyên cùng Vương gia ra ngoài hẹn hò, đi dạo, tuy vẫn phải đẩy xe lăn nhưng tay cũng phải thường xuyên nắm lấy nhau. Mọi người thấy vậy học theo, dần dần cởi mở hơn rất nhiều.


Bây giờ họ nằm trong lều, có thể nghe thấy tiếng nô đùa của các cặp tình nhân khác xung quanh.


Cảnh tượng này còn náo nhiệt hơn cả Tết. Tết thì thời tiết quá lạnh, các gia đình dù náo nhiệt đến mấy cũng chỉ ở trong nhà chứ không như bây giờ, khí hậu ôn hòa, mọi người đều ra ngoài trời, tụ tập đi chơi cùng nhau.


Trời đã tối sầm nhưng phải đợi thêm hai canh giờ nữa mới bắt đầu biểu diễn pháo hoa, bên bờ sông còn có các loại đèn hoa khác để xem, anh còn tổ chức nghi thức thả đèn hoa đăng xuống sông cầu nguyện.



Hoắc Lệnh Chi hỏi Lạc Tử Ninh có muốn đi ước một điều ước không, Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Bây giờ không vội, người đông quá. Nhiều điều ước trôi qua như vậy thần tiên không xem xuể, đợi đến khi những chiếc đèn này trôi qua hết, hai chúng ta tự thả đèn riêng, hai chiếc đèn đơn độc chắc chắn sẽ nổi bật trước mặt thần tiên."


"Chỉ có em là lắm mưu mẹo." Hoắc Lệnh Chi nghe vậy cũng không vội mà cùng Lạc Tử Ninh đốt giá nướng BBQ bên ngoài lều, chuẩn bị sẵn các xiên nướng đã làm trước, lều của Trần Nhị ở ngay bên cạnh, thấy họ liền chạy qua giúp đỡ.


Đặt lên nướng xong, Triệu Tiểu Ngư ngửi thấy mùi liền đi tới, bên cạnh nàng còn có hai nam nhân, một là Trần Đại và một là thầy Triệu.


Trần Đại trong chuyện tình cảm vẫn còn khù khờ, không biết cách thể hiện nhưng hắn ta biết chăm chỉ làm việc trước mặt Triệu Tiểu Ngư, cũng coi như là một bước tiến.


Còn thầy Triệu thì rất tự ti, cảm thấy quá khứ của mình khiến y không xứng kết hôn sinh con như nam nhân bình thường. Dù Triệu Tiểu Ngư thể hiện không bận tâm, y vẫn không thể vượt qua rào cản tâm lý của chính mình, thường xuyên bị kinh nghiệm quá khứ giày vò, không thể giải thoát.


Hôm nay là do Triệu Tiểu Ngư nói hết lời mới gọi được y ra ngoài, vừa hay họ gặp Lạc Tử Ninh và những người khác.


Lạc Tử Ninh bảo họ ngồi xuống ăn cùng: "Ăn xong chúng ta tụ lại đánh bài, tay nghề đánh bài của ta đang tiến bộ rồi. Nếu các ngươi không cố gắng, e rằng sẽ thua cả đêm."


"Giỏi đến mấy mà có thể giỏi hơn cả Vương gia?" Triệu Tiểu Ngư nhắc đến thành tích chiến đấu của Hoắc Lệnh Chi mấy lần trước, như thể thần bài vậy, hơn nữa Vương gia không nhường ai, chỉ lo thắng cho mình.


"Lần trước có giống lần này đâu." Lạc Tử Ninh vui vẻ lấy bộ bài Poker ra: "Vương gia nhà các ngươi là nam nhân trưởng thành, sau khi yêu đương sẽ biết đánh bài nên làm thế nào, đúng không?"


Lạc Tử Ninh vừa nói xong còn nháy mắt với Hoắc Lệnh Chi, cố gắng để Hoắc Lệnh Chi hiểu rồi lát nữa nhường anh, tiện thể hỗ trợ anh.



Triệu Tiểu Ngư vội vàng giơ tay chắn ánh mắt tình tứ của họ: "Hai người không được cùng một đội, vì công bằng phải tách ra."


Lạc Tử Ninh nhếch mép cười xấu xa: "Ngươi muốn cùng đội với Vương gia à? Hôm nay các ngươi đừng hòng thắng."


Hoắc Lệnh Chi: "Trên bàn bài không có phu thê."


Lạc Tử Ninh mở to mắt: "Ý huynh là sao?"


Hoắc Lệnh Chi cũng cười nhìn anh: "Nghĩa đen là vậy, thắng thua dựa vào bản lĩnh."


Lạc Tử Ninh cảnh cáo hắn: "Nếu hôm nay huynh không để ta thắng thì đừng hòng lên giường ngủ."


Hoắc Lệnh Chi nhướn mày: "Thắng rồi tại sao phải nhận trừng phạt? Chẳng phải nên là bên thua phải nghe lời bên thắng à?"


Lạc Tử Ninh hốt hoảng, giọng tăng lên tám quãng: "Sao được!"


