Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 69


Ngày hôm sau, Hoắc Lệnh Chi khởi hành từ rất sớm, Lạc Tử Ninh tự mình đỡ hắn lên xe ngựa. Nhìn Hoắc Lệnh Chi ra khỏi cửa, trong lòng anh cảm thấy rất lưu luyến.


Rõ ràng chỉ là xa nhau vài ngày nhưng anh lại cảm thấy rất khó chịu, trong lòng nghẹn lại, thậm chí còn muốn khóc.


Hoắc Lệnh Chi thấy khóe mắt anh ửng đỏ, kéo tay anh: "Đừng khóc, ta không sao đâu."


"Ai khóc cơ, ta chỉ là, tâm trạng ta bây giờ..." Lạc Tử Ninh lắp bắp hồi lâu, cuối cùng, đầu óc nổi hứng vỗ tay Hoắc Lệnh Chi nói một câu: "Con đi ngàn dặm, mẹ lo lắng."


Hoắc Lệnh Chi: "..."


Lạc Tử Ninh nói xong mặt đỏ bừng: "Ta không nói ta là mẹ huynh, ý ta là ở bên nhau lâu như vậy thấy người thân phải đi xa, nên trong lòng lo lắng, sợ hãi và lưu luyến."


"Biết rồi." Hoắc Lệnh Chi giơ tay nhéo mặt anh một cái: "Nếu không yên tâm, ta sẽ bảo người gửi thư về báo bình an mỗi ngày."


"Không cần phiền phức như vậy, quá làm khổ người khác." Lạc Tử Ninh suy nghĩ một lúc: "Chúng ta nên nuôi bồ câu đưa thư, như vậy sau này gặp phải tình huống này có thể gửi thư."


"Được, đều nghe theo sắp xếp của em." Hoắc Lệnh Chi nói rồi thả rèm xe xuống bảo phu xe đánh xe rời đi.


Lạc Tử Ninh đứng ở cửa nhìn rất lâu, kể từ khi xuyên không đến đây hình như anh chưa bao giờ xa Hoắc Lệnh Chi. Đừng nói là xa nhau một khoảng cách xa như vậy, ngay cả cơ hội ngủ riêng cũng không có.


Lòng anh rất khó chịu, cảm giác khó chịu này vô cùng quen thuộc, trước đây khi anh học đại học mỗi lần đến sân bay hoặc nhà ga, anh đều nhớ bố mẹ và em gái ở nhà, trong lòng cũng rất khó chịu.


Anh thở dài: "Xem ra mình thật sự coi Hoắc Lệnh Chi là người nhà rồi. Đây là tình thân, chắc chắn là tình thân."


Lạc Tử Ninh nói xong lại nhìn về phía xa mấy lần, lúc này mới lưu luyến quay về tiếp tục bàn bạc chi tiết hôn lễ với Trần Nhị.


Họ quyết định tổ chức hôn lễ tại bãi đất trống phía sau xưởng, phía trước dựng một cái sân khấu để cô dâu chú rể bái đường, phía dưới là tiệc cưới đãi khách. Sau khi cô dâu chú rể bái đường xong, cái sân khấu đó còn có thể dùng để hát kịch tạo không khí.


Lạc Tử Ninh đã nhờ ông chủ Trình tìm người thuê nghệ sĩ hát Nhị Nhân Chuyển* từ lâu, để biểu diễn trong lễ cưới của họ. Kết quả là ông chủ Trình chưa từng nghe thấy Nhị Nhân Chuyển là gì, Lạc Tử Ninh thầm nghĩ đây không phải là Đông Bắc à? Sao lại không có? Nhưng anh suy nghĩ kỹ lại, đây là thế giới hư cấu, ngoại trừ nhiệt độ tương đối giống Đông Bắc thì ngay cả tiếng Đông Bắc họ cũng không nói.


(* là một loại hình nghệ thuật dân gian biểu diễn ca hát và nhảy múa, phổ biến ở các tỉnh Đông Bắc Trung Quốc như Hắc Long Giang, Cát Lâm và Liêu Ninh. Thể loại này thường do hai người biểu diễn, sử dụng các nhạc cụ như đàn hồ, sáo để đệm, kết hợp giữa kể chuyện, ca hát và nhảy múa.)


Trước đây anh không để ý, bây giờ nghĩ kỹ lại ngoài thành phố này, anh còn tiếp xúc với các thương nhân ngoại tỉnh đến từ Nam chí Bắc đều có, nhưng tất cả đều nói tiếng phổ thông, ngay cả một người nói tiếng địa phương cũng không có.


