Xuyên Qua Thành Bị Trưởng Công Chúa Bao Dưỡng Phế Sài
Chương 86: Điện hạ thừa nhận
60@-
"Sau đó ngươi lại giúp ta kiếm được rất nhiều bạc từ chỗ nhị hoàng tử và tam hoàng tử, còn đem lợi nhuận từ thôn trang, cửa hàng dưới danh nghĩa ngươi chia cho ta. Ngươi đã giúp ta giải quyết rất nhiều việc gấp gáp như lửa cháy lông mày, đêm nay còn chắn một đao thay ta.
Ngươi là ân nhân của ta." – Mộ Dung Thanh nói, giọng trầm xuống – "Ta tuy vẫn đề phòng ngươi, nhưng trong lòng lại vô cùng cảm kích. Chỉ là, ta và mẫu hậu đã trải qua quá nhiều chuyện, không dám dễ dàng tin tưởng người khác. Chỉ cần một chút sơ ý… là sẽ thua sạch cả bàn cờ."
Nàng khẽ nhắm mắt, trong đầu hiện lên cảnh Đông Cung năm ấy lửa cháy ngập trời, máu cung nhân chảy thành sông. Thân thể nàng bị đẩy xuống dòng sông lạnh băng, sự tuyệt vọng khắc sâu tận xương tủy. Bao nhiêu năm qua, tất cả những người bị bắt là hậu nhân tiền triều đều bị giết không chút nương tay.
Thẩm Ngọc nhìn nàng, trong lòng dấy lên sự đồng cảm sâu sắc. Nếu đổi lại là mình: ông ngoại cả nhà bị giết, mẹ ruột bị kẻ thù giết chồng rồi cướp về làm vợ, còn bị giam lỏng trong cung, ca ca chết thảm… mình cũng sẽ hận thấu xương, chắc chắn sẽ mưu đồ báo thù, tuyệt không nương tay.
Nhưng… Dù Long Khánh Đế hiện giờ sủng ái nàng đến đâu, nếu biết nàng kết bè với hậu nhân tiền triều và còn có mưu đồ, thì e rằng nàng và tất cả người bên cạnh sẽ khó thoát khỏi cái chết. Cho dù có được tha mạng, cũng sẽ bị giam cầm cả đời, sống không bằng chết.
"Thẩm Ngọc." – Mộ Dung Thanh bỗng gọi tên nàng, giọng vô cùng nghiêm túc – "Ta sẽ không cố ý hại ngươi. Chuyện cưới hỏi vốn không phải do ta có thể quyết định. Giờ ngươi đã biết sự thật, hãy giữ lại cho mình một đường lui. Ta sẽ cho ngươi đủ sự trợ giúp, nhưng tạm thời, ta chưa thể để ngươi rời đi."
"Lần này khoa cử an bài nhiều hàn môn cử nhân như vậy, lại có nhiều bạc như vậy. Điện hạ định sắp xếp thế nào?" – Thẩm Ngọc khẽ dựa vào giường, tiếp tục hỏi – "Ngươi dự định làm gì tiếp theo? Đám hàn môn cử nhân kia ít nhất phải mười năm mới có thể trưởng thành. Hoàng Hậu nương nương vẫn luôn bị nhốt trong cung, đến lúc đó ngươi cũng phải cố kỵ chứ?"
"Trong cung xảy ra chuyện, hiện tại còn chưa thể kết luận." – Mộ Dung Thanh lạnh nhạt đáp – "Lão tam và Nhàn Phi đang bị giam, phụ hoàng chưa xử lý. Phải xem phụ hoàng xử lý lão tam thế nào, và chuyện thích khách tối nay sẽ được định luận ra sao."
Trên mặt nàng thoáng qua một tia sát khí lạnh lẽo: "Lão nhị nhất định phải chết. Nếu không phải bọn họ mẫu tử động thủ, Thái Tử ca ca cũng sẽ không gặp chuyện."
