Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 51


Sau khi ăn tối xong, Hoắc Lệnh Chi ngồi ở bàn lau chùi thanh đao đeo hông.


Hồi nhỏ Lạc Tử Ninh thích xem phim võ hiệp, rất thèm muốn thanh kiếm trên tay các đại hiệp, hồi nhỏ còn mua mỗi cây kiếm nhựa lớn lên thì thôi không còn làm mấy trò đó nữa.


Bây giờ thấy Hoắc Lệnh Chi ở nhà lau kiếm, không kìm được lại gần xem, mặt vẫn ánh lên vẻ sùng bái và ngưỡng mộ rất muốn cầm thử lên mà nhìn cho rõ.


Nhưng anh nhớ trong nguyên tác có viết, Hoắc Lệnh Chi coi thanh kiếm này như vợ mình, không ai được chạm vào. Lúc đầu nguyên chủ có thể làm vậy mà không bị Hoắc Lệnh Chi chém là vì vừa mới đến đây, khi ấy Hoắc Lệnh Chi lúc đó bị thương, hôn mê lâu, nguyên chủ lợi dụng thời gian ấy mang thanh kiếm đi giấu.


Sau đó nguyên chủ vì thiếu tiền, lén bán thanh kiếm đổi ra tiền xài, sau khi thân tín Hoắc Lệnh Chi tìm thấy và mua lại thanh kiếm thì đem trả về cho Hoắc Lệnh Chi.


Khi ấy còn miêu tả Hoắc Lệnh Chi vì thanh kiếm bị bán mà căm ghét nguyên chủ vô cùng, trong nguyên văn còn nhắc tới nỗi lòng hắn khi thấy thanh kiếm bị lưu lạc ngoài kia chịu vấy bẩn.


Ngẫm cũng đúng, Hoắc Lệnh Chi tâm huyết tới mức đặt tên cho con ngựa như con ruột mình đủ để thấy hắn là người khá đa cảm.


Nghĩ tới đó, Lạc Tử Ninh không nhịn được thở dài, anh nhớ nguyên chủ bán thanh kiếm lấy một trăm lượng bạc. Nhìn qua đã biết đó là vật liệu tốt, chém sắt như bùn, đáng ra phải giá cao hơn nhiều, nguyên chủ lại chỉ bán được một trăm lượng.


Trong lòng Hoắc Lệnh Chi, việc nguyên chủ lén bán thanh kiếm đổi lấy một trăm lượng giống như nuôi nấng đứa trẻ học hành bao năm rồi bị kẻ xấu bắt bán, bán cho miền núi với giá lèo tèo.


Lúc nãy thấy Lạc Tử Ninh tiến tới xem kiếm, Hoắc Lệnh Chi không nói gì, còn nhường chỗ cho anh coi kỹ hơn, không lâu sau nghe thấy Lạc Tử Ninh thở dài.


Hắn biết Lạc Tử Ninh là người lương thiện liền hỏi: "Ngươi có cho rằng bản vương giết nhiều người quá tàn nhẫn không?"


"Không không, bọn họ toàn kẻ xấu giết là đúng. Nếu huynh không giết họ, họ sẽ giết ta. Ta chỉ thấy máu họ rớt bẩn lên thanh kiếm của huynh thôi." Lạc Tử Ninh đáp.


"Trước kia trên chiến trường ta giết còn nhiều hơn, kiếm càng dùng càng tốt." Hoắc Lệnh Chi nhìn thấy bộ dạng khao khát của anh muốn chạm kiếm chứ không nghe mình nói, trong đầu chỉ nghĩ nếu dạy cho Lạc Tử Ninh võ nghệ thì sẽ bớt lo cho an nguy của anh.


"Ngươi có muốn thử cầm không?" Hoắc Lệnh Chi đưa thanh kiếm về phía anh hỏi.


"Được hả?" Lạc Tử Ninh mừng rỡ khôn xiết, đây là kiếm thật, là báu vật Hoắc Lệnh Chi coi như tròng mắt, lại còn cho anh chạm sao?


"Được." Hoắc Lệnh Chi lại đưa kiếm sang cho anh.


Lạc Tử Ninh bảo hắn chờ một chút, trước tiên đi rửa sạch tay lau khô rồi mới cung kính chìa tay ra.


"Có cần long trọng vậy không?" Hoắc Lệnh Chi nhịn không được bật cười.