Anh có chút thất vọng hỏi ông chủ Trình ở đây có loại hí khúc nào không, mời họ đến làm cho náo nhiệt cũng được.



Anh rất sợ thế giới này ngay cả hát kịch cũng không có, cuộc sống như vậy thì tẻ nhạt biết bao.


Ông chủ Trình nói ra mấy tên, một số tên kịch khá nổi tiếng anh từng nghe qua, nhưng có một loại đặc trưng địa phương thì anh chưa nghe. Sau đó ông chủ Trình còn hát thử hai câu cho anh nghe, Lạc Tử Ninh nghe xong, đây chẳng phải là Nhị Nhân Chuyển sao, chỉ là đổi tên mà thôi.


Lạc Tử Ninh bảo ông chủ Trình thuê thêm nhiều người từ bên ngoài về, có thể biên chế vào làm nhân viên chính thức của xưởng. Sau này có lễ hội hoặc tôi ngày nghỉ thì biểu diễn cho công nhân thêm hoạt động giải trí, để mọi người có chút niềm vui trong cuộc sống.


Ông chủ Trình vội vàng gật đầu, nơi này quá nghèo không ai muốn đến đây biểu diễn, trên đường ngay cả người làm trò ảo thuật còn không có, cuộc sống cực kỳ nhàm chán. Vì Vương phi bỏ tiền ra thuê người đến hát kịch, hắn cũng có thể nghe ké, đương nhiên là vui vẻ tíu tít.


"Thế có chia nhà không ạ?" Ông chủ Trình hỏi.


"Chia ký túc xá, còn việc có chia nhà hay không thì như các nhân viên ngoại tỉnh khác, quan sát ba năm, sau ba năm xem xét biểu hiện rồi tính." Lạc Tử Ninh nói.


Lễ cưới này rất náo nhiệt, một trăm cặp đôi mới vì có công nhân của ba xưởng thành thân nên người của ba xưởng đều đến, cùng với năm ngàn công nhân mới tuyển, bảy tám ngàn người tụ tập lại một chỗ. Thêm vào đó là tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng kèn, tiếng pháo, mọi người tại hiện trường nói chuyện đều phải gân cổ lên mà hét.


Lạc Tử Ninh đã chuẩn bị trước rất nhiều bàn tròn lớn, mỗi bàn có thể ngồi khoảng hai mươi người, lần này đã sắp xếp mấy trăm bàn.


Thức ăn ở mỗi bàn đều như nhau, không có sự phân biệt vì ai là người mới, ai là người cũ, ai chức vụ cao, ai chức vụ thấp.


Các công nhân mới tham gia vào lễ cưới này nhìn những tân lang tân nương trên sân khấu mà ngưỡng mộ, nghe nói mấy cặp này đều do Vương phi tác hợp. Họ nghĩ sau này ở lại cũng có cơ hội, họ càng có động lực hơn, ai có thể ngờ được trước khi đến đây họ sống như súc vật, họ nghi ngờ mình đã đến cõi tiên.


Một hai tháng trước, những công nhân mới này bị lời lẽ tuyển dụng của Nhị Ngưu và những người khác thu hút, không suy nghĩ mà vội vã đi theo. Nhưng đi được nửa đường, rất nhiều người đã muốn bỏ cuộc, họ bỗng nhiên tỉnh táo, cảm thấy mình bị người ta lừa rồi. Đến nơi mà được ăn no mặc ấm, có ký túc xá để ở, có ngày nghỉ lại còn được trả lương cao như vậy, nghe kiểu gì cũng giống lừa đảo, phát lương đúng hẹn đã là tốt rồi, lại còn bao ăn ba bữa, mơ mộng hão huyền gì chứ?


Chẳng lẽ muốn lừa họ đến rồi bán làm nô lệ? Chắc không phải là không trả tiền cho họ chứ? Họ muốn bỏ chạy nhưng không dám, hơn nữa cho dù chạy về thì được gì? Cuộc sống trước đây ở nhà tranh lụp xụp, ăn cơm như thức ăn cho heo, làm việc quần quật cả ngày lẫn đêm. Trước đây là lao động khổ sai, làm khổ sai ở đâu mà chẳng là khổ sai, ít nhất họ đi theo thì trên đường còn được bao ăn, nếu họ tự chạy về thì phải chịu đói.