Thẩm Ngọc nhìn nàng, lại hỏi: "Điện hạ dù muốn nuôi quân, nhưng so với đại quân Đại Càng vốn đã trải qua biển máu núi thây, làm sao lực lượng của ngươi có thể sánh được?"
Mộ Dung Thanh trầm mặc. Thủ hạ của nàng hiện tại chỉ có những người từ cựu bộ Tuyết Lang quân, những kẻ bị sung quân đến Quỳnh Châu, hoặc binh sĩ từng rời khỏi quân ngũ. Những người đã tìm được chỗ đứng yên ổn, phần lớn sẽ không chịu làm việc nguy hiểm này. Ngoài ra, nếu muốn chiêu mộ thêm, nàng chỉ có thể dựa vào lưu dân. Nhưng lưu dân thân thể yếu nhược, cần phải nuôi dưỡng trước rồi mới huấn luyện. Nếu con đường này không thành, kết cục chỉ có thể là trốn chạy. Cả đời phải chạy trốn đông tây, sống trong sợ hãi.
"Điện hạ, nếu đã chọn con đường này, ngoài việc an bài những cử nhân tiền triều và nuôi quân, nhất định cũng phải chuẩn bị đường lui chứ?" – Thẩm Ngọc tiếp lời – "Đây là biện pháp vạn bất đắc dĩ. Vi thần muốn biết, đến lúc đó điện hạ sẽ lui về đâu? Làm sao thoát khỏi quân đội Đại Càng, Thương Lang Vệ, và cả Khương Đông Tiết?"
"Vi thần muốn biết, điện hạ đến lúc đó muốn lui về hướng nào?" – Thẩm Ngọc hỏi – "Làm thế nào mới có thể thoát khỏi sự truy sát của quân đội Đại Càng, Thương Lang Vệ và cả Khương Đông Tiết?"
Mộ Dung Thanh nhẹ nhàng thở dài, đáp: "Hiện tại ta chưa thể nói hết cho phò mã. Nhưng phò mã đã biết thân phận của ta, vậy tính toán làm thế nào bây giờ?"
Làm sao bây giờ? Thẩm Ngọc lắc đầu. Nàng có thể làm gì? Nàng muốn chạy, liệu Mộ Dung Thanh có buông tha?
Đáng giận là trong lòng nàng dường như còn nảy sinh những suy nghĩ không nên có. Nghĩ vậy, Thẩm Ngọc khẽ cười chua chát, cố lấy lại sự tỉnh táo.
"Tiền triều hoàng thất lập quốc hơn trăm năm, cũng giống như hiện tại, thế gia rối rắm không dứt. Dân gian đồn rằng cuối triều cũ thiên tai liên miên, bách tính lưu lạc khắp nơi. Hoàng đế tiền triều từng muốn đo đạc ruộng đất, chia lại cho bách tính, đồng thời mở rộng khoa cử để đề bạt hàn môn. Nhưng cải cách bị sĩ tộc phản đối dữ dội, thêm vào đó lưu dân khởi nghĩa, cuối cùng bình định tướng quân nắm đại quyền trong tay, nghe nói hoàng đế định giết công thần, liền tạo phản." – Thẩm Ngọc chậm rãi phân tích – "Nói cho cùng, đó là bước cải cách quá lớn, dẫn tới họa diệt vong. Lịch sử có bao nhiêu triều đại cải cách thành công? Đa phần đều thất bại."
Nàng thầm nghĩ, triều Đại Càng khai quốc cũng tương tự, giống như Triệu Khuông Dẫn binh biến Trần Kiều – khoác hoàng bào, chỉ vì nắm đại quyền trong tay và tham vọng lớn.
"Cái gì mà giết công thần." – Mộ Dung Thanh tức giận – "Đó chẳng qua là cái cớ. Nếu thực sự muốn giết công thần, người nhà của hắn đều ở kinh thành, phụ hoàng bây giờ làm sao còn mạng?"
