Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Chương 15: Biến thành người rồi, la la la~
Phó Bạch bị tiếng quát của chú Trần làm cho sững người, cậu cúi đầu nhìn mình, khi thấy mình đang trần như nhộng, thì suy nghĩ đầu tiên của cậu là vội vàng vơ lấy thứ gì đó bên cạnh để che thân. May mà trên ghế có một chiếc chăn lông mỏng, bình thường dùng để cho cậu nằm hoặc quấn người.
"Cậu là ai? Sao lại ở đây? Tướng quân đâu rồi?"
Chú Trần thấy chàng trai lạ mặt không nói gì, liền sải mấy bước lớn đi vào phòng, chỉ tay nghiêm giọng chất vấn: "Nếu cậu không nói, tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
"Chú Trần, cháu..." Phó Bạch theo phản xạ mở miệng, gọi một tiếng xưng hô rất quen thuộc.
Chú Trần vô cùng kinh ngạc: "Cậu gọi tôi là gì? Chú Trần? Cậu quen tôi à?"
(⊙o⊙)...
"Cháu..."
Bây giờ Phó Bạch cũng không biết phải trả lời chú Trần thế nào nữa, trong đầu cậu rối tung cả lên, sao tự nhiên lại biến thành người chứ, lại còn bị bại lộ trước mặt chú Trần.
Cậu kéo chăn quấn quanh người, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng cầu khẩn: "Chú... chú có thể tìm giúp cháu một bộ quần áo được không ạ?"
Chú Trần nhíu chặt mày, vẫn chưa chịu động đậy: "Rốt cuộc cậu là ai, cậu còn chưa trả lời tôi. Hơn nữa vừa rồi có phải cậu đã gọi tôi là chú Trần không? Cậu quen tôi đúng không? Cậu còn quen cả tướng quân nữa? Cậu có quan hệ gì với tướng quân?"
Không hổ là người bên cạnh tướng quân, cách tra hỏi này thật là sắc bén, Phó Bạch bị hỏi đến mức không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng bây giờ cậu không thể nói gì được, việc cấp bách trước mắt của cậu là phải đi tìm tướng quân, chỉ có tướng quân mới hiểu tình huống của cậu, chỉ có anh mới không thấy chuyện này kỳ quái.
"Chú ơi, bây giờ cháu không thể trả lời chú được, cháu phải đi tìm tướng quân, chú cứ để tướng quân giải thích cho chú nhé." Phó Bạch nói xong liền bước nhanh xuống giường, chạy đến tủ quần áo chuyên dùng của Hoắc Vân Sâm, mở tủ, lấy ra một bộ rồi chui vào phòng tắm mặc. Trong lúc đó, chú Trần vẫn ở ngoài gõ cửa liên hồi.
"Cậu ra đây, tướng quân ghét nhất là có người lạ vào phòng tắm của ngài ấy đấy."
Phó Bạch không để ý, cậu vội vàng thay quần áo. Khi mở cửa ra, cậu chỉ kịp nói gấp: "Cháu đi trước đây!"
Cậu lách qua người chú Trần, chạy mấy bước ra ngoài.
Quần của tướng quân quá rộng đối với cậu, Phó Bạch vừa chạy vừa xách quần, dưới chân cậu chỉ có đôi dép lê, vừa đi vừa suýt ngã. Tướng quân đang luyện tập dưới sân, cậu phải nhanh chóng tìm anh.
Chú Trần đã có tuổi, đâu nhanh nhẹn bằng Phó Bạch, đến khi ông đuổi ra thì hành lang đã không còn bóng người.
Nhưng ông đoán được Phó Bạch sẽ đi tìm tướng quân, bèn đặt hộp cơm xuống rồi vội vàng đi theo.
Xuống tới khu vườn phía sau, Phó Bạch chạy quanh tìm mãi, cuối cùng mới thấy bóng dáng Hoắc Vân Sâm ở một góc xa. Cậu đang định chạy tới thì chợt thấy trước mặt anh là y tá Trần An.
"Tướng quân, em thích ngài, em thật sự thích ngài."
Ủa?
Lại đang tỏ tình à?
Phó Bạch lập tức dừng bước, nấp sau một cái cây lén lút nhìn.
Hoắc Vân Sâm lạnh nhạt nhìn người y tá đang tỏ tình với mình: "Tôi không thích cậu."
Trần An vốn đã đoán được kết quả này, nhưng vẫn không cam lòng, cậu ta tiến lên một bước, dáng vẻ đáng thương nhìn anh: "Tướng quân, em có điểm nào không tốt sao? Tại sao ngài lại không thích em?"
Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày: "Không có tại sao gì cả, không thích chính là không thích."