Những người này lại chưa từng đi xa, không có người dẫn đường rất dễ bị lạc, lại còn dễ bị thú dữ tấn công hoặc bị sơn tặc cướp.


Đến nơi có thể chỉ là làm khổ sai chịu khổ, về quê thì lại chịu nguy hiểm chết đói, bị sơn tặc giết rồi bị thú dữ ăn. Cho dù họ hối hận cũng không dám đi, chỉ đành cắn răng theo đến cùng.


Ngày đầu tiên vừa đến, họ được đội trưởng đưa đến một khu sân lớn, khu sân này có những dãy nhà gạch, bên trong là giường phản lớn, một phòng có thể ngủ tám người, còn có một chiếc bàn lớn bày đồ dùng vệ sinh cá nhân ở trên. Căn phòng tuy không lớn nhưng tốt hơn cái chuồng trại bẩn thỉu rách nát mà họ ở trước đây gấp trăm lần.


Đội trưởng phát chăn và đồ dùng sinh hoạt cho họ, còn đưa họ đi tắm rửa. Đội trưởng nói ở đây có phòng tắm riêng, trong phòng tắm có bể lớn và nước nóng, mỗi tuần mở cửa một lần bọn họ có thể đến đây tắm.


Tuy điều kiện tắm rửa này còn kém nhưng đun nước và dọn dẹp cũng tốn nhân lực và vật lực. Điều kiện như lò gạch này đã là độc nhất vô nhị trong số các xưởng trên cả nước rồi, các xưởng khác có chỗ ngủ và bao ăn một bữa đã là tốt lắm rồi, còn được đun nước nóng cho tắm bọn họ quả thực là mơ mộng.


Những người mới đến này không dám vào tắm, luôn cảm thấy có âm mưu gì đó bên trong.


Có người lén lút nói với đồng hương: "Không phải là muốn rửa sạch chúng ta rồi hầm thịt ăn đó chứ?"



Tất cả mọi người đều sợ hãi không thôi, nhưng người dẫn họ đến lại liên tục thúc giục họ tắm nhanh lên, người nào không nghe lệnh thì cuốn xéo.


Bỏ đi thì chết, ai mà dám đi, đành chấp nhận số phận đi tắm.


Tắm xong, đội trưởng đưa họ đi tham quan xưởng một vòng, nói với họ tạm thời cứ ở đây làm việc, sau này sẽ có sắp xếp khác.


Những người này vẫn không yên tâm, không biết vận mệnh của mình sẽ ra sao. Chẳng lẽ họ bị lừa đến đây bán làm nô lệ à?


Đang suy nghĩ, đội trưởng đưa họ đến nhà ăn. Vừa lúc đến giờ cơm tối, các công nhân khác tan ca đến ăn cơm, bên trong ồn ào náo nhiệt.


Những công nhân đó rất khỏe mạnh, người đầy cơ bắp. Những người mới đến này đều gầy trơ xương, bọn họ suy dinh dưỡng lâu ngày cộng thêm lao động mệt mỏi khiến họ chỉ còn lại một nắm xươn, trước khi đến họ còn nghĩ tuy họ gầy, nhưng còn trẻ khỏe hơn người lớn tuổi.


Bây giờ họ thấy những công nhân cùng tuổi lại có cơ bắp như vậy, trong lòng liền bắt đầu lo lắng. Cho dù chủ thuê không phải là người xấu muốn ăn thịt họ hay bán họ đi, mà chủ thuê thật lòng muốn họ làm việc thì liệu chủ thuê có thấy họ quá gầy yếu, chê bai họ rồi đuổi họ đi không?


Đang sợ hãi, họ nghe thấy đội trưởng đưa họ vào xếp hàng: "Sau này các ngươi sẽ đến đây ăn cơm. Địa điểm nhà ăn có hạn nên sẽ chia thành từng đợt đến ăn, đến lúc đó các ngươi được phân vào tổ nào thì theo tổ đó đến ăn."


Đội trưởng vừa nói vừa nói với các công nhân khác: "Đây là người mới đến, sau này các ngươi nhớ chăm sóc họ."


Các công nhân cũ tỏ ra rất nhiệt tình: "Biết rồi, sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi chúng ta, sau này chúng ta đều là huynh đệ."


Những người mới vẫn còn vẻ bất an, không dám trả lời nhiều.


