Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 626: Thuận Lợi Vượt Quan


Trong phòng, chỉ còn lại gia đình bốn người Liễu Thiên Kì.


"Phụ thân, đa đa!" Cúi đầu, Liễu Hiên vội hành lễ với hai vị phụ thân.


"Ngươi, cái tên tể tử ( – con nít) này? Ngươi làm sao vậy? Ta và phụ thân ngươi chỉ ra ngoài có vài ngày, ngươi... ngươi lại bị đại vĩ ba lang (sói đuôi lớn) cắp đi mất. Ngươi, sao ngươi ngốc thế? Ngươi không biết tự bảo vệ mình sao?" Tức giận nhìn nhi tử, Kiều Thụy lải nhải trách mắng.


Nghe vậy, đại vĩ ba lang nào đó đầy đầu hắc tuyến, có chút vô ngữ. Thầm nghĩ: Đây là tình huống gì, Kiều Thụy nói ta cưỡng ép tiểu hỗn đản sao?


"Không, đa đa, không phải như ngươi nghĩ, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt!" Lắc đầu, Liễu Hiên vội biện bạch cho ái nhân. Lời của đa đa rõ ràng ám chỉ Mị cưỡng ép mình, nếu để hai phụ thân hiểu lầm, e là không hay!


"Lưỡng tình tương duyệt? Đầu ngươi có hố sao? Hắn lớn từng ấy tuổi, ngươi lại thích một lão quái vật? Ngươi coi ta là kẻ ngốc sao?" Mặt xanh mét, Kiều Thụy bất mãn gào lên.


Nghe vậy, Mị uể oải. "Ta già ở đâu? Ta từ huyết trì trọng sinh, tính ra còn chưa đến trăm tuổi, trẻ hơn các ngươi nhiều!"


"Không tính thế. Trước đó thì sao? Mười vạn năm trước thì sao? Ngươi bao nhiêu tuổi tấn cấp Hoàng cấp, bao nhiêu tuổi chết?" Chống nạnh, Kiều Thụy hùng hổ chất vấn.


"Ta tấn cấp Hoàng cấp lúc bao nhiêu tuổi thì liên quan gì? Đã chết rồi. Tuổi của ta nên tính từ lúc trọng sinh ở huyết trì. Ta dùng Thượng Cổ () bí thuật, lần trọng sinh này, tuổi tác trực tiếp đảo ngược, ngươi không cần lo ta chết sớm, bỏ lại Hiên Hiên. Vì tuổi của chúng ta hiện giờ không chênh lệch nhiều." Nếu không vì tiểu hỗn đản, Mị mới chẳng thèm giải thích nhiều thế!


"Vẫn không được, ta không đồng ý!" Lắc đầu, Kiều Thụy kiên quyết phản đối.


"Phụ thân, đa đa, con thật lòng yêu Mị thúc thúc. Xin hai người thành toàn cho con!" Nói xong, Liễu Hiên trực tiếp quỳ xuống trước hai phụ thân.


Nhìn tiểu bảo bối nhà mình quỳ xuống, Mị nhíu mày, có chút đau lòng.


"Ngươi, cái tên tiểu tử này, quỳ cũng vô dụng, ta không đồng ý!" Nhìn nhi tử, Kiều Thụy kiên trì phản đối.



"Thiên Kì!" Uể oải nhìn Kiều Thụy, Mị quay sang Liễu Thiên Kì.


"Chuyện này có chút đột ngột, ta không hề chuẩn bị tâm lý. Hơn nữa, ta không nghĩ mười bảy ngày ta không ở nhà, các ngươi đã yêu nhau sâu đậm thế. Ta muốn nghe chi tiết, hai ngươi, ai nói?" Nhìn Mị, Liễu Thiên Kì lại nhìn nhi tử đang quỳ.


"Phụ thân, là lỗi của hài nhi, hài nhi yêu Mị thúc thúc trước. Từ năm mười tuổi, con đã yêu Mị thúc thúc. Nhưng Mị thúc thúc đi theo Vô Tình Đạo, không thể đ*ng t*nh, nên con chỉ dám lén lút yêu hắn. Từng chút từng chút khiến hắn yêu con. Sau đó, Mị thúc thúc cuối cùng vì con mà phá mị thuật. Rồi... rồi chúng con kết khế, ở bên nhau!" Liễu Hiên từ góc độ của mình kể lại đại khái.


