Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 67


Ngày hôm sau, Lạc Tử Ninh đã đi tìm ông chủ dược nói chuyện với ông ta. Anh nói anh muốn mở một xưởng dược phẩm, muốn tìm một người giàu kinh nghiệm để làm xưởng trưởng. Xưởng dược phẩm không giống những thứ khác, cần có người nhận biết được các loại dược liệu thì khi thu mua dược liệu sẽ không bị nhầm lẫn gây thiệt hại cho xưởng.


Anh nói với ông chủ dược anh đã thỏa thuận hợp tác với tửu trang, sau này tửu trang chỉ thu mua dược liệu từ xưởng dược phẩm.


Nghe Lạc Tử Ninh nói vậy, ông chủ dược liền hiểu ý anh, nếu ông ta không đồng ý làm việc cho Lạc Tử Ninh thì ông ta không còn việc làm nữa.


Việc kinh doanh trong thành này vốn dĩ đã khó khăn, những năm này ông ta cũng chỉ kiếm đủ ăn nên sống tốt hơn những người khác một chút. Nếu làm xưởng trưởng thì có tốt hơn trước đây không?


Ông ta từng nghe nói Lạc Tử Ninh đối xử với công nhân lò gạch tốt như thế nào, công nhân bình thường còn được chia nhà để ở huống hồ là xưởng trưởng.


Không cần ông ta hỏi, Lạc Tử Ninh đã nói ra phúc lợi khi làm xưởng trưởng. Quy tắc và chế độ của xưởng sẽ do anh đặt ra, việc quản lý hàng ngày sẽ giao cho xưởng trưởng quản lý theo quy tắc và chế độ.


Hàng tháng xưởng trưởng có lương cố định, nếu bán được nhiều thì có tiền hoa hồng, hơn nữa còn được chia cổ phần làm xưởng trưởng.


Ông chủ dược nghe nói mình có cổ phần thì vui mừng khôn xiết, đồng ý ngay lập tức.


Dù sao trước đây ông ta tự làm riêng, kiếm nhiều hay ít đều tùy thuộc vào số mệnh. Hơn nữa kiếm được tiền còn phải hối lộ Tri phủ, sau khi làm xưởng trưởng của Lạc Tử Ninh, ông ta không cần phải sợ Tri phủ nữa.


Họ lập tức ký hợp đồng, Lạc Tử Ninh nói sơ qua về kế hoạch tổng thể, nhiệm vụ đầu tiên anh giao cho xưởng trưởng dược phẩm là tuyển người. Trước hết, tuyển tất cả những người hái thuốc lẻ tẻ trên núi vào xưởng dược phẩm, trả cho họ lương cơ bản và tiền hoa hồng, dược liệu hái được sẽ được trả hoa hồng theo số lượng và độ quý hiếm, hơn nữa những người đó còn được chia nhà.


Anh sai người đi xây xưởng dược phẩm, đồng thời còn phải phân chia một khu đất chuyên để trồng dược liệu đặc biệt là nhân sâm.


Anh đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó sẽ cho ra hai loại rượu, một loại là nhân sâm núi một loại là nhân sâm trồng, kéo giãn khoảng cách giá của hai loại thì người tiêu dùng ở mọi tầng lớp đều có thể mua được.


Sau khi nói chuyện với ông chủ dược, anh lại tìm đến ông chủ tiệm vải.


Việc kinh doanh của ông chủ tiệm vải là nhuộm vải, ông ấy nhập một lô vải trắng từ nơi khác, sau đó tự mình nhuộm cũng tự dệt một ít vải nhưng số lượng không nhiều.


Ông chủ tiệm vải vừa đến đã giao sợi len đã nhuộm lần trước cho Lạc Tử Ninh, ông ấy đã thử nghiệm nhiều lần, đây là thành phẩm cuối cùng.


Lạc Tử Ninh xem xét, nhuộm rất tốt, không phai màu lại còn rất tươi sáng, điều này làm anh rất hài lòng.


