Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 49
"Đi thôi, chúng ta qua đó xem." Lạc Tử Ninh cầm lấy áo choàng khoác lên người. Người ta vẫn nói xuân nên giữ ấm, thu nên chịu lạnh, dạo gần đây tuy thời tiết đã ấm áp hơn nhiều nhưng ra ngoài mà không khoác áo choàng thì vẫn lạnh.
Thấy anh gấp gáp như vậy, Trần Nhị vội nói: "Vương phi không cần nóng vội, bên kia đã được khống chế rồi. Ta chỉ trở về hỏi ý người xem xử phạt thế nào thôi, cho dù người không đến ta cũng có thể giải quyết ổn thỏa."
"Mấy hôm nay ta chưa ra khỏi cửa, cũng phải đến lò gạch xem thử." Lạc Tử Ninh đi cùng Trần Nhị ra ngoài. Lúc lên xe ngựa anh chợt nhớ ra gần đây mình đã học cưỡi ngựa, bèn bảo Trần Nhị dắt ngựa của mình ra để cưỡi đi.
Trong phủ vốn có ba con ngựa, lúc mới tới đất phong dùng để kéo xe. Giờ thì một con để ở nhà khi cần đi chợ, một con cho Trần Nhị dùng lúc đi làm, con còn lại thì kéo xe chở Tiểu Hồng đi làm. Nhưng ba con ngựa kia chỉ là ngựa bình thường, hoàn toàn khác hẳn với con ngựa riêng của Lạc Tử Ninh.
Khi tung người lên lưng ngựa, anh cảm giác mình oai phong lẫm liệt vô cùng. Hồi nhỏ xem phim kiếm hiệp, anh vẫn hay tưởng tượng mình là đại hiệp cưỡi ngựa, suốt ngày cưỡi cây chổi trong nhà mà chạy khắp nơi.
Anh chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày mình thật sự có thể cưỡi ngựa đi trên đường.
Trần Nhị cưỡi ngựa đi bên cạnh hộ vệ: "Người chưa từng cưỡi ngựa ra ngoài bao giờ nên đi chậm một chút, cũng để nó quen đường cái đã."
Lạc Tử Ninh gật đầu: "Ngươi nói cũng đúng. Ngựa này cha nó tên là Hoắc Lăng Phong, vậy nó cũng phải đặt cái tên chứ? Ngươi nói nên gọi là gì thì hay?"
Trần Nhị gãi đầu: "Tiểu nhân nào biết đặt tên đâu, hay là chờ người trở về rồi bàn với Vương gia thì hơn."
Lạc Tử Ninh gật gù: "Ừ nhỉ, dù sao nó cũng coi như là cháu của Vương gia, nói vậy thì hôm nay ta đang dắt cháu nội của Vương gia ra ngoài dạo chơi rồi."
Con ngựa đen nhỏ vừa nghe câu đó liền hừ mạnh hai tiếng, rõ ràng rất bất mãn khi bị gọi là cháu.
Mới đầu ra khỏi phủ, Lạc Tử Ninh còn cưỡi thong thả như đi dạo nhưng đi được một đoạn anh bắt đầu thấy sốt ruột liền thúc ngựa chạy nhanh hơn. May thay, sau khi nhận chủ, con ngựa này cũng ngoan ngoãn nghe lời dễ điều khiển, chạy vừa nhanh vừa ổn, thế là chẳng bao lâu sau anh đã đến cổng lò gạch.
Bên lò gạch lúc này đã trở lại bình thường, còn mười mấy gã đánh nhau thì bị giam lại cả rồi.
Lão xưởng trưởng và con trai lớn thấy Lạc Tử Ninh đích thân tới, vội vàng ra đón, dắt ngựa đi rồi dẫn anh vào xem mấy kẻ gây chuyện.
Lạc Tử Ninh vốn tưởng Trần Nhị sẽ đem bọn đánh nhau nhốt trong phòng làm việc, chờ anh tới xử lý như học sinh quậy phá bị đưa tới phòng giám thị, đứng phạt chờ giáo viên đến. Ai ngờ, vừa bước vào anh đã thấy cảnh tượng mười mấy gã trai mặt mũi bầm dập, cả bọn bị trói bằng dây thừng, quỳ thành một hàng dài trên đất.