"Mười tuổi ngươi đã nhìn trúng hắn? Làm sao có thể?" Kiều Thụy không tin.


"Đa đa hữu sở bất tri (), con từ linh quả dựng dục () mà thành, tâm trí trưởng thành sớm hơn hài tử bình thường. Mười tuổi, con đã có tư duy và trí tuệ của người trưởng thành." Đây là sự thật, không phải lời lừa dối.


"Nói bậy, không thể nào!" Lắc đầu, Kiều Thụy không tin.


"Đa đa, con nói thật." Bất đắc dĩ nhìn đa đa, Liễu Hiên kiên nhẫn giải thích.


"Đừng hòng lừa ta!" Nhìn nhi tử vẻ mặt vô tội, Kiều Thụy vẫn không tin.


"Mị, ngươi nói thế nào?" Liếc nhi tử, Liễu Thiên Kì nhìn Mị.


"Ta không biết phải nói gì với các ngươi. Dù sao, người này ta muốn định rồi. Sau này, chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ bảo hộ Hiên Hiên bình an một ngày." Nhìn Liễu Thiên Kì bình tĩnh, Mị cam kết.


"Ngươi thật sự vì Hiên Hiên mà phá mị thuật?" Nhìn chằm chằm Mị, Liễu Thiên Kì lại hỏi. Dù hắn luôn biểu hiện bình tĩnh, nhưng nội tâm lại không hề yên ả. Nhi tử duy nhất của mình, lại nhanh chóng kết khế với người, mà đối phương còn là Hoàng cấp chết đi sống lại, chuyện này ai gặp cũng khó mà bình tĩnh.


"Muốn ta lập tâm ma thệ sao?" Nhìn Liễu Thiên Kì, Mị bất đắc dĩ hỏi. Hắn biết, Liễu Thiên Kì bất động thanh sắc () này, còn khó đối phó hơn Kiều Thụy nhảy nhót lung tung kia.


"Không cần!" Lắc đầu, Liễu Thiên Kì nhìn nhi tử đang quỳ.


"Hiên Hiên, ngươi năm nay bốn mươi tuổi, ở Long tộc coi như tiểu long chưa trưởng thành. Nhưng ở nhân tộc, mười lăm tuổi đã là người trưởng thành. Vì vậy, từ khi ngươi mười lăm tuổi, phụ thân đã luôn xem ngươi như người trưởng thành!"



"Vâng, hài nhi biết!" Gật đầu, Liễu Hiên tỏ ý hiểu.


"Hôn sự này vốn là việc của ngươi, theo lý, ta và đa đa không nên can thiệp. Nhưng tình huống của Mị thúc thúc, ngươi cũng nên rõ. Thứ nhất, hắn tu luyện Vô Tình Đạo; thứ hai, tuổi tác hai người có chênh lệch; thứ ba, thực lực cũng cách biệt lớn. Vì vậy, phụ thân cho rằng ngươi nên thận trọng với chuyện này." Nhìn nhi tử, Liễu Thiên Kì khổ tâm khuyên bảo.


Thận trọng? Cũng là không đồng ý sao? Nghe được câu trả lời, Mị càng thêm uể oải.


"Phụ thân, giữa người với người, quan trọng là duyên phận. Đa đa thường kể với con, rằng lần đầu gặp phụ thân, hai người đã thích nhau, xác định quan hệ. Đa đa còn nói, gặp được phụ thân là may mắn lớn nhất đời này của người. Vì sao phụ thân và đa đa có thể nhất kiến chung tình, còn con và Mị thúc thúc ngày lâu sinh tình lại bị phản đối?" Liễu Hiên hỏi.


"Ta và Thiên Kì sao giống nhau? Ta và hắn chỉ chênh nhau một tuổi, thực lực cũng ngang ngửa. Không như các ngươi!" Kiều Thụy vội tranh biện.