"Cho nên vi thần có thể làm gì bây giờ? Điện hạ cũng nói, tạm thời không thể để vi thần rời đi." – Thẩm Ngọc cười khổ – "Nhưng điện hạ lại đi con đường này, hiện tại xem ra chẳng khác nào châu chấu đá xe."
Mộ Dung Thanh khẽ mỉm cười: "Mẫu hậu và ta đã âm thầm bố trí nhiều năm, cũng không đến nỗi không có người đắc lực. Nếu không, Hộ Bộ vốn là địa bàn của lão nhị, đã sớm lấy cớ thuế khóa để tìm phiền toái. Chúng ta sẽ từ từ bào mòn gốc rễ triều đình, thay thế từng bước. Đợi khi quyền lực rơi vào tay chúng ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn."
Nói nhiều như vậy, nàng cảm thấy khát nước, liền rót cho mình một chén, uống một ngụm rồi tiếp:
"Huống chi, phò mã đã quên còn một con đường khác sao? Nếu lão tam và lão nhị đều không còn, triều đình lại toàn là người của chúng ta, thì dù Thái Tử đã chết, vẫn còn Thái Tôn."
Thẩm Ngọc nghe xong, không thấy vui vẻ gì nhiều. Con đường đoạt đích này tuy dễ hơn mưu phản, nhưng trước mắt xem ra, cái chết của Thái Tử chưa chắc không có sự dung túng của Long Khánh Đế. Dù hắn không thực sự muốn Thái Tử chết, cũng sẽ không truyền ngôi cho người mang huyết mạch tiền triều.
Thái Tử còn không thể kế vị, huống chi là Thái Tôn? Thẩm Ngọc chỉ thấy, con đường đoạt đích này chỉ có chút hy vọng nếu mấy hoàng tử kia đều chết hết, nếu không Long Khánh Đế sẽ không bao giờ đồng ý lập Thái Tôn. Hơn nữa, nhìn tình hình hiện tại, ngay cả việc lập Thái Tử hắn cũng không có ý định.
Vừa rồi Mộ Dung Thanh nói rằng nàng đã an bài người trong triều. Ngoài những cử nhân vừa trúng khoa cử, không biết còn bao nhiêu người đã đứng về phía nàng? Đến lúc tranh lập trữ, liệu những người đó có đủ vị thế để tạo sức nặng trong triều đình?
"Vi thần từ nãy đến giờ nói nhiều, cũng chỉ là phỏng đoán." – Thẩm Ngọc khẽ cười – "Điện hạ lại thản nhiên thừa nhận, xem ra quả thật rất cần vi thần kiếm bạc cho ngài."
Suối nước nóng, thôn trang và Như Ý Lâu của nàng đã sớm đi vào quỹ đạo. Phụ đạo ban cũng thu được không ít bạc, còn tiệm sách tháng sau sẽ chính thức vận hành.
Riêng về gánh hát, nàng dự định sẽ học theo Lê Viên đời sau, chuyên tiếp đón khách nam, chỉ nhận hát trong phủ. Nơi đó chỉ phục vụ các loại trà hoa, diễn tuồng mới mẻ độc đáo, hẳn là thu nhập cũng không tồi.
Nghĩ đến kế hoạch dân dụng trạm dịch, Thẩm Ngọc bỗng lóe lên một ý. Khó trách lần trước mình vừa nêu ra ý tưởng, Mộ Dung Thanh lại vui mừng đến thế. Hóa ra giống như mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn cho nàng vậy.
Thẩm Ngọc chỉ cảm thấy bản thân thật sự có chút say. Ban đầu chỉ muốn mở đường thương mại thông suốt nam bắc, xây dựng một hệ thống hậu cần cho riêng mình. Không ngờ cuối cùng, tất cả lại biến thành lợi thế trong tay Mộ Dung Thanh.
