Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 57


Suốt thời gian này, Hoắc Lệnh Chi luôn tích cực phối hợp điều trị với Chân đại phu, ngay cả khi Chân đại phu nói còn chỗ chưa chắc chắn, Hoắc Lệnh Chi vẫn bảo ông ta cứ yên tâm mạnh dạn lấy mình làm thí nghiệm, thuốc dù đắng đến mấy hắn cũng uống, mỗi ngày còn dùng thuốc ngâm chân.


Hắn muốn nhanh chóng đứng dậy vì tiểu Vương phi của hắn, hắn càng phải đứng dậy thật nhanh nhưng việc uống thuốc hàng ngày khiến người hắn nồng nặc mùi thuốc. Hắn sợ mùi này sẽ khiến Lạc Tử Ninh khó chịu nên không dám hôn anh nữa, thậm chí còn đề nghị tạm thời ngủ riêng.


Ai mà chẳng muốn ôm người vợ thơm tho, mềm mại đi ngủ nhưng Hoắc Lệnh Chi cảm thấy mình bây giờ cứ như một ấm thuốc di động. Mùi thuốc trên người quá khó chịu, ngửi nhiều không tốt cho người ta nên hắn đành phải ép mình tạm thời xa cách Lạc Tử Ninh. Thế nhưng thời điểm hắn đề nghị lại đúng lúc phòng chính đã sửa xong, hệ thống sưởi sàn và lò sưởi trong tường đều đã thử nghiệm ổn thỏa, chỉ chờ dọn vào, điều này khó tránh khỏi khiến Lạc Tử Ninh suy nghĩ lung tung.


Mặc dù Lạc Tử Ninh đã sớm nghĩ đến việc có nên ngủ riêng với Hoắc Lệnh Chi không, dù sao trong viện có rất nhiều phòng anh chỉ cần đổi sang phòng khác, không ngủ chung với Hoắc Lệnh Chi thì không phải sẽ không sợ Hoắc Lệnh Chi hôn mình nữa sao? Nhưng một mặt anh lại do dự, đó là sưởi sàn đó, đó là giường lớn bằng gỗ Kim Tơ Nam đó, những phòng khác đâu có được đãi ngộ này. Thế nhưng, lời đề nghị ngủ riêng lại do Hoắc Lệnh Chi đưa ra, điều này khiến anh không thể không nghĩ linh tinh.


Từ sáng hôm Hoắc Lệnh Chi tỏ tình, hai ngày sau đó, Hoắc Lệnh Chi cứ thỉnh thoảng lại hôn anh vài cái, hôn rất nồng nhiệt, anh muốn chạy cũng không thoát. Có lần anh lại bị Hoắc Lệnh Chi giữ trong lòng hôn, anh bèn nghĩ hay là thử giả vờ khóc xem sao, Hoắc Lệnh Chi mềm lòng thì sẽ dừng lại ai ngờ anh vừa khóc, Hoắc Lệnh Chi lại càng hưng phấn hơn, suýt nữa thì cháy nhà.


Cũng nhờ lần đó, anh biết được chỗ kia của Hoắc Lệnh Chi không hề bị thương, vẫn dùng được hơn nữa còn rất ngon và rất to. May mắn là vào phút cuối Hoắc Lệnh Chi đã dừng lại, Hoắc Lệnh Chi vẫn còn thương xót anh, không muốn vội vàng, sợ quá gấp sẽ dọa cho tiểu Vương phi của hắn chạy mất. Hơn nữa, Hoắc Lệnh Chi còn nói với anh rằng, trước khi chân hoàn toàn bình phục ngoài việc hôn ra, sẽ không làm chuyện gì thân mật hơn, điều này khiến Lạc Tử Ninh yên tâm hơn nhiều.


Nhưng mới có hai ngày, Hoắc Lệnh Chi đã không hôn anh nữa, cũng không chạm vào anh nữa, điều này lại khiến anh bồn chồn, suy nghĩ lung tung. Trước đây anh từng nghĩ Hoắc Lệnh Chi ở bên anh năm sáu năm thế nào cũng sẽ chán mà thay lòng nhưng anh tuyệt đối không ngờ, Hoắc Lệnh Chi lại chán chỉ sau hai ba ngày?


Điều này khiến anh nhớ đến người bạn cùng phòng đại học cứ hai ba ngày lại thay bạn gái, anh thường xuyên thấy người bạn đó trò chuyện điện thoại thân mật với bạn gái mới đến tận đêm khuya, sáng hôm sau thì đột ngột đề nghị chia tay, anh cũng vô tình thấy người bạn đó hôn sâu bạn gái mới ở căng tin mà không màng ánh mắt người khác rồi hôm sau hôn xong lại nói chán rồi chia tay.


