Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 137: Ngoại truyện 10


"Số điểm này thấp hơn anh dự tính một chút, nhưng vừa hay đủ qua điểm sàn của ngôi trường anh định báo danh." Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Số điểm này có làm em mất mặt không?"


"Mất mặt gì chứ! Anh mới học cấp ba có một tháng, em học tiểu học năm năm, cấp hai bốn năm, cấp ba ba năm, cộng lại tất tần tật còn chẳng cao bằng điểm thi đại học của anh, người mất mặt phải là em mới đúng chứ." Lạc Tử Ninh xem đi xem lại bảng điểm của Hoắc Lệnh Chi mấy lần: "Bạn trai em thông minh thế này, em vui mừng còn chẳng kịp nữa là, đúng là nở mày nở mặt quá đi mất."


Nói đoạn, anh liền dùng mã mosaic che bớt những thông tin quan trọng của Hoắc Lệnh Chi rồi chia sẻ ảnh lên mạng, dõng dạc tuyên bố với mọi người rằng bạn trai anh nói thi được hơn 600 điểm là thật sự được hơn 600 điểm, vả mặt bôm bốp những kẻ kia.


Anh đưa tay sờ sờ mặt mình, cảm thấy chính mình cũng vừa bị vả mặt xong. Anh phấn khích ôm chầm lấy Hoắc Lệnh Chi, cái miệng nhỏ vì hưng phấn mà cứ bắn liên thanh không ngừng: "Mới một tháng mà đã thi được hơn 600 điểm, nếu mà học đủ ba năm cấp ba thì chẳng phải sẽ được 720 điểm luôn sao? Lúc đó chắc chắn sẽ gây chấn động cả nước, các trường danh tiếng thi nhau tranh giành anh, phát học bổng cho anh, nhà trường còn phải thưởng tiền cho anh nữa ấy chứ."


Hoắc Lệnh Chi nhớ lại dáng vẻ ủ rũ của Lạc Tử Ninh mỗi khi nhắc đến thành tích của hắn dạo trước, so với vẻ mặt đôi mắt sáng rực vì phấn khích hiện tại đúng là một trời một vực. Tuy Lạc Tử Ninh từng không tin hắn có thể thi tốt, nhưng chỉ cần anh vui vẻ trở lại là được.


Lạc Tử Ninh rúc vào lòng Hoắc Lệnh Chi để đọc bình luận, khu vực bình luận nhận được rất nhiều lời chúc mừng, anh nhìn mà trong lòng ngọt ngào lây, cứ như chính mình đang được khen ngợi vậy, thỉnh thoảng có một hai tiếng nói nghi ngờ nhưng cũng nhanh chóng bị những lời chúc mừng khác nhấn chìm.


[Chúc mừng chúc mừng! Chấm một cái lấy hên nào.]


[Cái người bảo nếu thi được hơn 600 điểm thì trồng cây chuối ăn phân đâu rồi? Ra đây livestream cho anh em xem cái nào.]


[Vừa đẹp trai vừa học giỏi, đúng là không mê sai người.]


[Thế này cũng gọi là học sinh giỏi á? Mới có 602 điểm thôi, đừng có vác mặt ra đây làm trò hề được không?]


[Hơn 600 điểm mà còn chê không cao? Khoe cái bảng điểm của ông ra đây cho thiên hạ xem thử xem nào.]



[Người ta cũng đâu có cố xây dựng hình tượng học sinh giỏi, người ta chỉ bảo là thi được hơn 600 điểm và kết quả đúng là như vậy, đây gọi là biết tự lượng sức mình.]


[Nếu hơn 600 điểm trong mắt các người không phải học sinh giỏi, vậy tại sao lúc trước nghe người ta dự đoán 600 điểm các người lại mỉa mai người ta làm màu xây dựng hình tượng học sinh giỏi? Chẳng phải tự mâu thuẫn à?]


[Chắc là ghen tị thôi, người ta vừa đẹp trai, điểm cao lại còn có vợ xinh.]


[Hèn gì có vợ đẹp, ưu tú thế này thì xứng đáng có vợ lắm.]


...


Lạc Tử Ninh chìm đắm trong niềm vui sướng, mắt cứ dán chặt vào màn hình điện thoại, đầu tiên là trả lời một loạt bình luận của fan, sau đó mới gửi tin nhắn cho bố mẹ.


