Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 125


Nam nhân chặn đường được Lạc Tử Ninh đỡ dậy, họ đi đến ngồi xuống dưới một gốc cây lớn, Lạc Tử Ninh còn sai người lấy cho ông ta chút đồ ăn và nước uống.


Nam nhân này ăn uống ngấu nghiến, vừa nhìn là biết đã bị bỏ đói một thời gian rồi. Ông ta cũng sợ Lạc Tử Ninh phải chờ lâu sẽ mất kiên nhẫn nên càng ăn nhanh hơn, Lạc Tử Ninh còn khuyên ông ta ăn chậm lại một chút, nghe thấy vậy vành mắt ông ta càng lúc càng đỏ.


Nam nhân nói: "Lúc thần vào xưởng làm việc thì người vẫn còn là Vương phi, khi đó ai nấy đều cảm thấy tới đây rồi sẽ được sống những ngày tốt đẹp. Lúc Vương phi mới rời đi, nơi này vẫn bình thường như cũ nhưng sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện. Con gái thần tham gia thi cử muốn làm quan, con bé rõ ràng làm bài rất tốt nhưng thành tích lại xếp hạng chót, sau khi trượt nó muốn xem lại bài thi của mình thì họ lại bảo bài thi đã bị thất lạc."


Lạc Tử Ninh nghe thấy vậy liền nhận ra có điểm không ổn, kỳ thi tuyển quan viên vốn cực kỳ nghiêm ngặt, sao bài thi có thể thất lạc? Đây là sự thiếu trách nhiệm nghiêm trọng, nếu báo cáo lên anh, anh nhất định sẽ đuổi việc toàn bộ đám người tắc trách này.


"Con gái thần thấy không ổn, năm thứ hai liền trở về quê cũ dự thi nhưng ở quê lại nói thông tin thân phận của nó đã hiển thị thi đỗ và nhậm chức rồi, không được thi lại nữa. Tuy chỉ là một chức quan nhỏ bé nhưng đó cũng là do con bé tự mình thi đỗ, vậy mà lại bị người ta mạo danh thế chỗ một cách vô lý, thần đi tìm họ lý luận còn bị họ đuổi ra ngoài."


Lạc Tử Ninh đã yêu cầu toàn quốc mở trường đào tạo quan viên, do người anh phái đến làm hiệu trưởng, trực tiếp khảo thí và sàng lọc quan viên. Hơn nữa sau khi thi xong, danh sách đạt yêu cầu sẽ được gửi về Kinh thành tổng hợp, sau đó mới phát danh sách tổng hợp này đi khắp nơi, vì vậy con gái ông ta mới biết thân phận mình đã bị mạo danh.


Nếu lời nam nhân này là thật thì chuyện này lớn rồi, anh mở trường, tổ chức thi cử đều là vì sự công bằng, nếu trong đó có khuất tất thì chẳng phải lại trở về cái dáng vẻ mục nát như trước kia sao.


"Biết ai làm không?" Hoắc Lệnh Chi lạnh mặt hỏi, hắn biết Lạc Tử Ninh quan tâm nhất điều gì, hắn không cho phép bất cứ ai hủy hoại thế giới mà một tay Lạc Tử Ninh đã tạo ra.


"Chẳng phải là đám lãnh đạo đó sao, không chỉ mỗi mình ta đâu, con gái ta bị mạo danh thân phận, nghe nói những người khác như người thân, con cái của lãnh đạo chỉ cần đi lướt qua sân khấu là được làm quan. Không chỉ làm quan, hiện giờ trong xưởng muốn thăng chức làm quản lý đều phải có quan hệ mới làm được, với người bình thường như chúng ta, không có quan hệ mà muốn đi làm chút việc là cực kỳ khó khăn."



Lạc Tử Ninh không ngờ mới chỉ vài năm ngắn ngủi mà quan trường đã bị mục nát đến mức này, tuy nhiên anh cũng không thể chỉ nghe từ một phía, phải qua điều tra mới có thể đưa ra kết luận, anh nói với Hoắc Lệnh Chi: "Người ở đất phong tạm thời không dùng được nữa, phải nhanh chóng bắt giữ tất cả bọn họ để điều tra. Hôm nay chúng ta xuống núi, lập tức có người biết chúng ta đã gặp ai, chứng cứ bị tiêu hủy ngay."