Xuyên Qua Thành Bị Trưởng Công Chúa Bao Dưỡng Phế Sài
"Sau đó ngươi lại giúp ta kiếm được rất nhiều bạc từ chỗ nhị hoàng tử và tam hoàng tử, còn đem lợi nhuận từ thôn trang, cửa hàng dưới danh nghĩa ngươi chia cho ta. Ngươi đã giúp ta giải quyết rất nhiều việc gấp gáp như lửa cháy lông mày, đêm nay còn chắn một đao thay ta.
Ngươi là ân nhân của ta." – Mộ Dung Thanh nói, giọng trầm xuống – "Ta tuy vẫn đề phòng ngươi, nhưng trong lòng lại vô cùng cảm kích. Chỉ là, ta và mẫu hậu đã trải qua quá nhiều chuyện, không dám dễ dàng tin tưởng người khác. Chỉ cần một chút sơ ý… là sẽ thua sạch cả bàn cờ."
Nàng khẽ nhắm mắt, trong đầu hiện lên cảnh Đông Cung năm ấy lửa cháy ngập trời, máu cung nhân chảy thành sông. Thân thể nàng bị đẩy xuống dòng sông lạnh băng, sự tuyệt vọng khắc sâu tận xương tủy. Bao nhiêu năm qua, tất cả những người bị bắt là hậu nhân tiền triều đều bị giết không chút nương tay.
Thẩm Ngọc nhìn nàng, trong lòng dấy lên sự đồng cảm sâu sắc. Nếu đổi lại là mình: ông ngoại cả nhà bị giết, mẹ ruột bị kẻ thù giết chồng rồi cướp về làm vợ, còn bị giam lỏng trong cung, ca ca chết thảm… mình cũng sẽ hận thấu xương, chắc chắn sẽ mưu đồ báo thù, tuyệt không nương tay.
Nhưng… Dù Long Khánh Đế hiện giờ sủng ái nàng đến đâu, nếu biết nàng kết bè với hậu nhân tiền triều và còn có mưu đồ, thì e rằng nàng và tất cả người bên cạnh sẽ khó thoát khỏi cái chết. Cho dù có được tha mạng, cũng sẽ bị giam cầm cả đời, sống không bằng chết.
"Thẩm Ngọc." – Mộ Dung Thanh bỗng gọi tên nàng, giọng vô cùng nghiêm túc – "Ta sẽ không cố ý hại ngươi. Chuyện cưới hỏi vốn không phải do ta có thể quyết định. Giờ ngươi đã biết sự thật, hãy giữ lại cho mình một đường lui. Ta sẽ cho ngươi đủ sự trợ giúp, nhưng tạm thời, ta chưa thể để ngươi rời đi."
"Lần này khoa cử an bài nhiều hàn môn cử nhân như vậy, lại có nhiều bạc như vậy. Điện hạ định sắp xếp thế nào?" – Thẩm Ngọc khẽ dựa vào giường, tiếp tục hỏi – "Ngươi dự định làm gì tiếp theo? Đám hàn môn cử nhân kia ít nhất phải mười năm mới có thể trưởng thành. Hoàng Hậu nương nương vẫn luôn bị nhốt trong cung, đến lúc đó ngươi cũng phải cố kỵ chứ?"
"Trong cung xảy ra chuyện, hiện tại còn chưa thể kết luận." – Mộ Dung Thanh lạnh nhạt đáp – "Lão tam và Nhàn Phi đang bị giam, phụ hoàng chưa xử lý. Phải xem phụ hoàng xử lý lão tam thế nào, và chuyện thích khách tối nay sẽ được định luận ra sao."
Trên mặt nàng thoáng qua một tia sát khí lạnh lẽo: "Lão nhị nhất định phải chết. Nếu không phải bọn họ mẫu tử động thủ, Thái Tử ca ca cũng sẽ không gặp chuyện."
Thẩm Ngọc nhìn nàng, lại hỏi: "Điện hạ dù muốn nuôi quân, nhưng so với đại quân Đại Càng vốn đã trải qua biển máu núi thây, làm sao lực lượng của ngươi có thể sánh được?"
