Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 130: Ngoại truyện 3


"Vừa rồi anh đã điều tra về tình hình hiện tại của mình, trước đây ở viện mồ mồ côi s như là một người vô hình, không hề có chút cảm giác tồn tại nào, anh nghi ngờ vốn không có người này, đây là thân phận mới mà hệ thống của em tạo ra cho anh." Hoắc Lệnh Chi vừa mặc quần áo vào vừa hỏi anh: "Còn một tháng nữa là thi đại học, thi xong chúng ta có thể dọn về sống chung không?"


Lạc Tử Ninh thầm kiểm tra lại tiền tiết kiệm của mình, vốn dĩ anh định tích góp thêm hai năm nữa để trả góp đợt đầu, mua một căn nhà tân hôn để kết hôn, lúc lập kế hoạch anh vẫn chưa có bạn gái, anh nghĩ trước ba mươi tuổi kiểu gì cũng tìm được người để cưới.


Ai ngờ bạn gái thì không thấy đâu lại lòi ra một ông chồng, số tiền của anh để mua căn nhà rộng chút chắc là không đủ nhưng trả trước cho một căn hộ nhỏ thì vẫn ổn.


"Anh lo mà thi cho tốt đi, ở thế giới này không có bằng cấp thì khó tìm việc lắm, từ ngày mai anh cứ đến chỗ em, em tìm gia sư phụ đạo bài vở cho anh còn em sẽ tranh thủ đi xem nhà." Lạc Tử Ninh suy nghĩ, mua nhà mới thì còn phải trang trí, mà trang trí xong cũng phải để trống một hai năm mới vào ở được, hiện tại xem ra nên mua nhà cũ đã trang trí sẵn hoặc là thuê nhà để ở cùng nhau trước.


Anh lại nhìn vào ví tiền của mình, trước đây lúc anh nói với ba mẹ là muốn tự kiếm tiền mua nhà tân hôn, ba mẹ còn bảo anh đừng áp lực quá. Gia đình có thể giúp anh mua nhà, giờ bạn gái biến thành bạn trai, gia đình không đánh gãy chân anh là may rồi, nói gì đến chuyện bỏ tiền mua nhà cho anh.


Trước khi xuyên không anh giàu có đến thế, tiền trong quốc khố đều là của anh, xuyên về rồi cảm giác chênh lệch thật quá lớn.


Lạc Tử Ninh nghĩ đến đây không nhịn được mà thở dài một tiếng, Hoắc Lệnh Chi nhạy bén nhận ra điểm bất thường của anh: "Do anh vội vàng quá, chuyện dọn về ở chung không cần gấp gáp như vậy."


"Tháng này làm thêm nhiều bài tập vào, cố mà thi vào một ngôi trường tốt, sau này trông cậy cả vào anh nuôi em đấy." Lời này của Lạc Tử Ninh ít nhiều mang ý trêu đùa, mục đích trước đó bắt Hoắc Lệnh Chi học qua mạng là để hắn hiểu về thế giới thực chứ đi thi đại học thì hơi làm khó hắn rồi, đừng nói là trường danh tiếng, ngay cả hệ chính quy cũng đừng mơ tới, có thể miễn cưỡng vào được cao đẳng là tốt rồi. Anh không tin với tính cách của Hoắc Lệnh Chi mà lại chịu đi làm thuê cho người khác, ngày nào đó không vui lỡ tay giết sếp thì đúng là nước mắt sau song sắt luôn.



"Muộn rồi, anh mau ngủ đi, bây giờ anh là học sinh lớp 12, chuyện quan trọng nhất cả đời của người ở đây chính là thi đại học, sáng mai em sẽ đón anh đi học." Lạc Tử Ninh vẫy vẫy tay với hắn, sau khi tắt video, Lạc Tử Ninh vội vàng lên mạng mua một cuốn Bộ luật Hình sự, chuẩn bị tặng cho Hoắc Lệnh Chi để hắn đọc kỹ cho thuộc lòng.