Dù bạn cùng phòng giải thích rằng đều tại mấy cô bạn gái đó chẳng biết giữ ý tứ gì cả, bảo hôn là hôn, bảo ôm là ôm, bảo nói lời yêu là nói lời yêu, thật quá nhàm chán, không hề có chút mới mẻ nào. Nếu hắn ta gặp được một người có thể tình cảm lâu bền với mình, nhất định hắn ta sẽ gắn bó dài lâu. Nhưng Lạc Tử Ninh vẫn cho rằng hắn ta là trai đểu, giờ đây xem ra, Hoắc Lệnh Chi sẽ không phải cũng là trai đểu đó chứ! Suy nghĩ này đạt đến đỉnh điểm khi Hoắc Lệnh Chi đề nghị ngủ riêng, quả nhiên Hoắc Lệnh Chi quả nhiên là đồ cặn bã, khi yêu thì thân mật vô cùng, thề thốt gì cũng được, giờ hết thích rồi đến nhìn một cái cũng không được?


Trước đây không còn cách nào khác, hai người buộc phải ở chung một phòng. Giờ đây các căn phòng trong phủ đã sửa chữa xong hết, anh muốn ở đâu cũng được nhưng không hiểu sao trong lòng anh lại dấy lên một tia không cam tâm. Nếu nội tâm anh tỉnh táo, anh nên biết sự không cam tâm này thật kỳ lạ, nếu anh không thích một người, sao anh lại bận tâm đến việc người đó thích hay ghét mình chứ.


Khi chuyển phòng, anh cùng Hoắc Lệnh Chi chuyển đến phòng chính, anh nghĩ thầm căn phòng này là do anh suy tính vẽ bản vẽ từng chút một, rồi giám sát người ta trang trí, anh còn chưa ở một ngày nào Hoắc Lệnh Chi đã muốn đuổi anh ra ngoài sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Anh tức tối ngồi trên chiếc giường lớn chạm khắc bằng gỗ Kim Tơ Nam trong phòng chính, nói với Hoắc Lệnh Chi: "Phu quân đừng hòng đuổi ta đi, ta nhất định phải ở lại đây."


Hoắc Lệnh Chi nghe anh nói vậy, càng thêm chắc chắn Lạc Tử Ninh thích mình. Nếu không, sao anh lại không chê mùi thuốc trên người hắn mà vẫn muốn ở chung? Nhưng tình yêu khiến người ta trở nên lo được lo mất, ngay cả Hoắc Lệnh Chi cũng có chút không tự tin hỏi anh: "Gần đây ta liên tục uống thuốc, trên người có mùi, em không chê chứ?"


"Mùi gì cơ? Chẳng phải là mùi thảo dược thôi sao? Cũng đâu có khó ngửi." Trước khi xuyên không gần nhà Lạc Tử Ninh có một phòng khám Đông y, mỗi ngày đều sắc thuốc có mùi đắng kinh khủng. Mỗi lần anh đi ngang qua, ngửi thấy mùi đó anh đều cảm thấy mình sắp chết vì đắng nhưng mùi thảo dược trên người Hoắc Lệnh Chi lại khác, đó là mùi thơm thanh mát của cỏ cây, không biết Chân đại phu dùng loại thuốc gì mà lại khá dễ chịu.


"Em thật sự không chê một chút nào sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Có gì mà phải chê?" Lạc Tử Ninh nhíu mày hỏi lại: "Có phải huynh đang nghĩ nếu ta nói chê, huynh sẽ có cớ để không uống thuốc nữa không? Âm mưu trong lòng huynh, ta đứng xa cũng nghe thấy rồi đấy."


Hoắc Lệnh Chi mừng rỡ, xoay xe lăn lại gần, đè Lạc Tử Ninh xuống chiếc giường trong phòng tân hôn rồi hôn tới tấp. Lạc Tử Ninh bị hôn đến mơ màng, khi tỉnh lại thì thấy có phải mình đã trúng kế của Hoắc Lệnh Chi rồi không? Không biết bây giờ hối hận còn kịp không.


"Vương gia, hay là ta vẫn dọn ra ngoài ở đi." Lạc Tử Ninh xoa xoa môi mình: "Môi ta sắp bị huynh hôn hư rồi!"


"Em muốn dọn đi?" Trước đó Hoắc Lệnh Chi muốn ngủ riêng là vì sợ Lạc Tử Ninh ngửi thấy mùi thuốc trên người mình nhưng vì Lạc Tử Ninh không chê mùi thuốc, nên hắn tuyệt đối không để Lạc Tử Ninh đi.


Nhưng tiểu Vương phi của hắn quá nhát gan, nếu cưỡng ép giữ người lại, để lại bóng ma tâm lý cho Lạc Tử Ninh thì không hay.