"Có lẽ từ trước khi chúng ta khởi hành chứng cứ đã bị tiêu hủy rồi." Hoắc Lệnh Chi gọi thuộc hạ đi cùng mình tới: "Tìm đám người cũ giỏi phá án ở Kinh thành tới đây, bọn họ là những kẻ biết dùng hình nhất."


Trước đó hắn từng giữ lại một nhóm đại thần cũ, bọn họ biết rất nhiều loại cực hình, Hoắc Lệnh Chi cảm thấy giữ họ lại sẽ có lúc dùng đến.


"Dùng hình? Ép cung sao? Cứ điều tra một chút đã, tránh để xảy ra án oan sai." Lạc Tử Ninh biết Hoắc Lệnh Chi không có kiên nhẫn lớn như vậy, hơn nữa trong mắt không chịu được một hạt cát. Một người làm việc xấu, hắn nhất định sẽ thấy những người khác không tố giác cũng có lỗi, cho nên giết sạch là hợp lý, không chỉ giết kẻ phạm lỗi mà còn phải tru di cửu tộc, giết gà dọa khỉ. Chết một đợt, thay đợt mới là có thể giải quyết mọi vấn đề nhưng thay đợt mới lên, sớm muộn gì cũng sẽ tiếp tục phạm sai lầm.


Vấn đề này là không thể tránh khỏi, bất kể là thời đại này hay thời đại tương lai, chỉ cần có con người là sẽ có nhân tình thế thái, sẽ có tư tâm. Con người cũng không phải máy móc, không có cách nào cả...


Lạc Tử Ninh vỗ vai Hoắc Lệnh Chi: "Đừng kích động vội hay là chúng ta cứ giả vờ như không biết gì, sau đó cứ chơi bời bình thường. Lúc chúng ta ở đây bọn họ sẽ thả lỏng cảnh giác, nhưng sau khi chúng ta đi thì chưa chắc."


"Ý em là, chúng ta cứ làm tê liệt bọn họ, đợi họ lỏng cảnh giác rồi mới điều tra?" Hoắc Lệnh Chi nhìn nam nhân đang ngồi đó: "Ông nói còn có nhiều người giống ông muốn lên Kinh thành cáo trạng, những người đó đâu rồi? Chết rồi à?"


Nam nhân đối diện với ánh mắt của Hoắc Lệnh Chi liền có chút sợ hãi, nói chuyện cũng run rẩy: "Chết mất mấy người, cũng có người chưa chết, trốn đi giống như ta. Có lẽ là trốn ở quê cũ, cũng có thể là nơi khác, mọi người đều không dám lộ diện, chỉ sợ bị giết người diệt khẩu."


"Tìm những người đó về đây." Hoắc Lệnh Chi sai người lấy một bộ quần áo ném cho ông ta: "Ông thay quần áo trước đi, trà trộn vào đội ngũ sau lưng ta, đừng để người khác phát hiện."


"Vâng." Người kia thay quần áo, đóng giả làm người hầu.



Nam nhân nói: "Con bé đang ở quê."


"Đưa con gái ông đến đây, ta giao cho nàng ta một nhiệm vụ." Lạc Tử Ninh hỏi ông ta: "Có vấn đề gì không?"


Nam nhân nở nụ cười nịnh nọt hỏi: "Dạ không vấn đề gì, con gái thần vốn muốn làm quan, giờ người giao nhiệm vụ cho nó, nếu nó hoàn thành tốt liệu có thể cho nó làm quan không?"


Lạc Tử Ninh hứa với ông ta: "Không vấn đề gì nhưng sau khi chuyện này kết thúc, nàng ta phải thi lại một lần nữa."


Nam nhân vẫn rất tự tin vào việc học hành của con mình: "Chỉ cần công bằng chính trực, đứa nhỏ nhà thần chắc chắn vượt qua."


Lạc Tử Ninh dặn dò những người đến hôm nay phải kín miệng, không ai được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Những người mang theo hôm nay đều là tâm phúc của anh, vốn là người từ Kinh thành tới, ở đây không có người quen nên không thể để lộ tin tức.


Họ tiếp tục săn bắn, còn mang được kha khá mồi về, trước đây họ từng nuôi một con hổ nhỏ nhưng Lạc Tử Ninh không có nhiều thời gian, sau đó liền đưa vào vườn bách thú trong cung, anh chưa có lúc nào rảnh để đi thăm nó.