"Thanh kiếm này được huynh coi như vợ, vậy nó chính là chị dâu ta rồi, tất nhiên phải có nghi thức chứ." Lạc Tử Ninh nghiêm túcvbịa chuyện.


Trước đây Hoắc Lệnh Chi không hiểu vợ là gì, sau này nghe Lạc Tử Ninh nói mãi cũng biết: "Nó là vợ bản vương, vậy ngươi là gì?"


Lạc Tử Ninh: "?? Ta là... thiếp? Nó là chính thất?"


"Bản vương coi thanh kiếm như huynh đệ cùng ta vào sinh ra tử, còn ngươi mới là vợ duy nhất của bản vương." Hoắc Lệnh Chi đặt kiếm vào tay anh..


Lạc Tử Ninh còn định nói thêm, bỗng tay nặng trĩu suýt chút nữa rơi mất.



Trước thấy Hoắc Lệnh Chi rút kiếm thoải mái anh còn tưởng kiếm không nặng, nào ngờ cầm lên khó như cầm tạ.


Dù gì anh cũng từng bê một hơi mấy thùng nước ngọt, vậy mà giờ hai tay giữ một thanh kiếm lại mệt đến run rẩy.


Chưa đến vài giây đã thở hồng hộc, run cánh tay cầu xin Hoắc Lệnh Chi: "Không được rồi không được rồi, ta cầm không nổi."


Trong đầu lóe lên thắc mắc trước kia sao nguyên chủ trộm bán được? Chẳng lẽ sức y còn khỏe hơn anh?


Hoắc Lệnh Chi thấy anh ngẩn người bèn giơ tay giữ lấy bàn tay anh, san bớt phần lớn sức nặng: "Sau này lúc Triệu Tiểu Ngư đến học võ, ngươi cũng đến cùng đi."


"Ta, ta cũng học sao?" Lạc Tử Ninh sửng sốt. Anh từng có ước mơ làm đại hiệp nhưng đều là kiểu rơi xuống vực, trong lúc vô tình rơi vào một cái động bí ẩn, tình cờ gặp tuyệt thế cao nhân, cao nhân không muốn sau khi chết một thân võ học không có người kế thừa liền nhận anh làm đồ đệ, truyền hết nội công cho anh, anh không vui đối phương còn bắt anh nhận.


Chứ bảo anh tự tập luyện thì chắc chắn chịu không nổi. Mỗi lần nhìn lũ nhỏ tập tấn pháp trước mặt Hoắc Lệnh Chi là anh đã thấy đau hết cả chân rồi, sao có thể tự làm?


Hơn nữa, anh còn cả đống việc phải lo nào là xưởng dệt, trồng rau, sửa sang Vương phủ, lại còn trấn an công nhân, đảm bảo phúc lợi, nghĩ ra mấy trò giải trí.


Chỉ khi chỉ số hạnh phúc tăng thì mới hấp dẫn được người từ nơi khác đến làm việc.


Giờ cách nhanh nhất để tăng dân số là thu hút người thành khác đến, thấy phúc lợi đãi ngộ tốt, sống thoải mái thì mới chuyển hộ tịch qua như thế thành mới phồn vinh còn gì?


Việc đã đè nặng cả núi, anh vốn đã mệt rã rời, giờ thêm luyện võ nữa thì chắc chết sớm.


"Phu quân tha cho ta đi, ta không có thiên phú luyện võ." Lạc Tử Ninh cầu khẩn: "Hơn nữa phu quân võ nghệ cao cường, huynh bảo vệ ta là được rồi, ta cần gì phải học nữa?"


Hoắc Lệnh Chi nghe anh mềm giọng làm nũng, cả người như tan ra, đừng nói là Lạc Tử Ninh chỉ nói không muốn luyện võ, cho dù anh nói cái gì khác e rằng hắn cũng sẽ đồng ý hết.


Lạc Tử Ninh còn đang nhìn anh với dáng vẻ đáng thương, Hoắc Lệnh Chi nhịn không nổi giơ tay xoa đầu anh: "Thôi thôi, ngươi không thích học thì đừng học nữa."


"Ta nào phải không thích học, ta thích học lắm chứ, ai mà không muốn làm đại hiệp võ nghệ cao cường? Hay là thế này đi—" Lạc Tử Ninh chớp mắt, bộ dạng ranh mãnh như đang bày trò xấu: "Phu quân truyền nội công cho ta đi?"


