Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 371: Quay về tông môn


Chương 371 Quay về tông môn


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Nhìn thấy Phùng Mẫn chết đi, Liễu Thiên Kỳ lập tức lấy ra phong ấn phù, phong tỏa không gian xung quanh.


Ngay sau đó, Nguyên Anh của Phùng Mẫn từ thi thể trôi nổi ra ngoài, phẫn hận trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ: "Tên khốn kiếp!"


"Hừ, đi chết đi!" Liễu Thiên Kỳ tung một quyền, từng giọt bọt nước màu lam biến thành nắm đấm hư ảnh, bay thẳng về phía Nguyên Anh của Phùng Mẫn.


"A..." Nguyên anh của Phùng Mẫn kinh hãi kêu lên, vội vàng tránh né. Đáng tiếc không gian đã bị phong tỏa, Nguyên Anh của ả căn bản không thể chạy thoát. Liễu Thiên Kỳ không tốn chút sức lực nào đã tiêu diệt Nguyên Anh của đối phương.


Liễu Thiên Kỳ mở phong ấn không gian. Bước ra, hắn thấy ái nhân đã giải quyết xong Phùng Thuật, lúc này đang cùng hai con rối chiến đấu với Phùng Ninh.


Phùng Ninh vừa vào cuộc đã tung đại chiêu, giờ lại bị hai con rối vây công, linh lực đã không còn đủ để sử dụng linh thuật, chỉ có thể dùng linh phù và pháp khí.


Liễu Thiên Kỳ nhếch mép cười, huy kiếm chém về phía Phùng Ninh. Dưới sự vây công của bốn phía, Phùng Ninh nhanh chóng bị tiêu diệt, ngay cả Nguyên Anh cũng bị Kiều Thụy đốt thành tro tàn.


Kiều Thụy thu nhẫn không gian, kiểm kê chiến lợi phẩm. Tiểu Miên Hoa phụ trách xử lý thi thể. Hai người phân công ăn ý, căn bản không cần Liễu Thiên Kỳ bận tâm.


"Đi thôi, không cần leo lên núi nữa. Nơi này không nên ở lâu." Liễu Thiên Kỳ nhìn ái nhân, bất đắc dĩ nói.


Ban đầu định mang Tiểu Thụy đến đây luyện tập, kết quả lại gặp phải ba kẻ này. Chỉ còn cách nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.


"Ừ." Kiều Thụy gật đầu. Y cũng hiểu giết người thì không nên ở lại lâu. Hai người lấy phi thuyền ra, trực tiếp rời khỏi Thiên Phong Sơn.


**


Bích Thủy Tông, phòng tu luyện của Vương Tấn.



"Đồ nhi bái kiến sư phụ." Sau khi trở về, bảy người Mặc Ngọc cùng nhau đến bái kiến Vương Tấn.


"Ừm, miễn lễ." Vương Tấn phất tay.


Mọi người ngẩng đầu lên, đứng hai bên Vương Tấn.


"Đồ nhi tội đáng muôn chết." Hạng Kinh Thiên quỳ xuống trước mặt Vương Tấn, cúi đầu không dám nhìn sư phụ.


Tử Bằng cũng lặng lẽ quỳ xuống theo. Đây là lần đầu tiên Tử Bằng gặp tông chủ của Bích Thủy Tông, sư phụ của nam nhân mình. Vương Tấn là một người khiến người ta vô cùng kính nể. Khí thế cường giả trên người hắn cùng với khí phách bẩm sinh nơi chân mày khiến người ta không dám khinh thường, thậm chí là không dám nhìn thẳng.


"Muôn lần chết? Không, ngươi chỉ có một mạng, chỉ chết một lần, và vi sư sẽ không để ngươi chết." Vương Tấn chậm rãi nói, giọng điệu nhu hòa, không hề có dấu hiệu giận dữ.


"Sư phụ." Hạng Kinh Thiên ngẩng đầu, đáy mắt tràn đầy cảm kích và áy náy.


"Kinh Thiên, ba trăm năm trước ngươi không chết, thì ba trăm năm sau ngươi cũng sẽ không chết. Chuyện lần này, ngươi hành động quả thật quá xúc động, nhưng ta không trách ngươi. Mỗi người đều có con đường riêng phải đi. Ngươi đã trưởng thành, muốn lấy vợ cũng không sai, cướp tân nương cũng không phải là việc gì to tát. Nhưng ngươi quá nông nổi. Mưu sự phải tính trước lo sau, trước khi làm bất cứ chuyện gì, ngươi đều phải đảm bảo an toàn cho chính mình. Ta nhớ ta từng nói với ngươi, Bích Thủy Tông là nhà của ngươi. Mạng sống của mỗi người trong nhà này đều không chỉ thuộc về bản thân họ, nó thuộc về gia đình. Bất cứ ai gặp chuyện, người trong nhà đều sẽ đau lòng." Vương Tấn nhìn Hạng Kinh Thiên, giọng điệu đầy bất đắc dĩ.


