Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 375: Tạ Minh
Chương 375 Tạ Minh
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Nhìn Tuyết Băng Tâm đang bực bội, Tạ Minh nghiến răng: "Băng Tâm!"
"Tiểu đội Tuyết Hồ này, ta là đội trưởng. Nếu ngươi không phục tùng sự sắp xếp của ta, vậy thì mời ngươi rời khỏi tiểu đội!" Tuyết Băng Tâm không khách khí nói.
"Ta..." Nghe vậy, Tạ Minh siết chặt nắm tay, không cam lòng ngồi trở lại ghế.
"Được rồi, những người khác còn có gì muốn hỏi không? Nếu không có, ta muốn tuyên bố..."
"Tuyết sư tỷ, chúng ta còn chưa hỏi hắn là Nhân tộc hay Yêu tộc đâu?" Lưu Vũ lên tiếng nhắc nhở.
Tuyết Băng Tâm nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ, chờ đợi câu trả lời.
"Ta là Nhân tộc." Liễu Thiên Kỳ trả lời. Bán Yêu tộc và Nhân tộc không dễ phân biệt, nhất là dòng máu Hắc Lân Giao tôn quý. Hơn nữa, bốn người này tu vi đều thấp hơn Liễu Thiên Kỳ, căn bản không thể phân biệt được.
"À." Lưu Vũ gật đầu liên tục.
"Tốt, những người khác còn có gì muốn hỏi không?" Tuyết Băng Tâm nhìn Thanh Nham và Tạ Minh. Thấy hai người im lặng, Tuyết Băng Tâm tiếp tục nói: "Nếu không còn gì, ta chính thức tuyên bố, Liễu Thiên đạo hữu gia nhập tiểu đội Tuyết Hồ."
Nghe lời này, Tạ Minh lườm Liễu Thiên Kỳ một cái đầy thù hận. Thanh Nham và Lưu Vũ thì nhìn Liễu Thiên Kỳ với ánh mắt thân thiện.
"Đa tạ Tuyết đạo hữu đã tin tưởng." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu lễ phép cảm ơn.
"Liễu đạo hữu, ta giới thiệu một chút thành viên tiểu đội ta. Vị này là hảo tỷ muội Lưu Vũ, là trận pháp sư cấp năm. Vị này là Thanh Nham, luyện khí sư cấp năm. Vị này là Tạ Minh, Tạ đan sư." Tuyết Băng Tâm giới thiệu.
"Lưu đạo hữu, Thanh đạo hữu, Tạ đạo hữu, hạnh ngộ."
"Liễu đạo hữu khách sáo." Ba người vội vàng đáp lễ.
"Tốt lắm Liễu đạo hữu, nếu ngươi đã gia nhập, chúng ta là người một nhà. Hiện tại ta nói về nguyên tắc phân phối tài nguyên. Ta và Lưu Vũ đã đến đây lâu nhất, đã tìm hiểu kỹ tình hình Hắc Thiết Tháp. Nghe nói tòa tháp này chứa đựng vạn vật, mỗi tầng đều có những đề mục thuật số khác nhau, chỉ giải đúng mới tìm được lối lên tầng tiếp theo. Vì vậy, tài nguyên sẽ được phân chia dựa trên nguyên tắc ai tìm được lối lên thì người đó được cơ duyên. Ví dụ, ở tầng một gặp vấn đề đan thuật, Tạ Minh đạo hữu giải đúng, thì cơ duyên tầng đó thuộc về Tạ Minh. Lên tầng hai, nếu gặp nan đề trận pháp, Lưu Vũ phá giải, cơ duyên đó thuộc về Lưu Vũ. Cứ thế suy ra."
"Nói cách khác, cơ duyên tầng phù văn sẽ thuộc về ta, phải không?" Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi.
"Đúng là như vậy." Tuyết Băng Tâm gật đầu.
"Vậy nếu gặp yêu thú hoặc yêu thực thì sao?" Kiều Thụy hỏi.
"Nếu gặp yêu thú hoặc yêu thực, sẽ là ai giết thì người đó được, hoặc cùng nhau giết thì chia đều." Tuyết Băng Tâm đáp.
"Tốt, nguyên tắc phân phối này rất hợp lý và công bằng. Ta tán thành." Liễu Thiên Kỳ đồng ý.
"Hắc Thiết Tháp từ thấp lên cao, có thể yêu cầu phù văn thuật cấp một, cấp hai, cấp ba và cấp bốn. Vì vậy, Liễu đạo hữu nên chuẩn bị sẵn dịch phù văn từ cấp một đến cấp năm." Tuyết Băng Tâm nhắc nhở.
"Đa tạ Tuyết đạo hữu nhắc nhở, ta sẽ chuẩn bị đầy đủ." Chuyện này không cần Tuyết Băng Tâm nói, Liễu Thiên Kỳ cũng sẽ tự mình chuẩn bị.