Vừa nhìn thấy Lạc Tử Ninh, bọn họ sợ đến mức suýt tè ra quần, miệng liên tục kêu gào Vương phi tha mạng! Vương phi đừng chém đầu chúng ta!
Lạc Tử Ninh nghe vậy liền hiểu ngay thì ra bọn họ bị cảnh lần trước Vương gia chém đầu dọa cho ám ảnh đến giờ.
Sau khi vào trong, Lạc Tử Ninh ngồi xuống ghế, phất tay: "Cởi trói cho bọn họ đi, tất cả đứng lên. Ta sẽ không nói với Vương gia cũng không giết các ngươi."
Trần Nhị cùng con trai lớn nhà lão xưởng trưởng tiến lên cởi dây từng người. Nhưng cho dù được cởi trói, mấy người kia vẫn co rúm như chim cút không ai dám đứng dậy.
Lạc Tử Ninh liếc nhìn bọn họ, trên mặt ai cũng có thương tích nhưng không nghiêm trọng lắm.
Anh nhớ Trần Nhị đã nói có người uống rượu gây sự liền hỏi: "Nghe nói có người uống rượu cố ý gây chuyện mới dẫn đến đánh nhau? Ai uống rượu, ai bị liên lụy? Tách riêng ra cho ta xem."
Lập tức có sáu người không uống rượu vui mừng, vội vàng đứng ra: "Vương phi minh xét, chúng ta vốn không muốn đánh nhau, là bọn họ uống say rồi cố tình gây sự, ra tay trước. Chúng ta bị ép quá mới phải đánh trả."
Lạc Tử Ninh gật đầu: "Sáu người các ngươi có thể đi, đến chỗ đại phu xem vết thương."
Mấy người kia vốn nghĩ Vương phi sẽ xử phạt tất cả không phân biệt, nào ngờ không chỉ thả bọn họ mà còn đặc biệt căn dặn phải trị thương, ai nấy rối rít cảm ơn rồi rời đi.
Đợi họ đi rồi, trong phòng chỉ còn lại bảy tám kẻ đã uống rượu rồi đánh nhau.
Lạc Tử Ninh bình tĩnh hỏi: "Tỉnh rượu chưa?"
Giọng điệu nghe có vẻ ôn hòa nhưng mấy người kia càng run rẩy, chân mềm nhũn. Từ sau lần tận mắt chứng kiến Vương gia vung đao chém đầu, bọn họ đã sợ đến tận xương tủy, giờ chỉ e Vương phi nói một câu mình cũng sẽ mất mạng.
Lạc Tử Ninh thở dài: "Chuyện này cũng trách ta chưa hề lập quy củ cấm rượu. Ngày tháng khá hơn, trước kia không có tiền uống giờ kiếm được chút tiền, muốn uống thử cũng là bình thường nhưng ta để mọi người vất vả làm việc, là mong ai nấy dựa vào sức mình mà sống tốt hơn, không còn phải chịu cảnh bị người ức h**p, đói khổ không sống nổi. Các ngươi nói có đúng không?"
Đám người càng nghe càng cúi đầu thấp hơn, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Là chúng ta sai!" Họ đồng thanh nhận lỗi: "Kiếm được ít tiền liền đắc ý quên mình, uống rượu gây chuyện, tất cả đều là lỗi của chúng ta!"
Nói xong, có người còn tự tát mình, vừa tát vừa cầu xin: "Xin Vương phi tha mạng! Xin đừng giết chúng ta!"
"Ta nào phải đồ tể, đâu có động một tí là giết người? Việc hôm nay, đánh nhau chảy chút máu, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Dù sao đây là lò gạch của Vương gia, nếu để Vương gia biết thì chắc chắn sẽ tức giận. Dù không giết các ngươi, cũng phải xử phạt nặng. Hôm nay ta có thể giấu chuyện này, không để Vương gia biết. Nhưng nếu lần sau các ngươi lại gây họa chuyện lớn hơn, đến lúc đó ta muốn giấu cũng giấu không nổi, khi ấy Vương gia thật sự muốn giết người, ta cũng chẳng ngăn được." Lạc Tử Ninh cho bọn họ đứng lên mà bọn họ không dám đứng lên: "Đều đứng dậy cho ta. Đừng khóc nữa, trên mặt còn có thương tích, lát nữa ta sẽ gọi đại phu tới xem, kẻo bị nhiễm phong hàn nặng thêm."