Bàn ghế trong nhà ăn này chỉ có thể chứa tối đa năm sáu trăm người, tổng cộng có năm ngàn người mới nhưng không phải tất cả năm ngàn người đều đến hôm nay. Họ được chia thành mười tổ, lần lượt được mười đội trưởng đưa đi tắm, đi tham quan, đi ăn cơm theo từng đợt.


Đội trưởng đưa họ vào, phát cho họ cái thau ăn cơm của riêng mình bảo họ xếp hàng lấy cơm, rồi tìm chỗ ngồi. Ăn xong thì về nghỉ ngơi, ngày mai bắt đầu làm việc, trước hết cứ từ từ thích nghi đã.


Sau này xem biểu hiện của họ, sẽ chuyển sang các xưởng khác, ở đây còn có tửu trang, xưởng dệt, xưởng vải, xưởng dược phẩm và một số nơi như trang trại nuôi heo, nuôi gà...


Họ nghe mà choáng váng nhưng khi ăn cơm tất cả đều kinh ngạc, tưởng rằng phát nhầm cơm rồi. Sao thức ăn này lại có lương khô? Đã thế còn có rau tươi chứ không phải là lá rau thối à? Không phải là cơm thừa canh cặn trộn lẫn vào nhau sao? Là món ăn mới xào ư? Bên trong lại còn có cả thịt?


Họ nhìn nhau đầy vẻ khó tin, có người nói nhỏ: "Chắc không phải là thịt người đấy chứ? Vừa nãy đám công nhân đó trông khỏe mạnh như vậy có khi nào ăn thịt những người ngoại tỉnh như chúng ta không?"


"Cái này hình như là thịt gà, tuy cả đời ta chỉ ăn thịt gà một lần nhưng mùi vị chính là mùi vị này!" Một trong những người mới hạ giọng nói.


"Cái này còn có trứng xào, không thể nào là thịt người được, ta chưa từng ăn trứng nhưng ta thấy người khác ăn rồi mà." Một người mới khác hạ giọng nói.


"Ngươi nhìn cái bánh màn thầu này, là ngũ cốc đó nha, mỗi người được phát hai cái nói là không đủ có thể lấy thêm. Cái này chắc chắn không phải là thịt người rồi? Chúng ta có lẽ thực sự đến một nơi tốt rồi."



"Đó là điều đương nhiên." Một công nhân cũ đi ngang qua, nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, ghé lại gần nói đầy tự hào: "Đây đều là do Vương phi đề ra, Vương phi của chúng ta không chỉ xinh đẹp như tiên giáng trần mà còn đối xử với chúng ta rất tốt. Bao ăn bao uống cấp chỗ ở lại còn cho ngày nghỉ, chỉ là hơi thích họp hành một chút, còn lại mọi thứ đều là Bồ Tát rồi. Ta quyết định tổ tiên đời đời kiếp kiếp của ta đều phải phục vụ cho Vương phi, các ngươi đến đây là đúng rồi."


Những người này nghe mà ngây người: "Ngươi từng gặp Vương phi rồi à?"


Trong số những người này có người đến từ nông thôn cũng có người đến từ thành lớn. Người ở thành lớn bên họ cũng có Vương gia nhưng Vương gia bên họ chưa bao giờ quan tâm đến sống chết của dân thường, chỉ lo hưởng lạc. Những người dân thường tầng lớp thấp như họ không có cơ hội gặp Vương gia chứ đừng nói đến Vương phi.


"Đương nhiên đã gặp, xưởng gạch này là của Vương phi, các ngươi không có may mắn như vậy, Vương phi nói gần đây xưởng gạch thiếu người tạm thời mượn các ngươi qua đây. Sau này các ngươi có thể được phân đến các xưởng khác. Phúc lợi của các xưởng khác thì không biết thế nào nhưng nghe nói nếu các ngươi biểu hiện tốt có thể được giữ lại." Công nhân cũ vỗ vai họ: "Các chàng trai, làm việc chăm chỉ vào, cố gắng ở lại."


Những người mới nghe lời hắn ta nói mắt đều sáng lên, nghĩ nhất định phải cố gắng hết sức để được ở lại.


Những người mới đến trước hết làm công việc khuân gạch, tuy cũng mệt nhưng lại được tan ca vào buổi sáng hai canh giờ và buổi chiều hai canh giờ. Nghe nói làm thêm giờ sẽ được trả tiền làm thêm, cũng không biết lãnh ở đâu, có lãnh được không có điều họ đều tích cực muốn làm thêm.