Hoắc Lệnh Chi đâu luyện võ công trong tiểu thuyết, làm gì có cách truyền nội lực. Hắn bất đắc dĩ hỏi: "Thường ngày ngươi toàn xem cái loại sách vớ vẩn gì thế?"


Lạc Tử Ninh thấy ánh mắt y mang ý ngươi suốt ngày đọc nhảm thế mà còn thi được trạng nguyên à? Nếu đổi lại trước đây, Hoắc Lệnh Chi chắc chắn chẳng thèm nể mặt mà nói thẳng, xưa nay hắn chưa từng học cách nói chuyện phải nghĩ đến cảm nhận của người khác.


Nhưng bây giờ thì khác. Trước khi mở miệng, hắn phải nghĩ kỹ nói thế này có làm Lạc Tử Ninh buồn không, có làm anh giận không, có khi nào tối ngủ anh quay lưng về phía mình không.


Dù sao, hắn thực sự không muốn Lạc Tử Ninh phải khó chịu trong lòng.


Thế nhưng những suy nghĩ ấy vẫn hiện rõ lên mặt bị Lạc Tử Ninh thấy. Anh ngẩng cao đầu giả vờ kiêu ngạo, nghiêm túc mà nói nhăng nói cuội, dù gì Hoắc Lệnh Chi chưa từng đi thi khoa cử lại chẳng đọc sách thánh hiền, sao biết được lời anh thật hay giả: "Huynh tưởng ai cũng thi được Trạng nguyên sao? Mấy kẻ đọc sách dù không có thiên phú thì cũng chẳng thi đỗ, còn ta là có thiên phú, ngày ngày đọc sách vặt vẫn thi đỗ Trạng nguyên. Quan trọng là ở chỗ ngộ tính."


"Ngộ tính ngươi cao như vậy, trước kia ta đọc sách thánh hiền thường có chỗ không hiểu nổi, không biết ngươi có thể giúp ta giải thích không?" Hoắc Lệnh Chi liền hỏi anh mấy câu.


Lạc Tử Ninh nghe như tiếng ngoài hành tinh. Tuy anh là sinh viên tốt nghiệp THPT hẳn hoi nhưng từ sau kỳ thi đại học, toàn bộ kiến thức đã trả lại hết cho thầy cô rồi.


Anh nghĩ, nếu hồi cấp ba mà xuyên không đến đây chắc còn có thể trả lời được mấy câu, khi đó vốn liếng kiến thức là nhiều nhất đời anh, nào là thiên văn địa lý, cái gì cũng biết chút chút. Nhưng giờ thì tốt nghiệp đại học rồi, còn mở siêu thị một thời gian, bảo anh kể nội dung tiểu thuyết thì được, chuyện xóm giềng tám chuyện với các ông bà trong khu thì càng rành, chứ mấy thứ đạo lý thánh hiền này e là chẳng bằng học sinh tiểu học.


Câu hỏi của Hoắc Lệnh Chi khiến anh choáng váng, trong lòng lắp bắp hồi lâu cuối cùng quay phắt sang, giả vờ tủi thân muốn khóc: "Huynh nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, cần gì phải lấy cớ thử ta như thế này!"



Anh vừa nói vừa đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Ngoài trời chẳng biết từ lúc nào đã đổ mưa, là trận mưa xuân đầu tiên trong năm.


Ngẩng đầu nhìn mưa xuân ngoài cửa, anh chậm rãi dồn cảm xúc, bắt đầu ngâm nga văn chương sến súa: "Đêm mưa, lạnh lẽo cũng giống như trái tim Vương gia mãi chẳng bao giờ ấm lên. Ta vốn biết huynh không thích ta nhưng không ngờ ngày tháng trôi qua lâu như vậy, giữa phu phu ta lại chẳng có lấy chút tin tưởng. Nếu như mỗi câu ta nói ra huynh đều muốn bắt lỗi, thì sau này chúng ta còn chung sống thế nào đây?"


Hoắc Lệnh Chi: "?? Ngươi đang nói cái gì thế?" Không phải chúng ta đang thảo luận học thuật sao? Sao lại bẻ lái sang chuyện thích với không thích? Với cả mấy câu sến súa vừa rồi là sao? Đây là lời mà một Trạng nguyên có thể nói ra à?


