Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Chương 23: Cuối cùng thì...
Buổi tối về đến nhà, Tướng quân vẫn chưa về, chỉ có chú Trần ở nhà.
Phó Bạch xem giờ, phát hiện đã hơn 8 giờ rồi: "Chú Trần, hôm nay tướng quân tăng ca ạ?"
"Ừm, hôm nay ngài ấy nhiều việc, lúc 6 giờ chiều có gọi điện về bảo tối nay sẽ về muộn, chắc phải qua 10 giờ mới xong. Tiểu Bạch, cháu đừng chờ, mệt thì lên ngủ trước đi."
Chú Trần thấy Phó Bạch dụi mắt, biết cậu vất vả mấy hôm nay, nên cũng khuyên nghỉ sớm.
Phó Bạch lại muốn đợi tướng quân: "Không cần đâu ạ, cháu ở phòng khách xem TV đợi anh ấy một lát."
"Vậy để chú đi gọt ít trái cây cho cháu." Chú Trần thấy Phó Bạch kiên trì, cũng không khuyên nữa. Phó Bạch nói một tiếng cảm ơn, rồi ngồi xuống sofa, bật TV lên xem một cách lơ đãng.
Ban đầu cậu còn cố chống lại cơn buồn ngủ, nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào đã lại thiếp đi.
Lúc Hoắc Vân Sâm trở về, thấy cậu nằm trên sofa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, anh nhíu mày hỏi chú Trần: "Sao lại ngủ ở đây rồi."
Chú Trần nhỏ giọng nói: "Tiểu Bạch không chịu lên lầu, nói là muốn đợi tướng quân, kết quả đợi một hồi thì ngủ thiếp đi. Tôi liền lấy cho cậu ấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người."
"Vậy à?" Hoắc Vân Sâm nghe nói là Tiểu Bạch chủ động muốn đợi anh, ánh mắt anh dịu dàng hẳn đi: "Chú Trần, chú nghỉ sớm đi. Tiểu Bạch để cháu lo."
"Vâng, tướng quân, vậy tôi đi ngủ đây."
Chú Trần cũng rất biết điều, hoàn toàn không làm phiền hai vợ chồng trẻ, để lại không gian cho họ.
Hoắc Vân Sâm đi đến bên cạnh Phó Bạch, thấy cậu ngủ rất say, anh cúi người hôn lên má cậu: "Đồ ngốc, đợi anh làm gì chứ?"
Anh khẽ luồn tay dưới người, bế bổng Phó Bạch lên, mang vào phòng ngủ. Lúc đặt xuống, có lẽ động tác hơi mạnh, nên cậu khẽ tỉnh lại.
"Tướng quân, anh về rồi à?" Giọng cậu có chút khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ, mềm mại đến mức khiến người ta tan chảy.
Hoắc Vân Sâm nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Ừ, em mệt rồi phải không? Ngủ đi, anh về rồi, đừng lo."
Phó Bạch lại dụi dụi mắt, mở mắt ra: "Tướng quân, anh vừa về hả? Vậy anh mau đi tắm đi, em đợi anh."
"Đợi anh?" Hoắc Vân Sâm híp mắt, nhìn cậu sâu thẳm, bảo anh đi tắm, lại nói chờ anh, ý này nghe mập mờ quá.
Đáng tiếc Phó Bạch bây giờ đang mơ màng, cũng không hiểu được ám chỉ của anh. Phó Bạch chỉ đơn thuần muốn đợi tướng quân, sau đó cùng anh trò chuyện chút thôi: "Tướng quân, anh mau đi đi, em đợi anh."
Hoắc Vân Sâm tưởng là chuyện đó thật, nên nhanh chóng đi tắm một cái. Lúc trở về, thấy nhóc con đang ngáp dài, nhìn cậu mệt mỏi thế, d*c v*ng trong lòng anh cũng dịu đi nhiều. Anh nằm lên giường, nửa ôm cậu vào lòng: "Sao cứ nhất định phải đợi anh thế?"
Phó Bạch thuận thế dựa vào lòng anh: "Muốn nói chuyện với anh, kết quả lại ngủ quên mất, chẳng biết sao nữa, dạo này em hay buồn ngủ lắm."
Điều này thì Hoắc Vân Sâm biết rõ, gần đây Tiểu Bạch rất thích ngủ: "Có phải làm việc mệt quá không? Nếu mệt thì nghỉ ngơi đi, đừng làm nữa, mình đâu thiếu mấy đồng bạc đó."