Lần này họ không gặp phải thú dữ lớn nào, còn săn được khá nhiều thỏ, Lạc Tử Ninh bảo có thể mang về làm món đầu thỏ cay để ăn.


Hoắc Lệnh Chi vừa nghe lại phải ăn đầu liền quyết định tối nay không ngồi cùng bàn ăn với Lạc Tử Ninh nữa.


Khi họ trở về, Tiểu Hồng lại đến, còn dắt theo đứa con nhỏ của nàng ta.



Lạc Tử Ninh nhíu mày nhìn cảnh này, anh cảm thấy Tiểu Hồng đã thay đổi. Trước mặt anh một kiểu, trước mặt người khác lại là một kiểu khác, không chừng nàng ta cũng có nhúng tay vào những chuyện khuất tất kia. Nghĩ đến việc nhóm người đầu tiên theo mình có thể đã biến chất, lòng anh không khỏi đau xót.


Tiểu Hồng thấy họ về liền tiến lại chuyện phiếm vài câu nhưng thực chất là đang thăm dò, thấy họ vẫn như hôm qua, chẳng hay biết gì, nàng ta mới yên tâm rời đi.


Nhìn bóng lưng nàng ta, Lạc Tử Ninh không kìm được tiếng thở dài: "Tìm người theo dõi nàng ta đi."


Những ngày sau đó, Lạc Tử Ninh vẫn đi thăm các công xưởng, lần này về anh vốn định đi xem xét, nếu đột nhiên không đi nữa thì càng đáng ngờ hơn. Những xưởng cũ như xưởng gạch, xưởng dệt, tửu trang vẫn ổn nhưng những xưởng mới mở rõ ràng biết anh sắp tới nên đã bày ra đủ trò hình thức để đối phó, khiến Lạc Tử Ninh rất không hài lòng.


Ngày trước khi anh ở đây, nhà cửa được chia đều cho mỗi công nhân, giờ chẳng biết những ngôi nhà đó có còn đến được tay người thực sự cần không, hay lại bị kẻ khác cướp mất như điểm thi.


Mấy ngày đầu mới về Lạc Tử Ninh khá vui vì những kỷ niệm đẹp và sự thoải mái ở Vương phủ, nhưng nhìn thấy đất phong trở nên hỗn loạn sau khi mình đi, tâm trạng anh trở nên rất phiền muộn. Kế hoạch ban đầu là ở lại một tháng nhưng vì lòng dạ rối bời, anh kết thúc kỳ nghỉ sớm, mới nửa tháng đã ngồi tàu hỏa trở về Kinh thành.


Vừa về tới, việc đầu tiên anh làm là tập hợp một nhóm người, đánh tráo và phân tán họ đi khắp cả nước. Mỗi người được cấp một thân phận giả mới nhưng các loại căn cước và hộ khẩu đều do quan địa phương cấp phát, không ai có thể tra ra sơ hở.


Những người này đóng vai dân nghèo không quyền không thế, một số vào làm trong xưởng, một số tham gia các kỳ thi. Con gái nam nhân kêu oan kia cũng tham gia, nhưng vì người ở đất phong địa mặt nàng nên nàng được phái tới một thành khác dự thi.


Lạc Tử Ninh phái tổng cộng vài trăm người đi thi, họ đều có trình độ chắc chắn đỗ, vậy mà có tới một nửa không đạt chuẩn. Khi yêu cầu xem lại bài thi, có nơi cho xem nhưng bài thi rõ ràng không phải của mình, có nơi bảo bài thi đã mất hoặc đuổi người đi với lý do quy định không được kiểm tra bài thi cá nhân.


Lạc Tử Ninh ghi lại tên các thành và danh sách những kẻ nhậm chức, giao cho người đi bắt giữ và tra hỏi kỹ lưỡng xem họ đã nhờ ai để thay đổi kết quả thi, cuộc điều tra này đã khui ra một số lượng lớn người tham gia vào đường dây.



Hoắc Lệnh Chi cho bắt giữ những kẻ bị phát hiện, bắt họ diễu phố qua từng thành trên toàn quốc để thiên hạ đều biết tội trạng, cuối cùng hành hình công khai bằng án lăng trì, gia quyến bị chu di cửu tộc, đầy tớ trong nhà nếu có giúp sức thì bị lưu đày nếu không liên quan thì được miễn tội.