Trong lúc Hoắc Lệnh Chi còn đang hóa đá, Lạc Tử Ninh đã lấy một cây ô giấy dầu bung ra chuẩn bị đi ra ngoài.


"Ngươi đi đâu?" Phản ứng đầu tiên của Hoắc Lệnh Chi chính là tưởng anh muốn bỏ nhà ra đi, còn định ngăn lại.


"Ta đi nói với đám thợ thủ công mấy ngày nữa có người đến lấy máy chưng cất, bảo bọn họ chuẩn bị một chút." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa hơi nghiêng đầu nhìn về phía Hoắc Lệnh Chi: "Lúc này chắc là Vương gia không muốn nói chuyện với ta, ta tìm cái cớ đi ra ngoài để Vương gia yên tĩnh."


"???" Hoắc Lệnh Chi ngẩn người, hắn không muốn nói chuyện với anh khi nào? Hắn cũng đâu có muốn yên tĩnh một mình đâu. Rõ ràng ban nãy còn nói chuyện rất tốt, nào là luyện võ, nào là bàn về kiếm, bàn về văn chương, sao tự nhiên lại làm cho Lạc Tử Ninh giận?


Trong lúc hắn còn thất thần, Lạc Tử Ninh đã đi ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa lại. Anh còn chạy bước nhỏ, dáng vẻ như hận không thể mau mau rời xa hắn vậy.


Hoắc Lệnh Chi còn bắt đầu tự mình nghĩ lại, có phải ban nãy nói câu nào đó với giọng điệu không tốt hay là nói to quá? Vương phi của hắn tâm tư vốn nhạy cảm lại mỏng manh, không chịu nổi bất kỳ kinh sợ nào. Có những lời không chỉ là không thể nói ra mà ngay cả nghĩ trong lòng cũng tuyệt đối không được.


...


Lạc Tử Ninh đến chỗ ông thợ thủ công, giờ này vừa ăn cơm xong bọn họ vẫn chưa ngủ. Gần đây anh vừa cho nhà ông thợ thủ công tăng lương, từ trước kia cả nhà chỉ có hai lượng bạc giờ thành năm lượng, con trai và mấy đứa cháu mỗi người hai lượng.


Dù sao thì khối lượng công việc cũng tăng lên, phải làm máy chưng cất mà một khi làm là làm số lượng lớn, sau này còn phải chế tạo nhiều thứ khác nữa. Tương lai cả thành đều sẽ giàu có anh nhất định phải giữ chân nhân tài kỹ thuật bằng lương cao.


Khi anh đến, cả nhà bọn họ đang quây quần uống trà, nghe tiếng gõ cửa liền cực kỳ nhiệt tình mời Lạc Tử Ninh vào.


Tuy họ sống trong Vương phủ nhưng Lạc Tử Ninh đã cho bọn họ một viện riêng, tách biệt với nơi ở của Vương gia, Vương phi và đám hạ nhân. Bình thường muốn ra ngoài thì ra ngoài, chẳng ai ngăn cản, vô cùng thoải mái. Ban đầu Lạc Tử Ninh còn nói sẽ bao cơm nhưng sau đó thấy bọn họ không quen, muốn tự nấu, thế là xây luôn một cái bếp. Hàng ngày có thể đi ra cửa sau mua rau mua thịt như có một mái ấm thực sự.


Lạc Tử Ninh được họ nhiệt tình tiếp đón, còn được ông thợ thủ công rót cho một chén trà nóng. Ông ấy cũng biết lần này Vương phi đến là vì chuyện gì liền nói máy móc đã làm xong, mà Vương phi bảo muốn hơn chục bộ, ông ấy đã làm sẵn hơn ba mươi bộ.


Cả nhà họ vô cùng cảm kích Lạc Tử Ninh, không chỉ có tiền tiêu mà không còn sợ bị Lâm Hắc Hổ ức h**p nữa. Chỉ là bọn họ vẫn rất e ngại Vương gia, dù sao trong thành đồn đãi khắp nơi rằng Vương gia giết người gọn gàng dứt khoát cỡ nào, cái cổ trong tay Vương gia còn giòn hơn cả củ cải rắc một cái là đứt.


Hơn nữa hôm nay chuyện Hoắc Lệnh Chi giết mấy tên nô bộc đã lan khắp phố, đừng nói là bọn họ, ngay cả dân thường chỉ cần nhắc đến tên Vương gia thôi đã run chân.