Tổ trưởng của họ lại nói họ là người mới, tạm thời không được làm thêm. Hơn nữa họ cánh tay nhỏ chân nhỏ hay là trước hết cứ bồi bổ cơ thể rồi hẵng làm việc nặng. Vương phi nói sức khỏe là vốn của cách mạng, họ phải đi theo con đường phát triển bền vững, không thể để người ta làm việc đến chết nên bảo họ về nghỉ ngơi.


Những người này đều ngây người, chủ thuê không dùng roi quất bắt họ làm thêm lại còn cho họ nghỉ ngơi. Họ không yên lòng ăn cơm ở nhà, sợ rằng Vương phi không hài lòng rồi đuổi hết họ đi.


Ngay sau đó họ nhìn thấy Vương phi, hóa ra Vương phi là nam nhân!


Nam nhân mà lại thành thân với nam nhân, chuyện như vậy truyền ra ngoài sẽ bị người ta coi thường có điều bọn họ không dám coi thường Vương phi, chỉ thầm khinh miệt Vương phi nghĩ không biết Lạc Tử Ninh có phải là loại nam nhân ẻo lả không.


Ngay sau đó họ thấy, Vương phi tuy giọng nói ôn hòa nhưng làm việc quyết đoán, sắp xếp ai làm gì đều rõ ràng rành mạch. Tất cả nhân viên cũ đều nghe lời anh, ngay cả mấy nam nhân cao to vạm vỡ nhất cũng sợ Vương phi.


Họ lén lút hỏi công nhân cũ sao lại sợ Vương phi đến vậy và sao Vương phi không ở trong Vương phủ quản lý hậu viện lại ra ngoài lăn lộn giữa đám nam nhân. Tuy Vương phi cũng là nam nhân nhưng đã thành thân rồi thì không nên ra mặt như vậy, nên ở hậu viện chăm trượng phu dạy con.


Lời nói của những người mới bị người cũ khinh miệt, các công nhân cũ giải thích cho họ, ở đây đừng nói là Vương phi mà ngay cả thê tử của họ cũng đi làm trong xưởng. Vương phi nói với họ tất cả công nhân ở đây bất kể nam nữ đều bình đẳng, hơn nữa phu thê cùng đến xưởng làm việc, phúc lợi đãi ngộ còn tốt hơn thậm chí là thăng chức, ai lại đi ngược lại lợi ích chứ?


Hơn nữa Vương phi là người có năng lực, trước khi thành thân còn là Trạng nguyên cơ mà, sao có thể bị giam cầm ở hậu viện được.


Vương gia còn rất yêu chiều Vương phi vì Vương phi mà g**t ch*t tám mươi người.


Thực ra chỉ giết tám người ở ngay cổng, sau đó họ truyền tai nhau thành tám mươi người. Người địa phương tận mắt chứng kiến tám người nhưng sau đó có một lô công nhân từ Lâm Thành đến, thì tin đồn đã thành tám mươi người.


Những người ngoại tỉnh mới đến đều không thể tin được: "Tám mươi người? Một mình Vương gia giết? Thật sao?"


"Đương nhiên là thật, trước đây Vương gia từng ra chiến trường rất nhiều lần. Trước đây Vương gia đánh một trận là có thể chém đầu ngàn tám trăm người, tám mươi cái đầu này chẳng thấm vào đâu." Sau đó công nhân cũ liền phóng đại kể cho những người mới nghe về danh hiệu trước đây của Hoắc Lệnh Chi, đã đánh bao nhiêu trận chiến rồi còn không được bất kính với Vương phi, nếu không đầu sẽ rơi xuống đất.


Những người ngoại tỉnh mới đến này đều sợ hãi, không dám có ý khinh thường nữa, mỗi lần gặp Vương phi đều vừa kính trọng vừa sợ hãi.



Họ đến đây làm việc đã mấy ngày, được ăn ngon mặc đẹp, không ai đánh, không ai mắng hoàn toàn dựa vào tự giác. Nhưng họ làm việc còn nghiêm túc hơn trước đây vì nghe nói người lười biếng sẽ bị đuổi đi, sau này không được tuyển dụng nữa.


Quê của những người ngoại tỉnh này rất xa, chi phí về nhà quá cao. Lúc rời nhà họ đã chuẩn bị tinh thần ba năm năm năm mới về nhà một lần rồi làm sao dám lười biếng, nếu bị đuổi đi, không biết làm sao để về nhà.


