Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 72
Trần Đại đến tìm anh báo cáo số lượng máy dệt len đã chế tạo gần đây.
Trần Đại: "Dạo này tổng cộng đã làm được năm mươi cái máy và đã cải tiến theo những gì ngài nói trước đây. Bằng cách điều chỉnh bánh răng trên những cái máy này, có thể chọn dệt những thứ khác nhau. Cái này là dệt tất, cái này là dệt găng tay, cái này là dệt quần áo..."
Lạc Tử Ninh nhìn hắn ta thao tác, cảm thấy rất tinh xảo, tốt hơn cái máy đã cải tiến lần trước Trần Đại cho anh xem gấp mấy lần.
Cái máy này tinh xảo nhưng sử dụng lại đơn giản, có thể thao tác một người, dệt đồ len cũng rất nhanh, chỉ một lát là dệt được một đôi tất.
Khoảng thời gian này, Trần Đại lại nhận thêm mười mấy người học việc, sắp xếp công việc theo mức độ thông minh của từng người học việc. Có người chỉ làm việc lặt vặt, có người có thể mài bánh răng cho hắn ta, có người nhanh hiểu thì cùng hắn ta nghiên cứu chế tạo máy.
Khoảng thời gian này họ không làm gì khác, hàng ngày thắp đèn làm thêm giờ, chế tạo được năm mươi cái máy.
Tuy sắp đến mùa đông, bây giờ làm đồ đông chắc chắn đã muộn nhưng Lạc Tử Ninh cảm thấy năm nay có thể thử làm tất len để thăm dò thị trường trước.
Vớ len không chỉ miền Bắc cần, anh cảm thấy miền Nam cũng có thể dùng được.
Trước đây anh từng đến miền Nam một thời gian, trong nhà vẫn hơi âm u lạnh lẽo, mang tất len đi trong nhà cũng rất thích hợp.
Ở địa phương này, họ có thể mang tất len trong giày, cũng chống gió giữ ấm tốt hơn.
Lạc Tử Ninh nhìn những cái máy này, vui mừng khôn xiết, cuối cùng xưởng dệt cũng có thể sinh lời rồi.
"Trần Đại ngươi làm rất tốt, tiếp theo ngươi có thể tiếp tục làm thêm những cái máy này. Năm mươi cái vẫn chưa đủ, ít nhất phải làm một hai trăm cái nhưng ngươi không cần quá vội vàng, đừng ngày nào cũng làm thêm giờ tránh hại mắt. Cơ thể ngươi mà đổ bệnh thì sau này ai giúp ta làm việc." Lạc Tử Ninh vỗ vai hắn ta, nhìn Trần Đại đầy vẻ tán thưởng. Lúc đầu thấy Trần Đại ngốc nghếch tưởng hắn ta chỉ làm được việc nặng, không ngờ đầu óc lại nhanh nhạy và thông minh đến vậy. Sau này anh không bao giờ lấy vẻ ngoài mà đánh giá người khác nữa.
Trần Đại tuy xuất sắc trong công việc nhưng tính cách vẫn còn ngốc nghếch, được Vương phi khen ngợi mặt hắn ta đỏ bừng: "Vương phi yên tâm, chúng ta sẽ chú ý nghỉ ngơi."
"Trước đây nói sẽ mở cho các ngươi một xưởng, để ngươi làm xưởng trưởng, kết quả lại xây xưởng dược phẩm và xưởng nhuộm vải. Có điều ngươi không cần lo, xưởng đã hứa với ngươi nhất định sẽ giao cho ngươi. Năm nay thì không kịp rồi, đợi đến năm sau trời ấm áp ta lập tức sai người xây xưởng cho ngươi. Năm nay các ngươi cứ làm việc ở Vương phủ đã." Lạc Tử Ninh nói.
"Làm việc ở Vương phủ cũng rất tốt." Trần Đại cảm thấy ở trong Vương phủ không cần ra ngoài, làm gì cũng rất tiện.
