Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 75


Anh xa nhà đã gần một năm rồi. Trong suốt một năm này, anh không chỉ không gặp được bố mẹ, mà ngay cả một tin nhắn cũng không thể gửi.


Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, anh có thể về nhà thì tuyệt vời quá.


Kể cả không về được thì gửi được một tin nhắn về thôi cũng tốt lắm rồi.


Anh chưa bao giờ xa nhà lâu như vậy, ngay cả khi đi học, anh cũng hay về nhà vào kỳ nghỉ đông và hè. Sau này đi làm, anh mở hẳn một siêu thị ngay trước cửa nhà, căn nhà mở siêu thị cũng là nhà của gia đình anh. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng bị cắt đứt liên lạc với gia đình, cũng chưa thực sự tự lập bao giờ, bây giờ anh xuyên không bị buộc phải tự lập.


Anh trở về từ siêu thị thấy Hoắc Lệnh Chi đang đợi anh ở nhà. Gần đây thời tiết chuyển lạnh, sáng sớm và tối muộn đều lạnh đến mức cần phải mặc áo choàng, gió cũng lớn. Hoắc Lệnh Chi ôm lò sưởi tay ngồi trong gió lạnh đợi anh, thấy vậy mũi anh cay xè, nếu nhiệm vụ đó hoàn thành, anh có thể quay về vậy chẳng phải có nghĩa là anh sẽ chia xa Hoắc Lệnh Chi sao?


Lần trước xa Hoắc Lệnh Chi có mấy ngày mà anh đã không chịu nổi, huống chi là mãi mãi không gặp.


Một bên là cha mẹ, người thân của mình, một bên là Hoắc Lệnh Chi và cả sự nghiệp ở đây. Cả hai đều là sự tồn tại rất khó lòng dứt bỏ đối với anh.


Lạc Tử Ninh bước nhanh tới: "Trời lạnh thế huynh ngồi ngoài này làm gì? Muốn đợi ta thì vào trong nhà mà đợi."


"Sao mắt em đỏ vậy? Bị bắt nạt à?" Giọng điệu Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rút kiếm ra chém người vậy.


Lạc Tử Ninh vội vàng đẩy hắn vào nhà, vừa cởi áo khoác và giày vừa nói: "Không có, chỉ là thấy huynh đợi ở cửa nên ta cảm động thôi."


"Thật sự không có?" Hoắc Lệnh Chi vừa hỏi anh vừa quan sát tình hình của anh. Hắn thấy Lạc Tử Ninh cởi áo khoác ngoài các thứ, thay bằng bộ quần áo anh thường mặc ở nhà.


Trong nhà, Lạc Tử Ninh chỉ mặc quần dài áo dài tay, nghe nói bộ quần áo này anh mang từ nhà đến, quần thể thao màu xám và áo hoodie trắng. Hoắc Lệnh Chi chưa từng thấy kiểu quần áo này, trông khá thoải mái nhưng Lạc Tử Ninh nói không có cỡ của Hoắc Lệnh Chi, nên không thể làm cho hắn một bộ.


Thay quần áo xong, anh lại đi một đôi tất len, chỉ cần mang tất đi lại trên sàn đã đốt sưởi sàn là đủ ấm rồi. Mắt cũng không còn đỏ như lúc nãy, nhìn không thấy chỗ nào bất thường.


Điều này làm Hoắc Lệnh Chi yên tâm hơn nhiều. Hóa ra không có ai bắt nạt tiểu Vương phi của hắn, chỉ là tiểu Vương phi quá đa sầu đa cảm mà thôi.



"Nghe người ở đây nói, mọi năm giờ này tuyết rơi rồi. Bên ngoài lạnh quá, sau này ta không ra ngoài nữa. Để tất cả họ tự làm đi, xưởng có việc thì đến phủ tìm ta là được. Ta có thể ở nhà bầu bạn với huynh rồi." Lúc trước Lạc Tử Ninh cố ý cho người lắp một cái lò sưởi, anh ngồi trước lò sưởi nướng vài củ khoai lang, vừa ăn khoai lang vừa uống trà, quả thực không còn gì sung sướng bằng.