Đám người lau nước mắt, run rẩy đứng lên, ánh mắt nhìn Lạc Tử Ninh chan chứa biết ơn, hận không thể quỳ lạy ngay tại chỗ. Trước kia bọn họ chỉ nghe đồn Vương phi có tấm lòng Bồ Tát, hôm nay tận mắt thấy mới biết lời đồn không sai.
Không ngờ mình phạm lỗi mà Vương phi chẳng những không trách phạt, còn giúp bọn họ giấu giếm, lại còn khuyên nhủ an ủi, so ra quả thật bọn họ chẳng ra gì.
Lạc Tử Ninh bảo Trần Nhị đi mời đại phu tới, Trần Nhị không cam lòng: "Loại người này thì có gì đáng thương, làm việc không ra hồn còn ham uống rượu, đáng lẽ phải đuổi hết đi, không bao giờ dùng lại! Bằng không người khác sẽ nghĩ thế nào?"
Lạc Tử Ninh thở dài: "Đúng là vậy, nhiều người đã chứng kiến, nếu không trừng phạt thì cũng không ổn."
Mười mấy người kia nghe thấy lời của Lạc Tử Ninh, cả người liền cứng đờ, sợ rằng Vương phi vẫn sẽ báo cho Vương gia, chém đầu họ hoặc đuổi họ đi.
Bọn họ đều xuất thân nghèo khó, trong nhà còn phải dựa vào tiền công này. Nếu mất việc, ra ngoài tìm việc khác tuy không khó nhưng ăn ở đi lại đều tốn tiền, chẳng thoải mái bằng ở nhà mà lương ở đây lại cao, còn bao luôn ba bữa cơm, cuộc sống này tốt không gì bằng.
Hơn nữa, làm việc ở đây cũng có thể diện, trong thành nữ nhân vốn đã ít, lại thường chọn nhà có điều kiện. Thế nhưng bây giờ, nhà gái bắt đầu coi trọng công nhân lò gạch và tửu trang, nhất thời bọn họ từ những kẻ có khả năng ở vậy cả đời lại thành miếng bánh ngọt trong mắt người ta, nếu giờ bị đuổi thì cái gì cũng chẳng còn.
Bọn họ không nhịn được lại tự vả mấy cái, hận bản thân sao mà hồ đồ, có chút tiền liền quên mất mình là ai, lại còn dám gây sự trong nhà ăn thậm chí đánh người.
Lạc Tử Ninh nói: "Phạt các ngươi một tháng tiền công, lấy một phần bồi thường cho những người bị các ngươi đánh, một phần khác để làm phí thuốc men cho các ngươi." Nói xong, anh quay sang Trần Nhị: "Xem như lần đầu phạm lỗi, hãy ghi tên bọn họ vào sổ. Lần sau mà tái phạm, tình tiết không nghiêm trọng thì phạt một tháng tiền công, còn nghiêm trọng thì đuổi thẳng, vĩnh viễn không dùng lại."
Trần Nhị trừng mắt lạnh lùng nhìn bọn họ: "Coi như các ngươi gặp may, còn không mau tạ ơn."
Mấy người đó vội vàng quỳ xuống tạ ơn, dù bị phạt một tháng tiền công nhưng vẫn còn hơn là bị đuổi.
"Được rồi, đi xuống hết đi." Lạc Tử Ninh nói xong thì cho bọn họ lui, rồi gọi Trần Nhị lại: "Tập hợp toàn bộ mọi người, nửa canh giờ nữa mở cuộc họp."
Trần Nhị gật đầu liên tục: "Vâng, được."
Anh lại gọi mấy người con trai của lão xưởng trưởng tới: "Trước đó ta bảo các ngươi ghi lại ai làm việc tốt, ai làm việc kém, đã ghi rồi chứ?"
Bọn họ gật đầu: "Đã ghi rồi. Những người làm chậm, lười làm thì chẳng cần ngài nói, chúng tôi đã đuổi hết, còn lại đều là những người siêng năng, lanh lẹ."
Lạc Tử Ninh gật đầu: "Sau lò gạch còn có một mảnh đất trống đúng không? Ta định xây nhà ở đó, không phải nhà ở tạm cho công nhân mà là nhà ở hẳn hoi, tốt nhất có sân, hai gian phòng với một bếp. Hiện giờ nhân lực thiếu, vốn cũng không nhiều nên trước tiên xây hai mươi căn, khi xong sẽ ưu tiên chia cho những người làm việc tốt."