Qua hai sự việc này, họ cũng đã nhìn rõ trung thành với Vương gia và Vương phi thì sẽ có ngày tháng phú quý hưởng không hết, còn dám bất trung thì kết cục là mất đầu giống đám ác nô hôm nay.


Lạc Tử Ninh nói chuyện với gia đình bọn họ một lúc, truyền kỳ về Lạc Tử Ninh trái ngược hẳn với Vương gia trong miệng dân chúng, trong miệng mọi người Vương gia là tên mặt quỷ thích giết chóc còn Lạc Tử Ninh là vị Bồ Tát nhân hậu, nên khi bọn họ tán gẫu với Lạc Tử Ninh thì cảm thấy thoải mái hơn hẳn.


Nói một lúc, ông thợ thủ công liền nhắc tới con gái mình: "Nhi nữ của ta đã quá tuổi gả chồng rồi, nếu không phải tòa thành này quá loạn, hai năm trước nó đã gả được rồi."


Lạc Tử Ninh vừa nghe liền nghĩ tới Trần Nhị, trước kia Trần Nhị đã tỏ ra rất thích con gái ông thợ thủ công.


Anh cũng từng gặp con gái ông thợ một lần, nhan sắc quả thật tươi tắn rất xinh, nếu gả đi thì chắc sẽ được gả vào nhà tốt. Anh muốn dò xét xem nhà kia muốn tìm rể thế nào, nếu họ đòi hỏi phải làm rể quan quyền hay quý tộc thì Trần Nhị chắc không có hy vọng.


Anh hỏi ông thợ thủ công: "Ngươi muốn ta làm mai không? Hay để ý cậu trai nhà nào rồi?"


Ông thợ thủ công và mấy đứa con trai đều hơi ngượng: "Không để ý ai cả. Nghe nói Vương phi mở lò gạch nên mong người giúp chọn cho tiểu nữ một trượng phu đáng tin. Công ơn của người nhà chúng ta cả đời không quên."



Lạc Tử Ninh nghe họ muốn tìm rể ở lò gạch thì thấy Trần Nhị còn có cơ hội, liền hỏi: "Ta có một ứng viên, chính là trưởng xưởng lò gạch Trần Nhị, các ngươi thấy sao?"


Nghe tới tên Trần Nhị, sắc mặt họ lập tức không vui, dù sao Trần Nhị vốn là nô lệ bán thân, nếu con gái họ gả cho một kẻ nô lệ thì chẳng phải cũng thành nô lệ sao? Con cái sinh ra cũng là nô lệ, con gái họ sẽ bị hủy hoại thanh danh.


Bề ngoài họ tỏ ra băn khoăn nhưng lại không dám trực tiếp từ chối khiến Vương phi mất mặt, chỉ biết cúi mặt im lặng suy nghĩ tìm lý do từ chối.


Nếu không thể từ chối thì quả thật như trời sập.


Nhưng ông thợ thủ công suy nghĩ lại rồi mở lòng mà một khi nghĩ kỹ thì thấy cũng dễ chấp nhận, nếu lúc trước không phải Vương phủ cứu giúp họ, có lẽ con gái ông ấy đã bị Lâm Hắc Hổ bắt đi hãm h**p, phải ra ngoài bán thân tiếp khách gả cho một nô lệ vẫn hơn làm nghề ấy rất nhiều.


Đang nghĩ đến đó liền nghe Lạc Tử Ninh nói: "Trước kia ta đã hứa với hắn, nếu hắn làm tốt việc lò gạch này ta sẽ cho hắn thoát nô tịch, còn chi một khoản sính lễ để hắn cưới vợ. Nếu các người đồng ý cho Trần Nhị, ta có thể tìm trong phủ một viện để ở, Vương phủ này thiếu gì nhà, con gái của các ngươi lấy về vẫn gần nhà muốn về thăm mỗi ngày cũng được, ở ngay trong tầm mắt các ngươi cũng yên tâm. Hơn nữa nếu Trần Nhị dám đối xử tệ với nàng, kẻ đầu tiên bị ta phạt sẽ là hắn."


Cả nhà ông thợ thủ công nghe xong thì ngây ngất vì hạnh phúc, có chuyện tốt như vậy sao? Trong phủ này nhiều viện lớn nhỏ, trước đây mấy đời Vương gia từng có nhiều thiếp thất, con trai con gái nên còn thừa nhiều viện, mỗi viện đều rộng, đồ đạc cũng đầy đủ. Chỉ có điều sưởi ấm kém hơn, còn lại thì tốt hơn nhà dân bình thường quá nhiều.


