Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Chương 6: Lộ tẩy rồi!
Phó Bạch bị tướng quân lừa cho một vố, cậu giận lắm, giận đến nỗi ăn sạch cả túi bánh quy cho mèo. Về đến nhà, cậu còn cố tình nhảy ra khỏi xe trước, vẫy vẫy đuôi, một mình đi thẳng vào nhà không thèm ngoảnh đầu lại.
Hoắc Vân Sâm và chú Trần xuống xe sau đều nhìn theo cậu.
Chú Trần buồn cười nói: "Hình như Tiểu Bạch đang giận ngài rồi."
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm dịu dàng, đôi đồng tử xanh lục lặng lẽ dõi theo bóng lưng mũm mĩm của Tiểu Bạch, khẽ hỏi: "Chú Trần, chú có cảm thấy Tiểu Bạch dạo này trở nên thông minh hơn không?"
"Ừm, đúng là thông minh hơn rồi." Chú Trần đẩy xe lăn của Hoắc Vân Sâm vào nhà.
Hoắc Vân Sâm nói: "Nó cứ như thể thành tinh rồi vậy, chuyện này có bình thường không?"
Chú Trần bật cười thành tiếng: "Đương nhiên là bình thường rồi, động vật cũng có những con rất thông minh và hiểu được tính người mà. Tướng quân, chẳng lẽ ngài đang nghi ngờ Tiểu Bạch có chỗ nào không đúng à?"
Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày: "Chú nói nó như vậy là bình thường sao?"
Sao anh nhìn thế nào cũng thấy không bình thường nhỉ?
Rõ ràng lúc ở trên xe, con mèo nhỏ này đã học được cách gật đầu, nhưng lại cố tình giả vờ như không biết, đến khi muốn ăn bánh quy quá mới gật đầu. Tinh ranh như vậy, liệu một con mèo bình thường có thể làm được không?
Chú Trần đẩy Hoắc Vân Sâm vào phòng khách, sau đó bấm vài cái trên thiết bị đeo ở cổ tay trái, rồi quét ngón tay một cái, thông tin trong thiết bị lập tức được chiếu lên không trung, một tấm màn sáng màu lam trong suốt xuất hiện, hiển thị hàng loạt giao diện video.
Chú Trần chọn một cái, mở ra: "Tướng quân, ngài xem cái này đi, đây là một blogger thú cưng mà tôi vẫn luôn theo dõi trên mạng, con mèo nhỏ mà cô ấy nuôi cực kỳ hiểu ý người. chủ nhân nói gì nó cũng đáp lại, còn biết tự mở cửa, mở tủ để ăn vụng hạt mèo nữa cơ."
Hoắc Vân Sâm yên lặng xem đoạn video, trong đó một con mèo mướp đang ăn trộm thức ăn trong tủ. Giữa chừng, chủ nhà từ phòng khách đi tới, con mèo nhỏ lại giấu phần thức ăn chưa ăn hết xuống gầm giường, rồi tự mình nằm bò ra đất giả vờ ngủ.
Nếu chủ nhà không lắp camera khắp nơi, chắc sẽ không bao giờ phát hiện ra con mèo này ăn vụng.
"Tướng quân, ngài xem đi, con mèo này có phải giống như thành tinh rồi không? Nó còn có rất nhiều trò ma mãnh khác nữa, để tôi tìm cho ngài xem." Chú Trần lại lướt thêm vài video cho Hoắc Vân Sâm xem. Tất cả đều là con mèo này, với đủ các hành động thực sự như đã thành tinh, cực kỳ thông minh và lanh lợi.
Hoắc Vân Sâm im lặng.
Chú Trần liếc nhìn sắc mặt của anh, cười nói: "Tướng quân, ngài không thích lên mạng, cũng không thích lướt xem mấy video ngắn về thú cưng như này, nên không biết thực ra có rất nhiều chó mèo đều rất thông minh, đặc biệt là thông minh đến mức hiểu được tính người. Tôi thấy á, Tiểu Bạch nhà chúng ta bây giờ cũng gần như thông minh đến mức hiểu tính người rồi. Nếu chúng ta quay video của nó đăng lên mạng, chắc chắn nó sẽ nhanh chóng trở thành một chú mèo nổi tiếng."
Thật sự chỉ vậy thôi sao?
Sau khi xem video vừa rồi, Hoắc Vân Sâm vừa thấy lời chú Trần nói có lý, lại vừa cảm thấy Tiểu Bạch của mình không chỉ đơn giản như thế.
Anh có một loại trực giác khó giải thích — Tiểu Bạch của anh còn thông minh hơn cả con mèo mướp trong video kia!