"Còn nhà các ngươi thì đã có rồi, nếu không ta cũng phân cho. Dù sao mấy người các ngươi làm việc cũng khá tốt, đến lúc đó ta sẽ thưởng thêm tiền." Lạc Tử Ninh từng thấy nhà của lão xưởng trưởng, đó là căn nhà xây từ khi gia đình ông chưa sa sút, to rộng bề thế. Sau này dù lụn bại nhưng vẫn giữ lại ngôi nhà, chỉ bán lò gạch, năm nay có tiền sửa sang lại trông vẫn rất ổn, hoàn toàn không cần chia thêm nhà.
Có nhà, công nhân mới có thể cưới vợ sinh con, phụng dưỡng cha mẹ, sống một đời yên ổn mà tòa thành này cũng vì thế mà càng thêm phồn thịnh.
Lão xưởng trưởng cùng mấy người con nghe Lạc Tử Ninh nói sẽ xây nhà phân cho công nhân, trong lòng không khỏi thán phục,cả đời chưa từng thấy chủ nhân nào tốt đến vậy. Vương phi chẳng khác nào Bồ Tát thậm chí còn giống như Bồ Tát hạ phàm! Họ thầm nghĩ, ngôi chùa trên núi kia e là phải mời Bồ Tát nhường chỗ để Vương phi ngồi vào chính điện mới xứng.
Lạc Tử Ninh không biết trong lòng họ nghĩ đến tận trời xanh, chỉ dặn viết danh sách.
Đám người kia cũng biết chữ, chẳng mấy chốc đã viết xong.
Khi Trần Nhị trở về, Lạc Tử Ninh còn gọi hắn ta lại xem kỹ thêm lần nữa. Sau khi Trần Nhị gật đầu đồng ý, anh mới cất tờ giấy, chuẩn bị lúc họp sẽ công bố.
"Phân cho Nhị Ngưu một căn nữa." Lạc Tử Ninh nói.
Trong bụng Trần Nhị thầm than trả công cho họ đã là tốt lắm rồi, nay còn chia cả nhà nữa, chủ nhân thật quá nhân từ. Hắn ta lo lắng: "Nhỡ đâu chia nhà rồi, họ lại không muốn làm nữa, bỏ lò đi thì chẳng phải trắng tay sao?"
Lạc Tử Ninh chỉ cười, lắc đầu: "Chỉ có mình ngươi nghĩ ra chuyện đó sao? Ta lại không tính đến chắc? Làm việc ở đây thì nhà thuộc về họ, không làm nữa thì thu lại cho người khác. Phạm lỗi bị đuổi thì cũng phải giao trả, lần đầu tiên sẽ phân cho công nhân xuất sắc, sau đó đến những người nhà nghèo, có cha mẹ già và con nhỏ rồi mới đến những ai sắp cưới vợ cần nhà mới gấp."
Trần Nhị vẫn cảm thấy không đáng, trong bụng nghĩ bọn họ chưa xứng, nhưng Vương phi tự có tính toán, hắn cũng không dám phản bác: "Người ta đã tập hợp đông đủ rồi, Vương phi, chúng ta qua mở cuộc họp thôi."
Lạc Tử Ninh đi cùng hắn ta tới mảnh đất trống sau lò gạch. Công nhân đều tự mang ghế nhỏ, ngồi ngay ngắn chỉnh tề y hệt học sinh tham gia đại hội thể dục thể thao, ai nấy đều ngoan ngoãn.
Cảnh tượng ấy khiến Lạc Tử Ninh rất hài lòng. Anh bước lên trước, ngồi xuống, trước tiên thông báo cho mọi người biết mảnh đất họ đang ngồi đây sẽ được xây thành nhà ở, căn nhà đầu tiên sẽ dành cho những người làm việc ưu tú.
Đám công nhân phía dưới nghe xong liền sôi trào cả lên. Còn chia nhà ư? Cho ăn, cho mặc, trả công đã là quá đủ, nay còn cấp nhà nữa, trên đời làm gì có việc tốt thế này?
Ban đầu, họ bị triệu tập đến đây còn nghĩ chắc do vụ đánh nhau giữa trưa, Vương phi sẽ điểm mặt mắng mỏ người gây sự. Nào ngờ lại là tin vui được chia nhà.