"Sau này người đông thì không tiện, dù sao Vương phủ này là nơi ở của người ta. Đến lúc đó nếu để ngươi và lão thợ thủ công cùng nhau mở một xưởng cũng không phải là không được. Bảo họ nhận thêm đồ đệ, xây dựng xưởng ngày càng lớn hơn thì tốt, hơn nữa bây giờ các ngươi cũng là họ hàng rồi, cùng nhau mở xưởng cũng yên tâm hơn." Lạc Tử Ninh nói.
Trần Đại gật đầu: "Lúc ta chế tạo máy móc vẫn cần ông ấy giúp đỡ nhiều chỗ."
"À, nhân tiện nói đến gia đình lão thợ thủ công, ta nhớ ra rồi. Đệ đệ ngươi đã thành thân lâu như vậy rồi khi nào ngươi thành thân? Lần trước không phải ngươi nói có người thích rồi sao?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn ta: "Tiến triển thế nào rồi? Nếu tốt rồi thì mau lên, thành thân trước Tết đi. Ta sẽ xóa bỏ thân phận nô lệ cho ngươi."
"Khoảng thời gian này ta luôn bận rộn với chuyện máy móc, chưa kịp tiếp xúc với nàng ấy." Trần Đại nói với vẻ rất ngại ngùng.
"Không phải là từ lần trước nói với ta xong, ngay cả một câu cũng chưa nói với cô nương đó chứ?" Lạc Tử Ninh kinh ngạc, như vậy thì làm sao mà cưới vợ được?
"Vâng." Trần Đại rất ngại ngùng.
"Cô nương người ta cần sự bầu bạn về tình cảm, ngươi thích người ta nhưng ngay cả một câu cũng không nói với người ta, như vậy thì làm sao mà theo đuổi được?" Lạc Tử Ninh đau đầu: "Năm đó đệ đệ ngươi thích Tiểu Cúc ngày nào cũng chạy đến nhà người ta làm việc cơ mà. Ngươi cũng giúp người ta làm việc đi chứ, cô nương đó là ai? Người địa phương à? Ở đây nam nhân nhiều nữ tử ít, chỉ cần là cô nương đến tuổi thành thân thì rất được săn đón. Ngươi không nhanh chân lên cô nương đó sẽ bị người khác cướp mất đấy."
"Là người địa phương, nhưng mà..." Trần Đại chưa nói xong thì dừng lại, cười ngây ngô không biết nói gì.
"Nhưng mà gì? Gia đình người ta không đồng ý? Ta nói cho ngươi biết, phải nhanh chân lên. Gần đây công nhân ở lò gạch, tửu trang có không ít người thành thân, cả thành chỉ có bấy nhiêu cô nương hầu như đều thành thân với người làm trong nhà máy rồi." Lạc Tử Ninh nghe Trần Nhị và ông chủ Trình báo cáo, gần đây trong nhà máy có ba bốn mươi người thành thân. Không chỉ có cô nương địa phương đến tuổi thành thân, ngay cả góa phụ cũng thành thân rồi. Anh sợ Trần Đại chậm chạp thêm chút nữa, cô nương hắn ta yêu đã thành thân với người khác.
"Nàng ấy không phải là cô nương nhà khác, nàng ấy là..." Trần Đại gãi đầu: "Là cô nương trong Vương phủ của chúng ta."
"Trong Vương phủ? Nô tì trong phủ? Ai vậy?" Lạc Tử Ninh tò mò hỏi.
Vừa lúc đó Triệu Tiểu Ngư đi tới, Trần Đại vội vàng đỏ mặt vội vã rời đi.
Lạc Tử Ninh thấy phản ứng này của Trần Đại, nhận ra ngay: Trần Đại đang thầm yêu Triệu Tiểu Ngư!
Đúng là Triệu Tiểu Ngư rất xinh đẹp, lúc anh mới mua Triệu Tiểu Ngư về đã thấy cô xinh xắn, mắt to. Sau một năm, cô bé này đã lớn ngần này, có lẽ còn luyện võ công nên có xu hướng phát triển thành nữ hiệp trong phim cổ trang.
