Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 106


Ban đầu, Hoắc Lệnh Chi không nghĩ đến việc giết về kinh thành nhanh như vậy, hắn còn định sẽ chiếm mảnh đất phong phía Tây trước, sau đó về nhà đón Tết cùng tiểu Vương phi rồi mới tiến hành kế hoạch tiếp theo.


Thế nhưng, trước Tết đã có đại diện của hơn mười thành và nhiều thôn làng đến tìm hắn, nói rằng đã lật đổ chính quyền ở những nơi đó, hy vọng Hoắc Lệnh Chi có thể sớm phái binh tới.


Hiện tại binh lực của Hoắc Lệnh Chi gần một triệu, hắn thảo luận với quân sư xem nên phái ai và phái bao nhiêu lính đến từng địa phương.


Sau lần này, hơn nửa đất nước thuộc về Hoắc Lệnh Chi, phần còn lại cũng dần tan rã.


Hoàng thượng như thấy được tương lai bị Hoắc Lệnh Chi đoạt vị, biết mình không thể tại vị lâu nữa nên bắt đầu tìm vui kịp thời, suốt ngày ăn chơi sa đọa.


Gã vốn là một người mê đắm tửu sắc, trước đây ở Hoàng cung bị quỷ dọa sợ nên khi chuyển đến vườn Thượng Uyển gã không mang theo một hậu phi nào.


Lúc mới đến, gã vẫn còn ám ảnh, không dám đụng chạm nữ tử, gã sợ những phi tử mới nạp cũng là quỷ biến thành. Nhưng lâu dần gã không chịu đựng nổi, nhất là khi lâu rồi không gặp quỷ.


Sau khi chọn hết đám con gái xinh đẹp con nhà quan, gã còn tuyển phi trong dân gian. Hễ nhà nào có con gái đến tuổi, lại có dung mạo ưa nhìn và thân hình đẹp đều phải đưa đến vườn của gã để gã hưởng lạc.


Mấy năm nay thiên tai liên tiếp, bá tánh vốn đã khổ sở, nay thuế má lại nặng, không có cơm ăn. Hoàng đế của họ không những không lo cho họ mà còn tuyển phi, tiền tuyển phi bòn rút từ bá tánh, người dân đã không thể nhẫn nhịn được nữa.


Họ quy kết tất cả thiên tai và chuyện Hoàng cung bị quỷ ám là do Hoàng thượng danh bất chính ngôn bất thuận. Nếu thay Hoắc Lệnh Chi lên làm Hoàng đế, đất nước chắc chắn mưa thuận gió hòa.



Thực tế đúng như vậy, bá tánh ở lãnh địa của Hoắc Lệnh Chi không chỉ bội thu mà còn có việc làm, được ăn no. Ngay cả bá tánh ở kinh thành cũng mong ngóng Hoắc Lệnh Chi mau chóng tiến kinh.


Thế nhưng, thế gia quý tộc và quan lại ở kinh thành lại không mong Hoắc Lệnh Chi tiến kinh.


Hoàng thượng dù có hôn dung vô năng, dù có xa hoa trụy lạc đến mấy cũng không tổn hại đến lợi ích của họ. Hoàng thượng có thể vơ vét tiền bạc từ bá tánh, thì họ có thể bóc lột một ít khi Hoàng thượng vơ vét tiền của bá tánh.


Nhưng họ nghe nói những nơi Hoắc Lệnh Chi chiếm lĩnh, tất cả quan lại đều bị bãi chức để điều tra, ai có hiện tượng tham ô hủ bại thì bị chém đầu hết. Ngay cả người không phạm lỗi cũng phải học tập lại, thi cử, nếu thi không đậu không thể phục hồi chức vụ.


Điều khiến họ không thể chịu đựng nổi nhất là Vương phi còn tuyên truyền cái gọi là quan niệm bình đẳng, nói quan lại để phục vụ bá tánh, bá tánh gặp quan không cần quỳ lạy! Nam nhân, nữ nhân đều có thể tham gia khoa cử làm quan! Chỉ hai điểm này đã khiến họ không thể nhẫn nhịn được rồi.


Những quyền quý này cho rằng họ cao quý hơn dân thường, cho rằng nam nhân là trời của nữ nhân. Nếu làm theo lời Lạc Tử Ninh nói, chẳng phải trời sắp sập à?


Hoắc Lệnh Chi nhập kinh sẽ làm tổn hại đến lợi ích của họ, vì vậy họ vẫn ủng hộ Hoàng thượng.


...


Năm nay ăn Tết bận rộn, Lạc Tử Ninh không thể nằm bên lò sưởi ăn các loại hạt và uống rượu dâu như những năm trước. Thay vào đó, anh nói với Hoắc Lệnh Chi anh muốn đi thăm lãnh địa mới.


Kể từ khi đến thế giới này, anh chỉ hoạt động trong đất phong của mình, chưa từng đến nơi khác.