"Điều quan trọng là em nên nghỉ ngơi, suốt một năm nay ngày nào em cũng chạy ra ngoài." Hoắc Lệnh Chi vô cùng xót, ấn tượng của hắn về Lạc Tử Ninh vẫn là một thư sinh nhỏ bé yếu ớt, hắn thật sự không nỡ để đối phương chịu khổ một chút nào.


"Có phải nhìn ta rắn chắc hơn hồi năm ngoái rồi không?" Lạc Tử Ninh vừa nói vừa định vỗ thử cơ bụng của mình, nhưng vỗ vào vẫn là bụng phẳng. Cơ thể này không hiểu sao cứ giữ mãi trạng thái gầy đó.


"Nếu em muốn trở nên rắn chắc, sau này theo ta luyện tập, đảm bảo một năm sẽ luyện được như ta." Hoắc Lệnh Chi nói.


Lạc Tử Ninh liếc nhìn thân hình Hoắc Lệnh Chi, vừa cao lớn vừa rắn chắc, lại còn có cơ ngực cơ bụng đẹp. Đừng nói là một năm, cho dù cho a mười năm cũng không luyện được đến trạng thái đó.


"Thôi đi thôi đi, ta không muốn chịu khổ kiểu đó nữa." Lạc Tử Ninh không kiên trì nổi, không chịu được mệt cũng không sống được cuộc sống khổ cực, cứ để người khác bảo vệ anh đi.


Mùa đông đến, nhiệt độ giảm rất nhanh, tuyết rơi dày nhuộm trắng cả sân và mái nhà, Lạc Tử Ninh cũng hoàn toàn không ra khỏi cửa nữa.


Công nhân lò gạch tạm thời điều chuyển sang tửu trang, đãi ngộ vẫn như trước nhưng tửu trang còn có một điều tốt hơn: công nhân làm việc ở đó mua rượu được giảm hai mươi phần trăm. Rượu tửu trang bán ra ngoài theo thùng, bán cho họ thì có thể bán lẻ nhưng quy định không được uống rượu trong giờ làm việc vẫn còn, không ai dám phá lệ.


Công nhân làm việc có trật tự, Quản đốc của các xưởng sẽ đến Vương phủ định kỳ để báo cáo công việc cho Lạc Tử Ninh.


Xưởng dệt nói đã dệt được ba ngàn đôi tất trắng, một ngàn đôi màu đỏ, một ngàn đôi màu xanh lá.


Số lượng lông cừu có hạn, Lạc Tử Ninh nói năm nay nhuộm hai màu này trước. Năm ngàn đôi tất này dệt xong thì lông cừu cũng gần hết nhưng bán ra ngoài thế nào, định giá ra sao thì vẫn chưa nghĩ kỹ.


Lạc Tử Ninh nghĩ, năm đầu tiên chắc chắn phải bán đắt hơn một chút, trước hết để giới quý tộc hoặc người giàu có dùng mới dễ quảng bá hơn. Nếu đồ của mình có tốt đến mấy mà mọi người không chấp nhận, không hiểu thì cũng chỉ để đó phủ bụi.


Xu hướng bây giờ là mọi người đều thích học theo cách ăn mặc, sinh hoạt của tầng lớp thượng lưu.


Ví dụ như nương nương nào thích ăn loại trái cây gì, Hoàng thượng vi hành từng ăn món ăn ở nhà ai. Ngay cả những thứ Hoàng thượng, nương nương dùng đều chắc chắn là hàng tốt.


Đương nhiên anh không nghĩ tất của mình có thể bán vào cung, chỉ cần một số quan lại dùng là hiệu quả cũng tương tự. Quan lại đều thích mang loại tất này, chắc chắn bách tính sẽ cho đó là hàng tốt.



Tuy nhiên, làm thế nào để thâm nhập vào thị trường thượng lưu mới là một vấn đề.


Những thương nhân đến đây mua rượu chưa chắc đã giúp được nhưng anh chợt nghĩ đến Phương Tử Diệp, chắc chắn Phương Tử Diệp có mối quan hệ.