Mọi người dựng thẳng tai, nín thở chờ Vương phi đọc tên, mong ngóng xem liệu có phần mình hay không.
Trong đó có một chàng trai vốn quen vùi đầu làm việc, nghe thì cũng chẳng nghĩ gì, cả đời chưa từng thấy mình gặp chuyện tốt nào. Nếu có may mắn, chắc cũng bị người khác cướp mất, thậm chí cậu ta còn hơi mất tập trung, cho tới khi bị công nhân bên cạnh lay mấy cái cậu ta mới hoàn hồn, nhận ra tên mình vừa được đọc to.
Cậu ta xúc động đến nỗi toàn thân run rẩy, đôi chân mềm nhũn chẳng bước nổi, phải để người khác đẩy lên phía trước nhận lời khen ngợi.
Lạc Tử Ninh gọi hai mươi người kia cùng với Nhị Ngưu ra trước mặt, rồi nói với mọi người: "Đợt đầu tiên sẽ xây hai mươi mốt căn nhà chia cho bọn họ, đây là đợt đầu chứ không phải cuối cùng. Sau này còn có đợt ba, đợt bốn, thậm chí đến đợt mười. Kết quả cuối cùng là tất cả mọi người đều có nhà ở, không chỉ vậy, sau này các ngươi có con cái chúng cũng có thể vào lò gạch làm việc, lớn lên sẽ tiếp tục được chia nhà."
Nghe đến đây, phía dưới lập tức hò reo. Có người vốn còn tính toán phải dành dụm tiền xây nhà nhưng chi phí xây dựng đâu có nhỏ, phải tích góp nhiều năm mới may ra đủ, vấn đề lớn nhất vẫn là không có đất để xây mà mua đất còn đắt hơn cả xây nhà.
Giờ thì tốt rồi, chẳng cần lo nghĩ nữa, chỉ cần làm việc chăm chỉ, sớm muộn gì cũng có nhà phân cho.
Ngay sau đó, Lạc Tử Ninh lại nói: "Hôm nay xảy ra một vụ đánh nhau rất nghiêm trọng, ta đã định xong hình phạt, phạt một tháng tiền công, nếu tái phạm thì đuổi việc. Hơn nữa, ba đợt đầu tiên chia nhà sẽ không có phần của họ, sau này có được hay không thì phải xem biểu hiện, nếu làm tốt hơn người khác vẫn có cơ hội. Không thể vì một lần phạm sai mà coi như người đó xong đời."
Những kẻ gần đây len lén mang rượu vào nhà ăn nghe xong đều lạnh cả sống lưng. May mà họ chưa gây chuyện, bị phạt mất một tháng lương còn đỡ chứ bị đuổi thì xong đời, chưa kể còn cả quyền được phân nhà, đó mới là chuyện hệ trọng!
"Sau này phải định quy củ rõ ràng, không được uống rượu trong lò gạch. Bị phát hiện một lần thì phạt một ngày công, nếu đánh nhau thì xử lý như hôm nay. Nếu quá nghiêm trọng thì trực tiếp đuổi việc hoặc giao cho Quan phủ." Khi nghe đến chuyện bị giao cho Quan phủ, sắc mặt mọi người đều tái mét. Bị chém đầu còn đỡ, chứ rơi vào tay Tri phủ thì bị hút máu đến sạch sẽ.
Bọn họ vội vàng cam đoan tuyệt đối không dám đánh nhau, đừng nói trong lò, ngay cả về nhà cũng không dám uống rượu nữa.
Lạc Tử Ninh mỉm cười: "Lúc nghỉ ngơi ở nhà muốn uống thì cứ uống, miễn là đừng say xỉn gây sự. Nếu không thì ông chủ Trình bán cho ai đây."
Phía dưới có người ngượng ngùng cười theo rồi lại không dám lên tiếng. Ai nấy chợt nhớ ra, họ không bị Quan phủ chèn ép chẳng phải nhờ được vào làm trong lò gạch của Vương phủ đó sao? Nếu lỡ dại bị đuổi, lại quay về cảnh sống khốn khổ như trước thì đúng là tự mình hại mình.
