Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn
Chương 126
Lúc Vân Vi tỉnh dậy sau một giấc ngủ thì đèn đã thắp sáng cả một vùng.
Hiểu Hiểu và Lâm Hoa Không cũng đã nấu xong cơm tối.
Vân Vi nhìn bọn họ mà xin lỗi: “Xin lỗi, chị ngủ dậy muộn quá.”
Mấy ngày liên tiếp, cô không có một giây phút nào được an tâm, cho đến khi trở lại đây. Ở nơi an tâm với cảm giác quen thuộc, cô ngủ một mạch rất sâu giấc, không nhận ra có người đang nấu cơm.
Hiểu Hiểu dĩ nhiên không để bụng việc này: “Chị dâu, em làm canh cá, chị tới nếm thử xem tay nghề của em xem có được không. Chấn Giang, Chấn Hải, thử xem cô với mẹ làm có khác nhau hay không.”
Nhìn đồ ăn đầy đủ màu sắc đến hương vị, Vân Vi hít sâu một hơi, bụng cũng đã đói.
“Để chị giúp các em.”
“Chị dâu, chị cũng đừng khách khí quá, đều là người một nhà mà.”
Đồ ăn ngon có thể an ủi con người.
Đây đúng là sự thật, một chén canh cá nóng xuống bụng, vẻ mặt của Vân Vi cũng nhẹ nhàng đi đôi chút. Lâm Chấn Giang cùng Lâm Chấn Hải cũng lộ ra nụ cười tươi: “Cô ơi, canh cá này uống ngon quá.”
“Uống ngon hả, thế thì uống nhiều thêm đi….”
Vân Vi mím môi nhẹ nhàng, giúp hai con mình gắp đồ ăn. Sự việc trước đã dọa sợ hai đứa nhỏ rồi, hiện giờ cô phải cố gắng tươi tỉnh một chút để không làm chúng lo sợ nữa, không thì dễ phát bệnh. Cô phải thật kiên cường, không để lộ ra điều gì trước mặt chúng, người cô nhỏ của hai đứa làm được thì cô cũng có thể làm được.
Trong lúc trạng thái tinh thần còn chưa ổn định lại, thì ngày thứ hai đã đến, Lâm Thanh Thạch cùng Vệ Hỉ Nhạc đã quay trở lại, mà có thể nhìn ra vẻ tiều tụy trên mặt Vệ Hỉ Nhạc.
Vân Vi cùng Hiểu Hiểu, Lâm Hoa Khôn cùng nhau chạy tới, vây hạnh họ.
Mọi người đều rất quan tâm đến tình trạng hiện giờ của Lâm Hoa Dương.
Vệ Hỉ Nhạc cố gắng nở nụ cười: “Vết thương của hắn không có gì đáng ngại.”
Thời điểm bọn họ đến, người giám hộ của nông trường có thái độ rất kém, căn bản ngay từ đầu không muốn cho bọn họ gặp người. Cuối cùng vẫn là Lâm Thanh Thạch kéo hắn ra một bên, hắn mới không nói nhiều, kêu bọn họ nói nhanh lên rồi mới đi gọi con trai họ tới.
Vết thương trên trán Lâm Hoa Dương thật sự không nặng, nhưng tinh thần bị đả kích khiến trong thời gian một ngày ngắn ngủi, hắn so với thời gian trước ủ rũ rất nhiều, không có tinh thần gì hết.
Nhìn thấy con trai từng rất hăng hái đầy khí phách mà giờ lại có dáng vẻ này, thiếu một chút nữa thì Vệ Hỉ Nhạc đã không cầm được nước mắt, cuối cùng vẫn là nhịn xuống được. Nếu mà phản ứng quá mạnh, không chừng người giám hộ phía xa kia lại làm khó.
Lâm Hoa Dương hổ thẹn nhìn bố mẹ vì mình mà lặn lội tới đây, hắn liên lụy tới bố mẹ, vì có đứa con trai này khả năng cao sẽ ảnh hưởng tới đại đội bên kia.
Còn có người bị hắn liên lụy nhiều nhất chính là Vân Vi cùng hai đứa con…
Hắn chỉ có thể nói xin lỗi với bố mẹ mình, còn nói nếu Vân Vi muốn tái giá thì không nên ngăn cản cô, hai đứa nhỏ làm phiền họ nuôi.
Hắn cũng biết rõ, bị điều xuống dưới đều một đi khó trở về.
Vân Vi còn trẻ như vậy, hắn làm sao mà không biết xấu hổ khiến cô chậm trễ vì mình
Hắn vừa nói xong, Vệ Hỉ Nhạc liền không chịu được, những lời này có khác gì di ngôn đâu.
Vì không có nhiều thời gian, người giám hộ liền đuổi người đi, Lâm Thanh Thạch chỉ đành dặn dò hắn một thời gian nữa hay viết thư. Hiện tại vẫn có thể trao đổi thông tin quá thư, nhưng mà với hiện trạng như bây giờ vẫn còn phải chú ý nhiều.
Đối với người nhà, dù Lâm Thanh Thạch và Vệ Hỉ Nhạc muốn dặn dò tỉ mỉ rất nhiều thứ nhưng mà chỉ đành dặn dò đơn giản, nhìn thấy người còn tốt là được rồi. Lần sau họ lại đến thăm hắn, ngày thường có thể gửi đồ cho hắn.