Trước đây anh từng nghe nói Phương Tử Diệp có rất nhiều cửa hàng ở Kinh thành, bán tất này ở cửa hàng của hắn ta chắc là không thành vấn đề.


Hơn nữa, cũng có thể gửi trước một lô hàng cho Phương Tử Diệp để hắn ta tặng cho người khác, sau khi mọi người dùng quen, tất nhiên sẽ mua.


Những đôi tất này là đồ tiêu hao, bẩn hoặc rách là sẽ thay mới. Nghe nói có người mắc bệnh sạch sẽ chỉ mang tất mới, mang một đôi hơi bẩn là vứt đi đôi mới. Tuy rất lãng phí nhưng sau khi người đó vứt đi, biết đâu có người khác nhặt về mà mang, anh lại có thể kiếm thêm một khoản tiền.


Lạc Tử Ninh suy nghĩ lập tức muốn tìm Hoắc Lệnh Chi giúp viết thư cho Phương Tử Diệp, bảo Phương Tử Diệp giúp bán tất nhưng nghĩ lại, Phương Tử Diệp hiện đang ở phương Nam, chắc cũng không mang nổi loại tất dày như vậy.


Tuy nhiên, đã nghĩ đến mối quan hệ Phương Tử Diệp này rồi, không để Phương Tử Diệp giúp bán thứ gì đó thì quá đáng tiếc.


Anh suy nghĩ nát óc rồi nghĩ đến rượu dâu tây của mình, thế là vội vàng sai người đi lấy một vò rượu từ hầm rượu lên.


Anh ngâm năm vò rượu dâu tây và năm vò rượu sơn trà vào các thời điểm khác nhau. Vò anh lấy là vò ngâm sớm nhất, đã có thể uống được rồi.


Anh cầm vò rượu đến, cùng Hoắc Lệnh Chi ngồi bên lò sưởi, mỗi người một ly rượu dâu tây.


Rượu dâu tây màu hồng nhạt trông rất đẹp, uống vào còn mang theo hương thơm trái cây. So với rượu gạo, Lạc Tử Ninh thích loại rượu này hơn.


Nhưng Hoắc Lệnh Chi lại thích rượu mạnh hơn, cảm giác với rượu dâu tây bình thường.


Lạc Tử Ninh nghĩ chuyện này cũng tương tự như tất, nếu giới thượng lưu thích uống rượu trái cây thì dân thường cũng sẽ bắt chước mua theo.


Đương nhiên, tạm thời anh chưa muốn đưa hạt giống dâu tây cho Phương Tử Diệp mà chép lại vài cách làm rượu trái cây từ siêu thị. Thật ra cũng gần giống nhau, đều là ngâm với rượu gạo, đường phèn...


Anh viết vài công thức rượu, buổi tối ăn cơm xong liền kéo Hoắc Lệnh Chi viết thư cho Phương Tử Diệp: "Huynh cứ nói là huynh biết vài cách làm rượu nên muốn hợp tác với hắn, bảo hắn mở tửu đ**m ở Kinh thành rồi chúng ta chia lợi nhuận."



Lạc Tử Ninh nói rõ ý đồ của mình: "Bức thư này nhất định phải do huynh viết. Hắn sùng bái huynh như vậy mà, lần trước còn giật câu đối đỏ trước cửa nhà chúng ta đi cất. Thấy chữ viết của huynh, nhất định hắn sẽ cố gắng hết sức để giúp, nếu ta đi nói chưa chắc hắn đã giúp ta."


Hoắc Lệnh Chi luôn cảm thấy Lạc Tử Ninh đang bắt hắn bán nhan sắc để bán rượu, nếu là người khác nói câu này chắc chắn hắn sẽ cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng Lạc Tử Ninh nói, hắn không những không giận mà còn rất hưởng thụ. Bởi vì điều này chứng tỏ Lạc Tử Ninh cần hắn, chủ động mở miệng nhờ hắn giúp đỡ.