"Thật sự không cân nhắc thêm sao?" Nhìn nhi tử, Liễu Thiên Kì thận trọng hỏi lại.


"Đã cân nhắc ba mươi năm, đợi ba mươi năm, yêu ba mươi năm. Không cần cân nhắc nữa!" Lắc đầu, Liễu Hiên bày tỏ thái độ.


"Hiên Hiên, nếu ngươi đã quyết định, phụ thân sẽ không phản đối. Nhưng ngươi phải nhớ, đây là lựa chọn của ngươi. Dù là đường quanh co hay con đường dẫn đến bến bờ hạnh phúc, ta đều hy vọng ngươi có thể bình thản đối mặt!" Những gì cần nói, chỉ có thể nói đến đây. Dù sao, đây là lựa chọn của nhi tử, làm phụ thân không thể can thiệp quá nhiều.


"Phụ thân yên tâm, hài nhi hôm nay chọn Mị, sẽ mãi mãi kiên định với lựa chọn này. Đời này kiếp này, tuyệt không hối hận." Liễu Hiên nói chắc như đinh đóng cột.


"Yên tâm, ta cũng không cho hắn cơ hội hối hận. Ta sẽ hết lòng yêu thương hắn!" Nhìn Liễu Thiên Kì, Mị cũng bày tỏ thái độ.


"Được rồi, các ngươi về chuẩn bị đi. Ba ngày sau chúng ta khởi hành, trở về Tiên Châu!" Phất tay, Liễu Thiên Kì ra hiệu hai người rời đi.


"Không được, ta phản đối!" Chặn đường hai người, Kiều Thụy kiên quyết phản đối.


"Thiên Kì đã đồng ý, ngươi còn lý do gì phản đối?" Nhìn vị nhạc phụ này, Mị uể oải.


"Ta... ta khổ cực nuôi lớn nhi tử, là để cưới tức phụ, không phải để bị người đè!" Trừng Mị, Kiều Thụy bất mãn nói. Hiên Hiên và Mị ở bên nhau, chắc chắn là người bị đè, Kiều Thụy sao có thể cam tâm?



"Ngươi không phải cũng bị người đè sao!" Bĩu môi, Mị uể oải phản bác.


"Không giống, ta là ta, nhi tử là nhi tử. Ta muốn con dâu, không phải con rể!" Tức giận trừng Mị, Kiều Thụy kiên quyết. Hắn và Thiên Kì vất vả nuôi nhi tử lớn, kết quả bị đại vĩ ba lang cắp đi, tính là chuyện gì?


Nghe vậy, Mị đau đầu. Nhìn dáng vẻ hung hăng của Kiều Thụy, hắn nghiến răng. "Được, ta để Hiên Hiên ở trên, vậy được chưa?"


Nghe lời này, Liễu Hiên kinh ngạc nhìn Mị. Thầm nghĩ: Chuyện này mà Mị cũng đồng ý?


"Không được, miệng nói không bằng chứng!" Kiều Thụy không ngốc, sao có thể bị một câu nói của đối phương lừa gạt.


"Vậy ngươi muốn thế nào? Lập tâm ma thệ hay viết khế thư, ngươi quyết!" Kiều Thụy thật khó đối phó.


"Thôi, Tiểu Thụy, để họ đi!" Đứng dậy nắm tay Kiều Thụy, Liễu Thiên Kì ra hiệu cho qua.


"Thiên Kì? Ngươi quá nuông chiều Hiên Hiên!" Quay đầu, Kiều Thụy bất mãn nhìn ái nhân, thầm nghĩ: Thiên Kì đồng ý nhanh quá, không phản đối một chút, cứ thế dễ dàng đồng ý.


"Con cái lớn, có suy nghĩ riêng. Ngươi đừng lo lắng!" Nói xong, Liễu Thiên Kì kéo Kiều Thụy sang một bên.


"Cảm tạ phụ thân và đa đa thành toàn, con và Mị xin đi trước!" Cáo từ hai phụ thân, Mị và Liễu Hiên bước ra ngoài.