Mộ Dung Thanh trầm mặc. Thủ hạ của nàng hiện tại chỉ có những người từ cựu bộ Tuyết Lang quân, những kẻ bị sung quân đến Quỳnh Châu, hoặc binh sĩ từng rời khỏi quân ngũ. Những người đã tìm được chỗ đứng yên ổn, phần lớn sẽ không chịu làm việc nguy hiểm này. Ngoài ra, nếu muốn chiêu mộ thêm, nàng chỉ có thể dựa vào lưu dân. Nhưng lưu dân thân thể yếu nhược, cần phải nuôi dưỡng trước rồi mới huấn luyện. Nếu con đường này không thành, kết cục chỉ có thể là trốn chạy. Cả đời phải chạy trốn đông tây, sống trong sợ hãi.
"Điện hạ, nếu đã chọn con đường này, ngoài việc an bài những cử nhân tiền triều và nuôi quân, nhất định cũng phải chuẩn bị đường lui chứ?" – Thẩm Ngọc tiếp lời – "Đây là biện pháp vạn bất đắc dĩ. Vi thần muốn biết, đến lúc đó điện hạ sẽ lui về đâu? Làm sao thoát khỏi quân đội Đại Càng, Thương Lang Vệ, và cả Khương Đông Tiết?"
"Vi thần muốn biết, điện hạ đến lúc đó muốn lui về hướng nào?" – Thẩm Ngọc hỏi – "Làm thế nào mới có thể thoát khỏi sự truy sát của quân đội Đại Càng, Thương Lang Vệ và cả Khương Đông Tiết?"
Mộ Dung Thanh nhẹ nhàng thở dài, đáp: "Hiện tại ta chưa thể nói hết cho phò mã. Nhưng phò mã đã biết thân phận của ta, vậy tính toán làm thế nào bây giờ?"
Làm sao bây giờ? Thẩm Ngọc lắc đầu. Nàng có thể làm gì? Nàng muốn chạy, liệu Mộ Dung Thanh có buông tha?
Đáng giận là trong lòng nàng dường như còn nảy sinh những suy nghĩ không nên có. Nghĩ vậy, Thẩm Ngọc khẽ cười chua chát, cố lấy lại sự tỉnh táo.
"Tiền triều hoàng thất lập quốc hơn trăm năm, cũng giống như hiện tại, thế gia rối rắm không dứt. Dân gian đồn rằng cuối triều cũ thiên tai liên miên, bách tính lưu lạc khắp nơi. Hoàng đế tiền triều từng muốn đo đạc ruộng đất, chia lại cho bách tính, đồng thời mở rộng khoa cử để đề bạt hàn môn. Nhưng cải cách bị sĩ tộc phản đối dữ dội, thêm vào đó lưu dân khởi nghĩa, cuối cùng bình định tướng quân nắm đại quyền trong tay, nghe nói hoàng đế định giết công thần, liền tạo phản." – Thẩm Ngọc chậm rãi phân tích – "Nói cho cùng, đó là bước cải cách quá lớn, dẫn tới họa diệt vong. Lịch sử có bao nhiêu triều đại cải cách thành công? Đa phần đều thất bại."
Nàng thầm nghĩ, triều Đại Càng khai quốc cũng tương tự, giống như Triệu Khuông Dẫn binh biến Trần Kiều – khoác hoàng bào, chỉ vì nắm đại quyền trong tay và tham vọng lớn.
"Cái gì mà giết công thần." – Mộ Dung Thanh tức giận – "Đó chẳng qua là cái cớ. Nếu thực sự muốn giết công thần, người nhà của hắn đều ở kinh thành, phụ hoàng bây giờ làm sao còn mạng?"
"Cho nên vi thần có thể làm gì bây giờ? Điện hạ cũng nói, tạm thời không thể để vi thần rời đi." – Thẩm Ngọc cười khổ – "Nhưng điện hạ lại đi con đường này, hiện tại xem ra chẳng khác nào châu chấu đá xe."
