Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 378: TIẾN VÀO HẮC THIẾT THÁP
CHƯƠNG 378: TIẾN VÀO HẮC THIẾT THÁP
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Bốn ngày sau...
Tuyết Băng Tâm, Lưu Tiểu Vũ, Thanh Nham, Tạ Minh cùng Liễu Thiên Kỳ, năm người bọn họ cùng nhau đi tới trước tòa Hắc Thiết Tháp cao nhất gồm 99 tầng, xếp hàng chờ đợi để tiến vào bên trong.
Tuyết Băng Tâm nhìn Liễu Thiên Kỳ rồi lấy ra một túi linh thạch: "Liễu đạo hữu, muốn vào Hắc Thiết Tháp thì mỗi người cần nộp 30 vạn linh thạch. Nếu ngươi không tiện, ở đây ta có sẵn, ngươi hãy cầm lấy trước đi."
Liễu Thiên Kỳ lắc đầu từ chối ý tốt của Tuyết Băng Tâm: "Đa tạ Tuyết đạo hữu, ta có linh thạch."
Tuyết Băng Tâm nghe thấy đối phương nói có linh thạch thì nàng cũng không nói thêm gì nữa: "Ừm."
Tạ Minh nghiêng đầu, hắn âm trầm nhìn Liễu Thiên Kỳ một cái, đáy mắt tràn ngập phẫn hận. Hắn thầm nghĩ: Đáng giận, tên khốn này rốt cuộc đã cho Băng Tâm ăn bùa mê thuốc lú gì, mà Băng Tâm vậy mà nguyện ý trả linh thạch cho hắn. Thật là khốn nạn, khốn nạn!
Năm người tiểu đội Tuyết Hồ xếp hàng ròng rã suốt một canh giờ ở ngoài Hắc Thiết Tháp, cuối cùng họ cũng đóng đủ linh thạch và nhận lấy năm khối thẻ bài thân phận giống hệt nhau. Năm người treo thẻ bài thân phận bên hông rồi cùng nhau bước vào tầng thứ nhất của Hắc Thiết Tháp.
Đừng nhìn bên ngoài Hắc Thiết Tháp có rất nhiều tu sĩ xếp hàng, cũng đừng nhìn có rất nhiều tu sĩ đã tiến vào bên trong. Thực tế khi bước vào Hắc Thiết Tháp, Liễu Thiên Kỳ mới kinh ngạc phát hiện, ở trong không gian này chỉ có năm người tiểu đội Tuyết Hồ bọn họ mà không hề có người nào khác.
Liễu Thiên Kỳ thầm nghĩ, xem ra Hắc Thiết Tháp này có rất nhiều không gian song song, thảo nào mỗi tiểu đội đoạt được thẻ bài thân phận đều không giống nhau, hóa ra là thế.
Tuyết Băng Tâm quay đầu lại nhìn Liễu Thiên Kỳ đang đi tụt lại phía sau, nàng cười hỏi: "Liễu đạo hữu, ngươi đang nghĩ gì thế?"
Liễu Thiên Kỳ đáp: "Không có gì, ta chỉ đang nghĩ, Hắc Thiết Tháp này chắc hẳn có nhiều không gian song song phải không?"
Tuyết Băng Tâm nhìn Liễu Thiên Kỳ rồi nghiêm túc giới thiệu: "Đúng vậy, theo như ta và Tiểu Vũ tìm hiểu được ở tửu lầu Tụ Hiền thì Hắc Thiết Tháp này có một trăm không gian song song. Cho nên muốn vào tháp chỉ có 500 tấm thẻ thân phận. Sau khi bán hết 500 tấm thẻ bài này, Hắc Thiết Tháp sẽ đóng cửa một thời gian. Đợi đến khi các tu sĩ khác đi ra và nộp trả bài thân phận, những tu sĩ khác muốn vào mới có thể tiếp tục tiến vào."