Trong truyện có nói thế giới trong tiểu thuyết khác thế giới thực rất nhiều, anh đã xem bản đồ cả nước, quả thực có khác và không lớn bằng nước anh từng sống.



Anh nảy sinh ý nghĩ đi khắp nơi để xem, muốn xem thế giới này ngoài khác bản đồ ra thì khác cái gì nữa.


Nhân tiện, anh muốn xem xét tình hình từng địa phương, dựa vào tình hình thực tế để đưa ra các chính sách khác nhau.


Hoắc Lệnh Chi dẫn anh ra ngoài, trên mặt hắn viết rõ "đây là giang sơn Bổn vương giành về cho em, hài lòng không?"


Họ ra ngoài không đánh trống khua chiêng, chỉ mỗi người cưỡi một con ngựa, dẫn theo đội ngũ cùng xuất phát.


Có lẽ vì đã quen với sự phồn hoa của đất phong nên khi thấy những nơi khác, anh đều cảm thấy quá nghèo khổ, nhìn bá tánh gầy gò, da bọc xương lòng anh lại đau xót.


Anh vừa đi vừa lên kế hoạch cách xây dựng và phát triển để cả nước hướng theo đất phong.


Bá tánh thấy Vương gia, Vương phi đến đều rất vui mừng, đánh chiêng gõ trống chào đón họ. Người dân vây quanh Lạc Tử Ninh, nói nếu hai người không đến, họ đã muốn lén chạy đến đất phong tìm hai người rồi, vì họ thực sự không sống nổi nữa.


Mỗi khi đến một nơi, Lạc Tử Ninh đều để lại đủ lượng linh tuyền cần thiết cho người dân địa phương để họ tưới tiêu đồng ruộng, đồng thời để lại một số quan chức, thầy giáo và người của đội tuần tra mà anh đã chọn.


Lạc Tử Ninh phân công nhiệm vụ cho họ, xây trường học, xây xưởng, xây y quán, v.v...


Đồng thời, mỗi khi đến một nơi, họ đều điều tra rõ xem địa phương đó có địa chủ ức h**p người dân hay bọn lưu manh côn đồ nào không, tiện thể xử lý luôn. Cả những thanh lâu và sòng bạc ở địa phương đều bị đóng cửa, ông chủ sòng bạc, chủ thanh lâu và đồng bọn của họ đều bị bắt giữ rồi chém đầu công khai.


Ban đầu Lạc Tử Ninh muốn phạt theo mức độ phạm tội nhưng Hoắc Lệnh Chi lại nói phải cắt một nhát, chặt đầu những kẻ xấu này, tránh để sau khi họ rời đi, thế lực này lại trỗi dậy lần nữa, hình phạt không đau không ngứa căn bản không thể răn đe bất kỳ ai.



Hoắc Lệnh Chi luôn nghiêm khắc, trước đây đối xử với thuộc hạ của mình cũng vậy, phạm phải lỗi lầm mang tính nguyên tắc thì lập tức xử lý theo quân pháp.


Nếu không phải vì tiểu Vương phi của hắn đi cùng, hắn còn muốn chặt đầu rồi treo tất cả lên thị chúng, để mọi người thấy những cái xác đó mà tự vấn, không dám làm điều sai trái.


Tuy nhiên, hắn vẫn hạ lệnh, đợi sau khi hắn và Vương phi rời đi mới được treo người lên, treo đủ một tháng và phải treo ở nơi phồn hoa nhất để cảnh tỉnh thế nhân.


Càng đi về phía Nam, thời tiết càng trở nên nóng hơn. Lạc Tử Ninh cởi bỏ áo bông, áo choàng, thay bằng áo đơn: "Mới vừa qua Tết mà đã gần như vào hè ở chỗ chúng ta rồi. Nếu sau này chúng ta về kinh thành, có phải hàng năm qua Tết cũng có thể ra ngoài tổ chức hội chùa, Lễ hội Thả hoa đăng gì đó không?"


Hoắc Lệnh Chi còn chưa đăng cơ, Lạc Tử Ninh đã bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống sau này.


Hoắc Lệnh Chi cười, nắm tay anh: "Không biết là ai trước khi ra khỏi nhà cứ cảm thấy buồn bã cả buổi trước Vương phủ, nói là nhớ nhà, rời đi vài tháng lòng đã thấy khó chịu rồi. Sau này nếu về kinh thành, không biết khó chịu đến mức nào, ấy thế mới qua có bao lâu, em đã quên Vương phủ của chúng ta rồi sao?"


"Ai bảo ta quên! Sau này chúng ta đâu phải không quay về. Đợi sau này chúng ta làm cái tàu hỏa, chỉ vài ngày là đã về đất phong rồi." Hôm đó Lạc Tử Ninh nói chuyện với Phương Lạc Ngữ còn nhắc đến chuyện tàu hỏa. Phương Lạc Ngữ nói có thể nghiên cứu máy hơi nước, không chỉ có thể làm tàu hỏa hơi nước mà sau này các xưởng cũng có thể thay bằng máy hơi nước, như vậy tiết kiệm được nhiều nhân lực.