Anh biết bố mẹ đều theo dõi tài khoản của hai người và xem không sót tập nào, nhưng anh vẫn cố ý chụp màn hình bảng điểm của Hoắc Lệnh Chi gửi riêng cho họ.


Lạc Tử Ninh: Em ấy dự định đăng ký vào trường XX, còn thuê một cửa hàng ở gần trường để con mở siêu thị ở đó, đó sẽ là chuỗi cửa hàng đầu tiên của chúng con.


Khi gửi tin nhắn báo cho bố mẹ về chuyện của hai người, Lạc Tử Ninh đã không còn áp lực tâm lý lớn như trước nữa. Lúc chưa thú nhận mình là người đồng tính, trong lòng anh luôn nơm nớp lo sợ nhưng sau khi nói ra rồi lại thấy nhẹ nhõm hơn. Anh thường xuyên kể cho bố mẹ nghe tình hình của mình và Hoắc Lệnh Chi để họ yên tâm.


Bố mẹ nhắn lại một câu "biết rồi", sau đó bảo anh tối về nhà ăn cơm.


Lần nào Lạc Tử Ninh đến chỗ Hoắc Lệnh Chi, dù anh không nói thì dường như bố mẹ vẫn cảm nhận được. Cứ đến chiều là họ lại nhắn tin giục anh về ăn cơm, Lạc Tử Ninh hiểu ẩn ý của họ, bố mẹ đang sợ anh và Hoắc Lệnh Chi sống chung với nhau.


Mọi lần nhận được tin nhắn, Lạc Tử Ninh đều ngoan ngoãn về nhà nhưng hôm nay anh không muốn về. Anh lấy hết can đảm nhắn cho bố mẹ: "Con muốn ăn mừng với Lệnh Chi, hôm nay con không về đâu."



Gửi xong, cậu hồi hộp chờ đợi nửa ngày trời nhưng bố mẹ không trả lời, anh tưởng họ giận nên lại nhắn tiếp là ăn xong sẽ về ngay, không ở lại qua đêm. Anh muốn cùng Hoắc Lệnh Chi sống một cuộc sống của người trưởng thành, nhưng cũng phải nể nang cảm xúc của cha mẹ.


Hoắc Lệnh Chi không đưa ra ý kiến gì về việc này, Lạc Tử Ninh không biết hắn đang nghĩ gì, bởi đôi khi dù có không hài lòng, hắn cũng chẳng bao giờ nói ra.


Sau khi nhắn tin xong, Lạc Tử Ninh bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đã từng trải nghiệm một cuộc sống yêu đương tự do tự tại, giờ đây lại bị hạn chế đủ đường, vừa thấy ngột ngạt lại vừa thấy có lỗi với Hoắc Lệnh Chi.


"Trước đây em còn huênh hoang với anh, bảo anh đi theo em đến thế giới này để hưởng phúc, kết quả là đến cả việc ở cùng nhau cũng không xong." Lạc Tử Ninh áy náy: "Nếu anh không rời đi cùng em, anh vẫn là Hoàng đế, muốn làm gì thì làm, không cần phải làm việc vất vả thế này, vừa phải quay video, nhận quảng cáo, lại còn phải mở cửa hàng, làm bao nhiêu việc chỉ để chứng minh bản thân với bố mẹ em... đã vậy anh còn phải nấu cơm cho em ăn nữa..."


"Không có em ở bên cạnh, làm Hoàng đế thì có ý nghĩa gì chứ?" Hoắc Lệnh Chi nhéo nhéo mặt anh: "Đừng suy nghĩ lung tung, ngày tháng sau này của chúng ta còn dài, bố mẹ em sớm muộn gì cũng sẽ đồng ý quan hệ của hai đứa mình thôi."


Lạc Tử Ninh cắn nhẹ vào ngón tay hắn một cái: "Anh đúng là kẻ lụy tình mà. Hay là chúng mình đừng ăn cơm nữa, dùng thời gian ăn cơm để làm việc khác đi."


Hoắc Lệnh Chi cố tình giả vờ không hiểu, khẽ vân vê đầu lưỡi của anh: "Làm việc gì?"


"Ví dụ như... ăn em nè~" Lạc Tử Ninh chớp mắt với hắn: "Hoặc là em ăn anh."