Anh nói với ông chủ tiệm vải về việc mình muốn mở xưởng, xưởng chuyên nhuộm vải và nhuộm sợi len.


Điều kiện tương tự như xưởng dược phẩm vừa nãy nhưng ông chủ tiệm vải còn có thêm bí quyết nhuộm vải, vì vậy anh nói ông chủ tiệm vải có thể tự giữ bí mật về công thức, ông ấy nhận được nhiều cổ phần hơn.


Việc kinh doanh của ông chủ tiệm vải luôn không tốt, nếu không phải Lạc Tử Ninh liên tục mua vải của ông ấy suốt một năm qua, ông ấy không thể cầm cự nổi rồi. Bây giờ Lạc Tử Ninh có thể cho ông ấy làm xưởng trưởng chẳng khác nào một chiếc bánh lớn đập vào mặt ông ấy.


Ông ấy mong muốn đồng ý ngay lập tức, hơn nữa có sự che chở của Vương phủ, ông ấy còn sợ không bảo vệ được người nhà mình sao?


Nghĩ đến đây, ông ấy lại đau lòng, ông ấy thăm dò hỏi Lạc Tử Ninh: "Ta có thể đưa ra một yêu cầu được không?"



Lạc Tử Ninh gật đầu: "Nói ra xem, xem ta có thể làm được không."


Ông chủ tiệm vải do dự một lúc, cẩn thận nói về chuyện con gái mình, con gái ông ấy đang làm tiểu thiếp cho Tri phủ. Bao nhiêu năm trôi qua, ông ấy nghĩ Tri phủ chắc đã chán rồi, có thể trả con gái lại cho ông ấy không.


Ông ấy biết con gái mình chắc chắn sống không tốt, nghe nói còn thường xuyên bị Tri phủ ngược đãi. Cộng thêm trước đây ông ấy nghe nói Tri phủ đã giết tỷ tỷ của Lâm Hắc Hổ rồi ném xuống hồ, lúc đó Tri phủ sủng ái người đó nhất, một tiểu thiếp sủng ái như vậy nói giết là giết, huống hồ là con gái ông ấy.


Ông ấy nghĩ nếu có thể đón con gái về thì tốt hơn, cho dù sau này cả đời nó không thành hôn, ở nhà cả đời ông ấy cũng cam lòng nuôi.


Lạc Tử Ninh thấy khóe mắt ông ấy đỏ hoe và giọng nói run rẩy khi nhắc đến con gái, cảm thấy ông ấy rất đáng thương: "Chuyện nhỏ thôi, lát nữa ta sẽ nói với Tri phủ một tiếng, bảo hắn trả con gái ngươi về."


"Thật sao?" Ông chủ tiệm vải nghĩ cả đời này không còn hy vọng nữa, không ngờ Vương phi lại đồng ý nhanh chóng như vậy, ông ấy lau nước mắt trên mặt: "Trước khi đến ta còn nói với người nhà muốn đề cập chuyện này với Vương phi nhưng người nhà đều ngăn cản không cho ta nói. Họ nói con gái đã gả đi rồi thì là người nhà người ta, ta tìm con gái về thì không hợp tình hợp lý lại càng không hợp pháp. Nhưng là một người cha, ta không muốn nhìn con cái chịu khổ ở bên ngoài."


"Ta có thể hiểu được. Là tên súc sinh Tri phủ đó làm việc không tử tế, hắn ta sẽ phải nhận báo ứng thôi." Lạc Tử Ninh không chỉ nói suông, cái báo ứng này sớm muộn gì anh cũng cho Tri phủ cảm nhận được nhưng không phải bây giờ. Bây giờ họ vẫn phải dựa vào Tri phủ để che chắn cho họ trước Hoàng thượng.


...


Tri phủ nghe nói Lạc Tử Ninh vì ông chủ tiệm vải mà đòi lại tiểu thiếp của gã ta, mặc dù Tri phủ không vui nhưng không dám nói gì.


