Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 135: Ngoại truyện 8
"Tại sao lại hỏi vậy?" Hoắc Lệnh Chi có thính lực cực tốt, hắn biết bố mẹ Lạc Tử Ninh gọi họ tối nay về ăn cơm: "Chẳng lẽ bố mẹ em không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau?"
"Anh nghĩ sao?" Lạc Tử Ninh bất lực vò đầu bứt tai, một cơn nóng giận bốc lên: "Bình thường anh là người rất biết cách xử sự kia mà sao lần này lại ngây thơ thế? Tuổi tác biến thành mười tám, chẳng lẽ chỉ số thông minh cũng biến thành trẻ con luôn rồi à?"
Hoắc Lệnh Chi nhíu mày, không thể tin nổi mà hỏi anh: "Em chưa từng nói chuyện của chúng ta cho bố mẹ em biết? Đã về được một tháng rồi, em không hề nhắc đến một lần nào ư?"
"Đúng, không hề nhắc tới. Em có thể nhắc được à? Họ muốn em tìm bạn gái để kết hôn sinh con, nhưng giờ lại lòi đâu ra một ông chồng, em sợ họ sẽ tức đến ngất xỉu mất." Lạc Tử Ninh đối mặt với người ngoài thì thế nào cũng được, kỳ thị hay không hiểu cũng chẳng sao nhưng khi đối mặt với gia đình, anh không thể giữ thái độ bất cần như thế được.
"Nếu đã không muốn cho gia đình biết về anh, tại sao em còn đưa anh đến thế giới của em? Chẳng lẽ em muốn ở nhà cưới một cô vợ, còn bên ngoài thì vẫn ở bên anh? Anh trở thành vợ bé mà em nuôi bên ngoài?" Hoắc Lệnh Chi từ khi đến đây chỉ quẩn quanh ở trường, trường cũng chẳng dạy mấy thứ này, hắn vẫn chưa hiểu thái độ của thế giới này với đồng tính, đương nhiên cho rằng Lạc Tử Ninh nên công khai quan hệ của họ.
Hoắc Lệnh Chi tiếp lời: "Thì ra trước đây em không nói cho bố mẹ em biết về quan hệ của chúng ta, không phải vì sợ mấy chuyện vụn vặt ảnh hưởng đến việc học của anh mà là vì không muốn gia đình biết đến sự hiện diện của anh?"
Lạc Tử Ninh: "Chỉ là tạm thời chưa muốn họ biết, chứ không nói là cả đời không cho họ biết, em có dự tính riêng. Ở thế giới này anh không còn là Hoàng đế nữa, chỉ là một người bình thường, một người bình thường không tiền, không bằng cấp, không công việc. Anh không thể như trước đây, ai không vừa ý là có thể giết hoặc dùng quyền lực ép người khác phải theo ý mình."
Hoắc Lệnh Chi: "Anh không còn là Hoàng đế nữa nên không xứng với em sao?"
Lạc Tử Ninh: "Sao em không phát hiện ra anh lại ngang ngược như vậy nhỉ? Em chỉ muốn đợi thêm một chút, đợi anh tốt nghiệp, anh có công việc, có năng lực rồi, lúc đó đi nói với bố mẹ thì sẽ có sức thuyết phục hơn. Giờ trong tay không có gì cả, sao để bố mẹ tin chúng ta nghiêm túc muốn ở bên nhau cả đời?"
Hoắc Lệnh Chi: "Chỉ khi anh có địa vị xã hội, có tiền thì mới xứng đáng được đưa ra ánh sáng phải không? Nếu ở thế giới này của em, anh mãi mãi không có được những thứ em nói, có phải em sẽ lập tức rời bỏ anh không? Vậy em đưa anh đến thế giới này còn có ý nghĩa gì nữa?"
Lạc Tử Ninh: "Em nói thế bao giờ! Người em yêu chính là anh và em cũng biết, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào anh đều có thể thành công. Em có niềm tin ở anh nên mới nói đợi anh tốt nghiệp rồi chúng ta hãy công khai."
Lạc Tử Ninh không nhịn được mà cãi nhau với hắn. Vừa dứt lời, anh chợt thấy nhân viên thu ngân đang đứng lấp ló sau kệ hàng không xa, lén lút nhìn họ cãi nhau.
Anh giật mình, quên mất tiệm mình có thêm nhân viên.
Tầm này vắng khách, anh và Hoắc Lệnh Chi lại ở trên tầng hai, lúc cãi nhau không kiêng dè gì, nghĩ gì nói nấy. Cô ấy nghe được bao nhiêu rồi? Liệu có nghe thấy bí mật Hoắc Lệnh Chi là người xuyên không tới không?