"Liễu đạo hữu cần bao nhiêu ngày để chuẩn bị?" Tuyết Băng Tâm hỏi.
"Năm ngày." Liễu Thiên Kỳ cố ý nói thêm hai ngày.
"Được, vậy chúng ta định năm ngày nữa sẽ xuất phát đi Hắc Thiết Tháp. Liễu đạo hữu thấy thế nào?" Tuyết Băng Tâm hỏi ý kiến hắn.
"Có thể." Liễu Thiên Kỳ đồng ý.
"Tốt, vậy Liễu đạo hữu về chuẩn bị đi! Ta chờ tin tốt từ Liễu đạo hữu." Tuyết Băng Tâm cười nói.
"Được, vậy ta cùng Kiều đạo hữu xin cáo từ." Liễu Thiên Kỳ đứng dậy chào.
"Ta tiễn Liễu đạo hữu." Tuyết Băng Tâm vội vàng đứng lên.
Tuyết Băng Tâm tiễn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ra khỏi phòng.
"Tuyết đạo hữu, ngươi về đi." Kiều Thụy cười nói.
"Hai vị đạo hữu đi thong thả."
"Tuyết đạo hữu, ngày mai, ta muốn mời ngươi ăn trưa, không biết Tuyết đạo hữu mỹ lệ có chịu nể mặt không?" Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.
"Đương nhiên, đó là vinh hạnh của ta." Tuyết Băng Tâm đồng ý ngay.
"Vậy tốt, ngày mai Tụ Hiền Tửu Lầu, chúng ta không gặp không về." Liễu Thiên Kỳ cười ẩn ý.
"Được." Ân nhân cứu mạng mời ăn cơm, Tuyết Băng Tâm tự nhiên không thể từ chối.
"Băng Tâm!" Nghe Tuyết Băng Tâm đồng ý lời mời, Tạ Minh bực bội.
"Liễu đạo hữu đi thong thả." Tuyết Băng Tâm lơ đi Tạ Minh, vẫn nhìn Liễu Thiên Kỳ.
"Tuyết đạo hữu, Lưu đạo hữu, Thanh đạo hữu, Tạ đạo hữu. Bốn vị mời trở vào đi!" Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cùng nhau rời đi.
Đứng ở cửa khách đ**m, Tuyết Băng Tâm nhìn theo bóng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cho đến khi họ khuất dạng.
"Sao, động lòng rồi à?" Lưu Vũ cười trêu chọc.
"Liễu đạo hữu là một nam nhân tốt." Tuyết Băng Tâm nói. Liễu Thiên Kỳ là một nam nhân yêu thương bạn lữ của mình hết mực.
"Ồ? Ngươi đánh giá hắn cao vậy sao?" Lưu Vũ cười.
"Tuy lần đầu gặp mặt, nhưng ta thấy hắn là người thành thật, đáng tin." Tuyết Băng Tâm tin tưởng ân nhân cứu mạng của mình.
"Hừ, hắn mồm miệng trơn tru, không phải thứ tốt. Hắn vừa trở thành thành viên tiểu đội chúng ta đã không mời mọi người, lại cố tình mời mỗi ngươi ăn cơm, rõ ràng là có ý đồ." Tạ Minh hận ra mặt.
"Hừ, thì sao? Ít ra hắn còn thành thật, không như có kẻ sáng nắng chiều mưa." Tuyết Băng Tâm đáp trả thẳng thừng.
"Băng Tâm, tên tiểu tử đó chỉ khéo miệng thôi, không phải người tốt. Hắn trở thành thành viên tiểu đội chúng ta, không lo bồi đắp quan hệ với cả đội, lại cố tình mời mỗi ngươi, rõ ràng là có ý đồ riêng, ngày mai ngươi không được đi." Tạ Minh cố sức thuyết phục.
"Đó là chuyện của ta, liên quan gì đến ngươi? Ngươi là ai mà dám quản ta?"
"Ta..." Tạ Minh bị Tuyết Băng Tâm chặn họng.
"Lo việc của mình, chuẩn bị linh thảo cần thiết đi!" Tuyết Băng Tâm lạnh lùng, xoay người lên lầu.
"Băng Tâm, Băng Tâm..." Tạ Minh gọi theo.
Nhìn một người đuổi, một người chạy lên lầu, Thanh Nham và Lưu Vũ nhìn nhau, trao đổi ánh mắt khó hiểu.
**
Trong phòng Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.
Về đến phòng, Liễu Thiên Kỳ lập tức bày kết giới. Quay lại, hắn thấy ái nhân vẫn còn giận.
"Vẫn còn ghen à?"
"Tại sao huynh không nói ta là bạn lữ của huynh? Tại sao huynh phải nói những lời buồn nôn đó, khiến người ta hiểu lầm huynh thích Tuyết Băng Tâm?" Kiều Thụy chất vấn.