Gã ta không vui là vì cảm thấy Vương phi nói đưa người đi là đưa đi, sau này gã ta không còn địa vị và thể diện trước mặt các thương nhân trong thành nữa.


Nhưng gã ta ngoài nghe lời Vương phi thì có thể làm gì? Chẳng lẽ không sống nữa sao?


Mặc dù bây giờ gã ta phải nghe theo lời Vương phi và Vương gia trong mọi việc nhưng ngoài việc Vương phi đòi tiền của gã ta hai lần, bảo gã ta trả lại tiểu thiếp thì không làm gì khác, gã ta vẫn khá là tự do.


Hơn nữa, tiểu thiếp đó gã ta đã cướp về mấy nămm chán từ lâu rồi. Trả về thì trả về thôi, gã ta tự an ủi mình cứ coi như là bán cho Vương phi một ân tình, biết đâu Vương phi còn nhớ đến cái tốt của gã ta thì sao.


...


Mùa thu nhanh chóng đến, Nhị Ngưu và những người khác lần lượt dẫn người về, số người họ đưa về không hề ít.


Lạc Tử Ninh nhìn danh sách họ đưa, tổng cộng có khoảng năm ngàn người. Anh nghĩ có được vài trăm người đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại có nhiều người đến vậy.


Anh hỏi Nhị Ngưu và những công nhân khác đã tuyên truyền như thế nào? Nhị Ngưu và mấy công nhân đó nói các thương nhân ngoại tỉnh đưa họ đến nơi chuyên tuyển dụng công nhân, ở đó có rất nhiều lao động khỏe mạnh đang muốn tìm việc, nghe thấy họ tuyển người tất cả ùa đến bao vây họ.


Nhưng những người đó nghe nói phải đi ngoại tỉnh, lại còn đi đến một nơi xa xôi hẻo lánh như vậy thì tản ra hết. Sau đó họ rao gọi thêm mấy ngày, cộng thêm sự đảm bảo của các thương nhân ngoại tỉnh kia họ mới thuyết phục được những người này.


Họ diễn lại cho Lạc Tử Ninh xem cách họ rao gọi, Lạc Tử Ninh nghe xong, cảm thấy sao mà giống đa cấp thế.


Nào là chia nhà, nào là trả lương cao, lại còn có tiền làm thêm giờ, có ngày nghỉ, còn phát quần áo và bao ăn ba bữa, ba bữa có cả thịt và rau.


Những điều kiện này tuy là thật nhưng khi so sánh với các nơi tuyển dụng khác, thì quả thực như đang tẩy não vậy, thực sự thu hút được không ít người muốn liều một phen.


Những người này nghĩ dù sao họ là nam nhân, đến nơi thấy tình hình không ổn thì chạy về thôi nên rất nhiều người đi theo nhóm.



Nhị Ngưu và những người khác trên đường đi thấy có người bán con gái thì mua về, cũng đến một số chợ nô lệ ở địa phương để mua không ít người, số mua về cũng có khoảng năm trăm người.


Chỉ mua khoảng năm trăm người là vì Lạc Tử Ninh chỉ cấp cho họ ngân sách mua người bấy nhiêu, nếu ngân sách nhiều hơn thì có thể mua được nhiều hơn.


Dù sao họ đã đi qua mười thành lớn, nơi bán nô lệ rất nhiều.


Lạc Tử Ninh nghe nói có năm trăm nữ công nhân, vậy là số lượng nữ công nhân của xưởng dệt cũng tăng lên.


Anh còn chuẩn bị bảo Trần Đại và đệ tử của hắn ta làm một lô máy dệt, đến lúc đó xưởng dệt của anh có thể mở mấy bộ phận như bộ phận kéo sợi len, bộ phận may mặc, bộ phận dệt vải.


Trước đây có một trăm người, bây giờ cộng lại có sáu trăm người, trong thời gian ngắn số lượng người của xưởng dệt đã đủ dùng.


Nhưng đối với thành này mà nói, nữ nhân vẫn còn quá ít.