Hắn nhớ đến dáng vẻ Lạc Tử Ninh hay làm trò nũng nịu với hắn, cũng học theo thở dài một tiếng: "Bây giờ Vương phủ là do em quản lý, trên dưới toàn phủ đều nghe lời em. Nếu em dọn đi người trong phủ sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ nghĩ bản vương thất sủng, đối với một Vương gia thất sủng họ sẽ đối xử với ta ra sao?"


Lạc Tử Ninh: "???" Lời này nghe sao lại quái lạ vậy?


"Sau này e rằng bản vương đến cơm nóng cũng không được ăn, nước tươi cũng không được uống, quần áo sạch cũng không được mặc." Hoắc Lệnh Chi giả vờ đáng thương không giống Lạc Tử Ninh giả khóc mà là thở dài ai oán, cứ như đang nói một chuyện đại sự nào đó một cách nghiêm túc.


Lạc Tử Ninh run người. Khoan đã, Vương gia, đây chẳng phải là lời thoại của ta sao? Huynh làm gì mà học theo ta? Chẳng lẽ đúng như hắn nói, hai người ngủ chung chăn không thể có hai loại người? Hai người họ ngủ chung lâu quá nên thủ đoạn cũng giống nhau rồi sao?



Tuy nhiên, anh và Vương gia khác nhau, anh rất hiểu hắn thương hại đàn ông, xui xẻo cả đời. Đây là lời mà cô em gái mê thần tượng của anh thường xuyên treo trên miệng: "Nếu nảy sinh lòng thương hại với một nam nhân, đầu óc sẽ nóng lên mà trả giá vô điều kiện cho người đó, bản thân còn thấy rất cảm động."


Đây là lời em gái anh bắt buộc phải nói sau mỗi lần thần tượng đổ đốn nhưng lần sau cô vẫn sẽ tiếp tục thương xót anh trai mới của mình rồi lại sụp đổ tiếp.


Anh đã thấy nhiều nên cực kỳ đồng tình với cô thương hại đàn ông, xui xẻo cả đời."


Bây giờ nếu anh thương xót Hoắc Lệnh Chi, sau này anh sẽ ngày đêm bị Hoắc Lệnh Chi hôn tới hôn lui, sờ tới sờ lui thậm chí có khả năng còn bị làm tới làm lui nữa.


Anh đột nhiên nhận ra cảm xúc của mình có chút bất thường, khi Hoắc Lệnh Chi không hôn anh, anh thấy bồn chồn, khăng khăng đòi chuyển đến ở chung. Hoắc Lệnh Chi hôn anh nhiệt tình, anh lại muốn trốn tránh, chính bản thân anh cũng bị những suy nghĩ rối loạn của mình làm cho bối rối.


Anh nghi ngờ là do mình độc thân quá lâu, quá khao khát được hôn, mỗi lần hôn anh đều nhắm mắt lại nên rất hưởng thụ. Đến khi mở mắt ra thấy là một người đàn ông, anh lại không thể chấp nhận được.


"Vương gia, huynh mới là chủ nhân của Vương phủ, không ai dám ức h**p huynh. Sau này chúng ta cùng nhau ăn cơm uống nước, ta xem ai dám bất kính với huynh." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa định thu dọn đồ đạc chuyển sang phòng khác, tuy luyến tiếc chiếc giường lớn trong phòng này nhưng ngủ trên chiếc giường này phải trả giá đắt.


"Thôi được, em muốn dọn đi thì cứ dọn đi. Bản vương sẽ nói với bên ngoài là tình cảm giữa Vương phi và bản vương đã rạn nứt, là bản vương thay lòng nên Vương phi không muốn ở chung với bản vương. Sẽ không em người khác nói lời không hay về em, cứ để mọi người mắng bản vương là được." Hoắc Lệnh Chi nói.


"Gì cơ? Hai ta rạn nứt tình cảm lúc nào? Lời này không thể nói bừa được!" Lạc Tử Ninh thầm nghĩ, để người ta biết tình cảm họ rạn nứt anh còn dùng quyền lực của Vương phi thế nào nữa? Quả nhiên dọn ra ngoài, không ở chung với Hoắc Lệnh Chi là không được nhưng ở chung với Hoắc Lệnh Chi thì môi lại đau quá. Phải tìm một biện pháp vẹn cả đôi đường mới được.


Anh tủi thân nói: "Vương gia không muốn ta dọn đi cũng được nhưng sau này không được hôn ta nữa!"


Hoắc Lệnh Chi biết tiểu Vương phi của hắn chắc chắn yêu hắn, chỉ là sợ môi đau mới nói vậy. Tiểu Vương phi của hắn da thịt mềm mại, quả thực không chịu nổi sự giày vò của hắn.