Lúc chuông báo thức reo, Lạc Tử Ninh cảm thấy mắt mình sưng húp, vừa thiếu ngủ cộng thêm hôm qua lại khóc, mắt sưng đến mức sắp không mở ra nổi.


Anh gắng sức mở một khe nhỏ, nhìn thấy thời gian mà chỉ muốn đập điện thoại, đã bao nhiêu năm rồi anh không dậy sớm như vậy nhưng giờ phải đi đưa chồng đi học, trách nhiệm thúc ép anh phải bò dậy khỏi giường.


Trời còn chưa sáng, lúc anh đến cổng trại trẻ mồ côi thì Hoắc Lệnh Chi đã ra từ sớm, ông chồng học sinh cấp ba mặc đồng phục khoác ba lô đứng đó trông cứ như đang đóng phim thần tượng. Tiến lại gần xem mới thấy, Hoắc Lệnh Chi còn mang cả bữa sáng cho anh.


"Anh lấy đâu ra bữa sáng thế?" Hôm qua Lạc Tử Ninh đã lục túi quần và điện thoại của hắn, không có tiền, anh quên không để tiền lại cho Hoắc Lệnh Chi.


"Trại trẻ mồ côi có nhà ăn." Hoắc Lệnh Chi nói.


"Anh hòa nhập nhanh thật đấy, mới có một đêm mà đã trại trẻ mồ côi của bọn ta rồi." Lạc Tử Ninh nhận lấy bữa sáng Hoắc Lệnh Chi mang cho, vừa ngáp vừa nói: "Ngày mai em sẽ mang bữa sáng cho anh, giờ hai đứa mình đến trường trước đã. 7 giờ các anh đã phải lên lớp tự học buổi sáng rồi, giờ mới hơn sáu giờ một chút, đi xe buýt mất tận bốn mươi phút nữa, chúng ta phải nhanh lên thôi."


Hoắc Lệnh Chi nhìn quầng thâm mắt của anh, giơ tay xoa xoa đầu anh: "Sau này anh tự đi học được, em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi."


Lạc Tử Ninh ôm lấy cánh tay hắn: "Cẳng phải là đang đưa trẻ nhỏ đi học sao, có đúng không hả bạn nhỏ Hoắc Lệnh Chi~"



Hoắc Lệnh Chi: "..."


Tầm giờ này người đi xe toàn là học sinh, họ vất vả lắm mới chen được lên xe. Cái cảnh người dán người thế này Hoắc Lệnh Chi chưa từng trải qua bao giờ, điều khiến hắn bất mãn hơn cả là có rất nhiều người cứ nép vào người Lạc Tử Ninh.


Hắn khó chịu đẩy những người đó ra, che chở Lạc Tử Ninh vào lòng mình.


Những người khác bị đẩy ra vốn định tỏ thái độ bất mãn, nhưng sau khi thấy biểu cảm của Hoắc Lệnh Chi thì đều sợ hãi, tưởng hắn là một đại cậu ấy trường nào đó nên không muốn gây chuyện, vội vàng quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn nữa.


"Anh đừng dữ như vậy, xe buýt là thế này mà." Lần cuối Lạc Tử Ninh đi xe buýt là từ hồi cấp ba nên đã sớm quên mất tình cảnh này, anh hơi áy náy nói với Hoắc Lệnh Chi: "Ngày mai em lái xe đưa anh đến trường, hôm nay em buồn ngủ quá, cũng lâu rồi chưa sờ vào vô lăng nên sợ lái xe lúc mệt mỏi sẽ xảy ra chuyện."


"Anh có thể tự chăm sóc bản thân, em đừng quá lo lắng cho anh." Hoắc Lệnh Chi thấy anh buồn ngủ đến mức mắt híp lại thì vô cùng xót.