Anh bảo Nhị Ngưu sắp xếp những người này vào ở ký túc xá của lò gạch trước, hắn ta cùng Trần Nhị đối chiếu danh sách sau đó phân công nhiệm vụ.


Bây giờ điều quan trọng nhất là mở rộng quy mô tửu trang lên gấp đôi.


Sau đó Lạc Tử Ninh bảo họ tận dụng thời gian trước khi mùa đông đến để xây luôn xưởng nhuộm vải và xưởng dược phẩm, xây cả ký túc xá cho hai xưởng đó xây xong sẽ phân chia cho mỗi xưởng vài trăm người.


Sau khi xây xong hai xưởng này thì mùa đông cũng đến, lò gạch có thể tạm thời dừng hoạt động, tất cả mọi người đều chuyển sang tửu trang để nấu rượu.


Trước hết sắp xếp những cô gái được mua về vào xưởng dệt để Tiểu Phong quản lý, sau đó sắp xếp cho họ nhặt lông cừu, loại bỏ tạp chất trong số lông cừu đã mua, chải cho thẳng rồi mới kéo thành sợi len.


Nói xong những điều này, anh bảo Nhị Ngưu và những người khác về nghỉ ngơi đi, đã mệt mỏi suốt cả chặng đường rồi nên nghỉ ngơi vài ngày.


Nhưng Nhị Ngưu không đi mà còn nhìn anh đầy mong chờ.


Lạc Tử Ninh thấy hắn ta như vậy, nhớ ra một chuyện: "Có phải muốn nói chuyện lễ thành thân không? Yên tâm, ta không quên, vừa hay ký túc xá và nhà ở của xưởng dệt đều đã xây xong, vài ngày nữa chúng ta sẽ tổ chức lễ thành thân tập thể, đúng lúc công nhân mới đến để họ cũng chứng kiến ngày vui của các ngươi."


"Vâng!" Nhị Ngưu vui mừng hét lên, chạy nhanh ra ngoài. Lâu ngày không về, hắn ta muốn nhanh chóng đi gặp Tiểu Phong.


Lạc Tử Ninh nhìn chàng trai bình thường khá điềm đạm này trở nên điên cuồng trước tình yêu, cảm thán một câu: "Tuổi trẻ thật tốt."


"Em thích tổ chức lễ thành thân cho người khác như vậy có phải vì không hài lòng với lễ thành thân của chúng ta không?" Hoắc Lệnh Chi xoay xe lăn xuất hiện phía sau anh: "Bản vương nhớ ngày chúng ta thành thân, em luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh có vẻ không vui lắm."


"Ngày đó chỉ có mình ta không vui à?" Lạc Tử Ninh hỏi ngược lại hắn.


"Ngày đó hai chúng ta không vừa mắt nhau mà. Bây giờ tình hình khác rồi, em có muốn tổ chức lại một lễ thành thân mà em hài lòng không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Hôn lễ làm gì có chuyện tổ chức lại?" Lạc Tử Ninh đẩy hắn đi về: "Thôi, chúng ta về ăn cơm đi đừng nghĩ những chuyện vô dụng đó nữa."


"Ta sẽ tổ chức cho em một đại lễ." Hoắc Lệnh Chi đã quyết tâm tranh ngôi vị Hoàng đế. Sau này hắn làm Hoàng đế, Lạc Tử Ninh sẽ là Hoàng hậu, hắn nhất định phải tổ chức một đại lễ phong hậu long trọng để Lạc Tử Ninh vinh quang gả cho hắn.



"Cho hắn vào đi." Sau khi Lạc Tử Ninh nói chuyện làm ăn với Hoắc Lệnh Chi, anh cảm thấy sau này khi giải quyết công việc kinh doanh có thể cho Hoắc Lệnh Chi cùng tham gia.