"Thiên Kì, ngươi sao vậy? Sao lại đồng ý?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy bất mãn chất vấn.


"Ta không đồng ý thì làm được gì? Có thể thay đổi việc nguyên dương của nhi tử đã tan? Có thể thay đổi tâm ý của nó?" Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kì bất đắc dĩ phản vấn.


"Nhưng... nhưng ta không cam tâm, không cam tâm để nhi tử cứ thế bị gả đi!" Nói đến đây, Kiều Thụy cảm thấy ủy khuất.


Ôm vai ái nhân, Liễu Thiên Kì đau lòng ôm người vào lòng. "Ngốc tử, nhi tử chỉ là nhi tử, nó có suy nghĩ riêng, có bạn lữ riêng, gia đình riêng. Nó không thể cả đời không lập gia đình, mãi ở bên chúng ta. Người thật sự có thể ở bên ngươi cả đời, chỉ có ta!"



"Ta biết, ta biết sớm muộn Hiên Hiên cũng sẽ có bạn lữ. Nhưng... nhưng ta không ngờ nhanh thế! Ta... ta không nỡ xa Hiên Hiên!" Nói đến đây, lòng Kiều Thụy càng khó chịu.


"Yên tâm, dù nó có bạn lữ, cũng có thể ở cùng chúng ta. Không phải là không bao giờ gặp lại. Ngươi lo gì?" Xoa tóc Kiều Thụy, Liễu Thiên Kì nhẹ giọng dỗ.


"Thiên Kì, Mị kia... có đáng tin không?" Nghĩ đến Mị, Kiều Thụy vẫn không yên tâm.


"Ha ha, ngươi nghĩ nhi tử của ngươi ngốc đến mức không phân biệt trắng đen, mù quáng theo đuổi một Hoàng cấp tu sĩ sao?" Thằng nhóc đó không ngốc, tinh ranh lắm!


"Điều đó thì không. Chỉ là ta không yên tâm thôi!" Làm phụ thân, khó tránh khỏi lo lắng cho con.


"Yên tâm, Hiên Hiên thông minh và xảo quyệt hơn ngươi tưởng nhiều. Nếu là lựa chọn của nó, ngươi không cần lo." Với trí tuệ của nhi tử, Liễu Thiên Kì rất rõ.


"Xảo quyệt? Thiên Kì, ai lại nói nhi tử mình thế?" Nhíu mày, Kiều Thụy không đồng tình.


"Ngươi quên rồi sao, nó hấp thu nhật tinh nguyệt hoa trên Dựng Tử Quả Thụ () sáu ngàn năm, sớm đã thành tinh. Với tính cách ngay thẳng của Mị, mười Mị cũng không đấu lại một Liễu Hiên!" Liễu Thiên Kì hiểu rõ nhi tử mình nhất.


"Hiên Hiên lợi hại thế sao?" Trừng mắt, Kiều Thụy không quá tin.


"Ngươi luôn bị vẻ bề ngoài đánh lừa. Nhi tử nhà mình thế nào, ngươi còn chưa hiểu rõ. Ngươi nghĩ mị thuật của Mị dễ phá thế sao? Ngươi nghĩ một Hoàng cấp tu sĩ độc bá một phương, dễ dàng kết khế với một Kim Đan tu sĩ thế sao? Ngươi nghĩ khiến một Hoàng cấp tu sĩ nói ra lời để Hiên Hiên ở trên là dễ sao?"


"Chuyện này..." Nghe ái nhân liên tục phản vấn, Kiều Thụy há miệng, lập tức nhận ra nhi tử mình không đơn giản.


"Bây giờ hiểu rồi?"


"Ừ. Hiểu thì hiểu, nhưng vẫn không yên tâm!" Nhíu mày, Kiều Thụy nói.


"Chẳng có cách nào, không yên tâm cũng phải để nó tự mình xông pha. Làm phụ thân, không thể đi theo nó cả đời!" Con đường của con cái, phụ thân không thể mãi đồng hành.


"Ừ!" Gật đầu, Kiều Thụy cũng hiểu đạo lý này.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 626: Thuận Lợi Vượt Quan
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...