"Tàu hỏa?" Hoắc Lệnh Chi hoang mang hỏi anh.


"Là loại vừa chạy thì xì khói trắng, kẽo kẹt kẽo kẹt chạy đi. Bên dưới tàu hỏa là đường ray sắt, đường ray có thể trải khắp cả nước, muốn đi đâu thì cứ lên tàu hỏa, kẽo kẹt kẽo kẹt đi tới đó." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa vui vẻ chạy một vòng quanh Hoắc Lệnh Chi: "Như thế này nè, nhanh lắm, nhanh cực uôn."


"Trên trời đi loại tàu hỏa này à?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Tàu hỏa trên trời tiên tiến hơn cái này, không chỉ có tàu hỏa, còn có tàu D*, tàu cao tốc và cả máy bay nữa." Lạc Tử Ninh chỉ lên trời: "Là cái có thể chở người bay lên trời, cái đó còn nhanh hơn, ước chừng một hai canh giờ là có thể đi từ đất phong đến kinh thành. Nếu huynh có thể về nhà cùng ta thì tốt quá, ta sẽ dẫn huynh đi máy bay."



(*Tàu D (dòngchē, ) là tàu chạy nhanh thứ hai ở Trung Quốc với vận tốc tối đa 250 km/h. Tàu D chỉ dừng ở các thành phố lớn và đôi khi còn chạy không điểm dừng.)


Hoắc Lệnh Chi nhìn đôi mắt anh sáng rực khi nhắc đến chuyện về nhà, thầm nghĩ chắc Lạc Tử Ninh nhớ nhà lắm.


Ngày trước Lạc Tử Ninh nói hạ phàm giúp hắn đăng cơ, lúc đó hắn chỉ nghĩ liệu Lạc Tử Ninh có rời đi sau khi giúp hắn đăng cơ không? Nếu hắn không đăng cơ thì Lạc Tử Ninh có ở lại bên hắn mãi mãi không? Nghe Lạc Tử Ninh nói sẽ ở bên hắn trọn đời này, hắn đã thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy một đời tuy không dài nhưng có thể cùng Lạc Tử Ninh đi hết đời này hắn cũng thỏa mãn rồi. Thế nhưng, hắn chưa từng nghĩ đến việc Lạc Tử Ninh có nhớ nhà không, có buồn khi nhớ nhà, có lén lút khóc một mình không.


Ngoài hắn ra, Lạc Tử Ninh còn có gia đình, bạn bè và rất nhiều điều quan trọng khác. Cho dù hắn có quyền lực lớn đến đâu, cũng không cách nào giúp Lạc Tử Ninh đoàn tụ với gia đình.


Hắn xoa đầu Lạc Tử Ninh: "Tuy không thể giúp em trở về ngay lập tức nhưng khi em ở lại nhân gian, ta luôn là người thân của em để em có cảm giác như ở nhà."


Lạc Tử Ninh ngẩng đầu, cọ cọ mạnh vào lòng bàn tay hắn: "Ta đã sớm coi huynh là người thân rồi, mặc dù ta rất nhớ nhà nhưng ta cũng không nỡ xa huynh. Ta thường nghĩ, nếu ta có thể vừa ở bên gia đình mà đồng thời có được huynh thì tốt biết mấy."


Đây là lần đầu tiên Lạc Tử Ninh nói với Hoắc Lệnh Chi về chuyện rời đi và lựa chọn. Anh luôn nghĩ mình là người rất kiên cường, không có gì là không thể vượt qua. Nhưng bây giờ anh lại mong manh đến mức không thể đối mặt với lựa chọn sắp tới, anh chỉ muốn dựa vào Hoắc Lệnh Chi, trốn tránh hiện thực.


"Ta tin rằng, ngay cả khi em rời khỏi đây, chúng ta vẫn sẽ gặp lại." Hoắc Lệnh Chi ôm chặt anh, cứ như thể giây phút tiếp theo hắn sẽ mất đi Lạc Tử Ninh vậy.


"Tại sao huynh lại khẳng định như vậy?" Lạc Tử Ninh ngẩng đầu hỏi hắn.


"Bởi vì chúng ta yêu nhau, người yêu nhau rồi sẽ về bên nhau." Hoắc Lệnh Chi nói.


"Huynh đang diễn phim thần tượng với ta đấy à?" Lạc Tử Ninh hừ một tiếng. Mặc dù miệng nói chê bai nhưng trong lòng lại mong đợi lời hắn là thật, mong rằng dù anh có về nhà rồi cũng có thể gặp lại Hoắc Lệnh Chi.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 106
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...