Tính cách nàng hào sảng, khí chất trên người mang tính công kích, không cùng một phong cách với Trần Đại.
Tuy nhiên vợ chồng không nhất thiết phải cùng trình độ nhan sắc, cùng một tính cách, mà cần phải bổ sung cho nhau. Ví dụ như mọi người đều nói anh dịu dàng nhưng Hoắc Lệnh Chi lại tàn nhẫn, nói giết ai là giết ngay tạo thành sự đối lập rõ rệt với anh.
Có lẽ Triệu Tiểu Ngư và Trần Đại cũng có thể bổ sung tính cách cho nhau.
Nhưng hình như Trần Đại lớn hơn Triệu Tiểu Ngư năm sáu tuổi nhỉ? Liệu có quá nhiều tuổi không?
Anh lại nghĩ đến bản thân mình, trước khi xuyên không anh đã hai mươi lăm tuổi, cũng lớn hơn Hoắc Lệnh Chi ba tuổi. Trước mặt Hoắc Lệnh Chi chẳng phải anh vẫn là đệ đệ đấy thôi, đúng là tuổi tác và mức độ trưởng thành không liên quan đến nhau.
Anh bực bội gãi đầu sao anh cứ luôn nghĩ về mình và Hoắc Lệnh Chi nhỉ, tuy hai người đã kết hôn nhưng không phải loại quan hệ đó...
Triệu Tiểu Ngư bước vào thấy anh có vẻ bực bội: "Vương phi, gặp chuyện phiền lòng gì sao? Ta có thể giúp gì không?"
"À, không có gì..." Lạc Tử Ninh nhìn Trần Đại đã đi xa, hỏi nàng: "Ngươi thấy Trần Đại thế nào?"
"Hắn chọc giận ngài ạ? Ta đi đánh hắn ngay đây." Triệu Tiểu Ngư lập tức xắn tay áo muốn đuổi theo.
"Không, không, không, hắn giỏi lắm, ngươi xem này." Lạc Tử Ninh đưa nàng xem cái máy Trần Đại mang đến: "Đặt sợi len vào đây, quay cái tay cầm này là có thể dệt len."
"Cũng khá giỏi." Triệu Tiểu Ngư nhìn cái máy này thì thấy phức tạp: "Vậy ngài nói câu đó là có ý gì?"
"Ta chỉ hỏi thăm thôi, xem ấn tượng của ngươi về hắn thế nào, bình thường hắn chẳng nói gì nên ta không hiểu hắn thích gì, ta còn đang nghĩ thưởng cho hắn cái gì đó mà không biết bắt đầu từ đâu." Lạc Tử Ninh không nói thẳng suy nghĩ của Trần Đại về Triệu Tiểu Ngư, chỉ thăm dò ý của Triệu Tiểu Ngư.
"Cái này ngài làm khó ta rồi, ta cũng không rõ." Triệu Tiểu Ngư gãi đầu: "Hình như từ khi ta vào phủ, chưa nói chuyện với hắn bao nhiêu."
"Hả?" Lạc Tử Ninh ngây người, nói chuyện còn chưa bao nhiêu mà vẫn thích? Theo đuổi đến chết cũng không theo kịp.
"Thật đấy, hắn là người quá trầm tính, ta nói chuyện với hắn, hắn chẳng mấy khi đáp lời, cùng lắm là đáp ừ à." Triệu Tiểu Ngư từng nói chuyện với Trần Nhị khá nhiều, giữa hai người không có tình cảm nam nữ chỉ như bạn thân, thường xuyên trò chuyện, đánh bài. Bây giờ Trần Nhị đã kết hôn, Tiểu Cúc hay chơi với nàng nhưng với Trần Đại thì không có ấn tượng gì: "Ngài hỏi Trần Nhị ấy, chắc hắn ta hiểu rõ ca ca mình."
"Ta còn định giới thiệu đối tượng cho hắn để hắn kết hôn đây. Ngươi có người nào ưng ý không? Có muốn kết hôn không? Ta cũng chia cho ngươi một cái sân để ngươi tìm người đến ở rể Vương phủ." Lạc Tử Ninh hỏi nàng.