Nghe lời nói ấm áp của Vương Tấn, Tử Bằng lén lút nhìn nam nhân ngồi trên giường đá. Sắc mặt Vương Tấn đạm nhiên, không có ý trách cứ Kinh Thiên. Hơn nữa, Tử Bằng cảm nhận được trong lời nói của Vương Tấn có tình cảm rất sâu đậm - đó là tình thân.


"Vâng, là đồ nhi sai, đã khiến sư phụ, các sư huynh và sư đệ lo lắng." Hạng Kinh Thiên liên tục đáp lời, áy náy không thôi.


"Thôi, trở về là tốt rồi. Cầm lấy!" Vương Tấn đưa tấm mặt nạ bạc của Hạng Kinh Thiên lại cho hắn.


"Đa tạ sư phụ." Hạng Kinh Thiên đứng dậy, cung kính nhận lấy mặt nạ.


Vương Tấn quay sang nhìn Tử Bằng: "Ngươi chính là Tử Bằng?"


"Vâng, đúng vậy. Tử Bằng bái kiến tông chủ." Tử Bằng ngạc nhiên, vội vàng cúi đầu hành lễ.


"Ừm, lớn lên rất tuấn tú." Vương Tấn nhìn Tử Bằng, hài lòng gật đầu.


Được khen ngợi, Tử Bằng ngượng ngùng liếc nhìn Hạng Kinh Thiên.



"Ha ha, đây là lần thứ hai ngươi bẩm báo ta chuyện này. Tử Bằng, ngươi có đồng ý không?" Vương Tấn hỏi, giọng điệu vô cùng hòa ái.


"Dạ, ta đồng ý! Xin Tông chủ tác thành cho chúng ta!" Tử Bằng gật đầu lia lịa. Hạng Kinh Thiên là nam nhân mà y yêu sâu sắc, sao có thể không muốn chứ?


"Tốt, vi sư sẽ tác thành cho các ngươi. Hôm nay, các ngươi hãy kết làm bạn lữ đi!" Vương Tấn nói.


"Đa tạ sư phụ!" Hạng Kinh Thiên quỳ xuống. Tử Bằng cũng quỳ theo.


Hạng Kinh Thiên và Tử Bằng ký kết khế ước bạn lữ, kết làm phu thê dưới sự chứng kiến của Vương Tấn và tất cả sư huynh đệ.


"Ha ha ha, tốt lắm, Tử Bằng. Nếu ngươi đã là bạn lữ của đệ tử ta, ta sẽ tặng ngươi một món quà." Vương Tấn lật bàn tay, từng giọt nước màu lam bay về phía mặt Tử Bằng.


"A..." Tử Bằng kinh ngạc.


Sau một lát, những giọt nước biến mất. Dung mạo Tử Bằng thay đổi, nhưng trở nên tuấn mỹ hơn trước.


Nhìn Tử Bằng thay đổi, Hạng Kinh Thiên sững sờ, rồi quỳ xuống: "Đa tạ sư phụ đã giúp Tử Bằng đổi dung mạo."


Tử Bằng đổi mặt. Từ nay về sau, Tử Thiên Hành sẽ không nhận ra y nữa, y sẽ mãi mãi là Tử Bằng của Hạng Kinh Thiên.


"Đa tạ tông chủ!" Tử Bằng cũng vội vàng quỳ xuống cảm tạ. Y không ngờ Vương Tấn lại tặng món quà này. Như vậy, cả gia tộc lẫn Tử Thiên Hành đều sẽ không tìm ra y nữa.


"Tông chủ?" Vương Tấn nhướng mày, không hài lòng với cách xưng hô này.


"Gọi sư phụ." Hạng Kinh Thiên nghiêm túc sửa lời bạn lữ.


"Dạ, đa tạ sư phụ!" Tử Bằng vội vàng sửa miệng.


Nghe thấy cách xưng hô này, Vương Tấn hài lòng gật đầu. "Ừm, đứng lên đi."


"Dạ." Hai người phu thê lúc này mới đứng dậy.



"Dạ rõ, thưa sư phụ." Hai người nhận lệnh.


"Lão Cửu, Thập Nhất, lát nữa các ngươi qua giúp Kinh Thiên bố trí tân phòng."


"Dạ, thưa sư phụ."


"Đa tạ sư phụ." Hạng Kinh Thiên lại lần nữa cảm tạ.


"Kinh Thiên à, hôm nay ngươi thành thân. Sư phụ tặng ngươi một đại lễ. Tiên Linh Động đã được trùng tu ba mươi năm." Vương Tấn nói.


"Đồ nhi khấu tạ sư phụ." Hạng Kinh Thiên quỳ xuống tạ ơn.


"Yên tâm, ta cho ngươi nửa năm để cùng Tử Bằng động phòng. Nửa năm sau ngươi hãy đi bế quan. Thực lực của ngươi đã kẹt ở Nguyên Anh đỉnh sáu mươi năm, cũng nên đột phá rồi." Vương Tấn nói.