Hoắc Lệnh Chi không suy nghĩ mà đồng ý ngay lập tức, hắn bảo Lạc Tử Ninh mài mực cho hắn viết thư.


Họ viết một bức thư trước, sai người lén lút đưa cho Phương Tử Diệp. Lạc Tử Ninh chuẩn bị hai vò rượu dâu tây và hai vò rượu sơn trà anh ngâm trước đây, cùng với mười đôi tất. Dù hắn ta có mang được hay không, cứ coi như là một chút thành ý nhỏ.


Lạc Tử Ninh cảm thấy việc gửi thư đi lại tốn quá nhiều thời gian, anh không muốn hỏi đi hỏi lại để thăm dò. Qua giọng điệu thư từ của Phương Tử Diệp mấy tháng nay, anh biết Phương Tử Diệp vẫn là fan hâm mộ của Hoắc Lệnh Chi. Chỉ cần Hoắc Lệnh Chi viết thư, Phương Tử Diệp sẽ đồng ý làm mọi thứ, huống chi là làm ăn, điều này không chỉ có lợi cho họ mà Phương Tử Diệp cũng có thể kiếm lời. Hơn nữa, trái cây ở chỗ họ vốn ít mà tổn thất trong quá trình vận chuyển lại nhiều, chi bằng trực tiếp gửi bí quyết rượu trái cây qua để Phương Tử Diệp tự ủ còn hơn.


Nhưng công thức rượu gạo này anh không nói cho Phương Tử Diệp biết, dù sao rượu này đã bán ra được một năm rồi, Phương Tử Diệp từng nhắc đến trong thư là rượu gạo có mặt khắp Kinh thành, có thể thấy rượu gạo đã trở thành sản phẩm hot ở Kinh thành rồi. Phương Tử Diệp muốn mua lúc nào cũng được, chỉ là giá chắc chắn cao.


Đợi việc kinh doanh này bắt đầu, bảo Phương Tử Diệp lập một đoàn thương nhân lấy hàng từ chỗ họ sẽ rẻ hơn.


Hơn nữa, anh nghĩ công thức rượu gạo chắc chắn không giấu được vài năm sẽ bị giải mã. Họ chỉ là chiếm ưu thế đi trước, kiếm thêm ba bốn năm, đợi đến khi bí quyết rượu gạo bị người ta giải mã, họ không cần dựa vào thứ đó để kiếm tiền nữa. Đến lúc đó biết đâu Hoắc Lệnh Chi đã lên làm Hoàng đế còn anh thành Hoàng hậu rồi...


Lạc Tử Ninh nghĩ đến đây không khỏi rùng mình, sao anh lại nghĩ đến chuyện làm Hoàng hậu, đến lúc đó biết đâu anh đã về nhà rồi...


Nghĩ đến về nhà anh lại không nỡ, thậm chí nảy sinh ý nghĩ tạm thời không muốn về nhà nhưng vừa nảy sinh ý nghĩ này, anh lại thấy mình thật đáng ghét, có lỗi với gia đình. Nhưng nếu bỏ đi, trong lòng anh cũng khó chịu, sự khó chịu này không biết là có lỗi với ai mà khó chịu.


...


Anh bảo ông chủ Trình tìm người làm thuê chuyên đi buôn, đi cùng các thương nhân đến Kinh thành mua rượu để tìm Phương Tử Diệp rồi gửi thư cho hắn ta.


Thương nhân đến từ Kinh thành nghe nói ông chủ Trình còn quen biết Phương gia nên tỏ ra kính trọng ông chủ Trình hơn, hắn ta tưởng ông chủ Trình có quan hệ rộng như vậy nên sau này nói chuyện với ông chủ Trình khách sáo hơn mấy phần.


Phương Tử Diệp nhận được mấy vò rượu đó thì gần đến Tết rồi, hắn ta nghe nói là đoàn thương nhân tới từ phương Bắc, báo tên ông chủ Trình, gửi thư cho hắn ta.


Ban đầu gia nhân trong phủ hắn ta nghe nói là thương nhân, lại còn đến từ một nơi xa xôi như vậy, chưa từng nghe nói đến. Tưởng là đến nịnh bợ nên không tỏ thái độ tốt, ì ạch mấy ngày liền không chịu thông báo.