Ông chủ Trình vội vàng chạy vào thấy Vương gia thì vội vàng hành lễ trước, rồi mới nói chuyện với Lạc Tử Ninh: "Ta thấy mùa thu đến rồi, lương thực cũng gần thu hoạch xong nên nghĩ đến việc đi về quê thu mua cao lương. Kết quả là giá cao lương năm nay tăng nhanh, gấp một trăm lần năm ngoái."


"Bao nhiêu?" Lạc Tử Ninh tưởng mình nghe nhầm: "Một trăm lần? Chứ không phải mười lần?"


Ông chủ Trình lắc đầu: "Chính xác là một trăm lần, ngài không nghe nhầm đâu."


Lạc Tử Ninh kinh ngạc, năm ngoái khi anh mở tửu trang, anh nghĩ bán rượu thì mình kiếm được tiền, nông dân trồng lương thực bán cho tửu trang thì nông dân cũng kiếm được tiền.


Giá lương thực năm ngoái rất thấp nên năm nay anh còn nghĩ đến việc tăng giá gấp mười lần, tám lần cho họ. Họ có tiền trong tay thì cũng sống tốt hơn, sửa sang nhà cửa để chống chọi với thiên tai tuyết rơi năm sau.


Nhưng tại sao lại tăng vọt một trăm lần? Mặc dù giá này không phải là không thể chấp nhận nhưng anh luôn cảm thấy điều này cực kỳ bất thường: "Có phải họ nghĩ tửu trang kiếm được tiền nên giá lương thực cũng phải tăng theo không? Nhưng nếu chúng ta thu mua lương thực với giá cao như vậy, chi phí cũng tăng lên, bán rượu theo giá cũ thì không còn lời nữa."


Ông chủ Trình vỗ đùi: "Đúng vậy! Nếu họ cứ theo giá này, chúng ta thà đi nơi khác mua lương thực về."


"Nhưng như vậy đi ngược lại với mục đích ban đầu ta muốn những người dân thành này cải thiện cuộc sống thông qua việc bán lương thực rồi. Ngươi nói rõ với họ nếu họ không hạ giá chúng ta sẽ đi mua nơi khác, chắc chắn họ sẽ hạ giá xuống một chút." Lạc Tử Ninh nhớ năm ngoái khi quyết định làm rượu đã bảo ông chủ Trình đi tuyên truyền ở mấy thôn bảo họ trồng nhiều cao lương. Năm nay tửu trang muốn thu mua, trong tay họ chắc chắn có rất nhiều cao lương, nếu tửu trang không thu mua những hạt gạo này sẽ bị ứ đọng trong tay họ, công sức cả năm đổ sông đổ biển nhưng nếu thu mua theo cái giá họ đưa ra thì lại thấy không hợp lý, hơn nữa nếu thực sự thu mua sang năm họ sẽ lại tăng giá nữa. Họ sẽ chỉ nghĩ tửu trang dễ bắt nạt, tăng một trăm lần cũng mua thì tăng hai trăm, ba trăm lần thì sao.


Vì vậy Lạc Tử Ninh nghĩ chỉ cần nói chuyện với họ, hù dọa họ nếu giá không trở lại mức hợp lý thì sẽ ra ngoài thành mua lương thực ở nơi khác, họ sẽ giảm giá thôi.


"Trong phạm vi mười lần hoặc mười lăm lần đều có thể đồng ý, giá năm ngoái thấp đến mức không thể tin được là vì nhu cầu ít nên không bán được giá. Năm nay nhu cầu thị trường lớn, tất nhiên giá cả cũng phải tăng theo." Lạc Tử Ninh nghe nói người trong thôn chết đói rất nhiều, trồng trọt lại là công việc vất vả mà người trồng trọt không có đủ cơm ăn, điều này quá châm biếm, sau này ai còn trồng trọt nữa? Lương thực quan trọng hơn bất kỳ xưởng hay việc kinh doanh nào anh đang làm bây giờ.


