Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 116
Hoắc Lệnh Chi đặt Lạc Tử Ninh lên giường, một tay chống bên tai anh, tay kia cởi giáp của mình: "Áo giáp quá nặng, sợ em chịu không nổi."
"Không nhất thiết phải ở trên giường mà?" Lạc Tử Ninh không còn là người hay xấu hổ trước đây nữa. Kể từ khi hai người thực sự kết hôn rồi động phòng, mấy lần đầu Hoắc Lệnh Chi đòi hỏi gấp gáp, anh còn khá xấu hổ nên không thả lỏng được. Sau này thời gian dài, anh cũng trải nghiệm được mùi vị, không còn xấu hổ và kháng cự nữa, cũng thích nghi với 20cm của Hoắc Lệnh Chi.
Lần này Hoắc Lệnh Chi ra ngoài đã gần một năm, trong thời gian Hoắc Lệnh Chi vắng nhà, trong đầu anh toàn là chuyện làm thế nào để thực hành những động tác mới với Hoắc Lệnh Chi. Đợi Hoắc Lệnh Chi trở về là thực hành, để Hoắc Lệnh Chi không còn nhiều sức lực câu nệ phép tắc, toàn bộ đều dùng hết trên giường.
"Không ở trên giường? Em muốn thế nào?" Hoắc Lệnh Chi vừa nói vừa ôm Lạc Tử Ninh lên, một tay bảo vệ lưng anh, một tay đỡ phía dưới eo. Lạc Tử Ninh bị bất ngờ, sợ hãi ôm chặt cổ Hoắc Lệnh Chi, hai chân cũng quấn quanh eo hắn.
"Thế này?" Hoắc Lệnh Chi đứng ôm anh hỏi, thấy anh không trả lời liền ôm anh đi ra ngoài: "Hay là muốn đổi địa điểm? Đổi sang ngoài trời?"
Lạc Tử Ninh vốn tưởng Hoắc Lệnh Chi chỉ quy củ làm chuyện đó trên giường, không ngờ hắn lại d*m đ*ng như vậy, còn muốn ra ngoài, Lạc Tử Ninh sợ hãi la lớn: "Đừng ra ngoài, ở đây thôi."
"Ở đây? Em không đủ sức, lát nữa ôm không nổi ta, cẩn thận bị rơi xuống." Hoắc Lệnh Chi ôm anh đi đến bên tường, đẩy anh dựa vào tường, tay vẫn ôm anh, nhưng Lạc Tử Ninh đã có chỗ dựa, không còn cảm giác bất an như vừa nãy. Chỉ là anh vừa buông tay là lại sợ bị tuột xuống, chỉ có thể ôm chặt Hoắc Lệnh Chi.
"Sao huynh lại biết nhiều động tác như vậy? Ra ngoài học thói hư à?" Lạc Tử Ninh cảm thấy đàn ông trở nên d*m đ*ng chắc chắn là vì đã thực hành với người khác, đàn ông cổ đại có thể thích nhiều người cùng lúc, Hoắc Lệnh Chi ở ngoài để mắt đến ai thì không chừng đã lăn lên giường người đó rồi.
"Trước đây đã từng nghĩ, sợ em không chịu nổi. Không phải em luôn nói ta b**n th** à? Xấu hổ trốn vào chăn nói không thèm để ý đến ta nữa, bây giờ em đã đưa ra yêu cầu, ta là phu quân sao có thể không thỏa mãn em." Hoắc Lệnh Chi cười nói bên tai anh, đồng thời động tác trên tay cũng không ngừng lại.
Lạc Tử Ninh giờ mới hiểu tại sao Hoắc Lệnh Chi lại để anh dựa vào tường, đâu phải để giúp anh đỡ tốn sức mà là để Hoắc Lệnh Chi rảnh tay!
Lạc Tử Ninh thừa nhận Hoắc Lệnh Chi mặc giáp trông rất đẹp trai, sức công phá thị giác rất lớn nhưng thực sự rất mệt. Trước đây ở trên giường, Hoắc Lệnh Chi thương anh nên để anh nằm, không cho anh vận động mệt mỏi, anh thường không quá mệt ở hiệp đầu tiên, từ hiệp thứ hai trở đi mới bắt đầu mệt. Bây giờ anh luôn sợ mình bị tụt xuống, Hoắc Lệnh Chi còn cố tình buông lỏng khiến toàn thân anh chỉ có một chỗ được chống đỡ để không rơi xuống, anh chỉ có thể dùng sức vào chỗ đó.
Hoắc Lệnh Chi cởi giáp phần thân trên, để lộ cơ bắp với đường nét tuyệt đẹp, sức công phá thị giác càng mạnh mẽ hơn.
Một đêm trôi qua, trên người Lạc Tử Ninh đầy vết bầm tím, Hoắc Lệnh Chi cũng chẳng khá hơn là bao, bị Lạc Tử Ninh cào cấu, cắn xé. May mà họ ở thời cổ đại, mặc nhiều quần áo nên che hết dấu vết mờ á này. Nếu không, ngày hôm sau Hoắc Lệnh Chi thượng triều e rằng sẽ bị người ta cười chê.
Các cung nhân đều biết tình hình, đặc biệt hầm một ít canh bổ cho Lạc Tử Ninh. Họ còn thì thầm riêng, nói nếu Hoàng hậu có khả năng sinh nở, bây giờ không biết đã mang thai mấy lần rồi, đáng tiếc Hoàng hậu là nam tử, không thể sinh con cho Hoàng thượng.