"Đệ cũng thấy rồi đó. Trong phòng có bốn người, Tuyết Băng Tâm cứu ta một mạng, ta có thể tin tưởng nàng ta. Nhưng ba người còn lại, ta không quen biết. Ta không thể để lộ át chủ bài của mình trước mặt người lạ. Hơn nữa, ta muốn bí mật mang đệ đi Hắc Thiết Tháp. Nếu để họ biết đệ là bạn lữ của ta, mà ta lại không đưa đệ đi, chẳng phải rất kỳ lạ sao?"
"Chuyện này..." Kiều Thụy chớp mắt. "Nhưng dù thế, huynh cũng không cần giả bộ thích Tuyết Băng Tâm chứ?"
"Nam nhân tặng lễ vật cho nữ nhân, đương nhiên là vì thích nàng ta. Nếu ta không tỏ ra thích Tuyết Băng Tâm, thì việc ta tặng nàng kim trâm sẽ khiến ba người kia nghi ngờ." Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ giải thích.
"Phải, huynh làm gì cũng đúng. Nhưng ta không thích huynh khen nàng ta đẹp, không thích huynh nhìn nàng ta bằng ánh mắt lẳng lơ!" Kiều Thụy giận dỗi.
"Ta? Ta nhìn nàng ta lẳng lơ chỗ nào? Ta nhìn nàng ta rất bình tĩnh mà." Liễu Thiên Kỳ thanh minh.
Nghe vậy, Kiều Thụy quay mặt đi.
"Nè, Tiểu Thụy, đừng có luôn oan uổng ta, được không?" Liễu Thiên Kỳ kéo Kiều Thụy quay lại.
"Ta biết huynh không thích Tuyết Băng Tâm, huynh cố ý nói những lời đó cho người khác nghe. Nhưng ta vẫn thấy khó chịu." Kiều Thụy hiểu Thiên Kỳ, nhưng trong lòng vẫn ấm ức.
"Vậy phải làm sao đây? Để ta xoa bóp cho đệ nhé?" Liễu Thiên Kỳ đưa tay vào áo Kiều Thụy.
"Này, huynh đừng làm loạn!" Kiều Thụy gạt tay ái nhân ra.
"Nhìn mắt ta này, bây giờ có lẳng lơ không?" Liễu Thiên Kỳ hôn trộm lên môi Kiều Thụy, cười nói.
Nghe vậy, Kiều Thụy đảo mắt: "Chúng ta thành thân lâu rồi, là vợ chồng già rồi. Chỗ nào của ta huynh cũng xem qua, huynh còn lẳng lơ với ta sao?"
"Ha ha ha, vậy đệ có muốn lên giường thử xem, ta có lẳng lơ với đệ không?" Liễu Thiên Kỳ trêu chọc.
"Không, không cần. Ta đang nói chuyện chính sự với huynh. Có phải là huynh thấy Lưu Vũ, Thanh Nham và Tạ Minh không đáng tin cậy không?" Kiều Thụy nghiêm túc hỏi.
"Lần đầu gặp mặt, ta không thể tin tưởng."
"Lão Tiền chẳng bảo Lưu Vũ là bạn tốt của Tuyết Băng Tâm sao? Vậy nàng ta có thể tin tưởng được không?"
"Không thể phán đoán như vậy. Đôi khi kẻ đâm sau lưng chính là bằng hữu, ta không thể chỉ vì Tuyết Băng Tâm mà tin tưởng Lưu Vũ." Liễu Thiên Kỳ nói.
"Ừ, cũng có lý." Kiều Thụy đồng ý.
"Ta đã hẹn Tuyết Băng Tâm ngày mai gặp riêng. Ta định hỏi nàng ta về tình hình ba người kia. Năm người cùng nhau mạo hiểm, ta không muốn bị đồng đội bán đứng hay bị giết từ phía sau." Liễu Thiên Kỳ nói rất nghiêm túc.
"Ừ, huynh lo lắng đúng. Dù sao chúng ta cũng không quen biết họ."
"Đợi ngày mai nói chuyện xong, ta sẽ chuẩn bị dịch phù văn, rồi bỏ đệ vào Vạn Dương Tán, đưa đệ đi Hắc Thiết Tháp."
"Làm vậy được không? Có bị phát hiện không?" Kiều Thụy lo lắng.
"Yên tâm. Chúng ta là bạn lữ khế ước, hơi thở của ta có thể che giấu hơi thở của đệ. Chỉ cần đệ không tự tiện chạy ra, không ai phát hiện đâu." Liễu Thiên Kỳ tự tin.
"Ồ, vậy cũng tốt, tiết kiệm được tiền vào Hắc Thiết Tháp. Hai người vào chắc chắn rất tốn kém." Kiều Thụy vui vẻ.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ cười khổ: "Đệ đó, tham tiền!"
Hết chương 375.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 375: Tạ Minh
10.0/10 từ 46 lượt.