Liễu Thiên Kỳ lại hỏi Tuyết Băng Tâm: "Nói cách khác, những tầng bên dưới này e là sẽ không có cơ duyên gì, phải không?"
Tuyết Băng Tâm đáp: "Ừm, chuyện này rất có khả năng. Cơ duyên ở những tầng thấp chắc hẳn đều bị vơ vét sạch rồi. Chúng ta muốn có cơ duyên thì phải lên tầng cao hơn. Chỉ có lên càng cao, cơ duyên nhận được mới càng nhiều, càng tốt."
Liễu Thiên Kỳ cũng cảm thấy ở những tầng thấp sẽ không có kỳ ngộ gì: "Đúng là đạo lý này."
Tạ Minh nhìn thấy hai người trò chuyện vui vẻ thì khó chịu cắt ngang: "Được rồi Băng Tâm, đừng nói nhiều với hắn nữa, chúng ta hãy xem tầng này thuộc về môn thuật số nào đi!"
Tuyết Băng Tâm nghe vậy liền liếc xéo hắn một cái, rồi nàng quay sang nhìn những người khác: "Mọi người tìm xem, đề mục đi lên tầng thứ hai nằm ở đâu!"
Mọi người đồng thanh đáp "Được!" rồi bắt đầu tìm kiếm.
Liễu Thiên Kỳ hơi nheo mắt lại nhìn chằm chằm bóng lưng Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham. Hắn thầm nghĩ, Tiểu Thụy nói có kẻ lẻn vào khách đ**m muốn ám sát mình, một kẻ là Trận Pháp Sư, kẻ còn lại bỏ lại một kiện pháp y cấp năm rồi chạy mất. Xem ra hai kẻ muốn giết mình chính là hai người này rồi.
Liễu Thiên Kỳ cúi đầu truyền âm cho Tiểu Miên Hoa trong bí cảnh: "Tiểu Miên Hoa, hãy hóa thành không khí, bám sát Lưu Tiểu Vũ. Ngươi hãy giám sát mọi cử động của nàng ta!"
Tiểu Miên Hoa đáp: "Rõ, thưa chủ nhân!" Sau tiếng đáp, Tiểu Miên Hoa từ thức hải của Liễu Thiên Kỳ bay ra, lập tức hóa thành làn không khí không nhìn thấy, không chạm vào được, rồi bay đến bên cạnh Lưu Tiểu Vũ.
Liễu Thiên Kỳ liếc nhìn bóng lưng Lưu Tiểu Vũ một cái, hắn nhếch môi rồi cũng theo mọi người tìm kiếm ở tầng thứ nhất.
Thực tế, không gian này là một mật thất không cửa sổ, không cửa ra vào, chỉ có sáu mặt tường xây bằng gạch xanh. Trong mật thất này chẳng có bất kỳ bài trí nào, có thể nói là nhìn một cái là thấy hết.
Liễu Thiên Kỳ cúi đầu nhìn túi dưỡng thú thứ hai bên hông, truyền âm hỏi Kim Diễm: "Kim Diễm, đề mục lên tầng hai nằm ở đâu?"
Kim Diễm đáp: "Đề mục nằm ở bức tường phía đông. Bên đó có cơ quan bắn tên, nhưng ngươi không cần lo, tên đã bắn sạch rồi, chỉ còn lại cơ quan thôi."
Liễu Thiên Kỳ có được đáp án này liền sải bước đi về phía tường đông. Bức tường này cũng giống năm bức tường còn lại, đều được xây bằng gạch xanh. Liễu Thiên Kỳ gõ từng viên gạch để tìm kiếm.
Kim Diễm nhắc nhở: "Hàng thứ 18, cột thứ 23."
Liễu Thiên Kỳ lập tức tìm thấy viên gạch xanh đó, hắn gõ ba tiếng "Cộc, cộc, cộc..." lên viên gạch.