Đang nghĩ đến đó, liền thấy con mèo nhỏ chẳng biết từ đâu chui ra, hai chân sau chống đất, đôi chân trước bấu vào ghế sofa, đôi mắt đen nhánh mở to tròn vo, chăm chú nhìn lên tấm màn sáng giữa không trung.
Vừa nãy Phó Bạch ở xa nên không nhìn rõ, giờ lại gần mới phát hiện, màn sáng kia giống hệt cảnh trong phim khoa học viễn tưởng mà cậu từng xem, hình ảnh có thể chiếu lên không trung.
Cậu liếc sang cổ tay chú Trần, thấy một chiếc vòng đen có màn hình nhỏ phát sáng xanh, chính là nguồn đã tạo ra hình chiếu trên không trung này.
Đây là điện thoại hay máy tính của thế giới này sao?
Tiên tiến quá đi mất.
Cậu muốn chơi.
Phó Bạch giơ móng vuốt cào cào lên màn sáng, rồi ngẩng đầu kêu một tiếng "meo" về phía Hoắc Vân Sâm.
(Tôi muốn chơi, cho tôi chơi một lát đi.)
Hoắc Vân Sâm hiểu ngay ý của nó, bèn bế mèo lên đặt vào lòng, kéo màn hình xuống thấp hơn một chút để nó có thể chạm tới: "Chơi đi, muốn chơi gì nào?"
Phó Bạch cũng không ngốc, cậu giả vờ mình là một chú mèo con tò mò, móng vuốt quẹt lung tung trên màn hình. Tuy không có cảm giác chạm thực tế, nhưng dường như có thứ gì đó cảm ứng được cậu, một phòng livestream đã nhảy ra.
"Các anh em ơi, bấm hai cái 666 nào~ Ai thấy chị hát hay thì tặng quà, hát dở thì cũng thả tim nha! Một bài 'Bướm say rượu' gửi tặng mọi người đây!"
Một người phụ nữ bị filter làm mịn da đến mức nhìn như tượng sáp, mặc quần áo sặc sỡ, cầm micro bắt đầu hát 'Bướm say rượu'.
Ba vạch đen trượt dài trên trán Phó Bạch, nhưng vì mình là mèo nên không thể lướt đi ngay được. May mà chú Trần có vẻ hơi ngượng, giúp cậu bấm thoát ra, chỉ là... ông vụng về quá, lỡ tay bấm vào một phòng livestream khác.
Lần này, là một cô gái nhỏ mặc đồ hầu gái dễ thương, nháy mắt một cái với camera, giọng nói nũng nịu cất lên: "Chủ nhân, hôm nay muốn Tiểu Tương làm gì cho ngài nào?"
Quạc—Quạc—Quạc—
Không khí tràn ngập sự ngượng nghịu, Phó Bạch và Hoắc Vân Sâm bất giác cùng nhìn về phía chú Trần, vẻ mặt đều có chút khó nói.
Chú Trần đã 45 tuổi rồi, mặt đỏ bừng như gấc, vội thoát khỏi trang web, thu lại thiết bị, cuống quýt giải thích: "Tướng quân, ngài nghe tôi nói, tôi không phải loại người như thế! Tôi tuyệt đối không lén lút xem mấy thứ này đâu!"
Hoắc Vân Sâm vỗ vỗ vào cánh tay chú Trần: "Chú Trần, chú không cần giải thích đâu, cháu hiểu mà."
Đã gần 50 tuổi rồi mà chưa lập gia đình, nên có chút sở thích đặc biệt nào đó cũng không khiến người khác khó chấp nhận.
Chú Trần vừa nhìn sắc mặt của tướng quân là biết ngay anh đã hiểu lầm, ông vội vàng xua tay: "Không phải đâu, thật sự không phải mà, tướng quân nghe tôi nói, tôi chưa bao giờ xem mấy thứ đó cả."
Hoắc Vân Sâm nể mặt chú Trần, nghiêm túc gật đầu: "Ừm, cháu biết rồi."
Phó Bạch cũng gật gù theo, kêu một tiếng "meo~".
Chú Trần, chú yên tâm, chúng cháu sẽ không cười chú đâu!
Chú Trần: "..."
Chú Trần tức giận rồi, chú quyết định tối nay sẽ không xuống bếp nấu cơm nữa.
Cũng không chuẩn bị thức ăn cho Tiểu Bạch luôn.
Hừ!
Một người một mèo các người tự lo liệu đi!
Nhìn bóng lưng tức giận bỏ đi của chú Trần, Phó Bạch cào cào tay tướng quân, lo lắng "meo" một tiếng.