"Bây giờ đang là thời điểm quan trọng của anh mà, em nhất định phải chăm sóc anh thật tốt." Lúc Lạc Tử Ninh xuyên không, Hoắc Lệnh Chi là chỗ dựa của anh, còn bây giờ anh đưa Hoắc Lệnh Chi đến thế giới của mình, anh liền trở thành chỗ dựa duy nhất của hắn, cảm giác trách nhiệm trong lòng anh cứ thế tăng vọt.


Lạc Tử Ninh đưa hắn đến cổng trường, rất nhiều người đang đi vào trong, anh kéo Hoắc Lệnh Chi ra một góc bên cạnh: "Anh đợi lát nữa hãy vào, giờ mà vào anh cũng chẳng biết mình ngồi chỗ nào đâu, đợi chuông reo rồi hãy vào lớp, thấy chỗ nào trống thì ngồi vào. Còn nữa, không được đánh nhau, phải tôn trọng thầy cô, phải chăm chỉ học tập, đến trưa em sẽ qua đón anh đi ăn cơm."


Lúc anh nói chuyện với Hoắc Lệnh Chi, có vài học sinh đi ngang qua, ban đầu họ không nhìn thấy người mà chỉ nghe thấy lời Lạc Tử Ninh nói, cứ tưởng là phụ huynh đưa học sinh tiểu học đi học nhưng đi nhầm trường. Họ vốn còn định tốt bụng nhắc nhở Lạc Tử Ninh trường tiểu học ở ngay bên cạnh, nào ngờ vừa quay đầu lại thì thấy Lạc Tử Ninh đang dặn dò một nam sinh cấp ba, mấy người bọn họ đều im lặng luôn.



...


Chưa đến buổi trưa thì họ đã gặp lại nhau, mấy tên hôm qua đã bị bắt, bọn họ phải đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra để nhận diện xem ba kẻ đó có đúng là mấy tên say rượu ngày hôm qua hay không.


Lúc đi ra từ đồn cảnh sát, Lạc Tử Ninh định đưa Hoắc Lệnh Chi đi ăn cơm, kết quả lại bị một đám phóng viên vây quanh.


Hôm qua Hoắc Lệnh Chi và Lạc Tử Ninh đã lên hot search, giới truyền thông thấy có độ hot liền xúm lại tranh nhau đưa tin, cộng thêm việc hai người vốn dĩ đã làm việc tốt, cứu được một em học sinh tiểu học nên mức độ thảo luận lại càng cao hơn.


Sau khi bản tin này được phát đi, hai người họ lập tức nổi tiếng, không ít người lặn lội đến siêu thị của Lạc Tử Ninh mua đồ, một mình anh bận đến không xuể, trường của Hoắc Lệnh Chi còn dùng loa phát thanh tuyên dương hắn. Bố mẹ của em học sinh tiểu học kia còn tặng rất nhiều quà cho Lạc Tử Ninh và Hoắc Lệnh Chi để cảm ơn, còn tặng cho hai người cờ thi đua, lần đầu tiên Lạc Tử Ninh nhận được cờ thi đua, anh đã vui vẻ treo nó lên tường.


Trên mạng rất nhiều người khen ngợi họ, từ những bình luận ban đầu cảm thấy anh đáng yêu muốn đè đã chuyển thành khen ngợi anh và Hoắc Lệnh Chi lương thiện dũng cảm.


Nhưng sau đó cũng xuất hiện không ít lời lẽ bôi nhọ họ.


[Dạo này cứ thấy hai người này suốt thế, không phải là tự biên tự diễn đấy chứ? Giờ nổi rồi, bước tiếp theo có phải là livestream bán hàng không?]


[Cảnh sát đã bắt được ba tên tội phạm đó rồi, sao có thể là giả được? Cậu đừng dùng cái tư tưởng dơ bẩn của mình để sỉ nhục họ, họ không bán hàng đâu!]


Lạc Tử Ninh thấy những tin tức này cảm thấy tâm trạng khá phức tạp, đúng là anh muốn livestream bán hàng thật mà!



Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 130: Ngoại truyện 3
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...