"Này, em... em nghe thấy cái gì rồi?" Lạc Tử Ninh theo bản năng che chắn Hoắc Lệnh Chi sau lưng, nhìn cô bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Nhân viên thu ngân: "Cãi tiếp đi, em đang xem cuốn lắm."
Lạc Tử Ninh: "Em đúng là đồ táng tận lương tâm."
Nhân viên thu ngân: "Anh chủ à, anh cũng đỉnh thật đấy, chơi game mà yêu được anh bạn trai đẹp trai thế này. Đối xử với người ta tốt chút đi, mấy cậu nhóc thường thiếu cảm giác an toàn lắm."
"Chơi game?" Lạc Tử Ninh ngơ ngác.
"Mấy cái từ hai người vừa nói như Hoàng đế rồi muốn giết ai thì giết, theo anh đến thế giới của anh là ý gì?" Cô nhân viên thu ngân cứ ngỡ hai người họ chơi chung một trò chơi và anh chủ đã lừa được một cậu nhóc cấp ba thuần khiết yêu mình nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm, không muốn công khai với gia đình, định một mặt thì treo giò cậu nhóc, một mặt thì kiếm một cô gái về kết hôn để đối phó với bố mẹ. Cậu nhóc cấp ba này thật quá ngây thơ và đáng thương rồi.
Lạc Tử Ninh không biết chính xác cô đang nghĩ gì, nhưng nhìn cái ánh mắt cô nhìn mình như nhìn một tên tồi, anh cũng lờ mờ đoán ra được phần nào.
"Đừng có nghĩ linh tinh, mau xuống làm việc đi." Lạc Tử Ninh đang lúc bực bội, giọng điệu cũng chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng.
Cô nhân viên cũng chẳng vừa: "Tôi không làm nữa! Không muốn làm nhân viên cho một thằng tồi như anh, nhớ chuyển lương tháng trước cho tôi đấy."
Lạc Tử Ninh nhìn bóng lưng cô đi xuống lầu mà nghệt mặt ra: "Tôi là thằng tồi hồi nào?"
Anh quay sang nhìn Hoắc Lệnh Chi, vẻ mặt đầy ấm ức: "Anh cứ thế mà nhìn người ta hiểu lầm em sao? Anh nói một câu đi chứ?"
"Anh căn bản không hiểu định kiến của thế giới này với người đồng tính đâu, bố mẹ em không đánh chết chúng ta là may rồi." Lạc Tử Ninh nghĩ đến lực chiến của Hoắc Lệnh Chi, lại sợ người bị đánh là bố mẹ mình: "Em cảnh cáo anh, cho dù họ có nói lời khó nghe đến mấy anh cũng không được động tay động chân với họ, nghe không lọt tai thì cứ việc bỏ đi."
...
Nhân viên thu ngân đã nghỉ việc, đến giờ cơm tối anh đành tạm đóng cửa tiệm rồi dẫn Hoắc Lệnh Chi về nhà. Để bố mẹ không nỡ ra tay với Hoắc Lệnh Chi, anh còn bảo hắn mặc bộ đồng phục cấp ba vào cho nhìn có vẻ vô tội.
Vừa bước vào cửa, anh đã cảm nhận ngay được áp suất cực thấp trong nhà.
Mẹ đang nấu ăn trong bếp, bố thì ngồi hút thuốc trên sofa, hai đứa em gái đều không có nhà.
Lạc Tử Ninh đứng ở cửa không dám vào, ai ngờ Hoắc Lệnh Chi lại chẳng hề căng thẳng chút nào, còn rất lịch sự đi vào chào hỏi bố mẹ anh.
Mẹ anh bưng thức ăn đặt lên bàn, nói: "Để Tiểu Lạc dẫn cháu đi rửa tay rồi vào ăn cơm."
Bố không nói lời nào, ánh mắt cứ dán chặt lên người Hoắc Lệnh Chi.
Lạc Tử Ninh sợ đến mức tim run bần bật, không dám đối diện với bố mẹ, vội vàng kéo Hoắc Lệnh Chi vào nhà vệ sinh rửa tay. Sau khi lề mề rửa tay xong, anh lại chầm chậm tiến về phía bàn ăn.
Mỗi khi sợ hãi, Lạc Tử Ninh theo thói quen thường dính sát vào Hoắc Lệnh Chi, ánh mắt cũng luôn hướng về phía hắn. Cảm giác an toàn của anh đều là do Hoắc Lệnh Chi mang lại, ngay cả khi đã xuyên không trở về, thói quen này vẫn luôn được duy trì.