Số lượng phạm nhân lần này quá đông, lên tới vài ngàn người, việc hành hình kéo dài rất lâu. Bách tính nghe tin về tội ác của chúng đều vỗ tay khen hay, chỉ là cảnh tượng hành hình quá kinh khủng nên nhiều người không dám xem. Hoắc Lệnh Chi không chọn hành hình ở Kinh thành vì không muốn Lạc Tử Ninh một thời gian dài không dám ra khỏi cửa.


Trong số những kẻ bị xử phạt có cả những nhân tài từng do đích thân Lạc Tử Ninh tuyển chọn và đau lòng nhất là có cả Tiểu Hồng. Tiểu Hồng từng là nha hoàn của Lạc Tử Ninh, sau khi anh vào kinh, nàng ta vẫn thường xuyên viết thư, gửi quà, anh cũng đều đáp lễ.


Lúc đó, Lạc Tử Ninh coi Tiểu Hồng như bạn bè cũng giống Trần Nhị hay Triệu Tiểu Ngư, họ là những người đã theo và giúp đỡ anh từ lúc trắng tay khi mới xuyên không tới. Thứ tình cảm đó rất khác biệt nhưng Tiểu Hồng lại lợi dụng mối quan hệ này để lạm dụng quyền lực, dù Lạc Tử Ninh không hề cho nàng ta đặc quyền gì nhưng nàng ta lấy mác người của Hoàng hậu để kẻ khác sợ hãi và dâng đặc quyền cho mình, dần dần nàng ta đánh mất bản thân.


Trước khi bị hành hình, nàng ta xin được gặp Hoàng hậu một lần, hy vọng anh sẽ mềm lòng tha cho mình một mạng, dù có phải quay lại làm nha hoàn cũng được nhưng Lạc Tử Ninh không gặp, anh không muốn và không thể cho nàng ta thêm bất kỳ đặc quyền nào nữa.


Sau vụ này, Lạc Tử Ninh hạ lệnh sau này mọi kỳ thi đều phải tập trung về Kinh thành, không để địa phương tự tuyển chọn quan viên nữa, sau khi học tử thi đỗ tại kinh sẽ do Lạc Tử Ninh thống nhất phân bổ về các địa phương theo ý anh, không ai có quyền can thiệp, anh còn thường xuyên cử các đoàn thanh tra bí mật đi vi hành, ai vi phạm sẽ bị xử phạt cực nặng.


Trong kỳ thi đầu tiên sau cải cách, Lạc Tử Ninh thấy con gái của nam nhân kêu oan nọ cũng tham gia. Anh thấy nàng rất giỏi, vừa thông minh vừa dũng cảm, sau này nên bồi dưỡng thêm. Ngoài gương mặt quen thuộc đó, anh còn gặp lại một người quen cũ, Phương Vinh Vinh.


Trước đây Phương Vinh Vinh nói muốn vào xưởng, Lạc Tử Ninh đã sắp xếp cho cô, nghe nói cô làm việc rất chăm chỉ, rảnh rỗi lại tự học. Sau này vì quá bận nên anh không để mắt tới cô nữa, không ngờ gặp lại, cô đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt.


Phương Vinh Vinh đạt thành tích cực cao, đỗ Thủ khoa kỳ này, sau khi thi xong, Lạc Tử Ninh tìm cô trò chuyện. Cô nói trước khi xuyên không cô không có cơ hội học tập, giờ đây không còn vướng bận, cô muốn sống vì chính mình.


Nhớ lại lần đầu gặp, Phương Vinh Vinh đầy vẻ chết chóc, che lấp cả gương mặt xinh đẹp khiến người ta không muốn lại gần. Nhưng Phương Vinh Vinh hiện tại, dù đã lớn hơn vài tuổi, trông lại trẻ trung hơn xưa, đôi mắt lấp lánh như một mặt trời nhỏ đầy nhiệt huyết và ấm áp, rất nhiều người cùng dự thi đều yêu quý cô.


Lạc Tử Ninh cảm thấy những cô gái như cô chắc chắn còn rất nhiều, anh hy vọng họ đều có thể giống như Phương Vinh Vinh, được sống lại một lần nữa và sống thật rực rỡ cho chính bản thân mình.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 125
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...