Ánh mắt hắn nhìn đôi môi sưng đỏ của Lạc Tử Ninh, nghĩ lần sau nên nhẹ nhàng hơn nếu không Lạc Tử Ninh ở bên hắn chỉ thấy đau đớn, lâu dần tình cảm sẽ phai nhạt, có khi còn so bì trong lòng tình lang hôn nhẹ nhàng hơn rồi quay về tìm tình lang thật.


"Sau này bản vương sẽ hôn nhẹ nhàng hơn." Hoắc Lệnh Chi đảm bảo với anh.


"Ta không tin đâu! Huyn nhất định phải hôn à?" Lạc Tử Ninh cúi đầu suy nghĩ rất lâu: "Sau này mười ngày hôn một lần, nếu hôn nhiều hơn trước thời hạn thì Vương gia phải dọn ra ngoài, ta sẽ ngủ trong căn phòng này."


"Mười ngày quá dài, ba ngày thì được." Hoắc Lệnh Chi muốn nói ba canh giờ hôn một lần nhưng sợ làm vậy sẽ khiến Lạc Tử Ninh khóc.


"Ba ngày không được, ba ngày quá ngắn, bảy ngày!" Lạc Tử Ninh nhân nhượng, coi như một tuần đi làm một lần.


"Năm ngày, nếu em không đồng ý vậy thì không cần bàn nữa, giờ bản vương sẽ hôn cho đã." Hoắc Lệnh Chi cố ý áp sát.


Lạc Tử Ninh giật mình, nhảy thẳng xuống giường: "Năm ngày thì năm ngày, Vương gia phải giữ lời đấy!"


Nói xong, anh còn viết một tờ giấy cam kết bắt Hoắc Lệnh Chi ký tên đóng dấu. Hoắc Lệnh Chi còn bắt anh thêm một điều khoản nếu Hoắc Lệnh Chi thực hiện đúng năm ngày hôn một lần, anh không được phép dọn đi, Lạc Tử Ninh vui vẻ đồng ý.


Thấy Hoắc Lệnh Chi thực sự ấn dấu tay, anh mới hài lòng mang theo tờ giấy cam kết đó rời đi.


Nếu anh biết sau này Vương gia không hôn môi anh mỗi ngày nữa mà sẽ ôm lấy đôi chân anh vừa hôn vừa cắn, chắc chắn anh sẽ phải rơi nước mắt vì sự ngây thơ của ngày hôm nay.


...


Hôm đó, khi Lạc Tử Ninh đang huấn luyện cho Nhị Ngưu và những người khác, anh vô tình thấy Nhị Ngưu và Tiểu Phong đang nói chuyện gì đó trong sân trước cửa phòng học.


Khi anh bước vào, Nhị Ngưu cuống quýt giấu đồ trong tay ra sau nhưng vì quá căng thẳng, một chiếc khăn tay thêu vài bông hoa đào trên tay đã rơi xuống đất. Hắn ta luống cuống nhặt chiếc khăn tay lên rồi nhét vào ngực, cả khuôn mặt đỏ bừng.



Tiểu Phong thì vẫn kiêu hãnh ngẩng đầu như trước: "Đừng nghĩ nhiều, ta chỉ thấy hắn ta cả ngày lấy ống tay áo lau mồ hôi, bẩn lắm chứ không phải là ta để ý hắn ta đâu."


Nhị Ngưu đứng bên cạnh lòng chùng xuống, tự ti cúi đầu.


Tiểu Phong đi trước vào phòng học, Nhị Ngưu cảm thấy khó chịu trong lòng, trước đây hắn ta đã giúp Tiểu Phong một lần, sau đó hai người nói chuyện vài lần. Hắn ta cứ nghĩ mối quan hệ giữa mình và Tiểu Phong đã khác rồi, không ngờ Tiểu Phong lại chỉ vì chê bai hắn ta.


Lạc Tử Ninh gọi hắn ta lại nói chuyện: "Ngươi thích nàng à? Là cái loại thích muốn cưới về làm nương tử hở?"


Nhị Ngưu dùng sức gật đầu rồi lại gãi đầu với khuôn mặt đỏ bừng, hắn ta sợ tình cảm của mình gây phiền phức cho Tiểu Phong nên lại phủ nhận: "Không, không có."