Hoắc Vân Sâm xoa đầu cậu: "Không cần lo, chú Trần không bao giờ giận quá một tiếng đồng hồ đâu. Đợi một tiếng sau, chú ấy sẽ lại như cũ thôi."
"Meo~."
Vậy à, thế thì mèo tôi đây yên tâm rồi.
Nhưng không có chú Trần thì không có mạng để xem, Phó Bạch nhìn cổ tay của tướng quân, cả hai tay đều không có chiếc vòng màu đen kia, cậu giơ móng vuốt lên vỗ vỗ, ngẩng đầu: "Meo."
Anh không có mạng à?
Hoắc Vân Sâm lại một lần nữa âm thầm phủ định suy đoán của chú Trần lúc nãy. Tiểu Bạch của anh thật sự thông minh hơn con mèo mướp kia nhiều, nó hiểu được ý người, nhưng lại không chỉ đơn giản là hiểu ý người.
Giây phút này, Hoắc Vân Sâm giống như một nhà thám hiểm phát hiện ra một hành tinh vô chủ, vừa dung túng cho sự bất thường của Tiểu Bạch, lại vừa tận hưởng sự kinh ngạc mà Tiểu Bạch mang lại cho mình: "Muốn lên mạng à?"
Phó Bạch chớp chớp mắt, vẫn giả vờ không hiểu, nhưng cậu không biết rằng, một vài hành động theo tiềm thức của cậu đã sớm khiến người khác nghi ngờ rồi, dù sao người cậu đang đối mặt là vị tướng quân Alpha mạnh nhất Đế quốc.
Trên cổ tay Hoắc Vân Sâm không đeo thiết bị đầu cuối, vì bây giờ anh đang tạm nghỉ việc ở nhà, cũng không có ai tìm anh. Ngoài ra, bản thân anh vốn không thích lên mạng, là một vị tướng điển hình mang phong cách "cán bộ cũ".
Nhưng thấy Tiểu Bạch muốn chơi, anh vẫn vào phòng ngủ tìm thiết bị của mình ra đưa cho cậu, đồng thời hướng dẫn cách mở và thao tác lên mạng một lần cho cậu xem.
Phó Bạch ngoan ngoãn cuộn trong lòng anh, chăm chú quan sát từng động tác. Thật ra cũng không khó, cơ chế tương tự như việc lên mạng ở thế giới trước của cậu, chỉ là vật dẫn khác nhau mà thôi.
"Biết rồi chứ?" Hoắc Vân Sâm trầm giọng hỏi.
Phó Bạch suýt chút nữa lại gật đầu, may mà kịp thời nhịn lại được, cậu ngẩng cằm "meo~" một tiếng.
(Anh đừng hỏi kiểu này nữa, hỏi hoài tôi lộ mất!)
Hoắc Vân Sâm nheo mắt nhìn cậu, ánh mắt sâu như biển: "Biết rồi thì gật đầu một cái."
Phó Bạch đảo đảo con ngươi, thầm nghĩ mình nghe thấy "gật đầu" thì đã biết gật rồi, vậy thì tướng quân nói câu này, mình đáp lại bằng một cái gật đầu chắc không có vấn đề gì chứ?
Thế là cậu ngây ngô gật đầu một cái.
Khóe môi Hoắc Vân Sâm khẽ cong lên: "Vậy cầm lấy chơi đi."
Anh đưa thiết bị của mình cho Phó Bạch.
Phó Bạch ngậm lấy thiết bị, nhảy khỏi chân anh, chạy ra ban công ngoài cửa sổ sát đất, cuộn mình ở đó tự bấm loạn xạ.
Đùa à, không bấm loạn xạ được sao, tướng quân đang ở kia nhìn cậu kìa. Nếu cậu mà thao tác thành thạo quá, có khi bị bắt đem đi viện nghiên cứu giải phẫu mất!
Sợ lắm, sợ lắm.
Tuyệt đối không thể để lộ sơ hở!
Hoắc Vân Sâm nhìn Tiểu Bạch một lúc rồi đi ra ngoài.
Anh nghĩ, có lẽ con mèo nhỏ này cần chút không gian riêng để làm quen, chứ cứ đứng nhìn hoài thì e rằng nó càng loạn hơn.
Ra khỏi cửa, Hoắc Vân Sâm khẽ nhếch môi, đột nhiên cảm thấy những ngày tháng tăm tối không thấy ánh mặt trời này dường như đã có chút hy vọng rồi.
Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Story
Chương 6: Lộ tẩy rồi!
10.0/10 từ 39 lượt.