Khi nhìn sang Hoắc Lệnh Chi, anh phát hiện hắn chẳng có chút vẻ gì là căng thẳng cả, ngược lại chính anh mới là người đang run rẩy như nàng dâu nhỏ đi gặp bố mẹ chồng vậy.
"Ngồi xuống ăn cơm đi." Giọng điệu của bố rất nghiêm khắc, khiến Lạc Tử Ninh nhớ lại hồi nhỏ có lần thi trượt.
Thậm chí anh còn không dám ngồi xuống, cuối cùng chính Hoắc Lệnh Chi là người kéo anh ngồi xuống, còn đưa đũa cho anh. Lạc Tử Ninh vùi đầu vào ăn, quyết chí không mở miệng trước khi bị bố mẹ hỏi đến.
"Những câu biết làm cháu đều đã làm hết ạ." Hoắc Lệnh Chi khiêm tốn trả lời.
Lạc Tử Ninh thầm nghĩ biết làm được mấy câu chứ? Vốn dĩ bố mẹ không đồng ý cho anh ở bên đàn ông, nếu họ mà biết điểm số của Hoắc Lệnh Chi đến mức đỗ cao đẳng còn khó, liệu có càng nổi giận hơn không?
Bố hỏi hắn: "Cháu dự định đăng ký trường nào? Ngành gì?"
"Cháu vẫn đang cân nhắc ạ. Trước đó cháu chưa có thời gian tìm hiểu kỹ về các trường và ngành nghề, định bụng thời gian này sẽ xem xét kỹ hơn." Hoắc Lệnh Chi trả lời nghiêm túc.
Bố anh lên tiếng: "Cháu là trẻ mồ côi? Cuộc sống dù có túng thiếu đến mấy cũng đừng để đàn ông lừa gạt. Cháu bây giờ còn trẻ, quan niệm sống chưa trưởng thành, đừng vì thấy người ta nói vài lời ngọt ngào, mua cho ít đồ ăn vặt hay cho chút tiền tiêu vặt mà đã tin rồi đòi sống chết đi theo người ta. Đợi đến khi cháu lên đại học, tốt nghiệp đi làm, tiếp xúc với xã hội này rồi, cháu mới biết bản thân trước kia ngu ngốc đến mức nào."
Khi nói lời này, bố còn liếc nhìn Lạc Tử Ninh một cái.
Lạc Tử Ninh bị cái liếc mắt của bố làm cho run bắn. Ý của bố là, anh đang cậy mình lớn tuổi, trải đời hơn một cậu học sinh cấp ba để dùng chút lợi lộc nhỏ mọn lừa gạt tình cảm của Hoắc Lệnh Chi sao?
"Bố, sao bố có thể nói con như một ông chú b**n th** vậy? Con đúng là lớn hơn em ấy vài tuổi nhưng em ấy không phải là cậu nhóc ngây thơ, không dễ bị mấy lời đường mật xoay như chong chóng đâu." Lạc Tử Ninh vừa tức giận vừa cảm thấy xấu hổ vì bị hiểu lầm.
"Mọi chuyện không như chú nghĩ đâu ạ, chúng cháu thật lòng yêu nhau và đã hứa sẽ bên nhau trọn đời." Hoắc Lệnh Chi trả lời cực kỳ nghiêm túc.
Nhưng hiện tại, với thân phận một học sinh cấp ba, những lời này của hắn chỉ khiến người khác thấy nực cười.
"Cháu cũng đã nói là cháu làm bài khá tốt, tương lai cháu còn có cả một bầu trời rộng mở, còn nó thì cả đời này cũng chỉ là một ông chủ tiệm tạp hóa nhỏ, lại còn lớn hơn cháu tận 7 tuổi. Đợi đến khi cháu vào trường danh tiếng, gặp gỡ nhiều người ưu tú hơn, lúc đó cháu sẽ không còn coi trọng nó nữa đâu, hai đứa sẽ không có tương lai."
Bố nhìn Hoắc Lệnh Chi như nhìn một đứa trẻ. Ông cũng từng trẻ, từng thấy nhiều người trẻ tuổi, dù hiện tại tình yêu có nồng cháy đến đâu thì trước hiện thực phũ phàng cũng đều phải thỏa hiệp, cuối cùng tan vỡ trong một mớ hỗn độn. Huống chi cả hai đều là đàn ông, con đường phía trước sẽ càng gian truân hơn.
Hoắc Lệnh Chi: "Anh ấy sẽ không chỉ mãi là một ông chủ tiệm tạp hóa nhỏ đâu. Siêu thị nhỏ củaa anh ấy dần trở thành siêu thị lớn, sau này còn mở thành chuỗi, chuỗi hệ thống toàn quốc."