Tiếng bánh răng cơ khí chuyển động "Rắc, rắc..." lập tức vang lên trên đỉnh đầu năm người bọn họ.
Tạ Minh kinh hô một tiếng: "A, Băng Tâm cẩn thận!" Hắn vội vàng kéo Tuyết Băng Tâm vào lòng bảo vệ. Cùng lúc đó, Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham cũng đều vào tư thế đề phòng. Chỉ có Liễu Thiên Kỳ là vẫn khí định thần nhàn ngẩng đầu nhìn bốn góc trần nhà, hắn quan sát bốn bộ cung nỏ vừa b*n r* mưa tên.
Liễu Thiên Kỳ nhìn những bộ cung nỏ đó rồi cười nói: "Làm rất tinh xảo đấy. Một bộ cung nỏ có mười lỗ, bốn bộ cùng phát là 40 mũi tên b*n r* cùng lúc. Chuyện này nếu không cẩn thận là mất mạng như chơi."
Thanh Nham khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Hừ, chẳng qua chỉ là pháp khí bậc một thôi. Không có gì to tát, không làm hại được chúng ta đâu!"
Lưu Tiểu Vũ chỉ tay về phía tường đông: "Pháp khí đúng là chẳng ra gì, nhưng thiết kế cơ quan rất xảo diệu."
Mọi người đều nhìn về phía tường đông và phát hiện trên bức tường vốn trống trơn giờ đây xuất hiện một hoa văn cổ quái.
Tuyết Băng Tâm quay đầu hỏi: "Tiểu Vũ, đó là trận văn sao?"
Lưu Tiểu Vũ nói rồi nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ: "Không, không phải trận pháp, chắc là phù văn."
Những người khác nghe vậy cũng đồng loạt nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ.
Tuyết Băng Tâm đẩy cánh tay Tạ Minh đang ôm mình ra rồi bước tới bên cạnh Liễu Thiên Kỳ, nàng mỉm cười hỏi: "Liễu đạo hữu dường như chẳng hề kinh hoảng. Hay là ngươi đã sớm đoán được cung nỏ không còn tên?"
Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc gật đầu: "Đoán được chứ. Ta nghĩ đây là tầng thứ nhất, hẳn là không còn kỳ ngộ gì, cũng sẽ không có nguy hiểm. Bởi vì người có thể tới được đây đã quá nhiều rồi."
Tuyết Băng Tâm tán thành cách nói này: "Ừm, có lý."
Tạ Minh nhìn Liễu Thiên Kỳ rồi không khách khí hỏi: "Nói thì nghe có vẻ đạo lý lắm. Nhưng không biết nan đề trên tường kia, ngươi có giải được hay không?"
Liễu Thiên Kỳ cười nhìn vị tình địch luôn không ưa mình: "Ta nếu đến phù văn bậc một mà cũng không nhận ra, thì còn xứng danh Phù văn sư cấp năm sao?"
Tạ Minh lạnh giọng hỏi: "Ồ? Vậy ngươi nói xem cái thứ xiêu xiêu vẹo vẹo này là phù gì?"
Liễu Thiên Kỳ ấn mạnh tay lên viên gạch xanh phía trước: "Đây là một loại phù văn công kích bậc một, tên của nó là —— Hỏa Diễm Phù."
Viên gạch lún vào vách tường phát ra tiếng "Cạch", một ngăn bí mật mở ra trước mắt Liễu Thiên Kỳ.
Liễu Thiên Kỳ thấy chỉ có duy nhất một chiếc chìa khóa nằm cô đơn trong ngăn bí mật thì hắn nhướng mày. Hắn nghĩ bụng, cơ duyên ở đây chắc chắn đã bị vị Phù văn sư đầu tiên tiến vào lấy mất từ nhiều năm trước rồi.
Liễu Thiên Kỳ đưa tay lấy chiếc chìa khóa ra trước mặt bốn người kia.