Trần An lại đi tới, Hoắc Vân Sâm lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén: "Đừng tiến lại nữa, nếu không tôi sẽ lập tức báo cho y tá trưởng của các cậu."
Nghe vậy, Trần An lập tức dừng lại, cậu ta c*n m** d***, đau lòng khóc lên: "Tướng quân, chúng ta ở bên nhau hơn một tháng rồi, ngài thật sự không có chút tình cảm nào với em sao? Em có chỗ nào chưa đủ tốt, ngài nói em nghe đi."
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm lạnh lùng: "Tôi đã nói rồi, không thích chính là không thích, không có lý do đặc biệt nào cả. Được rồi, cậu đi đi, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Trần An đau khổ lùi lại một bước, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Cậu ta đau lòng nhìn Hoắc Vân Sâm, cuối cùng che miệng chạy đi.
Phó Bạch nhón chân nhìn theo bóng lưng của Trần An, thực ra cậu đã cảm nhận được Trần An có ý với tướng quân, chỉ không ngờ người này lại tỏ tình thật. Tướng quân là người lạnh lùng như thế, sao có thể vì quen biết hơn một tháng mà đã thích cậu ta được chứ?
Người này quá nóng vội rồi.
"Ra đây đi, đừng nhìn lén nữa."
Giọng nói lạnh lùng từ tính cắt ngang suy nghĩ của Phó Bạch. Toàn thân cậu cứng đờ, rồi từ từ thò đầu ra sau gốc cây, nhìn về phía Hoắc Vân Sâm.
Anh chống gậy, ánh mắt lạnh lùng: "Cậu là ai? Tại sao lại nghe lén cuộc đối thoại của tôi và người khác."
Dọa chết cậu rồi.
Cậu còn tưởng tướng quân đã nhận ra cậu rồi chứ, hóa ra là chưa.
Phó Bạch chậm rãi bước ra khỏi gốc cây, một tay giữ quần, một tay nắm vạt áo, căng thẳng nhìn Hoắc Vân Sâm, trong đầu cố nghĩ nên nói thế nào để giải thích rằng cậu chính là Tiểu Bạch của anh.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Hoắc Vân Sâm đã trầm giọng nói: "Cậu là... Tiểu Bạch?"
Giọng nói có chút do dự, nhưng gần như có thể chắc chắn là giọng điệu khẳng định.
Phó Bạch sợ đến mức mắt trợn tròn, kinh ngạc nhìn Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân, sao anh lại biết?"
Nghe cậu nói vậy, Hoắc Vân Sâm khẽ thở ra một hơi dài. Anh cẩn thận quan sát Phó Bạch từ trên xuống dưới, dáng người mảnh khảnh, gương mặt ngoan ngoãn đáng yêu, gần như giống hệt hình dung của anh về tiểu Bạch sau khi hóa người.
Khóe miệng Hoắc Vân Sâm nhếch lên, chống nạng đi về phía Phó Bạch: "Cậu mặc quần áo của tôi chẳng lẽ còn muốn tôi đoán là người khác sao?"
Phó Bạch ngẩn ra, cúi đầu nhìn lại mình, rồi ngẩng lên nhìn anh. Tất cả sự hoang mang vì đột ngột biến thân dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy. Cậu lao tới, nhào vào lòng Hoắc Vân Sâm như vẫn còn là chú mèo con quen thuộc. "Tướng quân, tôi có hơi sợ."
Giọng nói mềm mại mang theo chút nũng nịu, y hệt khi còn là mèo.
Hoắc Vân Sâm vòng tay ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ lưng: "Đồ ngốc, đừng sợ, tôi đã nói rồi, mọi chuyện có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ cậu."
Phó Bạch ôm càng chặt hơn, sau khi trở thành người, cảm giác được anh ôm trong vòng tay lại càng khiến cậu thấy an toàn.
Nhưng chú Trần đi theo sau nhìn thấy cảnh này, liền kinh ngạc kêu lên: "Tướng quân, hai người... sao hai người lại ôm nhau!"
Giọng điệu y như đi bắt gian vậy.
Hoắc Vân Sâm và Phó Bạch cùng quay đầu nhìn lại.
Không hiểu sao, chú Trần đột nhiên nhớ tới những lần tướng quân và Tiểu Bạch cũng từng cùng nhau nhìn ông như thế.
Nhưng... người thanh niên trước mắt sao có thể là Tiểu Bạch được chứ?
Chú Trần nghĩ thầm như vậy.
Thế rồi nửa tiếng sau, ba người ngồi trong phòng bệnh. Sau khi Hoắc Vân Sâm nói cho chú Trần biết Phó Bạch chính là Tiểu Bạch, ông liền ngẩn ngơ ngồi trên ghế rất lâu.