Nhưng ông chủ Trình lại nói: "Vương phi ngài không biết tình hình ở đây đâu, ở đây làm gì còn dân làng bình thường nữa, đất đai đều nằm trong tay địa chủ hết rồi. Trước đây dân trong thôn thuê đất của địa chủ, trả cho địa chủ một phần lương thực, phần còn lại là của mình như vậy còn đỡ. Mấy năm trước xảy ra một trận thiên tai rất nhiều người chết đói, những địa chủ đó quyết định không cho dân làng thuê đất nữa mà để dân làng này bán thân làm nô lệ để trồng trọt cho địa chủ. Như vậy địa chủ chỉ cần cho họ một ít lương thực để ăn là có thể sai khiến họ như súc vật, còn có thể tùy ý đánh đập giết chóc nhưng để sống sót qua thiên tai, dân làng chỉ có thể đồng ý. Nhà cửa, ruộng đất và thậm chí cả con của dân làng đều thuộc về nhà địa chủ rồi, việc định giá lương thực hoàn toàn không do những người dân làng này tự quyết định mà là do mấy tên địa chủ đó liên kết lại mà hét giá cao ngất trời."


"Còn có chuyện như vậy?" Lạc Tử Ninh kinh ngạc: "Dân chúng trong đất phong này đều là con dân của Vương gia sao lại trở thành nô lệ hết rồi?"


Lạc Tử Ninh quay đầu sát lại bên Hoắc Lệnh Chi, anh nhớ chế độ giai cấp thời cổ đại rất nghiêm ngặt, ví dụ như màu sắc quần áo của mỗi giai cấp đều khác nhau, xe ngựa, nhà cửa, thậm chí ăn mấy món ăn cũng có quy định, nếu vượt quá quy định của bản thân thì có thể bị chém đầu: "Địa chủ có thể sở hữu nhiều nô lệ như vậy sao? Số lượng có quá nhiều không? Có luật pháp nào có thể quản lý không?"


"Có quy định như vậy nhưng ở đây trời cao Hoàng đế xa cũng chẳng ai quan tâm đến những chuyện này." Bản thân ông chủ Trình có không ít người hầu trong nhà, hắn không muốn Vương gia Vương phi để ý đến chuyện này, nếu không sợ mình cũng bị liên lụy.


Không chỉ là số lượng người hầu mà còn cả kích thước nhà cửa, luật pháp còn quy định thương nhân chỉ được ở nhà diện tích bao nhiêu, ra ngoài không được đi xe ngựa, chỉ được đi xe lừa hoặc xe la.


Quy định không được đi xe ngựa này bị phần lớn thương nhân phớt lờ, không ai chấp nhặt và việc quản lý cũng khá lỏng lẻo. Mọi người cứ coi như không có luật này, vạn nhất Vương gia Vương phi chấp nhặt hắn sợ bị lôi đi ngồi tù.


"Ở một nơi hẻo lánh như vậy lại nuôi nhiều nô lệ đến thế, ta thấy bọn chúng muốn làm phản rồi. Mau gọi Tri phủ đến bắt tất cả địa chủ ở mấy thôn đó lại, nghiêm hình hết đi." Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng nói.


Ông chủ Trình sợ hãi vã mồ hôi: "Vương gia, sao lại dính đến chuyện làm phản ạ? Họ dùng nô lệ là muốn tiết kiệm chi phí, Tri phủ đều biết chuyện nhận tiền của họ để bao che cho họ. Hơn nữa, không phải hôm nay chúng ta đang nói chuyện giá lương thực sao, bắt họ rồi mua lương thực ở đâu đây ạ?"


"Lương thực vô chủ còn cần mua?" Hoắc Lệnh Chi hỏi hắn.


Ông chủ Trình sợ đến mức lau mồ hôi, Vương gia thật đáng sợ còn đen tối hơn cả Tri phủ. Vừa lên đã gán cho người ta cái mũ làm phản, sau này nhất định hắn không được chọc giận Vương gia.


"Ngươi về trước đi, việc tiếp theo ngươi không cần tham gia." Hoắc Lệnh Chi cho ông chủ Trình rời đi, tiện thể bảo Trần bá đi gọi Tri phủ.