"Ta có." Triệu Tiểu Ngư không phải là người e thẹn, thẳng thắn thừa nhận: "Ta thấy thầy dạy ta đọc sách viết chữ rất được."
"Thầy dạy các ngươi đọc sách viết chữ?" Lạc Tử Ninh kinh ngạc, mấy thầy dạy người hầu trong phủ đọc sách viết chữ chẳng phải là những chàng trai xinh đẹp anh mang về từ thanh lâu à?
Mấy người đàn ông đó người nào cũng mảnh mai, nõn nà mông còn cong, nhìn thế nào cũng giống thụ dụ thụ, Triệu Tiểu Ngư mà ở bên bất kỳ ai trong số họ đều giống như nữ công nam thụ*.
(*: là một phong cách yêu đương kiểu bên nữ chủ động, bên nam bị động.)
"Là một trong số đó, thầy Triệu, trông chàng rất trắng trẻo toát lên vẻ thư sinh, tính cách cũng dịu dàng, hơn nữa không để ý thân phận ta. Mỗi lần ta gặp chỗ không hiểu chàng đều rất kiên nhẫn dạy ta nhưng hình như chàng không thích ta lắm, ta thường mang đồ ăn thức uống cho chàng, chàng luôn từ chối." Triệu Tiểu Ngư thở dài buồn bã: "Tâm tư nam nhân khó hiểu quá."
"Trai thẳng là gì?" Triệu Tiểu Ngư không hiểu anh đang nói gì.
"Ý ta là, ngươi có chắc chắn hắn ta thích nữ tử không?" Lạc Tử Ninh hỏi nàng.
"Không biết." Triệu Tiểu Ngư chỉ biết thầy Triệu đến từ thanh lâu, không biết làm gì.
"Ta giúp ngươi đi hỏi thử vậy." Lạc Tử Ninh thở dài một hơi: "Nếu hắn ta không thích nữ tử ngươi cũng đừng buồn, trên đời này nam nhân trắng trẻo sạch sẽ còn nhiều lắm, sau này ta sẽ chọn giúp ngươi."
"Không phải ta thích nam nhân trắng trẻo sạch sẽ, ta chỉ thấy chàng rất tốt." Triệu Tiểu Ngư như cô gái nhỏ đang yêu, vừa nói vừa nhớ ra chuyện gì đó: "Ta quên mất, ta đến tìm ngài có việc. Kẻ buôn người kia lại đến rồi, lần này hắn mang đến rất nhiều người muốn ngài đến chọn, Trần bá đã ở đó kiểm tra những người gã ta mang đến rồi bảo gã ta mời ngài qua để quyết định."
"Được, chúng ta đi xem thử." Gần đây Lạc Tử Ninh đang cần đào khoai tây, thu hoạch ngô, có người mới đến vừa hay giúp anh đỡ tốn sức.
Lần này kẻ buôn người mang đến nhiều người hơn hai lần trước, lần này không phải chỉ có một kẻ buôn người đến hắn ta còn dẫn theo mấy người giúp việc, dẫn hơn hai trăm người đến bán như dắt gia súc vậy.
Mặc dù số lượng đông nhưng đều là người được chọn lọc kỹ lưỡng, kẻ buôn người biết mình đang đưa người cho Vương phủ, không thể lừa anh nếu không mạng nhỏ khó giữ. Nghe nói lần trước Chử Lục ở Lâm Thành bị Vương gia g**t ch*t, người nhà hắn ta đã bỏ trốn nhưng bây giờ Quan phủ còn đang truy nã người nhà, thế trận lớn như vậy mang đến sức uy h**p mạnh mẽ khiến kẻ buôn người không dám lừa Lạc Tử Ninh.
Hơn nữa lần nào Lạc Tử Ninh ra tay cũng đều hào phóng, chỉ cần anh ưng ý đều mua thẳng. Để công việc làm ăn này được lâu dài, tất nhiên hắn ta không dám lừa Lạc Tử Ninh.