Hoắc Lệnh Chi vuốt cằm Lạc Tử Ninh, giọng trầm thấp: "Em muốn ăn thế nào?"


"Ăn kiểu này nè." Lạc Tử Ninh vén gấu áo hắn lên, rúc đầu vào trong cắn một cái lên cơ bụng săn chắc: "Mau hỏi có ngon không đi."


Hoắc Lệnh Chi nghe lời thúc giục của anh, mỉm cười hỏi: "Có ngon không?"


"Thơm lắm." Lạc Tử Ninh cười hì hì, hai tay ôm chặt lấy eo Hoắc Lệnh Chi, đùa nghịch nhào lộn trên ghế sofa.



Cả hai đã hơn một tháng không làm chuyện ấy, hôm nay có chút không kiềm chế được, từ ghế sofa lăn xuống sàn nhà, sau đó lại vào phòng ngủ rồi lại đến phòng tắm.


Lạc Tử Ninh vốn định tầm tám chín giờ tối sẽ về nhà nhưng anh thực sự mệt đến mức rã rời chân tay, chẳng muốn động đậy tí nào, chỉ muốn cứ thế nằm mãi trong lòng Hoắc Lệnh Chi: "Thật muốn chết trong lòng anh luôn cho rồi."


Hoắc Lệnh Chi vòng tay ôm lấy eo anh: "Em cũng là kẻ lụy tình đấy thôi."


"Em mà lụy tình á? Yêu đương với anh chính là việc hời nhất trên đời này rồi." Trên người Lạc Tử Ninh vẫn còn dư âm của cảm giác tê dại vừa rồi, toàn thân không còn chút sức lực, giọng nói cũng trở nên mềm nhũn: "Em từng nói với anh rồi, chính anh là người đã tạo nên em, dù là ở thế giới của anh hay ở thế giới của em cũng vậy."


"Giúp em là vinh hạnh của anh." Hoắc Lệnh Chi nhớ lại lúc mới gặp Lạc Tử Ninh, anh ngây thơ như một đứa trẻ, dã tâm thì lớn nhưng thực lực chẳng bao nhiêu, thường xuyên phạm lỗi mà phạm lỗi xong lại tỏ vẻ ấm ức muốn hắn dỗ dành. Nhưng sau khi hết ấm ức lại lập tức tràn đầy năng lượng để tiếp tục xông pha, rút kinh nghiệm từ thất bại, hắn có thể coi là người đã chứng kiến trọn vẹn sự trưởng thành của Lạc Tử Ninh.


...


Buổi tối Lạc Tử Ninh thực sự quá lười, không muốn cử động nên đã không về nhà. Sáng sớm hôm sau, mới hơn bốn giờ anh đã giật mình tỉnh giấc, bắt đầu hối hận vì tối qua không về, sợ về nhà sẽ bị bố mẹ mắng. Anh vội vàng bò dậy thay quần áo rồi lái xe về, muốn lẻn vào phòng mình trước khi bố mẹ ngủ dậy, tạo ra một ảo giác rằng tối qua mình về rất muộn.


Vừa vào đến cửa, anh lập tức cởi giày, đến cả dép lê cũng không dám xỏ, cứ thế nhón chân đi về phía phòng mình chỉ là tay vừa mới chạm vào tay nắm cửa thì cửa phòng bố mẹ đột nhiên mở ra.


Lạc Tử Ninh giật bắn mình, quay đầu lại nhìn bố mình đang đứng ở cửa, áy náy hỏi: "Bố, không lẽ bố thức trắng đêm chờ con đấy à?"


Bố anh đáp: "Làm gì có, bố đoán ngay là kiểu gì sáng sớm con cũng lén lút lẻn về mà."


"Con... con ăn cơm muộn quá, sợ về lại làm phiền mọi người nên mới không về." Lạc Tử Ninh chột dạ nói, thực tế thì tối qua anh còn chẳng kịp ăn miếng cơm nào, Hoắc Lệnh Chi đã dùng cách khác để làm anh no căng rồi, anh vốn chẳng còn bụng dạ nào mà ăn cơm nữa.


"Các con định mở cửa hàng mới à?" Bố hỏi anh.