Mộ Dung Thanh khẽ mỉm cười: "Mẫu hậu và ta đã âm thầm bố trí nhiều năm, cũng không đến nỗi không có người đắc lực. Nếu không, Hộ Bộ vốn là địa bàn của lão nhị, đã sớm lấy cớ thuế khóa để tìm phiền toái. Chúng ta sẽ từ từ bào mòn gốc rễ triều đình, thay thế từng bước. Đợi khi quyền lực rơi vào tay chúng ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn."
Nói nhiều như vậy, nàng cảm thấy khát nước, liền rót cho mình một chén, uống một ngụm rồi tiếp:
"Huống chi, phò mã đã quên còn một con đường khác sao? Nếu lão tam và lão nhị đều không còn, triều đình lại toàn là người của chúng ta, thì dù Thái Tử đã chết, vẫn còn Thái Tôn."
Thẩm Ngọc nghe xong, không thấy vui vẻ gì nhiều. Con đường đoạt đích này tuy dễ hơn mưu phản, nhưng trước mắt xem ra, cái chết của Thái Tử chưa chắc không có sự dung túng của Long Khánh Đế. Dù hắn không thực sự muốn Thái Tử chết, cũng sẽ không truyền ngôi cho người mang huyết mạch tiền triều.
Thái Tử còn không thể kế vị, huống chi là Thái Tôn? Thẩm Ngọc chỉ thấy, con đường đoạt đích này chỉ có chút hy vọng nếu mấy hoàng tử kia đều chết hết, nếu không Long Khánh Đế sẽ không bao giờ đồng ý lập Thái Tôn. Hơn nữa, nhìn tình hình hiện tại, ngay cả việc lập Thái Tử hắn cũng không có ý định.
Vừa rồi Mộ Dung Thanh nói rằng nàng đã an bài người trong triều. Ngoài những cử nhân vừa trúng khoa cử, không biết còn bao nhiêu người đã đứng về phía nàng? Đến lúc tranh lập trữ, liệu những người đó có đủ vị thế để tạo sức nặng trong triều đình?
"Vi thần từ nãy đến giờ nói nhiều, cũng chỉ là phỏng đoán." – Thẩm Ngọc khẽ cười – "Điện hạ lại thản nhiên thừa nhận, xem ra quả thật rất cần vi thần kiếm bạc cho ngài."
Suối nước nóng, thôn trang và Như Ý Lâu của nàng đã sớm đi vào quỹ đạo. Phụ đạo ban cũng thu được không ít bạc, còn tiệm sách tháng sau sẽ chính thức vận hành.
Riêng về gánh hát, nàng dự định sẽ học theo Lê Viên đời sau, chuyên tiếp đón khách nam, chỉ nhận hát trong phủ. Nơi đó chỉ phục vụ các loại trà hoa, diễn tuồng mới mẻ độc đáo, hẳn là thu nhập cũng không tồi.
Nghĩ đến kế hoạch dân dụng trạm dịch, Thẩm Ngọc bỗng lóe lên một ý. Khó trách lần trước mình vừa nêu ra ý tưởng, Mộ Dung Thanh lại vui mừng đến thế. Hóa ra giống như mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn cho nàng vậy.
Thẩm Ngọc chỉ cảm thấy bản thân thật sự có chút say. Ban đầu chỉ muốn mở đường thương mại thông suốt nam bắc, xây dựng một hệ thống hậu cần cho riêng mình. Không ngờ cuối cùng, tất cả lại biến thành lợi thế trong tay Mộ Dung Thanh.
Xuyên Qua Thành Bị Trưởng Công Chúa Bao Dưỡng Phế Sài
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Thành Bị Trưởng Công Chúa Bao Dưỡng Phế Sài
Story
Chương 86: Điện hạ thừa nhận
10.0/10 từ 17 lượt.