Kẻ buôn người nịnh nọt nói với Lạc Tử Ninh: "Lâu lắm không đến là để tuyển chọn những người có thể dùng được cho Vương phủ, giá đắt hơn trước một chút."
Hắn ta dè dặt nói sợ Lạc Tử Ninh không đồng ý, Lạc Tử Ninh hỏi hắn ta giá cả, đúng là đắt hơn trước một chút nhưng không phải ai cũng tăng, những người gầy yếu hoặc trẻ con sẽ rẻ hơn còn đàn ông khỏe mạnh hoặc nha hoàn xinh đẹp sẽ đắt hơn.
"Lần này cứ theo giá ngươi nói mà trả nhưng ta nói trước, ta cần sức lao động, xinh đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là có thể làm việc ngươi hiểu không?" Lạc Tử Ninh nói.
Kẻ buôn người tưởng Lạc Tử Ninh sợ đám nha hoàn xinh đẹp này sẽ quyến rũ Vương gia nên mới nói vậy, lập tức gật đầu: "Hiểu, lần sau nhất định làm theo ý ngài."
Lạc Tử Ninh bảo Trần bá và Triệu Tiểu Ngư cùng nhau kiểm tra xem người thế nào, thấy tốt thì giữ lại hết.
Trần Bá và Triệu Tiểu Ngư chọn một hồi, cuối cùng loại bỏ vài người có vẻ mặt gian ác, số còn lại đều mua hết.
Tổng cộng có khoảng bảy mươi người là người lớn tuổi và nha hoàn, số còn lại là đàn ông trai tráng hai ba mươi tuổi và một phần là nô tài có kinh nghiệm, khỏe mạnh khoảng bốn mươi tuổi.
Những nô bộc được bán đến có người được mua từ những gia đình giàu có sa sút, cũng có người bị mất mùa ở nơi khác buộc phải bán thân, mỗi người mỗi nơi, thân phận đều rõ ràng.
Lạc Tử Ninh chia họ thành hai nhóm, đàn ông giao cho Trần bá sắp xếp, nha hoàn và người lớn tuổi giao cho Triệu Tiểu Ngư sắp xếp.
Vương phủ này quá lớn, lúc trước Vương gia tiền nhiệm ở đây chỉ riêng nô bộc đã có ba bốn trăm người. Vương gia tiền nhiệm có nhiều thê thiếp, con trai con gái cũng nhiều nên cần dùng cũng nhiều.
Nhưng bây giờ Vương phủ chỉ có hai vị chủ tử là Lạc Tử Ninh và Hoắc Lệnh Chi, căn bản không cần nhiều người đến vậy.
Anh định giữ một phần để dùng cho việc dọn dẹp Vương phủ, số người còn lại năm sau sẽ chọn một mảnh đất lập một trang trại, sắp xếp người đến trang trại trồng trọt.
Buổi tối trở về, anh nói với Hoắc Lệnh Chi lại có người mới đến, đều là người trẻ tuổi khỏe mạnh. Bảo Hoắc Lệnh Chi mai đi chọn một nhóm người gia nhập vào đội hộ vệ, hộ vệ nhà họ mới có ba mươi người mà phần lớn vẫn là trẻ con mười mấy tuổi.
Tuy trẻ con có khả năng học hỏi mạnh mẽ nhưng còn phải mất vài năm mới trưởng thành, không bằng người lớn có sẵn dễ dùng hơn.
Nói xong những chuyện này, anh lại nói đến chuyện của Trần Đại, Triệu Tiểu Ngư và thầy Triệu. Chuyện này anh không nói với người khác, anh cảm thấy đó là chuyện riêng tư của người khác không nên truyền ra ngoài nhưng đóng cửa buôn chuyện với Hoắc Lệnh Chi thì không sao. Giống như trước khi xuyên không, anh thường nghe bố mẹ ở nhà hay buôn chuyện nhà người khác vậy.