Họ chăm chỉ làm việc, cứ nghĩ cuộc sống đã quá sung sướng rồi, không ngờ lễ thành thân tập thể đã khiến họ há hốc mồm.


Vương phi thực sự chia nhà! Vương phi đích thân tìm nương tử? Thành thân còn được phát tiền? Sinh con cũng được phát tiền?


Họ nhìn nương tử của một trăm nam nhân trên sân khấu, cả đời bọn họ chưa từng thấy nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy!


"Thậm chí tiệc rượu này cũng do Vương phi bỏ tiền ra, có rượu có thịt có rau. Cái này tốt hơn quê bọn họ rất nhiều!"


Chỉ là cách thức thành thân này sao không đúng lắm? Tân nương không trùm khăn đỏ? Thành thể thống gì đây.


Tuy nhiên có người đến từ nông thôn lại không ngạc nhiên đến vậy, làng họ nghèo thành thân còn không mua nổi vải đỏ để làm khăn che mặt. Có người ngay cả áo đỏ cũng không có chỉ buộc một sợi dây đỏ trên đầu rồi được dẫn về nhà bái đường thành thân, lúc bái đường cũng bị hàng xóm láng giềng nhìn thấy mặt, không có gì to tát.


Những người thành phố thì lại cảm thấy không thoải mái, ít nhất cũng phải trùm khăn đỏ để người khác vây quanh nhìn mặt nương tử mình như vậy, sao mà coi được chứ.


Trong lúc họ thì thầm, họ nghe thấy Vương phi làm chủ hôn, nói trên sân khấu quy tắc ở đây là sau này hai người đã thành thân đồng nghĩa với việc phải xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình, không phải là bên nữ gả cho bên nam thì trở thành vật sở hữu của nhà bên nam nữa. Không được tùy ý đánh mắng sai khiến, hai người đều bình đẳng.


Họ nghe xong cảm thấy không đúng, nữ tử lấy chồng thì là người nhà họ rồi, đừng nói là tùy ý đánh mắng mà đánh chết cũng chẳng sao.


Rồi họ nghe Vương phi nói, những nữ công nhân đó đều là công nhân của anh, ai dám bắt nạt công nhân của anh chính là bắt nạt anh. Ai làm cho nữ công nhân của anh không làm việc được, hiệu suất xưởng dệt giảm xuống thì người đó chính là kẻ thù của anh.


Lời nói này giọng điệu ôn hòa nhưng ai cũng hiểu ý, ai dám bắt nạt Vương phi thì chẳng phải là chờ bị chém đầu sao!


Những người ngoại tỉnh mới đến này, trước mặt việc bị chém đầu lập tức vứt bỏ hết những tư tưởng phong kiến kia.


Hơn nữa, trước đây căn bản bọn họ không tìm được nương tử, tìm được một nương tử đã là tốt lắm rồi. Nếu người thành thân trên sân khấu là họ, họ vui đến mức khóe miệng có thể bay lên, làm gì có chuyện chê bai cái này cái kia.


Lạc Tử Ninh lại nói nhiều lời chúc mừng tốt lành, sau đó đợi bái đường kết thúc, anh bảo những người biểu diễn lên sân khấu hát kịch.


Anh ngồi dưới sân khấu xem cùng mọi người, tuy hôm nay là ngày vui lớn của người khác nhưng anh cũng rất vui. Điều này chứng minh những nỗ lực suốt một năm qua không hề vô ích, đã phát triển một tòa thành nghèo khó thành bộ dạng như bây giờ anh cảm thấy rất tự hào.


Hôm nay anh tuy rất vui, nhưng vẫn còn chút tiếc nuối, giá mà Hoắc Lệnh Chi ở bên cạnh anh thì tốt biết mấy. Để Hoắc Lệnh Chi cũng xem những gì anh đã làm, biết anh giỏi giang đến mức nào, anh muốn nghe lời khen ngợi hoặc ánh mắt ngưỡng mộ của Hoắc Lệnh Chi.


Nhưng Hoắc Lệnh Chi đã về quê rồi, không thể cùng anh chứng kiến ngày hôm nay.


Sau khi hôn lễ kết thúc, Lạc Tử Ninh nóng lòng về nhà thu dọn hành lý. Anh muốn đi tìm Hoắc Lệnh Chi, không thể chờ thêm một khắc nào nữa.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 69
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...