"Thật ra ngoài miệng Tiểu Phong nói khó nghe nhưng đó có thể chỉ là lớp vỏ bọc bảo vệ của nàng ấy thôi. Tại sao nàng không tặng khăn tay thêu cho người khác? Ngươi còn nhớ những lời nàng nói hôm đó không? Có lẽ nàng ấy chỉ mặc cảm, sợ mình không xứng được thành thân và sống hạnh phúc như những cô nương bình thường nên mới nói ra những lời khó nghe đó. Nếu ngươi thật lòng thích nàng, hãy đến nói chuyện với nàng ấy, bày tỏ hết suy nghĩ của mình ra xem nàng nghĩ thế nào." Lạc Tử Ninh muốn thấy những người yêu nhau cuối cùng cũng đến được với nhau, không muốn để đôi tình nhân đáng thương này vì những xiềng xích thế tục mà không thể ở bên nhau.


Sau khi Lạc Tử Ninh kết thúc khóa huấn luyện cho họ, Tiểu Phong và mọi người tìm đến anh nói quần áo cho hạ nhân trong phủ đã may xong, cả trang phục mùa hè của Vương gia, Vương phi cũng đã hoàn thành.


Vì quần áo của Vương gia và Vương phi không thể giống quần áo của hạ nhân, họ đã tốn nhiều công sức, từ đường thêu, mũi kim cho đến kiểu dáng đều được làm rất tỉ mỉ.


Lạc Tử Ninh rất vui khi nhận được quần áo mới, trời đã vào hè trang phục anh đang mặc hơi dày, khá nóng. Trước đây, mỗi khi anh xắn tay áo và ống quần lúc ra vườn trồng rau, nhổ cỏ, Hoắc Lệnh Chi đều nhìn anh bằng ánh mắt bốc lửa. Hơn nữa, nếu có người khác vô tình nhìn thoáng qua bắp chân anh, người đó sẽ bị Hoắc Lệnh Chi trừng mắt đuổi đi bằng ánh nhìn đầy sát khí.


Sau này anh cũng không dám để lộ bắp chân nữa vì cái tên b**n th** Hoắc Lệnh Chi đó sẽ hôn bắp chân anh, để lại những vết hằn đỏ đậm nhạt cùng vết răng, nếu để lộ ra ngoài người khác sẽ nghĩ lung tung.


Bây giờ thì tốt rồi, có trang phục mùa hè anh không sợ nóng nữa.


Chỉ vui mừng được một lát, anh lại không kìm được nhíu mày, tính toán thời gian, đã mấy tháng trôi qua mới chỉ xong quần áo làm việc cho xưởng dệt và hạ nhân trong nhà. Anh còn muốn các nữ công nhân của xưởng dệt làm cả đồng phục cho công nhân tửu trang và lò gạch nữa chứ.


Sau khi làm đồng phục, anh còn muốn sản xuất kịp một lô găng tay, vớ, áo len, quần len trước khi mùa đông đến. Những thứ này không chỉ để bán mà anh còn muốn phát cho công nhân để giữ ấm, cảm lạnh ở thời cổ đại là một bệnh nặng, nếu bị cóng mà chết số dân của thành lại giảm, số người có thể dùng cũng giảm đi, hơn nữa anh cũng không nỡ nhìn mọi người chịu rét.


Bây giờ tính toán thời gian, có thể làm xong đồng phục mùa hè trước mùa đông đã là tốt lắm rồi, còn mơ tưởng gì đến áo len, quần len.


Anh hỏi Tiểu Phong liệu có thể tăng tốc độ và sản lượng không.


Vừa nói xong, anh nhận thấy vẻ mặt Tiểu Phong rất khó coi: "Tốc độ hiện tại đã là chúng ta phải tăng ca ngày đêm, thắp đèn dầu làm, rất nhiều tỷ muội đã bị đèn dầu làm đỏ cả mắt rồi."


Lạc Tử Ninh nghe vậy liền nghĩ đến mẹ của An Lăng Dung, làm những công việc này rất hại mắt, thật sự có thể bị mù, nếu có máy may thì tốt biết mấy.


Ở thời đại anh ở, loại máy may dùng bàn đạp đã dần bị loại bỏ, mọi người đều dùng máy may điện.


Nhưng loại máy may không dùng điện đó chắc chắn làm quần áo vẫn nhanh hơn hiện tại.


Hơn nữa, anh phải nhanh chóng phân công công việc, hạ nhân quần áo thì chuyên làm quần áo, người đan len thì chuyên đan len, còn người kéo sợi thì chuyên kéo sợi.


Sau khi trở về, anh lập tức tìm hiểu về việc chế tạo máy may, cần bao nhiêu linh kiện và kích thước của chúng.


Không có sách chuyên môn, rất khó để anh tìm thấy dữ liệu chi tiết trên mạng, dù có tìm được anh cũng khó mà chế tạo ra.


Anh chỉ có thể ghi chép lại những nội dung đã tìm kiếm, vẽ lại các bộ phận rồi mang những bản vẽ này đi tìm Trần Đại, xem Trần Đại có thể nghiên cứu ra được không.