Hôm nay họ gặp phải gia nhân nóng tính, họ chưa nói được hai câu, tên gia nhân đó đã đẩy họ ra ngoài: "Đi đi đi, ăn mày từ đâu đến, đừng đến cửa nhà chúng ta la hét."


"Ông chủ chúng ta quen biết Phương đại nhân, cầu xin ngài giúp thông báo một tiếng để chúng ta gửi đồ vào." Người làm thuê nói lời mềm mỏng.


"Đồ dơ bẩn gì, không cần, không cần, tránh ra." Tên gia nhân liếc nhìn cái bọc trên tay họ, đoán chừng chỉ là một đống đặc sản quê mùa, có thể là đồ tốt gì chứ. Trước đây hắn ta nghe gia nhân khác nói họ thấy phiền, định nhận lấy cái bọc rồi tiện tay vứt đi luôn, ai ngờ họ lại đòi nhất định phải tự tay giao cho Phương đại nhân, thật là phiền phức.


Hai bên đang giằng co, Phương Tử Diệp trở về vừa hay nhìn thấy, bực bội hỏi xem có chuyện gì.


Gia nhân nhà hắn ta lập tức thay đổi vẻ mặt nịnh nọt: "Bọn họ nói là người đưa thư từ phương Bắc đến, đến đã mấy ngày rồi, phiền phức lắm. Thần định đuổi họ đi ngay, nếu không đi sẽ bắt trói bọn họ lại."


Người thư sợ hãi lùi lại một bước muốn bỏ chạy.


Phương Tử Diệp nghe thấy người đưa thư tới từ phương Bắc, lập tức căng thẳng bước đến trước mặt họ: "Phương Bắc? Ai?"


"Là ông chủ Trình, ông chủ Trình mở tửu trang ấy, ông ấy bảo chúng thần đến đưa thư." Hai người đó vừa nói vừa đưa một cái bọc cho Phương Tử Diệp, họ đã từng gặp Phương Tử Diệp nên yên tâm giao cái bọc cho hắn ta: "Phương đại nhân, thư đã đưa xong, chúng thần xin phép đi."


Phương Tử Diệp nghe đến ông chủ Trình, quên mất đó là ai, trong lòng có chút thất vọng khi biết không phải là Vương gia.


Nhưng hắn ta tiện tay mở ra liền phát hiện chữ viết trên bức thư là của Hoắc Lệnh Chi, mắt hắn ta lập tức sáng rực lên.


Hắn ta ngẩng đầu nhìn hai người kia, thấy họ đã đi xa liền nói với gia nhân bên cạnh: "Mau, đuổi theo họ."


"Họ có gì không ổn? Bắt về giao cho Quan phủ ạ?" Gia nhân hỏi.


"Giao Quan phủ làm gì, họ là quý khách của ta, mau tiếp đãi họ cho tốt. Lát nữa ta xem thư xong sẽ đi tìm họ." Phương Tử Diệp vừa nói vừa vội vàng ôm bọc đồ quay về xem thư.


Vương gia viết thư cho hắn ta, Vương gia vẫn còn nhớ hắn ta! Hắn ta gửi thư cho Hoắc Lệnh Chi suốt nửa năm nay không uổng công mà! Ít nhất đã khiến Hoắc Lệnh Chi nhớ đến hắn ta.


Hắn ta về phòng cẩn thận đặt cái bọc lên bàn mở thư ra, thấy nét chữ quen thuộc, hắn ta không nhịn được áp lá thư vào mặt mình mà cọ xát mạnh, như thể muốn thấm hết khí chất của người mình ngưỡng mộ lên mặt mình vậy.


Nô tì hầu hạ bên cạnh hắn ta thấy cảnh tượng b**n th** của chủ tử, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Chủ tử nhà họ nhận thư của ai vậy? Chắc không phải là thư của người thương đó chứ? Phủ họ lại sắp có thêm một vị chủ tử mới à?


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 75
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...