Lạc Tử Ninh nghe bố nói vậy thì hổ thẹn cúi đầu, một lý do lớn khiến anh sau khi tốt nghiệp không muốn nỗ lực mà chọn về nhà mở tiệm là vì bố mẹ có rất nhiều bất động sản. Anh ăn ở tại nhà, mở tiệm cũng dùng nhà của gia đình, có thể nói là chẳng có chút áp lực nào, không cần phải liều mạng tranh đấu như người khác.
Trước khi xuyên không, nếu bố nói vậy anh sẽ chẳng thấy hổ thẹn chút nào. Nhà không thiếu tiền, tại sao anh phải vất vả chứ?
Nhưng sau một chuyến xuyên không, anh hiểu ra cuộc đời có thể có nhiều khả năng hơn, nhất là sau khi ở bên Hoắc Lệnh Chi, anh không dám sống kiểu vô dụng nữa, một người vô dụng sao có thể xứng với Hoắc Lệnh Chi đây?
"Một mình anh ấy thì không được, nhưng hai người sẽ có thêm nhiều khả năng." Hoắc Lệnh Chi vẫn kiên định, không vì những lời tấn công lạnh lùng của bố mà nghi ngờ bản thân. Dẫu sao hắn cũng từng là Hoàng đế, khí chất trên người đa phần đều áp đảo kẻ khác, hôm nay vì gặp bố mẹ Lạc Tử Ninh nên hắn mới thu liễm đi nhiều.
"Cháu khẩn cầu chú dì đừng chia rẽ chúng cháu, cháu sẽ chứng minh tất cả những gì mình nói, tiền thuê nhà sau này cháu trả thaya ấy." Hoắc Lệnh Chi nói rồi lấy một chiếc thẻ: "Cháu đã hỏi qua giá thuê quanh đây, số tiền trong này đủ trả trong ba tháng, tạm thời cháu chỉ có bấy nhiêu."
Lạc Tử Ninh nhìn chiếc thẻ mà ngẩn người: "Em lấy đâu ra thế?"
Hoắc Lệnh Chi mới đến thế giới này một tháng, tiền ở đâu ra?
"Tiền thưởng của trường vì hành động dũng cảm lần trước, còn một phần là tiền em chép bài hộ người khác mà có, sau này tiền chúng cháu kiếm được chỉ có nhiều hơn, video tập vừa rồi đã có triệu lượt xem. Tuy trước khi quay thỏa thuận toàn bộ doanh thu tập đó sẽ quyên góp cho viện mồ côi, nhưng vì tập đầu đã đạt triệu view thì sau này không thấp hơn được. Tiền từ các video sau này không cần quyên góp nữa, đều là của chúng cháu." Hoắc Lệnh Chi lấy điện thoại cho Lạc Tử Ninh và bố mẹ anh xem tin nhắn chờ: "Có rất nhiều người hỏi cháu có nhận quảng cáo không, thu nhập không hề thấp, sau này tiền thuê nhà của anh ấy cứ để cháu lo."
"Cháu có thể nổi tiếng được mấy năm? Có thể dựa vào mạng internet kiếm tiền được mấy năm?" Bố anh hỏi.
"Cháu không làm cái này mãi, cháu có kế hoạch của riêng mình." Hoắc Lệnh Chi vẫn giữ vững lập trường.
"Sự ngăn cản của chú dì chẳng đáng là trở ngại gì cả, nếu tình cảm hai đứa vững chắc thì ai cũng không chia rẽ được, còn nếu không vững chú dì có muốn vun vào thì hai đứa cũng tự tan thôi." Mẹ anh cảm thấy suy nghĩ của hai người vẫn còn trẻ con, bây giờ khẳng định chắc nịch thế này thì khó mà lâu dài.
"Không có ngày đó đâu, bọn con không phải đang đùa giỡn." Thấy Hoắc Lệnh Chi rút thẻ ra, Lạc Tử Ninh cũng có thêm dũng khí. Đây là bố mẹ anh, anh không thể mãi trốn sau lưng Hoắc Lệnh Chi được, anh cũng phải dũng cảm lên, nếu chính anh còn không dũng cảm sao bố mẹ tin quyết tâm của anh?
Bố có chút ngạc nhiên nhìn anh: "Trước đây con chỉ biết trốn tránh, đây là lần đầu thấy con đứng ra giành lấy thứ gì đó cho mình."
Nói xong, ông cầm lấy chiếc thẻ: "Tiền thuê nhà ba tháng này bố nhận trước đã. Cho hai đứa thời gian ba tháng, sau ba tháng bố và mẹ con mới quyết định có ủng hộ hai đứa hay không."
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 135: Ngoại truyện 8
10.0/10 từ 12 lượt.