Lạc Tử Ninh hứa cho họ là loại viện dành cho chủ nhân ở chứ không phải sân nhỏ của kẻ hầu.


Điều quan trọng nhất là gần nhà, họ nhớ con thì có thể nhìn thấy ngay. Người thường gả con, nếu tốt thì may mắn còn gặp mặt mấy dịp tết, nếu tệ thì cả đời không được gặp lại, còn lời Vương phi nói là có thể gặp mỗi ngày mới là điều hấp dẫn nhất.


"Ý của các ngươi đương nhiên quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là ý nguyện của tiểu cô nương. Nếu nàng không bằng lòng ta đây còn có vài người khác, gần đây trong lò gạch vừa chọn ra một nhóm công nhân xuất sắc, mỗi người đều được phân nhà ở. Tuy rằng những căn nhà ấy không thể so với viện tử trong Vương phủ nhưng nhân phẩm của bọn họ đều rất tốt." Lạc Tử Ninh lo lắng tiểu cô nương nhà ông thợ thủ công không muốn gả cho Trần Nhị, sau này cuộc sống chẳng được như ý anh tất sẽ tự trách trong lòng.


Ông thợ thủ công kích động nói: "Không cần lo nó có đồng ý hay không, chuyện hôn nhân vốn là cha mẹ định đoạt mai mối làm chủ. Ta đồng ý tức là nó cũng phải đồng ý."


"Vẫn nên hỏi một tiếng thì hơn." Lạc Tử Ninh biết ông thợ thủ công thương con gái nhưng trên người vẫn mang tư tưởng gia trưởng nặng nề, chuyện chọn rể chỉ cần vừa mắt ông ấy, ông ấy tin rằng có thể mang hạnh phúc cho con còn con gái có bằng lòng hay không cũng chẳng mấy quan trọng.


Hôm nay ngồi uống trà chỉ có mấy cha con, thê tử và con gái đều không có mặt. Nghe lời Lạc Tử Ninh họ cũng gật gù nói một lát sẽ cả nhà thương lượng, cũng sẽ hỏi thử ý của con gái rồi mới cho Vương phi một câu trả lời.


Từ chỗ ông thợ thủ công đi ra, Lạc Tử Ninh lại đến phòng của Trần bá. Lúc này Trần Nhị đã về, đang ngồi trò chuyện cùng Trần Đại, Trần bá cũng ở đó.


Lạc Tử Ninh đem việc vừa bàn kể lại một lượt: "Nếu bọn họ đồng ý, các ngươi liền chọn ngày lành thành thân."


Trần Nhị nghe xong ngây ra, vốn đang ngồi trên giường liền lăn nhào xuống đất, còn lăn một vòng.


Lạc Tử Ninh bị dọa giật mình, Trần bá lập tức đá cho Trần Nhị một cước: "Đứng đắn chút, đừng như kẻ ngốc vậy."


"Con giờ thành kẻ ngốc hật rồi, vui mừng hóa ngốc rồi!" Trần Nhị mừng rỡ tới mức phát cuồng. Dù trước đây Lạc Tử Ninh từng hứa rằng nếu hắn ta quản lý lò gạch tốt sẽ cho thoát nô tịch, còn giúp cầu hôn nhưng thật sự vào làm mới biết lò gạch khó trông nom còn phát sinh nhiều chuyện lặt vặt, hắn ta vẫn luôn nghĩ mình làm chưa đủ tốt, Vương phi đã sớm bỏ ý định không ngờ lại có được phúc khí này?


Hắn ta cảm động tới mức ôm chặt lấy chân Lạc Tử Ninh mà khóc,ngay cả Trần bá bên cạnh cũng dùng tay áo lau nước mắt. Trước kia ông vẫn luôn chống đối Vương phi, suốt ngày đi mách lẻo, nào ngờ Vương phi lại đối đãi tử tế với con trai mình đến vậy khiến ông thật hổ thẹn chẳng biết giấu mặt vào đâu.


Lạc Tử Ninh vội đỡ Trần Nhị dậy: "Được rồi đừng khóc nữa. Ngày mai ngươi đi chọn viện tử, chọn chỗ tốt một chút, trừ chính viện của ta và Vương gia ra thì nơi nào cũng được."