Cuối cùng, Lạc Tử Ninh tuyên bố một chuyện quan trọng, lập một phòng bảo vệ, chọn hai mươi người làm bảo vệ phụ trách tuần tra. Một là để trông chừng công nhân không đánh nhau, hai là ngăn kẻ ngoài vào ức h**p hoặc trộm cắp, anh giao cho Nhị Ngưu làm đội trưởng đội bảo vệ.
Nhị Ngưu vốn chỉ theo Trần Nhị làm mấy việc lặt vặt, sai đâu chạy đó. Giờ được nghe mình cũng có thể làm quản sự, lại còn quản lý được mấy người, trong lòng vui sướng tột cùng, lập tức hứa sẽ chọn người thật tốt, tuyệt đối không phụ lòng kỳ vọng của Vương phi.
Lạc Tử Ninh cũng nói thêm, làm bảo vệ thì không còn lương như công nhân nữa nhưng sẽ được tăng thêm tiền công để cân bằng, nếu không sẽ chẳng ai chịu làm.
Sau đó, anh còn dặn sẽ dựng một phòng gác ngay cổng, phải có người trực, ghi chép khi có người ngoài vào, đồng thời trông coi để công nhân không mang đồ trộm ra ngoài.
Lạc Tử Ninh nói xong cảm thấy cổ họng khô rát như sắp bốc khói, thầm nghĩ chẳng trách mấy lãnh đạo lúc họp đều mang theo cái cốc to tướng, sau này mình họp cũng phải mang một cái, vừa nói vừa uống mới được.
Anh định cho mọi người giải tán về làm việc nhưng nhìn lại hai mươi công nhân xuất sắc kia lại nhớ ra một chuyện: "Sau này các ngươi làm tổ trưởng để Trần Nhị sắp xếp xem quản lý việc gì, tiền công cũng sẽ tăng gấp đôi."
Mấy người vốn nghĩ được chia nhà đã là tốt lắm rồi, không ngờ còn được tăng lương lập tức cảm động muốn quỳ xuống.
Lạc Tử Ninh vội bảo họ đứng lên: "Sau này nói chuyện với ta thì đứng là được, đừng lúc nào cũng quỳ."
Mọi người biết Vương phi không thích người khác quỳ, thế là thay nhau cúi rạp lưng chào khiến Lạc Tử Ninh hoảng hốt phải vội vã rời đi.
Lúc họp, anh đã dặn Trần Nhị ghi chép lại nội dung, đến khi họp xong thì bảo hắn ta chỉnh thành đoạn văn rồi đưa một bản cho ông chủ Trình để tôi quản lý công nhân trong tửu trang theo cách này.
Ông chủ Trình là quản lý tửu trang, việc lớn thì Lạc Tử Ninh quyết định việc nhỏ đều do hắn ta xử lý.
Lò gạch đã có kế hoạch xây nhà, tửu trang cũng phải xây. Anh định quy hoạch khu nhà ở cho công nhân gần nhà máy, xây dựng phải gọn gàng đẹp đẽ.
Khi mới tới thành này, anh đã thấy quy hoạch ở đây quá lộn xộn, nhà cửa chỗ to chỗ nhỏ, nằm lộn xộn chẳng đẹp chút nào.
Thành phải được quy hoạch từ đầu, nền móng dựng ngay từ khâu xây dựng ban đầu, chứ để sau này thấy xấu lại phá đi xây lại thì vừa tốn công vừa tốn của.
Trên đường về, trong đầu Lạc Tử Ninh đã vẽ ra viễn cảnh một tòa thành đẹp đẽ, chỉ nghĩ thôi cũng khiến anh vui mừng khôn xiết.
Về đến nhà, anh thấy Hoắc Lệnh Chi đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy anh trở về hắn có chút không vui nói: "Ngươi tiễn hắn ra khỏi thành rồi à? Một ngày trời mới quay về? Mấy ngày trước hai người còn cãi nhau ầm ĩ rồi lại làm hòa khiến ta phải lo lắng cho các ngươi, giờ nghĩ lại, nỗi lo đó của ta đúng là uổng phí tinh thần."
Lúc này Lạc Tử Ninh mới nhớ, buổi sáng Hoắc Lệnh Chi còn sợ anh buồn, nói là sau khi tiễn Phương Tử Diệp sẽ đưa anh ra ngoài dạo chơi, kết quả là anh quên mất lại chạy đến lò gạch họp hành.