"Không báo lên triều đình là được rồi?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Vừa nãy em muốn làm gì?"


"Nếu làm theo ý ta, ta muốn dân làng đều được trả lại tự do rồi đều có đất đai của riêng mình, chủ yếu là bắt địa chủ lại nhưng có vẻ hơi khó nhỉ." Lạc Tử Ninh nghĩ dù sao thời đại này là như vậy, sự tồn tại của địa chủ là hợp tình hợp lý với thời đại này, anh không có lý do gì để giết địa chủ rồi chia đất đai của chúng.


"Cho nên Bản vương mới nói chúng làm phản, mỗi mảnh đất trong đất phong này đều là của Bản vương và em, bất cứ ai muốn cướp đất của Bản vương đều chỉ có đường chết." Hoắc Lệnh Chi nói.


Lạc Tử Ninh: "Dù sao huynh mới là chủ nô ở đây, người khác sao có thể vượt qua huynh được nhưng ta nghĩ vẫn không thể lấy không số lương thực đó. Ruộng đất phải chia cho dân làng đồng thời trả lại tự do cho họ, ngoài ra ta còn muốn chia đều lương thực."


Hoắc Lệnh Chi: "Em cứ làm đi."


"Hay là vài ngày nữa chúng ta đi xem một chuyến? Chia đất đai gì đó cho họ tiện thể đi dã ngoại, năm nay chúng ta chưa đi chơi lần nào. Trước đây nói đi dạo xuân cũng không thành, lần này coi như đi du lịch mùa thu." Việc Lạc Tử Ninh nói đi dã ngoại là giả muốn đi tìm hiểu tình hình mới là thật, anh biết tình hình cụ thể mới có thể biết cải cách tình hình trong thôn như thế nào.


----------------------------


Tui pr xíu truyện sắp lên sàn nho:


Đầu óc bạn trai tôi có vấn đề


Tác giả: Bất Hội Hạ Kỳ


Editor: Zhang, Fin Iu


...


Khương Hiểu Phong mê mẩn một tựa game trên điện thoại tên là Phiêu Du Giang Hồ. Trong game, cậu là một sát thủ sử dụng phi tiêu đạt đến trình độ xuất thần nhập quỷ, một ngày nọ cậu vừa bước ra khỏi căng tin, không may bị tấm biển quảng cáo chưa được dựng vững ven đường rơi trúng đầu.


Sau khi tỉnh dậy, cậu mơ màng hai giây rồi ánh mắt trở nên sắc lạnh: "Tôi là một sát thủ, tôi không có tình cảm. Mục tiêu tiếp theo của tôi, là... là..."


Bạn cùng phòng: "Mạnh Phù Sinh tốt bụng thật đấy, không chỉ đưa Hiểu Phong đến bệnh viện mà còn ứng trước cả tiền thuốc men."


Khương Hiểu Phong: "Chính là hắn, mục tiêu của tôi, Nhất Mộng Phù Sinh!"


Vài ngày sau, Mạnh Phù Sinh bị một phi tiêu được gấp thành hình trái tim ném trúng trên đường.


Anh nhìn Khương Hiểu Phong đang lén lút sau bụi hoa: "..."


Cùng ngày, trên diễn đàn trường: "Tin sốc! Hotboy ngành Quản lý kinh tế Mạnh Phù Sinh bị một nam sinh công khai nhét thư tình! Cậu ấy nhận rồi! Cậu ấy nhận rồi! Cậu ấy lại dám nhận!"


...


Không lâu sau, Khương Hiểu Phong tỉnh táo trở lại, kinh ngạc phát hiện mình có thêm một người bạn trai, cậu còn nghe nói người bạn trai này là do cậu đã vô cùng vất vả dai dẳng bám riết, không từ thủ đoạn mà cưỡng ép bẻ cong và theo đuổi được.


Khương Hiểu Phong ngượng nghịu,cứng đờ: "Cái đó... chia tay..."


Mạnh Phù Sinh cười: "Mơ đi."


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 67
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...