Ông không thể tin nổi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Phó Bạch từ trên xuống dưới, từ trái qua phải: "Cậu thật sự là Tiểu Bạch sao?"
"Meo!" Phó Bạch meo một tiếng. Cậu vốn định biến trở lại thành mèo, nhưng thử mãi không được, có lẽ là do linh lực tạm thời suy yếu.
Tiếng kêu quen thuộc ấy cuối cùng cũng khiến chú Trần tin phần nào.
Ngay sau đó, ông lại càng thấy cuộc đời mình như đảo lộn.
Sao lại như vậy, Tiểu Bạch ngoan ngoãn nhà ông sao lại biến thành người rồi.
Chuyện này đúng là không thể tin nổi.
Chỉ có tướng quân vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ, quả nhiên vẫn là phong thái ấy, người già như ông sao sánh được.
Chuyện này nói cho cùng cũng là chuyện lớn, Hoắc Vân Sâm cẩn thận hỏi xem cơ thể Tiểu Bạch có chỗ nào khó chịu không, nhưng Phó Bạch chỉ lắc đầu, ngoan ngoãn nhìn anh nói: "Tướng quân, anh không cần lo cho tôi, tôi không sao đâu, ngược lại còn thấy cả người nhẹ nhõm, thoải mái vô cùng."
Có thể biến thành người, đối với Phó Bạch mà nói đương nhiên là chuyện tốt rồi.
Chú Trần về khách sạn nghỉ ngơi, trong phòng chỉ còn lại Hoắc Vân Sâm và Phó Bạch. Anh giơ tay khẽ nâng khuôn mặt cậu, đầu ngón tay thô ráp chạm vào làn da mềm mịn, nhẹ nhàng v**t v*: "Không ngờ là thật. Nói thật, anh với chú Trần đều cảm thấy chuyện này quá khó tin."
Phó Bạch cười cong cả mắt: "Tôi cũng bị dọa sợ mà, lúc đó chú Trần bị tôi hù cho hết hồn luôn."
"Phải mua cho cậu vài bộ quần áo vừa vặn mới được." Hoắc Vân Sâm nói: "Để ngày mai chú Trần đi mua cho cậu."
Anh cũng muốn đi cùng, nhưng sức khỏe vẫn chưa cho phép.
Phó Bạch gật đầu: "Vâng, cảm ơn tướng quân."
"Đồ ngốc, cảm ơn gì chứ."
Phó Bạch lại vui vẻ ôm lấy Hoắc Vân Sâm. Khi còn là mèo, cậu đã quen được ôm anh như thế, nên sau khi biến thành người, thói quen ấy vẫn chưa sửa được. Mà Hoắc Vân Sâm cũng không thấy có gì không ổn cả.
Mối quan hệ của hai người cứ thế trở nên thân thiết một cách kỳ lạ.
Sau khi có thể biến thành người, Phó Bạch không mấy khi biến lại thành mèo nữa, dù sao làm người vẫn vui hơn.
Lại gần một tháng nữa trôi qua, đôi chân của Hoắc Vân Sâm đã hoàn toàn khỏi hẳn, họ sắp trở về Đế Đô Tinh.
Không biết ai trong bệnh viện để lộ tin tức này ra, trên mạng đã dấy lên một làn sóng sôi nổi, thậm chí gần như toàn bộ truyền thông của Đế Đô tinh đều chen chúc ở sân bay, chỉ để chờ được thấy Hoắc Vân Sâm.
[Cuối cùng tướng quân cũng khỏi rồi, không biết ngài ấy có lộ diện không, tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn khỏe mạnh của ngài ấy.]
[Mong chờ tướng quân trở về, fan Hoắc tướng quân chúng tôi vẫn luôn chờ đợi ngài ấy.]
[Đúng là người tốt thì được trời thương, như tướng quân đây thật xứng đáng với vận may này.]
[Nghe nói có cả mấy "trạm tỷ" đến sân bay rồi, hóng quá, không biết phi thuyền của tướng quân hạ cánh lúc mấy giờ.]
[Nghĩ lại vẫn thấy không thể tin nổi, chân của tướng quân cứ thế mà khỏi rồi.]
Bây giờ Phó Bạch đã có thiết bị đầu cuối của riêng mình, cậu lướt xem những bình luận đó trên mạng, nghiêng đầu nhìn Hoắc Vân Sâm bên cạnh: "Tướng quân, người trên mạng đều muốn nhìn thấy dáng vẻ lành lặn của anh đó, lát nữa anh có lộ diện không, em thấy nhiều phóng viên đang chờ anh lắm."
Ngón tay thon dài của Hoắc Vân Sâm gõ gõ vào tay vịn ghế, nghiêng đầu nhìn cậu thiếu niên ngoan ngoãn bên cạnh: "Ừm, lát nữa em ra ngoài cùng anh."