"Không phải do công việc đâu." Phó Bạch đột nhiên nhớ đến lời nói hôm nay của Tô Khê, cậu ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân, anh có biết hôm nay ông chủ của chúng em nói em thế nào không?"
"Hửm? Nói em thế nào?"
"Anh ấy nói em ham ngủ như vậy, chắc chắn là có thai rồi!"
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm nheo lại, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ. Nhưng Phó Bạch vẫn chưa nhận ra, vẫn còn đang nói tiếp: "Ha ha ha, anh nói xem có phải anh ấy là nói bừa không, sao em có thể mang thai được chứ. Nếu để anh ấy biết em là do mèo biến thành, chắc chắn sẽ bị dọa chết khiếp."
Tay của Hoắc Vân Sâm bất giác sờ lên bụng Tiểu Bạch: "Biết đâu thật sự có thai rồi thì sao?"
"Hả? Tướng quân, sao anh cũng tin vậy, em đang đùa với anh mà." Phó Bạch kinh ngạc: "Sao em có thể có thai được chứ."
"Thà tin là có còn hơn không. Gần đây em vốn dĩ đã rất buồn ngủ, quả thực có chút lạ." Hoắc Vân Sâm suy nghĩ một lúc, nói: "Thế này đi, mai anh nghỉ phép đưa em đi bệnh viện kiểm tra, dù không phải vì chuyện mang thai, thì cũng nên kiểm tra xem có chỗ nào không ổn không."
"Anh cũng muốn đi bệnh viện với em à?" Phó Bạch trợn to mắt: "Tô Khê cũng muốn đi với em."
"Vậy bảo cậu ta đừng đi nữa, anh đi cùng em." Chuyện này đương nhiên phải để Hoắc Vân Sâm tự mình làm lấy. Hơn nữa anh thật sự có một loại trực giác vi diệu, anh cảm thấy trong bụng Phó Bạch có lẽ thật sự có một đứa trẻ.
Ánh mắt anh không khỏi dừng lại trên bụng cậu.
Phó Bạch nhận ra ánh mắt của Hoắc Vân Sâm, liền che bụng nói: "Tướng quân, anh đừng hiểu nhầm nhé, em không có thai thật đâu!"
"Có thai hay không ngày mai sẽ biết, em cũng không muốn cứ buồn ngủ không rõ nguyên nhân đúng không?" Cách nói của Hoắc Vân Sâm rất có sức thuyết phục.
Phó Bạch nghĩ cũng phải. Gần đây đúng là cậu hay buồn ngủ thật, đi khám xem có gì bất thường không cũng tốt.
Chỉ là cậu vẫn kiên quyết không tin mình có thai: "Người ta đều nói có thai sẽ thay đổi khẩu vị, hơn nữa không ăn được đồ dầu mỡ, nhưng anh xem gần đây em hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì mà. Chắc chắn chỉ là vấn đề khác thôi, không phải là có thai đâu."
"Ừm ừm, em nói sao thì là vậy." Hoắc Vân Sâm dỗ dành nhóc con. Anh biết có lẽ bạn nhỏ này khó chấp nhận chuyện mình mang thai, nên mới cứ nhấn mạnh mãi là không phải.
Dù sao thân phận của cậu cũng đặc biệt, không phải là một Omega sinh ra và lớn lên ở đây, không chấp nhận được cũng là bình thường.
Nhưng bất kể có phải là mang thai hay không, Hoắc Vân Sâm cảm thấy có một chuyện chắc chắn phải đưa vào lịch trình rồi.
Ngày hôm sau, Hoắc Vân Sâm đưa Phó Bạch đi làm kiểm tra. Lúc vào phòng siêu âm, Phó Bạch rất căng thẳng. Trước đây chưa đến bệnh viện, cậu còn không có cảm giác mãnh liệt như vậy, nhưng nhìn thấy xung quanh đều là phụ nữ mang thai, cậu cứ thấy mình như thật sự mang thai vậy.
"Tướng quân, hay là chúng ta về đi."
Thấy Phó Bạch muốn trốn tránh, Hoắc Vân Sâm dịu dàng cười một tiếng: "Ngoan, Tiểu Bạch, có anh ở đây, bất kể kết quả thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em."