Sau khi nghe những lời này, ánh mắt Vân Vi sáng lên: “Thế là có thể đếm thăm rồi.”
“Chỗ của em ba như thế nào ạ?”
Lâm Thanh Thạch: “Hắn quay về đơn vị, hắn sẽ nghĩ cách.”
Vân Vi vẫn còn ôm hi vọng, mặc dù biết rằng nó chỉ là một tia hi vọng mong manh.
Vệ Hỉ Nhạc im lặng.
"Vân Vi à, mẹ biết con là một cô gái tốt. Giờ thằng bé phải đi nông trường, con muốn làm gì, ba mẹ cũng không ngăn cản. Con đừng lo lắng cho hai đứa nhỏ, chỉ cần chúng ta còn có một miếng ăn, chúng cũng sẽ có một miếng ăn. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ nuôi chúng khôn lớn."
Khi bọn trẻ đã ngủ, Vệ Hỉ Nhạc kéo Vân Vi lại nói chuyện. Đêm khuya tĩnh lặng, bên tai chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vang lên.
Lúc đầu Vân Vi không hiểu, sau đó thì đã hiểu ra. Cô cảm thấy mình rất bình tĩnh, hoặc có thể nói là chưa bao giờ bình tĩnh đến vậy.
“Mẹ đang nói gì vậy? Con nghe không hiểu. Đêm đã khuya rồi, con mệt, con đi ngủ trước đây.”
Vân Vi giả vờ ngây ngô, bởi hiện tại nàng vẫn chưa muốn nghĩ đến chuyện đó.
Cha của các con cô… có lẽ, có thể buông tay được chăng?
Vệ Hỉ Nhạc nhìn theo bóng dáng cô rời đi, khẽ thở dài, rồi đưa tay xoa nhẹ giữa chân mày. Những lời này bà cũng không muốn nói ra. Như vậy, khác gì tự tay xé lòng mình đâu?
Chỉ là bà không thể không nói ra, bà muốn bày tỏ rõ thái độ của mình. Về sau thế nào, thì phải xem Vân Vi quyết định ra sao. Dù cô ấy lựa chọn thế nào cũng được. Nếu cô ấy bằng lòng ở lại trong nhà họ, bà sẽ coi cô như con gái ruột mà đối đãi. Còn nếu cô ấy lựa chọn tái giá, bà cũng hoàn toàn thông cảm và sẽ chuẩn bị cho cô một phần của hồi môn. Dù sao đi nữa, bao năm nay, cô ấy vẫn là một người con dâu tốt, lại còn là mẹ của hai đứa cháu nội của bà.
Hiểu Hiểu cảm thấy tận mắt nhìn thấy mới thật sự rõ ràng, nên tìm cơ hội tự mình đến nông trường Hồng Than.
Vệ Hỉ Nhạc không vui, cảm thấy đường quá xa, Hiểu Hiểu lại phải tốn không ít công sức mới có thể cùng bà lên chuyến tàu ấy.
Lâm Hoa Khôn được cha giao cho nhiệm vụ quan trọng – bảo vệ mẹ và em gái. Trên tàu, người đông đúc phức tạp, có những kẻ chuyên nhắm vào phụ nữ để giở trò. Mẹ cậu tuy đã lớn tuổi, nhưng vẫn còn đẹp; còn em gái thì không cần phải nói, trên tàu suốt chặng đường cậu đều căng thẳng không rời mắt.
Khi đến nơi, họ lại phải đổi xe, ngồi thêm hơn một giờ nữa, sau đó đi bộ khoảng hai mươi phút mới đến được đích – nông trường Hồng Than.
Đập vào mắt họ là một vùng đất rộng lớn được bao quanh bởi tường rào, nhưng từ cánh cổng chính đã có thể nhìn ra tình hình kinh tế nơi đây – vô cùng nghèo nàn. Tấm cửa gỗ được ghép từ hai loại gỗ khác nhau, rõ ràng là tận dụng đồ cũ chắp vá.
Chế độ đãi ngộ của “phạm nhân” bên trong thế nào, cũng có thể đoán được.
Hiểu Hiểu nhíu mày – như thế này thì không ổn chút nào. Biết bao người, chỉ vì sống ở đây một thời gian mà thân thể đã kiệt quệ.
Nhưng cô có thể làm gì đây?
Vệ Hỉ Nhạc đến cạnh cửa, nói rõ mục đích đến thăm.
Người giám hộ kia, nếu so với tuổi của Hiểu Hiểu thì có thể lớn hơn một chút, nhưng so với Vệ Hỉ Nhạc thì cũng chỉ hơn vài tuổi hoặc hơn chục tuổi.
“Đồng chí, đồng chí, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện một chút thôi, rất nhanh thôi mà.”
Nhưng anh ta mặt không biểu cảm, ngăn lại:“Không được. Tôi nhớ lần trước chị cũng đã đến rồi, chưa bao lâu lại tới. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh ta. Nếu để chậm trễ, thì ai sẽ bù vào phần đó cho anh ta chứ!”
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn
Truyện Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn
Story
Chương 126