Tuyết Băng Tâm thấy Liễu Thiên Kỳ lấy được chìa khóa liền vui vẻ nói: "Ha ha ha, Liễu đạo hữu quả nhiên là thiên tài phù văn!"
Tạ Minh trợn trắng mắt: "Hừ, nếu hắn ngay cả phù bậc một còn không biết thì chúng ta tìm hắn có ích gì cơ chứ?"
Liễu Thiên Kỳ nhướn mày khi nghe giọng điệu của hắn. Hắn thầm nghĩ cái tên Tạ Minh này đúng là thích ăn dấm chua bừa bãi thật.
Liễu Thiên Kỳ hỏi bốn người còn lại: "Tuy có chìa khóa rồi, nhưng không biết cửa nằm ở đâu?"
Tuyết Băng Tâm chỉ về phía sau lưng hắn: "Ở sau lưng ngươi kìa!"
Liễu Thiên Kỳ quay đầu lại, hắn thấy trên bức tường phía đông hiện ra một cánh cửa. Hắn nhếch môi rồi trực tiếp dùng chìa khóa mở cửa phòng.
Cánh cửa vừa đẩy ra, cả cửa và chìa khóa đều biến mất, chỉ để lại một lối cầu thang tối om.
Mọi người đều phấn khởi: "Tốt quá, chúng ta lên tầng hai thôi!"
Năm người tiến lên tầng hai. Liễu Thiên Kỳ phát hiện cách cục ở đây y hệt tầng một. Tuy nhiên điểm khác biệt là tầng này có năm con rối hình trụ bị hư hỏng, đứng bất động như vật trang trí ở đó.
Thanh Nham nhìn những con rối thiếu tay cụt chân rồi liên tục lắc đầu: "Tiếc quá. Năm con rối hình trụ này tuy chỉ là bậc một nhưng bên trong có không ít vật liệu luyện khí tốt. Tiếc là đều bị đập nát cả rồi, không thể luyện chế lại được."
Lưu Tiểu Vũ nói như thể đó là điều hiển nhiên: "Ha ha ha, đây mới là tầng hai, chẳng biết đã có bao nhiêu người đi qua rồi. Sao có thể để lại đồ tốt cho chúng ta? Nếu là đồ tốt thì người ta đã lấy đi từ lâu, làm gì đến lượt chúng ta?"
Thanh Nham gật đầu đồng ý: "Cũng đúng."
Tuyết Băng Tâm phân phó: "Lúc nãy Liễu đạo hữu tìm thấy cơ quan ở tường đông. Mọi người cứ tìm tường đông trước đi!"
Năm người cùng nhau đáp "Được!" rồi tìm kiếm ở bức tường phía đông.
Lần này là do Tuyết Băng Tâm tìm thấy cơ quan. Mối nguy hiểm ở tầng hai này vốn là năm con rối kia, nhưng chúng đã bị người ta đập nát từ trước nên chẳng còn chút đe dọa nào.
Tạ Minh nhìn một chuỗi dài tên các loại linh thảo hiện lên trên tường, hắn nhếch môi rồi vỗ mạnh tay lên viên gạch xanh: "Đan dược bậc một —— Thanh Linh Đan!"
Cục gạch thụt vào phát ra tiếng "Cạch", ngăn bí mật mở ra, nhưng bên trong vẫn chỉ có một chiếc chìa khóa mà không có bất kỳ cơ duyên nào khác.
Tạ Minh tuy có chút thất vọng nhưng cũng cảm thấy đó là điều đương nhiên. Hắn nghĩ đề mục đan thuật bậc một làm sao làm khó được người khác, cơ duyên chắc hẳn đã bị kẻ nào đó lấy mất rồi.
Tạ Minh cầm chìa khóa rồi dẫn mọi người rời khỏi tầng hai: "Chúng ta đi thôi!"
Hết chương 378.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 378: TIẾN VÀO HẮC THIẾT THÁP
10.0/10 từ 46 lượt.