Lời an ủi của Hoắc Vân Sâm đã có tác dụng, cuối cùng Phó Bạch vẫn đi vào trong.
Mười mấy phút sau, cậu ngơ ngác đi ra.
Hoắc Vân Sâm lập tức đón cậu: "Tiểu Bạch, sao vậy em?"
Phó Bạch ngơ ngác nhìn anh, Hoắc Vân Sâm gần như hiểu ngay lập tức: "Thật sự... có rồi à?"
Phó Bạch ngốc nghếch gật đầu, vẫn còn chìm đắm trong những lời bác sĩ vừa nói với cậu, ông ấy nói cậu đã có thai được 4 tuần rồi.
Sao có thể chứ.
Sao cậu lại có thể mang thai được chứ?
Cậu đâu phải người ở thế giới này, lại là mèo biến thành, lẽ nào cậu biến dị rồi?
"Tướng quân, em hơi sợ." Giọng nói mềm mại khiến tim Hoắc Vân Sâm như thắt lại, anh nhẹ nhàng ôm Phó Bạch vào lòng, bàn tay to lớn v**t v* đỉnh đầu cậu: "Ngoan, có anh ở đây rồi."
Phó Bạch thật sự bị chấn động, cả quãng đường về nhà đều mơ màng.
Hoắc Vân Sâm chỉ yên lặng ở bên cạnh cậu, về đến nhà cũng ôm cậu lên lầu. Trong phòng ngủ chỉ có hai người, anh ôm cậu ngồi vào lòng mình, Phó Bạch mềm mại tựa lên ngực anh, tay đặt lên bụng.
"Tướng quân, ở đây có một đứa trẻ rồi."
"Ừm, là con của chúng ta."
"Nhưng em là do mèo biến thành mà, vậy anh nói xem trong này là người hay là mèo?"
Hoắc Vân Sâm: "..."
Hoắc Vân Sâm thầm nghĩ có lẽ anh đã biết được lý do tại sao Tiểu Bạch lại im lặng suốt quãng đường, dám chắc là cậu đang vướng bận vấn đề này?
"Tiểu Bạch, em đang lo lắng em mang thai người hay là thai mèo à?"
Phó Bạch ngơ ngác gật đầu: "Đúng vậy, em sợ lỡ đâu là một chú mèo con, vậy chẳng phải bác sĩ đỡ đẻ sẽ coi em là quái vật sao?"
"Có anh ở đây rồi, ai dám coi em là quái vật chứ." Cuối cùng Hoắc Vân Sâm cũng biết được nỗi lo lắng của Phó Bạch, nên an ủi cũng dễ dàng hơn: "Tiểu Bạch đừng sợ, đợi thêm 2 tháng nữa là có thể nhìn ra trong bụng là người hay là mèo thôi. Đến lúc đó anh sẽ sắp xếp người đáng tin cậy kiểm tra cho em, tuyệt đối không để người khác biết."
"Được không ạ?"
"Đương nhiên là được rồi, anh đã nói là có anh ở đây mà." Vẻ mặt của người đàn ông rất kiên định, sự bất an trong lòng Phó Bạch từ từ lắng xuống.
Cậu nắm lấy quần áo của Hoắc Vân Sâm, vùi mặt vào lòng anh: "Tướng quân, em vẫn cảm thấy lạ lắm, không ngờ em lại có thai, cảm giác ngại ngùng quá."
"Đồ ngốc, có gì mà phải ngại. Là con của chúng ta mà." Hoắc Vân Sâm hôn l*n đ*nh đầu cậu.
Phó Bạch ôm chặt eo anh, má cọ cọ vào ngực anh: "Có thai đều sẽ béo lên, nếu em béo lên, tướng quân có ghét bỏ em không?"
"Không đâu, mãi mãi không." Hoắc Vân Sâm trả lời rất kiên định, hơn nữa giọng nói của anh có một loại ma lực, sẽ khiến người ta bất giác tin vào lời anh nói.
Phó Bạch mím môi, vui vẻ cười một tiếng, thoải mái tựa vào lòng anh.
Lúc này, cậu cảm thấy ngón áp út tay trái lành lạnh, cúi đầu nhìn, một chiếc nhẫn đơn giản tinh xảo đang từ từ được lồng vào ngón áp út của cậu.
Phó Bạch đột ngột ngẩng đầu.
Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Story
Chương 23: Cuối cùng thì...
10.0/10 từ 39 lượt.