Nói xong lại nhìn sang Trần Đại: "Ngươi cũng hãy cố gắng, sau này ta cũng sẽ cho ngươi thoát nô tịch cưới vợ sinh con. Các ngươi đều là những người đi theo Vương gia từ thuở ban đầu, tuyệt sẽ không chịu thiệt thòi."


Trần Đại vốn chỉ mừng thay cho đệ đệ, chẳng nghĩ đến bản thân, nào ngờ cũng được ban ân, hắn ta ngây ngẩn tại chỗ đến họ tên cũng quên mất.


Trần bá vỗ mạnh vào lưng Trần Đại một cái: "Còn không mau tạ ơn!"


Lúc này Trần Đại mới vội vàng quỳ xuống dập đầu: "Tiểu nhân không dám cầu gì cao sang, chỉ cần tìm được người hiền lành, thật thà là đủ rồi."



Trần Nhị liền huých hắn ta: "Đại ca, huynh nói vậy là chê ta chọn người không thật thà sao?"


"Ta không có ý đó." Trần Đại vội vàng xua tay.


"Thật sự không có ý đó, chỉ là ta thấy bản thân khờ khạo, đệ đệ có thể cưới được cô nương như tiên nữ, ta thì chắc chắn chẳng xứng. Ta chỉ mong tìm được người hiền lành, thật thà giống ta là đủ rồi."


Trần bá ngồi bên cạnh vừa cười vừa rơi nước mắt.


Lạc Tử Ninh bèn hỏi Trần bá: "Còn ngươi thì sao, có muốn tìm phu nhân không? Ta cũng chọn cho ông một người."


Trần bá nghe vậy sợ đến mức liên tiếp lùi lại: "Không, không cần đâu. Lão nô đã lớn tuổi rồi, chỉ cần thấy hai con trai thành thân sau này con cháu đầy đàn thì đã mãn nguyện lắm rồi."


Mấy người cười nói một hồi, Lạc Tử Ninh chợt nhớ ra một việc, liền quay sang nói với Trần Nhị: "Tửu trang sắp hoàn thành, đến khi đó sẽ điều hai trăm người qua tu sửa Vương phủ, để lại một phần xây hai mươi mốt căn nhà. Sau khi những căn ấy xong sẽ tiếp tục dựng ký túc xá cho công nhâ, ai chưa được chia nhà thì tạm ở ký túc, kiểu giường tập thể mỗi phòng bảy tám người."


"Chúng ta nên dựng ký túc to một chút." Trần Nhị vừa nghe tới việc liền gạt nước mắt, trở lại vẻ nghiêm túc: "Mấy ngày trước có một nhóm người đến hỏi còn tuyển công nhân không. Họ đều từ nơi khác đến, đến đây không có chỗ ở, sợ khó giữ chân được."


"Có thể. Ngươi cứ bảo họ nếu chuyển hộ tịch về đây rồi làm việc đủ ba năm thì sẽ có tư cách được chia nhà, nhưng lúc nào có nhà thì phải đợi lúc xây xong mới chia được." Lạc Tử Ninh muốn thu hút thêm dân cư từ bên ngoài, không chỉ để có công nhân mà tốt nhất là đưa cả gia đình họ tới.


Trần Nhị nghe vậy liền nhăn mày: "Cả những người ngoài này cũng được chia nhà sao?"


"Xây nhà tốn bao nhiêu đâu? Giờ chúng ta có đất, có bạc chỉ thiếu người thôi. Không chỉ chia nhà, nếu bọn họ mang theo tỷ muội thì có thể sắp xếp làm việc ở nhà ăn hoặc các chỗ khác, nếu gả cho công nhân trong xưởng thì hôn sự còn được trợ cấp, lại được ưu tiên chia nhà. Sau này sinh con cũng có thưởng bạc." Hiện tại trong tay Lạc Tử Ninh đã có ba vạn lượng mà tửu trang còn chưa chính thức sản xuất, chỉ cần rượu đưa ra thị trường khắp cả nước, mỗi năm thu vào mấy trăm vạn lượng là chuyện thường. Tuy có chia cho ông chủ Trình nhưng phần thuế vụ rốt cuộc vẫn rơi vào tay anh, số tiền này anh đều chuẩn bị đầu tư vào việc xây dựng thành thị.