Lúc anh đến tìm Trần Đại, Trần Đại cũng vừa định tìm anh, Trần Đại đem một cỗ máy tới, cỗ máy này có chút giống nhưng lại khác với máy dệt len trước đây.



Anh hỏi Trần Đại: "Đây là gì?"


Trần Đại ít nói nên đã giải thích cỗ máy này cho Lạc Tử Ninh bằng ngôn ngữ ít ỏi.


Cỗ máy này là do hắn ta và các đệ tử mới thu nhận cùng nhau cải tiến từ máy dệt len trước kia. Cỗ máy cũ có nhiều khuyết điểm, chẳng hạn như dệt ra sản phẩm lỏng lẻo, sau khi cải tiến đã khắc phục được vấn đề này cùng với một số vấn đề nhỏ khác.


Trần Đại nói xong, bảo một trong số các đệ tử đến làm mẫu. Lạc Tử Ninh đứng bên cạnh xem, cảm thấy cỗ máy mới của Trần Đại thật tuyệt vời, sản phẩm dệt ra gần như tương đương với làm thủ công.


Lạc Tử Ninh không kìm được khen ngợi Trần Đại: "Máy của ngươi tốt lắm, sẽ phát thưởng cho các vị."


Lạc Tử Ninh đếm số người, tổng cộng có mười người, lần trước có khá nhiều người đăng ký nhưng sau một thời gian theo Trần Đại, hắn ta đã loại bớt một số, cuối cùng chỉ còn lại mười người này.


Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút thưởng cho Trần Đại hai mươi lạng bạc, những người còn lại mỗi người ba lạng. Dù sao Trần Đại mới là lực lượng sản xuất chính, còn những người này thì khác, mới theo Trần Đại học được vài tháng, vẫn là học việc có thể có ý tưởng nhưng bắt tay vào làm vẫn còn khó khăn, nên phần thưởng của họ không nhiều bằng Trần Đại.


Trần Đại một tháng hai lượng bạc, tiền công này đã được thỏa thuận từ trước khi chuyển từ Vương phủ đến và chưa từng thay đổi. Những người còn lại mỗi người một trăm năm mươi văn một tháng, việc anh thưởng cho họ ba lạng đã là một khoản tiền lớn đối với họ.


Những người đó nghe xong suýt nữa thì sợ chết khiếp, tiền công một tháng của họ chỉ hơn một trăm văn, phải mất mấy năm mới tích lũy đủ ba lạng?


Vật giá ở đây thấp, một lạng bạc đủ cho cả gia đình ăn mặc trong một năm, ba lạng chẳng phải là tiền của ba năm sao! Họ chỉ là phụ giúp sư phụ thôi mà lại được thưởng nhiều tiền đến vậy sao?


Họ không dám nhận, sợ hãi lùi lại.


"Đây là những gì các ngươi xứng đáng nhận được. Sau này làm tốt ta còn thưởng thêm." Lạc Tử Ninh lấy bản vẽ máy may ra, lúc nãy anh còn lo lắng không biết liệu có thể nghiên cứu ra thứ này không. Bây giờ xem ra, anh đã đánh giá thấp trí tuệ của người cổ đại rồi nếu không có sự mày mò, đúc kết kinh nghiệm qua nhiều thế hệ sao có được cuộc sống tiện nghi của người hiện đại?


Anh nói với Trần Đại về nguyên lý hoạt động của máy may, những bộ phận nào cần kim loại thì sẽ nhờ cả nhà lão thợ thủ công tham gia vào, mọi người cùng nhau nghiên cứu chế tạo.


Nhắc đến nhà lão thợ thủ công, Lạc Tử Ninh nghĩ đến Trần Nhị, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Tháng sau đệ đệ ngươi sẽ thành thân với con gái của lão thợ thủ công. Sau này hai nhà cũng là người một nhà rồi, bàn bạc mọi chuyện cũng thuận tiện hơn."


Trần Đại nghe vậy thì mừng rỡ: "Đa tạ Vương phi."


"Lời cảm tạ thì cứ để sau. Dù thời gian hơi gấp nhưng hôn lễ này không thể sơ sài, lát nữa ngươi nói với cha mình bảo ông ta chuẩn bị thật chu đáo. Đám cưới này phải tổ chức thật tưng bừng náo nhiệt, đây là hỷ sự đầu tiên của Vương phủ chúng ta, nhất định phải thật long trọng. Bảo cha ngươi đừng tiếc tiền, cứ đến chỗ ta mà lĩnh bạc." Lạc Tử Ninh hào phóng.


Trần Đại ngượng ngùng nói: "Sao có thể để người tốn bạc được ạ? Cha ta đã dành dụm được kha khá tiền, đang chờ dịp này để chi tiêu đấy ạ."