"Vâng, thuê mặt bằng rồi, em ấy là người rất đáng tin cậy, bố mẹ cứ yên tâm về hai đứa con đi." Lạc Tử Ninh muốn có thêm không gian yêu đương, thậm chí còn muốn dọn ra ngoài sống chung với Hoắc Lệnh Chi, không muốn sống xa nhau nữa. Việc phải sống riêng khiến anh cảm thấy rất ức chế, anh muốn bố mẹ thay đổi thái độ với Hoắc Lệnh Chi để sau này dễ bề đề cập chuyện dọn ra ngoài.


"Bố mẹ thấy hai đứa không xứng đôi." Bố bảo anh ra bàn ngồi, ông lấy hai hộp mì tôm, hai cha con cùng nấu mì ăn sáng.


Bố: "Trước đây bố với mẹ cũng nuông chiều con quá mức, nhiều chuyện đều thuận theo ý con. Lúc đi học thì cho con nhiều tiền tiêu vặt, tốt nghiệp rồi con không muốn đi làm mà muốn mở siêu thị, bố mẹ cũng cho con mượn ngay một mặt bằng để làm, chuyện yêu đương con muốn yêu con trai bố mẹ chẳng có ý kiến gì, chỉ cần con thấy vui là được. Thế nhưng bạn trai hiện tại của con, dù là ngoại hình hay năng lực đều quá mạnh, con không áp nổi nó đâu, bố mẹ sợ con sẽ bị tổn thương."


Lạc Tử Ninh thầm nghĩ trong lòng, toàn là Hoắc Lệnh Chi áp con thôi nhưng lúc này không phải lúc để đùa giỡn, anh cũng nghiêm túc đáp lại: "Tuy em ấy rất xuất sắc nhưng con cũng đang tiến bộ mà, thế giới này người giỏi có rất nhiều, chỉ là người hợp với em ấy nhất chắc chắn là con."


"Con có tiến bộ thì tiến bộ được đến đâu? Chút áp lực còn không chịu nổi, vừa tốt nghiệp xong không muốn nhìn sắc mặt sếp là bỏ việc luôn. Còn nó sau này học trường tốt như vậy, quay video fan lại đông, mặt mũi lại đẹp trai."


"Chẳng lẽ ngoại hình của con không xứng với em ấy đến thế sao?" Lạc Tử Ninh thấy tủi thân. Biết bao nhiêu người khen Hoắc Lệnh Chi có vợ đẹp, chứng tỏ nhan sắc của anh cũng thuộc hàng khá khẩm chứ bộ. Bố tuy là vì tốt cho anh, nhưng anh vẫn thấy ấm ức vô cùng.


"Tuổi tác con lớn hơn nó." Bố nhắc nhở: "Tận bảy tuổi đấy."


"Em ấy chỉ thích người lớn tuổi thôi." Lạc Tử Ninh nói.


"Bố mẹ sợ con lãng phí thanh xuân trên người nó." Vừa nhìn thấy Hoắc Lệnh Chi, bố anh đã mường tượng ra viễn cảnh sau này con trai mình bị đá một cách thê thảm. Con trai ông từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngây thơ khờ khạo, làm sao có thể giữ chân một anh chàng đẹp trai siêu cấp như thế.


"Dù sao ở một mình cũng là lãng phí, chi bằng lãng phí trên người em ấy đi. Bố ơi, khó khăn lắm con mới yêu đương một lần, bố đồng ý đi mà." Lạc Tử Ninh bắt đầu giở chiêu làm nũng: "Con chừng này tuổi rồi cũng muốn trải nghiệm tình yêu ngọt ngào chứ, em ấy sẽ không bỏ rơi con đâu, em ấy còn định dùng tiền kiếm được mua cho con một căn nhà, chỉ đứng tên một mình con thôi. Nếu em ấy chia tay với con thì coi như mất trắng tiền mua nhà, lần này thì bố mẹ tin rồi chứ?"


"Nó mua nhà cho con mà còn chỉ đứng tên con thôi?" Bố anh không thể tin nổi, "Nó mưu cầu gì ở con? Có phải con thao túng tâm lý nó không đấy?"


"Con không có mà." Lạc Tử Ninh bắt đầu chém gió: "Chẳng phải em ấy là trẻ mồ côi sao, em ấy cảm nhận được hơi ấm gia đình từ người con. Với lại tiền là hai đứa con cùng nhau kiếm, tài khoản cũng là do con vận hành, về mặt sự nghiệp em ấy không thể rời xa con được đâu."


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 137: Ngoại truyện 10
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...