"Dạ, sư phụ yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ kỳ vọng của người." Hạng Kinh Thiên nghiêm túc cam đoan.


Tử Bằng nhìn Vương Tấn rồi nhìn Hạng Kinh Thiên đang quỳ gối. Y dường như đã hiểu tại sao nam nhân của mình lại trung thành với người này đến vậy. Kinh Thiên đã coi đối phương là phụ thân mà kính trọng. Còn Vương Tấn cũng đã coi Kinh Thiên như con cái, cẩn thận an bài cơ duyên, an bài cuộc đời hắn.


"Ừ." Vương Tấn gật đầu.


"Sư phụ, ta cũng Nguyên Anh đỉnh mà." Hàm Ngưu lẩm bẩm.


"Ha ha ha ha, ngươi mới thăng cấp Nguyên Anh đỉnh năm ngoái. Vội cái gì? Tu luyện thêm vài năm, củng cố thực lực rồi hẵng nói. Chẳng lẽ sư phụ còn quên ngươi được sao?" Vương Tấn bất đắc dĩ.


"Dạ, ta biết rồi sư phụ." Hàm Ngưu vui vẻ gật đầu.


"Được rồi, Mặc Ngọc ở lại, những người khác tự đi lo liệu việc của mình đi." Vương Tấn xua tay.


"Dạ, sư phụ." Mọi người rời đi.


Nhìn thấy sư phụ, Mặc Ngọc cong khóe môi. Khuôn mặt nghiêm túc dưới lớp mặt nạ lúc này cũng trở nên nhu hòa hơn.



"Ngồi xuống, kể ta nghe chuyện lần này đi." Vương Tấn ra hiệu cho Mặc Ngọc.


"Thiên Kỳ và Tiểu Thụy cũng ở Tử Ngọc Thành?" Vương Tấn hỏi.


"Dạ phải, lần này may mắn nhờ Thập Tứ và Thập Ngũ, nếu không chúng ta đã không thể cứu lão Tứ và Tử Bằng dễ dàng như vậy." Mặc Ngọc biết ơn.


"Thằng nhóc Liễu Thiên Kỳ đó đúng là một bụng tâm cơ, quỷ kế đa đoan thật." Vương Tấn tấm tắc khen ngợi sự cơ trí của Liễu Thiên Kỳ.


"Thập Tứ, hắn... Hắn gặp một chút chuyện ngoài ý muốn."


"Ồ? Nó bị làm sao?" Vương Tấn lập tức căng thẳng.


"Sư phụ yên tâm, hắn không sao. Chỉ là gặp kẻ thù, hủy hoại thân xác, đổi một thân xác khác thôi." Mặc Ngọc báo cáo.


"Đổi một thân xác? Đoạt xá sao? Vậy thực lực của nó đã tụt xuống Kim Đan rồi?" Vương Tấn lo lắng.


"Không, hắn bảo không phải đoạt xá, mà là mượn xác hoàn hồn. Vì thế hắn vẫn giữ được tu vi Nguyên Anh. Tuy bề ngoài là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng đồ nhi cảm thấy thực lực của hắn hẳn là Nguyên Anh trung kỳ hoặc hậu kỳ." Mặc Ngọc là người tinh tế, y cảm thấy thực lực của Liễu Thiên Kỳ không đơn giản.


"Hừ, kỳ lạ thật. Đổi xác mà thực lực không tụt, còn tăng tiến." Vương Tấn kinh ngạc.


"Phải. Nhưng điều lạ hơn là thân xác hắn đổi không phải Nhân tộc, mà là bán Yêu tộc, mang dòng máu Hắc Lân Giao rất mạnh."


"Hắc Lân Giao? Nó đổi xác con trai của Hắc Nguyệt Hoa sao? Ta biết ở Cẩm Châu chỉ có hai con Hắc Lân Giao. Một là Giác Long Vương Hắc Nguyệt Hoa, hai là em gái hắn ta Hắc Nguyệt Nương." Vương Tấn vẫn biết rõ mọi chuyện.


"Hắn đổi xác con trai Hắc Nguyệt Nương và Tô Hằng. Nhưng sư phụ đừng lo, hắn bảo đã nhận hai người làm nghĩa phụ nghĩa mẫu, quan hệ rất tốt."


"À, vậy thì tốt." Vương Tấn an tâm. "Chuyện này đừng nói với Thiên Tứ. Thiên Tứ và An Dương đang bế quan, nếu để Thiên Tứ biết, nó sẽ không ngồi yên được." Vương Tấn hiểu cháu ngoại mình.


"Dạ, đồ nhi đã rõ." Mặc Ngọc tuân lệnh.


Nhìn Mặc Ngọc gật đầu, Vương Tấn mỉm cười dịu dàng.


Hết chương 371.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 371: Quay về tông môn
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...