"Đây không phải là do ngươi vẫn chưa thành thân à? Ngươi để ý cô nương nhà nào cũng đừng ngại ngùng, cứ nói với ta. Hoặc ngươi muốn người như thế nào, cứ nói ra điều kiện ta sẽ cho người đi tìm giúp ngươi." Lạc Tử Ninh biết Trần Nhị sắp thành thân, Trần Đại chắc chắn sẽ sốt ruột.


"Ta đã có người ưng ý rồi, Vương phi không cần bận tâm đâu ạ." Trần Đại cực kỳ ngại ngùng nói.


"Ngươi có người thích rồi sao? Ai vậy? Kể ta nghe xem nào." Lạc Tử Ninh tò mò hỏi.


Có lẽ vì Trần Đại quá hướng nội hoặc cũng có thể vì các đệ tử của hắn ta đều có mặt nên hắn ta ngại nói, cuối cùng Lạc Tử Ninh vẫn không biết người đó là ai.


Các đệ tử của Trần Đại nghe thấy Vương phi muốn giới thiệu đối tượng cho Trần Đại, ai nấy cũng rục rịch nhìn về phía Vương phi. Một người mạnh dạn không kìm được mở lời: "Vương phi cũng giúp chúng ta tìm thê tử đi, không cần tiền thưởng cũng được!"


"Các ngươi đều muốn à?" Lạc Tử Ninh hỏi.


Trừ hai người không gật đầu, những người còn lại đều gật đầu, hai người kia vui vẻ nói: "Cha mẹ ta đã tìm được cho ta rồi, đã định thân không cần làm phiền Vương phi bận tâm đâu ạ."



"Đến lúc thành thân đừng quên nói với ta một tiếng. Trước đây ta đã nói rồi, chỉ cần thành thân đều có trợ cấp để nhận. Chỉ cần là công nhân của nhà máy chúng ta thì có, nương tử của các ngươi là công nhân nhà máy thì cả hai sẽ nhận được hai phần trợ cấp, nếu nàng không phải người của nhà máy thì không được nhận, nhưng các ngươi có thể bảo nàng đến nhà ăn làm bếp." Lạc Tử Ninh nói những lời này là để nhắc nhở họ sau khi thành thân, không nhất thiết phải để nương tử ở nhà chồng nuôi con mà có thể có những lựa chọn khác.


Hơn nữa, lời này của anh cũng đang gợi ý cho những người khác để họ có thể chọn các nữ công nhân của xưởng dệt. Những nữ công nhân đó đều rất muốn được thành thân như những cô gái bình thường và có một gia đình của riêng mình nhưng nếu họ không tiếp lời thì thôi.


Hai người sắp thành thân nghe vậy thì mừng rỡ khôn xiết: "Được ạ, chúng ta về sẽ nói với gia đình xem đối phương có sẵn lòng đi làm không."


Trước đây họ nghĩ nữ tử nên ở nhà không nên ra ngoài lộ mặt, nhưng sau này mọi người đều nghèo đến mức không có cơm ăn, cũng xuất hiện cảnh nữ tử ra phố bày quầy hàng nhỏ bán rau, bán đồ hoặc đi giặt quần áo, trông trẻ thuê.


Nhưng làm vậy cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dù sao ai cũng nghèo, không phải ai cũng tìm được việc làm.


Sau này nhà ăn tuyển nữ công nhân, phu quân làm việc trong nhà máy, nương tử cũng làm việc ngay trong tầm mắt mình, họ cũng không còn lo lắng gì nữa. Hơn nữa, làm việc trong nhà ăn trông có vẻ oai phong, quản lý bữa ăn cho tất cả mọi người trong nhà máy, quá tốt còn gì.


Nhưng họ lo lắng hỏi: "Nhà ăn không thiếu người, Vương phi không cần giúp chúng ta đâu."


Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút: "Các ngươi cứ ở lại Vương phủ cũng không phải là cách. Hơn nữa, công việc này không liên quan gì đến lò gạch nữa, chi bằng ta lại xây dựng thêm một xưởng gỗ chuyên biệt rồi chiêu mộ thêm một nhóm người. Mấy người các ngươi quá ít, nếu người đông hơn, mỗi người làm một công đoạn linh kiện, tạo thành dây chuyền sản xuất tốc độ sẽ nhanh hơn. Xây thêm một xưởng nữa thì phải mở nhà ăn mới, người nhà các ngươi chắc chắn đều có thể vào nhà ăn làm việc."