Hơn nữa Hoắc Lệnh Chi không hay tọc mạch với người khác, chuyện này anh nói với Hoắc Lệnh Chi chẳng khác gì tự nói một mình vậy.
Anh nói hồi lâu, Hoắc Lệnh Chi không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, có lẽ cũng không nghe anh nói gì chỉ nhìn anh chằm chằm như thể nhìn mãi không đủ vậy.
Giữa chừng cũng không quên đút nước cho anh uống hoặc đút chút điểm tâm, hạt dưa gì đó.
"Huynh coi ta là thú cưng rồi, còn đút ta ăn nữa." Lạc Tử Ninh đẩy tay hắn đang đưa điểm tâm ra: "Huynh đừng cứ nhìn ta mãi, ta nói cho huynh biết, cảm giác mới mẻ của con người có giới hạn. Huynh nhìn nhiều quá sẽ chán, sau này không thích ta nữa, không phải nói muốn ở bên ta cả đời sao, sau này nhìn ta ít thôi, tránh việc nhìn hết phần cả đời trong một hơi sau này lại lười nhìn ta."
"Không có chuyện đó đâu." Hoắc Lệnh Chi giơ tay lên cho anh xem chiếc nhẫn ngọc đang đeo trên tay: "Ta đeo nó mấy chục năm rồi chưa từng thay đổi, nhìn hàng ngày không hề chán, cũng không muốn thay cái khác. Một vật dụng ta còn đối xử như vậy huống hồ là người."
Lạc Tử Ninh vươn tay tháo nó ra đeo lên tay mình: "Nếu không có thì sao? Hỏng mất, làm rơi bị người khác cướp đi thì sao, chẳng phải huynh buộc phải thay cái khác à?"
"Ta sẽ bảo vệ nó thật tốt, không làm hỏng, làm rơi, bị người khác cướp đi." Hắn nói nhưng không lấy lại chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Tử Ninh mà giơ tay bao bọc lấy ngón cái Lạc Tử Ninh đang đeo nhẫn: "Ta sẽ bảo vệ thật tốt, tuyệt đối không buông tay."
Lạc Tử Ninh không hiểu vì sao mặt hơi nóng lên, anh vội vàng rút tay về, tháo chiếc nhẫn ngọc ra định trả lại cho hắn, có điều bị Hoắc Lệnh Chi ngăn lại.
"Em thích thì cứ cầm lấy đeo, em chính là ta, ta chính là em, chúng ta phu phu đồng lòng." Hoắc Lệnh Chi chỉ hận không thể giao tất cả mọi thứ của mình cho Lạc Tử Ninh mà còn cảm thấy chưa đủ. Hắn cảm thấy Lạc Tử Ninh xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất trên đời, giá mà hắn gặp Lạc Tử Ninh vào thời kỳ đỉnh cao thì tốt biết bao. Tất cả kỳ trân dị bảo ở Vương phủ cũ của hắn đều có thể lấy ra cho Lạc Tử Ninh thưởng ngoạn, chứ không phải như bây giờ, muốn tiền cũng không có tiền, muốn bảo bối cũng không có bảo bối. Đồ vật quý giá chỉ có một hai món đeo bên người này thôi.
Lạc Tử Ninh nhìn chiếc nhẫn trên tay mặt càng nóng hơn, anh cảm thấy như đang đeo nhẫn cưới vậy. Những lời Hoắc Lệnh Chi vừa nói cứ như lời cầu hôn, hứa sẽ không bao giờ làm mất anh, không để người khác cướp anh đi, muốn bảo vệ anh cả đời. Lời nói của Hoắc Lệnh Chi đã khơi dậy trái tim thiếu nữ của một thằng trai thẳng như anh.
Hơn nữa chiếc nhẫn ngọc này nhìn là biết được làm từ ngọc tốt, chắc chắn đáng giá hơn những thứ bằng vàng hay kim cương, nếu Hoắc Lệnh Chi dùng chiếc nhẫn này cầu hôn thì thật sự là đầy thành ý.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 72
10.0/10 từ 12 lượt.