Nhớ tới việc trong xưởng có nhiều trai tráng hay than vãn không lấy được vợ, Lạc Tử Ninh lại nói thêm: "Nhất là nếu sinh con gái sẽ có thêm tiền trợ cấp. Con trai thì thôi không cần, dù không có trợ cấp họ cũng đã thích sinh con trai hơn rồi."


Trần Nhị nghe mà ngẩn người: "Trước đây thì có nghe nói sinh con trai được chia ruộng, chứ sinh con gái thì chưa từng nghe được phát tiền trợ cấp."


Trần bá cũng xen vào: "Xưa nay vẫn coi con trai như báu vật, còn con gái là gánh nặng. Sao ngài lại muốn trợ cấp tiền cho những nhà sinh con gái? Sau này con trai mới là lao động chính chứ con gái thì có làm được gì đâu, cũng không thể ra lò gạch khiêng gạch mà."


Trong bụng ông thầm nghĩ Vương phi này lại bày trò gì nữa đây?


"Để ta nói cho các ngươi một kiến thức ít ai nhắc tới, trẻ con là do nữ nhân sinh ra." Lạc Tử Ninh chậm rãi nói.


Trần Nhị: "... Vương phi, ngài nhìn ta giống đồ ngốc lắm sao? Chuyện này chẳng lẽ ta không biết chắc?"


"Ngươi thử nhìn trong thành ta xem có bao nhiêu nữ nhân? Nghe nói nhiều cô nương vừa đến tuổi đều phải gả ra ngoài, nếu không có trợ cấp thì ai chịu ở lại? Ta còn nghe có nhiều nhà sinh con gái thì coi là gánh nợ, thậm chí giết đi, sau này phát tiền lại phát đều đặn mỗi năm cho đến khi trưởng thành, thì vì tiền họ cũng sẽ giữ con lại mà nuôi mà phải không?" Lạc Tử Ninh nói đến đây thì nhức cả đầu: "Cả một tòa thành to như thế mà chỉ có một vạn dân, tìm được năm trăm cô nương đến tuổi đã là may rồi. Để tăng dân số ta lo đến rụng tóc, hận không thể tới trước Nữ Oa nương nương mà cầu xin bà nặn thêm người ban xuống cho ta. Ta hận không thể ngày ngày thắp hương cầu Phật mong cảm động trời xanh để nam tử trong thành cũng có thể sinh con, để bọn họ có sức mà sinh thêm vài đứa."


Trần bá nghe vậy thì cũng hiểu ra, cảm thấy cách nghĩ của Vương phi nghe ra cũng khá đúng: "Vị Hoàng đế triều trước hình như cũng từng làm chuyện tương tự nhưng không phải phát tiền cho ai sinh con mà là hạ thấp tuổi thành thân. Ai đến tuổi mà chưa thành thân thì bị phạt tiền hoặc bắt giam xử tội, nghe nói cũng tăng dân số được không ít."


"Sau đó thì sao? Luật đó giờ còn không?" Lạc Tử Ninh không kìm được hỏi.


Khóe miệng Trần bá giật giật: "Đấy là luật của triều trước, còn vị Hoàng đế đưa ra luật ấy, ừm... bây giờ đã trở thành Tiên hoàng rồi. Từ khi Thái Tổ lật đổ triều đó đều viết lại luật pháp hết."


Lạc Tử Ninh vốn cũng chẳng rành lịch sử nơi này nên không hỏi thêm nữa, chỉ dặn Trần Nhị: "Ngươi cứ truyền đúng theo lời ta. Về phần có khả thi hay không phải làm rồi thử mới biết, thất bại thì sửa đổi chứ không làm thì ai biết thế nào mới là đúng."


Nói xong, Lạc Tử Ninh rời khỏi phòng Trần bá, vừa ra cửa anh chợt đối mặt với một tiểu nha hoàn. Không hiểu sao, anh cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn mình có chút kỳ quái, trong đó còn mang vài phần thương hại.


Phòng Trần bá cách âm không tốt, lúc bọn họ nói chuyện ít nhiều có vài câu lọt ra ngoài bị nha hoàn này nghe thấy.


Nàng ta nghe Vương phi ngày ngày cầu khấn ông trời cho nam tử có thể sinh con. Vương phi muốn sinh con à? Vương phi ngày ngày cầu thần bái Phật chỉ mong sinh cho Vương gia một đứa con trai mập mạp? Vương phi thật đáng thương.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 51
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...