Nghe những lời này, họ vui mừng khôn xiết, tám người còn lại không kìm được hỏi Lạc Tử Ninh: "Chúng ta có thể thành thân với nữ công nhân của xưởng dệt không? Lần trước ngài có nói với chúng ta, công nhân ở đó cũng giống như chúng ta, đều là những người khốn khổ từng bị Lâm Hắc Hổ giày vò. Chúng ta nên đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau chứ không phải khinh thường lẫn nhau."


"Các ngươi nói thật lòng chứ?" Lạc Tử Ninh không ngờ người cổ đại lại không phong kiến như anh nghĩ.


"Tất nhiên là thật lòng, nếu không phải thật lòng, Vương phi có thể giết ta đi cũng được." Một người trong số đó nói đại diện.


Những người khác cũng hùa theo: "Chúng ta muốn thành thân đều là để sống tử tế, còn nếu đối phương không muốn sống tử tế thì nói sau."


"Tất nhiên phải tìm người phù hợp với điều kiện của các ngươi." Lạc Tử Ninh lấ một tờ giấy ghi lại những điều kiện mà họ muốn tìm kiếm ở một người vợ.


Sau đó, anh lại cầm tờ giấy này đến xưởng dệt hỏi xem có ai vừa ý những người này không. Anh có thể giúp tổ chức một buổi xem mắt, mọi người ngồi lại cùng nhau chọn lựa đối phương nếu không hợp thì không thành thân, còn nếu cả hai bên đều vừa mắt thì có thể thành chuyện tốt.


Khá nhiều nữ công nhân có ý muốn thành thân. Hơn nữa, điều kiện của bảy người mà Lạc Tử Ninh mang đến đều rất tốt, là công nhân có thu nhập ổn định, lại còn theo Trần Đại học nghề, tương lai phát triển tốt. Tính cách theo lời Lạc Tử Ninh cũng đều là những nam nhân tốt, không phải loại nam tử ti tiện, bỉ ổi.


Nhiều người đã động lòng nhưng lại nghĩ đến trải nghiệm của mình, tự ti không dám nói với Lạc Tử Ninh.


Mặc dù bây giờ thân phận của họ đã khác, không còn phải làm những chuyện trước kia nữa nhưng những trải nghiệm trong quá khứ vẫn dày vò họ mỗi ngày, khiến họ cảm thấy cả đời này mình không xứng có được hạnh phúc nữa.


Lạc Tử Ninh cứ nghĩ sẽ có rất nhiều người đăng ký xem mắt nhưng cuối cùng chỉ có hai ba người đến nói với anh là muốn đi xem thử. Lạc Tử Ninh ghi tên: "Mọi người tạm thời gác công việc trong tay lại, ta sẽ tổ chức một cuộc họp cho mọi người."


Các nữ công nhân: "..." Vương phi lại sắp mở họp nữa rồi...


Lạc Tử Ninh nói muốn tổ chức một buổi xem mắt, ai muốn thành thân thì cứ đi xem thử. Gặp gỡ những người đó, trò chuyện, nếu thấy đối phương không đạt được kỳ vọng thì cứ xem như đi chơi một chuyến, buổi xem mắt này có lần đầu chắc chắn sẽ có lần thứ hai.


Cộng cả hai nhà máy lại có hơn một nghìn nam nhân độc thân mà xưởng dệt chỉ có một trăm nữ tử, ít nhất cũng phải thành công được một nửa chứ.


Lạc Tử Ninh thấy họ vẫn chưa tự tin, tiếp tục khuyên nhủ: "Nếu lần này thành công, lần sau số nam tử tham gia xem mắt sẽ nhiều hơn, chỉ cần các ngươi dám nghĩ dám làm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ. Hơn nữa, ta sẽ bắt họ viết giấy cam đoan, nếu sau khi thành thân mà họ dùng chuyện quá khứ của các ngươi để đè nén, chê bai các ngươi, ta sẽ đuổi việc họ. Hơn nữa, ta còn bắt họ phải hòa ly với các ngươi, các ngươi muốn tái giá cũng được muốn sống cô độc cũng được."


Lời nói của Lạc Tử Ninh đã khích lệ họ rất lớn lại có thêm bảy tám người chủ động đứng ra nói với Lạc Tử Ninh họ muốn đi xem thử. Những người còn lại cũng có ý muốn đi nhưng Vương phi nói tổng cộng chỉ có bảy nam nhân, đã có mười mấy người đăng ký rồi nên họ không tham gia nữa.


Lạc Tử Ninh nhìn danh sách vui mừng khôn xiết, đây cũng coi như là một bước tiến lớn rồi. Sau khi trở về, anh sẽ đi tìm Triệu Tiểu Ngư bảo chuẩn bị một cái sân, sau này chuyên dùng để tổ chức xem mắt, đồng thời chuẩn bị một chút đồ ăn thức uống tạo không khí thoải mái hơn.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 57
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...