"Vương gia, huynh đừng hiểu lầm, ta đâu có tiễn hắn." Lạc Tử Ninh kể lại chuyện xảy ra trong ngày
Nghe xong, sắc mặt Hoắc Lệnh Chi trầm xuống: "Một đám người to gan dám gây chuyện ngay dưới mí mắt chúng ta! Ngươi cũng thật là mềm lòng quá mức lại dễ dàng tha cho chúng, nếu là binh lính dưới tay ta, ta đã sớm đánh cho mấy chục trượng cho chúng nhớ đời rồi."
"Nhưng họ đâu phải binh lính của huynh, chỉ là dân thường thôi mà, không cần quá nghiêm khắc, nghiêm khắc quá sẽ khiến họ ngột ngạt. Hôm nay ta phạt họ tiền công và tước đi cơ hội được chia nhà, người khác nhìn thấy sẽ lấy đó làm răn. Nếu đánh chém quá tay, người ta sẽ sợ hãi, ai mà chẳng từng phạm sai lầm? Nếu họ nghĩ đến một ngày nào đó mình cũng sẽ bị xử phạt nghiêm trọng như thế vậy thì sống trong lo âu bất an, cuộc sống còn gì ý nghĩa?" Lạc Tử Ninh cởi áo choàng, uống liền một cốc trà lớn để giải khát, rồi thở dài: "Chuyện hôm nay phiền phức quá, không nhắc nữa. Ta kể huynh nghe chuyện khác nhé."
"Chuyện gì thế?" Hoắc Lệnh Chi thấy gương mặt anh đỏ bừng liền cười hỏi: "Ngươi lại gặp chuyện thú vị gì à? Hay lại đi lừa tiền Tri phủ rồi?"
"Không phải." Lạc Tử Ninh bị chọc cười khúc khích: "Là ta vừa cưỡi ngựa ra ngoài, quả thật là con ngựa tốt, ngồi lên người cảm giác uy phong hẳn ra."
Hoắc Lệnh Chi không ngờ anh lại nói đến chuyện này, bật cười hỏi:
"Có oai phong bằng lúc ngươi cưỡi ngựa khi đỗ Trạng nguyên không?"
Lạc Tử Ninh: "..." Ý câu này là gì? Lại thử ta nữa à?
Nói xong liền quay lưng thay y phục, thật sự làm bộ không thèm để ý tới hắn, ngay cả khi Hoắc Lệnh Chi giải thích anh cũng giả vờ không nghe thấy.
Hoắc Lệnh Chi: "..." Bổn vương lại chọc Vương phi giận rồi, thật sự mệt lòng.
Buổi tối, Triệu Tiểu Ngư nấu mấy món ngon, nói là biết hôm nay Vương phi ra ngoài chắc mệt nên phải ăn nhiều một chút để bồi bổ.
Lạc Tử Ninh ăn ngon lành, đôi mắt lim dim hưởng thụ. Từ khi Triệu Tiểu Ngư chỉ nấu riêng cho anh và Hoắc Lệnh Chi, tay nghề càng chú trọng chất lượng, còn biết bày biện cho đẹp mắt nữa.
"Thật mong có thể giữ Triệu Tiểu Ngư ở bên cạnh cả đời." Lạc Tử Ninh không nhịn được mà cảm thán.
Hoắc Lệnh Chi biết ý anh chỉ là vì cơm ăn ngon nhưng trong thoáng chốc nghe câu này, vẫn quay sang nhìn anh một cái.
Lạc Tử Ninh bị nhìn đến rợn sống lưng. Không lẽ Hoắc Lệnh Chi ghen rồi? Để tránh bị chất vấn, anh vội vàng giở trò trước, ra dáng hờn dỗi: "Huynh nhìn gì chứ? Ta còn chưa tha thứ cho huynh đâu, hừ."
Hoắc Lệnh Chi: "?"
Ăn xong, Hoắc Lệnh Chi vốn tưởng Lạc Tử Ninh sẽ giống mọi lần tức giận, lập tức leo lên giường ngủ còn quay lưng lại với hắn.
Thế nhưng hôm nay, Lạc Tử Ninh lại thắp nến, trải giấy ra bắt đầu vẽ tranh dưới ánh đèn.