Không chỉ các cung nhân thảo luận riêng, các quan viên và bách tính cũng từng nghĩ đến chuyện này. Quan viên vì giang sơn xã tắc mà lo lắng, cho rằng Hoắc Lệnh Chi cần nạp thêm vài phi tử để sinh con. Bách tính tuy ủng hộ Lạc Tử Ninh nhưng họ cũng cho rằng Hoắc Lệnh Chi cần nạp phi, sinh thêm con, dù người khác sinh bao nhiêu con đi nữa, Hoàng hậu vẫn là Mẫu hậu của những Hoàng tử đó, không ai có thể lay chuyển vị trí của anh.
Chỉ là sau khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ, hắn luôn bận đánh trận. Quan viên và bách tính cảm thấy lần này Hoắc Lệnh Chi đã trở về, liệu có nên xem xét chuyện này không?
Nhưng Hoắc Lệnh Chi hoàn toàn không đề cập, ngược lại còn ban hành luật nhất phu nhất thê. Những người có nhiều tiểu thiếp đều phải gửi trả về nhà, hoặc gửi đến xưởng cho họ đi làm.
Quy định này đã có khi ở đất phong, người dân ở đất phong luôn tuân thủ, nhưng để thống nhất quy định này trên cả nước thì có chút khó khăn. Rất nhiều người phản đối, đặc biệt là khi Hoắc Lệnh Chi nói hắn sẽ lấy mình làm gương, đời này chỉ cưới một mình Hoàng hậu, hậu cung không có thêm người nào khác, cả nước đều bị chấn động.
Người bình thường còn muốn sinh con để kế thừa gia sản của gia đình, Hoắc Lệnh Chi lại có ngôi vị Hoàng đế cần kế thừa, không sinh con vậy ngôi Hoàng đế để lại cho ai kế thừa?
Nhiều đại thần khuyên nhủ Hoắc Lệnh Chi, những người khuyên Hoắc Lệnh Chi nạp phi phần lớn là các đại thần còn sót lại). Dù họ đã đi học cải tạo lần nữa, tư tưởng cũ vẫn còn sót lại trong đầu.
Ngược lại, những người Lạc Tử Ninh mang từ đất phong đến đã quen với điều đó, còn giúp Hoắc Lệnh Chi nói đỡ và chỉ trích những đại thần phản đối: "Các vị tiếc nuối tiểu thiếp của nhà mình mà thôi, căn bản không phải lo lắng vì Hoàng thượng."
Hai bên tranh cãi dữ dội, Hoắc Lệnh Chi đợi họ cãi nhau xong, nói một câu: "Không phải còn có hai muội muội à? Đưa các nàng vào cung, đích thân giao cho Trẫm và Hoàng hậu nuôi dưỡng, cuối cùng xem hai người họ ai thích hợp kế vị hơn, Trẫm sẽ truyền ngôi cho người đó."
Các quan viên vừa nãy còn tranh cãi đến đỏ mặt tía tai đều sững sờ, không nói nên lời, thậm chí cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Họ ngạc nhiên vì Hoắc Lệnh Chi lại muốn truyền ngôi cho muội muội, mặc dù bây giờ nữ tử có thể làm quan nhưng sao có thể đánh đồng Hoàng đế và quan viên được?
Ngay cả khi hai cô muội muội đó là em gái ruột của Hoắc Lệnh Chi, cũng không thể truyền ngôi cho họ. Tuy nhiên, Hoắc Lệnh Chi không định nạp phi sinh con, hắn không còn đệ đệ cùng mẹ nữa, người thân thiết nhất chỉ còn hai muội muội này, hai đứa trẻ đó, một đứa bảy tuổi, một đứa mười tuổi. Tuy là công chúa cao quý nhưng sự giáo dục từ nhỏ lại khác với Hoàng tử, các đại thần không cho rằng có thể nuôi các nàng thành người kế vị.
Các đại thần lại đồng loạt khuyên can Hoắc Lệnh Chi, nhưng Hoắc Lệnh Chi vẫn cố chấp, trước đây các công chúa được gửi ra khỏi cung sống trong Phủ công chúa. Bây giờ hắn trước mặt mọi người gọi thái giám đến chuẩn bị cung điện, nhanh chóng đón các công chúa vào cung.
Chuyện này trước đây hắn từng nói riêng với Lạc Tử Ninh, đây là kết quả mà hai người họ cùng nhau bàn bạc, họ không thể sinh con và sau khi họ đi, thiên hạ này họ không muốn để người khác hưởng. Họ cũng sợ người khác ngồi lên ngôi Hoàng đế sẽ khiến lịch sử quay ngược, quay lại thế giới phong kiến bất bình đẳng đó, chi bằng tự nuôi người kế vị.
Các công chúa là người thân cận nhất với Hoắc Lệnh Chi. Hơn nữa, trước đây Lạc Tử Ninh từng gặp các nàng vài lần, đều là những đứa trẻ rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Thay đổi môi trường cho các nàng, tư duy của các nàng sẽ dần dần phát triển theo hướng tốt, Lạc Tử Ninh còn quyết định cho Triệu Tiểu Ngư làm giáo viên sinh hoạt cho các nàng, Triệu Tiểu Ngư bây giờ đã văn võ song toàn, tư tưởng tiến bộ cực nhanh. Để Triệu Tiểu Ngư dạy các nàng là lựa chọn đúng, còn các giáo viên văn hóa khác có thể chọn từ các quan viên mang từ đất phong đến.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 116
10.0/10 từ 12 lượt.