"Không phải Vương phi nói tay nghề đánh bài tiến bộ sao? Biết đâu lần này ngài thắng được Vương gia đấy." Triệu Tiểu Ngư cười hùa theo: "Tối nay để Vương gia cái gì cũng nghe lời ngài."


Lạc Tử Ninh nghĩ một lát: "Ai đã cho ta cái tự tin để ta nghĩ mình có thể thắng Vương gia chứ?" Lạc Tử Ninh lại nghĩ: "Triệu Tiểu Ngư cùng đội với ta đi, những người còn lại cùng đội với Vương gia."



"Ta chưa nói xong mà, bất cứ ai trong đội chưa đánh hết bài trên tay liền tính đội đó thua." Lạc Tử Ninh cười ranh mãnh nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Vương gia, thế nào?"


Hoắc Lệnh Chi nghe ra tiểu Vương phi đang giở trò mèo nhưng hắn lại chiều chuộng: "Được. Nếu em vẫn thua, vậy em sẽ phải..."


"Thì ta tâm phục khẩu phục!" Lạc Tử Ninh vỗ ngực đảm bảo: "Gì cũng nghe lời Vương gia."


Trần Đại nói mình đánh bài không giỏi nên đứng một bên giúp họ nướng BBQ, thế là mấy người họ chơi rất hăng say, Lạc Tử Ninh không ngờ Hoắc Lệnh Chi không chỉ biết dẫn binh đánh trận mà đánh bài cũng có thể gánh đồng đội. Anh thua liên tiếp mấy ván, la ầm lên đòi nghỉ chơi: "Lần sau ta phải cùng đội với Vương gia, các ngươi một đội."


Những người khác cười nhìn Vương phi làm nũng, có người thu dọn bài, có người dọn rác thức ăn còn thừa. Đợi mọi người dọn dẹp xong, họ nói không làm phiền Vương gia Vương phi nữa, rồi đi về phía lều của mình.


Mọi người vừa đi, bên này trở nên yên tĩnh hơn, Lạc Tử Ninh hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện tối nay nghe lời Vương gia, lặng lẽ nhìn lên trời: "Lát nữa huynh xem cho kỹ nhé, pháo hoa hôm nay đẹp lắm, đảm bảo huynh chưa từng thấy." Hoắc Lệnh Chi cũng không nhắc đến giao kèo ban nãy vì hắn biết xem pháo hoa xong, trở về phòng rồi, tiểu Vương phi của hắn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn được.


Rất nhanh sau đó có người hô lớn: "Bắn pháo hoa rồi, mọi người mau xem kìa!" Lập tức tiếng nói chuyện xung quanh im bặt, mọi người ngửa đầu nhìn lên trời.


Trên trời chùm pháo hoa màu vàng bình thường nở rộ trước, sau đó liên tiếp những chùm màu xanh lá và màu đỏ, ở giữa còn có loại màu đỏ, vòng ngoài màu xanh lá. Pháo hoa của thế giới này chưa tiên tiến đến mức đó, chỉ có đơn sắc, họ thấy pháo hoa hai màu đều cảm thấy vô cùng bất ngờ, há hốc mồm, kích động kéo người bên cạnh nhảy nhót. Sau đó lại xuất hiện màu tím, đây là màu họ chưa từng thấy cũng do Phương Lạc Ngữ nghiên cứu ra, rồi đến ba màu, những chùm hoa khổng lồ nối tiếp nhau nở rộ trên trời, thắp sáng cả bầu trời.


Lúc này càng không có ai nói chuyện nữa, sợ rằng mải cúi đầu nói chuyện sẽ bỏ lỡ vẻ đẹp trước mắt, lâu rồi Lạc Tử Ninh không thấy pháo hoa đẹp như vậy. Anh kéo Hoắc Lệnh Chi ra khỏi lều, hai người tìm được một vị trí đẹp bên bờ sông, nhìn pháo hoa trên trời và bóng pháo hoa dưới sông hòa quyện vào nhau, cảnh tượng càng thêm chấn động.


Cả tòa thành đang ăn mừng Lễ hội thả Hoa đăng, khoảng thời gian này đề phòng xảy ra chiến tranh, họ đã đóng hết cổng thành. Thương nhân mua rượu đều phải trả tiền rồi chờ bên ngoài thành để họ vận chuyển ra, đương nhiên cũng có giới hạn, mỗi ngày chỉ vận chuyển một lần.


Sau khi hạn chế số lượng, số người mua rượu bên ngoài giảm đi, rất nhiều người không uống được rượu nên vô cùng thèm. Hôm nay họ lại thấy trong thành bắn pháo hoa, nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ truyền ra từ cổng thành, càng thêm ghen tị và ngưỡng mộ, thế là bọn họ muốn lén lút lẻn vào. Họ cho rằng người sống trong đất phong của Hoắc Lệnh Chi như sống trên trời, đó là những ngày tháng sướng như tiên, còn người sống ngoài thành như họ chỉ có khổ nạn và áp bức.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 91
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...