Hoắc Lệnh Chi từng nghe nói anh biết vẽ nhưng chưa từng thấy, bèn quay bánh xe lăn đến bên cạnh xem. Vừa nhìn hắn mới phát hiện trên giấy vẽ thứ mà mình chưa bao giờ thấy qua.
"Đây là cái gì?" Hoắc Lệnh Chi hỏi.
"Đây là sân bóng rổ." Trong bữa ăn Lạc Tử Ninh đã nghĩ rồi, hay là cho lò gạch thêm chút hoạt động giải trí để cuộc sống bớt tẻ nhạt, cũng tránh để đám công nhân dư thừa sức lực mà đi gây gổ đánh nhau.
"Cuối cùng ngươi cũng chịu để ý đến bổn vương rồi à?" Giọng Hoắc Lệnh Chi không giấu nổi vài phần u oán.
Lạc Tử Ninh: "???" Vui quá nên quên mất.
Hoắc Lệnh Chi: "... Sân bóng rổ dùng để làm gì?"
"Chỉ là trò chơi thôi, giống như đá cầu nhưng đá cầu thì đá bằng chân, còn bóng rổ thì đánh bằng tay, cũng cần nhiều người chia hai đội đấu với nhau." Lạc Tử Ninh giải thích: "Ta định cho xây mấy sân bóng rổ ở lò gạch, rảnh rỗi thì tổ chức mấy trận đấu cho vui."
"Bọn họ hôm nay đánh nhau gây chuyện ngươi không những phạt nhẹ, còn muốn thưởng cho họ? Đừng trách ta không nhắc, sau này ngươi không trấn áp nổi bọn họ đâu." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Có hoạt động giải trí thì chẳng phải sẽ không đánh nhau nữa sao? Ta còn lập đội bảo vệ trông chừng họ, họ nào dám gây sự nữa. Hơn nữa không thể chỉ một mực đàn áp, nếu không sẽ khiến họ ngột ngạt không thở nổi." Lạc Tử Ninh lại nhớ ra một chuyện: "Huynh còn nhớ ta từng nói với huynh chuyện câu cá bắt gian không? Nói cấm họ đi tìm gái, vậy mà thật sự không ai dám đi, chứng tỏ họ vẫn rất nghe lời, chuyện hôm nay chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi. Sau này có nhiều trò tiêu khiển rồi, sẽ chẳng còn ai chỉ biết uống rượu để xả bức bối nữa."
Nói tới đây, Lạc Tử Ninh lại nghĩ đến xưởng dệt. Xưởng dệt cũng nên có hoạt động giải trí nhưng khác với lò gạch và tửu trang, khác ở chỗ chật hẹp thiếu đất.
Xung quanh tửu trang và lò gạch đều là đất hoang vô chủ. Đất vô chủ thì tức là đất của Vương gia, muốn xây gì thì xây nhưng quanh xưởng dệt, nhà cửa đã có chủ hết rồi, thực sự chẳng còn chỗ nào cho anh bày vẽ. Hôm trước anh nói xây một căn phòng lớn hơn để các cô công nhân làm việc đã là tận dụng hết diện tích còn lại, làm gì còn chỗ mà dựng sân bóng rổ.
Nhưng kê hai cái bàn bóng bàn trong sân thì vẫn còn đủ chỗ. Sau này có thời gian thì tìm mảnh đất mới mà dựng lại một xưởng dệt rộng rãi thì tốt hơn.
Rồi anh còn mơ tới chuyện sau này dựng hẳn một sân vận động lớn, trong đó có cả sân bóng đá, đường chạy, sân bóng rổ, bóng bàn, cầu lông... đủ loại thi đấu. Rảnh rỗi thì mấy xưởng liên kết tổ chức đại hội thể thao, náo nhiệt vô cùng.
Trước kia đi học, trường anh còn thường xuyên tổ chức hội thao, lễ hội văn nghệ, thi bóng rổ nữa, giờ mình mở xưởng cũng có thể làm vậy mà.
Có điều đó là chuyện xa vời, trong năm nay chắc chắn không có thời gian cũng chẳng có nhân lực để làm. Anh còn một việc lớn là tu sửa lại Vương phủ, những công trình to khác đành phải để sang năm.
Đã lâu rồi anh chưa được ăn đồ nướng, chỉ mong sớm làm xong việc, chạy lên lầu hai lấy ít gia vị thì là về mà ăn cho đã.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 49
10.0/10 từ 12 lượt.