"Em cũng phải đi à?" Phó Bạch giơ tay chỉ vào mình, đôi mắt mở to tròn vo. Cậu ra mặt thì tính là gì đây? Đâu có ai biết cậu đâu.
"Đi cùng anh. Cũng xem như giới thiệu em cho toàn bộ Đế Đô tinh biết, sau này em ra ngoài sẽ không bị ai bắt nạt."
"Hả?" Phó Bạch sững người, không ngờ Hoắc Vân Sâm lại có ý định này, đây là muốn thông báo cho cả thiên hạ biết, muốn che chở cho cậu sao?
Đôi mắt Phó Bạch sáng lấp lánh nhìn Hoắc Vân Sâm, cười vô cùng ngoan ngoãn, vô cùng đáng yêu: "Tướng quân, cảm ơn anh."
"Đồ ngốc." Anh đưa tay xoa đầu cậu, giọng dịu lại: "Buồn ngủ chưa? Nếu buồn ngủ thì dựa vào anh nghỉ một lát đi."
"Có hơi buồn ngủ thật." Phó Bạch ngáp một cái, rồi khẽ tựa đầu lên vai anh.
Hoắc Vân Sâm kéo tấm chăn mỏng đắp cho cậu, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cậu vài giây.
Khi các phóng viên túc trực thấy Hoắc Vân Sâm xuất hiện, cả đám gần như phát điên, chen chúc ùa tới muốn phỏng vấn. Nhưng cảnh vệ đã sớm đứng thành hàng ngăn lại, họ chỉ có thể giơ cao micro qua rào chắn.
"Hoắc tướng quân, ngài có thể nói về tình trạng đôi chân của mình không?"
"Bây giờ chân của ngài đã hoàn toàn khỏi hẳn chưa?"
Lần đầu tiên được trải qua khung cảnh hoành tráng thế này, Phó Bạch hơi căng thẳng. Hoắc Vân Sâm nhận ra, liền chủ động nắm lấy tay cậu.
Cái nắm tay này đã khiến mọi người chú ý đến chàng trai ngoan ngoãn trắng trẻo bên cạnh anh. Ban đầu mọi người còn tưởng cậu là tùy tùng hay trợ lý gì đó, bây giờ xem ra không đúng rồi!
"Hoắc tướng quân, người mà ngài đang nắm tay là ai vậy?"
"Hai người đang hẹn hò sao? Có phải là quen nhau ở Hải Đế Tinh không?"
"Hoắc tướng quân, lý do mà ngài không về Đế Đô Tinh dưỡng thương, có phải là vì người này không?"
"Có thể giới thiệu cậu ấy là ai không?"
Đối với mọi câu hỏi về đôi chân, Hoắc Vân Sâm đều giữ im lặng. Nhưng khi nghe hỏi đến Phó Bạch, anh nghiêng người, bình thản nói câu đầu tiên từ khi xuất hiện: "Em ấy là người nhà của tôi."
Lời này vừa nói ra, cả hiện trường lập tức nổ tung.
Phó Bạch thì chẳng nghĩ xa xôi gì, bởi cậu cũng coi mình là người nhà của Hoắc Vân Sâm. Còn cụ thể là kiểu "người nhà" nào, thì cả hai đều chưa từng nghĩ sâu đến thế.
Trên mạng, tin tức được cập nhật trực tiếp, cư dân mạng lập tức bùng nổ:
[Trời đất, tướng quân đang yêu rồi!!!]
[Xong rồi, tướng quân công khai rồi, giấc mộng làm "tướng quân phu nhân" của tôi tan vỡ rồi!]
[Cuộc đời không còn gì để mong đợi nữa, tôi không theo đuổi thần tượng nữa, đau lòng quá.]
[Tướng quân phu nhân trông nhỏ nhắn ngoan ngoãn quá, cũng rất xứng đôi với tướng quân.]
[Muốn xem họ sinh em bé, khi nào sinh vậy? Có phải trong 2 tháng ở Hải Đế Tinh đã tạo người thành công rồi không?]
Không hiểu sao mà cuối cùng, hướng dư luận lại nghiêng sang chuyện, Phó Bạch đã mang thai.
Phó Bạch ngớ người nhìn những bình luận kia, sờ sờ bụng mình, rồi quay sang hỏi Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân, sức tưởng tượng của cư dân mạng thật phong phú quá, sao em có thể mang thai con của anh được chứ."
Hoắc Vân Sâm liếc nhìn bụng cậu, ánh mắt hơi nheo lại, nghĩ đến một vấn đề nghiêm túc: "Nhưng... em có thể mang thai không?"
Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật
Story
Chương 15: Biến thành người rồi, la la la~
10.0/10 từ 39 lượt.
